Chương 3.2: Himesaki, ra lệnh cho anh đi II
Bị đe dọa bằng tấm ảnh nhạy cảm liên quan đến Rui, cuối cùng tôi đã trở thành chó của Himesaki.
Sau đó chúng tôi trao đổi LINE, và em ấy bảo tôi phải sẵn sàng đáp ứng bất cứ lúc nào.
Mang tâm trạng nửa mong chờ, nửa bất an về đến nhà, đầu tôi không nghĩ được gì khác.
“Làm chó của một em gái xinh đẹp khóa dưới…”
Nhìn tấm hình tôi và Rui mà Himesaki đưa lại, tôi lặng người suy nghĩ.
Lúc ở giải Inter-High, tôi đã nói với Rui rằng tôi muốn làm phó hội trưởng, thế mà lại bị hiểu nhầm thành tỏ tình trước mặt Himesaki… đúng là vô lý thật.
“Tỏ tình với Rui ư… k-không đời nào.”
Tôi tự hào vì mình hiểu Rui hơn bất kỳ thằng con trai nào khác.
Tôi biết cô ấy có khuynh hướng cầu toàn, và cũng có đôi lần trong quá khứ tôi đã giúp cô ấy thoát khỏi rắc rối. Tôi thậm chí còn nhận được mấy tấm selfie hơi vượt giới hạn từ cô ấy.
Chính vì vậy tôi mới muốn làm phó hội trưởng để giúp Rui. Tôi hoàn toàn không có cái kiểu tình cảm mà Himesaki hiểu nhầm…
“Hửm? Ai gọi vậy?”
Điện thoại tôi reo. Là Tanaka gọi.
Tôi đã kể chuyện lá thư cho Tanaka, chắc cuộc gọi này là vì chuyện đó.
“Alo?”
“Heeeellooo Ryouta! Sao rồi?”
Giọng Tanaka vang lên với mức âm lượng đáng sợ.
Cổ có chuyện vui à? Không, đây giống kiểu háo hức được trêu tôi hơn.
“Tớ đoán chắc cậu đang buồn thảm lắm vì hóa ra nó không phải thư tình. Thế có đúng vậy không?”
“Ừ thì… đúng như cậu nghĩ. Không phải thư tình.”
“Ể… thật hả? Ối trời, xin lỗi… tớ không định rắc muối vào vết thương đâu.”
“I-im đi! Chưa hết chuyện đâu! Nghe tiếp này!”
Tôi cắt lời Tanaka đang giả vờ an ủi nhưng rõ ràng đang mỉa tôi rồi kể phần quan trọng.
“Sự thật là…”
Tôi giải thích chuyện người gọi tôi lên sân thượng là Himesaki, và việc em ấy dùng ảnh tôi với Rui để uy hiếp.
“Ra vậy… Thật không thể tưởng tượng được bé Himesaki dễ thương như thế lại làm chuyện đó luôn.”
“Đúng vậy. Tớ cũng sốc mà.”
“Thế rồi cậu thành chó của Himesaki đúng không?”
“Ừ. Nghĩ đến Rui thì tớ chỉ còn lựa chọn đó.”
“Mà chó… tức là cậu sẽ làm mấy trò biến thái ấy hả? Kiểu liếm liếm ấy?”
“Không, hình như liếm liếm là không được.”
“Đỉnh thật… cậu thực sự hỏi xem có được liếm không luôn. Cậu đúng là bẩn tưởi đệ nhất nhân.”
Chính cậu ta bắt đầu chuyện liếm liếm mà giờ lại quay sang chửi tôi.
“Mà thôi, vì Kuroki thì cũng đành. Tớ sẽ tôn trọng cậu thêm tí xíu.”
“Tớ chẳng vui gì khi cậu tôn trọng tớ đâu.”
“Ê! Sao lại thế!?”
Tanaka hậm hực đáp lại.
Mà… được Tanaka khen thật sự chẳng ý nghĩa gì.
“Thế còn cậu? Không phải cậu bị giáo viên gọi sao?”
“À cái đó hả? Thì… có vẻ thiên hạ cuối cùng cũng công nhận sự vĩ đại của tớ rồi.”
“Hả?”
“Không nói chi tiết được vì bí mật, nhưng rồi tớ sẽ cai trị thế giới, nên từ giờ cậu cứ chuẩn bị dâng cống phẩm đi.”
…Tôi không hiểu, nhưng cứ mỗi khi Tanaka tự tin kiểu này thì chẳng có gì tốt lành cả nên tôi bỏ qua.
Sau khi báo cáo cho Tanaka xong, tôi kết thúc cuộc gọi rồi nhìn lại tấm ảnh đã dùng để uy hiếp tôi.
“Giờ… làm gì với cái này đây?”
Ảnh tôi và Rui.
Himesaki trả lại, nhưng… vứt đi thì kỳ quá.
Hơn nữa, nếu sau này Rui nổi tiếng thật thì tôi còn có ảnh để khoe khoang.
“Ừm, thôi cho vào khung trưng bày trên bàn vậy. Dùng để trang trí cũng đẹp.”
Nghĩ vậy, tôi lấy khung ảnh vốn để tấm thẻ minh họa tặng kèm trong quyển manga ưa thích của tôi ra rồi thay bằng tấm hình.
“Ooh, nhìn thế này cũng đẹp phết.”
Trong khung xanh là ảnh tôi và Rui.
Tôi đang cúi đầu xin giúp đỡ, và Rui mỉm cười dịu dàng, trông như một khoảnh khắc thanh xuân ngọt ngào.
Phòng tôi vốn đầy mùi otaku vì đống đồ anime, vậy mà chỉ với một tấm ảnh, cảm giác như có mùi xuân thanh mát lan ra.
Nó khiến căn phòng còn thơm hơn cả mấy loại sáp thơm mua ở siêu thị.
Tôi muốn khoe với bà chị gái đang học đại học – một NEET chính hiệu… nhưng—
“Khoan đã. Nhắc đến chị… dạo này Tanaka với cả Rui cứ tự tiện vào phòng mình.”
Tanaka biết thì không sao, nhưng nếu Rui thấy được… thì tiêu thật.
Nếu cô ấy hỏi ai chụp thì… tôi biết phải nói gì?
“Không vứt được nhưng phải giấu.”
Tôi đặt bức tranh minh họa che lên tấm ảnh rồi cất đi.
Sau vụ bị Himesaki đe dọa, đầu tôi đúng là càng lúc càng thả lỏng. Đúng là “cẩn tắc vô áy náy”.
“Haa… nghĩ nhiều mệt ghê. Ngủ thôi.”
Và thế là một ngày hỗn loạn của tôi khép lại.
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Ngày hôm sau khi tôi trở thành chó của Himesaki.
“Vậy là cuộc đời nghe lệnh của Himesaki Nozomi chính thức bắt đầu hôm nay…”
Trong lòng tôi dâng lên cảm xúc lẫn lộn, có một chút háo hức nhưng mang theo một đống lo âu khi đi học.
Himesaki nói sẽ chủ yếu ra lệnh qua LINE.
Giờ tôi chỉ có thể đợi.
“Chào buổiii sáng, Ryouta!”
“Chào buổi sáng, Ryouta.”
Trong lúc tôi đang nhìn chăm chăm vào điện thoại, Airi và Yuria đến.
“Ơ, chào hai cậu.”
“Hm? Sao cậu nhìn điện thoại căng thẳng thế?”
Chết rồi. Không thể để họ biết chuyện tôi làm chó.
Phải diễn như bình thường!
“T-Tớ đang đợi nhựa hồi! Còn hai phút nữa là đủ để vào bí cảnh!”
Tôi mở game cho họ xem.
“Hừmmm, không hiểu lắm, nhưng tớ tin.”
Không biết ai cái người chơi top rank Lv800 tên “YURI4” trong friend list của tôi nhỉ.
“Hê, game mobile hả? Airi muốn chơi thử lúc rảnh.”
“Lúc rảnh? Ý cậu là sao, Airi? Bận vì bạn trai à?”
“B-Bạn…? À-À đúng rồi! A-Airi siêu bận vì bạn trai! Ahaha!”
Vụ đó chưa bị lộ quả đúng là phép màu.
Yuria từng nghi rồi nhưng hình như không muốn đào sâu.
“Thật là…đám người hạnh phúc đúng là phiền. Ugh. Tớ muốn có bạn trai quá.”
“Ể? Cậu lại muốn bạn trai ư…? Y-Yuria còn nổi hơn Airi, kiếm người yêu chắc dễ lắm ý!”
“Có thể~”
Vừa trò chuyện với Airi, Yuria vừa liếc sang tôi.
S-Sao lại đột nhiên nhìn chằm chằm vậy!? Đừng nói là cô ấy phát hiện tôi che giấu chuyện gì nhé!?
“Hừm? Này Ryouta, hình như cậu có thông báo LINE.”
“Hả?”
Mải lo Yuria, tôi không để ý đến thông báo.
Và tất nhiên, tin nhắn đó đến từ Himesaki.
Trong khung chat không có câu chào, không mở đầu—chỉ có đúng một dòng: “Lên sân thượng.”
Nghe như huấn luyện viên nổi nóng gọi vận động viên cá biệt vậy. Mấy cái emoji dễ thương hôm qua biến đâu mất rồi!?
“Là Rui nhắn hả?”
“À—không, là… đúng vậy! Tanaka! Tớ đi tí.”
“Ừ, đi đi.”
Tôi lập tức chạy đến sân thượng.
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Leo lên, tôi thấy Himesaki đứng giữa sân thượng, giống hệt hôm qua.
Không biết lệnh gì đang đợi tôi đây.
“Giời ạ. Nhật Bản có câu ‘quý ông sẽ bị phạt nếu để quý cô chờ’ đấy, anh biết không?”
“Em đâu phải chờ nếu không gọi anh lên đây.”
Tôi vừa đáp, nụ cười của em ấy bỗng tan đi, thay bằng vẻ nghiêm túc… rồi em ấy đưa tay chạm vào cằm tôi.
“Whoa!? E-em làm—”
Bằng những ngón tay dài, em ấy nhẹ nhàng gãi dưới cằm tôi giống hệt cách người ta vuốt mèo.
“Ô-Ôi—! D-Dừng lại!”
“Anh biết đấy, em thích những chú chó khôn ngoan. Một người đáng kính như anh Ryouta đây, người mà cả Kuroki Rui cũng thừa nhận, tối thiểu phải đoán được là em sẽ đợi ở đây chứ♡?”
“Anh không phải thầy bói. Đừng đòi hỏi gì quá đáng…”
Bị gãi cằm, cảm giác dễ chịu bỗng lan ra khiến tôi thở dài.
“Vậy gọi anh lên đây để làm gì? Muốn anh quỳ bốn chân làm ghế? Hay đây là giờ liếm buổi sáng?”
“Em bảo rồi, em không đưa ra mấy lệnh kiểu đó! Anh nghĩ gì vậy hả!?”
“Một cô em khóa dưới dễ thương dùng ảnh chụp lén để đe dọa người khác nhưng lại chẳng ra lệnh nào dâm cả và hơi phiền toái.”
“D-Dễ thương ghê…”
“Đừng có chọn đúng mỗi từ đó! Em đang cố lờ đi phần phạm pháp đấy!”
“Đúng là cún cưng nhỏ nhắn, toàn cằn nhằn mấy chuyện bé tí thế? Việc đó qua rồi, bỏ đi.”
Em ấy lầm bầm khó chịu.
Qua cái đầu mi chứ, anh mày làm chó là vì tấm ảnh đó đấy.
“Quay lại lệnh chính. Nghỉ trưa hôm nay… chúng ta ăn cùng nhau. Riêng hai chúng ta. Sân thượng chán rồi, xuống sân trường đi.”
“Ăn trưa? Lệnh là vậy à?”
“Đúng. Có vấn đề gì?”
“Không có, nhưng… chuyện ăn trưa thì nhắn lúc trưa là được. Gọi anh giờ sáng sớm làm gì?”
“T-Tại vì… nếu đợi đến trưa mới nhắn, lỡ anh có hẹn với ai rồi thì em… thấy ngại! Với cả nếu nhắn tin, em nghĩ anh có thể từ chối nên muốn nói trực tiếp.”
“T-Thế à…”
Em ấy giải thích dài dòng ghê.
Là kẻ ra lệnh mà phải để ý nhiều thật.
Mà cái này không giống ra lệnh lắm, nó y như rủ bạn đi ăn vậy. Em ấy thật sự muốn “nuôi” một con chó sao?
“Vậy lệnh chỉ là ăn trưa chung? Anh không phiền, nhưng… anh có cần mua đồ ăn ở căn-tin cho em không?”
“Anh nghĩ em là gì hả!? E-em đã mang cơm trưa cho chó rồi, nên anh không cần mang gì hết!”
“Ồ, vậy à? Thế anh sẽ đến sân trường vào giờ trưa.”
“Được! Em sẽ đợi.”
Em ấy đối xử với tôi tốt tới bất ngờ.
Trong khi cảm giác bất thường đang ngày càng phình to ra, tôi rời sân thượng.
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Sau khi nhận lời hẹn (nghe sang hơn mệnh lệnh đúng không) ăn trưa với Himesaki, tôi ngẩn ngơ suốt mấy tiết học buổi sáng.
Dù đã biến tôi thành “chó” của em ấy, Himesaki Nozomi vẫn chưa ra cho tôi một lệnh nào bậy bạ.
Không biết em ấy đang nghĩ gì mới thật khiến tôi bất an.
Nếu mục đích của em ấy chỉ là làm lung lay sự hoàn hảo của Rui thì chỉ cần lan truyền bức ảnh kia là đủ rồi.
Vậy nên, lý do em ấy lôi tôi ra thương lượng hẳn là vì muốn kiểm soát thằng con trai gần gũi nhất với Rui là tôi.
Đúng là tôi đã trở thành chó của em ấy… nhưng những mệnh lệnh từ nãy đến giờ đều chán ngắt như vung con dao không có lưỡi vậy.
Ăn trưa cùng nhau? Thật đấy à? Không lẽ em ấy nghĩ tôi là bạn chứ không phải cún?
Không. Vẫn còn một khả năng. Có khi em ấy đang dụ tôi mất cảnh giác, rồi đến giờ ăn trưa sẽ ra cho tôi một mệnh lệnh siêu dâm dê giữa sân trường cho mọi người nhìn.
Đúng rồi, chắc chắn là vậy.
Cao tay đấy, Himesaki… định dụ thằng này buông lỏng phòng bị à…
“Hehe… Ryouta? Sao cậu cười một mình thế?”
Trong lúc tôi đang thu dọn sau tiết bốn, Rui bắt chuyện, chắc hẳn vừa nhìn thấy tôi cười một mình như thằng ngốc.
Tuyệt đối không được để Rui phát hiện ra chuyện này.
“Ê, k-không, ờ… là… là do light novel! Ừ! Chương mới của ‘Isekai bú vếu’ hôm nay buồn cười lắm.”
“Hmm. Ra vậy.”
Với đôi mắt lạnh lẽo, Rui trả lời bằng câu “ra vậy” vô cảm nhất trong lịch sử.
“G-Gì thế? Rui, nếu cậu có gì muốn nói thì… thì cứ nói đi.”
Không lẽ… Rui phát hiện tôi đã thành chó của Himesaki rồi?
“Ryouta, nghe này.”
Không… hoàn toàn có thể. Vì cô ấy là Kuroki Rui mà.
“Tớ thấy rất thất vọng từ nãy đến giờ.”
“Ờm.”
“Có… rác trên vai cậu.”
“Hả?”
R-Rác? Trên vai tôi?
Sau khi chỉ ra, Rui đưa tay về phía vai tôi.
V-Vậy là chỉ có rác à?
Lúc nãy cô ấy nheo mắt, tôi tưởng cô ấy lại nhìn thấu mọi chuyện… hóa ra chỉ là rác dính vào áo tôi thôi.
Tôi lo xa quá rồi. Đến cả Rui cũng không thể phát hiện được chuyện—
“Tóc đỏ, lại còn dài. Để đám rác này dính vào người cậu thì người có mái tóc như vậy hẳn đã ở rấttt gần cậu ha.”
“…!”
Tôi cứng họng.
Cô gái này… thật luôn hả?
Đó là tất cả những gì tôi nghĩ được khi não tôi đóng băng. K-Không được, không thể đứng đơ ra! Không phủ nhận thì càng đáng nghi!
Ngay cả Rui chắc cũng đang thử tôi thôi. Chỉ là thả câu thôi.
Đúng, cô ấy chỉ đang thăm dò.
“Tóc đỏ? Cậu nói gì thế? Tớ đâu biết ai có tóc như vậy.”

“Thật không?”
“À! T-Tớ… trưa nay có việc! Tớ đi trước đây! Xin thứ lỗi!”
Nói xong, tôi lao nhanh khỏi lớp như thể đang bỏ chạy.
S-Suýt nữa thì tiêu… Cơ mà chắc chắn Rui đã nghi ngờ rồi.
Nhưng… tôi trở thành chó của đàn em là vì Rui. Tôi đâu làm gì sai.
Chỉ cần hành xử cho đàng hoàng như một con chó trung thành vì cô ấy là được.
Heh… Hành động âm thầm trong bóng tối vì Rui… cũng ngầu đấy chứ.
“Anh đang cười cái gì thế?”
“Uwaa! H-Himesaki…!”
Trên đường đến sân trường, đang lâng lâng tự sướng thì tôi nghe tiếng em ấy vang lên từ phía sau.
“Đừng nói với em là… anh định đi chỗ khác nhé? Với lại cái nụ cười đó, anh đang tưởng tượng cảnh em phải ăn trưa một mình đúng không!?”
“A-anh đang đi đến đó đây! Mọi người cứ nghi ngờ anh suốt. Anh đã làm gì sai để bị như vậy chứ!?”
“Em cũng không rõ, nhưng… nếu anh thật sự định đến thì đáng khen đấy. Giờ thì chúng ta cùng ra sân trường nhé?”
“Ờ ờ.”
Tay ôm túi hộp cơm to tướng, Himesaki đi trước đầy vui vẻ.
Em ấy… trông vui tới lạ.
Có thật là em ấy muốn ăn trưa cùng “chó” (a.k.a tôi) đến vậy không?
Thôi kệ… tôi cũng chẳng mong đợi gì nhiều nữa… nhưng được rồi, tôi sẽ đi ăn với chủ nhân của mình vậy.
Khi chúng tôi đi qua hành lang hướng đến sân trường, học sinh xung quanh đều dừng lại, quay đầu nhìn theo, mắt mở to.
Tôi quen với kiểu phản ứng này khi đi với ba mỹ nữ trong lớp, nhưng nhìn người ta phản ứng như vậy với Himesaki cũng chứng minh lời nói Tanaka: em ấy thật sự ngang hàng với họ.
Tôi thừa nhận ngoại hình Himesaki đủ sức sánh với Rui.
Nhưng Rui có sức hút vượt ngoài vẻ bề ngoài. Sự điềm đạm trưởng thành, khí chất Yamato Nadeshiko, áp lực tinh tế mà mạnh mẽ… Còn Himesaki? Khác hẳn.
Tôi liếc nhìn gương mặt của em ấy.
Em ấy có vẻ hoàn hảo, dù sao cũng là du học sinh, nhưng thật lòng mà nói thì chỉ có thế.
Em ấy dùng ảnh để uy hiếp một người mà ẻm còn không quen, bắt tôi làm chó nhưng ra lệnh thì hời hợt, rồi cuối cùng chỉ muốn ăn trưa chung…
Và trên hết, mấy chuyện nhạy cảm chẳng làm em ấy đỏ mặt hay phản ứng gì.
Ngay cả Airi—người không biết ●●● là gì trên xe buýt cũng còn biết đỏ mặt khi nghe mấy câu đùa bậy. Thế mà con nhỏ này hoàn toàn không biết gì.
Nếu không phải bí mật làm người mẫu áo tắm thì chắc em ấy còn chưa đạt đến trình độ “biết là mình không biết”. Trong sáng đến mức Socrates cũng phải sốc trước cô du học sinh này.
Nhưng trong mấy phim học đường phương Tây, mấy trò đùa bậy còn nặng đô hơn nhiều… Không lẽ em ấy chưa từng đùa kiểu đó với bạn bên đó?
“Sao anh nhìn em suốt vậy?”
“À… không, ờ…”
“?”
“Em từng sống ở nước ngoài nhỉ? Bên đó sống thế nào? Có vui hơn không?”
Tôi hỏi thật lòng điều vẫn luôn tò mò.
Himesaki bỗng dừng bước và nhìn ra cửa sổ hành lang.
“Cũng như ở đây thôi.”
“Hả? Như nhau?”
“Y hệt bây giờ. Em chưa từng… thấy nó vui.”
Cô ấy cười nhẹ, nhưng giọng lại chẳng mang chút cảm xúc nào.
Chết rồi… tôi vừa đạp trúng mìn à?
“Món ăn mà anh thích nhất là gì?”
“Món ăn!? Ơ– à, ý em là đồ ăn kèm với cơm à.”
“Chứ ngoài cái đó ra thì còn là gì nữa? Haa… Anh đúng là kỳ lạ.”
Em ấy thở dài chán nản.
Khỉ thật! Ẻm làm tôi mất thế chủ động lúc nào cũng không hay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
