Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 3.3: Himesaki, ra lệnh cho anh đi III

Chương 3.3: Himesaki, ra lệnh cho anh đi III

Chúng tôi đến sân trường và ngồi xuống một chiếc ghế đá trống.

Vì trời nắng kinh khủng nên gần như chẳng có học sinh nào ở đây.

Cũng tốt cho chúng tôi thôi… nhưng nóng thật đấy.

“Chúng ta ăn thôi.”

“Ừ.”

Himesaki bắt đầu mở hộp cơm mang theo với tâm trạng rất vui vẻ.

Nhưng… sao em ấy không đổ giọt mồ hôi nào trong cái tiết trời này vậy?

“Khoan đã. Cái hộp cơm đó là sao?”

Tôi tưởng là một hộp bento bình thường, nhưng khi em ấy gỡ khăn, một cái hộp đen kỳ lạ, to bất thường hiện ra, bên trong là những chiếc sandwich khổng lồ, lớn đến mức phải dùng cả hai tay mới cầm nổi.

“Tadaaa! Hôm nay chúng ta ăn sandwich! Em dậy sớm làm đó.”

“C-Cái này to quá trời.”

Nhân bánh có trứng, giăm bông,... nhét đầy đến mức như sắp tràn ra ngoài.

Chẳng lẽ đây là khẩu phần tiêu chuẩn ở nước ngoài…?

“Có vấn đề gì không? Anh ghét thứ gì à?”

“Không, nhưng… cái này có to quá không?”

“Thật sao? Thế này mà gọi là to? Hóa ra anh ăn ít ghê.”

“Đó mới là bình thường!”

Dù miệng phàn nàn, tôi vẫn thử cầm cái sandwich khổng lồ và cắn một miếng.

“Ồ… ngon thật.”

“‘Thật’ nghĩa là sao!? Anh bất lịch sự quá!”

“Không, chỉ là… ngoài đáng yêu ra thì em rất nhạt. Không ra lệnh gì hay cả.”

“Ý anh là sao!? N-Nói cho anh biết, em đứng nhất khối đấy! Em không hiểu mấy chuyện bậy bạ của anh, nhưng mà em rất giỏi!”

Em ấy nói với vẻ kiêu ngạo, mũi hếch nhẹ lên.

“Giỏi như em mà lại dùng ảnh uy hiếp anh chỉ để ăn trưa chung? Bỏ công như vậy chẳng lẽ em không có mục đích lớn hơn à?”

“E-Em… thế này là đủ rồi. Đây là điều em muốn.”

“Vậy sao? Chứ anh mà ở vị trí của em thì anh làm đủ trò rồi.”

“Đủ trò? Như chơi board game à?”

“Sao trong đầu em lúc nào cũng hiền hòa vậy?”

Tôi thở dài khi kết thúc chiếc sandwich thứ nhất.

“Còn ba cái nữa đó, anh ăn thêm đi.”

“Ơ… Ờ.”

Một cái là đủ no rồi, nhưng… sandwich do một cô gái dễ thương làm thì không thể từ chối được. Cố lên nào, cái bụng tôi ơi…!

“Anh Ryouta, anh quan tâm chị Rui đến vậy sao?”

“Hả—!? Tự nhiên e, hỏi gì thế!?”

“Thì, anh nghe mệnh lệnh của em vì chị ấy… với cả thật lòng em cũng không nghĩ anh sẽ đến ăn trưa hôm nay.”

“Em thật sự nghĩ anh sẽ cho em leo cây à?”

“Thì… anh đã xóa ảnh rồi, nếu anh phá lời hứa làm chó của em thì em cũng chẳng thể dùng nó đe dọa được nữa.”

“Này, giữ lời là chuyện bình thường chứ? Hay em muốn anh bội ước?”

“Tất nhiên là không…! Nhưng mà, anh thật sự… không thích em sao?”

Em ấy mím môi lại, nhíu mày.

Tôi không hiểu sao em ấy lại nói thế, nhưng… được rồi, tôi sẽ trả lời thật.

“Nói thật thì lời hứa đó không quan trọng lắm. Anh chỉ nghĩ ăn trưa với một đàn em dễ thương như em thì hay hơn là ăn một mình. Vậy thôi.”

“L- Lại nữa!”

“Nếu em muốn gọi đó là lời đường mật thì tùy. Nhưng anh thật sự thấy vui.”

“Anh…”

Em ấy đặt sandwich xuống, nhìn thẳng vào tôi.

Ánh mắt đó còn nóng hơn cả cái nắng ban trưa.

“Nhưng mà, anh sẽ vui hơn nữa nếu có thêm mấy mệnh lệnh bậy bạ.”

“Lại nữa! Cái ‘bậy bạ’ đó là sao!? Em còn không biết chữ ‘bậy’ nghĩa là gì nữa kìa!”

Con nhỏ này… thật sự hả?

Cả chữ “bậy” mà cũng không biết… Himesaki chắc đã trải qua cuộc đời khó khăn lắm.

“Ugh! Anh phá hỏng bầu không khí rồi…”

“Khoan, nếu bầu không khí đã tốt thì tiếp theo sẽ là tình huống bậy bạ đúng không!?”

“Em nói rồi, em có hiểu ‘bậy bạ’ là gì đâu!”

Trong lúc chúng tôi cứ cãi qua cãi lại, giờ ăn trưa kết thúc lúc nào không hay.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

No căng sau bữa trưa với Himesaki, tôi ngồi vật vờ khi chiều tới, cố gắng chống cơn buồn ngủ. Đến tiết sáu thì đầu óc chẳng nạp được chữ nào.

Khỉ thật… chủ gì mà cho chó ăn lắm thế…

“Ryouta, sắp hết tiết rồi.”

Giọng nói khe khẽ từ bên phải. Tôi sắp ngủ gật đến nơi và câu đó kéo tôi tỉnh lại.

“R-Rui…”

Có vẻ Rui đã đánh thức tôi.

Tôi dụi mắt nhìn quanh. Airi và Yuria phía đối diện thì vẫn ngủ như thường lệ… vậy sao cô ấy chỉ đánh thức mỗi mình tôi?

“Hehe, Airi với Yuria ngủ gật thì còn hiểu được, chứ cậu mà cũng gật gù thì hiếm lắm đó. Đã thế còn trong giờ của giáo viên nổi tiếng sành điệu ai cũng mê Tachibana nữa. Như vậy không giống cậu chút nào.”

“Thỉnh thoảng cũng có chứ.”

“…”

Rui bỗng im lặng, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh ngắt.

Hôm nay trông cô ấy cứ… âm u sao ấy.

À không, Rui lúc nào chẳng âm u.

“Bụng hơi phồng lên, cộng thêm việc cậu ngủ gật vốn dĩ rất hiếm. Nếu là do thiếu ngủ thì cũng có thể… nhưng dưới mắt cậu chẳng có quầng thâm, và sáng nay cậu còn chưa ngáp một lần nào, nên khả năng đó bị loại.”

Cái… cái kiểu phân tích gì đây? Nghe như đang giải một bài toán thế kỷ ấy…

“Vậy thì việc cậu mất tập trung và buồn ngủ đột ngột chỉ có thể là do tăng đường huyết sau khi ăn no. Nhưng Ryouta bình thường chỉ ăn một nắm cơm với nước ngọt ít calo để tiết kiệm thì không thể ăn đủ để tăng đường huyết được.”

Ôi không. Cô ấy thật sự suy luận tới nơi tới chốn…

“Vậy kết luận là: đã có người can thiệp vào bữa trưa của cậu và bắt cậu ăn rất nhiều. Và người đó không phải ba bọn tớ… suy ra điều phải chứng minh. Đúng không Ryouta?”

Cơn buồn ngủ của tôi biến mất hoàn toàn, thay bằng một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cảm giác như tôi đang xem phim kinh dị pha với cảnh vạch mặt ngoại tình trong phim truyền hình vậy.

Đó là trực giác đáng sợ của Rui.

Chết tiệt… cùng với mấy chuyện xảy ra trước bữa trưa nữa, chắc chắn Rui đã nghi ngờ rồi.

Cô ấy biết hết, hoặc gần như thế, và rõ ràng đang thích thú khi dồn tôi vào đường cùng. Không nghi ngờ gì nữa.

Nhưng tôi không thể kể hết chuyện về Himesaki được… v-vậy nên…

“Rui, nghe này. Tớ nghĩ cậu đang hiểu lầm gì đó… tớ không làm chuyện gì xấu cả. Làm ơn tin tớ.”

“Hehe… nghe giống y như ông chồng ngoại tình đang viện cớ đấy.”

“Ê! Ngoại tình cái gì chứ!? Tất cả những gì tớ làm đều là vì cậu, Rui—”

“Vì tớ?”

Chết rồi… lỡ lời.

“Hừm… vậy là tớ đoán đúng rồi.”

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Himesaki bước ra khỏi lớp một mình, trông có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi.

“À, Himesaki. Cuối cùng cũng tan lớp rồi à.”

“Ể… Anh lên tận tầng bốn tìm em ạ? Em có khiến anh phải đợi không?”

“K-Không, không phải vậy.”

Tôi tưởng em ấy sẽ đi ra cùng bạn bè hoặc cả một nhóm con gái… nhưng không ngờ lại đi một mình.

Em ấy nhìn tôi một lúc, rồi hơi nhíu mày.

Biểu cảm đó… khoan, chẳng lẽ là… giận?

“À! Xin lỗi vì đã lên tận lớp em nhé. Dù có cái trò chủ–chó gì đó, nhưng mà để bạn bè em thấy em đi về cùng đứa như anh thì cũng tệ thật. Em… giận à?”

“K-Không… không phải vậy. Em vui mà. Thật đấy.”

“Vui?”

“A! Không, ý em là—! T-Thôi! Chúng ta không có nhiều thời gian đâu, đi thôi! Chiều nay anh sẽ phải ở bên em suốt đó!”

Em ấy đột nhiên vui vẻ hẳn lên rồi bước nhanh về phía trước.

Không có gì cả!!! Hoàn toàn không có tí biến thái nào hết!!!

Trong khi em ấy tung tăng dẫn đường, tôi đi theo sau, cắn môi tiếc nuối.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Sau khi gặp Himesaki ở khu năm nhất, chúng tôi đi thẳng ra khỏi trường.

Có lẽ vì đi bên cạnh Himesaki nên tôi cảm nhận được rất nhiều ánh nhìn. Nhưng sau khi quen với việc lúc nào cũng ở bên ba mỹ nữ, tôi đã chai lì rồi nên chẳng thấy phiền lắm.

Điều khiến tôi phiền lòng là…

“Này Himesaki. Em nói muốn đi chơi, nhưng… cụ thể chơi cái gì?”

“À phải rồi. Cái đó...”

“‘Cái đó’ là cái gì!? Anh là dân hướng nội chính hiệu. Anh chẳng biết mấy người bình thường đi chơi kiểu gì đâu.”

“Anh nói như thể đó là chuyện gì đáng tự hào ấy.”

Mà nói thật, dù thân với ba nàng mỹ nữ, tôi cũng chẳng làm mấy trò normie với họ.

Airi thì lúc nào cũng muốn làm mấy trò trẻ con, Yuria là otaku nặng đô, còn Rui thì lúc nào cũng bận.

Nói thật, tôi cũng chẳng tự tin là theo nổi mấy thứ Himesaki muốn làm.

Em ấy là du học sinh, chắc từng chơi mấy trò bay bay ở nước ngoài. Nhỡ đâu đòi đi bar hay club kiểu dân chơi thứ thiệt thì sao…

Nhưng nếu đến mấy chỗ đó, biết đâu có phú bà nào rủ tôi về nhà thì—

“Haa… anh lại nghĩ mấy cái linh tinh rồi đúng không. Anh lẩm bẩm ra tiếng luôn rồi đấy.”

“Vậy thì! Đi bar đi Himesaki!”

“B-bar!? Không đời nào!”

“Hả? Tưởng anh sắp được ai đó rủ về chứ.”

“Rủ về…? Như kiểu qua nhà nhau chơi á?”

“Không, không phải thế… kiểu như… ừm… một dạng Netflix-và-thư-giãn theo tiếng Anh.”

“Nghe khó hiểu thế.”

Đúng là mấy câu đùa bậy chẳng tác dụng với em ấy… tiếng Anh đúng khó thật.

“Thôi quay lại chuyện chính. Em muốn đi đâu, Himesaki?”

“Ừm… thật ra… hơi xấu hổ nhưng… dù em là người rủ, em vẫn chưa quyết định được là sẽ đi đâu…”

Em ấy cười gượng.

Tôi cứ tưởng ẻm đã có kế hoạch rõ ràng, kéo tôi đi như dắt chó đi dạo… ai dè chẳng có gì.

Mà cũng phải thôi. Himesaki chỉ mới về Nhật hồi cấp ba, chắc không rành khu này.

“Nếu không có chỗ cụ thể thì đi dạo khu trung tâm mua sắm cạnh ga cũng được. Ở đó có game center, cửa hàng anime, nhiều thứ lắm.”

“Game center? Cửa hàng anime?”

“À, bắt đầu từ bước căn bản nhỉ. Mà nói chung chỉ là ví dụ thôi. Ở đó cũng có mấy cửa hàng mỹ phẩm mấy em gái dễ thương như em thích, rồi cửa hàng trứng đồ chơi nữa. Kiểu gì cũng có trò vui.”

“Em hiểu rồi… thật ra, vì em đi học từ nhà ông bà ở phía đối diện nhà ga, nên… đây có thể là lần đầu em đến khu đó.”

“Hả? Thật sao?”

Khu trung tâm mua sắm đó là nơi học sinh các trường tụ tập mỗi chiều.

“Em chưa bao giờ đi chơi với bạn ở đó? Anh thấy lớp em toàn mấy cô nàng gyaru mà.”

“…………”

“Himesaki?”

Nghe tôi hỏi vậy, Himesaki không trả lời mà trông lúng túng thấy rõ.

“Em… ừm, có thể nãy giờ anh đã hiểu lầm một chuyện.”

“Hiểu lầm?”

“Thật ra… em vẫn chưa có bạn.”

Điều đó không hẳn gây sốc—mà giống như một mảnh ghép vừa khớp vào bức tranh.

Việc Himesaki không có bạn—

Tôi đã mơ hồ cảm thấy từ cách cô ấy cư xử và việc cô ấy lúc nào cũng ra khỏi lớp một mình.

“Ý em là… từ lúc nhập học đến giờ?”

“V-Vâng… em cũng xấu hổ khi phải kể ra…”

Himesaki đáp bằng nét mặt chua chát.

Vậy là đúng thật.

Nghĩ lại thì cũng hợp lý. Nếu cô ấy thật sự có bạn thì đâu có rảnh mà quấy rầy một đứa hướng nội như tôi? Và mặc dù tin đồn nói Himesaki giống kẻ nổi bật, bản thân em ấy lại chỉ đẹp bên ngoài, còn bên trong thì… hoàn toàn rỗng.

Dù em ấy từng dùng Rui để uy hiếp tôi, thật ra em ấy chẳng hề có chấp niệm gì với Rui. Và dù nói sẽ biến tôi thành chó của mình, nhưng đống mệnh lệnh của em ấy lại nhẹ tênh toàn những thứ chẳng đâu vào đâu.

Dù có xinh ngang Rui – một người sống với sự tập trung sắc bén và khí chất áp đảo – Himesaki lại chẳng có điểm nổi bật nào giống vậy.

“Lúc mới vào trường, ai cũng tò mò vì em là du học sinh. Người trong lớp và cả lớp khác đều đến để nhìn mặt hoặc bắt chuyện với em.”

“Wow, em nổi tiếng cỡ KOL luôn rồi đấy.”

Đến Rui còn chưa từng bị chú ý đến mức đó… chuyện đó đúng là quá xa lạ với học sinh bình thường.

“Nhưng sự chú ý đó chỉ là tạm thời. Dần dần, mọi người ít nói chuyện với em hơn, rồi em cảm thấy có khoảng cách.”

“Khoảng cách? Ý em là họ tránh em?”

“Không phải thế. Kiểu như… khoảng cách trong cảm xúc.”

Himesaki dừng lại trước máy bán nước, nhét tờ 1000 yên vào, rồi mua hai chai trà xanh.

“Của anh này.”

Em ấy đưa cho tôi một chai.

“Ờm... Cảm ơn em.”

Tôi cầm lấy và định mở nắp… thì Himesaki cứ nhìn tôi chằm chằm.

“G-Gì vậy?”

“Khi anh nhận chai trà lúc nãy, anh nghĩ gì?”

“Hả? Nghĩ gì là sao? Anh nghĩ em chu đáo.”

“Ra là vậy… nhưng những người khác thì không như vậy.”

“Hả? Không như vậy? Khoan—này!”

Himesaki giật chai trà khỏi tay tôi rồi tu một hơi dài.

“Này!! Trà của anh mà!?”

“Phaaa… Nếu là người khác, họ sẽ trả lại cho em những thứ nhỏ nhặt như chai trà đấy!”

“Hả…?”

Vẫn giữ vẻ khó chịu, Himesaki uống cạn chai trà rồi quay sang tôi.

“Em nói là em không có bạn, nhưng thật ra lúc đầu em cũng được cho vào nhóm mấy bạn gái năng động. Nhưng… họ không coi việc em làm là vì lòng tốt.”

Ánh mắt em ấy trông buồn hơn bình thường.

“Khi cần đổi phòng học, em định giữ chỗ cho họ thì họ bảo em không cần làm vậy. Một bạn quên đũa, em định cho bạn ấy dùng đôi đũa dự phòng thì bạn ấy không lấy, lại đi xin người khác… Họ luôn đối xử với em như thể em ở tầng mây cao hơn họ, còn họ thì thấp hơn. Đau khổ lắm đó! Em cũng chỉ là học sinh bình thường như họ thôi mà!”

Himesaki bộc bạch tất cả, không giấu giếm gì nữa.

Thấy em ấy như vậy, tôi thấy vừa thương em vừa thương cả các bạn cùng lớp em.

Khi có một cô bạn xinh như Himesaki, lại thêm cái mác du học sinh, người ta khó mà coi em ấy là “cùng đẳng cấp”. Vậy nên tôi không thể trách hoàn toàn lớp em ấy.

Nhưng người có xuất phát điểm tương tự như Rui thì không gặp vấn đề đó, bởi vì cô ấy có Yuria và Airi, những người đối xử với Rui như một người bình thường.

Chỉ cần có hoặc không có những người bạn như vậy, cuộc sống của một người sẽ khác hoàn toàn.

Tôi nhận ra rằng ngay cả người nổi tiếng cũng có những nỗi khổ riêng.

“Vậy tức là… em ngừng đi với nhóm đó vì em ghét cách họ đối xử với em?”

“Không hẳn vậy. Họ dần dần tạo khoảng cách. Vì không có điểm chung nên khoảng cách cảm xúc lớn hơn khoảng cách vật lý. Và thế là khi em nhận ra… thì chỉ còn mình em.”

“Ra vậy… anh hiểu phần nào chuyện em nói về ‘khoảng cách cảm xúc’ rồi.”

Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ sâu về chuyện này, nhưng lý do Rui trân trọng Yuria và Airi không chỉ vì họ là bạn, mà vì họ đối xử với Rui như một người bình thường.

Và… vì ngày nào tôi cũng nhận ảnh selfie từ Rui nên chắc tôi cũng được tính vào nhóm đó.

“Em nghe nói anh thân với nhiều bạn nữ, bắt đầu từ chị Rui. Nên em nghĩ… nếu là anh, có lẽ anh sẽ đối xử với em như người bình thường.”

“Hả? Vậy cái vụ em dùng Rui để uy hiếp anh, tất cả đều là để đến gần anh?”

“Vâng. Đúng vậy.”

“E-Em biết không, nếu muốn một mối quan hệ bình thường, thì bắt ai đó làm chó hơi… ngược đời đấy.”

“T-Tại vì! Em nghe tin đồn nói chị Rui huấn luyện anh như chó. Nên em tưởng đó là cách duy nhất!”

“Xin người!!! Đời nào có chuyện đó!!!”

Em ấy bị tin đồn dắt mũi nhiều quá rồi.

“Nhưng… hồi ở nước ngoài, mọi người lúc nào cũng chủ động bắt chuyện với em, nên em kết bạn dễ lắm. Em không biết cách tự mở lời, mà nếu tự dưng bắt chuyện thì người ta sẽ nghĩ em kỳ quặc… cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, em chỉ còn mỗi cách đó.”

Thật ra, Himesaki không phải không biết giữ khoảng cách cảm xúc mà là cực kỳ vụng về.

Dạng otaku hướng nội như tôi lúc nào cũng mơ cái cảnh cô gái xinh đẹp tự đến bắt chuyện. Em ấy không cần vòng vèo như vậy đâu.

Mà tôi cũng chẳng có nhiều bạn nên chả dám nhiều lời… nhưng chính vì thế, có lẽ tôi có thể nói điều này.

“Haiz… Này, Himesaki. Nghe xong rồi, anh nghĩ chuyện chủ–chó nên dừng lại thì hơn.”

“…!”

“Kiểu này thì chẳng bao giờ thành mối quan hệ em mong đâu… với lại, làm ‘chó’ cũng chẳng vui vẻ gì.”

Biết thêm về em ấy rồi, tôi thấy đã đến lúc kết thúc cái thỏa thuận kỳ quặc này.

Và lần này, một cách đàng hoàng—

“Em… em biết mà! Kết cục cũng sẽ vậy thôi. Em đáng ghê tởm lắm có đúng không? Em cứ ép anh, biến anh thành hình mẫu ‘bạn’ theo ý em… Em xin lỗi! Em sẽ không làm gì như vậy nữa, và từ giờ em sẽ tránh xa anh–”

“Không. Ý anh không phải vậy.”

Tôi ngắt dòng suy nghĩ tiêu cực của cô ấy và nhìn thẳng vào mắt.

“Từ giờ, chúng ta làm bạn đi. Được không, Himesaki?”

“B-Bạn… ạ?”

“Ừ. Không còn chủ–chó nữa. Làm bạn. Và em không cần gượng ép ra mấy mệnh lệnh kỳ quặc đâu.”

“Như vậy ổn không ạ? Dù em đã làm nhiều chuyện xấu với anh… nhưng chúng ta vẫn làm bạn?”

“Gọi mấy chuyện đó là ‘xấu’ nghe hơi buồn cười đấy. Mà nếu đã làm bạn thì anh sẽ từ từ dạy em biết ‘biến thái đồi trụy’ thật sự là gì.”

“V-Vâng! Em vẫn chưa hiểu ‘đồi trụy’ là gì, nhưng với tư cách là bạn, mong anh chỉ giáo ạ!”

Nụ cười trở lại trên gương mặt Himesaki.

“Rồi, bớt triết lý thôi nào. Đi chơi quanh ga đi.

“Triết lý cái gì chứ!?”

“Thì nó triết lý thật mà. Đi thôi.”

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Sau đó tôi cùng Himesaki đi dạo trong trung tâm thương mại.

Ở một cửa hàng tạp hóa, em ấy chỉ tôi xem mấy món đang nổi. Bình thường tôi chẳng quan tâm mấy đồ này, nhưng thấy ẻm hào hứng kể, tự nhiên tôi cũng thấy vui.

Thời gian trôi nhanh đến bất ngờ. Khi bọn tôi rời khỏi ga thì trời đã tối.

Không thể để một người nổi bật như Himesaki về nhà một mình buổi tối được nên tôi đưa em ấy về trước rồi mới về.

“Haa… hôm nay nhiều chuyện thật.”

Tôi mừng vì biết được cảm xúc thật của em ấy, nhưng cũng tự hỏi không biết sau này ẻm sẽ làm gì.

Được một thằng otaku hướng nội, đồi trụy như tôi lo lắng chắc cũng là một nỗi nhục với em ấy.

“Bạn bè…”

Nghĩ lại thì tôi chưa từng chủ động tạo ra một tình bạn nào cả.

Với Tanaka thì bọn tôi thân từ hồi cấp hai. Còn với ba mỹ nữ kia, dù lúc đầu ồn ào loạn cả lên, nhưng cũng tự nhiên thân nhau luôn.

Biết ơn họ thật.

Nếu không gặp Tanaka, chắc tôi làm sói cô độc tới chết.

Và nếu không gặp Yuria, tôi chẳng biết tí gì về sáp vuốt tóc hay thời trang. Nếu không gặp Rui, tôi chẳng biến thành M nặng như giờ. Và nhờ gặp Airi, tôi mới hiểu được thế nào là sự vĩ đại của vút o.

Còn với Himesaki, với tư cách là một người bạn, tôi có thể làm gì cho em ấy đây?

Tôi lấy điện thoại ra, mở LINE.

Đúng lúc đó, một tin nhắn từ Himesaki gửi đến.

Himesaki: Cảm ơn anh vì hôm nay! Em vui lắm! Nhân tiện… để học về ‘đồi trụy’, em cần chuẩn bị tài liệu gì ạ?”

Đúng là một cô em phiền phức.

Tài liệu à… chắc tôi cho em ấy mượn một ít vậy. Tôi có cả kho mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Netflix and chill