Chương 4.2: Bắt đầu bầu cử II
Thứ Tư — ngày cuối cùng của giai đoạn ứng cử.
Ngày mai, những ai đăng ký tranh cử sẽ được dán lên bảng thông báo của trường. Hiện giờ, thứ duy nhất mọi người bàn tán đến là việc Rui đi tranh cử.
Tôi nhắn LINE cho Himesaki vì tò mò xem em ấy quyết định thế nào, và trông có vẻ như em ấy vẫn còn đang phân vân dữ lắm.
Mấy cô bạn quanh em ấy thì cổ vũ liên hồi, nhưng năm nay lại có một bức tường khổng lồ mang tên Kuroki Rui.
Nhưng… nếu đây trở thành cơ hội để Himesaki kết bạn thì cũng tốt…. mặc dù chắc chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi.
“Ê Ryouta, sao cậu ngẩn người ra thế? Làm ăn cho đàng hoàng đi.”
“Hả? À, xin lỗi, Yuria.”
Sau giờ học, tôi ở lại cùng Yuria, hai đứa đang làm một thứ gì đó.
“Ngày mai bắt đầu vận động bầu cử nên Rui cần một cái dải đeo để đi vận động.”
Đúng rồi, một cái dải đeo tranh cử.
Hầu như năm nào ứng cử viên cũng đeo một cái trong lúc vận động.
Rui nói là sẽ tự làm khi về nhà, nhưng Yuria, vốn lúc nào cũng lo Rui bận rộn, đã nhận làm với một câu “Tớ làm cho”, và tất nhiên là tôi bị lôi theo.
Airi thì bận “đi hẹn hò” (còn gọi là đi làm thêm), còn Rui thì vẫn tập chạy như mọi ngày, nên việc làm dải đeo chỉ có tôi và Yuria sau giờ học.
Vật liệu thì Airi đã lo được từ cái mạng lưới quan hệ rộng đến vô lý của cô ấy, thế nên chúng tôi có đồ thừa từ phòng mỹ thuật.
Hôm nay cô ấy không rảnh vì đi làm nên giúp được chừng đó thôi.
Tôi không tưởng tượng nổi Airi còn quen biết cả đám otaku của câu lạc bộ mỹ thuật có cách nói chuyện y như Tanaka… mạng lưới quan hệ của Airi đúng là rộng như mấy đường gân mờ mờ trên cặp ngực bự của cô ấy vậy. Không phải tôi đã nhìn thấy chúng thật đâu, nhưng mà…
“Ryouta, cậu lại đứng hình nữa rồi! Cậu đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ đúng không?”
“À… ừ, tớ đang nghĩ chút về mấy cái gân trên cặp đào bự.”
“Làm việc nghiêm túc đi!”
Cô ấy véo má tôi chỉ vì tôi nghĩ về ngực.
“Ryouta, ‘chế độ bình thường’ của cậu đã là chế độ nguy hiểm rồi. Trước khi thành một lão dirty old man thì đi cắt cái đó đi.”
“Ê! Đừng nói mấy thứ vớ vẩn như vậy! Mà nếu cậu cắt cổ thằng đệ quý báu của tớ, dù cậu là Yuria đi nữa, thì tớ cũng không tha đâu! Đưa cái đùi đó ra trước đã!”
“Haa… đùi để lát nữa. Làm cái dải đi.”
“Ể… ơ, ờ…”
Vậy là để sau cũng được… Ừm. Yuria đúng là tuyệt thật.
Với một cái “củ cà rốt” mang hình đùi làm phần thưởng, tốc độ làm việc của tôi tăng gấp ba.
Vải của dải đeo thì đã mua loại thượng hạng, nên việc còn lại chỉ là viết tên Rui và làm mấy phần trang trí bằng đồ câu lạc bộ mỹ thuật để lại.
Nếu hai đứa cùng làm thì sẽ không mất nhiều thời gian.
“Cũng lạ ha? Hai đứa mình ở lại sau giờ học thế này.... Hồi lễ hội văn hóa còn chẳng có cơ hội.”
“Vậy à?”
“Từ học kỳ hai tụi mình ít nói chuyện về anime hẳn đi, nên hôm nay trong lúc làm việc cậu nghe tớ xàm xí tí nha?”
“Hả? Mình vẫn nói chuyện trên LINE mà.”
“Tớ còn nhiều chuyện để kể! Như tập mới nhất của bé Milk chẳng hạn! Nghe nè!”
Và thế là màn nói chuyện anime của Yuria nổ liên thanh như súng máy.
Yuria lúc nào cũng lộ ra bộ mặt tự nhiên nhất khi nói về anime nên tôi cũng dễ nói chuyện theo.
Khoảng 7 giờ tối, chúng tôi đã hoàn thành dải đeo của Rui.
Vì tay nghề có hạn, nên nó là một chiếc dải đơn giản nhưng đủ đẹp, với cái tên “Kuroki Rui” nổi bật rõ.
“Phù… cũng lâu hơn dự tính ha?”
“Nhưng mà làm được cái đẹp như này chỉ trong vài tiếng là giỏi lắm rồi, Yuria. Trông cậu quen tay ghê. Cậu từng làm cái này trước đây à?”
“Ờ thì… hồi cấp hai, nhỏ bạn thân của tớ nổi hứng muốn tranh cử hội trưởng học sinh. Hai đứa cũng từng làm chung một cái.”
Yuria hơi nhăn mặt, nhưng môi lại cong lên một nụ cười hoài niệm dịu nhẹ.
“Cái bạn đó… là người xa lánh cậu sau khi sở thích otaku của cậu bị lộ đúng không? X-Xin lỗi vì làm cậu nhớ lại.”
“Không sao. Tớ tự nhớ thôi. Với lại giờ tớ cũng chẳng cảm thấy gì về nhỏ đó nữa.”
“Nhưng mà…”
“Tớ nói rồi mà, hiện giờ tớ có cậu, Ryouta. Tớ không thể thay đổi quá khứ, nhưng tương lai là thứ tớ có thể thay đổi. Vì vậy tớ rất trân trọng cậu.”
“Y-Yuria… cậu làm tớ xấu hổ đó.”
Rui, Yuria… tôi thật sự không hiểu sao những cô gái như họ lại cần một đứa mọt sách vô dụng như tôi, hay tại sao họ lại trân trọng tôi đến vậy. Nhưng nếu tôi có thể trở thành người quan trọng với họ… vậy chắc đủ rồi.
“Tớ muốn tiếp tục làm bạn với cậu, và tớ sẽ cố hết sức để cậu tiếp tục cảm thấy trân trọng tớ.”
“Người nói câu đó chăm nhìn đùi tớ ghê ha?”
“Không, tớ chỉ nhìn vì cậu từng nói tớ muốn làm gì với đùi cậu cũng được. Có vấn đề gì không?”
“Haa… thật luôn, cái tên này…”
Yuria nhún vai chán nản, tay khẽ vuốt đùi mình.
“Vậy thì, bọn mình làm xong dải rồi… cậu muốn sờ không?”
“Hả…? Ừ-Ừm…”
7 giờ 23 tối. Chỉ có hai đứa trong phòng học.
Không có ai khác, và được mời sờ đùi như thế…quá mức gợi tình rồi!
“Vậy thì… đừng ngại.”

Chưa nói chuyện sờ, mà ngay khi tôi định lao vào đùi Yuria như thiêu thân thấy lửa, thì cửa trượt của phòng học bật mở cạch một cái.
“Ái chà! Trùng hợp ghê ta! Tớ thấy đèn trong lớp cậu sáng nên ghé thử, ai ngờ gặp cả hai ở đây luôn!”
Như mọi khi, tôi bị chặn bởi “Con khỉ phiền phức” mang tên Tanaka.
“T-Tanaka! Đồ khốn!!”
“G-Gì vậy chứ?! Tớ đã mất công nghênh đón các cậu bằng thân xác phàm tục này rồi mà!”
Đến lúc tôi phải nộp đơn khiếu nại về kỹ năng “Ngăn chặn tình huống dâm dê” của Tanaka lên Liên hợp quốc rồi.
“Ờ thì… Ryouta, dải băng cũng xong rồi, tụi mình về thôi.”
“Ờ ờ, đúng rồi.”
Tôi và Yuria ngượng ngập kiểu hai đứa học sinh cấp ba đang định “làm chuyện người lớn” thì bố mẹ đáng lẽ đang đi làm thêm đột nhiên về giữa chừng.
“Nè! Cái không khí ngượng ngượng như kiểu một cặp học sinh cấp ba đang định hú hí trong phòng thì ba mẹ đáng lẽ đang đi làm thêm lại về vậy?!”
“Tại sao cậu dùng đúng cái ví dụ tớ vừa nghĩ đến vậy?!”
“Không chắc lắm, nhưng… Ichinose, váy cậu hơi bị vén lên kìa. Đừng nói là… hai người định làm cái gì mờ ám đấy nhé?”
“Đừng nói bậy! Không có đâu! Đ-Đúng không, Yuria!?”
“Ể… ờ, đúng.”
“Ê cái phản ứng rõ ràng quá nha! Hai người định làm gì mờ ám đúng không?!”
“Không là không!!”
Con nhỏ này đúng là kẻ phá đám số một thế giới.
Ngay lúc tôi sắp được sờ đùi Yuria và ghi bàn (theo cả hai nghĩa)… trời má!
“Tanaka, sao cậu còn ở đây giờ này? Quên đồ à?”
“À, tớ quên nộp cho thầy tài liệu.”
“Tài liệu gì? Đừng nói là cậu lại trốn làm bài tập nữa nhé.”
“Không có nha! Tớ không nói được vì đang bảo mật, nhưng… fufufu, rồi Ryouta sẽ biết thôi.”
Tanaka buông câu thoại kiểu phản diện ngầu ngầu rồi rời khỏi phòng.
Lúc gọi điện cô ấy cũng nói gì đó ám chỉ điều đó… chuyện gì thế nhỉ?
“Khoan đã! Y-Yuria, tớ xin cậu một lần nữa—”
“Không, nghe chẳng hợp lý chút nào, với lại giờ hết hứng rồi.”
“Không thể nào… Thì ra mấy cặp vợ chồng mới cưới cũng đi đến tình trạng hôn nhân vô dục như thế này sao…”
“V-Vô dục!? Vợ chồng!? Tụi mình còn chưa hẹn hò nữa mà!! Đừng nói mấy cái linh tinh nữa, về mau!”
“Ặc—!”
Yuria vỗ mạnh lưng tôi, mặt đỏ hơn mọi khi.
Tôi chỉ đùa thôi mà… kệ vậy.
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Sáng hôm sau, tôi vừa dụi đôi mắt vừa đi trên con đường đến trường.
Từ tối qua, sau khi bị Yuria cho “đứng hình”, tôi về nhà trong trạng thái khó chịu suốt cả buổi tối.
Ở trong lớp, chỉ có hai người, sau giờ học… nếu Tanaka không xen vào, tôi thề là đã có chuyện xảy ra rồi… cay thật!
“Ryouta! Chào buổi sáng!”
Khi tôi đang bước đi với tâm trạng khó chịu, Airi chạy lạch bạch từ phía sau, bộ ngực to khủng của cô ấy nảy lên nảy xuống theo phương thẳng đứng.
“C-Chào buổi sáng, Airi. Cậu… trông khỏe quá nhỉ. (Cặp vút o của cậu cũng thế.)”
“Ừ! Hôm nay tớ thấy cực kỳ sung sức luôn!”
Airi cười thật tươi.
Chỉ cần nhìn bộ ngực vĩ đại ấy là toàn bộ stress trong người tôi tan biến ngay lập tức.
Ngực to của Airi đúng là có khả năng trị liệu. Quả thật là bộ ngực chữa lành.
“Hôm nay là ngày công bố ứng cử viên hội trưởng hội học sinh đó!”
À đúng rồi, là hôm nay.
Tối qua bận bứt rứt vì cú địch vào đồn bất thành nên tôi quên béng chuyện đó luôn.
Himesaki thì từ tối qua không nhắn lại… chắc em ấy quyết định không ứng cử.
“Không biết ai sẽ ứng cử nhỉ.”
“Airi, cậu quen biết nhiều người mà đúng không? Cậu có nghe ai khác ngoài Rui định ra tranh cử không?”
“Người khác ngoài Rui hả… hmmm.”
Đến cả Airi cũng không nghĩ ra, vậy chắc thật sự không có ai muốn đấu lại Rui.
“Chắc cuối cùng cũng chỉ là bỏ phiếu xác nhận cho Rui thôi. Danh sách ứng cử sẽ được dán trên bảng thông báo đúng không? Mau đi xem đi.”
“Ừ, đi thôi!”
Tôi và Airi nhanh chóng đi qua cổng trường và tiến vào bên trong.
Bảng thông báo nằm sâu trong trường nên học sinh luôn dừng lại xem, lúc nào cũng đông nghẹt.
Vì vậy tôi muốn đến sớm… ít nhất thì tôi đã nghĩ vậy.
“Uwaa… đông thật luôn…”
Khu vực bảng thông báo đã chật kín học sinh, xem ra danh sách được dán lên rồi.
Tiếng xì xào khắp nơi, chẳng ai chịu nhúc nhích.
Nếu chỉ có mỗi Rui ứng cử, lẽ ra mọi người chỉ “à cũng như dự đoán” rồi tản đi chứ. Ồn ào như vậy nghĩa là có gì đó bất thường.
“Có khi… có ai khác nộp đơn ngoài Rui đó!”
“Ờ… chắc vậy.”
Nhưng cảm giác quanh đây… hơi lạ. Có chút bất an nữa.
Cất giày xong, tôi cùng Airi tiến đến bảng thông báo.
Và rồi, tên các ứng cử viên hội trưởng hội học sinh hiện ra trước mắt.
Có vẻ danh sách được sắp theo thứ tự nộp đơn cho giáo viên, nên đương nhiên, ở hàng đầu tiên là người nộp đầu tiên: Kuroki Rui.
Ngay dưới đó… là cái tên Himesaki Nozomi.
“Himesaki…”
Hóa ra là vậy.
Nghĩ kỹ thì người duy nhất có thể đối đầu Rui là người nổi tiếng nhất khối nhất, Himesaki. Tôi đã nghĩ vậy…. Từ từ đã.
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ về chuyện Himesaki ứng cử, tôi nhận ra còn một cái tên khác.
“Hả? Ta… Tanaka… Kanade…?”
Một cái tên quen thuộc ngang với Kuroki Rui luôn, đứa học chung lớp với tôi từ cấp hai, đang nằm chình ình ở đó… cái quái gì vậy?
C-Chắc đây là nhầm lẫn gì đó đúng không!?
Kỳ lạ thật… sao nhìn kiểu gì cũng thấy cái tên hoàn toàn không liên quan gì lại đứng bên cạnh Rui và Himesaki thế nhỉ.
“Ể!? Đ-Đợi đã Ryouta! C-Cái tên cuối này!”
“Tanaka Kanade… c-có khi là người trùng tên?”
“Nhưng lớp ghi là lớp kế bên lớp với chúng ta mà!”
“Ờ nhưng mà…”
Tôi không muốn chấp nhận, não tôi từ chối nhận đây là Tanaka đó.
Tanaka đi tranh cử? Tôi có đang gặp ác mộng không?
Đúng rồi, chắc đây là ác mộng thôi. Không thể khác được.
Để kiểm tra xem có phải tôi đang mơ không, tôi nhìn chằm chằm vào bộ ngực khổng lồ của Airi đứng cạnh.
Chúng vẫn lớn đến mức hai tay không thể ôm nổi.
Không, mức độ chân thực này vượt xa khả năng của mơ rồi.
Nhờ bị đánh thức bởi bộ ngực siêu khủng của Airi, tôi quay lại nhìn bảng thông báo.
Đúng là gần đây Tanaka có vẻ đang âm mưu gì đó.
Nhưng tôi không ngờ thứ cô ấy tính lại là cái này…
“Người tên Tanaka này là ai thế?”
“Đừng hỏi tớ.”
“Hmm, nghe giống tên con trai ghê?”
Bằng cách nào đó, Tanaka lại thành chủ đề bí ẩn hơn cả hai cô gái nổi tiếng nhất năm một và năm hai, Kuroki Rui và Himesaki Nozomi.
Chẳng ai biết ứng cử viên này là ai. Tanaka liều lĩnh quá mức rồi.
Đúng kiểu một đứa hướng nội đáng thương, đôi lúc muốn nổi bật thử rồi thất bại thảm hại.
“Tanaka gan ghê… dám đối đầu Rui. Airi không làm được vậy đâu.”
Airi có vẻ khâm phục Tanaka, nhưng bằng cách nào đó tôi cảm thấy cô ấy đang tự nói với bản thân mình nhiều hơn.
Hôm trước ở Starbucks cô ấy cũng bảo từng nghĩ đến chuyện ứng cử…
Có khi hành động của Tanaka cũng ảnh hưởng đến Airi.
Nhưng Tanaka mà tôi biết, vụng về đến thảm hại, không phải kiểu người nhảy vào việc gây chú ý thế này…
Không còn cách nào. Tôi sẽ lên sân thượng sau khi vào lớp.
––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
Khi tôi đến lớp, đặt đồ xuống bàn rồi lập tức hướng thẳng lên sân thượng.
Như mọi khi, chẳng có ai lên đó vào buổi sáng… nếu không thì Tanaka đã không ở đó từ đầu.
Nghĩ vậy, tôi leo lên cái thang dẫn lên tầng mái.
Và rồi…
“Ohoho, đây chẳng phải là Ryouta sao. Lâu lắm rồi cậu mới lên đây buổi sáng đó.”
Tanaka nhìn tôi, trên mặt là nụ cười tự mãn khó chịu.
“Tớ không lên đây để nghe tiếng cười ‘ohoho’ ngớ ngẩn của cậu đâu. Quan trọng hơn, sao cậu lại ra tranh cử hả Tanaka!?”
“Fufu, cuối cùng cậu cũng biết rồi.”
“Biết rồi? Nó dán đầy trên bảng thông báo trường mà! Trời ạ… cậu đang làm gì vậy? Đối thủ của cậu là Rui đó. Cậu thắng kiểu gì nổi?”
“Ừm, có hơi bất lợi thật… nhưng tớ có lý do của tớ!”
“Lý do?”
Khi tôi nhắc lại, Tanaka hắng giọng như chuẩn bị đọc diễn văn.
“Trước hết, tớ tranh cử vì được giáo viên đề cử. Họ khuyến khích tớ, người tự hào đứng nhì toàn khối!”
“H-hể…”
Nhìn cái cách Tanaka đang nổ tung tự tin là tôi đoán ngay được chuyện này, lại là giáo viên tâng bốc quá đà đây mà.
Chắc vì biết Rui sẽ tranh cử, một số giáo viên không muốn một học sinh quá nổi bật khiến người khác không dám nộp đơn.
Nên họ tìm người có thể “đối trọng” Rui, và họ chọn Tanaka, đứng nhì khối… rõ ràng tới mức khiến tôi còn thấy tội.
“Tên tuổi tớ có thể kém hơn Rui, nhưng tớ sẽ chiến theo cách của mình!”
“Nghe như fan MU nói ấy. Và không phải tên tuổi ‘kém hơn’, mà là ở hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau luôn.”
Tôi không nói “chẳng ai biết cậu là ai” vì sợ làm tổn thương Tanaka, nhưng sự thật đúng y như vậy.
“Và tớ cũng đã quyết định người tiến cử rồi.”
“Oh, thật à? Nếu người đó có chút danh tiếng thì ít nhất cậu còn chút hy vọng…”
“Là cậu đó, Ryouta.”
“Hả? Cậu vừa nói cái gì?”
“Tớ nói người tiến cử của tớ là cậu. Tớ quyết rồi.”
Tôi… là người tiến cử của Tanaka!?
“Nàyyyyy! Cậu không thể tự tiện quyết định như vậy được!”
“Hết cách rồi! Cậu là người bạn duy nhất của tớ mà Ryouta! Không có người tiến cử thì cô đơn lắm đó!”
Cô ấy đang làm như mình mới là nạn nhân, trong khi rõ ràng người bị hại là tôi.
“Với lại, tớ như là cái bóng. Bóng càng đậm thì càng nổi bật giữa ánh dương… Ryouta, cùng tớ đứng trên đỉnh Natsuhama đi.”
“T-Tanaka…”
Cô ấy nói như kiểu thành viên thứ sáu nào đó, nhưng nghĩ kiểu gì thì cả tôi với cô ấy cũng chỉ là hai cái bóng mờ mịt.
“Thôi thì cậu đã lỡ dính vào chuyện này rồi… là bạn thân của cậu, tớ sẽ quăng cho cậu cái phao… chỉ lần này thôi, vì tớ thật sự thấy tội cậu.”
“Ôi trời, cậu hiểu chuyện thật đó Ryouta. Tốt cho tớ quá!”
“Tớ táng cậu bây giờ.”
Tôi phải mở bàn tay đang siết lại ra trước khi mất bình tĩnh.
“Tớ không ngại làm người tiến cử cho cậu, nhưng tớ đã hứa sẽ giúp Rui vận động tranh cử rồi.”
Đổi lại chuyện Rui làm “điều gì đó tuyệt vời” cho tôi, tôi đã hứa sẽ giúp cô ấy.
Không phải tôi quan tâm gì điều đó, nhưng đã hứa thì phải giữ lời.
“Không sao. Tớ còn chẳng định vận động tranh cử.”
“Hả? Không định?”
“Ừ, tớ không làm bất kỳ chiến dịch nào hết.”
Một tên bác sĩ nửa mùa thiếu sức sống vừa xuất hiện thì phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
