Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 1.4:

Chương 1.4:

Và cứ thế, Tanaka cuối cùng cũng tham gia với chúng tôi, và bọn tôi tiếp tục hành trình với một nhóm ba người.

“Chậc… nếu mà không gặp con mắm đó, tôi đã có thể tận hưởng một buổi BBQ riêng tư, siêu dâm đãng, đùi bự (gọi là BBQRDĐ) với Yuria…. Buồn thật.”

Lại nói, đây là lần đầu tiên mà tôi đi chơi với Tanaka như này trong kỳ nghỉ hè kể từ sau chuyến đi bể bơi đó- và trước đó, kể từ năm ba hồi cấp hai từ hai năm trước.

Nghĩ lại về [một năm trống] giữa tôi và Tanaka, tôi thực sự không biết việc chúng tôi lại đi chơi như này là một phước lành… hoặc là một thảm họa.

“Ryouta? Sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt dâm dê vậy?”

“Nói như thể tớ sẽ nhìn cậu như thế vậy. Cậu nhận nhầm nó với ánh mắt ghê tởm rồi.”

“Hả-? Ý gì đây?”

“Rồi, rồi, hai cậu đừng cãi nhau nữa. Với lại, tớ nghĩ là chúng ta giờ sẽ qua Cocosco, nhưng trước đó… Tanaka, cậu đã lấy được thứ mà cậu đến để mua chưa?”

“Thứ? À, ý cậu là Animate? Tớ chưa đi, nhưng… sách BL không chạy đi đâu được, nên tớ nghĩ là mình sẽ quay lại sau.”

Giọng nói của Tanaka ẩn chứa chút do dự. Yuria đột nhiên tiến lại gần và khoác lấy vai của cô ấy.

“N-Nếu là vậy, thì ra đó trước đi, Tanaka! Tớ sẽ cảm thấy rất tệ nếu như bắt cậu đi theo bọn tớ.”

“Ừm, nhưng Animate khá…”

Con mắm gyaru này…. Cổ thèm đi Animate đến mức nào vậy?

Bị Tanaka nhìn thấy, cổ đáng lẽ phải làm mọi cách để tránh việc bị lộ ra mình là otaku ngầm. Vậy mà cổ lại lợi dụng Tanaka để kéo bọn tôi đến đó, tự nhiên như thể chả có lạ cả.

Đương nhiên là tôi hiểu. Animate là thiên đường của otaku, và cám dỗ thì rất mạnh… nhưng mà ngay bây giờ thì rủi ro bị phát giác còn cao hơn cả.

“Chờ chút.”

“R-Ryouta!?”

“Nếu mà Tanaka đi đến Animate và mua BL, cậu ấy chắc chắn sẽ ngồi lì ở khu BL và sẽ quên mất BBQRDĐ. Nên là không đi Animate được.”

“Ừ, tớ cũng không phản bác….. nhưng mà BBQRDĐ là gì?”

“Má-! T-tóm lại là! Không đi Animate! Hiểu chưa!?”

‘Ừ-ừ, rồi. Vậy…. đi Cocosco nhé.”

Tôi hiểu là Yuria rất muốn đi, nhưng mà rủi ro quá lớn.

Cô ấy từng bảo là bản thân thấy việc đi Animate một mình khiến cô ấy cảm thấy hơi lo lắng, nên bây giờ cô ấy mới nghĩ đây là thời điểm thích hợp- với tôi và Tanaka đi cạnh, việc đi vào sẽ dễ dàng hơn. Tuy nhiên, hiện tại cô ấy phải tạm nhịn.

Nhưng…dám thử một điều như vậy trong khi Tanaka vẫn còn đang ở đây? Có khi nào Yuria cũng muốn Tanaka- một người mà cổ biết là sẽ hiểu về văn hóa otaku- biết được rằng cô ấy cũng là một otaku?

“Này, ừm… xin lỗi vì chuyện vừa nãy nhé, Ryouta.”

Khi mà chúng tôi bước đi ở sau Tanaka để đến Cocosco, Yuria thì thầm nhẹ vào tai tôi.

“Xin lỗi?”

“Tớ chỉ… Tớ chưa bao giờ đi vào Animate một mình cả, và tớ rất muốn được xem thử cái ở trong trung tâm thương mại này như nào. Nên tớ nghĩ là mình có thể lợi dụng Tanaka và đi theo…. Tớ rất xin lỗi.”

“À…. ra vậy.”

Vậy là do quá tò mò thôi à.

Yuria, cậu làm như tớ lúc nào cũng chỉ nghĩ bằng đầu dưới- nhưng mà cậu cũng chả khá hơn chút nào.

“Tớ sẽ đi đến Animate cùng cậu bất cứ khi nào, cậu biết mà? Nên hiện tại cứ nhịn đi.”

“Ơ…Ừ-ừ. Cậu nói đúng. Tớ luôn có cậu bên mình mà, Ryouta.”

Khi nói vậy, Yuria nhẹ nhàng chạm vai của cô ấy vào vai tôi. Khoan-N-Này, này! Cô ấy- cô ấy cố tình làm vậy, phải không?

“À, với lại, các cậu có tính mời Airi không?”

Khoảnh khắc mà Tanaka quay ra đằng sau và hỏi, Yuria âm thầm tách khỏi tôi.

“A, Airi đang bận hay gì đó rồi! Sáng nay cậu ấy vừa mới qua, nhưng mà cậu ấy đi về rồi.”

“Hử. Ra vậy.”

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy.

Tim tôi không thể ngừng đập được- nhảy lên và…. nhảy xuống.

 

…………………….

 

Sau khi đi đến Cocosco, trung tâm mua sắm siêu khủng nằm ngay kế bên, ba đứa chúng tôi tiến vào trong khi đẩy theo một chiếc xe đẩy vô cùng lớn.

“Đây là lần đầu tiên mà tớ thấy xe đẩy to như này.”

“Thật sao? Tớ không nghĩ là nó to đến vậy đâu.”

“không, nó rất to đó chứ! Nếu như xe đẩy của siêu thị bình thường là cỡ đùi của Tanaka… thì cái của Cocosco phải như đùi Yuria.”

“Cái-! Ý gì đây hả? Đ-Đùi tớ cũng to đấy, rõ chưa!?”

“....”

“Nói gì đi chứ!”

Bị tôi lờ đi, Tanaka tự nhiên nổi đóa lên và bắt đầu vỗ lên lưng tôi trong khi tôi tiếp tục đẩy xe.

Nhưng mà… một khi đã nhìn sát vào đùi Yuria….

Trời….

Một đẳng cấp hoàn toàn khác- một cặp đùi mà bạn chỉ muốn nó kẹp quanh người và không bao giờ thả ra.

“Cậu không phải giận đến vậy đâu, Tanaka. Ý tớ là, có đùi bự chỉ khiến Ryouta vui thôi mà. Hồi cấp hai, tớ từng thử làm cho nó nhỏ đi. Thật sự thì, đùi thon hơn sẽ khiến thân hình cậu cân đối hơn và mặc vừa quần áo hơn nữa- chắc chắn là tốt hơn.”

“Cậu có ý gì hả, Ichinose!? Đây là vẻ đắc ý của người chiến thắng đó à? Nói cho mà biết, tớ xếp hạng nhì trên bảng xếp hạng học lực toàn trường đó! Đừng có mà lên mặt chỉ vì cậu ‘thắng’ ở hạng mục đùi!”

“Đó không phải là ý của tớ, nhưng…Ryouta này, Tanaka lúc nào cũng như vậy à?”

“Ừ, Tanaka luôn sẵn sàng xù lông nhím. Ngày nào không lên cơn là không chịu được. Cậu cứ tập làm quen đi.”

Ừ…. Lý do mà Tanaka không có bạn không chỉ vì cổ ngại với người lạ đâu. Là do cổ lúc nào cũng như vậy đó.

Chà, tôi chắc là tâm trạng của cô ấy sẽ khá hơn nếu như tôi mua cho cổ thứ mà cổ muốn.

“Tanaka, tớ sẽ mua cho cậu bất cứ thứ gì mà cậu muốn, nên vui lên.”

“Hừm… Cậu lại coi tớ là trẻ con nữa à?”

“Đương nhiên là không rồi.”

“Vậy thì… tớ muốn con gấu bông khổng lồ kia!”

“...Hở? Con gấu bông?”

Tôi nhìn về phía Tanaka chỉ, và nó ở đó-

‘Thứ này quá to rồi…”

Một con gấu bông lớn với kích cỡ khổng lồ nằm trên kệ trưng bày.

Nó to đến mức có thể bọc lấy cả người của tôi.

‘Tớ muốn ôm nó khi ngủ, nên mua cho tớ con đấy đi.”

“Kích cỡ đó thì người bị ôm là cậu đó… Và giá của nó là hơn hai mươi nghìn yên cho kích thước lớn nhất!”

“Cậu hứa rồi! Cậu bảo là tớ thích gì cũng mua mà!”

“Phải có giới hạn chứ! Chọn con nào nhỏ hơn đi.”

“Ồ, vậy là cậu sẽ mua nó chứ.”

Tôi ném một con gấu cỡ nhỏ- khoảng nghìn yên- vào trong chiếc xe đẩy siêu to.

“Xin lỗi nhé Yuria. Tớ sẽ tự bỏ tiền ra mua món này nên tớ bỏ vào xe đẩy được không?”

“Ơ, ừm.”

“Wow, tớ chỉ thách vậy mà cũng được quà luôn. Vì đây là món quà đặc biệt- tớ sẽ đặt tên cho thằng nhỏ này là Ryouta.”

“Tởm quá đó. Cấm cậu. Với lại nhanh lên và mua nguyên liệu cho BBQRDĐ thôi-”

“Ừ-Ừm!”

Ngay khi mà tôi chuẩn bị đẩy xe ra khỏi khu thú nhồi bông, Yuria bỗng kéo lại.

“Hửm? Sao thế, Yuria?”

“Thì… Tớ hơi… muốn cậu mua cho một con gấu bông với.”

“Cả cậu sao? Cậu cũng muốn một con?”

“Ừ …”

Cô ấy cắn môi, đôi má ửng đỏ rồi hơi gật đầu khẽ.

Bất ngờ quá.

Phòng của Yuria cũng có đủ loại thú bông rồi, và mấy con này cô ấy muốn mua lúc nào cũng được. Và thú thực thì mấy con mà cô ấy có sẵn rồi còn đáng yêu gấp vạn lần. Vậy mà cô ấy vẫn muốn một con….

“Đương nhiên rồi! Để tớ mua cho cậu một con coi như là cảm ơn cho ngày hôm nay.”

“Thật sao? Cậu nói thật chứ?”

“Chắc chắn! Tanaka lấy con màu nâu, vậy cậu muốn con màu gì?”

“Ừ-Ừm… Vậy thì tớ chọn màu hồng! À, màu tím cũng được luôn.”

Gương mặt cô ấy tươi tắn hẳn lên vì phấn khích như một đứa trẻ trong khi đang lựa gấu bông.

Cổ muốn một con đến vậy sao?

Nếu là vậy thì tôi sẵn sàng khoác đồ thú nhồi bông và ngồi trong phòng cổ hai tư trên bảy.

Cuối cùng thì cô ấy cũng ôm lấy một chú gấu nhồi bông màu hồng, tôi bỏ nó vào trong xe đẩy, trong lòng cố kìm nén sự ghen tị đối với kẻ được nhìn ngắm cuộc sống đời tư của cô ấy cả ngày.

“...Này, Ryouta, sao cậu cư xử khác hẳn với lúc mua cho tớ vậy? Cậu rõ ràng là hào hứng hơn hẳn khi mua cho Ichinose. Đáng nhẽ cậu cũng phải đối xử với tớ như vậy chứ?”

“Sao vậy Tanaka? Nếu mà cậu thấy có vấn đề thì tớ khỏi mua cho cậu đấy.”

“Ặc! Xin lỗi! Tớ không có gì để phàn nàn cả!”

Tanaka lúc nào cũng nói mấy điều thừa thãi hết.

Cô gái này thật là….

“Hửm. Tanaka này, có khi nào là cậu đang…. ghen tị không?”

“C-C-C-Cái gì? Tớ không ghen tị, rõ chưa!? Cậu tự nhìn lại mình đi, Ichinose! Cậu mới là người đột nhiên đòi thú nhồi bông đó- có khi cậu mới là đứa ghen tị với tớ đấy!”

“H-Hở!? S-Sai bét! Tớ chỉ đột nhiên nổi hứng thôi!”

Tôi chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, tự dưng hai người họ lại tự nhiên cãi nhau với hốt hoảng hiện rõ trên nét mặt.

995dbc38-8ee1-428e-a204-d023d78536e0.jpg

 

…………………………………….

 

Sau đó thì chuyến đi mua sắm tại Cocosco cũng đi đến hồi kết. Vì cả tôi và Tanaka đều là tay mơ trong việc ăn BBQ, bọn tôi đều để hết việc chọn nguyên liệu cho Yuria….

“Tớ nghĩ thế này là đủ rồi.”

Khi liếc vào trong giỏ, đập vào mắt tôi là một rổ những thứ thịt thà và hải sản.

Mua gì lắm vậy………? Đồ đóng gói trong Cocosco đã bán với kích thước lớn rồi, và giờ thì có cả một núi những túi như vậy chất đầy trong giỏ.

“Cậu tính mua bao nhiêu vậy?”

Sau khi thanh toán, ba đứa chúng tôi cầm trên tay những chiếc túi chất đầy mà quay về nhà của Yuria.

“Waaaaaa…….. Ichinose, nhà cậu to thế! Nếu mà bắt chước giọng điệu của Ryouta thì phải nói là nó to như đùi của cậu vậy.”

“Đừng nói như Ryouta. Nghe gớm chết đi được.”

“Hở? Yuria này, nói vậy nghe cứ như đang bảo tớ là đứa đáng kinh tởm ấy!”

““Thì đúng rồi mà.””

 Chậc… H-Hai đứa này… Chả thèm kiêng nể gì cả.

Nhưng mà bọn họ lại không nhận ra là tôi cũng tận hưởng việc bị mắng nhiếc không kém…. Quá gà mờ.

“Chà, nhà to thật, đến cả khu vườn cũng đẹp thế.”

Trong khi Tanaka đang nhìn ngắm xung quanh, con chó của Yuria đột nhiên lao về phía cổ, chiếc mũi khịt lên đầy phấn khích.

“Khoan- Ryouta! Ichinose! Có con chó to lắm đang đuổi theo tớ! N-Này, dừng lại! Đừng có liếm mặt tao!!”

Tanaka bị đè xuống bởi con chó và ngã mạnh lên thảm cỏ.

Đúng là chỉ có chó mới thích thật…. (Nghĩa đen).

“Thôi nào, Tanaka, đừng chơi nữa mà giúp bọn tớ chuẩn bị BBQ đi.”

“Mắt cậu nhìn kiểu gì mà thấy tớ đang chơi thế hả!? Cứu tớ!!”

Trong khi mà Tanaka đang bận rộn vật lộn với con chó, Yuria và tôi chuẩn bị đồ cho buổi tiệc BBQ ở ngoài trời.

“Khoan! Khoan đã nào! Hai người các cậu thật sự định lờ tớ đi đấy à!? C-Các cậu dám bỏ rơi tớ-GYAAAHHH!!”

Yuria và tôi im lặng cặm cụi làm việc, kéo chiếc vỉ nướng BBQ từ trong nhà kho ra và sắp xếp bàn ghế ngoài trời.

Chúng tôi còn phải đốt than nữa. BBQ yêu cầu nhiều việc thật đó.

“Đừng có lơ tớ nữa và giúp một tay xem nào! K-Không, chó ngoan! Không phải là ở đó-kyaa♡!”

Tuy nhiên, những công việc tẻ nhạt đó cũng chỉ trôi thoáng qua khi tôi được ngắm đùi Yuria lúc làm.

“Ryouta, tớ đang tự hỏi là tại sao cậu lại đột nhiên im lặng như thế, nhưng mà… cậu lại nhìn đùi tớ nữa à? Cậu không biết chán hả?”

“Như hoa phượng nhớ hè, như chim non nhớ mẹ. Đùi Yuria là chân ái!”

“Ugh. Tớ không hiểu ý cậu là gì, nhưng mà tớ biết cậu lại đang làm trò biến thái như mọi khi.”

Thở dài đầy mệt mỏi, Yuria tiếp tục sắp xếp vỉ nướng trong khi tôi thì đứng bên cạnh cô ấy, chờ cho nó bén lửa- và ừ, vẫn đang ngắm đùi cổ.

“Nhưng mà này, có khi cậu không bao giờ chán tớ lại là một điều tốt. Tớ nghĩ là... chúng ta sẽ bị kẹt với nhau một thời gian dài nữa nhỉ?”

“T-Thời gian dài? À ừ. Vì chúng ta cùng một định hướng cho nên khả năng cao là sang năm chúng ta vẫn học cùng lớp thôi.”

“Khoan- không, ý tớ không phải vậy!”

Yuria phùng má và khẽ lắc đầu.

“Sao cũng được. Chỉ cần năm sau cậu vẫn ở cạnh tớ là được rồi…”

“Cạnh cậu? À, ý cậu là chỗ ngồi. Ừ, vì số thứ tự của chúng ta khá gần nhau cho nên khả năng cao là chúng ta sẽ tiếp tục được ngồi cạnh nhau đó-”

“Không thể tin nổi! Ugh! Cậu muốn tớ dí đầu cậu vào vỉ nướng lắm à?”

Yuria đột nhiên nổi khùng, nắm cái kẹp trong tay đầy đe dọa.

“S-Sao cậu lại tự nhiên nổi điên vậy, Yuria? Vì tớ nhìn đùi cậu à?”

“Đùi không phải là vấn đề!”

“Khoan, không phải sao?”

Thế là tôi tiếp tục ngắm đùi cô ấy trong khi chờ thịt chín.

“Thịt sắp chín rồi đó, nên là làm nốt đi. Này, Tanaka! Đừng chơi bời nữa mà lại đây trông vỉ đi này!”

“Tớ không chơi gì hết!! Giúp một tay cái!!”

Bị đè bởi con chó từ khi đến tới giờ, Tanaka cuối cùng cũng được Yuria giải cứu.

“Tớ sẽ không bao giờ tha cho… con chó đó đâu.”

Một hủ nữ mười sáu tuổi âm thầm ghi hận với một con chó.

Con mắm này thật là…..

“Được rồi, Tanaka, cậu và Ryouta trông vỉ đi. Tớ sẽ đi xử lý chỗ rau củ trong bếp.”

“Cảm ơn nhé, Yuria.”

“Được rồi. Nếu mà lửa tắt thì báo cho tớ biết nhé.”

Yuria nói vậy và bước vào trong nhà.

“Sao nhìn thất vọng vậy, Ryouta!? Cậu nhìn như là không sống nổi nếu như không được ngắm đùi vậy.”

“Cậu… Sao cậu biết? Cậu là thiên tài à?”

“Tớ chưa bao giờ thấy bực như vậy khi được gọi là thiên tài.”

Tanaka nhăn nhó như đớp phải bọ trong khi đang lật miếng thịt qua lại trên cái vỉ.

“Cậu biết đó… lâu lắm rồi chúng ta mới nói chuyện với nhau lại như vậy. Gần đây, cậu lúc nào cũng bị bao vây bởi ba mỹ nhân, nên là chơi với nhau như này… cứ như là lại quay về hồi cấp hai ấy.”

“Ừ… tớ nghĩ là cậu nói đúng.”

Nghĩ lại thì, đã hai năm rồi tôi với Tanaka với đi chơi vào kỳ nghỉ hè như này.

“Năm ngoái cảm giác thật trống rỗng, đó là lần đầu tiên kể từ khi chúng ta làm bạn mà cả hai lại không học chung lớp. Cảm giác… lạ thật.”

“Ừ… đúng vậy.”

Không ai trong chúng tôi đã nhắc đến vấn đề này, nhưng mà giữa hai người chúng tôi đã có một khoảng cách kỳ lạ.

“Thú thực thì… tớ hơi sợ phải bắt chuyện với cậu. Hồi cấp hai, khi mà chúng ta luôn học cùng lớp thì việc bắt chuyện với cậu sẽ dễ hơn, chúng ta luôn biết đối phương như nào. Nhưng mà khi chúng ta học khác lớp và thi thoảng mới gặp lại nhau… tớ bắt đầu thắc mắc rằng liệu sẽ có ngày cậu biến thành một Ryouta xa lạ hay không?”

“T-Tanaka…”

“Nhưng mà đó chỉ là lo lắng vô cớ. Ryouta mà tớ biết vẫn là một tên otaku biến thái, vô vọng, và bất thường như trước.”

“Đồ đểu cáng! Cậu đang nói xỏ tớ!”

“Đương nhiên rồi!”

“Cậu-!”

“Nhưng mà cái tên Ryouta biến thái vô vọng đó vẫn rất quan trọng với tớ. Thế là đủ rồi.”

Tanaka lật miếng thịt trên vỉ, điệu cười dịu dàng vẫn còn đọng trên môi.

Tôi của hiện tại… vẫn là một người quan trọng trong mắt Tanaka.

“T-Tớ cũng… rất mừng vì cậu không thay đổi, Tanaka. Cậu là người… bạn thân đầu tiên và duy nhất của tớ.”

Bởi vì những gì mà cô ấy vừa nói ra, tôi cũng theo đà mà trở lên thành thật theo.

Sự thật là tôi vẫn mừng khi thấy cô ấy không đổi.

“Ryouta… trời ạ! Đừng có nói mấy thứ mắc ói bằng biểu cảm như vậy!”

“Hả!? Được rồi, tớ rút lại lời nói! Quên hết mấy thứ mà tớ đã nói đi!”

“Trời ạ, hai cậu lại cãi nhau nữa à?”

Yuria quay trở lại với một bát salad.

“Nghe này, Ichinoseeeeeee. Ryouta vừa tỏ tình với tớ đó~”

“Hử? Ryouta, cậu nghiêm túc à?”

“S-Sao cậu tự nhiên lại nổi khùng vậy, Yuria? Hiểu lầm mà thôi! Tớ chỉ vừa cảm ơn cậu ấy thôi!”

Nhờ có Tanaka, cảm giác như đây không còn là một bữa tiệc BBQ nữa.

Sau khi mà chúng tôi hoàn tất việc chuẩn bị thì cuối cùng cũng được ăn.

Những miếng thịt mọng nước và rau củ được trải đều trên vỉ.

Lâu lắm rồi tôi mới được ăn một miếng thịt đậm đà thế này, và rau củ mùa hè đầy màu sắc sống động đến nỗi nó khiến cho khẩu vị của tôi muốn bùng nổ.

Khi mà lớp mỡ sáng bóng chảy ra trên lát thịt, mùi hương bốc lên thật-

“Ryouta! Đừng có tường thuật trong đầu như thể cậu là nhân vật trong truyện tranh ẩm thực!”

“Đừng chen vào, Tanaka. Tớ đang trò chuyện với miếng thịt.”

“Chả ai quan tâm hết! Đừng có đứng ngẩn ra ở đó nữa, làm việc đi!”

Màn độc thoại của tôi đã bị cắt ngang bởi Tanaka.

Tanaka lúc nào cũng như vậy mỗi khi cổ đói….

Dẹp chuyện này sang một bên, tôi đến chỗ của Yuria, người đang xếp đĩa lên bàn.

“Yuriaaa! Tanaka đang chắn đường tớ nàyyy!”

“Chậc… Mấy cậu không phải là trẻ con đâu, sao lúc nào cũng đánh nhau vậy?”

Yuria, với biểu cảm mệt mỏi, đưa cho tôi một chiếc đĩa.

“Đây, lấy cho tớ thêm thịt đi. Chọn miếng nào ngon vào.”

“Miếng ngon…?”

Ánh mắt tôi bỗng nhiên hướng xuống dưới.

Miếng ngon sao? Hê… (cười bỉ ổi)

“Đừng có mà nhìn đùi của tớ khi mà tớ nói vậy!”

“N-Nhưng…”

“Với lại, cậu cũng chưa từng được nếm thử, đúng không?”

“Chưa… được…?”

“Được rồi, hai cậu đủ rồi đó! Ăn đi thôi!”

Tanaka gọi hai đứa tôi rồi vùi đầu vào ăn như hạm.

“Ừ, ừ. Thôi nào, Ryouta. Đi thôi.”

“Ừ-ừ. Đúng rồi.”

“Ôiiiiiiiiiiiii! Tớ cảm giác mọi tế bào trong cơ thể mình đang sống lại!”

“Không có chuyện đó đâu. Nói cứ như là cậu vừa hấp thụ tế bào gourmet hay gì ấy.”

Tôi thế là mình vừa thấy Tanaka tỏa sáng trong thoáng chốc… chắc là tưởng tượng rồi.

“Kỳ nghỉ hè gần kết thúc rồi, món BBQ này khiến tớ ước rằng thời gian có thể dừng lại.”

“Vẫn tham lam như vậy. Chà, nếu mà tớ được sống lại những giây phút ở bể bơi ấy thì cũng…”

“N-Này, Ryouta!”

Tôi đưa một ánh nhìn lưu luyến về phía Yuria.

Nếu mà tôi được tận hưởng đôi gò bồng đảo của Yuria bằng cặp lưng trần của mình thì dù có lặp lại 15521 lần cũng được, không sao hết.

“Cậu đang nói cái quái gì vậy?”

“Không có gì. Chuyện người lớn thì trẻ con như cậu biết cái gì.”

“Khoan- hai cậu đã làm chuyện ấy rồi à? Kể nghe xem nào!”

Và rồi, chúng tôi nướng những miếng thịt sang trọng và pha những trò đùa tục tĩu.

Một khoảnh khắc hiếm hoi.

Tôi ước gì những khoảnh khắc như vậy có thể kéo dài mãi…

Khi mà suy nghĩ ấy lướt qua đầu, tôi cắn thêm một miếng thịt-

Và cứ thế, mùa hè ồn ào của chúng tôi dần đi đến hồi kết.

Ref arc Mùa hè vô tận trong Sự biến mất của Suzumiya Haruhi