Chà….Tôi đã làm được rồi… bằng một cách nào đó…
Tiếng xả nước vang lên khi tôi rời khỏi phòng tắm. Sau khi rửa tay, tôi quay trở lại căn phòng otaku.
Trời ạ. suýt soát thật đó… Tôi suýt thì tè ra quần ở nhà bạn học ở cái tuổi này.
Suýt nữa thì cuộc đời tôi đã có một vết sẹo rồi. Ơn trời là tôi đã đi kịp.
Chà… thú thực thì, mặc đồ hầu gái (cosplay) và giả vờ ở nhà bạn cũng đủ để đi đời rồi.
“...Hửm?”
Khi mà tôi đang đi trên hành lang, tôi nghe thấy một tiếng “HẢ!?” lớn từ trong phòng của Yuria.
Nghe như là có việc gì đang xảy ra… Khoan, đừng bảo là-
Tôi quay về căn phòng otaku và lập tức áp tai vào tường, tiếp tục nghe lén họ.
‘Cá-khoan! HẢ? Hầu gái?’
‘Ừ! Cậu ấy có tóc vàng xoăn, nhìn như là người ngoại quốc hay gì ấy? Tóc cậu ấy xoăn kiểu lò xo! Nên là Yuria, nhà cậu thuê hầu gái rồi à?”
‘.............Con mắm này.’
A-Airi, cái đồ…! Cổ thực sự kể hết luôn!
Giờ thì Yuria không chỉ biết là tôi ra khỏi phòng- mà tôi thậm chí còn giả làm người hầu nữa!
‘Hử? Khoan, Yuria… cậu không thân thiết với hầu gái đó lắm nhỉ?’
‘A- không, không phải vậy, nhưng…’
‘À đúng rồi! Hầu gái ấy ngửi mùi y hệt Ryouta- lạ thật nhỉ?’
‘...Xin lỗi, Airi. Tớ cần kiểm tra xem “hầu gái đó làm việc đến đâu rồi”. Cứ tự nhiên nhé.’
Ôi không… tệ thật.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng dưới bộ đồ hầu gái khi mà tôi nhìn về phía cửa.
Và rồi- chậm rãi, với gương mặt như ác quỷ, Yuria bước vào trong phòng…. Thôi chết rồi!
“Này.”
“D-Dạ!?”
“Ryouta, cậu không thể nghe lời tớ được à?”
“X-Xin lỗi!”
“Sao vậy, giả trang trước mặt người khác hồi diễn kịch đã thức tỉnh thú tính mới trong người cậu rồi à?”
Yuria tiến tới với ánh mắt sắc như dao, càng lúc càng áp sát lại gần.
“T-Thật sự đó, tớ xin lỗi! Tớ cũng cảm thấy tệ lắm!”
“Nếu mà cậu đã xin lỗi vậy thì còn đi ra làm gì? Lỡ như Airi phát hiện thì sao?”
“T-Thế nên tớ mới bảo là xin lỗi mà!”
“Nếu mà cậu ấy phát hiện ra thì tớ chẳng khác nào một đứa biến thái ép Ryouta giả trang và lôi cậu ta vào mấy trò cosplay tình tứ cả!”
“Airi chả bao giờ đi đến kết luận như vậy đâu!”
Cổ còn chả nhận ra đó là tôi- chúng ta đang nói tới Airi đó. Trí tưởng tượng của cổ chả ảo diệu tới vậy đâu.
Tuy nhiên… việc Yuria bắt tôi thay đồ và chụp cả đống ảnh khiến cô ấy là một đứa biến thái theo, phải không? Hay là tôi nghĩ nhiều rồi?
“Để tớ làm rõ một chuyện. Không phải là tớ muốn làm mấy trò đó đâu. Tớ thực sự rất buồn tiểu. Tớ đi ra vì tớ sắp mất kiểm soát rồi. Nên hãy tha thứ cho tớ, Yuria.”
“Hử, thật sao…? Xin lỗi, Ryouta, tớ phản ứng thái quá rồi. Tớ cứ tưởng là cậu lại giở thói biến thái và hứng lên vì mấy trò cosplay dị hợm hay gì đó chứ.”
Sao tôi lúc nào cũng là một tên biến thái vậy…? Ý tôi là, ừ thì tôi cũng hay ngắm đùi cổ và thi thoảng thì sờ soạng chúng nữa, nhưng mà…
“Và xin lỗi vì chỗ quần áo nữa. Tớ đã cố xoay sở rồi nhưng chỉ càng làm mọi việc tệ hơn nữa. Nếu mà tớ từ chối không đưa cho cậu ấy, Airi có thể tưởng là tớ thích cậu hay gì đó…”
Yuria nói xin lỗi, má cô ấy thoáng hiện vết đỏ ửng.
Cô ấy đỏ mặt… Cổ ghét việc người khác hiểu lầm là cô ấy có tình cảm với tôi đến vậy sao?
Chà, đống quần áo cũng chả phải việc gì to tát. Tôi mua một bộ mới sau cũng được. Điều quan trọng là chúng tôi đã không bị bắt.
“Đừng lo lắng, Yuria. Đống quần áo chả phải là chuyện to tát đâu. Chuyện nhỏ ấy mà.”
“N-Nhưng mà! Vì tớ mà cậu, Ryouta-!”
“Đồ rẻ tiền thôi…. Quan trọng hơn là, tớ mừng là cậu vẫn ổn, Yuria.”
“R-Ryouta… Cậu thật sự rất…. tốt bụng đó…”
“À, nhưng mà đổi lại, cùng trao đổi tương xứng nào. Vì cậu đã tặng chỗ quần áo của tớ, đưa tớ bộ cậu đang mặc đi, Yuria!”
“Cái gì cơ?”
Khoảnh khắc mà tôi hỏi xin quần áo Yuria vừa mặc, ánh mắt cô ấy đột nhiên trở lên lạnh cóng.
Dùng quần áo của chính tôi làm mồi nhử để đổi lấy cái của cổ…. Tôi chính thức là tên giả kim thuật sư biến thái tồi tệ nhất.
“K-Không đời nào! Với lại cậu tính làm gì với quần áo của tớ!?”
“Thôi nào… tớ thực sự phải nói ra à? Lẽ thường tình thôi mà, phải chứ?”
“Ughhhh! Cậu là đồ tồi! Kinh quá đi mất- thật đó, đáng xấu hổ quá!”
Yuria vừa nói vừa lấy tay đánh lên người tôi.
Vậy ra cổ sẽ không cho tôi bộ đồ vừa mặc đó…. Chết tiệt.
“Ugh, tớ hối hận vì nghĩ rằng Ryouta ngầu…. Đồ ngốc! Cậu sống trong quần lót của mình đến cuối đời đi!”
“Khoan! Ý cậu là tớ có thể đi lại tự do trong nhà cậu với mỗi quần lót!? B-Báo trước nhé, tớ rất dễ phản ứng lắm, nên cậu có thể vô tình thấy một số thứ… lồi lên.”
“Trời ạ! Quên đi, mặc quần áo vào! Tớ sẽ đi mua cậu một bộ đồ mới để bù vào cho!”
Với gương mặt ửng đỏ, Yuria lao ra khỏi phòng, cảm xúc của cô ấy xem chừng hiện đang vô cùng hỗn loạn.
………………………….
Đã trải qua bao lâu rồi?
Sau hàng tá việc đã xảy ra (không tiện giải thích), Yuria bảo tôi ở lại phòng, nên là tôi tiếp tục thẫn thờ trong bộ hầu gái như trước.
“Airi ở lại lâu phết…”
Xem chừng đã là hơn tiếng kể từ khi Airi vừa mới đến.
Chà, Airi cũng không biết là tôi đang ở đây, và Yuria xem chừng đã nói chuyện rất vui vẻ với cô ấy về mỹ phẩm hoặc gì đó, nên là không có dấu hiệu cuộc ghé thăm này sẽ kết thúc sớm. Như là kiểu mẹ bạn gặp lại người quen ở siêu thị và bắt đầu tám chuyện.
Thật sự, đó là một trong những điều mà tôi rất tôn trọng về Yuria.
Dù cho tôi có đang hoảng loạn ở ngay bên cửa, cổ cũng không hề lạnh lùng với Airi hoặc là tìm cách đuổi cô ấy đi. Cô ấy đã ứng xử rất ra dáng một người gia chủ rồi.
Nghe có vẻ đơn giản đó, nhưng thực sự rất khó.
Ý tôi là, nếu mà tôi đang làm dở việc gì đó với Yuria mà Tanaka đột nhiên lao vào, tôi chắc chắn sẽ không do dự mà sút cổ ra ngoài. Nghĩ như vậy càng chứng tỏ Yuria bình tĩnh đến mức nào… mà thực tế thì, tôi nghi là mình sẽ chả bao giờ ở trong tình huống được ‘làm dở việc gì đó’ với cô ấy đâu.
“Yuria có thể là một người có tâm trạng thất thường, một gyaru thư thả, nhưng mình biết cô ấy tốt bụng và thấu hiểu hơn bất cứ ai.”
Suy nghĩ đó bất chợt làm tôi cảm thấy đắc ý như thể mình là một đứa bạn trai luôn sẵn sàng ủng hộ cho cô ấy. Tôi đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng kế bên hé mở, kế tiếp là tiếng bước chân dọc hành lang.
Ồ, Airi cuối cùng cũng rời đi rồi sao?
Chà, tôi chắc là cô ấy cũng gặp khó khăn của riêng mình. Nếu mà cô ấy được thư giãn dù cho là một chút ở nhà Yuria, nên tôi đoán là mọi nỗ lực giả làm hầu gái của mình cũng xứng đáng.
Kỳ nghỉ hè vẫn còn dài. Lần tới, tôi sẽ mời cổ qua nhà chơi và bật điều hòa để cô ấy có thể thư giãn tùy thích.
Tôi không có ý đồ xấu hoặc gì hết. Nếu như cô ấy để cho tôi nhìn lén cặp đồi ngập trong mồ hôi đó, thế là quá đủ rồi.
“Ryouta, tớ vào đây.”
“À ừ.”
Yuria quay trở lại căn phòng otaku sau khi tiễn Airi.
“Airi đi rồi.”
“Hai cậu nói chuyện vui quá nhỉ. Trong khi đó, tớ thì bị kẹt lại ở đây một mình, ăn mặc như này.”
“Tớ không nhốt cậu lại đây hay gì đâu nhé? Nhưng mà ừm… sẽ rất tệ nếu như cậu đi ra ngoài.”
Đó không gọi là nhốt thì còn gọi là gì…
“Thôi nào, đừng cau có như vậy.. Với lại, để đền bù cho cậu, tớ sẽ giúp cậu chọn quần áo mới- muốn đi mua sắm không?”
“Ừ, chắc là được… nhưng mà, tớ không thể ra ngoài bằng đồ cosplay được.”
“Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà. Tớ mới mang một số thứ cho cậu thay đồ này. Cậu có thể mặc một số món đồ mà bố tớ hay mặc.”
Yurian rút ra một chiếc túi và đặt ra vài món đồ mà bố cô ấy mang.
“...Sao cái nào cũng là áo Hawaii vậy!?”
Chiếc áo nào cũng có lá cây nhiệt đới và hoa dâm bụt- phong cách thời trang điển hình của khu nghỉ dưỡng.
“Tớ có cả kính râm để phối theo này- thấy chưa?”
Yuria đặt một cặp kính râm lên đầu tôi và nở một nụ cười mãn nguyện.
Dù bây giờ vẫn đang là giữa hè, nhưng mà lại mặc như đang đi du lịch ngoài đảo như này… Airi, trả tôi quần áo đi mà.
“Ừ thì, khi mà cậu thay đồ xong thì đi mua sắm thôi, Ryouta!”
“Ừ, ừ, hiểu rồi.”
……………………………
Như Yuria đã nói, tôi cuối cùng cũng mặc lên quần áo của bố cô ấy.
Chiếc áo Hawaii với hoa dâm bụt đỏ rực,quần bóng rổ rộng thùng thình, kính rơm treo lơ lửng trên ngực, và dép đi biển ở trên chân- nhìn kiểu gì đi chăng nữa, tôi nhìn như một kẻ bị cái nắng làm cho cháy đầu rồi.
“Chà! Ryouta, cậu mặc bộ này nhìn đượccccccccc quá!”
“C-Cậu dám trêu tớ à!”
Yuria mặc bộ thường phục bình thường, trong khi tôi ăn mặc như một thằng đú đởn làm đầu gấu…. chết tiệt.
Tôi cắn môi trong sự bất lực trong khi đang mải lau mồ hôi đang đọng lại trên mặt vì nhiệt độ.
Ugh, tôi thật sự rất muốn chui vào một trung tâm thương mại với điều hòa. Cái nóng này không chịu giảm chút nào cả.
Chúng tôi đang tới một trung tâm thương mại lớn nằm ngay cạnh khu dân cư sang trọng.
Trung tâm thương mại có tất cả từ đồ nội thất đến hàng tạp hóa, và đây là một địa điểm mà dân địa phương hay đến để thư giãn. Hồi còn nhỏ tôi cũng thường đến với gia đình.
“Nó cũng khá gần thôi. Cậu có hay đến trung tâm thương mại với gia đình không, Yuria?”
“Hừm… Tớ tự đi một mình vì có mấy cửa hàng mà tớ thích, nhưng mà với cả nhà? Không hẳn.”
“Hử, thật sao? Tớ đoán lả cả nhà cậu thuộc loại phô trương, đặc biệt là khi mà nhà cậu lúc nào cũng đi du lịch nước ngoài.”
“Cậu có ấn tượng quái quỷ gì về nhà tớ thế hả…? Ồ, nhưng mà nhà chúng tớ gần đây có đến một nơi gần trung tâm thương mại- ‘Cocosco.’ Cậu biết chứ? Nhìn như là một siêu thị ngoại quốc. Bố mẹ tớ rất thích nó.”
“Coccosco- cái mà chỉ dành cho hội viên?”
“Đúng, đúng! Cậu đến đó bao giờ chưa, Ryouta? Có một gian hàng trong khu đồ ăn- 200 yên được uống nước thỏa thích và bánh mì kẹp xúc xích! Không thể tin nổi nhỉ?”
“Yuria… bánh mì kẹp xúc xích…”
“Này! Đừng có suy nghĩ đen tối trong chớp mắt như vậy!”
“T-Tớ không có!”
Tớ chỉ tưởng tượng Yuria ăn xúc xích (không có ý nghĩa sâu xa hơn).... với cái miệng mở rộng… và có thể là ngậm ống hút (cảnh đã được che).
“Muốn đi mua sắm trước rồi ghé qua Cocosco không? Chúng ta có thể mua cả đống thịt và hải sản để tối nay ăn đồ nướng đó.”
“Nghe cũng được, nhưng… Tôi không mang theo nhiều tiền lắm.”
“Thật hả? Với ‘mối quan hệ của chúng ta’ hiện giờ thì sao cậu phải đắn đo về vấn đề này nữa? Cậu lúc nào cũng lấy hộ tớ mô hình ở trung tâm trò chơi, và với lại- tớ được bố mẹ cho rất nhiều tiền khi họ ra nước ngoài. nên là thoải mái đi, được chứ?”
“Đ-Được thôi? Nhưng cảm giác tệ quá…”
Ngoài những bức ảnh cosplay hầu gái và mấy thứ khác, tôi dạo gần đây thực sự lấy từ Yuria rất nhiều, nên tôi đoán là mình ít nhất cũng nên trả bữa tối, nhưng mà… nếu mà cô ấy cứ khăng khăng như vậy, tôi nghĩ là mình sẽ để cho cô ấy đãi.
Ý tôi là, mùa hè này tốn tiền khiếp đi được, tất cả là vì thời gian mà tôi bỏ ra với ba mỹ nhân. Tôi còn ứng trước nhiều tiền tiêu vặt tới nỗi không thể xin thêm được nữa. Dựa vào Yuria là lựa chọn duy nhất của tôi rồi.
“Vấn đề là quần áo của cậu! Nếu mà để tớ chọn, tớ sẽ khiến cậu nhìn siêu ngầu luôn!”
Nụ cười của Yuria rực rỡ khi mà cô ấy vui vẻ nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi.
“Thôi nào, thôi nào, đừng lề mề nữa! Điều hòa lạnh cóng của trung tâm thương mại đang chờ đợi đó!”
“Ừ ừ, được rồi!”
Bị kéo đi bởi Yuria, tôi dừng lại tại trung tâm thương mại, và cô ấy đưa tôi đến cửa hàng yêu thích của cổ.
Nó có một cái tên ngoại quốc, và những con ma nơ canh khoác trên mình các bộ cánh sang trọng và thời thượng, thứ mà những người mẫu thường mang.
Ngay cả lũ ma nơ canh cũng khiến tôi nhận ra thường phục của mình nhàm chán đến nhường nào… Chết tiệt.
“Ryouta, lại đây đi!”
“Hửm?”
Yuria gọi tôi đến, thế là tôi tiến lại gần cô ấy.
Cô ấy đã có sẵn quần áo mới trong tay và lập tức đưa hết cho tôi.
“Bộ này thì sao?”
Với cả đống lựa chọn trong cửa hàng mà cô ấy chọn xong trong nháy mắt…. Đúng là Yuria có khác.
“Một chiếc áo thun trắng và quần cargo đen. Năm nay áo dáng rộng là xu hướng đó- bộ này mang lại cảm giác rộng, rất hợp đúng không?”
Cô ấy nói cả đống thuật ngữ thời trang mà tai tôi không nghe lọt một từ.
Được rồi…. Tôi chả hiểu tẹo nào.
Não tôi chỉ có thể nghĩ ra những phản ứng cơ bản nhất.
Chúng đương nhiên là trông giống thứ mà mấy chàng trai nổi tiếng sẽ mặc, nhưng mà…
“Tớ tưởng là quần áo vừa thì sẽ nhìn đẹp hơn? Chả phải là mặc đồ rộng sẽ nhìn luộm thuộm lắm sao?”
“Không, đồ dáng rộng đang là xu hướng. Nên là bớt phàn nàn đi. Cậu đã đồng ý là sẽ mặc rồi đó, nên đi thay đồ đi.”
“Nhưng mà…”
“Để- haaa, được rồi, sao cũng được.”
“Hửm? Tự nhiên nói gì vậy?”
“Nếu mà cậu mặc cái này thì tớ sẽ phải lòng cậu đó~”
Yuria nói bằng một giọng điệu vô cảm, rõ ràng là đang giả bộ trong khi đang dúi chỗ quần áo vào tay tôi.
Màn trình diễn tệ hại đến mức mà tôi suýt quên cô ả từng diễn vai chính ở lễ hội trường…. L-Lời thoại hời hợt đó là không đủ để xoay chuyển tôi đâu!
Nhưng… nếu đó mà là bẫy, tôi cũng mặc kệ. Dù cho đó có là bả thì tôi cũng đớp!
“Được rồi, tớ sẽ mặc.”
“Chà, nhanh thế! Thái độ của cậu cứ đổi xoành xoạch ấy nhỉ. Chắc là ai đề xuất quần áo thì cậu cũng mặc thôi.”
“Không đời nào! T-Tớ mặc bởi vì tớ tin vào gu của cậu, Yuria!”
“Gu tớ sao…? Hừm. Tốt thôi, vậy cũng được.”
Nhìn thấy biểu cảm thỏa mãn của Yuria, tôi liền mang theo quần áo và bước vào phòng thử đồ để mặc thử chúng.
Và ừ… chết thật, chỗ quần áo này nhìn được phết.
Tôi tưởng là mặc áo dáng rộng và quần rộng vào mùa hè chỉ khiến tôi nóng bức hơn, nhưng mà khả năng thoáng khí của chúng khá tốt, và phom dáng thoải mái khiến cho thân hình tôi to hơn mặc cho cơ thể tôi có khá ít thịt.
“Ugh… thôi được. Mình phải thừa nhận là gu thời trang của Yuria không chê vào đâu được.”
Tôi cắn môi và bước ra khỏi phòng thử đồ.
“Ồ! Ryouta, cậu mặc bộ này trông được quá!”
“Ừ-ừ.”
“Xin thứ lỗi, bọn em sẽ lấy bộ này. Thanh toán giúp em với.”
“Dĩ nhiên rồi~”
Và cứ thế, vẻ ngoài hướng nội thường thấy của tôi đã được biến hóa thành một tên hướng ngoại sành điệu, nhờ sự giúp đỡ của Yuria, chúng tôi đi ra khỏi cửa hàng.
“Lạ nhỉ? Bộ quần áo chỉ có hai màu trắng đen, nhưng mà nó lại tạo ra một cảm giác rất hướng ngoại.”
“Bình luận kiểu gì vậy? Quần áo không nhất thiết phải là ‘hướng nội’ hay ‘hướng ngoại’, cậu biết chứ?”
“Chúng có mà! Mỗi khi đi chơi với cậu, tớ đều cố để không nhìn quá u ám đó. Đến một kẻ như tớ còn nỗ lực để có thể làm một người xứng đáng được bước bên cậu.”
“Hử…. Cậu nỗ lực để được bước bên tớ sao.”
“Sao lại cười tự đắc vậy? Có phải chuyện gì to tát đâu!”
Yuria nhếch mép và khẽ cười khúc khích.
Cổ làm ra biểu cảm như thế đang muốn trêu chọc tôi vậy.
“Chà, tớ nghĩ như vậy rất giống cậu. Với lại, bất kể lý do là gì đi chăng nữa, chú ý đến ngoại hình của bản thân cũng là một điều tốt. Dù cậu có bản chất là biến thái, nhưng nếu như cậu biết chải chuốt và ăn mặc, vậy thì tớ nghĩ cậu cũng có tiềm năng để trở nên nổi tiếng.”
“Cái đoạn mà bảo tớ là biến thái thừa thãi quá. Tuy nhiên… tớ cũng không chối.”
“Đừng có chấp nhận nó dễ đến vậy! Nhưng nghiêm túc đó, mỗi khi tớ lướt tạp chí thời trang, tớ sẽ nghĩ,’Này, Ryouta có thể hợp với bộ này lắm.”
“Tớ? Cậu thực sự làm vậy sao?”
Cái ý tưởng về việc mặt tôi hiện lên trong đầu cô ấy trong khi đang đọc mấy tạp chí thời trang sang trọng…. Thật sự không thoải mái chút nào.
Mà nó cũng có thể như khi tôi đọc tạp chí người mẫu và gương mặt của họ bắt đầu biến thành Yuria hoặc Airi…? (Có thể không giống lắm).
“Ồ, tớ biết rồi! Còn cậu thì sao hả, Ryouta? Có bộ quần áo nào mà cậu muốn nhìn tớ mặc không?”
“Một thứ mà tớ muốn nhìn cậu mặc…?”
“Đúng rồi! Hôm nay tâm trạng tớ đang vô cùng tốt, nên nếu như có thứ mà cậu muốn tớ mặc, chúng ta có thể ghé qua cửa tiệm kế tiếp và tớ sẽ thử cho cậu xem.”
Cô ấy đang có tâm trạng tốt, và sẵn sàng mặc… bất cứ thứ gì….ực.
Ngay khi mà cô ấy nói vậy, mắt tôi vô thức hướng về phía ngực và đùi của cổ.
Ừ…. chỉ có một câu trả lời duy nhất.
“Được rồi… Tớ không kiềm chế nữa đấy.”
“Ể? Đ-Được rồi…”
“Tớ muốn thấy cậu mặc… bikini siêu nhỏ, hoặc gì đó tương tự.”
“...Hử?”
Yuria chớp chớp mắt và lẩm bẩm như không thể tin được.
“Này! Đó không phải là thứ mà chúng ta nói đến! Đúng là không thể hiểu nổi!”
“Không, nghiêm túc đó. Nếu mà cậu làm một buổi khảo sát về ‘quần áo mà bạn muốn Yuria mặc’, bikini siêu nhỏ chắc chắn sẽ chiếm vị trí đầu bảng. Và thứ hai sẽ là bikini siêu nhỏ với hoa văn bò sữa.”
“Sao cậu lại ám ảnh với bikini siêu nhỏ đến vậy!? Với lại, chúng ta còn chả nói về áo tắm- chúng ta đang nói đến quần áo!”
“Nó không hề lạc đề!”
“Nó chắc chắn có!”
“Này, hai cậu! Tớ vô tình thấy các cậu và đến xem- hai cậu nghĩ mình đang làm cái gì mà cãi nhau ở nơi công cộng thế này!?”
““!? C-Cậu là…!””
Trong khi mà Yuria và tôi đang mải tranh cãi (ve vãn nhau), một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía sau.
Giọng nói có phần trẻ con, lẫn tạp âm vang lên…!
“T-Tanaka!?”
“Tớ thấy một bóng người y hệt ‘Ryouta biến thái’, và bên cạnh cậu ta là khí chất của một mỹ nhân gyaru. Nên tớ đến xem thử- vậy mà tớ lại thấy hai cậu đang cãi cọ.”
Tanaka vừa nói vừa cười thành tiếng.
Cô ấy đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần yếm denim, với túi đeo vai màu hồng đeo ở một phía- một trang phục điển hình của Chi*wa, rất hợp với Tanaka.
Như mọi khi, sự hiện diện của Tanaka là thứ duy nhất gợi nhớ cho tôi biết rằng mình vẫn còn ở trong thực tại.
“He…. xin đa tạ nhé, Tanaka.”
“Ừ, tớ không cần sự biết ơn của cậu đâu, Ryouta. Tớ chỉ muốn biết là hai cậu đang tính làm gì.”
“C-Chúng tớ đang,... thì, cậu biết đó, làm đủ thứ? Ryouta bảo là cậu ta muốn cải thiện gu thời trang, nên tớ đang giúp cậu ta, thế thôi.”
Yuria bỏ qua cuộc chụp ảnh cosplay và làm nó nghe như là cô ấy chỉ đang giúp tôi một ân huệ.
Chà, nếu Tanaka mà phát hiện ra Yuria và tôi đã chụp ảnh cosplay của nhau…. cổ sẽ nổ tung mất.
“Ừ-ừ, đúng rồi! Cậu ấy giúp tớ chọn quần áo- nhìn đẹp không?”
“Hừm…. So với bộ dạng thường ngày của cậu thì nhìn có thời trang hơn một chút. Tuy nhiên…. nếu mà hỏi tớ thì vẫn còn nhạt quá. Thử đeo thêm mấy phụ kiện bằng bạc hay gì đi.”
“Có khướt mà tớ sẽ đeo ấy! Từ khi nào mà cậu biến thành ‘Sói cô độc’ trong ‘Duel Street’ rồi!?”
Mà dù sao thì cậu ta cũng hợp với hệ Trùng Vương hơn.
:Quan trọng hơn là, cậu ở đây làm gì vậy, Tanaka? Đi mua sắm à/”
“Ừ! Tớ đến để mua quyển tiểu thuyết BL siêu dày mới ra lò và một quyển truyện tranh fujoshi cũng siêu dày.”
“Đó chỉ là hai quyển BL thôi. Với lại, chả phải nhà cậu nằm ở hướng khác của thị trấn sao? Cậu đến tận đây chỉ để mua BL?”
“Thì, có một trạm dừng xe buýt ở ngay trước nhà tớ, nên tớ cũng hay thường xuyên đến đây. Trung tâm thương mại này có mấy cửa hàng chuyên về anime nữa.”
Tanaka chỉ về biển hiệu Animate phía xa xa, nằm tại trong góc của tầng này.
Vậy là cô ấy tới chỉ vì Animate sao?
“ Ryouta, cậu bảo là Ichinose đã giúp cậu chọn quần áo phải không? Hai cậu vừa mới cãi nhau ỏm tỏi xong- chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Ể? À, đó là vì Yuria đã chọn một chiếc biki-”
Trước khi tôi kịp nói hết, Yuria đột nhiên kéo mạnh tay áo tôi.
Ánh mắt hiện rõ ý nói, Đừng có mà kể.
“Bọn tớ chuẩn bị đến Cocosco ngay cạnh để mua đồ ăn BBQ. Muốn đi cùng không, Tanaka?”
“Hử? Tiệc BBQ? Tớ được phép tham gia không, thứ này hướng ngoại quá.”
“Ý cậu là gì mà bảo ‘được phép’? Đương nhiên là được rồi. Cậu là bạn của bọn tớ mà, Tanaka. Với lại, ở một mình với Ryouta thì tớ chắc chắn sẽ bị sàm sỡ, nên tớ đang cần ai đó đi cùng.”
Yuria bắn cho tôi một nụ cười xấu tính.
Y-Yuria, cái đồ-! Nói nhăng nói cuội…!!
Có khướt mà tôi sẽ… T-Tôi chưa bao giờ làm điều gì biến thái cả!
“Nên là cậu đi cùng không, Tanaka?”
“Ừm, được thôi! Cậu đúng rồi- ở một mình với một tên đại biến thái, u ám và hứng tình như Ryouta nghe như là một ác mộng vậy. Tớ sẽ đi cùng cậu!”
“Hai đứa các cậu thật là không thể tin nổi….”
“Cậu không có quyền để phàn nàn, Ryouta, nhất là với cái cách mà cậu hay hành xử.”
Tôi không có lời biện minh nào. Cổ đã nắm thóp được tôi rồi.
