Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 1.2

“Vậy ra đây chính là…. phòng otaku của Yuria.”

Một căn phòng sang trọng, ngay ngắn, kệ sách liền tường chứa đầy những mô hình các cô gái xinh đẹp, trong khi giá sách được xếp ngay ngắn những quyển truyện tranh và light novel. Những bức tranh bay phấp phới trên tường.

“Thế nào? Ấn tượng lắm, đúng không?”

“Không chỉ là ấn tượng thôi đâu! Tuyệt quá đó!”

Bởi vì cô ấy là otaku cùng một thế hệ với tôi, cho nên những thể loại mà cô ấy thích thực sự vô cùng gần gũi- phấn khích quá.

Như Tanaka,Yuria cũng là một otaku nữ, nên tôi đoán là cô ấy cũng thích BL, nhưng… xem ra cô ấy có hứng thú với các cặp đôi thẳng hơn.

Tất cả truyện tranh trên kệ đều là romcom hoặc ecchi hài. Không có yuri, nhưng mà cũng có một số tác phẩm mà nhân vật nữ chiến đấu bằng bộ ngực khủng bố của mình.

Chà, vì cô ấy là fan cứng của Milk-tan, việc này cũng là lẽ thường tình.

“Nếu mà mọi người ở trường phát hiện ra là mỹ nhân hàng đầu, Yuria, có một bộ sưu tập y như của tớ, sẽ chả có ai tin được đâu.”

“Tớ khá tự hào về chúng đó, cậu biết chứ? Vì có thể đứng ngang hàng với một otaku thượng cấp như cậu, Ryouta.”

“T-Thật sao?”

Tôi không biết là mình có phải “thượng cấp” hay gì đó…nhưng mà Yuria và tôi có thể làm thân như vậy cũng là vì cô ấy có thể lấy làm tự hào về khía cạnh otaku của bản thân.

Ở cuối phòng là một chiếc TV hiện đại vô cùng lớn- khoảng hơn mét rưỡi. Bên dưới là đủ loại máy chơi game- từ phiên bản mới nhất cho tới những máy đời cũ. Một số cái còn có nhãn dán “xác nhận hoạt động” ở trên, xem chừng là vì cô ấy mua đồ đã qua sử dụng.

Vậy là cô ấy sưu tập cả game retro sao…. Nhìn mới thấy sở thích otaku của Yuria rộng thế nào- khoan, chờ chút- không thể nào! Dưới này còn có cả 6*DD!

“N-Này, Yuria! Cái này là!”

“Ồ, nó hả? Hình như là đồ của bố tớ. Không có game nào trong đó để chơi đâu, nên cứ vứt đó để trang trí thôi. Cậu muốn à, Ryouta?”

“T-Tớ không thể nhận được! Cậu phải chăm sóc nó cẩn thận vào!”

“Ư, được rồi.”

Xem ra là đống retro game là đồ của bố cô ấy.

“Dù sao thì, quan trọng hơn là- cosplay. Xem nào, đồ hầu gái mà tớ mua ở lễ hội văn hóa năm ngoái nên ở trong tủ này… Ồ, đây rồi.”

Yuria lấy ra một bộ trang phục hầu gái từ trong tủ đồ.

Một bộ trang phục hầu gái đơn giản, hiện đại.

Kích cỡ của nó chắc chắn là quá nhỏ cho cô ấy… và cái váy thì ngắn quá.

“Cậu nghĩ sao hả, Ryouta?”

“Cậu mà mặc nó là lộ cả đùi ra đấy.”

“Thế nên tớ mới bảo là- tớ chỉ mặc cho cậu xem thôi, Ryouta.”

“À à, đúng rồi…”

Chết, nghe cổ nói thế làm tôi vui quá…

“Thật đó, Ryouta- cậu không hiểu tại sao tớ lại muốn cosplay à?”

“Hở? Không phải là cậu đang muốn khoe cái bộ cosplay của cậu à? Và nếu như không khí thích hợp thì hai đứa chơi tới bến luôn?”

“Sao cậu làm như thể là tớ đang yêu cậu đến si tình hả!? Tớ không làm gì dâm dục hết! Hoang tưởng quá rồi ông nội!”

“Hả? Thế sao cậu lại hào hứng vậy?”

“Trời ạ, cậu thật là vô vọng.”

Khi mà tôi gặng hỏi, Yuria thở dài và xé mạnh kiện hàng vừa được chuyển đến.

“Hở?”

Bên trong- khoan, hả? Đồ hầu gái với thiết kế y như kiểu của Yuria?

“C-Cái quái gì vậy!? A! Khoan- đừng bảo tớ là! Cậu thấy xấu hổ nên phải mua cái to hơn đấy?”

“Sai bét. Đây là…. cho cậu. Ryouta.”

“Hở? Cậu đang nói gì vậy?”

“Nghe này, Ryouta. Nếu cậu muốn được xem cosplay, vậy thì cậu phải chuẩn bị tinh thần để mặc đồ cosplay.”

Cổ nói chuyện với cái nhếch mép đắc ý như thể là vừa ghi bàn.

Lời cô ấy làm tôi ớn lạnh sống lưng.

Không thể nào… Chả nhẽ nào, vào một thời khắc, tôi đã từ thợ săn (về mặt nào đó).. biến thành con mồi (về mặt nào đó) sao!?

“Được rồi, Ryoutaaa~ Thay đồ thôi nào.”

“D-Dừng- khôngggggg!!”

Thời khắc mà tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã là quá muộn. Không kịp thương lượng- tôi đã trở thành con mồi của Yuria.

“Chà….Ryouta, trông cậu rất-”

“D-Dừng! Đừng nhìn nữa mà!”

Kể từ sau lễ hội văn hóa, tôi lại bị bắt phải giả trang một lần nữa.

“Trông cậu xinh quá.”

“Im đi.”

Và lần này…. đó là cùng một bộ đồ hầu gái với Yuria.

Một bộ váy liền đen có diềm xếp bằng vải sơ, phủ bên ngoài bằng một chiếc tạp dề trắng. Và vì một lý do nào đó, cổ lại có sẵn một bộ tóc giả màu vàng kiểu quý tộc, xoăn gợn sóng, và bắt tôi đeo nó- kết thúc bằng chiếc khăn trùm trắng.

Như mọi khi, không kể đây là lần thứ mấy đi nữa, tôi cũng không thể quen với việc mặc váy được. Cảm giác phía dưới lạnh quá. và tôi không thể nào thả lỏng được.

T-Tệ quá…. Tôi rất mong ngóng buổi cosplay này, để rồi bị đáp trả bằng một đòn phản công đau đớn thế này.

“Ryouta, cậu có ít lông chân cho nên giả trang thực ra rất hợp với cậu đó. Ồ, nếu mà chúng có mọc lại thì cứ nói cho tớ nhé? Tớ sẽ cạo sạch bằng cái kem tẩy lông cho, như hồi lễ hội văn hóa ấy.”

“Có khướt mà tớ sẽ cạo ấy!”

Có một đôi chân mượt mà, không lông là một nỗi sỉ nhục với tôi.

“Ahaha, buồn cười quá. Chụp được mấy tấm đáng xấu hổ của cậu rồi nè. Được rồi, Ryouta cosplay hầu gái chỉ để cho vui thôi mà.”

“‘Để cho vui thôi’ cái đầu cậu ấy…”

“Thì sao? Còn đồ của tớ thì nhìn thế nào? Thật lòng thì tớ thấy vô cùng xấu hổ đó.”

Trong khi mà tôi đang thay đồ trong phòng Yuria. cô ấy đã giữ lời hứa mà thành thay bộ đồ hầu gái khi ở trong phòng otaku.

Nó có cùng một thiết kế với diềm đen và trắng như tôi.. nhưng mà khác với tôi, bộ đồ của cô ấy vượt xa về chất.

Ngực cô ấy làm chiếc váy căng lên. còn cặp đùi đầy đặn thì hé lộ ở khe hở của bộ váy. Không- phải gọi là cặp đùi vĩ đại.

Ngay khoảnh khắc mà bộ váy cử động một chút thôi, cảm giác như mọi thứ bị che giấu bên dưới sẽ đồng loạt bung lụa. Cặp đùi bị bó chặt đến nỗi mà nhìn chúng như đang ná thở.

“Này, Ryouta, cậu nhìn chân tớ nhiều quá đó.”

“...”

“Xin chàooooo, Ryouta! Cậu có nghe không đó? Đây không phải là bảo tàng đâu.”

“A-x-xin lỗi, Yuria. Tớ bị choáng ngợp đến nỗi không thể thốt lên lời.”

“C-Cái? Trời, cậu đúng thật là… chà, mà tớ cũng đoán được rồi.”

Dù cho có thở dài, má của Yuria thoáng đỏ lên.

Tôi đã nghi từ trước rồi, nhưng giờ thì càng rõ hơn nữa- xem ra Yuria rất tận hưởng việc được khen ngợi vì cặp đùi của mình. Sở thích quái gì vậy?

“Yuria, đùi của cậu thực sự rất to đấy. Thật sự thì, chúng khiêu gợi đến mức mà tớ tự hỏi tại sao cậu vẫn chưa bị cấm khỏi lễ hội văn hóa đó.”

“Tớ không bị cấm!”

“Ư, phiền không nếu tớ chụp một tấm?”

“Sao tự nhiên cậu lại lịch sự vậy….? Thôi được rồi, nhưng cấm chụp mấy góc thấp, rõ chưa?”

“Tuyệt vời!”

Tôi rút điện thoại từ trong túi của chiếc tạp dề ra và bắt đầu chụp cho đến khi trái tim thấy thỏa thích.

Đ-Đây là… không nghi ngờ gì nữa- một buffet đùi bự.

Tự do chụp ảnh, tự do nhìn ngắm. Một bữa buffet siêu to khổng lồ… vô thời hạn.

“Yuria! Cậu ngồi lên cái ghế kia được không? Tớ muốn một bức chụp đùi cậu nhìn từ một phía nữa.”

“Haaaa… được rồi. Ryouta, cậu thật sự rất….thích tớ nhỉ? Cũng có rất nhiều bạn nữ khác với đùi to đó.”

“Đương nhiên là chỉ có đùi của Yuria mới được.”

“Ể…? T-Tại sao?”

“Đáng yêu, đầy đặn, và trên hết là sở hữu một cặp đùi bự- không ai có thể giống như cậu cả. Cậu là độc nhất vô nhị với tớ, Yuria.”

“C-Cậu nghiêm túc về việc này quá… Thôi được rồi, được rồi, tớ hiểu cậu cảm thấy như nào rồi. nếu mà cậu thích tớ đến vậy… đây, chụp thêm đi.”

“Yuria…….aaaaaaaaaa!”

Khi mà tôi dốc cả tâm can ra cho màn độc thoại về tình yêu của tôi dành cho đùi Yuria, cô ấy cuối cùng cũng thấu hiểu nó.

Hử? Chờ chút… chả phải là cứ đà này thì tôi sẽ được phép chạm vào chúng sao?

Kể từ sau chuyến buýt đó, việc chạm vào đùi của Yuria đã trở thành… việc được cho phép.

Nếu có thể, tôi rất muốn được…. chạm vào chúng một lần nữa.

Tôi nuốt nước miếng và chậm rãi nhét điện thoại lại vào túi.

“Ừm…. có thể cho tớ… chạm vào đù-”

DING-DONG, DING- DONG, DING- DOOOOOOONG!!

 

Khi mà tôi chuẩn bị hỏi, chuông cửa đột nhiên reo, cắt ngang qua như pháo hoa cắt những lời tỏ tình. 

“Chậc… đúng giờ đó, ngay khi mà không khí đang thích hợp. Yuria, cậu thật sự tính để cho tớ tiếp tục cosplay à?”

“Không, không! Tớ thề là mình không biết đó là ai!”

“Thật sao?”

“Thật mà! Tất cả sự tin tưởng cậu dành cho tớ mấy giây trước bay đâu hết rồi?”

Nghi ngờ, tôi tiếp tục nhìn đùi của cô ấy khi hai chúng tôi nói chuyện.

Xin lỗi… thứ duy nhất mà tôi có thể tin tưởng là cặp đùi đó.

“Mà chờ chút. Cái cách rung chuông đó…”

‘Sao vậy? Cậu biết đó là ai à?”

“Ừ, xin lỗi, Ryouta! Cậu nhắm mắt lại chút được không?”

“Ể? Ừ, được thôi.”

Nghe theo yêu cầu của Yuria, tôi nhắm mắt.

Khoan… tiếng động này…. quần áo sột soạt…. không thể nào!

“Y-Yuria! Đừng bảo là-!”

“Tớ đang thay đồ! Và nếu mà cậu dám nhìn, tớ sẽ giết cậu!”

“Cậu đang thay đồ!? Thế tớ mở mắt được không!?”

“Tớ bảo là không! Tớ thế là tớ sẽ móc mắt cậu ra nếu dám!”

“A-a, xin lỗi!”

Trong nháy mắt, Yuria đã đổi sang bộ thường phục: quần hot pants và đùi bự. Cứ như là đang xem kiểu thay đồ nhanh như ninja trong bộ anime nào đó.

“Ryouta, ở yên trong phòng, được chứ?”

Nói xong, cô ấy bước ra ngoài.

Có khi nào lần này thực sự là khách đến chơi?

Chà, chắc là một trong những chiêu trò của cô nàng thôi- có khi là một bộ đồ cosplay khác.

Ít nhất thì đó là những gì mà tôi đã nghĩ…

“Nhưng mà dựa trên biểu cảm lúng túng của cô ấy, đó xem chừng không chỉ là giao hàng- hoặc đồ cosplay…. Khoan, có khi nào… Rui!?”

Nhưng mà Rui đang bận ở giải Inter High rồi… Không hợp lý chút nào.

Có khi nào là Airi? Hay là hàng xóm? Hay là họ hàng của Yuria?

‘Cách rung chuông…’

Yuria đã lẩm bẩm những lời đó.

Nghe như là cô ấy nhận ra người đến là ai dựa trên cách nhấn chuông. Đó ắt hẳn phải là ai hay ghé qua, đúng chứ?

Nhưng mà bạn của cô ấy ai cũng bận… Nên nghĩa là… đừng bảo là- đó là bạn trai của cổ?

Yuria luôn bảo là mình “không có bạn trai”, nhưng mà nghĩ lại thì, cổ là một cô gái thời thượng. Việc cô ấy có bạn trai cũng chả đáng ngạc nhiên đến thế nhỉ?

Nếu đó thật sự là bạn trai của cổ, điều đó giải thích tại sao cô ấy lại lúng túng và thay đồ nhanh như thế khi đi ra.

“Cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, Yuria… Sau khi làm một đống thứ dâm đãng với mình, cậu vậy mà lại đi kiếm một anh bạn trai sao…”

Khoan, thế chả phải là rất tệ sao!

Nếu mà bạn trai cô ấy ở đây, vậy thì mọi điều tôi làm đến giờ sẽ khiến tôi trông như một tên phản diện cặn bã chuyên đi NT* trong phim người lớn!

“M-Mình phải thay đồ nhanh! Nhưng… chết, đồ của mình đang vứt ở trong phòng Yuria!”

Trong khi mà tôi đang hoảng loạn, tôi đột nhiên nghe thấy một giọng nói to vang lên từ hành lang.

Đ-Đầu tiên, tôi phải nghe xem là họ đang nói gì.

Phòng otaku của Yuria nằm ngay cạnh phòng ngủ của cổ và nằm gần hơn về phía cửa trước. Nên nếu như tôi dí sát tai vào cửa, tôi có thể nghe lén cuộc trò chuyện.

Hừm? Giọng của khách đến chơi… hơi cao nhỉ…

“Khoan… giọng đó mà là của con trai ư?”

Vậy ra đó không phải là bạn trai của cổ…

Sâu trong thâm tâm, tôi thấy nhẹ nhõm.

Có thể là vì tôi muốn tin rằng Yuria đang nói sự thật khi cổ ấy bảo là mình không có bạn trai- hoặc có thể là do sự nhẹ nhõm có được khi biết rằng mình có thể tiếp tục sờ đùi cổ mà không phải cảm thấy tội lỗi nữa. Chính tôi cũng không biết.

Dù sao thì, từ giờ tôi có thể tiếp tục sờ đùi của Yuria bằng sự ngay thẳng.

… Nhưng mà nếu như gạch bỏ đi đáp án bạn trai, vậy thì ai là người vừa tới? Đó mới là vấn đề.

Tôi không thể ngăn sự tò mò của mình lại nên đã hé mở cửa một chút.

Và ngay đó, nhìn qua khe hở… tôi có thể nhận ra từ cặp ngực to một cách đồ sộ nhô lên từ chiếc áo thun trắng rằng đó là Airi.

“Xin lỗi vì không nhắn trước, Yuriaaaa!”

A-Airi!? Miyama Airiiiiiiiiiiiii!?

Có thể là vì hôm nay rất nóng, Airi đứng ở lối vào mặc như một đứa nhóc đi bắt bọ- áo thun mỏng và quần đùi.

Vậy lý do Yuria có thể nhận ra đó là ai từ tiếng chuông…. bởi vì đó là Airi!?

Nhưng mà khoan, lạ quá. Airi đúng ra là đi làm hôm nay chứ?

“Sao vậy? Cậu bảo là mình bận cả ngày hôm nay mà, Airi?”

“Ừm, đó chỉ là việc thời vụ- không, khoan! Tớ có kế hoạch! Nhưng mà hủy phút cuối vì ‘lỗi của quản lý’!”

“Khoan, kế hoạch gì mà cần phải có ‘quản lý’...? Thật đó, cậu làm cái gì vậy?”

“Ư- dẹp chuyện đó sang một bên! Tớ nhận ra là mình quên chưa trả cậu tạp chí thời trang mượn từ trước kỳ nghỉ hè, nên tớ qua để trả!”

Xem ra là công việc thời vụ của Airi bị hủy bỏ, nên giờ vì cô ấy đang rảnh, cổ quyết định đi trả quyển tạp chí mượn từ Yuria.

Cái cách mà cô ấy vụng về lấp liếm như này, tôi ngạc nhiên là việc cô ấy đi làm thêm chưa bị phát hiện. Mà lại, với cái cớ bạn trai đó, có thể là cô ấy bằng một cách nào đó đã qua mặt mọi người.

“Để tạ lỗi vì đến muộn, tớ có mua kem này!”

Thôi nào, Airi, kem trong cái thời tiết này!?

Ý tôi là, có thể là vì nhiệt độ, nhưng mà nếu như mang kem vào một ngày như vậy, chả nghi ngờ gì về việc đó sẽ xảy ra…

“Này, Yuriaaaaa, cho tớ vào đi. kem chảy mất. Tớ muốn ngồi trong phòng điều hoà~”

Và cứ thế, cô ấy đi vào.

Tôi nhớ cô ấy từng nhắc tới việc điều hòa nhà cổ cũ và không dùng nổi.

Là vậy sao, Airi? Tạp chí chỉ là cái cớ- cậu chỉ muốn đến để hạ nhiệt và dùng kem tạ lỗi như vé vào cửa…?

Vậy mà lại chọn ngay hôm nay để đến…. Yuria, giờ tính sao?

Cô ấy đang giấu giày của tôi ở lối vào, nhưng mà Airi nhạy bén lắm. Nếu chúng ta cứ để yên như vậy thì thể nào cũng lộ.

“Ừm, được rồi. Vào đi.”

Yuria chần chừ trong giây lát rồi mới đưa ra quyết định.

Cô ấy rõ ràng không thể nào mà nói “Xin lỗi, tớ đang có một buổi cosplay dâm đãng với Ryouta rồi.” được.

“Cảm ơn vì đã tiếp đónnnn! Whoa- Yuria, cả hành lang cũng lạnh như băng! Tuyệt thật!”

Lạnh như băng thật…. nhưng chúng tôi như đang ngồi trên lửa.

Khi mà tôi đang bí mật do thám hai người họ qua khe cửa, đột nhiên- điện thoại tôi ở trong chiếc tạp dề của bộ hầu gái rung lên.

“Hửm? Từ Yuria?”

[Yuria: Tớ chắc là cậu hiểu rõ tình hình, nhưng mà KHÔNG được ra khỏi phòng. Rõ chưa?]

Yuria….. Ừ, biết rồi.

Tôi đáp lại bằng một nhãn dán anime nói “Đã rõ” và tắt máy đi.

Nghĩ lại thì, chỉ cần tôi ở lại trong này, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Với lại, khi mà Airi ăn hết kem, cổ chắc sẽ về nhà thôi. Cô ấy không ở lại lâu đâu.

Được rồi, chắc là tôi sẽ ở lại đây và ngắm nghía đống đồ Yuria sưu tầm-

“....Đây là…”

Chính thời khắc đó.

Tôi nhẹ nhàng để tay mình lên thân dưới.

“Tệ thật… Thư thái quá nên muốn …”

…Ham muốn được đi tiểu.

“Chết chết chết! Sao nó lại xảy ra đúng lúc này chứ!?”

Như một đứa trẻ hư đốn giãy nảy lên trong gian hàng bánh kẹo, tôi bắt đầu giậm chân thình thịch.

Được rồi, bình tĩnh và đánh giá tình hình.

Tôi là một tên cấp ba biến thái, Izumiya Ryouta.

Tôi vừa có một buổi cosplay dâm dê với Ichinose Yuria, mỹ nhân gyaru đứng đầu trường và cũng là một người bạn otaku. rồi đột nhiên… cô nàng phổng phao, chăm chỉ Miyama Airi, người ghé qua với chiếc kem tạ tội chỉ để được hưởng điều hòa, xuất hiện.

Thông qua khe hở của cánh cửa phòng otaku, tôi nhìn thấy bộ ngực khủng của Airi và màu của áo lót hiện thoáng qua dưới lớp áo thun mỏng. Bị quyến rũ, tôi đã bỏ lỡ sự tiếp cận của một kẻ thù đang trồi lên trong bàng quang.

Và khi tôi tưởng rằng mọi chuyện đã qua đi- hóa ra tôi thực sự rất cần đi vệ sinh!

Nếu như Yuria quay trở lại và thấy đũng quần bộ đồ hầu gái bị ướt sũng… kể cả sở thích của cô ấy dù có dị đến đâu cũng không cứu được.

Nghe theo lời khuyên của Tanaka bằng LINE- thứ mà chúng ta gọi là bách khoa Tanaka- tôi cố tưởng tượng ham muốn của mình tan đi trong tâm trí… nhưng vô ích!

Nếu mà thứ đó có thu nhỏ lại (dù cũng chẳng quan trọng), ham muốn vẫn giữ nguyên!

Tôi là tập hợp của hóc môn và sự bẩn thỉu.

Sự thật vẫn luôn- khoan, giờ không phải lúc!

Cứ đà này thì tôi sẽ đái dầm mất!!!

Tôi kéo váy của bộ đồ hầu gái xuống và cố hết sức để kìm nén.

“Tệ thật… Tình hình càng lúc càng nghiêm trọng rồi.”

Hiện tại, Airi và Yuria vừa đi vào trong phòng của Yuria.

Nếu mà tôi đi ra bây giờ, có lẽ tôi sẽ không đụng vào họ đâu.

Chắc thế.

Vấn đề lớn nhất là, tôi không biết phòng vệ sinh trong nhà Yuria nằm ở đâu.

Nếu mà tôi đi loanh quanh trong khi đang khép háng lại, tôi chắc chắn sẽ đi đời trước khi tới đích.

Chết tiệt, đáng nhẽ phải hỏi nhà vệ sinh ở đâu ngay từ đầu….

Tôi đi sâu vào trong phòng otaku và áp tai lên tường.

Tôi cần phải biết hai người họ đang nói về cái gì.

‘Lâu lắm rồi tớ mới vào phòng cậu chơi đó, Yuriaaa. A, thoải mái và mát mẻ quá~’

‘T-Thật không…?’

‘Hử? Sao lại có quần áo của con trai ở đây…. Khoan, cái mùi này…’

N-Này, dở quá thể! Giấu nó đi chứ, Yuria!

‘A! Đây là quần áo mà Ryouta không dùng nữa nên tớ đã xin đó! Dạo này tớ đang tính phối thêm nam trang vào trang phục ~’

Lý do quái gì vậy? Gượng ép đến mức mà tôi suýt thì bật cười.

‘Quần áo của Ryouta à… cậu may thế ~’

‘Hử? Cậu đang nói cái gì vậy, Airi?’

‘A, không! Ý tớ là Airi cũng muốn thử mặc đồ nam nữa! Nên là nếu mà cậu ấy đã không cần đống quần áo này rồi, vậy cho tớ xin nhé!?’

‘...À, ừ. Được rồi. Tớ tặng cậu đấy, Airi.’

‘Yay~! Tớ sẽ trân trọng chúng!”

Yuria không thèm hỏi tôi mà tặng hết đống đồ hôm nay tôi mặc cho Airi.

Này! Đó là đống quần áo tôi đặc biệt chuẩn bị để đi chơi với Yuria đó!

Và giờ khi cô ấy đã tặng chúng đi, tôi chỉ còn mỗi bộ đồ hầu gái này…

“Khoan, quan trọng hơn là, họ đang bị đống quần áo đánh lạc hướng- đây là cơ hội của mình!”

Tôi quyết định đi đến nhà vệ sinh và ngay lập tức chui ra khỏi phòng otaku.

Nhà của Yuria vô cùng rộng, nhưng mà nếu như có nhà vệ sinh, nó ắt hẳn phải ở… hướng này.

Tôi đi theo trực giác của mình.

Và khi mà sự kìm nén đã gần đi đến giới hạn-

“Đây… đây rồi!!!”

Thở dốc sau mỗi bước, tôi cuối cùng cũng đến với thiên đường.

Phòng vệ sinh- mọi căn nhà đều phải có một cái đặt trong góc.

Dù rằng tôi chỉ còn một giây trước khi xả van, tôi cẩn thận kéo gấu váy và đi tới toilet….

“Hửm? Ồ! Bạn có phải là hầu gái của nhà Yuria không?”

Khi mà tôi chuẩn bị bước vào, Airi đột nhiên đi đến từ đằng sau với vết kem trên đầu mũi và bắt chuyện với tôi.

Tôi đang đứng trước cổng thiên đường, và giờ- ngay trước khi bước vào- tôi bị Airi bắt…

“Mái tóc vàng xoăn, lại còn siêu cao! Nhà của Yuria lại có giúp việc là người ngoại quốc! Tuyệt quá!”

C-Cổ nghĩ tôi là hầu gái!?

Dù cho có đeo tóc vàng và cosplay hầu gái, cô ấy cũng phải nhận ra mặt của tôi….

Khoan- Yuria có trang điểm cho tôi lúc vừa rồi. Đó là lý do à?

Dù là thế, chúng ta đang nói tới Airi đó. Mũi cổ rất thính, nên cô ắt hẳn phải phát hiện ra mùi hương của tôi-

“Hử…? Hít Hít. Cô hầu gái này… có mùi y hệt bạn của Airi.”

Khoảnh khắc mà tôi nghe thấy điều đó, tôi suýt hét ầm lên, mắt như muốn rơi xuống đất.

Mũi cổ thính như cảnh khuyển vậy….Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?

Xem ra ngực cổ không phải là thứ duy nhất phi thường….

“B-Bạn?”

“Ừ! Bạn ngửi y hệt mùi bạn của Airi!”

Tệ quá… Cứ đà này thì Airi sẽ phát hiện ra mất.

Trong trường hợp đó, tôi phải bịa ra một quá khứ hợp lý rồi đâm theo lao thôi!

“T-Tôi là một họ hàng của tiểu thư Yuria! Trong khi mà ba mẹ tiểu thư ở nước ngoài, tôi được thuê để làm hầu gái trong căn nhà này! Tôi không có bất cứ quan hệ nào đối với bạn của tiểu thư Airi! Và với lại, tôi vậy mà có mùi hương giống một người khác…. Đó là ai được nhỉ? Tôi rất mong được gặp họ đó ~”

Bằng một giọng giả thanh và diễn xuất mà tôi học được lúc diễn kịch ở trường, tôi bắt đầu phun ra hàng tá lời dối trá để thoát nạn.

“Bạn muốn gặp cậu ấy sao? Bạn hầu gái, bạn muốn biết thêm về cậu bạn ấy của Airi không?”

“Ơ, không, ý tôi không phải là vậy-”

“Vậy thì tớ sẽ kể cho nghe! Xem nào- cậu ấy là người luôn đi chơi với Airi-”

Lại nữa rồi… Nhưng mà dựa trên biểu cảm của cô ấy, tôi đoán là mình thành công lừa cổ rồi?

Thật đó à? Cổ vẫn chưa nhận ra đó là tôi…?

Khoan- nếu là vậy, kể cả khi mà tôi làm ra một tình huống ‘đụng ngực vô tình’ (tấn công- phòng thủ bất tương xứng), tôi vẫn sẽ được coi là phạm tội lần đầu và được cho qua, phải không?

“Và với lại, cậu ấy rấtttttttttt biến thái và lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào ngực Airi!”

Trong khi mà tôi đang tưởng tượng việc được mân mê bộ ngực của Airi, cô ấy bắt đầu nói những chi tiết thừa thãi trong phần giới thiệu về tôi.

N-Này, Airi, giới thiệu kiểu quái gì vậy!?

Cô ấy hay nói về tôi như thế cho những người khác à?

“Nhưng mà bạn biết đó… cậu ấy rất tốt với Airi, cậu ấy luôn khen tớ, cậu ấy lúc nào cũng bao tớ đi ăn nữa…. và cậu ấy luôn giữ kín bí mật của tớ. Thế nên Airi-”

“Ể…”

“A- không có gì! Không có gì đâu!”

C-Cái quái gì vậy….? Rốt cuộc thì tôi là gì với cậu!?

“Ồ, và cậu biết không? Chúng tớ làm bạn ở cấp ba, nhưng tớ chắc chắn cậu ấy là đứa trẻ đã tặng tớ đồ ngọt ở cửa hàng bánh kẹo từ hồi xưa.”

“T-Thật sao?”

“Thật đó! Lần trước, khi mà cậu ấy cho tớ cái bánh xốp, cảm giác y hệt như trước kia. A, nhưng mà tớ đoán là nói với bạn tất cả những việc này cũng vô ích thôi nhỉ, bạn hầu gái. Xin lỗi!”

Vậy ra cô ấy vẫn nghĩ rằng tôi là hoàng tử bánh xốp mà cô ấy gặp hồi còn nhỏ sao.

Chà… ý tôi là, chắc không phải… nhưng cả Yuria cũng vừa hỏi tôi về một vấn đề tương tự.

Hồi cấp một, tôi có thể là một đứa hướng nội đó, nhưng tôi cũng thuộc dạng năng động. Nên những việc như giúp ai khác mà còn không nhận ra, như việc xảy ra với Yuria, cũng là không lạ…

“Nhưng mà, tớ vẫn ngạc nhiên là bạn và Ryouta ngửi y hệt nhau, bạn hầu gái ạ. Airi có cái mũi rất thính, nên tớ có thể biết rõ chỉ dựa vào mùi hương. Nhưng mà đây là lần đầu tiên có người ngửi y hệt Ryouta!”

“A…. Tôi vừa mới dọn phòng tắm, cho nên mùi của tôi có thể hơi…”

“Bạn không hôi tí nào- người bạn rất thơm! Có thể là do bạn dùng cùng một loại nước giặt với Ryouta?”

Airi tiến lại gần hơn và ngửi lấy người tôi.

A, chết tiệt, nếu mà cậu lại gần hơn nữa…

Vì cô ấy nghĩ tôi chỉ là một người hầu gái, Airi còn lại gần hơn mọi ngày, hít một hơi thật sâu.

Hương dầu gội vất vưởng trên tóc cô, và tôi có thể thấy rõ áo ngực của cổ qua chiếc áo thun trắng.

Chúng khiến máu của tôi đổ dồn xuống đầu dưới.

V-Việc này có thể ngăn chặn cơn buồn đía của tôi- nhưng mà vai diễn “con gái” sắp sụp đổ rồi.

Bây giờ hoặc là tôi phóng vào nhà vệ sinh và xả lũ, hoặc là đứng lại gần, nhìn vào cơ thể của Airi và ngửi mùi hương của cô ấy như một tên biến thái…. Đây đúng là một tình thế tiến thoái lưỡng nan…!

“Không, chết tiệt, tôi rất…. tôi sắp-!”

“Hửm? Sao thế, bạn hầu gái?”

Tôi quay lưng về phía Airi và ấn lên váy.

Quên đi dục vọng- ưu tiên cơn buồn đái!

Bằng tuổi này mà còn tè dầm thì đời tôi chỉ có đi tong!

“Ưm, tôi đang dở việc quét dọn phòng nghỉ, nên tôi phải quay trở lại ngay! Với lại, tiểu thư Airi, cô có đang muốn đến nhà vệ sinh không?”

“Không! Tớ chỉ đến để rửa tay vì kem tớ mua bị chảy và dây ra khắp tay.”

“R-Ra vậy.”

Không chỉ tay cậu thôi đâu- mũi cậu cũng có kem vanilla trên đó kìa.

“D-Dù sao thì, tôi phải quay về với công việc dọn dẹp đây!”

“Được rồi! Chúc may mắn, bạn hầu gái!”

Được động viên bởi Airi, tôi phóng thẳng vào trong nhà vệ sinh và nâng váy lên một cách bất cần đời.

Và rồi, tôi đã được giải phóng.

Nintendo 64DD