Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Chương 1.1

“Nếu không muốn mọi chuyện lộ ra ngoài thì hãy làm cún cưng của em đi anh Ryouta.”

“Gì cơ…?”

Mọi chuyện diễn ra sau khi chúng tôi quay về từ buổi cổ vũ của Rui.

Tôi đáng nhẽ phải về nhà như thường lệ, tuy nhiên, tôi lại đột nhiên đối mặt với một lời đe dọa kỳ quặc và một yêu cầu kỳ lạ từ người đàn em bí ẩn- Himesaki Nozomi.

Xem chừng có vẻ như em ấy đã nghe phong phanh về một lời đồn chưa-chắc-là-thật về việc Rui và tôi có một mối quan hệ thân thiết, và giờ thì em ấy đang lợi dụng nó để đe dọa tôi.

Vẫn có khả năng là em ấy chỉ đang bốc phét. Có lẽ tôi nên thử trước và đáp trả em ấy bằng câu đó.

“Vậy, ý anh thế nào? Anh sẽ làm cún con ngoan ngoãn chứ?”

“Nếu mà anh hiến thân và trở thành cún cưng của em…. liệu em sẽ giữ bí mật chứ?”

“Vâng, em hứa♡ Giao dịch sòng phẳng- lòng tự trọng của anh đổi lấy thông tin từ em. Giờ thì, anh Ryouta…. hãy trở thành cún cưng của em-”

 

“-Anh từ chối!”

 

Tôi đáp với biểu cảm đầy kiêu căng, tự phụ trên mặt.

Tôi lùa em ấy vào chỉ để được nói câu này.

“Tại sao!? Anh mới là người bị dồn vào chân tường cơ mà!”

“Anh không có bất cứ mối quan hệ mờ ám nào với Rui cả. Anh không biết em nghe được thông tin này ở đâu ra, nhưng mà nếu không có bằng chứng thì cũng chỉ là tin đồn mà thôi.”

“Bằng chứng… chà, đáng tiếc là, em ở ngoài cả ngày nên hết pin điện thoại rồi rồi.”

“Hết pin?”

“Chúng ta sẽ nói chuyện lại sau. Và khi ngày đó đến, anh sẽ trở thành cún cưng của em thôi, anh Ryouta♡”

Với câu đá xoáy cuối cùng, Himesaki quay gót, mái tóc rực đỏ bóng mượt được những cơn gió phương Nam vuốt ve, bước chân em ấy chạy vụt đi trên con đường được sơn bóng chiều tà.

“Con mắm này bị cái quái gì vậy…?”

Nếu mà nó nắm trong tay bằng chứng chắc chắn và chỉ muốn lan truyền tin đồn xấu về Rui thì chả có lý do gì để đe dọa tôi cả.

Vậy thì mục đích thật sự của nó là gì…?

Trong khi tôi còn chìm sâu trong suy nghĩ, điện thoại bỗng rung chuông.

Người gọi là Yuria.

Chúng tôi vừa mới tạm biệt ở trên trường. Đừng nói là…. chưa gì mà cô ấy đã nhớ tôi rồi nhé?

…. Được rồi, tạm đặt cái ảo tượng tự tin thái quá, đáng xấu hổ đó sang một bên đi.

“Alo? Sao vậy, Yuria?”

[A, Ryouta. Cậu rảnh không?]

“Ừ. Có chuyện gì vậy?”

[Thật ra thì, ngày mai tớ có thứ muốn cho cậu xem.]

“Cho tớ xem? Đừng nói là một thứ bắt đầu bằng ‘v’ và kết thúc bằng ‘ú’ đó nhé?”

[Ugh, đây là lần đầu tiên mà tớ muốn đấm một người qua điện thoại đó.]

Giọng Yuria nghe như sắp nổ tung, nên tôi đã biết điều mà ngậm miệng lại trước khi trò đùa đi quá trớn.

[Còn nhớ bộ đồ hầu gái mà tớ đáng nhẽ phải mặc vào lễ hội văn hóa ở năm ngoái chứ? Cậu bảo là cậu muốn xem, đúng không?]

“Thật không? Cậu không đùa chứ, Yuria?”

Đó chính là bộ hầu gái đầy tai tiếng đã gây ra bàn tán vào năm ngoái bởi vì Yuria đã khiến nó quá…. hớp hồn.

Tôi nhớ mang máng là cô ấy bảo là sẽ cho tôi xem vào một ngày nào đó, chỉ là tôi lại không ngờ tới ngày đó sẽ thực sự tới.

[Chà, tớ cũng có mấy món đồ khác mà tớ muốn cậu mặ- ý tớ là xem. Tóm lại là cứ gọi là đi chụp ảnh cosplay vào ngày mai đi. Cậu rảnh chứ?]

Buổi chụp ảnh cosplay chỉ giữa hai người- Yuria và tôi?

Và cô ấy còn là người đề xuất nữa? Ái chà, Yuria cũng khá dâm đãng đó chứ?

“Đương nhiên là rảnh rồi! Thứ duy nhất tớ vướng vào ngày mai là giải Cầu Mây toàn quốc của mẹ tớ, nên có thể nói là không bận gì.”

[Nghe như là một giải đấu lớn vậy. Cậu không tính đi cổ vũ cho bác ấy à?]

“Hồi trước tớ lúc nào cũng đi xem cả, nhưng mà dạo gần đây mẹ tớ bảo là xấu hổ và bảo tớ không được đến nữa.”

[Bác ấy cứ như một thiếu nữ vậy!]

Ừ…. một thiếu nữ vừa trải qua độ tuổi dậy thì- cái người sắp đến tuổi tứ tuần.

[Dù sao thì, sáng mai nhớ đến nhà tớ. Tí nữa tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu.]

“Tuyệt. Gặp lại sau.”

Tôi kết thúc cuộc gọi với Yuria.

“Chết, giờ thì mình bắt đầu thấy nóng lòng rồi.”

Sau cuộc nói chuyện về buổi chụp ảnh cosplay với Yuria, tôi đã hoàn toàn quên mất Himesaki.

 

………………………….......................................................................................................

 

- Ngày hôm sau.

Vì đã hẹn gặp vào 9 sáng nên tôi vừa đi đến nhà Yuria vừa dụi đi cơn buồn ngủ nơi khóe mắt. Tôi cuối cùng cũng được chứng kiến bộ đồ hầu gái đầy tai tiếng bị cho là quá “dâm đãng” và suýt thì gây rắc rối ở lễ hội văn hóa vào năm ngoái.

Nhìn lại thì kỳ nghỉ hè này là tuyển tập những ngày tôi bị bộ ba mỹ nhân ra lệnh đủ kiểu.

Nhưng hôm nay, thực tình cờ, Airi phải đi làm, và Rui vẫn còn đang ở lại Kanto cho giải Inter-High.

Nói cách khác, hôm nay chỉ có tôi và Yuria một mình, không ai biết và không ai phàn nàn.

Đêm mà tôi ở với Airi, bức ảnh hai chúng tôi mồ hôi nhễ nhại trên tấm nệm futon (Battle *oom!), bị chính cổ tuồn ra, và bằng một cách nào đó lại rơi vào tay Rui….

Nhưng với Yuria, tôi không phải lo về chuyện đó. Airi bận làm thêm, và Rui thì đang ở Kanto- không sợ gặp người quen.

Khi chủ vắng nhà, gà vọc niêu tôm…. quá chuẩn.

Tuy nhiên, với một kẻ u ám, nhạt nhẽo như tôi, được mời đến nhà bạn nữ như này là trải nghiệm đầu tiên trong đời đó.

Hồi cấp hai, tôi ngày nào cũng chơi với Tanaka- nhưng đó là nhà của tôi, sân nhà của tôi. Còn đây là sân khách. Phòng của con gái.

Trong một môi trường lạ lẫm, tôi có thể vô tình va phải một số vật dụng bí ẩn của phụ nữ- như là mấy cái hộp kỳ lạ ở trong nhà vệ sinh.

Chà, Yuria cũng thấy thứ đó trong phòng tôi rồi- e hèm- nên cũng là hòa nếu như tôi tìm thấy thứ gì đó trong phòng cô ấy.

Trước khi qua nhà cô ấy, tôi ghé qua tiệm tạp hóa đề mua mấy cái bánh ngọt làm quà, rồi kiểm tra lại địa chỉ nhà mà cô ấy gửi qua LINE.

“Xem nào… từ đây đến nhà Yuria….hở?”

Chờ chút- nhìn vào cái địa chỉ này, đây chả phải là cái khu dành cho giới thượng lưu sao?

 

……………....................................................................................................................

 

Nhà Yuria được bao quanh bởi những hàng rào sắt cao, trang trí cầu kỳ. Căn biệt thự phong cách phương Tây thanh lịch với bức tường sơn trắng tinh khôi, mái màu đen, và một cái gara bự chảng kế cạnh.

Qua khe hở của hàng rào, tôi thấy một con chó lớn đang nằm ườn ra ngủ trên bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng.

“Chỗ này…thật sự nằm ở trong Natsuhama đấy à?”

“Ryouta~! Cậu cuối cùng cũng tới rồi. Chào buổi sáng!”

Đứng đơ ra trước cổng, choáng ngợp bởi kích cỡ và khí chất của căn nhà, tôi thấy Yuria, người đang tưới cây, khóa vòi lại và bước tới.

“À-à…. chào buổi sáng.”

Cô ấy mặc một chiếc quần short jean và áo trắng lộ eo phô bày ra chiếc bụng trần- như bước ra từ phim Mỹ. Đúng là một cô nàng nóng bỏng mà.

b17c3ffa-623d-4f88-8bc1-e58d8d1ebaf4.jpg

 

Những vết rách trên quần trong như thể sắp bỏ cuộc trước sự vĩ đại của cặp đùi đó.

Nếu chúng rách tan ra và không dùng được nữa, tôi sẵn sàng mua lại từ cô ấy với bất cứ giá nào.

“Hửm? Sao vậy?”

“A, không có gì. Ờm… không có gì nhiều đâu, nhưng…. tớ có mua quà này. Nhớ chia cho cả nhà đấy.”

“Ồ, thật sao? Cảm ơn nhé, Ryouta!”

Sau khi thấy nhà Yuria, câu nói ‘Không nhiều, nhưng…’ cảm giác chân thực đến đáng sợ- so ra thì đúng là chả có gì nhiều cả.

Có lẽ tôi nên mua thứ gì đó sang trọng hơn, như là mấy món bánh ngọt có tiếng… nhưng mà đi sớm quá nên không có nơi nào mở cả.

“Bình thường thì cậu là một tên biến thái, Ryouta à, nhưng cậu cũng có thể trở lên hiểu phép tắc trong những tình huống như này nhỉ… Dù cho cậu có là một tên biến thái.”

“Đừng gọi tớ là biến thái nữa.”

“Thôi nào, đúng rồi còn gì. Từ nãy đến giờ cậu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào quần của tớ đấy.”

Yuria nâng cằm tôi lên bằng một tay, kéo ánh nhìn của tôi lên về phía cô ấy.

Tôi cũng không định chối việc mình vừa có cả một cuộc đối thoại sâu sắc với cặp đùi đó…

“Thật sự thì tớ rất là buồn khi mà con chó của tớ còn ngoan hơn cả cậu.”

“Con chó này thực sự nghe lời sao?”

“Thì, ừ… À, nghe này, nếu cậu mà cư xử ngoan hơn cả con chó ấy, tớ nghĩ là mình sẽ xem xét việc giữ cậu làm thú cưng đó.”

“Thật sao!? Cậu nói thật chứ?!”

“Ew… Sao cậu lại thích mấy thứ như vậy được? Ghê lắm đấy.”

Yuria khẽ rùng mình, rồi vừa cười vừa nắm lấy tay tôi.

“Vào bên trong đi. Ngoài này nóng khiếp đi được.”

“Đ-Được rồi…. nhưng khoan đã. Tớ cần chuẩn bị trước khi gặp bố mẹ cậu.”

“Cậu có đến để ra mắt đâu mà lo. Với lại, bố mẹ tớ đang đi du lịch ở nước ngoài rồi.”

“Nước ngoài?”

“Ừ. Đi du lịch là sở thích của bọn họ. Tớ thì ở lại năm nay vì tớ muốn đi chơi với mọi người.”

“H-Hở…. Ra vậy.”

Vậy ra đi du lịch nước ngoài chỉ là sở thích của bọn họ…. Người giàu đúng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

So với mẹ tôi, người chơi Cầu Mây bốn mươi giờ một ngày , và bố tôi, người chỉ thích mỗi tiết kiệm tiền, nó cứ như thể hai đứa tôi sống ở một thế giới hoàn toàn khác.

Du lịch nước ngoài là một điều không bao giờ xảy ra ở trong nhà tôi.

“Chà, vì hôm nay chỉ có mình tớ ở nhà nên cậu cứ thoải mái đi, được chứ?”

Vậy là…. chỉ có hai đứa chúng tôi nhỉ.

Nghĩ thế chỉ làm tôi cứng hơn trước- ở nhiều phương diện.

Chỉ có hai đứa chúng tôi, và tôi được chụp ảnh Yuria mặc đồ hầu gái ở mọi góc quay…. quá khêu gợi rồi.

“Rồi…. tớ vào đây. Chà…. nơi này lớn thật.”

Dĩ nhiên là tôi đang không nói về đùi của cô ấy.

Lối vào trong nhà Yuria rất lớn- gần như là không tưởng đối với những căn nhà ở Nhật. Bức tường trắng lấp lánh, sàn nhà cẩm thạch đánh bóng… nhưng nổi bật nhất là bức tượng thạch cao hoàn chỉnh ngoại cỡ gần cửa trước.

Một người đàn ông lõa thể đang tựa mình vào một thứ gì đó, và tôi không thể không nhận ra con c* khủng bố đang treo lơ lửng giữa chân ông ta.

Đây là lần đầu tiên trong đời mà tôi được chào đón bởi một con c* ngay trước cửa.

“Đ-Đây là người… nổi tiếng lắm à?”

“Ể, tớ cũng không biết. Bố tớ cứ mua mấy thứ như vậy mỗi khi đi du lịch. Nó to khủng khiếp, nhưng tớ đoán là cũng chả đắt lắm đâu. Muốn thử đập vỡ nó ra không?”

“Không đời nào! Tớ không có tiền trả đâu. Nếu mà đồng ý, tớ chỉ có nước khỏa thân xin lỗi trên sàn nhà.”

“Pfft, buồn cười phết. Thật ra thì, tớ cũng muốn thấy cậu quỳ lạy trong khi khỏa thân.”

Cô ả thích thú chuyện này quá rồi đó….

“Thì, có thể không phải là bức tượng này, nhưng nếu như cậu làm hỏng thứ gì khác ở trong nhà, cậu vẫn có thể ‘chuyển vào sống’ để bồi thường đó.”

“C-Chuyển vào…? Ý cậu là tớ có thể đến đây sống cùng cậu? Tớ có được ngủ trong chuồng chó không?”

“Lý lẽ vặn vẹo gì đấy? Cậu có suy nghĩ của một tên khổ dâm hạng nặng đó. Sao cũng được, một tên ngốc như cậu xứng đáng với cái chuồng chó.”

Với tiếng thở dài bực bội, Yuria quay người và bước đi trước.

Tôi cẩn thận đi theo sau, cẩn thận để không làm vỡ cái gì trên đường đi.

“Thế nhưng mà, cha của Yuria có gu được đấy. Nếu như tớ phải nhìn vào cái bức tượng c* đầy thách thức đó mỗi ngày, có lẽ cái đó của tớ cũng lớn theo,”

Một bức tượng thạch cao khỏa thân ở ngay lối vào… Sở thích bố cô ấy quái dị thật. Nhưng mà Yuria cũng chả khá hơn là bao- cô ấy thì ngắm cái mô hình từ bộ anime đêm khuya với nhân vật phổng phao mà lúc nào cũng sẽ khỏa thân, Milk-tan hoặc gì đó.

Con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh.

“Khoan, thế mà là lớn á? Ý tớ là… tớ chưa từng thấy một cái nào ngoài đời, nên tớ không rõ.”

“Khoan, cậu chưa bao giờ thấy một cái c* hả?! Thật luôn?!”

“Ugh, im đi! C* này c* nọ- phiền quá! Tớ chưa từng thấy cái nào, được chưa?! Tớ đã bảo với cậu rồi, tớ còn tr-!”

À, đúng rồi. Cổ có nói vậy.

Yuria, mỹ nhân toàn trường, có thể khiến người ta có ấn tượng về một người nhiều kinh nghiệm, nhưng có vẻ như, dù cho cổ có hay đi chơi với mấy gyaru khác hồi cấp hai, cô ấy cũng chưa qua lại với con trai.

“Nhưng mà cậu đã xem A*s, đúng không? Cái mà tớ xem hôm trước -” Whoa! Người mẫu áo tắm quyết đấu trong bể bơi! Chắc chắn có khỏa thân!”- có khoảng năm đến sáu cái trong cùng một video.”

“T-Thì, cậu biết đó… nó thường bị che, nên tớ cũng không rõ kích cỡ là như nào.”

Yuria lí nhí, gương mặt đỏ bừng đến mang tai.

Chết tiệt, nóng bỏng quá đi mất.

“H-Hỏi chút… Ryouta, c* cậu có…. to không?”

“H-Hử? C-Cái quái gì vậy, tự nhiên đột ngột hỏi câu gì thế!”

Con c* trong bọc cũng có ngày lòi ra sao…. Tôi giữ câu đùa này trong đầu mình vì biết thể nào Yuria cũng sẽ đánh tôi nếu dám nói ra.

 

“Chỉ để… ước chừng thôi?”

“Ước chừng cho cái gì!?”

“Cứ nói đi. Cậu lúc nào cũng nói về đùi của tớ, nhưng giờ đến lượt cậu thì im re? Chả công bằng chút nào.”

“Ugh…. thật sao?”

Chà, nếu tất cả những gì tôi phải làm là nói về c* của mình và được thỏa thích tận hưởng cặp gió đầy đặn của Yuria, nó cứ như là đổi rau lấy vàng vậy. Quá hời.

“C-Của tớ…. cậu biết đó, chắc là thuộc cỡ lớn? So với cỡ thường, tớ nghĩ vậy.”

“Thật sao? Nhưng mà khi chúng tớ đi bể bơi, Tanaka bảo c* cậu to bằng miếng đậu Hà Lan.’

“....Hả?”

T-Tanaka khốn nạn-!

Con mắm này! Lại dám đặt điều vu khống tôi!!

“Tanaka nói dối! Nó biết cỡ của tớ kiểu gì được!”

“T-Thật sao? Nhưng mà, Rui chen ngang vào và nói ‘Phải, phải ,’ nên tớ đoán là cậu đã kể cho cả hai cậu ấy?”

Tại sao Rui lại nói cứ như thể cô ta cũng biết vậy!?

Tôi chưa bao giờ nói cái gì như vậy, và tôi chắc chắn chưa bao giờ cho họ xem!

“Tại sao tớ lại bảo mấy bạn nữ là, ‘Này, c* tớ to bằng miếng đậu hà Lan’? Điên à! Nói dối hết! Mà các cậu rốt cuộc là đã nói về cái gì?!”

“Ý tớ là… nó đột nhiên trở thành vậy. Kiểu, đùa tục tĩu thôi?”

Tôi không hiểu. Đứa con gái nào cũng như vậy à? Không- đây chắc chắn là lỗi của Tanaka.

Con ngốc đó phải bị dạy cho một bài học.

“Haaaaah. Tớ đã băn khoăn vấn đề này lâu rồi nên tớ mừng là đó chỉ là nói dối.”

“Cậu băn khoăn về nó một hồi? Về kích cỡ c* tớ?”

“A- k-không! Không phải vậy! Tớ chỉ đang tự hỏi là tại sao hai người họ lại biết chuyện đó!”

Rốt cuộc thì bọn tôi vẫn đang nói về c* tôi.

Chà, dẹp tôi sang một bên, chính Yuria cũng có mấy thói quen kỳ lạ nhỉ.

Chẳng mấy chốc, bọn tôi cũng tới phòng của Yuria.

“Đây là phòng của tớ. Khá bừa bộn, cậu ngồi đâu cũng được.”

“Đ-Được rồi. Cảm ơn đã tiếp đón tớ!”

“Sao cậu nói năng cứ như mấy đứa tân sinh viên trong các câu lạc bộ vậy?”

Tôi bước vào trong phòng Yuria.

Tôi chưa từng vào phòng của con gái bao giờ, nên tôi cũng không biết là nên mong đợi gì cả. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi bước vào, tôi cảm giác như mình đã dịch chuyển sang một thế giới khác.

Vây quanh bởi những bức tường mang sắc trắng và hồng nhạt, căn phòng rộng rãi trải rộng hơn tôi nghĩ. Đồ nội thất sang trọng, những hàng thú nhồi bông đáng yêu để trên kệ tủ, rèm sắc đỏ và trắng bên cửa sổ, chiếc bàn với bộ máy tính, và bên dưới, là chiếc thảm họa tiết da báo sọc hồng và vàng.

Trong góc có một tủ quần áo trắng tinh xem chừng rất đắt đỏ. Và trong chiếc giá sách lớn xây trên tường, là hàng trăm bộ tạp chí thời trang được sắp xếp ngăn gọn theo thứ tự về năm xuất bản.

Yuria bảo là nó rất bừa bộn, nhưng sàn nhà sáng bóng. Nơi này sạch đến nỗi một con robot hút bụi có thể di chuyển tự do.

“Phòng Yuria…. đẹp quá. Và ngửi cũng thơm nữa. Hítttttttttttttt ~”

“Được rồi, thật sao? Hít một hơi thật sau ngay khi bước vào phòng của con gái là rất ghê đó. Nhưng…. chà, ít ra thì cậu không chê tớ có mùi tệ.”

“Không đời nào mà tớ sẽ nghĩ là cậu có mùi đâu, Yuria! Hít mùi cậu cũng đủ cho tớ húp thêm mười bát cơm-”

“Gaaaaaah! Im đi, cậu tởm quá!”

Dù vậy, Yuria nhìn hơi ngại ngùng.

Chỉ có Yuria có thể cười cợt mấy thứ kinh tởm như thế trước mặt tôi.

Được nói hết những thứ trong đầu ra như vậy- đúng là một phước lành mà.

“Khoan, giờ nghĩ lại, sao tớ không thấy đồ của Milk-tan hoặc mấy anime khác. Cậu đang giấu nó đi à?”

“Đương nhiên. Rui và Airi thường xuyên đến đây cho nên tớ không thể để mấy thứ đó trong phòng được.”

“Cũng đúng.”

“Chỗ đồ otaku của tớ nằm trong phòng kế bên. Tớ có cả đống game trong đó nữa. Chúng ta sẽ ghé qua sau- nhưng trước đó-”

Yuria đột nhiên ngoảnh mặt đi, tỏ vẻ bồn chồn.

“B-Bây giờ… Tớ chỉ muốn cậu nhìn cái này của tớ thôi.”

“Cái này là cái nào?”

“N-Nhìn đi! Cái này! Sách kỷ yếu hồi cấp hai của tớ!”

Yuria kéo mạnh một quyển sách dày ra khỏi tủ sách và nhét vào tay tôi.

Ồ, cô ấy muốn cho tôi xem ảnh hồi cấp hai?

Chậc…. muốn cho người khác xem quá khứ của mình như vậy- chỉ những người biết rõ bản thân mình đáng yêu mới làm việc như vậy.

Còn về cái quyển sách kỷ yếu hồi cấp hai của tôi, tôi rất sẵn lòng ném nó vào trong lửa. Tôi nhìn như một thằng cô độc đến nỗi chính tôi còn thấy ngại. (Và Tanaka, như mọi khi, chỉ là một cô nàng u ám đeo kính điển hình.)

“Chà, đây là cậu hồi cấp hai sao? Ồ, đây là tấm hồi lễ hội thể thao- ừm, đùi vẫn ngon như vậy.”

“Mắt nhìn đi đâu đấy? Tất cả sự chú ý của cậu đặt sai chỗ hết rồi.”

“Thì, đương nhiên rồi, cặp đùi vẫn vậy… nhưng cậu cũng rất đáng yêu, thật đó.”

“...!”

“Ý tớ là, nhìn vào tấm ảnh chụp này đi. Cậu cao hơn đám con trai, thân hình hoàn mỹ, và mặt cậu xinh khỏi chê. Tớ cảm thấy tội nghiệp cho mấy bạn nữ khác phải học cùng cậu đó.”

“Ừ-ừ thì, đương nhiên rồi. Tớ phải nỗ lực lắm đó, cậu biết không?”

Yuria cư xử như một tsundere, nhưng vành môi cong lên thành một nụ cười khẽ.

Tôi không tính tâng bốc cô ấy đâu. Tôi chỉ nói ra những gì mình thấy- nhưng xem ra, cô ấy không để tâm việc mình được khen.

Và nếu mà Yuria có tâm trạng tốt, thế càng tốt cho tôi thôi. Nếu mà cô ấy có tâm trạng tốt, biết đâu cô ấy sẽ cho tôi sờ đùi.

“Cậu chắc hẳn phải vô cùng nổi tiếng hồi cấp hai nhỉ?”

“Ừ, ý tớ là…. thật ra thì đúng vậy. Có thời điểm mà tuần nào tớ cũng được một bạn nam tỏ tình.”

“T-tuần nào cũng thế?! Thật đấy hả?!”

“Nhưng nếu mà tớ có bạn trai, tớ cảm giác họ sẽ không hiểu mặt kia của tớ. và sau khi cãi nhau với bạn thì mọi chuyện chỉ càng tồi tệ hơn, tớ sợ hãi việc kể cho mọi người nghe về mặt otaku của mình… Lần đầu tiên khi mà chúng ta gặp nhau ở trung tâm trò chơi đó, có nhớ tớ căng thẳng thế nào không?”

Nhắc lại thì, ừ… đúng là cô ấy căng thẳng thật.

Ngày nay, Yuria chắc chắn đã ‘sa ngã’ (dựa trên tiêu chuẩn chung), nhưng hồi trước, cô ấy lườm tôi như thể tôi là kẻ thù. Khuôn mặt hoàn mỹ đó vặn vẹo với sự nghi ngờ.

Bây giờ thì khó mà tin, nhưng mà hồi trước cô ấy vô cùng phòng bị.

“Như này thì mệt mỏi lắm nhỉ? ….Yuria?

Với một người như Yuria, trở lên xinh đẹp có lẽ là một bất lợi. Cô ấy không thể hòa nhập với nhóm otaku được- gần như là không thể.

Nhưng Yuria muốn sống thật với cả mặt gyaru và mặt otaku của mình, và sự đấu tranh đó khiến việc kết nối với người khác càng khó khăn hơn. Cô ấy từng kể rằng đó là một trong những điều đau đớn nhất.

Đương nhiên là ngày nay, có rất nhiều người sẽ bảo là mình thích xem anime, nhưng đó chỉ là những bộ an toàn, nổi tiếng mà thôi.

Và trong số đó, Yuria lại thích Milk-tan, cái bộ anime đêm khuya suýt cán mốc R18.

“Dù sao thì tớ cũng không cần đứa con trai nào khác…. bởi vì tớ có cậu rồi, Ryouta.”

“T-Tớ?”

“Ừ. Cậu hiểu tớ. Tớ hiểu cậu. Phải không? Nên tớ không cần ‘người bạn trai thấu hiểu hay gì đó’ nữa.”

“Nghe cũng… đúng?”

Cô ấy nói như một điều hiển nhiên cho nên tôi cứ gật gù theo.

Vì tôi chấp nhận cả hai mặt gyaru và otaku của cô ấy, cổ không cần người con trai nào khác cho vị trí đó nữa?

“Là như vậy sao? Thật ra thì, tớ nghĩ là ham muốn của cậu khá cao cho nên là cậu sẽ muốn một người bạn trai cơ.”

“Hả! Được rồi, ừ, tớ có ham muốn, nhưng đừng làm như tớ không kiểm soát nổi vậy!”

“Ồ? Nhưng mà cậu cho tớ sờ đùi các thứ mà.”

“Đó là vì cậu lúc nào cũng lải nhải về nó! Đừng làm như là tớ cầu xin cậu vậy!”

“Tớ thừa nhận là mình có ngắm nghía đùi cậu như thể đang tôn thờ chúng, nhưng mà tớ có phải là lúc nào cũng xin được sờ chúng đâu?”

“Cái lỗ hổng logic quái quỷ gì vậy? Ai cũng biết là nhìn vào chúng nghĩa là cậu muốn sờ chúng!”

Sai. Ngắm đùi Yuria không phải là để ‘muốn được sờ’- nó thiên về ‘muốn được nắn bóp nó vĩnh viễn.’ Hai cảm xúc khác nhau hoàn toàn.

“Chà, dù sao thì. Cứ nói chuyện trong phòng cậu thế này… tớ cảm thấy thật thư giãn. Tớ nghĩ là khi nói chuyện với cậu, tớ được làm chính mình.”

“T-Thật sao? Hơn cả khi cậu ở với… Tanaka chứ?”

“Sao cậu tự nhiên lại lôi Tanaka vào đây?”

Tôi đang tận hưởng khoảnh khắc này với yuria, và hình ảnh Tanaka xì xụp ramen đột nhiên tràn vào não tôi kiểu, ‘Chuyện quái gì vừa xảy ra với quyển manga ecchi tớ vừa đọc thế!?’

“Thì, ý tớ là, Tanaka quen cậu lâu nhất, phải không? Tớ không kìm được mà so sánh.”

“Quen tớ lâu nhất…? Ý tớ là, ừ, bọn tớ làm bạn từ hồi cấp một, nhưng chúng tớ còn chả hề nói chuyện với nhau hồi còn nhỏ. Nó cũng chả lâu đến vậy.”

“Hồi còn nhỏ…. đúng rồi! Nhắc mới nhớ…. có thứ tớ muốn cho cậu xem khi cậu đi qua!”

Yuria đi đến kệ sách và rút ra một quyển sách ở kệ bên dưới, rồi đưa cho tôi.

“Đây là… thứ mà tớ đã nói với cậu. Báu vật của tớ.”

Đó là… một quyển của Lucky and H.

“Lucky and H…”

Cô ấy nhắc mới nhờ, Yuria tức phản ứng mạnh khi cô ấy từng thấy quyển này trong phòng tôi. Có phải là vì đây là quyển đã kéo cô ấy vào văn hóa otaku?

“Đó là bảo vật của tớ. Một cậu con trai tớ từng chơi cùng ở công viên hồi tiểu học tặng nó cho tớ. Tớ đã đọc và lập tức bị thu hút bởi nhân vật gyaru trong ấy. Đó là cách mà tớ rơi vào con đường gyaru và otaku cùng một lúc.”

Yuria nhìn quyển sách với đôi mắt nhu mì, giọng nói chứa đựng sự hoài niệm.

Vậy Lucky and H là nơi khởi đầu của cô ấy….

Tác phẩm này, đúng như tên gọi, là một quyển shounen romcom điển hình, chứa đầy khoảnh khắc “biến thái may mắn”. Hiểu rõ cô ấy phát cuồng vì Milk-tan đến mức nào, chuyện này cũng là điều dễ hiểu.

Tôi mở quyển sách mà Yuria đưa cho tôi.

Đó là ấn bản đầu tiên, và cả tờ bìa lẫn những trang giấy đã ngả vàng theo thời gian.

“Hở?... Yuria này, có thẻ bài Super Sentai kẹt ở trong này.”

“Ồ, nó à? Tớ nghĩ là cậu bé đưa tớ quyển truyện có thể đã để nó ở đấy. Tớ chưa bao giờ gặp lại cậu ta, nên là tớ cứ để vậy.”

Kẹp thẻ bài vào trong truyện sao….

Tôi nhớ hồi trước mình thường dùng những thẻ bị trùng lặp kẹp vào trong truyện tranh để ngăn chúng cong lên vì ẩm.

Và thẻ này… là một siêu nhân hồng.

Nghĩ lại thì, hồi tiểu học, tôi là fan cuồng của đống bánh xốp thẻ Super Sentai này.

Ký ức mơ hồ về quá khứ dần hiện rõ.

Chả phải là tôi hồi đó rất thích siêu nhân “Hồng” sao?

Trong khi mà đám con trai cùng lớp ngưỡng mộ Đỏ bằng cả trái tim, tên biến còn nhỏ là tôi đây chỉ chú tâm vào Hồng. Tôi nhớ rõ là mình lúc nào cũng ngắm nhìn cô ấy mỗi khi xem phim.

Thú thực thì, diễn viên cho vai Hồng trong đó cuối cùng đã trở thành một thần tượng áo tắm, được biết là người luôn thách thức giới hạn của những điều được trình chiếu trên TV. Thân hình quyến rũ của cô ấy đã giăng bẫy trái tim trong sáng của tôi.

Hồi đó, tôi là một thằng nhóc Bánh xốp- bị nghiện việc sưu tầm bánh xốp từ nhiều tác phẩm- và tôi dốc hết tiền tiêu vặt ra để theo đuổi Bánh xốp Super Sentai. Mỗi tháng, tôi thường tích trữ tiền và đi thẳng tới siêu thị.

Nhưng một khi mà chương trình với siêu nhân Hồng yêu thích của tôi kết thúc, bánh xốp cũng biến mất dần khỏi gian bánh kẹo, và tôi vẫn nhớ rõ là mình đã buồn đến mức nào.

Điều này xảy ra trước khi việc mua hàng qua mạng trở lên thịnh hành như bây giờ, và bố mẹ tôi sẽ không đời nào mà mua cho tôi cả hộp, nên tôi đã rất tuyệt vọng.

Quyết tâm thu thập tất cả thẻ bài trước khi họ ngừng sản xuất, tôi đã điên cuồng săn lùng. Tôi tìm kiếm mọi siêu thị, tiệm tạp hóa, và cửa hàng kẹo tại Natsuhama mà tôi có thể đi đến bằng xe đạp, dọn sạch hết bánh xốp Super Sentai khỏi kệ hàng, săn thẻ Hồng và nhãn dán.

Ừ…. tôi đã làm oshi-katsu trước khi tôi biết từ đó có nghĩa là gì.

“Sao vậy, Ryouta?”

“Ồ,... nó chỉ làm tớ thấy hoài niệm thôi. Tớ thường hay mua mấy cái bánh xốp này đó. Tớ cũng hay kẹp thể vào giữa truyện như này. Cậu cũng biết là trẻ con chả đứa nào thích việc sắp xếp đâu nhỉ?”

“Hừm… Tớ biết ngay.”

“Hở? Yuria?”

Bằng một biểu cảm bình tĩnh, thỏa mãn tới lạ thường, Yuria nắm lấy vai tôi và nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Này, Ryouta! Nghe tớ thật kỹ nhé?”

“C-Chuyện gì vậy?”

“Tớ biết ngay… người đã đưa cho tớ quyển truyện này…. là cậu, đúng không?”

Khoan… Tôi là người đưa cho cô ấy quyển Lucky and H?

Thế có nghĩa là tôi là nguyên do khiến cô ấy làm otaku!?

Nhưng…. có thật không vậy?

Cổ từng nói đó là một bé trai mà cô ấy gặp một lần trong công viên, và họ không bao giờ gặp lại nữa.

Nếu như tôi vô tình gặp cô ấy ở công viên trong một chuyến hành hương qua các tiệm kẹo và đưa cho cô ấy quyển truyện mình cầm theo…. thì ừ, mọi chuyện đều hợp lý.

Nếu như Yuria đoán đúng, đây ắt hẳn sẽ là cốt truyện “cuộc tái ngộ định mệnh” mà bạn thường thấy trong mấy quyển truyện lãng mạn… nhưng mà, tôi- đứa trong câu chuyện- chả nhớ tẹo nào.

Đặt vấn đề ký ức qua một bên, nếu không phải là tôi, cả câu chuyện sẽ sụp đổ.

“Ryouta, thật sự đó- cậu có nhớ chút nào không? Chỉ là một chút thôi?”

“Ý tớ là… đột nhiên nói về vấn đề này…”

Thú thực thì, tôi còn chả nhớ cái sự kiện của Rui hồi cấp một tới tận giờ. Tôi không nhớ rõ lắm những gì xảy ra hồi đó.

Thật ra, chính Yuria và Rui mới là người ấn tượng khi mà nhớ rõ cuộc gặp mặt từ tận hồi xưa. Nó thể hiện những sự kiện đó có ý nghĩa thế nào đối với họ.

Cũng như Airi với câu chuyện bánh xốp của cổ… có lẽ bọn họ cảm nhận được những khoảnh khắc thơ ấu đó chính là số phận.

“Ugh… sao cậu lại không nhớ ra được? Thật đấy à.”

“Xin lỗi, Yuria. chỉ là… hồi đó, tớ thích chị gái nhà bên ngực bự hơn, và trong não tớ cũng chỉ toàn siêu nhân Hồng quyến rũ, nên tớ chả có mấy hứng thú với đám con gái cùng tuổi đâu….”

“Hả?! Ugh, thôi nào! Tớ mời cậu đến tận đây, thậm chí là cho cậu xem quyển truyện đó, vậy mà cậu chả nhớ được chút nào?!”

Yuria tóm lấy đầu tôi và lắc như mấy ông già sửa đồ gia dụng.

“Thật luôn, đó là ý nghĩa của ngày hôm nay đó!”

“Khoan- cái gì!? Tớ tưởng tiết mục chính là cosplay hầu gái cơ mà!”

“À, cái đó…”

“Ý tớ là, tớ vẫn được buffet ảnh đùi hầu gái của cậu nhỉ?”

“Được rồi, áp lực quá đó…. Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ mặc nó, được chưa?”

Với vẻ cau mày sâu và cái nhìn kinh tởm quen thuộc mà cô ấy thường để dành cho đám otaku bẩn thỉu, Yuria lườm tôi.

“Thật sự thì…. muốn xem tớ cosplay đến vậy chỉ chứng minh sự ám ảnh của cậu dành cho tớ, phải không?”

“Thì, ý tớ là, tớ thực sự thích đù-”

Ding-dong!

Và rồi, chuông cửa vang lên.

“Hử? Ai vậy nhỉ? Để tớ đi xem.”

….Cha mẹ cổ đang ở nước ngoài, nhỉ?

Một dự cảm không lành dâng lên trong người tôi khi mà tôi nhìn quanh căn phòng.

Có khách? Vào sáng sớm thế này? Ai vậy nhỉ?

Đây là một khu dân cư sang trọng theo phong cách Tây phương- không đời nào mà một thứ như bảng thông báo cộng đồng vẫn còn ở đây. Và nếu là một người quen với gia đình, họ hẳn phải biết việc bố mẹ cô ấy đang ở nước ngoài.

Thế có nghĩa là… một người quen với Yuria, phải không?

Nhưng mà theo tôi được biết, sau khi sở thích otaku của cô ấy bị lộ ra hồi cấp hai, Yuria đã trở thành một gyaru cô độc, tách biệt khỏi nhóm bạn cũ. Nên đó là ai thì cũng phải là người cô ấy gặp hồi cấp ba.

Nói cách khác, có hai khả năng.

Airi… hoặc Rui.

Nhưng mà Airi đang bận- cô ấy bảo mình có việc làm thêm thời vụ sẽ khiến cổ bận cả ngày.

Cho nên chỉ còn một khả năng…

“Đừng nói là…Rui?”

Ngay khoảnh khắc mà suy nghĩ đó ập đến, tim tôi đập thình thịch và cơ thể bắt đầu run rẩy vì sợ hãi.

Rồi, từ hành lang, tôi nghe thấy tiếng bước chân- gót giày gõ lên sàn cẩm thạch.

Ôi không ôi không ôi không! Chúng đang tiến đến gần!

Nếu Rui thấy tôi ở đây, nó sẽ không đơn giản chỉ là “không hội học sinh” nữa. Nó sẽ là một cuộc hành quyết công khai.

Rui có tính chiếm hữu vô cùng mạnh. Nếu cô ấy thấy tôi làm thân với hai người kia (hoặc thậm chí là Tanaka), cô ấy chắc chắn sẽ lại gần tôi với áp lực chả khác gì sát khí.

Nếu mà cô ấy phát hiện ra tôi ở một mình trong phòng của Yuria… Tôi sẽ bị cấm đến hội học sinh vĩnh viễn.

“M-Mình không còn lựa chọn nào khác… Phải trốn!”

Tôi hốt hoảng nhìn tứ phía để tìm chỗ trốn.

May mắn thay, phòng của Yuria chả khác gì phòng biệt thự. Lớn, rất nhiều đồ nội thật và chỗ trống- cả tá chỗ để trốn.

Sự thật là, tôi có ba lựa chọn: chiếc tủ lớn (xem chừng vẫn còn chỗ trống), đằng sau cái rèm siêu dài bên cửa sổ, hoặc cuối cùng là… chiếc giường.

Không có thời gian để nghĩ. Phải hành động.

Được rồi… cái này vậy!

“Có khướt mà mình sẽ chọn thứ gì khác ngoài cái giường!!”

Không do dự, tôi lao thẳng về phía giường của Yuria như một con cá chuồn.

Không phải là do tôi muốn úp mặt vào ga giường của Yuria do một bản năng không kiềm chế nổi thúc giúc đâu nhé, được chưa! (Rất nghiêm túc).

Nằm dưới chăn, tôi cố hết sức nín thở và bất động…

Ừ, không đâu. Tôi vẫn hít thở như điên.

“Đ-Đây là…. mùi của giường Yuria-!”

“Này, Ryouta… thật sự đó, cậu đang làm cái quái gì vậy?”

Khi mà tôi đang cố để trốn (dựa trên tiêu chuẩn của tôi), Yuria thản nhiên kéo chăn ra và nhìn tôi như thể tôi là một con gián, ánh mắt tràn ngập sự kinh tởm và phán xét.

Và… không có ai khác ở trong phòng.

“... Tớ cảm giác như mình không cần phải hỏi, nhưng mà- cậu tính quay tay trong phòng tớ à?”

“K-Không! Không phải đâu, Yuria! Tớ chỉ- tớ chỉ tưởng là Rui gọi cửa nên tớ đã hoảng loạn và phải trốn!”

“Rui? Cậu ấy đến đây làm gì?”

“N-Nhưng mà!”

“Thật sự đó, tại sao lại là Rui?”

“Thì, cái đó….ờ…”

Cô ấy không hiểu nó là như nào khi bị Rui phát hiện là bạn đang ở một mình với một cô gái khác. Hậu quả (đúng trên mặt từ và mặt nghĩa) là rất khủng khiếp.

Yuria không thể hiểu là tôi đang căng thẳng đến mức nào.

“Ý tớ là, tớ không hiểu lắm, nhưng… trốn trong giường tớ chỉ vì Rui đến? Nói thật đi- Ryouta, cậu chỉ muốn ngửi ga giường của tớ thôi, phải không?”

“N-Nó-!”

“Chuẩn xác. Thật sự thì, tớ không thể để cậu ở yên hai giây mà không làm gì mờ ám cả. Nếu cậu thực sự muốn ngửi đến vậy, cậu có thể…”

“...Hở?”

“Đó không phải là khách, rõ chưa? Đó chỉ là một kiện hàng. Thứ mà tớ vừa mới đặt. Tớ hẹn giao hàng vào hôm nay.”

“Kiện hàng? Khoan… có phải là đồ để cosplay không!? Yuria, cậu đặt một món đồ dành riêng cho tớ sao?”

Khoan. Vậy đó không chỉ là bộ đồ hầu gái nữa? Cổ còn có thứ gì khêu gợi hơn nữa!?

Sự căng thẳng tắt vụt và máu dồn hết về phía Nam.

“Ừ. Tớ đặt một thứ đặc biệt dành riêng cho cậu.”

“TUYỆTTTTTTTTT!!!!!! Yuria, cậu thích việc này hơn tớ tưởng đó!!”

“Hừm… được rồi. Vào căn phòng otaku thôi.”

Và cứ thế, tôi bị kéo đi bởi một Yuria hào hứng đến lạ… thẳng tới phòng otaku của cổ.

Main ref Rohan- Daga Kotowaru ref two set violin