Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 505

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Toàn Tập - Chương 88 Buổi Tụ Họp Lính Đánh Thuê (4)

Chương 88 Buổi Tụ Họp Lính Đánh Thuê (4)

Buổi học đầu tiên của tôi với Arwin đã bắt đầu.

Tôi ngồi xuống trước một chiếc bàn nhỏ trong phòng ngủ chính, còn Arwin ngồi bên cạnh tôi.

Ngọn nến trên bàn khẽ lay động, ánh lửa chập chờn.

Luồng gió mát và ánh trăng theo khung cửa sổ mở tràn vào trong phòng.

"Thời tiết thế này rất thích hợp để học,"

Arwin nói trước khi chúng tôi bắt đầu.

Tôi gật đầu đồng tình.

Ngay sau đó, Arwin lấy ra một cuốn sách không biết kiếm ở đâu, đặt trước mặt tôi.

Tiếp theo là một cây gậy nhỏ, một cây bút lông và một lọ mực.

Trong lúc cô ấy chuẩn bị, tôi lật xem cuốn sách Arwin đã soạn sẵn.

"..."

Dù không đọc được chữ, nhưng nét chữ bên trong rất đẹp.

"...Cuốn này em viết à?"

Nghe câu hỏi của tôi, Arwin thoáng cứng người rồi gật đầu.

"Phải."

"Ra vậy. Cảm ơn em."

"...Không cần cảm ơn. Chỉ là trả lễ thôi."

Xem ra cô ấy đã tự tay chuẩn bị cuốn sách này cho tôi.

Khác hẳn với tưởng tượng của tôi, rằng chỉ là vài tờ giấy Adam-hyung có sẵn để giảng giải sơ qua, nội dung lại rất đầy đủ, rõ ràng là đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.

"Cái này dùng để làm gì?"

Tôi chỉ vào cây gậy nhỏ Arwin mang theo.

"...À. Dùng để chỉ chữ trong sách."

"..."

Với mục đích đó thì cây gậy này trông chẳng khác gì một cây gậy chống.

Thấy tôi nhìn chằm chằm, Arwin muộn màng bổ sung.

"...Cũng có thể dùng làm gậy."

Tôi đoán trước rồi.

"Em định đánh anh à?"

"...Em không nghĩ tới chuyện đó, nhưng… đây là cách em từng học. Khi làm sai thì chịu một chút đau sẽ giúp tập trung hơn."

"..."

Người muốn học là tôi. Nếu đó là phương pháp của Arwin, tôi nghĩ mình nên tuân theo.

Dù sao thì tôi cũng không quá để tâm.

Nhưng có lẽ cảm thấy không khí hơi kỳ, Arwin đỏ mặt, vội cất cây gậy đi.

Rồi cô ấy đề xuất một phương án khác.

"...Nghĩ lại thì ngay cả em cũng thấy dùng gậy hơi quá."

"Em nói cần có một chút đau mà."

"Vậy véo nhẹ thì sao? Anh thấy thế nào?"

Nghĩ kỹ thì đúng là hợp lý hơn.

"Vậy làm theo cách đó đi."

****

Học chữ không hề dễ.

Arwin cũng biết điều này.

Nó đòi hỏi sự kiên trì, tập trung và rất nhiều thời gian.

Có nhiều ký tự dễ gây nhầm lẫn, hơn nữa tốc độ tiếp thu của mỗi người lại khác nhau.

Berg cũng không phải ngoại lệ.

"...P?"

Khi anh phát âm sai một ký tự trong lúc đọc, Arwin véo nhẹ vào cánh tay anh.

"Là 'ge', Berg. Nhưng nhầm lẫn cũng dễ hiểu thôi."

Arwin vừa sửa cho anh, vừa xoa nhẹ chỗ cô vừa véo.

Không hiểu vì sao, trong lòng cô lại vừa áy náy, vừa thấy buồn cười.

Có lẽ là do cảm giác kỳ lạ mà chính cái chạm đó mang lại.

"..."

"Đừng chỉ đọc bằng đầu."

Sau cú véo, đôi mắt Berg im lặng đảo qua đảo lại trông có vẻ khá dễ thương trong mắt cô.

Arwin mỉm cười nhìn tôi.

"Không phải vậy đâu, Arwin. Chỉ là anh không hiểu thôi."

"Vậy thì ta bắt đầu lại từ đầu."

Cô từng nghĩ việc dạy người khác chỉ toàn mệt mỏi, nhưng không ngờ nó lại mang đến cho cô một niềm vui riêng.

Với suy nghĩ đó, Arwin bình tĩnh tiếp tục dạy anh.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh này, nó còn thú vị và vui vẻ hơn bất kỳ biến cố lớn nào ở lãnh địa Celebrien.

"...Si."

"Si, đúng rồi."

Càng học, tỷ lệ trả lời đúng của anh càng tăng.

Và mỗi lần anh trả lời đúng, Arwin lại cảm thấy một sự tiếc nuối kỳ lạ.

Dù sao thì việc véo véo đó cũng khá vui.

"..."

Đột nhiên, Arwin nhận ra mình chỉ toàn phạt.

Có lẽ cô cũng nên cho phần thưởng.

"Ah."

"Ah, đúng."

Lần này, Arwin nhẹ nhàng vuốt cánh tay anh.

"...?"

"Đó là khen thưởng vì làm tốt."

Berg bật cười, không mấy để tâm.

Thấy anh cười, Arwin cũng mỉm cười theo.

Thực ra Berg cũng không phải là học quá chậm.

Có lẽ ngay từ đầu cô đã không kỳ vọng nhiều.

Một lính đánh thuê xuất thân từ khu ổ chuột.

Cô đã từng nghĩ anh có thể theo kịp đến mức này sao?

Mỗi lần phát hiện ra một mặt mới của anh, Arwin lại cảm thấy vừa kinh ngạc.

Và đồng thời, tò mò.

"Berg."

Cô gọi anh, khi tôi vẫn đang tập trung vào những ký tự và từ ngữ cô dạy.

"...Hửm?"

Berg đáp mà không rời mắt khỏi cuốn sách.

"Tại sao anh lại trở thành lính đánh thuê?"

"..."

"Với đầu óc của anh, em nghĩ anh cũng có thể làm tốt nhiều việc khác."

Trước câu hỏi đó, động tác của anh khựng lại.

Nhưng với Arwin, đây là điều cô thật sự muốn hỏi.

Trong suy nghĩ của cô, không có nghề nào khó hiểu hơn lính đánh thuê.

Không phải cô muốn hỏi vì sao anh đang làm nghề này bây giờ.

Cô chỉ muốn hiểu.

Hiểu vì sao anh lại trở thành lính đánh thuê.

Anh không bị dục vọng với phụ nữ chi phối, cũng không quá tham lam tiền bạc.

Anh không khao khát tự do như kẻ ngoài vòng pháp luật, cũng chẳng tìm kiếm danh dự.

Trong nhận thức của Arwin, lính đánh thuê là những kẻ đem mạng sống ra đánh đổi cho khoái lạc ngắn ngủi.

Chính vì định kiến đó, việc phá vỡ cái nhìn của cô về anh không hề dễ.

"...Tại sao ư?"

Berg hỏi ngược lại.

"Chỉ tò mò thôi. Em tự hỏi vậy."

Ngay sau đó, Berg khẽ hừ một tiếng.

"...Người từ khu ổ chuột thì còn lựa chọn nào khác?"

"Chỉ vì xuất thân từ khu ổ chuột mà không còn lựa chọn nào sao?"

"Không hẳn, nhưng rất khó. Định kiến quá nặng nề. Mà thực tế thì người từ khu ổ chuột cũng gây ra không ít rắc rối."

"...Hẳn là bất công với anh."

Berg nhún vai.

"Cũng không hẳn. Hồi nhỏ anh trộm cắp nhiều lắm."

"Thật sao?"

"Anh không muốn chết đói."

Berg kể về quá khứ bằng giọng điệu rất bình thản.

Nhưng Arwin lại bị chấn động nhẹ.

Cô biết khu ổ chuột rất khắc nghiệt, nhưng nghe một ví dụ cụ thể khiến cảm giác hoàn toàn khác.

Giống như đọc về biển trong sách khác hẳn với việc tận mắt nhìn thấy nó.

Cô cũng ngạc nhiên trước cảm xúc của chính mình.

Không phải thất vọng vì anh từng trộm cắp, mà là một cơn đau nhói trong tim khi nghe về quãng đời khó khăn ấy.

Có lẽ cũng giống như lần đầu cô nghe anh xuất thân từ khu ổ chuột.

Thay vì định kiến tiêu cực, chỉ có sự cảm thông trào lên.

Dù anh đang đọc chữ không đúng, Arwin vẫn đặt tay lên cánh tay anh.

Cô không biết vì sao mình lại làm vậy.

Nhưng một câu hỏi tự nhiên tuôn ra từ môi cô.

"...Khi đó, anh có khổ lắm không?"

Berg lắc đầu, trả lời dứt khoát.

"Không."

"...?"

"Bên cạnh anh..."

Sau một thoáng im lặng, Berg tiếp lời.

"...Có những người bạn rất tốt. Như Flint, người em đã gặp trước đó."

Arwin gật đầu, rồi quay lại câu chuyện anh trở thành lính đánh thuê.

"Vậy đội trưởng Adam có phải là một trong những người bạn đó không?"

"Anh gặp anh ấy sau, khi đã tách khỏi đám bạn kia. Lúc anh cảm thấy bất lực nhất, anh ấy tiếp cận anh, đề nghị anh trở thành lính đánh thuê. Anh đã đồng ý."

"..."

Berg cười khẽ.

"Anh cũng không ngờ mình lại đi xa đến vậy."

Giữa cuộc trò chuyện, Berg khép cuốn sách lại.

"Arwin, hôm nay học đến đây thôi nhé?"

"...Anh muốn dừng sao?"

"Ừ. Cảm ơn vì hôm nay. Lần sau lại dạy anh tiếp nhé."

"Được. Cứ giao cho em."

Trong lúc Arwin thu dọn sách vở và dụng cụ, Berg trải lại giường rồi cởi áo ngoài, ngồi chờ cô lên giường. Khi cô đã nằm xuống, anh tắt đèn.

Có chút hối tiếc vì cuộc trò chuyện kết thúc quá đột ngột, Arwin lại hỏi thêm.

"...Anh có muốn tiếp tục làm lính đánh thuê không?"

"...Chưa chắc."

"Anh không sợ liều mạng sao?"

"Anh không ra ngoài với suy nghĩ mình sẽ chết."

"Nhưng anh thường xuyên đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng, đúng không?"

"...Đương nhiên."

Nghe câu trả lời của Berg, Arwin khẽ rùng mình.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng cô.

"...Ngủ thôi."

Berg nói rồi thở ra một hơi dài.

Một tiếng thở dường như khép lại cả ngày.

"...À."

Nhưng Arwin vẫn còn điều muốn nói.

Một điều cô cần nhắc trước khi ngủ.

"...Berg?"

"Hm?"

"Anh chỉ được học chữ từ em thôi nhé?"

"Ý em là sao?"

"...Ý là, đừng học từ Ner."

Berg khẽ cười.

"Tại sao?"

"...En đã sắp xếp thứ tự giảng dạy rồi, nếu học lung tung sẽ bị rối."

Berg đáp, như thể chẳng phải chuyện gì lớn.

"...Được thôi, vậy làm theo ý em."

Cảm giác không hẳn là Berg hiểu lời Arwin, mà giống như đang chiều theo cô hơn.

Dù vậy, Arwin cũng không bận tâm.

Với ý định không làm phiền anh thêm nữa, cô nhắm mắt lại.

...Tuy nhiên, một câu nói khi nãy vẫn quanh quẩn trong đầu cô.

'Khi anh cảm thấy bất lực, anh ấy đề nghị anh trở thành lính đánh thuê, và anh đồng ý.'

Khi cảm thấy bất lực.

Trong đó ẩn chứa một tia tuyệt vọng.

Đã từng có lúc ngay cả Berg cũng rơi vào trạng thái như vậy sao?

Trong bóng tối, Arwin chậm rãi mở mắt, nhìn sang anh.

Ở một mức độ nào đó, đó là một câu chuyện khó tin.

***

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa lớn.

'Phó đội trưởng!'

Mở mắt ra, tôi thấy Arwin vẫn đang ngủ say bên cạnh.

-Cốc cốc cốc.

Ngay sau đó, có người gõ cửa phòng trong.

'Berg? Có khách.'

Là Ner.

Có vẻ hôm nay cô cũng dậy sớm.

Tôi chỉ mong không phải vì chuyện chiếc nhẫn.

Tôi cẩn thận định rời khỏi giường.

"..."

Lúc đó tôi mới nhận ra tay mình đang nắm lấy tay Arwin.

Không biết tôi đã nắm từ lúc nào trong đêm.

Dù sao thì, tôi nhẹ nhàng rút tay ra rồi đi ra ngoài.

Trước tiên, tôi mở cửa phòng.

Ner ngẩng đầu nhìn tôi.

Hít sâu một hơi, cô thở ra đầy mệt mỏi.

"...Haa."

"...Dậy sớm nhỉ."

"...Ừ. Nhưng có khách."

Gãi đầu, tôi đi về phía cổng chính.

Ner đi sát bên tôi.

Khi mở cửa ra, Baran đang đứng bên ngoài.

Bên cạnh anh ta là một cậu bé nhỏ, trông như sắp khóc đến nơi.

Nhìn cảnh đó, tôi lập tức hiểu ra.

Linh cảm của tôi là đúng.

Baran quát cậu bé với vẻ bực bội.

"Đứng thẳng lên!"

Ner nhìn tôi, vẻ mặt khó hiểu, như đang hỏi vì sao lại mắng một đứa trẻ tội nghiệp như vậy ngay trước nhà chúng tôi vào sáng sớm.

"..."

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ chờ Baran.

Tôi nhận ra cậu bé. Tên là Alex... một đứa trẻ bảy tuổi, mồ côi từ hai năm trước.

Dù biết có lẽ cần phải nghiêm khắc, tim tôi vẫn đau nhói một cách kỳ lạ.

Dù cha của Alex không thuộc hẳn đội truy sát của tôi, nhưng nếu chúng tôi làm tốt hơn, có lẽ Alex đã không phải đi đến bước này.

Bị Baran quát, Alex bật khóc, bước lên phía trước.

"Cấm khóc!"

Nhưng Baran vẫn tiếp tục trách mắng, thậm chí còn vỗ nhẹ vào lưng Alex.

Thấy vậy, Ner nắm lấy tay tôi.

Cô ngước lên nhìn tôi, như cầu xin tôi can thiệp.

Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, Alex đã cất tiếng.

"...Ner-nim... hức... sụt sịt..."

Ner quỳ một gối xuống, nhìn cậu bé bằng ánh mắt dịu dàng.

Hiếm khi thấy cô đối xử mềm mỏng với trẻ con như vậy.

"Đừng khóc... Ừ, chị đang nghe đây, nói đi."

Tôi biết đây không phải chuyện đơn giản.

Liệu có thường thấy quý tộc lại thận trọng trước một đứa trẻ rách rưới như thế này không?

Ngay cả tôi, dù là dân thường, cũng từng chịu định kiến vì xuất thân từ khu ổ chuột.

Alex do dự lấy ra một thứ từ trong túi.

Trong bàn tay nhỏ bé như lá dương xỉ của cậu, là chiếc nhẫn của Ner.

"..."

Ner cứng đờ tại chỗ.

Biểu cảm của cô dần trở nên cứng rắn.

Alex xin lỗi.

"Em... em xin lỗi... em nghĩ sẽ vui thôi... hức... chỉ là trò đùa thôi..."

"..."

Ner không đáp lại.

Cô vẫn đứng bất động.

Tôi hiểu. Cô hẳn đã bị sốc.

"Em, em sẽ không làm nữa... em xin lỗi..."

Tôi khẽ thở dài.

Từng trộm cắp không ít, tôi biết mình không có tư cách trách mắng ai. Nhưng trong tình huống này, tôi buộc phải lên tiếng.

Vì những đồng đội đã ngã xuống, đây là điều cần làm.

"...Alex, em có biết hôm qua chúng tôi đã tìm chiếc nhẫn này bao lâu không?"

Alex vẫn khóc, lấy mu bàn tay còn lại lau nước mắt.

"Chuyện này không được lặp lại nữa."

Alex gật đầu.

Phần của tôi đã xong.

Giờ là đến lượt Ner.

"..."

Nhưng cô vẫn đứng yên, dường như chưa thể thốt ra lời nào.

Baran và tôi nhìn nhau.

Trong khoảng lặng đó, cuối cùng Ner cũng khẽ thì thầm.

"...Là do em sao...?"

Tôi cúi xuống nhìn cô.

"Ner?"

Cô hít sâu một hơi, biểu cảm cứng nhắc dần dịu lại.

"...Em tên Alex, đúng không?"

Alex lại gật đầu.

Với một nụ cười nhẹ, Ner lấy chiếc nhẫn từ tay Alex.

Cô chậm rãi đeo nó vào ngón tay.

"...Đây là thứ rất quý với chị. Như Berg đã nói... hôm qua chị thực sự rất buồn khi nghĩ rằng mình đã làm mất nó."

"Em xin lỗi..."

Alex vẫn khóc.

Ner từ từ đưa cả hai tay lên.

Cô nhẹ nhàng vuốt má Alex.

Rồi dùng ngón tay cái lau nước mắt cho cậu.

"Giờ thì đừng khóc nữa."

"..."

"Nín đi."

"...Dạ."

"Khóc vì chuyện này thì—"

"-Á!"

Đột nhiên, Alex giật đầu ra sau.

Ner giật mình rút tay lại.

Dưới mắt Alex hiện rõ vết xước đỏ do móng tay của Ner.

"Xin lỗi, móng tay chị vốn sắc... chị..."

Alex liên tục lắc đầu.

"Không sao đâu ạ..."

Ner nhìn qua lại giữa Alex và tôi, rồi lên tiếng, cố che giấu sự bối rối.

"...Dù sao thì chị cũng hiểu chuyện rồi. Chỉ cần nói cho anh chị biết em đã vào nhà bằng cách nào, chị sẽ bỏ qua lần này."

Rồi cô nói thêm.

"...Nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu, được chứ?"

Alex gật đầu.

Sau đó, cậu bắt đầu kể sơ qua sự việc.

Khi cậu nói xong, Baran và tôi nhìn nhau.

Gần như cùng lúc, cả hai gật đầu, như ngầm kết thúc chuyện này.

Tôi nghiêng người về phía Baran, nói nhỏ.

"...Baran, đừng mắng Alex nữa. Cứ dỗ dành rồi cho cậu bé về."

"Vâng, phó đội trưởng. Xin lỗi vì đã làm phiền buổi sáng của anh."

"Không sao. Nhờ cậu mà giải quyết xong rồi."

Sau khi chào Baran, chúng tôi đóng cửa lại.

Ner thở ra một hơi dài.

Biểu cảm cô lại trở nên méo mó.

"...Em đã nghĩ là mình làm mất nó rồi..."

"..."

Thành thật mà nói, đó là phản ứng rất tự nhiên.

Cả ngày hôm qua tìm kiếm một thứ, để rồi biết rằng nó bị lấy trộm, ai mà không tức cho được?

Dù là trẻ con, tức giận vẫn là điều khó tránh.

Không lâu sau, cô quay sang tôi.

"...Berg. Em không làm mất nó."

Cảm giác như cuối cùng cô cũng nói ra nỗi lo trong lòng với tôi.

Tôi đáp.

"Anh chưa từng nghi ngờ em."

Dù cô từng than phiền vài lần rằng chiếc nhẫn khiến tay khó chịu, nhưng với việc cô đã cố gắng tìm kiếm nó cả ngày hôm qua, sao tôi có thể nghi ngờ được?

Đúng lúc đó, Arwin dụi mắt bước vào phòng khách.

Cô nhìn Ner.

"...Đã tìm thấy nhẫn chưa?"

"............."

Nhưng Ner không trả lời, chỉ chăm chú nhìn Arwin.

Trong ánh mắt cô thoáng hiện một tia sắc lạnh.

Phá vỡ bầu không khí ngượng ngập, Arwin hỏi lại.

"...Ner?"

"À, vâng."

Ner đáp, như thể vừa tỉnh khỏi cơn mê.

Cô cẩn thận che bàn tay trái bằng tay kia.

"...Mình tìm lại được rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!