Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 87 Buổi Tụ Họp Lính Đánh Thuê (3)

Chương 87 Buổi Tụ Họp Lính Đánh Thuê (3)

"…Xin phép một chút."

Sắp xếp những người vợ ngồi yên ở một góc trong quán ăn, tôi liếc thấy gương mặt đầy lo lắng của Ner nên tạm thời đứng dậy rời đi.

Chiếc nhẫn đột nhiên biến mất.

Quả thật có vài điểm đáng nghi.

Để các cô lại đó một lát, tôi hướng về phía Baran đang ngồi ở đằng xa.

"..?"

Nhưng tôi còn chưa kịp bước thêm bước nào thì đã bị một bàn tay giữ lại. Khi quay đầu, tôi thấy Ner đang khẽ nắm lấy ngón út của tôi, không chịu buông ra.

"Sao vậy?"

"…À."

Chỉ khi tôi lên tiếng, cô mới giật mình thả tay ra.

Ner lắc đầu qua lại, rồi lại cúi gằm mặt xuống mà không nói gì.

"…"

Tôi bật cười trước dáng vẻ ấy.

Chúng tôi đã đi được một quãng đường khá dài rồi.

Chỉ riêng việc cô cảm thấy áy náy vì làm mất chiếc nhẫn cũng đã đủ với tôi.

Dù hiện tại mối quan hệ của chúng tôi vẫn chỉ dừng ở mức thân thiết, nhưng tôi không muốn vì một chuyện nhỏ như vậy mà nổi giận với người có thể sẽ đứng bên cạnh mình trong tương lai.

Dù có ý nghĩa đến đâu, thì cuối cùng nó cũng chỉ là một món đồ.

Chiếc nhẫn chưa quan trọng đến mức để tôi vì nó mà làm tổn hại mối quan hệ này.

Hơn nữa… nếu phán đoán của tôi là đúng, thì đây cũng không phải lỗi của Ner.

Nghĩ vậy, tôi tiếp tục bước về phía Baran.

Cậu ta vẫn đang vừa ăn vừa cười nói với người tình của mình.

Thấy vẻ mặt hạnh phúc đó, tôi cũng mỉm cười theo.

"Baran."

"À, phó đoàn trưởng."

Cậu ta lau miệng rồi đứng dậy, giới thiệu người đang đi cùng mình.

"…Đây là người yêu của tôi, Bess. Bess, đây là phó đoàn trưởng của Xích Diễm."

"…"

Baran lại có người yêu mới.

Không biết người trước kia giờ đã đi đâu rồi.

Tôi nhớ cậu ta từng nói đó là một mối quan hệ nghiêm túc.

Dù thế nào thì đó cũng không phải chuyện tôi nên xen vào.

Tôi lịch sự gật đầu chào người tình của Baran, rồi kéo cậu ta ra một bên nói chuyện riêng.

Quan sát xung quanh, tôi hạ thấp giọng.

"…Baran, tôi cần cậu giúp một việc. Cậu có thể kiểm tra giúp tôi không?"

"Tất nhiên rồi, ngài cứ nói."

"…"

Có lẽ tôi đang nghĩ quá nhiều.

Có lẽ vì tôi lớn lên từ khu ổ chuột.

Mỗi khi có thứ gì đó biến mất… phản xạ đầu tiên của tôi luôn là nghĩ đến trộm cắp.

"Nhẫn cưới của Ner biến mất lúc cô ấy tắm. Cậu có thể xem thử có đứa trẻ nào trong làng cầm đi không?"

Trẻ con thì ngây thơ, trong sáng, nhưng đôi khi lại rất nghịch ngợm.

Phần lớn sự nghi ngờ của tôi đến từ trải nghiệm thời thơ ấu của chính mình.

Dù sao thì hồi nhỏ, tôi cũng đã ăn trộm không ít.

Trước khi những người vợ đến, căn nhà của tôi thường bị bọn trẻ trong làng coi như hang thám hiểm.

Tôi hay vắng nhà, trong nhà thì chỉ có mấy chai rượu rỗng, trông chẳng khác gì nhà hoang, nên tự nhiên trở thành chỗ tụ tập của chúng.

Có khi bọn trẻ còn quen nhà tôi hơn cả những người vợ.

Tất nhiên, cũng có khả năng tôi hoàn toàn đoán sai.

Chiếc nhẫn có thể chỉ lăn vào một góc nào đó trong nhà.

Chính vì vậy, tôi không nói chuyện này với Ner. Tôi không muốn cô vô cớ có ác cảm với bọn trẻ.

Nhưng nếu phải chọn một nghi ngờ chính, thì tôi vẫn nghĩ nhiều nhất đến trò nghịch ngợm ác ý của tụi nhỏ.

"…Nhẫn cưới bị mất sao?"

Baran ngẩng đầu lên nhìn tôi, đầy kinh ngạc.

Trông cậu ta còn nghiêm túc hơn cả tôi.

"…Thảo nào Ner-nim trông buồn bã như vậy."

Tôi khẽ quay đầu liếc về phía Ner.

Ngay cả đôi tai vốn luôn dựng thẳng của cô cũng rũ xuống, cô đang lặng lẽ trò chuyện với Arwin.

"…Nhưng dạo này nhìn hai người thân thiết hơn hẳn nhỉ."

Baran nhận xét.

"Ner-nim bây giờ không còn giống trước kia nữa. Chỉ vì mất một chiếc nhẫn mà đã buồn như vậy."

"…"

Cũng đúng là chúng tôi đã gần nhau hơn phần nào, nhưng một phần cũng do Ner cố tỏ ra như vậy. Như chuyện cô từng nổi giận với nữ nhân miêu tộc ở làng Dems.

"Còn ngài thì sao?"

Baran đột nhiên hỏi.

"…?"

"Chẳng phải phó đoàn trưởng cũng bị trói buộc vì bọn họ sao? Ngài, người trước kia luôn giữ khoảng cách với phụ nữ."

"…"

Cậu ta hỏi với nụ cười trêu chọc.

Đôi khi, Baran lại tinh ý chẳng kém gì Adam-hyung.

Có lẽ tôi đã quá tự mãn khi nghĩ rằng không ai nhận ra điều gì.

"Đội truy sát rong ruổi khắp nơi cũng là vì ngài muốn thân thiết hơn với những người vợ, đúng không?"

"Ừ. Đại khái là vậy."

Tôi cắt ngang lời trêu chọc của Baran và cho cậu ta câu trả lời mà cậu ta muốn.

Baran cười toe toét, nhìn tôi.

"…Vậy sao?"

Cậu ta quay lại câu hỏi ban đầu.

Tôi nhìn về phía những người vợ.

Rồi trả lời cậu ta một cách thành thật.

"…Mối quan hệ giữa chúng tôi đang tốt dần lên."

Baran bật cười.

Nhân lúc đó, tôi kết thúc câu chuyện.

"Dù sao thì, còn một việc nữa cần nhờ cậu."

"Vâng, phó đoàn trưởng."

Trước khi rời đi, tôi hỏi về chuyện sắp tới.

"Cậu có biết hội nghị lính đánh thuê sắp được tổ chức không?"

"…Đừng đùa kiểu đó chứ."

Nụ cười trên mặt Baran lập tức đông cứng lại.

Tôi tặc lưỡi, nhún vai.

Rồi quay về chỗ những người vợ.

****

Trong lúc Berg rời đi, trong lòng Ner bắt đầu nảy sinh nghi hoặc.

Chiếc nhẫn không hề xuất hiện trong nhà, vì vậy cô mở rộng phạm vi tìm kiếm.

Ánh mắt Ner dừng lại ở người đang đứng trước mặt.

Cô biết mình không nên hỏi, nhưng sự tuyệt vọng khiến cô không kìm được.

"…Arwin-nim."

"…Ừm?"

Arwin, người vẫn đang dõi theo bóng lưng Berg rời đi, quay đầu lại.

Ôm chút hy vọng mong manh, Ner hỏi.

"…Cậu có thấy chiếc nhẫn của mình đâu không?"

Arwin nhìn Ner một lúc, rồi trả lời như lẽ hiển nhiên.

"…Mình không thấy. Mình ở trong phòng cho đến khi Berg về."

"…"

Trong đầu Ner biết điều đó là thật.

Nhưng nếu chiếc nhẫn không tự mọc chân mà đi, thì làm sao có thể biến mất trong chớp mắt?

Trong nhà chỉ có cô và Arwin.

Làm sao cô có thể không nảy sinh dù chỉ một chút nghi ngờ?

"…Nhưng như vậy chẳng phải là tốt sao?"

"…Cậu nói gì?"

Hai người thì thầm với nhau, như đang chia sẻ một bí mật.

" Cậu từng thấy khó chịu mà. Chia sẻ thứ gì đó với người mình vốn không thích."

"…"

Ner không tìm được lời nào để đáp lại câu nói của Arwin.

Bản thân cô cũng biết cô nói đúng.

Trước đây, cô đúng là như vậy, và điều đó thể hiện rất rõ.

…Nhưng không biết từ lúc nào, Ner lại khẽ cắn môi.

Trong lời nói của Arwin dường như không có ác ý, khiến cô không thể phản bác.

Ánh mắt Ner vô thức nhìn về chiếc nhẫn trên tay Arwin.

Arwin được kết nối với Berg thông qua chiếc nhẫn ấy.

Còn cô thì không.

Khi nhận ra mình không thể rời mắt đi, Arwin tiếp lời.

"…Với tình huống này, cậu nên để không đeo nhẫn thì hơn."

"Cái gì?"

"Cậu cảm thấy có lỗi với Berg sao? Nhưng không cần phải ép bản thân làm điều mình không muốn. Khi cơ hội đến, hãy nắm lấy."

Rất lâu sau, Ner mới lên tiếng.

"…Mình nghĩ nên tìm lại nó trước rồi mới quyết định. Bây giờ mình cần chiếc nhẫn đó."

"…"

Arwin không đáp lại.

Ner nhìn Arwin đang im lặng rất lâu.

"…Berg đang tới."

Arwin nói.

Ner quay đầu nhìn Berg đang tiến lại.

Mỗi lần nhìn thấy anh, quyết tâm tìm lại chiếc nhẫn trong cô lại càng mạnh mẽ hơn.

****

Sau bữa ăn, mọi người cùng nhau trở về nhà.

Ner dành rất nhiều thời gian để lục soát khắp nơi.

Dù Berg bảo cô đừng làm vậy, Ner vẫn không nghe.

Ngón áp út tay trái trống rỗng khiến tim cô không ngừng nhói đau.

Đó là cảm giác tội lỗi với Berg, là hối hận, hay là thứ gì khác… cô vẫn không phân biệt được.

Cô thậm chí còn không đi dạo đêm như thường lệ.

Thay vào đó, cô ngốc nghếch tìm kiếm ở những nơi mà rõ ràng chiếc nhẫn không thể nằm ở đó.

Càng tìm không ra, sự bực bội trong cô càng lớn.

"…Rốt cuộc là nó ở đâu chứ… thật sự là…"

Khi cô quỳ dưới sàn phòng tắm, quét dọn, từ phòng khách vọng lại giọng nói khe khẽ.

Là Arwin và Berg.

Nếu tập trung lắng nghe, đôi tai nhạy bén của Ner có thể nghe rõ cuộc trò chuyện nhỏ đó.

'…Berg.'

'Ừ?'

'…Có vẻ Ner định sẽ tìm kiếm thế này mãi.'

'…Chắc vậy.'

'…Có lẽ chúng ta nên giúp cô ấy nhẹ lòng hơn?'

'Có cách sao?'

'Anh vẫn đang đeo chiếc nhẫn của Ner. Có lẽ vì thế cô ấy mới tuyệt vọng đến vậy.'

'…Ý em là anh nên tháo nhẫn trước?'

'…Có thể như vậy sẽ khiến cô ấy dễ chịu hơn.'

"….Ưm…."

Không nhận ra từ lúc nào, bàn tay Ner đã siết chặt lại, run rẩy.

Cô hiểu đó là sự quan tâm, nhưng tại sao lại không thể xua đi cảm giác rằng Arwin đang can thiệp quá mức?

Tim cô đập nhanh hơn.

Với tâm trạng càng lúc càng sắc bén, cô lại rà soát sàn phòng tắm — nơi cô đã nhìn không biết bao nhiêu lần.

"Ner."

Đột nhiên, phía sau cô vang lên giọng Berg.

Ner quay đầu lại nhìn anh.

Với vẻ mặt trầm xuống, anh nghiêng đầu nói.

"Thôi dừng lại đi, đi ngủ đã. Để anh xem mình có thể làm gì."

Ánh mắt Ner lập tức dừng lại ở bàn tay trái của Berg.

Chiếc nhẫn tượng trưng cho mối ràng buộc của họ vẫn còn ở đó.

"…Berg cứ đi ngủ trước đi. Em…"

"-Dừng lại đi."

Berg ngồi xổm xuống, đặt tay lên vai Ner.

"…Em trông rất rối loạn. Như anh đã nói, chúng ta sẽ tìm được thôi. Nghỉ ngơi cho tốt đêm nay, mai hãy nghĩ tiếp."

Bàn tay anh nhẹ nhàng trượt xuống cánh tay cô, đỡ lấy khuỷu tay.

Đỡ cô đứng dậy, Berg dẫn Ner ra khỏi phòng tắm.

Theo sự dìu dắt đó, cô bước đi một cách lơ mơ.

Họ đi ngang qua phòng ngủ chính… rồi dừng lại.

Berg đứng trước cửa phòng của Ner.

"…Vào nghỉ đi, Ner."

Từ phía sau Berg, Ner thấy Arwin bước vào phòng ngủ chính.

Cảm giác khó chịu quen thuộc lại dâng lên.

Từ lúc mất nhẫn, tâm trạng cô rơi xuống đáy.

Soạt.

Berg xoa đầu Ner, rồi quay lưng rời đi.

Trong khoảnh khắc, Ner định với tay giữ lấy bàn tay đang rời xa ấy.

Nhưng cô không chạm được, và Berg bước vào phòng ngủ chính.

"…"

Cạch.

Cánh cửa khép lại, và Ner cảm thấy mình bị bao trùm bởi sự trống rỗng.

Trong căn phòng đó… họ đang làm gì?

…Không, Arwin có thể sẽ đẩy Berg ra. Nhưng nếu anh vẫn trân trọng Arwin hơn, khi trên tay vẫn đeo nhẫn?

Dù anh không nói ra, liệu anh có thất vọng vì cô làm mất nhẫn không?

Với việc cô đã nhiều lần tháo nhẫn và than phiền rằng nó vướng víu, liệu anh có nghĩ cô cố tình vứt nó đi?

Anh có đang nghĩ như vậy không?

"…Không."

Ner thì thầm.

Trong khoảnh khắc, đôi mắt vàng kiên định của cô lóe lên trong bóng tối.

Cô ngồi yên trên giường, giết thời gian.

.

.

.

Trong lúc cô ngồi đó, vầng trăng sáng đã treo cao trên bầu trời.

Mỗi khi trăng xuất hiện, Ner luôn trò chuyện với nó, nhưng đêm nay thì không.

Cô chỉ mở cửa sổ, chờ làn gió trở nên lạnh hơn.

"…"

Không biết từ lúc nào, Ner nhận ra một con chim xanh đang đậu gần đó.

Một con chim kỳ lạ, dù đêm muộn vẫn nhìn cô bằng đôi mắt đen kịt.

Mùi áp lực từ tâm trạng u ám của cô lan tỏa ra xung quanh.

Một lúc sau, con chim kêu lên một tiếng rồi bay đi.

Ner thở dài, chậm rãi đứng dậy.

Có lẽ đã đến lúc rồi.

Cả ngày hôm nay cô đã tìm khắp nơi… nhưng vẫn còn một chỗ cô chưa kiểm tra.

Nếu có thể, cô đã muốn bắt đầu từ đó.

"…"

Không hay biết từ lúc nào, Ner đã đứng trước cửa phòng của Arwin.

Ngay cả nơi này cũng là không gian mà cô và Berg từng cùng nhau sửa sang.

Bằng bàn tay trái trống rỗng, cô đẩy cánh cửa gỗ — cánh cửa thấm đẫm ký ức về Berg — rồi nhìn vào trong.

Đó là một căn phòng giản dị, không có nhiều đồ đạc.

Ner bước vào như thể đây là phòng của chính mình.

Rồi cô bắt đầu lục soát một cách thận trọng.

Cô biết Arwin không có lý do gì để lấy trộm chiếc nhẫn.

Nhưng nếu nói đến lý trí và động cơ, thì hôm nay cô đã không lục lọi cả bếp hay tầng hầm làm gì.

Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng cô dừng lại trước hành lý của Arwin.

Cô mở nó ra mà không do dự.

Nếu chiếc nhẫn nằm trong này, thì tiếp theo sẽ ra sao?

Nếu cô nói với Berg rằng Arwin đã lấy trộm nhẫn… liệu Berg, trong thất vọng với Arwin, sẽ chỉ nhìn về phía cô không?

"…"

Đêm càng về khuya, những suy nghĩ nặng nề càng lấp đầy đầu óc cô.

Ner kìm nén cảm xúc, lục lọi đồ đạc của Arwin như một con rối.

Sách, quần áo, đồ lót, vài đồng tiền, một chiếc thẻ đánh dấu sách, và…

…lá Cây Thế Giới của Berg.

"…"

Ner nhìn lá cây ấy một lúc.

Cô đưa lên ngửi mùi hương, ánh mắt trống rỗng.

Đôi môi cô chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc lá.

Rồi cô lắc đầu, nhẹ nhàng đặt nó trở lại trong hộp.

"…?"

Khi đó, cô chạm phải một vật lạnh và cứng.

Ner cầm lên chiếc lọ nhỏ vừa lọt vào tầm mắt.

Bên trong chiếc lọ trong suốt… là một chất lỏng không màu.

"…"

Cô quan sát thứ chất lỏng xa lạ đó.

Chất sệt sệt chảy dọc theo thành lọ, trông như những giọt nước mắt.

Giống như rượu trong ly.

"…Cái này là…?"

Những suy nghĩ không trong sạch bắt đầu chạy loạn trong đầu cô.

Nếu là lúc khác, có lẽ cô đã không nghĩ theo hướng này.

Nhưng khi thấy một chiếc lọ được cất kỹ trong hộp, ở một góc khuất… cô còn có thể nghĩ gì khác?

Ngoài ra thì còn chất lỏng nào cần phải giấu như vậy?

Dù cố nghĩ theo hướng khác, cô vẫn luôn quay về cùng một kết luận.

Đột nhiên, những lời Arwin từng nói trước đây hiện lên trong đầu cô.

Cô không thể quên được Arwin đã lạnh lùng thốt ra những câu đó, khi Berg liều mạng trong trận chiến.

'Nếu Berg chết ở đây, vậy tôi sẽ ra sao? Tôi được tự do à?'

'Nếu tôi thương xót cái chết của một con người mà tôi còn chưa từng nói chuyện, thì đó chỉ là giả tạo.'

'Có lẽ việc anh ta chết ở đây… lại có lợi cho Ner.'

Cùng với đó là những lời cô ta từng nói với cô.

'…Tôi cũng hy vọng cuộc hôn nhân này của cô sớm kết thúc.'

"…………"

Nghi ngờ bùng lên, như tàn lửa gặp cỏ khô, ngay sau khi cô nhìn thấy chiếc lọ.

Nhưng nghi ngờ vẫn chỉ là nghi ngờ.

Không có bằng chứng để kết luận đó là độc.

Cô cũng không thể chất vấn, bởi bản thân cô không thể biện minh cho việc lén lút xâm nhập phòng Arwin.

Thế nhưng, sự nghi hoặc vẫn không hề tan biến.

Chỉ sau khi thấy chiếc lọ, những lời nói trước kia của Arwin mới dường như khớp lại với nhau.

Arwin, người nói rằng mình không thể yêu Berg.

Arwin, người khao khát tự do.

Arwin, người coi Berg là rào cản cuối cùng của tự do đó.

Ner cúi đầu, bật cười cay đắng.

Dù nghĩ thế nào đi nữa, đó vẫn là một ý nghĩ hoang đường.

"…"

Thế nhưng, cô không thể hoàn toàn gạt bỏ nó.

Có lẽ với loài trường sinh ngắn ngủi, sinh mạng chẳng mang nhiều ý nghĩa trong mắt tộc elf.

Nỗi sợ hãi đè nặng lên tim cô.

Ner không biết mình nên đưa ra lựa chọn đúng đắn nào.

Bụp.

Ner cẩn thận mở nắp lọ, đưa lên ngửi.

"…"

Chất lỏng đó không có mùi gì cả.

Có một điều chắc chắn: nó không phải mỹ phẩm.

Đồng thời, nó cũng không giống bất kỳ loại độc nào cô từng biết.

Đó là một chất lỏng không rõ lai lịch.

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Ner quyết định mang theo chiếc lọ.

Dù thế nào, nó vẫn khiến cô bất an.

Giữ lại cũng chẳng hại gì.

Sau khi lục soát căn phòng khá lâu, Ner rời khỏi phòng của Arwin.

Chiếc nhẫn thì không tìm thấy.

Thứ cô tìm được, lại là một chiếc lọ chứa chất lỏng kỳ lạ.

"…"

Ner nhìn chiếc lọ thật lâu, rồi đi xuống tầng hầm.

Sau một ngày tìm kiếm khắp nhà, cô đã phát hiện ra vài chỗ có thể giấu đồ.

Tại một trong số đó, Ner giấu chiếc lọ nhỏ đi.

Phòng trường hợp nó là độc. Phòng trường hợp Arwin thật sự có ý đồ xấu.

Đó là lần đầu tiên trong đời, Ner thực hiện hành vi trộm cắp.

Ner chỉ mong rằng chuyện này sẽ không biến thành một rắc rối lớn hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!