Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 174 Dòng Chảy Thời Gian (6)

Chương 174 Dòng Chảy Thời Gian (6)

Sien và tôi lại nhanh chóng trở nên thân thiết như xưa.

Quay trở về điểm khởi đầu, giờ đây chúng tôi chỉ còn lại nhau.

Tôi đã mất tất cả.

Còn Sien, sau khi từ bỏ thân phận thánh nữ, cũng đã vứt bỏ toàn bộ quyền lực và vinh quang đi kèm với nó.

Cô cắt đứt mọi mối quan hệ và ràng buộc xuất phát từ địa vị ấy.

Tôi hiểu rõ chiều sâu cảm xúc ẩn sau quyết định đó.

Và giờ, tôi không còn phải phớt lờ cảm xúc của cô nữa.

Sau cái ôm trong lễ hội, chúng tôi dần quay lại những ngày tháng xưa cũ.

Chúng tôi thường nắm tay nhau đi dạo, tựa vai vào nhau.

Cùng ngắm nhìn đồng bằng, cùng ngồi ăn với nhau.

Từng bước một, chúng tôi chậm rãi tiến lại gần.

Không ai trong hai người thúc ép.

Chúng tôi thu hẹp khoảng cách theo nhịp điệu của riêng mình.

Những ngày tháng cứ thế trôi qua.

Khi không xử lý công việc lãnh địa cùng Gale, tôi ở bên Sien.

Chúng tôi trò chuyện, đùa vui nhẹ nhàng… đôi khi còn cùng nhau đến thăm Adam hyung.

Những cảm xúc rối ren, hỗn loạn dường như dần lắng xuống, từng chút một.

Đã hơn một tháng kể từ khi Ner và Arwin rời đi.

Không còn bức thư nào từ Ner gửi đến.

Tôi có hơn năm mươi lá thư của cô.

Mỗi lá đều dày, nặng trĩu những lời chưa nói.

Tôi cất tất cả vào một ngăn kéo, bởi chỉ cần đọc thôi cũng đủ khiến cảm xúc sụp đổ.

Tôi biết về tuổi thơ đầy tổn thương của cô.

Tôi cũng chưa từng quên lời cô nói rằng tôi là người duy nhất đứng về phía cô.

Khoảng thời gian bên Ner, những ký ức hạnh phúc ấy, vẫn còn in sâu trong tim tôi.

Để không tạo nên những hối hận vụng về khi đọc thư, tôi chọn cách cất chúng đi.

Tôi khóa chặt cảm xúc của mình trước khi để bản thân thương hại cô.

Không hiểu sao, tôi lại nghĩ việc cô không gửi thư nữa có lẽ là điều tốt.

Có thể cô cũng đang cố quên tôi.

Dù tôi đã nói rất nhiều lời giả dối để chia tay Ner và Arwin, vẫn có một sự thật không thể phủ nhận.

Có lẽ chúng tôi vốn dĩ không hợp nhau.

Có lẽ, thay vì một cuộc hôn nhân khác chủng tộc, việc tìm bạn đời cùng loài sẽ tốt hơn.

Dù thế nào, chúng tôi cũng đã chia tay khi mọi thứ còn thuần khiết.

Sẽ không có trở ngại nào trong việc tìm kiếm tương lai mới.

Có lẽ nên xem đó chỉ là một mối liên kết trong thời chiến.

Một ngày nọ, các chư hầu của Blackwood đến thăm theo lệnh của Gibson.

Họ đề nghị hỗ trợ cho gia đình mới của tôi, bất cứ thứ gì chúng tôi cần.

Có thể là mối quan hệ với các quý tộc khác, hoặc những hỗ trợ mang tính trừu tượng như kiến thức y học.

Vì không có nhu cầu cấp thiết, tôi sắp xếp cho họ nghỉ lại một đêm rồi tiễn về.

Tôi đang dần tạo khoảng cách với Blackwood.

Tôi cố gắng xóa đi dấu vết của Ner.

Arwin thì dễ buông bỏ hơn Ner.

Cô đã rất im lặng.

Không có thư từ, cũng không có bất kỳ liên lạc nào từ gia tộc Celebrien.

Kể từ ngày chia tay, tôi chưa từng nghe tin gì về cô.

Tôi nghĩ thời gian đã chứng minh quyết định của mình là đúng.

Việc gắn bó với một sinh mệnh ngắn ngủi như tôi không mang lại lợi ích gì cho Arwin.

Cuối cùng, Arwin đã giành được tự do.

Chu du khắp thế gian, có lẽ cô đang dần chấp nhận sự chia ly.

Biết đâu cô đang sống hạnh phúc, được khám phá thế giới như hằng mong muốn.

…Và cứ thế, chúng tôi bước đi trên những con đường riêng.

.

.

.

Rầm! Rầm!

Nhóm Xích Diễm đặt kiếm xuống và cầm lấy nông cụ.

Họ bắt đầu khai phá khu rừng bạt ngàn.

Chặt cây, đốn gỗ, chuẩn bị đất đai để canh tác.

Đó là công việc phải hoàn thành trước khi mùa xuân kế tiếp tới.

"Nó đổ rồi!!"

Tôi nhìn cái cây ngã xuống theo tiếng hô của Baran.

Ngoái nhìn con đường đã đi qua, rất nhiều cây đã bị đốn hạ.

Chúng tôi cũng đang đào bật những bộ rễ ăn sâu.

Những thân cây bị chặt trở thành nền móng cho sự phát triển của ngôi làng.

Vừa cải tạo đất đai theo ý muốn, chúng tôi vừa mở rộng quy mô làng.

Xây nhà cho những người có nhu cầu, khôi phục lại hạ tầng.

Thương nhân bắt đầu ghé thăm lãnh địa Stockpin, và khi tin tức lan ra, những người cùng chủng tộc với chúng tôi cũng tụ hội về đây.

Chúng tôi không ngừng tiến về phía trước.

"Đến giờ ăn rồi!"

Khi công việc tạm ngưng, phụ nữ trong làng mang đồ ăn đến.

Bánh mì và thịt. Bia nhẹ.

Vì không phải công việc nguy hiểm đến tính mạng, lại có cảm giác cùng nhau trưởng thành, nên tiếng cười vang khắp nơi.

Nhìn cảnh dân làng trò chuyện với nhau, tôi cũng mỉm cười.

Đó là di sản Adam hyung để lại cho chúng tôi.

"Bell!"

Tất nhiên, Sien luôn ở bên cạnh tôi.

Cô đã lấy lại những biểu cảm quen thuộc, nụ cười xuất hiện thường xuyên.

Nụ cười tôi luôn yêu thích giờ đây hiện lên thật tự nhiên.

Khi nhận ra, tôi đã mỉm cười theo cô lúc nào không hay.

"Lại đây ngồi đi, Bell. Nghỉ chút đi. Anh đổ mồ hôi nhiều quá."

Cô vừa nói vừa dùng khăn khô lau mồ hôi cho tôi.

Tôi gật đầu và ngồi xuống gần đó.

Việc Sien từng là thánh nữ dường như đã dần lan truyền trong làng.

Và ai cũng biết cô và tôi là bạn thuở nhỏ.

Chúng tôi trở thành đề tài chú ý.

Rất nhiều người tò mò mối quan hệ của chúng tôi sẽ đi đến đâu.

Sien có lẽ cũng nhận ra ánh nhìn ấy, nhưng vẫn tiếp cận tôi như thể chẳng có gì cản trở.

"Uống nước đi."

Cô nghiêng túi nước về phía môi tôi.

Tôi từ chối, nói rằng, "Anh tự uống được."

"Ha…!"

Sien phồng má làm mặt giận dỗi.

Thấy phản ứng đó, tôi bật cười, còn cô thì mỉm cười, giữ túi nước cho tôi.

Tôi chỉ việc mở miệng uống dòng nước cô rót.

Sau đó, cô đưa cho tôi một miếng bánh mì.

"Em làm đó, Bell."

"Em làm à?"

"Ừ. Em làm theo chỉ dẫn của các dì… Hehe. Anh thử đi."

Tôi nhận lấy miếng bánh với chút ngạc nhiên.

Không ngờ có ngày tôi lại được ăn đồ do cô làm.

Dù từng là thánh nữ, cô vẫn khiêm nhường theo nhiều cách.

Dáng vẻ ấy khiến tôi nhớ lại những ngày xưa cũ.

Tôi cho miếng bánh vào miệng, chuẩn bị tiếp tục công việc buổi chiều.

Rắc…

"…?"

Tôi khựng lại, nhìn quanh một chút.

"Thế nào?" Sien hỏi, không hề nhận ra phản ứng của tôi.

"…"

Bánh mì… có cứng đến vậy không?

Những người xung quanh đều đang ăn bánh mềm.

"…Sao rồi, Bell?"

"…Ờ…"

Khi tôi còn lưỡng lự, Sien chớp mắt, nhận ra điều gì đó không ổn, rồi định lấy bánh lại.

"Nó… nó không ngon đúng không? Lần đầu em làm nên chắc kỳ lắm. Trả lại cho em đi, Bell. Đừng… đừng ăn nữa."

Theo phản xạ, tôi gạt tay cô ra.

"…Không, anh chỉ là hơi bất ngờ thôi."

"…Bất ngờ?"

Tôi thích thú trước vẻ bối rối ấy và đáp,

"Ngon lắm."

Rồi tôi tiếp tục ăn, cố nuốt miếng bánh cứng ấy.

Nhận ra tôi phải cố gắng quá mức, Sien hiểu ra và vội ngăn tôi.

"Nó… nó cứng quá…! Em… em xin lỗi, Bell. Đừng ăn nữa. Đợi em lấy cái khác—"

"Không."

Tôi ngắt lời cô, dứt khoát.

"Anh thích nó."

Sien im lặng trước phản ứng đó. Khi tôi vẫn tiếp tục nhai miếng bánh cứng ngắc, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt bên cạnh.

Sien sắp khóc.

Bối rối, tôi nhìn cô.

"…Em khóc à?"

Cô đang tổn thương hay hối hận sao? Khi tôi nhìn, cô lại mỉm cười.

"…Em hạnh phúc."

"…"

"Em chưa từng nghĩ mình sẽ có cuộc sống như thế này. Nó hạnh phúc hơn bất kỳ viễn cảnh nào em từng tưởng tượng trên chiến trường."

"…"

"Tất cả là nhờ anh, Bell. Cảm ơn anh…"

Sien vừa nói vừa lau nước mắt, xúc động đến nghẹn lời.

Tôi cảm nhận được sự chân thành trong giọng cô.

Những lời ấy khiến tôi mỉm cười.

Gần đây, nhờ có Sien, tôi cũng dần tìm lại được nụ cười của mình.

Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

Sien đáp lại cái chạm ấy bằng một nụ cười e thẹn.

"…Ối."

Lúc đó tôi mới nhận ra, bàn tay dính bẩn của mình đã để lại vệt trên mặt cô.

Khuôn mặt cô lấm lem đất.

Cảnh đó khiến tôi bật cười thành tiếng.

"Sao anh cười vậy, Bell?"

Sien hỏi, vẻ khó hiểu.

"Em không cần biết."

Tôi chưa bao giờ nói cho cô lý do.

Những ngày tháng của chúng tôi cứ thế tiếp diễn, mỗi ngày lại gần nhau hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!