Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 180 Khủng Hoảng Cận Kề (4)

Chương 180 Khủng Hoảng Cận Kề (4)

Ngày hôm sau, ngay khi còn đang đắm chìm trong tin vui, tôi lại phải nghe một tin khó lòng chấp nhận.

"…Gì cơ?"

Toàn bộ cư dân Stockpin đều tụ tập ở trung tâm làng.

Ai nấy đều lộ rõ vẻ bàng hoàng trước những gì Baran mang đến.

Shawn và Jackson phải đứng ra trấn an đám đông đang xôn xao.

Giữa vòng vây ấy, Baran lại cất tiếng.

"Tôi không dám chắc… nhưng…"

Baran nghiến chặt răng.

Anh ta rối bời chẳng kém gì tôi.

Có lẽ chính anh ta cũng đang cầu mong rằng chuyện này không nghiêm trọng.

"…"

Nhưng nếu không phải dịch bệnh, vậy tại sao Burns lại ngã bệnh?

Mới hôm qua anh ta còn rất khỏe mạnh.

Burns không phải kiểu người dễ bị cảm lạnh.

Cho dù có, cũng không thể nghiêm trọng đến mức ngã quỵ như vậy.

Tôi chớp mắt, dè dặt quay đầu nhìn lại.

Sien đứng đó, sắc mặt cũng tái đi vì sốc.

Sien… người đang mang thai đứa con của tôi.

"…Be… Bell…"

Cô trông có phần sợ hãi.

Nhìn dáng vẻ ấy, tôi tự ép mình phải vững vàng.

Tôi nhìn Baran và nói.

"Đưa tôi tới chỗ Burns."

.

.

.

.

"Khụ! Khụ!!"

Vừa bước vào phòng, tôi đã nghe thấy tiếng ho dữ dội như muốn xé toạc cổ họng.

Một chiếc khăn ướt được đặt trên trán Burns, cố gắng hạ sốt cho anh ta.

Bên cạnh là một người phụ nữ, có lẽ là người yêu của anh ta, đang chăm sóc.

Vừa thấy tôi, cô lập tức đứng bật dậy.

"Đ-Đội trưởng… chúng ta phải làm sao với Burns đây?"

"…"

Tôi không thể trả lời cô.

Thay vào đó, tôi bước lại gần Burns, cúi nhìn xuống.

"…Burns."

"Khụ!! Khụ!!"

Nghe tôi gọi tên, Burns ngẩng lên cười yếu ớt.

Giọng anh ta khàn đi thấy rõ, như thể chỉ qua một đêm đã khác hẳn.

"…Đội trưởng."

"Cảm thấy thế nào?"

Burns lại ho sặc sụa.

"Khụ! Khụ!!"

Vừa cố lấy hơi, anh ta vừa nói.

"…Đội trưởng… xin hãy ra ngoài. Mang bạn gái tôi theo."

"…"

"Tôi hiểu rõ cơ thể mình… Khụ!! Cái này… Khụ!!"

Anh ta chậm rãi mở mắt, nụ cười vẫn không hề tắt.

Nhìn thẳng vào mắt tôi, Burns nói như để trấn an.

"…Không phải cảm lạnh thông thường đâu."

"……"

"…Chết tiệt… tôi thật sự mong nó không phải dịch bệnh…"

Có hai khả năng cho tình trạng của Burns.

Hoặc là bệnh cũ đột ngột trở nặng…

…Hoặc là anh ta đã nhiễm dịch trong trận chiến với đám cướp hôm qua.

Tôi nghiêng về khả năng thứ hai.

Đám cướp chúng tôi đánh bại hôm qua đến từ nơi rất xa.

Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Tôi nghiến chặt răng.

Vấn đề này… dường như cũng là lỗi của tôi.

Khi Burns tin tưởng và chọn đi theo tôi, liệu tôi có thể lường trước được chuyện này không?

Tôi sẽ lại mất thêm một người nữa sao?

"…Phù."

Tôi thở ra, gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực.

"…Burns, trước mắt cứ nghỉ ngơi đã. Cậu đã ăn gì chưa?"

"…Khụ! Tôi… không có khẩu vị…"

"Ăn đi. Đây là mệnh lệnh. Chúng tôi sẽ chuẩn bị đồ dễ tiêu, khi mang tới thì nhớ ăn."

Burns yếu ớt gật đầu.

"Và vì có khả năng là dịch bệnh, từ giờ cậu sẽ bị cách ly trong căn phòng này. Người chăm sóc sẽ đứng bên ngoài, nếu thấy tệ hơn thì gọi."

"Khụ! Khụ!!"

"…Ngoài ra, nói cho tôi biết tối qua cậu đã ở chung phòng với ai."

"…P… Phó đội trưởng Baran biết. Khụ!"

Có lẽ nói chuyện quá khó khăn, Burns giao lại cho Baran.

Tôi gật đầu.

"Được rồi. Nghỉ ngơi đi."

Tôi ra hiệu cho người yêu của Burns.

Cô trông rất đau khổ, liên tục cau mày, nhưng trước sự thuyết phục của Burns và lời đề nghị của tôi, cuối cùng vẫn theo tôi ra ngoài.

Vừa bước ra, lòng tôi càng nặng trĩu hơn.

Tôi bắt gặp ánh mắt của những người đang chờ bên ngoài.

"…Burns thế nào rồi?"

Baran lo lắng hỏi.

"Baran."

"…Vâng?"

"Cách ly tất cả những người đã ở chung phòng với Burns tối qua."

Baran gật đầu.

"…Đã làm rồi."

Tôi gật lại rồi rời đi.

Tôi cần bàn chuyện này với Gale.

****

Tin tức lan khắp làng nhanh chẳng kém gì dịch bệnh, Gale đã nghe được từ trước.

Vừa thấy tôi, ông thở dài thật sâu.

"…Haa…"

Ông gõ nhẹ lên bàn, trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi.

"…Burns thế nào?"

Tôi không có lý do gì để giấu.

"Rất nặng."

"Cậu nghĩ đó là dịch bệnh sao?"

"Tôi không biết."

"…Rắc rối rồi."

Phản ứng nhanh của Baran là điều đáng mừng, nhưng kết quả thế nào thì chỉ có thời gian mới trả lời.

Tôi chỉ có thể cầu mong mọi chuyện dừng lại ở đây.

Cầu mong Burns không nhiễm dịch và sớm hồi phục.

Ngay cả khi là dịch bệnh, tôi cũng hy vọng Burns sẽ là người cuối cùng.

"…Cậu định làm gì, Berg?"

Cuối cùng Gale cũng hỏi, như đang thúc ép tôi đưa ra quyết định.

Có lẽ cả hai chúng tôi đều đang nghĩ tới một gia tộc nổi tiếng về y thuật.

Tôi thở dài, lên tiếng với tư cách lãnh chúa.

"Trước mắt… chỉ có thể theo dõi tình hình. Ông có đề xuất gì không?"

"…"

Gale lắc đầu.

"Hiện tại ta đồng ý. Cần quan sát thêm."

"Triệu chứng của dịch bệnh đang lan trong vương quốc là gì?"

"Ho nặng, sốt cao. Một số trường hợp còn ớn lạnh và buồn nôn…"

Tôi nhắm chặt mắt.

Burns đã xuất hiện ho và sốt.

Tôi chỉ có thể cầu mong những triệu chứng khác sẽ không xuất hiện.

"Tỉ lệ tử vong thì sao?"

"Nghe nói mười người thì chết hai. Kể cả sống sót cũng để lại di chứng lâu dài."

Tôi ngồi xuống, xoa mặt.

Đầu bắt đầu nhức nhối.

Chuyện này xảy ra đúng lúc chúng tôi đang thiếu người trầm trọng.

Nếu dịch bệnh lan rộng ở Stockpin, chúng tôi không có cửa chống đỡ.

Việc còn ngổn ngang.

Vừa phải canh tác, vừa phải truy quét tàn dư bọn cướp.

Không còn sức để gánh thêm dịch bệnh.

…Đứa con của tôi sắp chào đời, vậy mà lãnh địa lại chao đảo.

Không kìm được, tôi buột miệng nói với Gale.

"…Sien đang mang thai."

"…Gì cơ?"

Đó vốn là tin tôi định chia sẻ trong niềm vui.

Nhưng giờ đây, nó chỉ là sự tuyệt vọng bật ra từ đáy lòng.

"Sien vốn đã yếu. Nếu chuyện này trở nên tệ hơn…"

"…"

Nếu Adam-hyung còn ở đây, anh ấy sẽ làm gì?

Chắc anh ấy sẽ tỏ ra như thể mình đã có câu trả lời sẵn.

Tôi mở mắt, lên tiếng.

Không cần tự gieo thêm lo lắng.

"…Trước mắt, cứ theo dõi tình hình đã."

Gale gật đầu đồng ý.

****

Tôi triệu tập cư dân Stockpin, thông báo tình hình.

Tôi nhấn mạnh rằng mọi người phải sinh hoạt cẩn trọng vì dịch bệnh có thể lan rộng.

Nhưng trong lúc nói, tôi nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.

Stockpin là ngôi làng xoay quanh đoàn Xích Diễm.

Nó giống một làng quân sự hơn là làng dân thường.

Phần lớn mọi người vẫn sinh hoạt tập thể.

Việc phát lương thực theo kiểu nhà ăn chung là chuyện thường.

Chỉ một số ít có gia đình riêng, còn lại đều ở khu tập thể.

Đây là môi trường cực kỳ thuận lợi cho dịch bệnh lây lan.

Tôi thở dài, quay về nhà.

Lua bay tới, đậu lên vai tôi.

Nó dụi khuôn mặt nhỏ bé vào má tôi.

Như thể hiểu được tâm trạng, nó đang an ủi tôi.

"…Mi đang an ủi ta sao, Lua?"

-Chíp! Chíp!

Tôi mỉm cười trước sự đáng yêu ấy.

Là người đứng đầu ngôi làng, có rất nhiều lúc tôi không được phép bộc lộ cảm xúc thật.

Chỉ cần tôi dao động, cả làng sẽ chao đảo.

Nhưng với Lua thì khác.

Dù sao, nó chỉ là một chú chim không biết nói.

Tôi vuốt ve bộ lông xanh mềm mại của nó, khẽ nói.

"…Sao ta lại xui xẻo thế này?"

Lua không kêu, chỉ lặng lẽ nhận lấy cái chạm.

Tôi cười khẽ, nói tiếp.

"…Mang cho ta chút may mắn đi."

Vừa đi, tôi vừa nhìn thấy căn nhà phía xa.

Sien đang đứng đợi tôi trước cổng.

Lua rời khỏi vai tôi, bay về phía cô.

Từ xa, Sien mỉm cười dịu dàng, cố xua tan lo lắng trong tôi.

Cô dang tay ra, đòi ôm.

"…"

Hành động ấy khiến tôi bật cười.

Nhờ sự tinh tế của Sien, tâm trạng tôi nhẹ đi không ít.

"Anh về rồi."

Tôi bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Cô tựa toàn bộ trọng lượng vào tôi.

Một cái ôm ngắn, tiếp theo là một nụ hôn khẽ.

Trong khoảnh khắc thân mật ấy, Sien thì thầm.

"…Em xin lỗi, Bell."

"Xin lỗi vì chuyện gì?"

Lời xin lỗi đột ngột khiến tôi ngạc nhiên.

Cô ôm lấy mặt tôi, tiếp tục nói.

"…Nếu em vẫn còn là thánh nữ… thì đã không xảy ra chuyện này…"

Sau nụ cười ấy là cảm giác tội lỗi mà cô đang che giấu.

Tôi lắc đầu trước lời nói vô lý đó.

"Đừng nói vậy."

"…"

"…Không phải lỗi của em. Thư giãn đi."

Sien gật đầu.

Đồng thời, tôi thầm nghĩ.

Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ bảo vệ Sien và đứa con của chúng tôi.

****

Baran đang sắp xếp lại khu ở của các thành viên, chuẩn bị cho tình huống dịch bệnh lan rộng.

Mọi việc đều theo chỉ thị của Gale và tôi.

Họ cố gắng để mọi người sinh hoạt tách biệt tối đa.

Đề phòng trường hợp xấu nhất.

Shawn tới bên Baran, cất tiếng.

"…Đúng là đòn giáng bất ngờ."

Baran đáp.

"…Phải."

Shawn thở dài.

"…Ha."

"…"

"…Con gái tôi… mong là nó đừng nhiễm bệnh."

"…"

Baran nhìn gương mặt lo lắng của Shawn.

Trước đây anh thường trêu Shawn chuyện có con gái, nhưng lúc này, vẻ mặt ấy chỉ khiến người ta xót xa.

Vì Shawn, và vì cả ngôi làng, anh càng phải tập trung hơn nữa.

"Sẽ ổn thôi, Shawn."

"…"

"Đừng lo quá."

Nhưng Shawn vẫn lắc đầu.

"Anh nghe chuyện của đội trưởng chưa?"

"Gì?"

"…Vợ tôi nói, phu nhân đang mang thai."

Baran khựng lại.

"…Cái gì?"

Shawn nhún vai, tỏ vẻ cảm thông.

"Đó đấy. Vất vả mãi mới có con, vậy mà lại gặp chuyện này…"

"…"

"Cứ như cả thế giới đang chống lại đội trưởng vậy. Sinh ra ở khu ổ chuột, chia ly, ly hôn, rồi cái chết của Adam…"

"…"

Baran thở dài.

Ngay cả anh cũng thấy Berg đã gánh chịu quá nhiều.

Lúc này, việc quản lý lãnh địa chắc hẳn khiến Berg đau đầu không ít.

Dẫu vậy, Baran vẫn muốn nói điều gì đó tích cực.

"Nhưng đội trưởng lúc nào cũng đứng dậy được."

"…"

"Nên giống như đội trưởng, chúng ta cũng sẽ vượt qua chuyện này."

Shawn tặc lưỡi.

"…Đội trưởng có vẻ chỉ đang chịu đựng, chứ không phải vượt qua."

"…"

Cuối cùng, Baran ra hiệu cho Shawn tiếp tục công việc.

Anh không muốn kéo dài cuộc trò chuyện ảm đạm này.

Shawn rời đi.

Baran quay lại kiểm tra khu ở của lính đánh thuê.

'Khụ! Khụ!'

Đúng lúc đó, tiếng ho của Burns vang lên.

Baran thấy xót xa cho Burns.

Ai ngờ người đã xông pha qua bao ranh giới sinh tử lại gục ngã vì bệnh tật thế này?

Nếu mất anh ta vì chuyện này thì quá bất công.

'Khụ! Khụ!'

"…?"

Đột nhiên, Baran nhận ra có gì đó không ổn.

Tiếng ho này… không phải của Burns.

Một khả năng lạnh sống lưng khiến máu anh như đông lại.

-Thình thịch! Thình thịch!

Baran lập tức tăng tốc, lao tới căn phòng phát ra tiếng ho.

"…Ai đó?"

Căn phòng lặng như tờ.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một thành viên.

'Khụ! Khụ!!'

Người đó lại ho dữ dội, rồi nhìn Baran với ánh mắt hoảng sợ.

"Phó… phó đội trưởng…"

"…"

"…Tôi phải làm sao đây?"

****

Ngày hôm sau, tôi và Gale ngồi lặng trong văn phòng sau khi nhận báo cáo.

Thêm bốn người nữa phát bệnh.

Không thể phủ nhận: dịch bệnh đã bắt đầu lan trong làng.

Không biết chúng tôi đã ngồi im lặng bao lâu.

Vô số suy nghĩ và phương án hiện lên trong đầu tôi.

Nhưng phương án nào cũng có khuyết điểm, không cái nào thật sự khả thi.

Cuối cùng, Gale lên tiếng.

"…Tình hình đang trở nên rất tệ."

"…"

"Berg, anh biết rõ phản ứng sớm quan trọng thế nào. Từ giờ trở đi, từng bước chúng ta đi sẽ quyết định tương lai."

Tôi gật đầu.

Biết câu hỏi này nặng nề với Gale, tôi vẫn hỏi.

"…Không thể cầu viện nhà vua sao?"

"Bệ hạ ư?"

"Gửi người am hiểu về dịch bệnh này…"

"Bệ hạ e rằng không còn nhân lực. Ngài đã phải xử lý những vấn đề như ở Stockpin từ lâu rồi."

"…"

Tôi nhắm chặt mắt, thở dài.

Gale gọi tôi.

"…Berg."

"…"

"…Chúng ta cần sự giúp đỡ."

"…"

"Càng hành động sớm, tổn thất càng ít."

Tôi nhìn Gale.

"Ông muốn nói gì?"

Thật ra, tôi đã đoán được.

Gale nhìn thẳng tôi, chậm rãi nói.

"…Không ai hiểu rõ hơn cậu về những gia tộc và chủng tộc tinh thông y thuật."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!