Nhỏ đàn em kiêm bạn nhậu bí mật đầy rắc rối của tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11214

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Lập Xuân - Chương 02 - Tán tỉnh

“Cuối cùng cũng xong rồi, hàaaaaa……”

Đồng hồ đã chỉ sang 8 rưỡi tối.

Cuối cùng, vấn đề của vị khách hàng khó chịu ban nãy cũng đã được dàn xếp ổn thỏa may mà có sự can thiệp khéo léo của trưởng ban Shiraishi, người đã cùng tôi tiếp chuyện giữa chừng. Có lẽ chính giọng nói nhẹ nhàng và điềm tĩnh của anh ấy đã giúp làm dịu cơn giận của vị khách đó.

Nhưng mà…Vấn đề thực sự bây giờ là đây.

Với cái tình trạng mệt mỏi thậm tệ này, tôi không thể đợi đến khi về nhà mới thực hiện 'nghi thức' quen thuộc được. Hay nói đúng hơn là thú vui hiếm hoi còn sót lại trong cuộc đời công sở của tôi. Đó là uống rượu một mình tại gia.

Tôi thường ghé siêu thị gần ga, mua một đống đồ nhắm và rượu, rồi uống cho đến khi lăn ra ngủ. Một buổi “độc tấu tiệc” chỉ kết thúc khi người tổ chức gục ngã.

Tự hỏi không biết mình đã mang lối sống tự hủy đầy thảm hại ấy kéo dài bao năm rồi nhỉ? Kết quả khám sức khỏe thì năm nào cũng tệ dần, và có lẽ sang năm thôi, tôi sẽ lại bị gọi đi tái kiểm tra định kỳ cũng chẳng lạ gì nữa.

“…”

Rời khỏi công ty, tôi bước qua cổng soát vé ga JR Suidobashi, nhưng lần này tôi bắt chuyến tàu ngược lại so với hướng đi về nhà thường ngày.

Ga gần nhà tôi là JR Koiwa, từ Suidobashi đi tàu về hướng Chiba mất chừng 30 phút. Tuy nhiên lúc này đây, tôi đang ngồi trên chuyến tàu chạy về hướng Nakano. Đích đến của tôi đó là ga Shinjuku, nơi được mệnh danh là ga đông đúc nhất đất Nhật Bản này.

Phải, hôm nay tôi quyết định sẽ làm “điều ấy” lần đầu tiên trong đời, đó là đi nhậu một mình.

Tôi xuống ga Shinjuku rồi bước ra cổng Đông, trước mắt tôi giờ là cả một biển người mênh mông. Có những cặp đôi trẻ, những người nhân viên văn phòng như tôi và các du khách, tất cả đang đi lại tấp nập như dòng nước đục cuộn chảy không ngừng vậy.

Vâng đây chính xác là trái tim của Tokyo, náo nhiệt đến mức khiến người ta không khỏi choáng ngợp.

Và giờ, đích đến của tôi. Dĩ nhiên là nó đã sớm được quyết định rồi, là Kabukicho.

Mặc dù ngày xưa, nơi đây vốn từng là một khu vực đáng sợ có tiếng, nhưng sau nhiều năm sống một mình ở Tokyo, tôi cũng đã quen với cái không khí hỗn loạn ấy rồi. Thời còn đại học, tôi cũng từng lang thang qua đây vài lần.

Kabukicho là thiên đường của những quán nhậu. Từ ẩm thực Nhật, Ý, Trung Hoa, cho đến Pháp, chẳng có gì là nơi đây không có cả. Hmmm, với từng ấy lựa chọn chắc chắn tôi có thể tìm được cho mình một nơi hợp với tâm trạng tối nay nhất.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa dừng lại bên lề đường chờ đèn đỏ. Thế rồi, có tiếng nói từ bên cạnh lọt vào tai.

“Này, anh nói rồi mà, chỉ một ly thôi! Một ly thôi mà, anh mời luôn!”

“Tôi nói rồi, không cần đâu ạ.”

Tôi quay sang nhìn. Hai gã đàn ông đang ghé sát mặt về phía một cô gái mặc vest công sở.

“Thôi mà, đừng cứng nhắc thế chứ em~ Hôm nay là thứ Sáu đó, mình đi uống xả hơi tí đi? Nha~?”

“Tôi không hứng thú.”

...Là quấy rối, hay nói đúng hơn là tán tỉnh, gạ gẫm trên đường phố thường thấy. Lần đầu tiên tôi được chứng kiến tận mắt đấy.

Nhìn thoáng qua thì, hai gã kia trông có vẻ đã gần ba mươi. Trang phục thì chẳng ăn nhập gì với cái tiết xuân này một chút nào. Nào thì áo aloha sặc sỡ, quần short lại còn đeo kính râm, trông chẳng khác nào vừa bước ra từ bức tranh mang tên 'Mùa hè vĩnh cửu'.

Còn người phụ nữ đang bị bám theo kia, rõ ràng là dân công sở vừa mới tan làm. Áo khoác xám với chân váy cùng màu, áo blouse trắng bên trong, và trên vai là chiếc túi tote màu nâu sậm.

“…Khoan đã… chẳng phải đó là—”

Serizawa Haru. Cô đàn em cùng công ty của tôi.

Serizawa-san nhíu mày, cúi đầu, đôi bờ vai khẽ run. Không rõ là vì bực bội hay sợ hãi, nhưng cái tấm lưng nhỏ nhắn ấy trông như đang cố thu mình lại.

“Làm ơn, đừng đi theo tôi nữa được không?”

“Nếu em chịu đi uống với bọn anh thì bọn anh sẽ không theo nữa mà~.”

“Kìa, quán nhậu ngay kia luôn đó! Đi thôi nào, đi thôi~!”

“Khoan đã…!”

Ngay khoảnh khắc bàn tay của một trong hai gã kia vươn ra định chạm lấy cánh tay mảnh khảnh của Serizawa-san.

“Này! Serizawa-saaan!”

Tôi hét toáng lên, hét to đến mức tự mình cũng thấy nó thật ngớ ngẩn.

Serizawa quay phắt lại. Hai gã đàn ông kia cũng nhìn theo, và cả những người đi đường xung quanh nữa. Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía này.

Tôi cố nặn ra một nụ cười xã giao thật “chuẩn công sở”, rồi bước nhanh đến chỗ em ấy.

“Tìm mãi mới thấy em đấy! Quán nhậu cho buổi tiệc tân niên không phải ở hướng này đâu nhé! Mọi người đặt bàn sẵn rồi đó, mau lên kẻo muộn mất!”

“Ơ… à…”

Tôi gửi cho em ấy một ánh mắt ra hiệu ngắn gọn. Chỉ vài giây sau, Serizawa cũng hiểu được tình hình.

“À, a~ xin lỗi nhé! Em bị lạc đường mất tiêu luôn!”

Em ấy lập tức nở nụ cười xã giao mọi ngày, rồi vòng ra sau lưng tôi.

Tôi liền cúi đầu thật thấp, đáp lại hai gã kia với giọng niềm nở.

“Cảm ơn hai anh nhé! Nhờ hai anh nổi bật quá mà tôi nhận ra em ấy từ xa luôn! Thế là khỏi bị sếp mắng rồi!”

Ánh mắt tôi không rời họ dù chỉ một giây. Hai gã trai đứng đực ra trong vài giây, rồi chỉ khẽ gật đầu chào và lủi đi trong im lặng.

“Phù…”

Chờ đến khi bọn họ đã đi xa, Serizawa ló mặt ra từ phía bên trái tôi, gương mặt trông vẫn còn có chút căng thẳng nhưng đôi mắt giờ đã ánh lên vẻ nhẹ nhõm.

“A… cảm ơn anh nhiều lắm…”

“Ờ, không có gì đâu. Thấy giống bị gạ gẫm nên tôi cứ tiện miệng xen vào luon thôi, không sao chứ?”

“Không sao đâu ạ! Thật sự lúc đó em rối lắm luôn ấy!”

Giọng Serizawa vẫn còn run nhẹ, nụ cười thì cứng đờ như chưa kịp lấy lại bình tĩnh.

Trước mắt, hai chúng tôi phải rời khỏi khu Kabukicho này cái đã, chỉ cần tránh xa chỗ đó là đủ nhẹ nhõm rồi.

“Thật là trùng hợp ghê ha. Mà nè, senpai đâu phải sống ở hướng này đúng không?”

“À, ờ thì… tôi định đi nhậu một mình một chút thôi.”

Tôi buột miệng nói thật, chắc do chút căng thẳng còn vương lại khi nãy.

“Thế còn em thì sao, Serizawa-san?”

“E-em thì… à…”

Em ấy quay mặt đi, đầu ngón tay khẽ gãi gãi lên má.

“……Cùng lý do với anh đó ạ.”

Lần đầu tiên tôi thấy một Serizawa trong dáng vẻ ngượng ngùng như vậy. Hóa ra cô nàng cũng có kiểu biểu cảm đáng yêu thế này sao.

“...Khoan đã?”

Có một thứ trong câu nói vừa nãy của em ấy chợt khiến từng kí ức khắc sâu trong đầu tôi bỗng chốc hiện về.

“Serizawa-san, em… chẳng phải là em không uống được rượu à?”

Ở buổi tiệc cuối năm hay bữa liên hoan hè của công ty, em ấy lúc nào cũng chỉ gọi nước ngọt. Ở các buổi nhậu của phòng kinh doanh cũng hầu như không bao giờ thấy mặt em ấy.

Trước câu hỏi của tôi, Serizawa giật nhẹ khóe miệng, trên mặt hiện lên rõ dòng chữ “Thôi chết, bị lộ rồi…”.

“Ra vậy… hóa ra là giả vờ à.”

“Hehe, anh đừng nói với ai nha~”

Serizawa khẽ đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu giữ bí mật.

Ờ thì, tôi cũng hiểu. Nếu người ta biết một cô gái trẻ như em ấy uống khỏe, chắc chắn sẽ có khối người trong công ty rủ rê em ấy đi nhậu cùng. Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy phiền phức rồi.

“Thế em thường uống ở Shinjuku hả?”

“Không ạ. Bình thường em chỉ uống nhẹ ở nhà thôi. Nhưng hôm nay tự nhiên lại muốn ra ngoài. Dù sao thì Shinjuku có nhiều quán lắm, nên em nghĩ là kiểu gì cũng sẽ tìm được chỗ hợp thôi.”

“Thế thì y hệt tôi còn gì… À.”

Tôi sực nhớ ra là ở phía cửa Tây có một quán nhậu tôi từng lui tới thời còn đại học. Ở đấy cũng không đông đúc như Kabukicho, mà giờ này chắc vẫn còn bàn trống.

Vấn đề là…

Tôi liếc nhìn sang bên trái, nơi Serizawa đang đi song song với những sải bước chân nhỏ mà nhanh.

“Này, Serizawa-san… giờ em định làm gì?”

“Hmm… Em cũng chẳng biết nữa. Em cũng không muốn lại gặp mấy người như lúc nãy đâu, mà ở đây em cũng chẳng biết quán nào cả… với lại, em chưa ăn tối, đói muốn xỉu luôn rồi…”

…Được rồi. Giờ chắc là lúc phải lấy chút can đảm ra thôi nhỉ? Không phải vì có ý gì đâu. Chỉ là nếu bây giờ tôi mà tỏ vẻ mờ ám thì khác gì đi theo vết xe đổ của mấy gã tán gái kia đâu. Với lại, sau chuyện vừa rồi mà để em ấy một mình như vậy thì có phần hơi lạnh lùng quá.

Cố giữ giọng nhẹ nhàng, không áp đặt, tôi mở lời.

“Nếu em không ngại thì… đi uống cùng tôi nhé?”