“Senpai nè, anh có thể… làm bạn nhậu của em được không?”
Serizawa Haru mỉm cười đầy kỳ lạ, một nụ cười vừa như ngượng ngùng, vừa có chút gì đó đầy tự mãn.
“Đi mà, senpai. Làm bạn nhậu của em… hay đúng hơn là đồng phạm của em đi~”
Không biết là có phải do yêu lực trong lời nói ấy, hay do chục ly rượu tôi đã nốc cạn nữa mà lý trí của tôi giờ đây hoàn toàn bốc hơi theo hương cồn mất rồi.
“...Được thôi. Từ hôm nay, chúng ta không còn là senpai – kouhai nữa. Mà là bạn nhậu… và đồng phạm.”
Tôi khẽ cười đầy giễu cợt, điệu cười của một kẻ đang say mèm.
Serizawa-san cũng khẽ cong môi đáp lại.
Tôi là Tanemura Yuu, 27 tuổi. Và từ hôm nay, tôi đã trở thành bạn nhậu bí mật của cô em đồng nghiệp mang hình mẫu ‘em gái hoàn hảo’ ở công ty của mình.
☆☆☆
“Tanemura, thật sự xin lỗi cậu!”
Đó là một ngày thứ sáu đầu tháng tư, khoảng 7 giờ tối.
Khi tôi đang soạn thảo thư phản hồi cho một email khách hàng gửi đến hòm thư của công ty, thì tiền bối bên phòng kinh doanh cúi đầu gập người đến nỗi gần như quỳ rạp xuống đất để cầu xin tôi.
“Tôi quên khuấy mất là hóa đơn này phải gửi đi trong tuần này…! Làm ơn, cậu có thể xử lý nó trong hôm nay hộ tôi được không!?”
Theo quy định của công ty, hóa đơn phải được gửi đi sớm nhất là vào ngày làm việc kế tiếp. Nói cách khác, việc gửi yêu cầu ngay trong ngày là không được phép, mà gửi sau giờ làm thì càng không cần bàn.
Chỉ cần tôi nói một tiếng “Không được đâu” là xong chuyện. Tất nhiên, câu trả lời của tôi cũng đã có sẵn rồi.
“Em hiểu rồi. Em sẽ xử lý nhanh thôi, anh cứ gửi yêu cầu đi.”
Quy định là quy định, nhưng luôn có ngoại lệ của nó.
Suy cho cùng, lương của tụi tôi cũng từ doanh số bên phòng kinh doanh mà ra, nên tôi chẳng có ý định từ chối thẳng thừng làm gì.
Với lại, nhìn cái cách anh ấy cúi đầu cầu xin chân thành thế kia, tôi cũng chẳng nỡ.
“Tôi nợ cậu đấy! Lần tới tôi mời cậu ăn ramen nhé!”
Vị tiền bối nói rồi trở lại bàn làm việc cùng với tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên rộn ràng.
“Tanemura lúc nào cũng nhận mấy yêu cầu khó nhằn của tôi mà chẳng than lấy một tiếng, thật sự là cứu mạng tôi luôn đấy!”
“Không sao đâu ạ. Em hiểu bên phòng kinh doanh bận thế nào mà.”
“Đúng là ‘Tanemura Bồ Tát’ ! Lần sau tôi sẽ thêm xá xíu cho ramen của cậu!”
Trong lúc hai người trò chuyện vui vẻ, thông báo yêu cầu xuất gửi hóa đơn đã đến hộp thư nội bộ.
“Em đã nhận được rồi, để em xử lý rồi trên đường về tiện tay bỏ vào thùng thư cho anh luôn nhé.”
“Cảm ơn cậu nhiều nhé! Tôi phải đi dự tiệ-… à, t-tôi có việc riêng nên phải ra ngoài rồi, nhờ cậu nốt phần còn lại nha!”
Tiền bối vừa nói vừa bước ra khỏi văn phòng, chân đang nhảy chân sáo.
“…”
Thôi thì, trước khi xử lý vụ hóa đơn, phải phản hồi xong cái email này cái đã. Tôi quay lại màn hình máy tính, thở một hơi dài.
Khách hàng lần này nói rằng ngày tổ chức hội thảo mà công ty tôi phụ trách lại trùng với lịch concert của idol mà anh ta yêu thích, nên muốn hủy đăng ký và yêu cầu hoàn tiền.
Vấn đề là theo quy định ghi rõ trong điều khoản đăng ký, các lý do cá nhân như vậy sẽ không được hoàn tiền. Tôi đã cố giải thích điều đó một cách lịch sự suốt cả tiếng đồng hồ, thế mà anh khách kia vẫn chưa chịu hiểu ra.
Nếu là một công ty lớn, thì đã có riêng một bộ phận chuyên phụ trách phản hồi khách hàng rồi đấy. Nhưng đáng tiếc, công ty của tôi chỉ có hơn chục nhân viên tất cả, và việc phản hồi những email khiếu nại cũng là phần việc của phòng hành chính, tức là của tôi.
Giờ thì, phần giải thích đã xong, nhưng từ đây xử lý thế nào mới ổn đây? Dù lý lẽ đang ở phía mình, nhưng mà với khách hàng thì cũng chẳng thể cứng rắn quá được.
“Đến đây thôi cũng được rồi, Tanemura-kun.”
Giọng nói mệt mỏi vang lên bên cạnh.
Là Shiraishi-san, trưởng ban hành chính, đang lững thững bước tới, vỗ nhẹ vai tôi. Có vẻ như anh ấy đã đọc qua toàn bộ cuộc trao đổi trên tài khoản mail chung của công ty rồi.
“Về phía công ty, cậu đã giải thích đầy đủ rồi. Nếu để cậu mất thêm thời gian nữa, với tư cách cấp trên, tôi cũng khó xử đấy.”
“…Vâng, tôi hiểu rồi.”
Ngay khi được cấp trên cho phép nghỉ, tôi liền đóng cửa sổ email lại. Giờ thì chỉ còn biết cầu mong sáng thứ Hai không có cuộc gọi khiếu nại nào từ vị khách đó mà thôi.
“Mà này, hình như nhỏ đàn em yêu quý của cậu đang đợi kìa.”
“Hả?”
Tôi quay lại theo hướng tiếng nói thì thấy một nữ nhân viên mặc vest xám đang bước tới với nụ cười gượng gạo.
Trên tay cô ấy là xấp giấy tờ quyết toán chi phí.
“Xin lỗi nhé, Serizawa-san. Em chờ anh nãy giờ à?”
Tôi hơi nâng giọng, có chút ái ngại.
Em ấy liền vẫy tay rối rít phủ nhận.
“Dạ không đâu ạ! Em cũng vừa làm xong mấy việc hành chính thôi, nên không sao hết!”
Nói rồi, Serizawa-san nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban trưa.
Vẫn là ngày thứ Sáu sau giờ tan sở, vậy mà em ấy vẫn có thể tươi tắn và tràn đầy năng lượng đến thế, quả đúng là dân bên phòng kinh doanh chính hiệu.
Serizawa Haru.
Nữ nhân viên trẻ mới tốt nghiệp và gia nhập công ty chúng tôi vào năm ngoái.
Với vóc dáng nhỏ nhắn, cử chỉ linh hoạt như một chú sóc con, có thể xã giao thoải mái với cả những người cấp trên, cùng kiểu nói nửa kính nửa suồng sã rất riêng, chỉ nhìn vào thôi người ngoài cũng có thể thấy em ấy có phần hơi hỗn, mang chút sự láu cá.
Nhưng vì công ty tôi tuổi trung bình khá cao, lại toàn đàn ông là chính, nên Serizawa lại được mọi người cưng chiều như “đứa em gái nhỏ của văn phòng”. Ngay cả tiền bối phòng kinh doanh vừa đi nhậu ban nãy cũng là một fan của em ấy.
“Mà này, Tanemura-senpai, quầng thâm dưới mắt anh dữ quá đấy~ Nè nè, phần quyết toán của em mai hẵng làm cũng được, anh về nghỉ sớm đi nhé!”
“Nếu mai phải lên công ty làm bù thì còn khổ hơn đấy chứ.”
“Ahaha, em đùa thôi mà~ Sang tuần nếu anh có cần thì lúc nào em cũng giúp được ạ!”
Serizawa nghiêng đầu nhẹ , mái tóc bob màu nâu sáng khẽ đung đưa dưới ánh đèn, trông vô cùng tươi tắn.
Nhìn dáng vẻ ấy, tôi bất giác nghĩ, chắc hồi còn đi học em ấy cũng đã khiến không ít gã trai dính không kha khá bả thính lạc rồi đây.
Còn tôi đây thì bước sang năm thứ năm của cuộc đời “nô lệ công sở” rồi, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà mơ mộng vài ba cái chuyện tình công sở nữa. Chỉ cần xoay sở cho xong công việc mỗi ngày đã là quá sức rồi.
Dù vậy… tôi vẫn phải thừa nhận, em ấy thật sự rất dễ thương.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, Serizawa bỗng nghiêng người sát lại, gương mặt nhỏ nhắn ấy giờ đây chỉ cách tôi vài cen.
Đôi mắt tròn long lanh, chiếc mũi hơi tròn, cùng đôi môi hồng nhạt như cánh anh đào. Thật lòng mà nói, cô gái này mà lẻn đứng vào trong một nhóm nhạc idol nào đó, chắc cũng chẳng ai nhận ra đâu.
“Serizawa-san? Có chuyện gì sao?”
“...Không, không có gì đâu ạ!”
Serizawa-san mỉm cười gượng gạo, ngập ngừng trả lời.
Thi thoảng em ấy vẫn như vậy. Khi đang làm việc trong văn phòng, có những lúc tôi cảm thấy như có ánh nhìn của ai đó đang hướng về phía mình vậy, và mỗi lần quay sang là thế nào cũng bắt gặp ánh mắt của Serizawa-san.
Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân thôi, nhưng tôi có cảm giác có lẽ em ấy không thích tôi cho lắm.
Với các đồng nghiệp bên phòng kinh doanh, em ấy luôn giữ đúng “phong cách đàn em dễ thương – kiểu em gái nhỏ”, còn với tôi thì lại khác. Lúc nào cũng có một khoảng cách kỳ lạ, một tông giọng và nhịp điệu riêng, như thể em ấy đang cố giấu đi cảm xúc thật của mình vậy.
Mà cũng đúng thôi. Trong một công ty mà tuổi trung bình của nhân viên mới chỉ ba năm thì tôi đây, người đã trụ lại suốt năm năm liền kể từ khi mới vào nghề, ắt hẳn sẽ trông giống như một sinh vật hiếm trong vườn thú vậy.
Serizawa khoác chiếc túi tote màu nâu sẫm lên vai, rồi đứng thẳng người, giơ tay chào tràn đầy năng lượng.
“Vậy thì, em xin phép về trước ạ! Trưởng ban Shiraishi, Tanemura-senpai, tuần này mọi người vất vả rồi!”
“Ừ, cảm ơn nhé”
“Cảm ơn em, Serizawa-san. Về cẩn thận nhé.”
Ánh mắt tôi và Serizawa chạm phải nhau lần cuối.
Chỉ trong khoảnh khắc em ấy quay đi, tôi thoáng thấy góc nghiêng trên gương mặt ấy không còn lấy một nụ cười nữa, một biểu cảm phảng phất nỗi buồn, như thể đang cố nuốt trôi một điều gì đó nặng trĩu trong lòng.
“...Thôi thì ít nhất em ấy cũng không thể hiện nó ra mặt là may rồi.”
Tôi tự lẩm bẩm, rồi quay lại với đống công việc còn dang dở. Nhanh chóng xử lý yêu cầu phát hành hóa đơn mà ban nãy nhận được, in giấy tờ ra, cho vào phong bì dài, dán tem cẩn thận.
“Rồi, xong xuôi. Vậy tôi cũng xin phép về nhé.”
“Ừ, Tanemura-kun, cậu vất vả rồi.”
“Vâng, anh cũng nghỉ sớm đi ạ.”
Cuối cùng, một tuần dài lê thê cũng khép lại. Tôi khoan khoái xách cặp, chuẩn bị bước ra khỏi văn phòng.
Nhưng đương đúng lúc tiến đến lối ra, đằng sau tấm cửa kính, tôi thấy một bóng người đàn ông đang hầm hầm bước tới.
“Này! Có nhân viên nào tên là Tanemura không!? Tôi tới để nói chuyện về cái email lúc nãy đây!”
Không khí trong văn phòng đột nhiên đóng băng. Phía sau tôi, trưởng ban Shiraishi khẽ thở dài đầy nặng nề, hiếm hoi đến lạ.
