“Và rồi! Và rồi nhé!”
Đập chiếc cốc trống không xuống bàn cộp một tiếng, Serizawa với đôi gò má đang đỏ bừng, trên mép còn dính bọt bia, tuôn ra những lời như trút giận.
“Hôm qua tên đó còn nói là ‘Cấp trên duyệt qua chắc là ổn rồi đó, nên em cứ tiến hành thủ tục nha~’, thế mà sáng nay lại bảo ‘Sếp tổng không duyệt, nên tạm hoãn hết em nhé’! Cái kiểu như thế này là lần thứ hai rồi đó!? Lần trước đã bị vậy rồi nên là lần này em đã xác nhận kỹ lắm mà! Anh nói xem, thế có phải quá đáng quá không ạ!?”
“…Ờ… ừm, cũng… đúng là phiền thật…”
“Đã vậy, trưởng phòng còn mắng em là ‘Sao không chịu xác nhận kỹ’ cơ đấy! Em biết đó là lỗi của mình vì đã tin lời bên đối tác thật, nhưng cái ông phụ trách đó, đánh máy sai chính tả liên tục luôn! Bao nhiêu lần gửi mail nhầm thành ‘Xin thêm phần thịt kho tàu’! Bộ em là nhà hàng Trung Hoa chắc!?”
“Ờ… mà thịt kho tàu thì ngon thật…”
“Chuẩn luôn ạ! Ở đây công nhận là món thịt kho mềm tan luôn á anh. Quả là ngon tuyệt cú mèo luôn! Cả yakitori, croquette cua và rau chân vịt trụng nước tương nữa, món nào cũng đỉnh hết! À mà, cho em xin thêm một ly cocktail cà chua nữa anh nhé!”
“Bà chủ ơi~ cho thêm một ly cocktail cà chua… với một ly bia nữa…”
Tôi chợt nhận ra, việc Serizawa giả vờ không biết uống rượu có lẽ không chỉ để tránh mấy buổi nhậu phiền phức trong công ty. Mà còn là vì em ấy đang cố che giấu một phần bản thân mình đi, một con người thật mà có lẽ chỉ khi say mới bộc lộ ra.
Ừ thì cũng không có gì đáng trách cả. Thật ra, tôi còn thấy ngưỡng mộ khi em ấy có thể tách biệt rõ ràng giữa “bản thân ở công ty” và “con người thật” một cách khéo léo đến vậy.
“Này, senpai! Anh có nghe em nói không đó~!?”
Trước mặt tôi là Serizawa Haru mặt đang nổi giận đùng đùng lên. Nói cách khác, em ấy say mèm luôn rồi. Tôi cũng uống không ít, vậy mà Serizawa lại có thể uống ngang tôi mà chẳng hề chậm một nhịp ly nào. Tốc độ uống như thế ở phụ nữ hiếm thấy thật đấy. Nếu đồng nghiệp trong công ty mà nhìn thấy cảnh này, chắc họ sốc chết mất. Đặc biệt là đám fan của Serizawa, có khi còn ngất xỉu tại chỗ không chừng.
“Rồi rồi~ cocktail cà chua và bia tới đây~”
Bà chủ quán mỉm cười, mang đồ uống ra, vừa nhìn cách Serizawa uống hùng hổ vừa cười bất lực.
“…”
Rồi tôi bỗng cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt. Đôi mắt nửa tỉnh nửa lườm của cô nàng hậu bối đang dán chặt vào tôi.
“Sao thế, Serizawa-san?”
“...Bia ấy, nó thật sự ngon hả anh?”
“Hử? Em chưa từng uống à?”
“Thì… trông có vẻ đắng lắm mà.”
“Muốn thử không? Ly này anh chưa chạm môi đâu.”
“...Vậy, em xin một ngụm nhé.”
Serizawa nâng ly bia lên bằng cả hai tay, nhẹ nhàng đưa lên môi. Ngay khi chất lỏng vàng sóng sánh trôi qua cổ họng —
“...Ugh—”
Gương mặt em ấy méo xệch đi, tràn đầy khổ sở và cay đắng. Rồi ngay lập tức, như để xua đi vị đắng còn vương lại, cô chộp lấy ly cocktail cà chua, tu ừng ực đến cạn, nước mắt lưng tròng.
Cảnh tượng ấy buồn cười đến mức tôi không kìm được mà bật ra.
“...Pff—haha!”
Tôi phì cười.
“Này, anh đừng có cười như được mùa vậy chứ~!”
“Không, tại… cái mặt em lúc đó cứ y như là bước ra từ trong manga ấy… trời, tếu thiệt chứ…”
Càng cố xua đi hình ảnh “gương mặt khổ sở của Serizawa-san”, thì nó càng hằn rõ trong đầu tôi và tôi lại càng cười to hơn.
“Xin… xin lỗi… ahaha… anh không nhịn được…”
Cuối cùng, phải mất mười phút tôi mới bình tĩnh lại được. Trong khi đó, Serizawa đã ăn sạch toàn bộ đồ nhắm trên bàn và uống nốt ly cocktail cà chua cuối cùng.
Nhìn qua đồng hồ thì cũng đã hơn 11 giờ đêm rồi. Tôi nhớ là Serizawa sống khá gần đây, nhưng mà để em ấy về muộn thế này thì cũng không hay. Có lẽ tôi nên kết thúc buổi nhậu thôi.
Tiền mặt thì tôi vừa mới rút sáng nay, nên chắc cũng đủ dư dả để trả cho cả hai.
Ngày mai là thứ Bảy, không có việc cũng chẳng có kế hoạch gì. Tôi sẽ được ngủ nướng đến trưa, rồi vừa xem mấy chương trình TV còn dang dở, vừa chơi game, và tất nhiên không thể thiếu đó là nhấm nháp vài ly rượu trong bếp.
Một cuối tuần hoàn hảo đang chờ tôi phía trước.
Vậy mà kỳ lạ thay, tôi lại chẳng mong chờ mấy về ngày mai chút nào.
Nói đúng hơn thì… tôi cảm thấy tiếc nuối vì buổi nhậu này sắp kết thúc.
“...Rượu hôm nay ngon thật nhỉ…”
Phải, nó cứ thế bật ra khỏi miệng tôi một cách tự nhiên , một tiếng thở dài.
“À… senpai.”
Serizawa gọi tôi.
Dường như em ấy đã tỉnh rượu phần nào, nhưng đôi má vẫn hơi ửng đỏ.
“Em… có một điều muốn nhờ.”
“Nhờ?”
À, chắc là em ấy ngại chuyện thanh toán. Cơ mà không, nhìn vẻ mặt của em ấy, có vẻ nó chẳng liên quan đến chuyện tiền bạc.
Rồi Serizawa khẽ hít một hơi, như lấy hết can đảm, và nói chậm rãi, rõ ràng từng chữ.
“Senpai… làm bạn nhậu với em được không?”
