Nhỏ đàn em kiêm bạn nhậu bí mật đầy rắc rối của tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11214

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Lập Xuân - Chương 03 - Buổi nhậu

“Chào mừng quý khách—… ơ kìa, Tanemura-kun!”

Từ phía trong quầy hình chữ L, người chủ quán trong bộ đồ bếp trắng tinh vẫy tay chào tôi.

“Giờ vẫn còn bàn chứ?”

“Dư sức luôn! Vào trong ngồi đi, cứ thoải mái nhé~!”

Tôi vén tấm rèm màu xanh lam đậm và bước vào, sau lưng là cô đàn em nhỏ nhắn lon ton bước theo.

“Bên trong rộng ghê ha~”

Khoảng một nửa bàn bốn chỗ đã có khách, phía trong cùng là một nhóm đông người ngồi chật kín trên chiếu tatami. Còn hàng ghế ở quầy thì trống trơn, nên tôi chọn luôn chỗ ngồi sâu nhất kiêm vị trí 'đặc biệt'.

“Serizawa-san, em ngồi vào phía trong đi.”

“Vâng, cảm ơn anh~”

Quầy hình chữ L này có 8 ghế phía ngoài, 2 ghế phía trong gần lối đi của nhân viên. So với bàn thường, khu vực này rộng rãi và yên tĩnh hơn hẳn, là một bí mật nho nhỏ mà chỉ những ai từng ghé quán vài lần mới biết.

Vừa ngồi xuống, bà chủ quán đã bước đến đưa bọn tôi mấy chiếc khăn ướt.

“Lâu rồi không gặp nhỉ, Tanemura-kun. Từ hồi cháu tốt nghiệp đại học đúng không ta?”

“Dạ, vâng. Quả là lâu thật đấy ạ.”

“Còn cô bé này là bạn gái cháu à?”

“À không, chỉ là đàn em trong công ty thôi ạ.”

Tôi bật cười khẽ.

Bà chủ tóc giờ đã bạc hơn trước nhiều, nhưng cái tật ghép đôi người khác thì vẫn chẳng thay đổi tí nào.

“Còn cháu, tên là gì nhỉ?”

“À… cháu là Serizawa Haru ạ.”

“Haru-chan, cái tên dễ thương ghê. Cứ tự nhiên nhé, đừng ngại.”

“Dạ, cháu cảm ơn…”

Serizawa kính cẩn nhận lấy chiếc khăn ướt bằng cả hai tay, như thể đó là một phần thưởng cao quý vậy.

Tôi cũng cẩn thận lau tay, rồi bắt đầu lên kế hoạch cho buổi nhậu.

“Nếu uống trên ba ly thì gọi gói ‘uống thoải mái’ sẽ lợi hơn đó. Em thấy sao, chọn cái nào?”

“Vậy… cho em uống thoải mái luôn đi ạ.”

“Ok. Còn đồ ăn thì sao?”

“Ừm… em không quen mấy chỗ như thế này, nên… anh chọn giúp em nha?”

“Được thôi. Có món gì em không ăn được không?”

“À, chỉ cần không có gan là ổn hết ạ.”

Tôi gọi bà chủ lại, đặt gói uống không giới hạn và vài món nhắm. Chưa đầy một phút sau, rượu đã được mang ra.

“Của hai đứa đây nhé, bia và một ly cocktail cà chua.”

“Ồ, tới rồi, tới rồi.”

Cả ngày nay, tôi đã mong chờ đúng khoảnh khắc này. Thứ chất lỏng vàng óng ánh tràn đầy trong ly, chẳng khác gì kho báu của dân văn phòng khổ sai như tôi.

“Vậy thì, cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ trong tuần qua. Cạn ly.”

“Cạn ly ạ.”

Sau khi chạm cốc nhẹ nhàng, tôi nốc cạn một hơi.

Ực, ực, ực.

Khàaa…Tuyệt hảo.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là Asame, có vị khô và đắng nhẹ, mát lạnh đến tận cổ họng quả là loại bia sinh ra để tự thưởng sau giờ làm việc vất vả.

“Xin lỗi vì đã để hai người phải chờ. Salad khoai tây!"

Tới rồi, là salad khoai tây, món tủ của quán này. Món này có hơi dẻo và khá là béo ngậy vì được trộn rất nhiều mayonnaise, được nêm nếm cùng với tiêu đen làm tăng mùi vị. Quả là một món nhắm hoàn hảo với rượu. Nguyên liệu thì đơn giản thôi, có giăm bông này, hành tây và cả dưa chuột nữa. Quả đúng chuẩn kiểu cổ điển.

“Để tôi chia ra cho em nhé.”

“Ơ, em là đàn em mà, ngại quá…”

“Không sao đâu, có phải tiệc công ty đâu mà.”

Tôi chia phần salad ra đĩa nhỏ, rồi gắp một miếng bằng đũa.

...Chuẩn vị.

Bình dị nhưng hương vị rất tinh tế, rẻ tiền mà lại ấm lòng. Chỉ là một món ăn đơn giản thôi nhưng mỗi quán lại có phong cách biến tấu riêng biệt đặc trưng cho quán của họ. Đó cũng là điều tôi thích nhất ở món này.

Cảm thấy ánh nhìn của ai đó đang chằm chằm vào mình khiến tôi vội liếc sang bên trái. Serizawa đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khó hiểu quen thuộc mà tôi thường thấy không ít lần.

Không lẽ em ấy không ghét tôi? Hay là vì nể tình tiền bối nên mới đi cùng? Nói không chừng kẻo thứ Hai này tôi lại bị tố cáo vì quấy rối cũng nên…

“Serizawa-san…?”

“A! Em… cũng ăn salad đây!”

Rõ ràng là đang cố chuyển chủ đề đây mà…có hơi vụng về quá đấy. Nhưng thôi, tôi cũng chẳng muốn làm khó em ấy.

“Ah, ngon ghê!”

Em ấy trở lại với nét tự nhiên thường ngày, nâng ly cocktail cà chua lên nhấp một ngụm.

“Món này ngon quá! Lại còn hợp với rượu nữa!”

Đôi mắt cô long lanh, vừa ăn vừa tươi cười đầy hứng khởi.

“Ở đây món nào cũng ngon cả, cứ thoải mái đi. Còn nhiều món đáng mong đợi hơn đấy.”

Tôi mỉm cười đáp lại.

Em ấy khẽ cười theo, đôi má hơi ửng hồng.

“Vâng, vậy hôm nay em sẽ thưởng thức cho đã luôn!”

…Không hiểu sao, tôi có cảm giác như đây là lần đầu tiên tôi được thấy nụ cười thật sự của em ấy vậy.