“Là vậy đấy! Xong rồi nháaa!”
Serizawa đập mạnh chiếc cốc rỗng xuống bàn. Bọt ở khóe miệng thì bay tứ tung, một cảnh tượng giờ đây đã quá đỗi quen thuộc đối với tôi.
“Em đã nói là giảm giá đoàn phải từ 20 người trở lên rồi mà! Vậy mà hắn cứ ‘vì quan hệ hợp tác lâu dài nên giảm giá đi~’ lặp đi lặp lại…! Đúng là trưởng phòng có bảo nếu tương lai có triển vọng thì dưới 20 người vẫn có thể ưu tiên được, nhưng em khẳng định luôn, cái lão khách đó chẳng có ý gì gọi hợp tác lâu dài nào hết! Hắn biết em mới vào làm được một năm nên hắn coi thường em đấy!”
Cứ có cồn vào là miệng lưỡi Serizawa-san trở nên độc địa hơn hẳn. À không, đó mới chính là em ấy, chỉ là lúc bình thường em ấy phải nén lại mà thôi.
“Anh thấy chứ!? Thế không tức sao được!?”
“Ừ thì… anh rời bộ phận kinh doanh cũng lâu rồi, nên anh cũng không biết khuyên gì. Nhưng có một điều anh nói chắc được…”
Serizawa-san nhìn tôi chằm chằm, chờ đợi.
“Thằng đó đúng là đồ khốn.”
“Đúng khônggg! Em biết màaaa!”
Serizawa-san cười khúc khích, rũ bỏ hoàn toàn hình tượng “em gái nhỏ” ở công ty và hóa thành tiểu yêu tinh suốt buổi nhậu. Gần đây tôi có cảm giác em ấy kể khổ chỉ để nghe tôi nói lời chửi rủa, khinh bỉ vậy.
“Được senpai xả thẳng thế này nghe sướng thật ấy!”
“Anh cũng thế. Nghe Serizawa-san buông lời cay độc là thấy nhẹ người liền.”
Chỉ là một cuộc trò chuyện vô bổ, không mang lại một chút giá trị gì. Trong khi những người tầm tuổi có chí hướng đang dùng khoảng thời gian ấy để học thêm, đi gym, hay làm gì đó phát triển bản thân, thì khoảng thời gian hai đứa tôi ngồi đây chỉ là vô nghĩa.
Nhưng dù thế, với bọn tôi, những phút giây vô nghĩa này lại quan trọng hơn bất cứ điều gì.
“Rồi rồi, gà rán của hai đứa đây.”
Bà chủ tới mang ra một đĩa gà rán sang trọng, Serizawa-san liền kêu lên đầy phấn khích “Tới rồiiii!”. Gà rán là món khoái khẩu của em ấy, nghiện đến mức lần nào đi cũng gọi.
“Cảm ơn ạ. À, cho bọn cháu thêm một bia và…”
“Một cocktail cà chua ạaaa!!”
“Rồi rồi~”
Bà chủ nhìn Serizawa-san bằng ánh mắt đầy trìu mến, như đang cưng chiều một đứa trẻ nghịch ngợm đáng yêu.
―― Cậu nhìn hiền quá đó, trông cũng hơi yếu đuối nữa. Loại như cậu không hút gái đâu.
Lời của trưởng phòng bất chợt vang lên trong đầu tôi.
Tôi cũng chẳng đến mức khao khát phải được người khác giới thích đến thế, nhưng ít nhất thì so với kiểu “ngoan hiền quá mức” thì những người “hơi hư một chút” như Serizawa-san đúng là dễ được lòng hơn thật. Không chỉ trong chuyện tình cảm, mà con người ai cũng bị hấp dẫn bởi “chất người” của đối phương.
“……Có hơi đột ngột nhưng, Serizawa-san nghĩ gì về anh?”
Trong một thoáng, Serizawa-san khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn tôi đầy cảnh giác.
“Ể… khoan, senpai định tán em đấy à?”
“Không, không hẳn. Chỉ là anh muốn biết người khác nhìn mình thế nào thôi.”
Hôm đầu tiên chúng tôi uống cùng nhau ở quán này, em ấy đã nói tôi đang “đeo mặt nạ”. Tôi tò mò không biết trong mắt người khác tôi có đáng ngờ đến mức đó không.
“Hừm… nếu nói ngắn gọn thì em nghĩ… ‘anh ngoan quá mức’.”
Y hệt câu của anh trưởng phòng. Hóa ra con người của tôi tôi lộ rõ đến mức ấy sao.
“Nhưng mà em nghĩ đó cũng là vị trí cần thiết trong công ty đấy? Senpai lúc nào cũng giữ khoảng cách vừa phải với mọi người, ai với anh cũng có thiện cảm ở mức ổn ổn. Có thể nói anh là một người toàn diện. Còn như em nhá, thuộc dạng ai ghét thì ghét cực luôn đó.”
Serizawa-san vừa thổi phù phù ăn miếng gà rán nóng hổi vừa nói đầy thản nhiên.
“Với lại…”
“Với lại?”
Tôi hỏi lại, em ấy chống cằm và nở nụ cười tinh quái.
“Càng vì Tanemura-senpai lúc bình thường ngoan hiền bao nhiêu, thì khi mà chỉ có hai đứa mình uống với nhau thế này, senpai văng tục bấy nhiêu làm em thấy buồn cười lắm. Nên với em, senpai cứ như bây giờ là được.”
Serizawa cười toe toét đầy thích thú như một đứa trẻ vừa bày trò thành công.
“……Anh đâu có cố nói bậy. Chỉ là… không bật cái bộ lọc lên thôi.”
“Tức là bẩm sinh, phải không ạ?”
“Im đi. Cả hai ta như nhau còn gì.”
Hơi tức, tôi bèn gắp ngay miếng gà rán to nhất đĩa.
“Á! Cái đó em định ăn màaaaa!”
“Ngon quá~.”
Nhìn Serizawa-san đổi nét mặt liên tục lúc vui, lúc giận,có khi trẻ con tinh nghịch cười đùa làm tôi tự nhiên thấy lòng mình nhẹ đi đôi phần.
Giá mà bản thân cũng có thể thành thật với cảm xúc của mình như vậy.
Chắc hẳn đâu đó trong lòng, tôi thấy có chút gì đó… ghen tị với em ấy.
