Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 3 - 119. Thiên kim Marigold. (15)

119. Thiên kim Marigold. (15)

==================================

29.

Khi lưỡi kiếm găm phập vào vai, Lancel cuối cùng cũng nhận ra hồi kết của trận quyết đấu này.

Thanh kiếm thon dài không gặp chút trở ngại nào, cắm sâu vào bả vai thiếu niên.

Ngay cả với một Lancel vốn chai lì với cảm giác đau đớn, cũng khó lòng chịu đựng nổi cơn đau như nạo xương khoét thịt này.

'Thua rồi…'

Rốt cuộc đã bao lâu rồi…

Bao lâu rồi chưa phải nếm trải thất bại triệt để đến nhường này?

Kể từ khi bắt đầu sống cuộc đời buông thả với tư cách là người hồi quy, Lancel chưa từng thất bại trong bất kỳ cuộc đấu tay đôi nào.

Anh gần như đã quên mất, bản thân mình từng căm ghét thất bại đến mức nào. Ngày hôm nay, anh lại vùng vẫy trong tuyệt vọng đến mức này.

Thương tích đầy mình cũng chẳng đủ để diễn tả thảm trạng lúc này.

Dù có may mắn sống sót, chờ đợi anh phía trước sẽ là chuỗi ngày khổ nạn đằng đẵng. Ngay cả với khả năng hồi phục kinh người của Lancel, ít nhất cũng phải mất vài năm tịnh dưỡng mới có thể bình phục.

"Lancel Dante, cậu đúng là chàng kị sĩ ngốc."

Đó là giọng của Đại Hoàng nữ.

Anh lẳng lặng nhìn xuống nền đất bùn đang hòa lẫn máu và mồ hôi. Lưỡi kiếm xuyên qua vai đang từ từ được rút ra.

Cơn đau kịch liệt khiến ý thức anh mờ mịt, tầm nhìn chập chờn giữa trắng bệch và đen kịt.

"......."

Đột nhiên...

Lancel cảm thấy cảnh sắc quanh mình bắt đầu vặn vẹo. Cuối cùng thì đến cả đầu óc cũng hỏng mất rồi sao.

Dưới chân anh trải dài những cánh đồng lúa mì vàng óng.

'Đây là…'

Ngước nhìn lên là vùng đồng bằng bao la bát ngát.

Vù...!

Cơn gió ấm áp phả vào mặt.

Sóng lúa cuộn trào đến tận chân trời, những tầng mây tích tụ trên cao, lác đác vài chiếc cối xay gió đang kẽo kẹt quay.

Bên bờ ruộng có trải một chiếc chiếu cói.

Lancel thuở nhỏ và Marigold bé xíu đang ngồi ở đó.

Những nữ hầu đang gọt trái cây, người thị tòng đang cắt bánh mì và thịt, gã đánh xe đang cho ngựa ăn cỏ, họ tạo nên một bức tranh phong cảnh yên bình bao bọc lấy xung quanh.

===============

— Lịch Đế quốc năm 809, ngày 30 tháng 8. Trời nắng đẹp. Kỳ nghỉ hè. Tiểu thư Marigold đang cùng Lancel Dante trải qua khoảng thời gian vui vẻ.

===============

Tuy nói là buổi dã ngoại huyên náo của mọi người, nhưng thực sự văng vẳng bên tai chỉ có giọng nói của Marigold.

Giọng của Marigold bé nhỏ, nếu nhắm mắt lại lắng nghe, nghe hệt như tiếng chim non ríu rít. Dễ dàng len lỏi vào tai và bén rễ trong đó.

"......."

Thời gian như ngừng trôi.

"Lancel! Hì hì!"

"Đã bảo là không muốn mà."

"Rõ ràng rất hợp mà?"

"Tại sao mình lại phải mặc cái này."

"Nhưng mà đẹp lắm đó?"

"Đây là đồ nữ mà."

"Không sao đâu, không sao đâu, mau cởi ra!"

Buổi dã ngoại ban trưa.

Lancel từ xa ngắm nhìn cảnh tượng ấy.

Dù sao cũng chỉ là ảo giác mà thôi.

'Lan...cel...!'

Bức màn của buổi chiều yên ả bị thô bạo xé toạc. Đập vào mắt anh lần nữa, là mặt đất đẫm máu tươi.

Trong xúc cảm xương bả vai bị cọ xát, anh cảm nhận được lưỡi kiếm đang chậm rãi rút ra.

'Hãy thắng cho mình xem! Lancel!'

'Đã bảo là không thắng được đâu.'

'Quà! Mình sẽ tặng quà cho cậu!'

Lancel chợt ngẩng đầu dậy. Bàn tay anh chộp lấy lưỡi kiếm đang rút ra khỏi vai.

Chính bản thân anh cũng không hiểu sức mạnh này từ đâu mà có. Cơ thể đã phản ứng trước cả lý trí.

"……!"

Đôi mắt gã kị sĩ trợn trừng.

Lancel vốn đang loạng choạng sắp ngã bỗng bùng nổ sức mạnh kinh người.

Đến khi gã kị sĩ kịp hoàn hồn, kim loại lạnh lẽo đã găm vào bả vai hắn.

Khi hắn nhận ra đó là lưỡi dao phản kích của Lancel, thời gian đã trôi qua quá lâu.

"Chết tiệt……!"

Đây là sơ hở sinh ra từ sự lơ là trong khoảnh khắc định đoạt thắng thua. Trên mặt gã kị sĩ lộ rõ vẻ hoảng hốt.

"Ư a!"

Lancel với đôi mắt đỏ ngầu dồn toàn lực đẩy sâu lưỡi kiếm vào.

Phập.

Xúc cảm da thịt bị xé toạc khiến gã kị sĩ rùng mình ớn lạnh. Kiếm do một đứa trẻ vung lên, suy cho cùng vẫn là kiếm.

Lancel lại hung hãn tiến thêm một bước. Lưỡi kiếm từ từ, cắm sâu hơn vào da thịt.

"Thằng... thằng nhóc này……!"

Cuối cùng, lưỡi kiếm xuyên thủng hoàn toàn vai gã kị sĩ.

"A...!"

Hắn cuối cùng cũng bật ra tiếng thét thảm thiết.

30.

Khi mở mắt ra.

Lancel cảm thấy xung quanh đang rung lắc.

Toàn thân anh quấn đầy băng trắng.

"Ư..."

Cơn đau nhói buốt chạy dọc toàn thân, đặc biệt là bả vai bị xuyên thủng đang giật lên từng hồi, đau đớn khó tả.

'Vẫn còn sống.'

Mồ hôi lạnh thấm đẫm toàn thân.

'Sắp tới sẽ khổ sở lắm đây.'

Lancel theo bản năng dự đoán được hậu quả của vết thương. Dù có kỳ tích bình phục, mức độ chấn thương này cũng đồng nghĩa với thời gian hồi phục đằng đẵng.

Nhưng không chết đã là vạn hạnh rồi.

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi nhỉ."

Đúng lúc đó.

Gương mặt của Hoàng nữ Violet lọt vào tầm mắt.

"Đã tỉnh táo lại chưa?"

Lancel lập tức nhận ra mình đang nằm trong xe ngựa của Đại Hoàng nữ.

"......Đây là đang...... đưa tôi đi đâu?"

"A ha ha! Có phải cậu nghĩ mình bị ta bắt cóc rồi không?"

Đại Hoàng nữ vắt chéo chân, tay chống cằm, nở nụ cười rạng rỡ.

"Đương nhiên là đi chữa trị rồi. Nếu một kị sĩ tiền đồ vô lượng mà không thể vung kiếm được nữa, thì đó là tổn thất của Đế quốc đấy."

"......Ngay cả khi thanh kiếm đó từng chĩa vào Điện hạ?"

"Thế nên ta mới nói. Chẳng lẽ cậu muốn đi thẳng lên đoạn đầu đài sao?"

"......Cái đó thì xin miễn cho......"

"Hê hê, đùa thôi."

Tuy không chắc chắn, nhưng trò đùa này của Đại Hoàng nữ tuyệt đối có thể lọt vào top 5 những câu đùa cấm kỵ của Hoàng gia. Gáy Lancel thoáng lạnh toát.

"Thật ghen tị với Marigold quá đi. Rốt cuộc con bé tìm đâu ra người như cậu rồi nhanh tay chiếm trước thế nhỉ. Hôm nào phải hỏi xin bí quyết mới được?"

"......."

Lancel nghiến răng nén tiếng rên rỉ. Tốc độ phi nước đại của xe ngựa thực sự không thân thiện chút nào với người bị thương.

Đại Hoàng nữ nhìn bộ dạng anh lúc này, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.

"Lancel."

Giọng nói nhẹ nhàng, êm ái.

"Để ta kể cho cậu nghe một câu chuyện thú vị nhé."

Câu chuyện thú vị?

Người ta đang đau muốn chết đi sống lại đây này.

Nhưng biết làm sao được. Lancel chỉ đành toát mồ hôi lạnh nằm nghe cô kể tiếp.

"Đây là câu chuyện về một người quen của ta."

Ý là đang nói về chính mình chứ gì.

"Ngày xửa ngày xưa. Có một gia tộc vô cùng giàu có."

"......Truyện cổ tích sao?"

"Gia tộc đó giàu đến mức có thể sánh ngang với cả một quốc gia. Trên đại lục này, không thể tìm ra gia tộc thứ hai phú quý như thế."

Cô chẳng bận tâm đến phản ứng của Lancel, tiếp tục kể "câu chuyện thú vị" của mình.

"Tất nhiên, để tích lũy được khối tài sản khổng lồ đó, họ đã sát hại và phản bội vô số người thân, bạn bè. Nhưng dù thế nào đi nữa, họ quả thực đã trở thành gia tộc giàu có nhất Đế quốc này."

"Truyện cổ tích đen tối à..."

"A ha ha!"

Tiếng cười sảng khoái vang lên.

Nhưng đôi mắt ẩn sau miếng che mắt của Đại Hoàng nữ lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

"Gia tộc quyền quý đó tràn ngập hạnh phúc. Như thể sở hữu tất cả mọi thứ trên đại lục này, ngày nào họ cũng sống trong vui vẻ."

"......."

"Vị gia chủ giàu có sinh được rất nhiều con cái. Suy cho cùng, đông con nhiều cháu chẳng phải là biểu tượng của sự thành công sao?"

"......?"

Đối với một Lancel chưa từng có con, những lời này nghe chói tai lạ thường.

"Nhưng biết làm sao đây. Người đời thường bảo quyền lực không bao giờ là vĩnh cửu, không ngờ vị gia chủ giàu có ấy lại già nua, suy tàn đến mức này. Thật khó tin."

"......Con người ai rồi cũng già, có gì đâu mà...... phải làm quá lên."

Dù toàn thân đau đớn kịch liệt, lại còn phải chịu đựng sự lải nhải của cô ta khiến anh sống không bằng chết, nhưng Lancel vẫn cố dỏng tai lên nghe.

Bản năng mách bảo anh rằng, cuộc đối thoại này vô cùng quan trọng đối với Marigold và cả chính anh.

"Xem ra cậu vẫn chưa hiểu rồi, Lancel. Những kẻ nắm quyền lực thường hay mắc một ảo giác, rằng bản thân mình có thể trường sinh bất tử."

"......Ra là vậy."

Vị Đại Hoàng nữ này, miệng lưỡi cũng lỏng lẻo ngoài dự đoán đấy chứ.

Lancel thầm nghĩ.

Cũng chẳng lạ.

'Bí mật Hoàng gia'

Bí mật của Đế quốc.

Phần cấm kỵ thâm sâu nhất trong đó.

Bí mật Hoàng thất của Đại Đế quốc Freesia.

"Thế là lão gia chủ giàu có nghĩ rằng: Thôi được rồi, đã không còn cách nào khác, thì chia nhỏ gia sản ra cho các con thừa kế vậy."

"......."

"Hơn nữa, cho dù mình có chết đi, cũng phải khiến cho đống tài sản đó trong một khoảng thời gian nhất định không ai có thể chạm vào được!"

"......Làm thế thì có ý nghĩa gì chứ......"

"Cuối cùng."

Giọng Đại Hoàng nữ chợt trầm xuống, không khí xung quanh như đông cứng lại trong băng giá.

"Dùng ma thuật của ác quỷ... để đánh cắp cơ thể của chính con trai mình. Hê hê."

Tiếng cười âm hiểm vang vọng trong khoang xe.

Câu chuyện nghe có vẻ hoang đường, nhưng Lancel lại hiểu rõ logic bên trong, anh quá rõ khả năng xảy ra của loại chuyện này.

Bởi vì anh đã từng đích thân trải nghiệm.

"Không tò mò tại sao bắt buộc phải là con trai sao?"

"......."

Không.

Anh hoàn toàn không tò mò.

Lancel đã sớm hiểu rõ trong lòng.

Lý do bắt buộc phải chọn con trai.

'Bởi vì đối tượng kết hôn là Marigold.'

Nữ giới với nhau không thể đính ước, đương nhiên cần phải có một cơ thể nam giới.

"Cậu nghĩ gia tộc đó sau này ra sao?"

"......Ai mà biết được."

Đại Hoàng nữ nở một nụ cười mang theo hàn khí.

"May mắn thay, người con gái trưởng thông minh đã sớm nhận ra, và đích thân chặt đứt lòng tham của người cha. Thật đáng mừng phải không?"

Cổ họng Lancel nghẹn lại.

Không.

Mặc dù đã lờ mờ đoán trước được.

Việc chia nhỏ Đế quốc để thừa kế cho các con không phải là điều quá bất ngờ. Những trường hợp lịch sử tương tự không phải là hiếm.

Nhưng việc đột ngột trao 25% quyền thừa kế Đế quốc cho Marigold, dù nghĩ thế nào cũng thấy kỳ lạ.

Vị Hoàng tử kết hôn với nàng dường như được định sẵn sẽ trở thành Hoàng đế, đoạn lịch sử vặn vẹo này, Đế quốc vặn vẹo này, chế độ thừa kế vặn vẹo này.

Tuy nhiên, người chị làm thiết kế game của anh có lẽ đã không nghĩ nhiều đến thế.

Trong mắt Giám đốc Trò chơi, việc Hoàng tử kết hôn với Marigold rồi đăng cơ làm Hoàng đế chỉ là một thiết lập hiển nhiên.

Chị ấy hẳn đã nghĩ: "Dù sao cũng là kết hôn với Hoàng tử, nếu trong kết thúc mà không trở thành bạn đời của Hoàng đế... thì mới lạ chứ?"

Bạn đời của Hoàng tử? Cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó.

Bạn đời của Hoàng đế? Thế mới có cảm giác thành công.

Đáng tiếc chỉ có vậy thôi.

'Chỉ là, đó là game, còn đây là hiện thực.'

Hoàng nữ Cựu Đế quốc, Marigold.

Người phụ nữ sinh ra vì Hoàng đế, Marigold.

Người phụ nữ được định sẵn để trở thành cô dâu của Hoàng đế, Marigold.

31.

"Làm sao đây, Lancel. Cậu biết nhiều quá, thực sự là biết quá nhiều rồi."

"Đây đâu phải là điều tôi chủ ý muốn nghe."

"Hê hê, chuyện này biết giải quyết thế nào đây nhỉ."

Lancel căng thẳng nuốt nước bọt.

Ngay cả cơn đau kịch liệt đang hoành hành khắp toàn thân cũng tạm thời bị lãng quên. Lancel, người từng tiếp xúc với Đại Hoàng nữ, hiểu rõ rằng cô lúc này đang do dự.

"Ta nhát gan hơn vẻ ngoài nhiều, ghét nhất là để lại hậu họa. Cho dù đó có là gia đình, hay là bạn bè cũng vậy."

"......."

— Giết hắn. Hay tha cho hắn.

Đại Hoàng nữ xưa nay luôn chọn vế trước.

'Hoặc là vòng lặp này kết thúc tại đây. Hoặc là tiếp tục.'

Đại Hoàng nữ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên môi trầm ngâm một lát, rồi bỗng nhiên nở nụ cười.

"Kẻ ra tay trước được tính là thắng, thế nào?"

Ánh mắt cô chuyển hướng sang ghế đánh xe.

Tên kị sĩ của Violet vẫn chưa tỉnh lại lọt vào tầm mắt cô. Người đàn ông bị kiếm của Lancel xuyên thủng rồi ngã gục, đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh.

"Marigold... là một đứa trẻ ngoan. Khiến người ta không kìm được mà muốn tin tưởng con bé thêm một lần nữa."

Đại Hoàng nữ cười cay đắng.

"Gặp được kị sĩ tốt mới giữ được cái mạng đấy."

32.

"Trong trường hợp vạn bất đắc dĩ, ít nhất phải để tiểu thư rút lui an toàn."

"Vâng, thưa ngài Albert."

Trong khu rừng u tối, hàng trăm ngọn đuốc đang tiến lại gần. Mùi dầu cháy nồng nặc đến mức cay xè sống mũi.

Người của Gia tộc Marigold đều bị bao trùm trong bầu không khí căng thẳng.

Khi những kẻ cầm đuốc đến gần tới mức mắt thường có thể phân biệt được, ánh mắt của thị tòng Albert bỗng dao động dữ dội.

"......Hoàng thất......"

Những kị sĩ khoác áo choàng xanh trên bộ giáp trắng tinh khôi. Ông ta dễ dàng nhận ra đó là các thành viên thuộc Kị sĩ đoàn của Hoàng thất Freesia.

Thậm chí còn nhận ra cả gương mặt người dẫn đầu đoàn quân.

"Hoàng cung Bá tước... Các hạ!"

Thị tòng trưởng Hoàng thất.

Khi Hoàng cung Bá tước Ashford xuống ngựa, các kị sĩ Hoàng gia cũng theo đó mà dàn trận.

Hàng chục, hàng trăm kị sĩ bước đều tăm tắp tiến vào bãi đất trống. Số lượng đông đảo như thể lấp đầy cả khu rừng u tối, cuồn cuộn không dứt.

Không chỉ có kị sĩ. Các thị nữ và người hầu của Hoàng thất, thậm chí cả các quý tộc cung đình cũng lần lượt bước xuống từ xe ngựa.

Đoàn người quy mô khổng lồ này, cứ như thể đã biết trước sẽ đi qua nơi này mà lẳng lặng chờ đợi từ lâu.

Người của Gia tộc Marigold bị khí thế này trấn áp, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.

"......Chuyện này rốt cuộc là......"

Đội kị binh cầm cờ hiệu Hoàng gia tiến lại gần, xếp thành đội hình vuông vức bao quanh bốn phía.

Ánh mắt của tất cả mọi người tại hiện trường đều tập trung về cùng một hướng, cỗ xe ngựa nơi Marigold đang say ngủ.

"Yên lặng!"

Hoàng cung Bá tước Ashford bước tới với những bước chân nặng nề.

"Tất cả nghe lệnh. Đây là ngự chỉ Hoàng thất gửi tới huyết mạch cuối cùng của Cựu Đế quốc."

Không khí cô đọng lại.

Ngay cả tiếng thở cũng biến mất tăm.

"Marigold Curtain Marigold. Phụng theo ý chí tối cao của Hoàng thất Freesia... Nhân danh Đại Đế quốc, ban cho ngươi tước hiệu."

Rầm...!

Tiếng động lớn như long trời lở đất vang lên từ bốn phương tám hướng, khiến cả khu rừng rung chuyển.

Các kị sĩ Hoàng gia vận giáp trụ đồng loạt quỳ một gối xuống, tạo nên âm thanh chấn động.

"Hả?!"

Marigold đang ngủ say giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mở to tròn xoe. Các nữ hầu hoảng hốt ôm chặt lấy nàng vào lòng, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Họ tưởng rằng trận chiến sắp nổ ra, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần ôm Marigold giả chết để qua mắt quân thù.

Nhưng tình hình lần này hoàn toàn khác biệt. Khác biệt một cách triệt để.

"Xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới Bá tước Marigold, người đã bảo vệ huyết mạch của Cựu Hoàng thất, cầu mong ngài yên nghỉ. Đây là niềm tiếc thương mà Hoàng nữ Điện hạ Violet Rune Freesia gửi tới."

Thị tòng trưởng ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa sổ xe ngựa, nơi Marigold đang thò cái đầu rối bù ra khỏi khe hở rèm cửa.

"Điện hạ Marigold Curtain Marigold Freesia. Nguyện người vĩnh hưởng vinh quang."

"Vĩnh hưởng vinh quang!"

.

.

.

===============

— Lịch Đế quốc năm 810, ngày 16 tháng 8.

— Chúc mừng! Tiểu thư Marigold và toàn bộ gia thần đều sống sót. Tuy mất đi nhiều thứ, nhưng đã bảo vệ được điều quý giá hơn cả.

— Chúc mừng! Gia tộc Marigold không hề sụp đổ! Dưới sự bảo hộ của kị sĩ thiếu niên Lancel Dante và Hoàng nữ Violet, Marigold đã đoạt lại được quyền lực đã mất!

— Chúc mừng! Gia tộc Marigold đã "hoàn toàn" tránh được vận mệnh suy tàn!

※ Đạt được thành tựu Sử thi truyền kỳ "Con gái nuôi của Vong Đế · Ngũ Hoàng nữ Marigold", nhận ngay 1500 điểm thành tựu.

===============

"Cái quái gì thế này."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!