Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 2 - 101. Đạo tặc Marigold. (10)

101. Đạo tặc Marigold. (10)

===================================

23.

Marigold của vòng lặp này, dù tốt hay xấu, cũng là một kẻ tràn đầy năng lượng đến mức bất thường.

'Ban ngày thì tập luyện diễn xuất, ban đêm thì đi ăn trộm... rốt cuộc nguồn năng lượng đó từ đâu mà ra thế?'

Lancel chạy theo Marigold đến mức kiệt sức. Thật khó tin cô nàng từng là một con mọt lười chỉ biết ăn không ngồi rồi.

Kỹ năng trộm cắp ngày càng tinh vi, dường như đang dẫn dắt nàng chạm đến cảnh giới của người thầy thuở nhỏ - "Bậc thầy Đạo tặc".

Mỗi lần nàng ra tay là cả Đế đô lại xôn xao, và giờ đây chuyện đó đã trở thành khung cảnh thường nhật của Rodnes.

'Hay là bắt quách lại cho xong?'

Lancel nhìn tờ thư báo trước của ngày hôm đó và hạ quyết tâm.

"Hôm nay ánh mắt ngài hung dữ thật đấy, Kị sĩ Lancel."

"Thì đó, cứ như sắp giết người đến nơi ấy."

"Xem ra bị quái đạo xoay như chong chóng khiến cậu nghiến răng ken két rồi hả."

Lancel tỏa ra luồng khí lạnh lẽo khiến ngay cả các kị sĩ Đế đô cũng phải rùng mình.

'Quái đạo Mật Đường. Hôm nay nhất định phải dạy dỗ cô một trận ra trò mới được.'

Dưới mí mắt của Lancel đang nở nụ cười âm u, thấp thoáng hiện lên quầng thâm nhàn nhạt.

Vì Quái đạo Mật Đường liên tục gây án bất kể ngày đêm, anh đã dần quên mất lần cuối cùng mình được ngủ một giấc ngon lành là khi nào.

Thậm chí có người còn trêu chọc rằng có phải anh bị hồ ly tinh hút cạn tinh khí hay không – chỉ riêng việc miêu tả mức độ mệt mỏi gần đây của Lancel thôi cũng đã khiến người ta không nỡ mở lời.

'Quái đạo Marigold!'

Ngày hôm đó.

"Lancel Dante, kẻ săn đuổi định mệnh của ta ơi! Hôm nay ngài vẫn không bắt được ta đâu! Xin phép đi trước nhé!"

"Nói khùng nói điên đến thế là đủ rồi đấy, Quái đạo Mật Đường."

Lancel mạnh mẽ vung dây trói ra.

"……!"

Quả nặng nối dây thừng vẽ nên đường cong đẹp mắt, trong chớp mắt quấn chặt nửa thân trên của Quái đạo Mật Đường.

Mật Đường bị trói chặt hai tay trong tích tắc, miệng thốt lên tiếng hét thảm thiết.

"Á á!"

"Thêm cái nữa."

"A, không được!"

Sợi dây trói thứ hai được ném ra, trói lại đôi chân của Mật Đường đang định bật nhảy lên không trung.

Chỉ thấy kẻ đó ngã "uỵch" một tiếng nặng nề xuống mặt đất.

"Hự!"

"Bắt được rồi nhé, quái đạo."

===============

— Lịch Đế quốc năm 819, ngày 16 tháng 1. Trời tạnh ráo.

— Marigold đã bị khống chế! Thời gian còn lại để thử trốn thoát bằng 'Ẩn thân Cao cấp' là 360 giây. Nếu bị áp giải đi trong tình trạng này sẽ xác định là bị bắt giữ!

※Lancel Dante hôm nay đáng sợ lạ thường, vậy mà lại ném dây trói chặt cả tay chân người ta! Nhưng tình huống này, chẳng hiểu sao cũng không tệ lắm nhỉ...? Sức hút, Độ quyến rũ TĂNG!!

===============

'Muốn bắt em thì có gì khó đâu, Quái đạo Marigold.'

Khóe miệng Lancel nhếch lên nụ cười đầy sát khí.

"Cuối cùng cũng tóm được cô rồi, Quái đạo Mật Đường."

"A, a, ngài tưởng là bắt được ta rồi sao? Là ta cố tình để ngài bắt đấy chứ! Không ngờ tới đúng không? Bây giờ chỉ cần cử động nhẹ một cái là ta có thể thoát ra bất cứ lúc nào đấy nhé! Ngài thừa biết Mật Đường ta có năng lực đó mà, đúng không?!"

"Vậy sao?"

"Đ-đương nhiên rồi. Đợi, đợi đã, đừng có lại gần, đợi một chút đã nào! Năm phút thôi!"

"Nếu ta từ chối thì sao?"

"Á á!"

Quái đạo Mật Đường bị trói gô toàn thân, hai chân giãy giụa cố lùi lại phía sau từng chút một.

Khoảnh khắc lưng chạm vào bức tường, kẻ này bắt đầu toát mồ hôi lạnh vì cái bóng đen đang bao trùm trước mắt.

Lancel Dante với nụ cười sát khí đằng đằng đang cúi xuống nhìn nàng.

"Gi... giận rồi sao, Lancel Dante... kẻ truy đuổi linh hồn ta..."

"Không. Không phải kẻ truy đuổi, mà là kẻ từng truy đuổi. Giờ cô đã rơi vào tay ta, cuộc rượt đuổi dài dòng và ngoằn ngoèo này cũng nên đặt dấu chấm hết thôi."

Lancel rút từ trong ngực áo ra một chiếc bút lông.

Sau đó dùng đầu lông vũ khẽ cù vào mũi Quái đạo Mật Đường.

"Hắt xì! Ư ư, hắt xì!"

"Trông hay ho thật đấy, cô trộm nhỏ."

"Cái kiểu tra tấn khủng khiếp này... Hắt xì!"

Lancel đang cù lét khắp người nàng bỗng nhiên vươn tay ra.

Bàn tay ấy từ từ tiến về phía chiếc mặt nạ Mật Đường đang đeo.

"Quái đạo Mật Đường."

Nếu vạch trần thân phận thật của Mật Đường ở đây thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu để người đời biết được danh tính thực sự của vị quái đạo này chính là một trong những diễn viên nổi tiếng nhất Rodnes.

Nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc.

"Để ta chiêm ngưỡng khuôn mặt xinh đẹp đó nào."

"Đợi, đợi đã! Cái đó... cái đó...!"

"……?"

"Cái đó... ơ... ưm...?"

"……?"

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Tiếng trái tim Mật Đường đập loạn xạ trong lồng ngực.

Nàng không né tránh bàn tay Lancel đang vươn tới chiếc mặt nạ.

Chỉ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào anh.

360 giây đã trôi qua từ lâu. Thâm tâm Lancel thực ra vẫn luôn chờ đợi kẻ này chạy trốn. Anh vốn dĩ chỉ định trêu chọc đối phương một chút, hoàn toàn không có ý định bắt giữ thật.

'Đang làm cái gì thế?'

Kẻ truy đuổi không muốn bắt.

Tên quái đạo không chịu trốn.

Sự đối đầu ngượng ngùng của cả hai chìm trong im lặng hồi lâu, cứ thế giằng co ngây ngốc.

'...Không lẽ, thực sự là em muốn bị vạch trần sao?'

Khi sự nghi ngờ chuyển thành sự thật, Quái đạo Mật Đường đang nhắm nghiền mắt và chu môi lên.

"Ưm."

'Làm cái trò gì thế?'

Không thể nhìn nổi nữa, Lancel cuối cùng cũng lên tiếng.

"Bị bắt là sẽ bị tra tấn, giam cầm, khổ sai, xử tử, bêu đầu thị chúng đấy..."

"Oa a a!"

Tấm áo choàng trong tích tắc bao bọc lấy cơ thể Mật Đường, thoáng chốc đã biến mất ngay trước mắt.

Năng lực 'Ẩn thân Cao cấp'. Kỹ năng trộm cắp của nàng giờ đây đã đạt đến trình độ sánh ngang với ma pháp rồi.

"Hà a, hà a...!"

Kẻ vừa hiện hình trở lại đang ngồi xổm trên đỉnh bức tường cao, thở hồng hộc.

Quái đạo quay lưng lại với ánh trăng, đôi tai đỏ ửng như sắp nhỏ ra máu. Có thể thấy mồ hôi lấm tấm phủ đầy toàn thân nàng.

"A, tiếc quá nhỉ, Lancel Dante. Nhưng là do ta cố tình để ngài bắt thôi, nên đừng buồn quá nhé! Bởi vì ta không có ý định trả lại trái tim đã trộm của ngài đâu!"

Quái đạo Mật Đường.

Hôm nay cũng cuỗm tài sản của quý tộc rồi cao chạy xa bay.

"Lancel Dante! Bắt được chưa!"

"Để cô ta chạy mất rồi!"

"Chết tiệt!"

Đội Truy bắt hôm nay lại tốn công vô ích.

===============

— Lịch Đế quốc năm 819, ngày 17 tháng 1. Trời hơi âm u.

— Điểm thưởng của Marigold đã tăng lên.

— Điểm thưởng hiện tại là "40".

===============

.

.

.

===============

[Hướng dẫn trò chơi]

※Điểm thưởng có công dụng gì?

— Tiêu hao 10 điểm: Tiền vốn khởi đầu tăng gấp 10 lần.

— Tiêu hao 50 điểm: Bắt đầu trò chơi với Đặc tính Hiếm.

— Tiêu hao 100 điểm: Khôi phục một phần thân phận Quý tộc.

— Tiêu hao 200 điểm: Nhận được Phiếu giảm giá 50% Nghiệp lực.

— Tiêu hao 999 điểm: Vĩnh viễn duy trì trạng thái kế thừa.

※Điểm thưởng chưa sử dụng sẽ biến mất hoàn toàn.

===============

'999 điểm sao.'

Mục nào trông cũng hấp dẫn cả.

'Cũng phải. Đã có cơ chế trừng phạt thì có phần thưởng cũng là hợp lý.'

Lancel thầm cảm thán, dù là ác ma không não đến đâu thì cũng chẳng đến mức xấu xa tận cùng như vậy.

Mặc dù anh cũng từng nghĩ giá như ngay từ đầu không có cái thứ gọi là Nghiệp lực thì tốt biết mấy.

'Vĩnh viễn duy trì trạng thái kế thừa có nghĩa là...'

Lancel lập tức hiểu ngay ý nghĩa của dòng chữ này. Có thể tóm gọn lại bằng một câu vô cùng đơn giản.

Marigold.

Điều này có nghĩa là nàng sẽ trở thành Người hồi quy giống như Lancel.

Không, có lẽ nàng sẽ trở thành một người hồi quy hoàn hảo hơn, sở hữu ký ức xa xưa hơn cả anh.

Đến lúc đó, Lancel và Marigold sẽ cùng nhau sống và nhận ra nhau trong tất cả các vòng lặp luân hồi.

Tình cảnh mà Lancel bị bỏ lại một mình sẽ vĩnh viễn biến mất.

'Vậy làm thế nào để tích đủ 999 điểm đây?'

999 cái Giáo hội Thánh nữ.

Lancel suy nghĩ một lát rồi đưa ra kết luận.

'Không thể nào.'

Nói thật lòng, dù có xây dựng tượng Thánh nữ ở mọi vùng đất trên Đế quốc này, việc có gom đủ 999 cái hay không cũng rất đáng nghi. Chỉ riêng 200 cái thôi đã gần như là kỳ tích rồi.

Dựa vào trộm cắp và diễn xuất để gom 999 điểm? Khả thi không đây?

'Ừm...'

Dù trộm cắp hiệu quả đến đâu, liệu có duy trì lâu mà không bị bắt không?

Không, trước đó thì cái Đế quốc này có duy trì được thái bình thịnh trị không đã?

Hay nói cách khác, liệu đám Hoàng tộc có thể sống hòa thuận với nhau đến lúc đó không? Thời kỳ hòa bình có thể kéo dài như hiện tại mãi không?

'Không biết nữa.'

24.

"Đoàn trưởng đoàn kịch Lancel."

"Vâng, thưa Điện hạ."

Vẫn là ngày công diễn như mọi khi.

Vẫn như mọi khi, Tam Hoàng nữ Claria chiếm giữ ghế VIP và không ngừng chọc ngón tay vào người Lancel.

"Chuyện ta nói trước đó ngươi vẫn chưa trả lời đâu đấy, sao lúc nào cũng lạnh nhạt thế hả."

"...Người nói chuyện gì cơ ạ?"

"Tiệc sinh nhật của ta ấy!"

"A, đoàn kịch của chúng tôi về nguyên tắc chỉ biểu diễn ở sân khấu lộ thiên..."

"Hà a! Ít nhất sinh nhật ta cũng phải chiếu cố một chút chứ! Có cần phải làm người ta thất vọng thế không? Ta đã xắn tay áo lên giúp đỡ Đoàn trưởng đoàn kịch Dante đến thế rồi mà!"

"Có chuyện đó sao ạ?"

"Chẳng phải ta đã viết bình luận kịch, còn tài trợ vốn cho ngươi sao!"

"Chuyện đó thần rất cảm kích."

"Đã cảm kích thì phải thể hiện chút thành ý đi chứ!"

Tam Hoàng nữ tức giận đến đỏ bừng mặt, phe phẩy cái quạt liên hồi, đôi mắt mở to trừng trừng.

Sinh nhật sắp tới của cô, bữa tiệc do Hoàng thất tổ chức, yêu cầu đoàn kịch Dante nhất định phải đến biểu diễn.

Màn tranh cãi diễn ra hằng năm này, năm nay anh cũng định nghe cho có rồi lấp liếm cho qua, nhưng chẳng hiểu sao lần này cô lại cố chấp lạ thường.

"Xin hãy nói thật đi. Rốt cuộc tại sao người lại phải làm đến mức này?"

"...Tại vì chị ta lúc nào cũng coi thường sở thích của ta..."

"Người đang nói đến Đại Hoàng nữ Điện hạ phải không ạ."

"Chị ấy cứ nói ta suốt ngày ăn không ngồi rồi, chỉ biết nói ra nói vào! Rõ ràng là chưa từng xem qua lần nào! Là Đoàn trưởng đoàn kịch, ngươi không thấy giận sao?"

Quả thực.

Lancel trong quá khứ cũng chưa từng thấy Đại Hoàng nữ Violet đến nhà hát bao giờ. Cả sân khấu lộ thiên này cũng vậy. Cô ấy chưa một lần lộ diện.

Hình ảnh Đại Hoàng nữ trong quá khứ, người luôn ném ánh nhìn khinh miệt mỗi khi có đoàn kịch nổi tiếng nào xuất hiện và nói "Dù sao thì mấy câu chuyện đó cũng toàn là giả dối cả thôi", hiện lên rõ mồn một trước mắt anh.

"Phải làm sao đây nhỉ."

Lancel trăn trở hồi lâu, cuối cùng quay sang nhìn Tam Hoàng nữ.

"Chỉ một lần này thôi đấy."

"Thật, thật chứ! Ngươi thực sự đồng ý rồi sao?!"

"...Vâng..."

"Chuyện lẽ ra nên đồng ý sớm từ lâu, sao cứ phải hành hạ người ta thế hả! Chỉ là gia tộc Tử tước cỏn con mà dám khiến thành viên Hoàng thất cao quý phải sốt ruột thế này, ta thật muốn tống cổ ngươi vào ngục ngay lập tức, nhưng nể tình lần này nên ta tha cho đấy."

"……"

"Ô hô hô hô!"

"Xem ra tâm trạng người rất tốt."

Hôm đó, Tam Hoàng nữ cứ giữ mãi nụ cười mãn nguyện ấy mà vui vẻ cho đến tận lúc ra về.

.

.

.

"Biểu diễn tại yến tiệc của Hoàng nữ Điện hạ sao?"

"Cuối cùng cũng đợi được đến ngày này!"

"Oa!"

Tin tức vừa lan ra, các diễn viên của đoàn kịch Dante ai nấy đều vỡ òa trong phấn khích.

"Chuyện này đáng mừng đến thế sao?"

"Đương nhiên rồi ạ!"

Một diễn viên gật đầu lia lịa.

"Được mời đến yến tiệc Hoàng gia vốn đã là chuyện hiếm có khó tìm, huống chi lại là sinh nhật của Hoàng nữ Điện hạ... Sẽ nhận được biết bao nhiêu là quà cáp chứ, thưa Đoàn trưởng!"

"...Hóa ra là vì tiền à."

"Là danh tiếng và cả tiền bạc nữa chứ ạ!"

"Của cải và danh vọng, quả thực rất quan trọng."

Trong vài năm qua, với sự gia nhập của cả diễn viên cũ lẫn mới, quy mô của đoàn kịch Dante đã tiệm cận con số một trăm người.

Đến nước này, trong đoàn kịch chẳng còn ai muốn bị quý tộc sai khiến như những gã hề mua vui nữa. Dù phần lớn thành viên đều xuất thân bình dân, nhưng nhờ danh tiếng khó tin từ vở kịch 《Đế quốc Hoa Lệ》, họ bắt đầu nuôi dưỡng niềm kiêu hãnh của riêng mình.

Thế nhưng.

Đứng trước sự kiện tầm cỡ như tiệc sinh nhật của Hoàng nữ, niềm kiêu hãnh ấy xem ra cũng chẳng còn mấy tác dụng.

"Trước đây cứng đầu thế, cuối cùng chẳng phải vẫn chịu thua sao, cậu Lancel."

"Những lúc thế này lẽ ra bà phải khen tôi suy nghĩ thấu đáo mới đúng chứ, Phu nhân!"

Người tỏ ra nhiệt tình ủng hộ nhất, quả nhiên vẫn là Phu nhân Công tước Ochs và Nam tước Ivel Shen.

"Đoàn kịch khó khăn lắm mới gầy dựng được mà chẳng bao giờ tham gia tiệc tùng xã giao, ta đang thấy chán ngắt đây, thế này thì hay quá. Phải nhân cơ hội này chỉnh đốn lại mấy ả ranh con ngứa mắt mới được, hô hô."

"Hô hô hô, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để phò tá bà, thưa Phu nhân Ochs!"

Tóm lại là.

Ai nấy đều vui vẻ.

Ngoại trừ một người.

"Mary?"

"A, hả?!"

"Sao người em cứng đờ thế, từ nãy đến giờ?"

"A, chuyện đó, l-lộ, lộ liễu lắm ạ?"

Kể từ khi nghe tin được mời tham dự tiệc sinh nhật, ánh mắt Marigold cứ đảo qua đảo lại không yên, ngay cả bữa tối dọn sẵn cũng chẳng buồn động đũa.

"Làm sao đây, làm sao đây..."

Cô cắn móng tay, vẻ mặt đầy hoang mang rối loạn.

"Giá mà rải muộn một ngày thì tốt biết mấy... giờ mà thu hồi lại thì... hư hư hư...!"

"……?"

"Lời đã nói ra mà nuốt lại thì mặt mũi của mình... lòng tự trọng... hư hư hư... á á á á á!"

"Mary, thất lễ trong bữa tối quá đấy. Từ nãy đến giờ cứ ồn ào làm ta chẳng thể nào tập trung dùng bữa được."

"Hự! Xin lỗi Phu nhân Ochs."

'Rốt cuộc là có chuyện gì?'

Mặc dù nhìn bộ dạng thấp thỏm đứng ngồi không yên từng giây từng phút của Marigold cũng khá thú vị, nhưng cô nhóc này cứ một mực lảng tránh lý do vì sao mình lại bồn chồn như thế.

"Mình tiêu đời rồi...!"

Nguyên nhân khiến tinh thần Marigold sụp đổ phải truy ngược về rạng sáng hôm đó.

Có thể tìm thấy câu trả lời trong những tờ thư báo mà Quái đạo Mật Đường đã rải khắp đường phố Đế đô.

—————————

[Thư báo trước của Mật Đường]

— Ngày hành sự: Ngày 2 tháng 2.

— Địa điểm: Tiệc sinh nhật Tam Hoàng nữ Điện hạ.

— Vật phẩm: Khúc Vịnh Than Thuần Khiết.

— Sợi dây chuyền của Hoàng nữ Điện hạ, ta sẽ trộm lấy nó!

—————————

"A."

Trùng lịch rồi.

'Chuyện này quả thực nằm ngoài dự tính.'

Diễn viên Marigold và Quái đạo Mật Đường.

Sinh nhật Tam Hoàng nữ bỗng chốc trở thành ngày mà cả hai thân phận này phải cùng đứng trên một sân khấu.