137. Kế thừa Vòng lặp 3, Lancel trung thành. (15)
28.
Ba năm.
Đó là khoảng thời gian còn lại trước khi Marigold trưởng thành.
Ba năm, khoảng thời gian ngắn hơn tưởng tượng rất nhiều. Lancel, người đang sống cùng Marigold đã hồi quy ba lần, đang thấm thía sâu sắc sự thật này.
"Hộc, hộc."
Trước mắt anh là Marigold với đôi mắt sáng rực. Cơn gió thổi từ cửa sổ vào làm chiếc váy ngủ mỏng manh của nàng bay phấp phới.
Từ miệng nàng liên tục phả ra hơi thở nóng rực.
"Điện hạ?"
Lancel nuốt nước bọt.
Nếu ác mộng hiện hình từ trong giấc mơ, có lẽ sẽ mang lại cảm giác thế này chăng.
Dục vọng bị kìm nén suốt ba năm qua, tích tụ thành khối trong cơ thể, vào khoảnh khắc này đang tuôn trào qua toàn thân nàng.
"Lancel. Cậu chín muồi ngon thật đấy, Lancel. Ư hơ hơ hơ."
"Cái đó... Điện hạ. Hay là chúng ta nói chuyện trước, cứ từ từ từng bước một nhé? Thần nghĩ không cần thiết phải vội vàng thế đâu..."
"Nói chuyện. Đúng rồi, Lancel. Đây cũng là một kiểu nói chuyện. Một kiểu... nói chuyện thiết thực hơn cả ngôn từ..."
"Không, khoan đã."
"Lại đây nàoooo!"
Bị Marigold vừa mới làm lễ trưởng thành xong tóm lấy lôi lên giường, ký ức ba năm qua vụt qua trong đầu Lancel lần lượt hiện lên trước mắt.
"Cậu có biết Bổn chủ nhân đây đã phải nhịn bao lâu khi nhìn thấy miếng bánh kem ngay trước mắt không hả! Chính là lúc này!"
"Ư!"
Hương thơm hoa dại bao trùm lấy toàn thân.
.
.
.
Ba năm trước.
[Năm đầu Kế thừa]
Vì vụ náo động ma pháp do Marigold bất ngờ gây ra, Hoàng thất một phen long trời lở đất, phải mất tròn hai ngày mới tạm lắng xuống.
Chẳng hạn như chuyện trong dòng dõi Hoàng thất thực ra đã có người thức tỉnh tài năng ma pháp, hay chuyện thành tựu của Marigold sớm đã đạt đến Bậc 5, những sự thật đó vẫn chưa ai hay biết.
Chính vì thế, sự việc coi như được miễn cưỡng dẹp yên, còn Lancel lúc này đang sợ toát mồ hôi lạnh.
"Lancel à, xương của cậu đẹp thật đấy."
"Đây quả là lời khen lần đầu tiên thần được nghe trong đời đấy."
"Vừa rắn chắc lại vừa đầy đặn, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy tuyệt nhất."
Đó là những lời Marigold thốt ra trong khi sờ soạng khắp người anh.
"A, không được, đừng chạy! Đây là mệnh lệnh của Chủ quân."
"Người đang lạm quyền đấy, Điện hạ."
"Thêm chút nữa thôi mà!"
Cuối cùng vẫn bị tóm được, Lancel lườm Marigold một cái đầy bất lực.
"Vậy rốt cuộc người định làm cái gì mà lại lặn lội đến tận nơi này?"
"Hửm? Làm gì cơ?"
"......."
"Đ, đùa thôi, đùa chút thôi mà, dù sao ta cũng là chủ quân của cậu, cậu không được lườm ta dữ thế chứ... Á! Đã bảo là cậu đáng sợ lắm mà."
"Hừm."
Lancel thở dài, nhìn quanh bốn phía. Theo lẽ thường, giờ này đáng lẽ anh phải đang tập trung luyện kiếm, nhưng nơi hai người đang đứng lại là khu ổ chuột của Đế đô.
Giữa con phố người xe qua lại tấp nập, Lancel và Marigold đang ngồi trong một cỗ xe ngựa.
"Ta đi tìm thuộc hạ cho Lancel."
"Thuộc hạ của thần?"
"Kị sĩ đoàn!"
Lancel lại nhìn quanh bốn phía.
"Ở cái nơi này sao?"
"Ừm!"
"......?"
—————————
[Mô phỏng Quý cô Sa cơ]
Đang tạo lịch trình tuần thứ 1 tháng 7.
Thứ Hai - Quảng bá kị sĩ đoàn. (Địa điểm: Khu ổ chuột)
Thứ Ba - Quảng bá kị sĩ đoàn. (Địa điểm: Kị sĩ đoàn Hoàng gia)
Thứ Tư - Quảng bá kị sĩ đoàn. (Địa điểm: Chợ Trung tâm)
Thứ Năm - Quảng bá kị sĩ đoàn. (Địa điểm: Quảng trường)
Thứ Sáu - Quảng bá kị sĩ đoàn. (Địa điểm: Đấu trường)
Thứ Bảy - Nghỉ ngơi tại Hoàng thất.
Chủ Nhật - Nghỉ ngơi tại Gia tộc.
※ A, kị sĩ đoàn! Kị sĩ đoàn trung thành! Chỉ có nó mới là sức mạnh của quân chủ!
—————————
Thứ Hai.
Marigold dùng ma pháp bay nhẹ nhàng lên nóc xe ngựa.
"A, ta tuyên bố với dân nghèo Đế quốc! Chỉ cần có thực lực, dù là dân nghèo ta cũng sẽ biến các ngươi thành kị sĩ! Những kẻ muốn trở thành Kị sĩ Đế quốc, hãy về dưới trướng ta...!"
"Người nghiêm túc đấy à?"
"Hả? A, Lancel, cậu làm cái gì thế!"
"Xin hãy trật tự!"
"Cốp!"
Lancel với vẻ mặt hoang đường lôi tuột Marigold xuống. Kết quả, hoạt động quảng bá kị sĩ đoàn hôm thứ Hai tan thành mây khói.
"Oa a... Ta thấy thuộc hạ không nên cốc đầu Chủ quân đâu... Dù sao bây giờ ta cũng là Chủ quân của Lancel... Hơn nữa còn là một Hoàng nữ cơ mà..."
"Thần xin lỗi vì đã động thủ trước, nhưng người suýt chút nữa đã khơi mào một cuộc cách mạng ở Đế quốc rồi đấy, Điện hạ. Người điên thật rồi sao? Người còn tỉnh táo không đấy?"
"Ư..."
"Xin hãy an phận đi theo thần. Nếu không thần sẽ giận đấy."
Cứ thế.
Ý chí cải cách cấp tiến bùng phát bất ngờ của Hoàng tộc, cuối cùng đã tan thành mây khói bởi cú cốc đầu không chút do dự của Lancel.
Ngay cả người dân khu ổ chuột cũng chỉ bàn tán rằng "Có con điên nào đó chạy đến nói lảm nhảm gì ấy!", sự việc rốt cuộc chỉ lưu lại như một truyền thuyết chẳng lành rồi dần chìm vào quên lãng. Đây quả là một chuyện may mắn.
Đến thứ Ba, Marigold thay đổi kế hoạch tác chiến.
"Lancel, chuyện hôm qua ta đã kiểm điểm rồi. Thế nên, lần này chúng ta không tuyển từ thường dân nữa, mà chuyển sang tuyển chọn từ Kị sĩ Hoàng Cung đi."
"Người suy nghĩ chu đáo thật."
Từ thứ Ba đến thứ Sáu.
Trong bốn ngày tiếp theo, Marigold đi đi lại lại giữa Hoàng thất và khắp nơi trên Đế đô, bắt đầu công cuộc quảng bá cho kị sĩ đoàn.
"Hiện tại ta chẳng thể cho các ngươi cái gì cả! Nhưng mà! Chỉ cần sát cánh chiến đấu cùng ta và Lancel, ta đảm bảo trong tương lai không xa, các ngươi chắc chắn sẽ đạt được vinh quang và chiến công!"
Thực tế, Marigold và Lancel là những nhân vật khá nổi tiếng trên Đế đô này.
Bởi lẽ văn hóa viết thư do hai người khởi xướng đến nay vẫn đang tạo nên cơn sốt tại Đế đô.
Ngay cả bây giờ, báo chí trong các salon vẫn bán chạy, và Tháp đồng hồ Đế đô mỗi chiều đều đông nghịt người chen chúc.
Bàn về danh tiếng, họ có thể nói là không chê vào đâu được.
Tuy nhiên, nói là vậy, nhưng nếu hỏi danh tiếng có lớn đến mức khiến các Kị sĩ Hoàng cung hay Kị sĩ Hoàng gia lựa chọn gia nhập Kị sĩ đoàn Marigold hay không...
"Tại sao lại chẳng có ma nào đến thế hả?!"
"Điện hạ, sàn nhà bẩn lắm, mời người đứng dậy cho."
Lancel đỡ Marigold đang nằm lăn lóc trên sàn hành lang Hoàng thất dậy.
"Lancel, lạ quá đi. Tại sao lại không có ai đến chứ. Rõ ràng ta đã nỗ lực đi tuyên truyền thế cơ mà!"
"Cái này ấy mà, trong Hoàng thất vốn dĩ không có nhiều kị sĩ chịu từ bỏ lựa chọn ổn định để dấn thân vào mạo hiểm đâu."
"......Nhưng mà Fina và Claria đều bảo đây là ý tưởng rất tuyệt mà..."
Năm đầu tiên thừa kế quyền vị, nàng tập trung vào việc chiêu mộ kị sĩ đoàn, kết quả là lỗ vốn mất toi cả một năm trời.
Thứ nàng nhận được, chỉ là một bài học cay đắng - "Hóa ra Hoàng nữ lên ngôi nhờ may mắn thì danh vọng cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Đó cũng là lẽ tất nhiên.
"Thời đại ngày nay, việc khéo chọn minh chủ cũng được coi là tố chất của kị sĩ. Đối với những kị sĩ đã thành danh, Kị sĩ đoàn Marigold quả thực thiếu sức hấp dẫn."
"Quá đáng!"
"Nói tóm lại, đây là nơi khiến người ta không thể hạ quyết tâm lựa chọn."
Thực tế, những kị sĩ vào được Hoàng thất đều là những nhân vật tiền đồ vô lượng, con đường quan lộ có thể nói là thênh thang rộng mở.
Ngay cả trường hợp Lancel trở thành Kị sĩ Hoàng Cung cũng là hiếm gặp, chẳng phải quá hiển nhiên sao? Họ là top 1% của Đế quốc, là những kị sĩ có con mắt cao hơn đầu.
Dù Marigold có nổi tiếng đến đâu cũng khó lòng khơi dậy hứng thú của họ.
Bàn về thứ hạng trong nội bộ Hoàng thất, nàng và Tam Hoàng nữ Claria có thể nói là đang tranh nhau vị trí đội sổ.
Đang yên đang lành bỏ qua những Hoàng tộc có thứ hạng cao hơn hẳn để đến đầu quân cho Marigold, chuyện đó là không thể nào.
Tất nhiên, nói thì nói vậy nhưng cũng chẳng cần phải thất vọng.
"Nhưng mà, chẳng phải vẫn còn Gia tộc Marigold và Gia tộc Dante sao? Xin đừng quá đau lòng, Điện hạ."
Phải rồi.
Tuy so với các Hoàng tộc khác thì thế lực yếu ớt, nhưng Marigold cũng thực sự có những gia tộc trung thành với mình.
Nếu triệu tập hết binh lực lại, chắc cũng được khoảng trăm người nhỉ? Số lượng này thừa sức nghiền nát mấy quý tộc địa phương.
Tam Hoàng nữ Claria cũng rất thân thiện với Marigold, nếu lôi kéo được cô ấy, thì việc tìm một chỗ dựng pháo đài cũng chẳng khó khăn gì.
Thế vẫn chưa đủ sao?
Ít nhất Lancel nghĩ là vậy.
Tất nhiên, dường như điều đó vẫn chưa thể khiến Marigold hài lòng.
"Lancel, xem ra vẫn phải lập chiến công để thu phục lòng người thôi. Ta muốn vang danh nơi biên ải, sau đó chiêu mộ hàng loạt gia tộc trung thành với ta."
"Người nghiêm túc đấy chứ?"
"Ừm. Cậu nhìn vào đôi mắt chứa chan chân tình của Chủ quân này là biết mà."
"......."
"......."
"......Người nhắm mắt lại đi."
"A ư!"
Marigold dụi mắt, nhìn Lancel lần nữa.
"Lancel."
Ánh mắt ấy vô cùng chân thành.
"Kiếp này ta muốn kết hôn với Lancel, cùng gia đình và bạn bè sống hạnh phúc vui vẻ mãi mãi. Để thực hiện mục tiêu đó, việc gì ta cũng dám làm."
Câu nói ấy thốt ra không chút do dự, chẳng khác nào một lời cầu hôn. Lancel chỉ biết gãi cằm, ho khan vài tiếng.
Thứ tình cảm bộc trực, không chút che giấu này của Marigold, dù có nhìn mấy trăm năm cũng vẫn không thể nào quen được.
"Thế nên, xuất chinh thôi, Lancel!"
"Liệu Điện hạ Violet có chấp thuận không?"
Đại Hoàng nữ Violet hiện đang thay mặt Hoàng đế ốm liệt giường cai quản cả Đế quốc.
Bất kỳ cuộc xuất chinh nào không được cô ấy cho phép đều sẽ bị coi là mưu phản. Lancel không dám chắc chuyến đi lần này của Marigold sẽ được phê chuẩn.
.
.
.
"Được thôi."
Câu trả lời đến không chút do dự.
Dưới lớp mạng che mặt, khóe miệng Đại Hoàng nữ Violet vương một nụ cười dịu dàng.
Trước tuyên bố muốn đi lập công dựng nghiệp đầy bất ngờ của Marigold, cô ấy chẳng hề tỏ ra mảy may dao động.
"Khắp nơi trên dưới Đế quốc đều đang cần sự giúp đỡ của kị sĩ. Một khi Mary đã nhất quyết muốn đích thân ra trận, ta cũng sẽ không ngăn cản. Hơn nữa, nếu có Hoàng tộc thân chinh, đám quý tộc già nua cứng đầu khó bảo ở biên cương hẳn sẽ phải thót tim một phen sau bao ngày yên ổn. Chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao?"
Cô ấy đang toan tính điều gì đây?
Lancel nhận ra, ánh mắt ẩn sau lớp mạng che mặt của Đại Hoàng nữ lúc này không hướng về phía Marigold, mà là đang nhắm vào anh.
"......."
Anh có thể thấy nụ cười kia càng thêm sâu sắc.
'Đại Hoàng nữ của lần này, rốt cuộc là bạn hay thù?'
Thú thật, đây là người phụ nữ khó phân biệt địch ta nhất. Bởi lẽ mối quan tâm của cô ấy chỉ gói gọn trong một điều duy nhất - quyền lực của Đế quốc, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Kẻ có ích cho quyền lực chính là đồng minh, kẻ ngáng đường ắt là kẻ địch.
Huyết thống, ân oán, tín ngưỡng, hay đạo đức... đối với cô ấy khi đã trưởng thành mà nói, tất cả có lẽ đều phải dẹp sang một bên.
Theo một khía cạnh nào đó, cô ấy là một người phụ nữ rất dễ nhìn thấu, nhưng cũng chính vì thế mà lại càng trở nên khó lường hơn.
Đồng minh.
Hay kẻ địch.
Đại Hoàng nữ của kiếp sống này, rốt cuộc sẽ đứng về phía nào đây?
"Mary, Lancel. Chúng ta là bạn bè, đúng chứ?"
"Người đã hỏi câu đó bao nhiêu lần rồi đấy."
"A ha ha, tuyệt đối đừng để bị thương đấy, nhất định phải bình an trở về."
"Chúng em đi một lát rồi sẽ về ngay, chị Violet."
Marigold mỉm cười đáp lại. Chẳng biết có phải là ảo giác của anh hay không, nhưng ánh mắt nàng dường như ánh lên vài phần sắc bén.
"Em cũng muốn làm bạn với chị Violet. Kể cả sau này, mãi mãi vẫn sẽ như vậy."
"Hơ hơ. Mary, em bây giờ quả thực đã ra dáng thành viên Hoàng thất rồi đấy. Rất xuất sắc. Chị sẽ cổ vũ cho em. Chị nói thật lòng đấy."
"......."
Marigold quay người lại, tà váy cuốn theo một cơn gió mạnh. Nàng nắm chặt lấy tay Lancel, rảo bước thật nhanh rời khỏi phòng yết kiến của hoàng cung.
"Hự, ta suýt chút nữa thì tè ra quần rồi. Lancel, mau đưa ta vào nhà vệ sinh ngay!"
"Hóa ra ban nãy là người đang hư trương thanh thế à."
"Nhanh lên đi mà, ư ư!"
Một tháng sau.
Marigold đã thành lập một kị sĩ đoàn gồm hai mươi người, chính thức bước lên con đường chinh phạt. Điểm đến là phía Đông của Đế quốc - vùng đất hỗn loạn triền miên khói lửa bởi những cuộc chiến lớn nhỏ.
"Đừng có để bị trúng tên vào đầu gối nữa rồi mới lết về đấy nhé, cậu Lancel. Tôi muốn nhìn thấy cậu trở về lành lặn nguyên vẹn cơ."
"Tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Không phải cố gắng, mà là bắt buộc phải làm được. Điện hạ, người cũng xin hãy bảo trọng."
"Ừm, Nam tước Ivel. Đừng quên chuyện xuất bản sách giúp ta đấy."
"Thần nào dám chậm trễ."
'Sách sao?'
Lancel chưa từng nghe nói đến chuyện này, anh quay sang nhìn Marigold.
"Người nói sách gì cơ?"
"À, cái đó thì..."
"Người đã lén lút làm gì sau lưng thần vậy?"
"Ta, ta chỉ viết một cuốn tiểu thuyết thôi mà. Ta chỉ phụ trách kể lại nội dung, còn chấp bút là do người viết thuê..."
"Chuyện này thần chưa từng nghe người nhắc đến đấy?"
"Ái chà, thì đại khái là như thế! Được rồi, chúng ta xuất phát thôi!"
Cảm giác trong lòng cứ thấy bất an thế nào ấy.
Tuy rằng đến sát giờ xuất phát anh mới biết chuyện này, nhưng cuốn sách đó kể về câu chuyện "tiền kiếp" của Marigold.
Ký ức về Vòng lặp trước mà nàng vẫn còn nhớ rõ.
Một cuốn sách mang tên 《Hôn nhân cùng chàng Quý tộc trẻ》.
'Hôn nhân cùng chàng Quý tộc trẻ à.'
Cái tên này nghe quen quen, hình như đã thấy ở đâu rồi.
Lancel dễ dàng nhớ lại ngay.
— Hôn nhân cùng chàng Quý tộc trẻ, Lancel Dante.
Sao anh có thể không biết được chứ. Đây chẳng phải chính là tiêu đề kết thúc mà Lancel đã nhìn thấy khi lần đầu gặp gỡ Marigold sao.
Ngoại trừ những cái kết phải bỏ mạng nơi đất khách quê người, thì đây gần như là cái kết bình thường đầu tiên mà anh nhìn thấy.
Nhớ lại thì, mối quan hệ giữa Lancel và Marigold khi đó chẳng hề thân thiết. So với bây giờ, thực sự chẳng khác nào người dưng nước lã.
Lancel của ngày ấy chưa từng nghĩ rằng mối duyên phận này lại kéo dài lâu đến thế... Rốt cuộc trong sách viết những gì nhỉ?
Lancel bỗng cảm thấy tò mò về nội dung cuốn sách mà Marigold đã viết.
"A, đi nhanh lên nào! Xuất phát!"
Marigold mười sáu tuổi.
Xuất chinh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
