Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 2 - 75. Hải quân Marigold (12)

================================

24.

Marigold một sừng tắm mình trong ánh trăng xanh.

Lancel nhìn bóng hình chân trần đang chậm rãi bước xuống từ bệ cửa sổ, đã lường trước được chuyện sắp xảy ra.

"Khoan đã, Mary."

Anh vội đưa tay ra, chặn vai người đang muốn lại gần.

"Sao cô lại ở đây nữa rồi? Nếu không bận thì chúng ta... nói chuyện một chút được không?"

Kỳ lạ là, Lancel trong không gian này lại bất lực đến lạ thường. Toàn thân nặng trĩu như đang đi dạo dưới đáy biển, tứ chi rã rời.

Ngay cả động tác xuống giường cũng chậm chạp, ì ạch. Thậm chí việc né tránh Marigold đang từ từ tiến lại cũng trở nên khó khăn.

'Giấc mơ? Không, sao đây có thể là mơ được...'

Nếu chỉ đơn giản quy kết là một giấc mơ thì lại quá đỗi chân thực.

Hương thơm đầu hạ len lỏi qua khung cửa sổ thấm vào đầu mũi, cơn gió thoảng qua vai Marigold mang theo hương hoa dại.

Mọi thứ lấp đầy không gian này đều chân thực đến mức có thể chạm vào.

Cùng một không gian.

Cùng một hoàn cảnh.

Cùng một Marigold.

Lancel thực sự không thể kìm được sự tò mò về chân tướng của người đã vượt qua cả vòng lặp để tái ngộ này. Dù đã hồi quy hàng chục lần, đây vẫn là lần đầu tiên.

"Mary... phải không? Cô là Mary đúng không? À, tôi chỉ thật sự tò mò nên mới hỏi thôi, đừng hiểu lầm. Khoan đã. Này. Không phải chỗ đó. Ưm!"

Nhưng Marigold không hề đáp lại. Nàng chỉ lặng lẽ giữ lấy cơ thể anh rồi bế bổng lên.

Dù cả chiều cao lẫn cân nặng Lancel đều chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng Marigold lại như không cảm nhận được sức nặng, nhẹ nhàng nhấc bổng Lancel lên.

Rồi từ từ đưa anh trở lại giường. Ngay phía trước cơ thể đang nằm nghiêng của anh, Marigold cũng lặng lẽ nằm xuống theo.

'…….'

Marigold tắm mình trong ánh trăng tỏa ra một bầu không khí mê hoặc.

Làn da trắng đến phát sáng, gương mặt không một tì vết, và đôi đồng tử ánh lên sắc ngọc bích nhàn nhạt.

Marigold và Lancel lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt nhau. Như thể muốn khắc sâu sự tồn tại của đối phương vào võng mạc, họ nhìn nhau hồi lâu.

"Mary...?"

Lancel bất giác đưa tay về phía Marigold. Nhẹ nhàng dùng ngón tay chạm vào gò má nàng.

Nàng nhắm mắt lại, áp vào lòng bàn tay Lancel. Tựa như đang lặng lẽ thưởng thức cảm giác và hơi ấm truyền đến từ nơi đó.

Marigold một sừng.

Cuộc gặp gỡ vượt qua cả vòng lặp.

Một nơi tuyệt đối không thể xem là mơ.

"Tôi hỏi tại sao cô lại ở đây, Mary. Trả lời tôi đi."

Đối mặt với câu hỏi của Lancel, Marigold chậm rãi mở mắt.

Liệu nàng sẽ trả lời chăng?

Kỳ vọng đó nhanh chóng tan vỡ.

"Ưm!"

Đôi môi nàng đột ngột ập đến, như mọi khi, phủ lên môi Lancel.

'Lại giở trò này!'

Lần này, thứ cuối cùng còn sót lại cũng chỉ là cảm giác tồn tại mãnh liệt của Marigold qua đôi môi và kẽ răng.

.

.

.

"Á!"

Anh búng trán Marigold một cái.

Nàng vốn đang ngẩn người đón gió biển bỗng kêu lên một tiếng đau điếng, mắt đã rưng rưng lệ.

"Sao tự nhiên ngài lại đánh em, Lancel đại nhân."

"Không vì sao cả."

"……?"

"Không được bắt nạt Mary, Lancel Dante!"

Marigold mang vẻ mặt đầy tủi thân.

Tóm lại đều là lỗi của cô.

"Chẳng lẽ vì lúc ngủ em đùa một chút mà ngài thù dai đến vậy sao..."

"……?"

Từ phía bên kia boong tàu, bóng dáng của Quần đảo dần hiện ra.

25.

"Người đâu rồi!"

"Ở đây ạ!"

Nam tước Kolar mồ hôi nhễ nhại chạy về phía căn cứ Hải quân.

"Lancel Dante!"

Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, hai gương mặt quen thuộc đồng thời quay lại nhìn Nam tước Kolar.

"Tên nhóc này vậy mà chưa chết à!"

Nam tước Kolar vốn bán tín bán nghi trước tin Lancel Dante và Marigold còn sống sót.

Nhưng khi thấy họ bình an vô sự ngồi đó, thậm chí còn chẳng sụt cân, ông đã gọi tên thần linh từ tận đáy lòng sau một thời gian dài.

"Vậy mà còn sống à!"

"Lâu ngày gặp lại mà ngài nói vậy sao."

"Đây là chuyện tốt mà! Ta suýt chút nữa là phải chạy đến dập đầu tạ tội với Tử tước Dante rồi đấy!"

"Hóa ra ngài vẫn chưa đi à."

"Ta cứ lần lữa mãi phòng hờ có bất trắc. Mary! Nhóc còn sống đúng là tốt quá rồi!"

"Vâng ạ! Nhưng mà việc thăng chức của tôi thế nào rồi, thưa Đại tá?"

"Không phải cô đã là binh nhất rồi sao? Thôi thì, dù sao cũng đã ba năm rồi, cứ giữ nguyên cấp bậc cho cô vậy."

"Thăng liền hai cấp!"

Bàn tay dày dặn của Nam tước Kolar đồng thời xoa rối tóc của Lancel và Marigold.

"Sống sót trở về là tốt rồi! Các cậu rốt cuộc đã đi đâu suốt thời gian qua vậy? Không phải một hai ngày, mà là tròn ba năm đấy."

"Cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là trôi dạt đến một hòn đảo vô danh rồi sống ở đó thôi ạ."

"Sống ở đó?"

"Không có thuyền nào đi qua, không sống ở đó thì làm gì được?"

"Trời ạ."

"Nhưng mà cũng khá thú vị."

"Gì cơ? Thú vị? Trôi dạt?"

"Vâng."

"Đúng vậy. Vui lắm ạ. Lần sau em còn muốn đi nữa."

"Trôi dạt?"

"Vâng!"

Phản ứng nghiêm túc của Marigold khiến Nam tước Kolar nhất thời nghẹn lời. Ngay cả Lancel dường như cũng đồng tình với nàng.

Một nam một nữ trôi dạt đến đảo hoang à...

Nam tước Kolar vội vàng ngăn dòng suy tưởng của mình lại. Dù sao thì người trong cuộc thấy vui là được rồi?

"Ngài nói đã tìm thấy Hoàng nữ Điện hạ rồi sao?"

"Vốn tưởng đã tìm thấy nhưng lại mừng hụt. Nhưng hình như đã điều tra ra kẻ đã đưa người đi."

"Là ai..."

"Râu Đen. Một thủ lĩnh hải tặc mới xuất hiện ở vùng biển này. Tiếp theo chỉ cần truy đuổi gã đó là được phải không? Cậu đã trở về rồi thì cũng nên tranh thủ lập chút công trạng chứ? Cơ hội trở thành Anh hùng Đế quốc không có nhiều đâu."

Đúng là vậy.

Lancel sờ sờ chiếc cằm nhẵn nhụi của mình.

Trên đường đi, anh đã xử lý sạch sẽ tất cả những tên hải tặc còn nhớ mặt mình.

Dù có lọt lưới con cá nào, cũng sẽ không có nhiều người tin lời của chúng.

'Nếu thật sự có kẻ lọt lưới, đến lúc đó giải quyết sau cũng được.'

Nghĩ xong, Lancel gật đầu.

"Ra là vậy."

"Dù sao cũng chúc mừng cậu còn sống, Lancel. Ta đã nghĩ chính mình điều động hải quân, cuối cùng lại đem một Kị sĩ tiền đồ vô lượng đi ném cho cá ăn rồi."

"Dù sao cái thân này cũng đáng lẽ phải làm mồi cho cá từ lâu rồi, chết thì có sao đâu."

"Này, cậu bạn trẻ. Mạng sống phải biết trân trọng chứ, nói gì vậy."

"Đúng vậy đó, Lancel đại nhân. Mạng này là do em cứu, xin ngài hãy trân trọng nó."

Marigold xen vào. Nói đi cũng phải nói lại, lần này Lancel sống sót được, đúng là nhờ có nàng.

'Nhưng rốt cuộc làm sao nàng tìm được mình nhỉ?'

Nghĩ lại cũng thấy sự trùng hợp này quá đỗi kỳ diệu. Marigold vừa hay lại ở Quần đảo, lại vừa đúng lúc phát hiện ra mình rơi xuống biển.

Kể từ khi gặp nàng, đã có quá nhiều chuyện vượt ngoài sức tưởng tượng xảy ra, nên sự trùng hợp cỡ này, anh cũng chỉ đành cho qua với suy nghĩ 'chắc là vậy thôi'.

'Định mệnh...'

Ai mà biết được.

.

.

.

"Huhu, hu hu hu!"

Tối hôm đó, tiểu thư Ashford sau khi uống vài ly trong bữa tiệc bỗng dưng khóc như mưa.

"Cô ta bị sao vậy?"

"Không có gì to tát đâu. Nghe nói Công tước đại nhân đã ra lệnh, trước khi tìm được Hoàng nữ Điện hạ, không được phép bước chân ra khỏi đảo."

"Quân đội hoàng gia đã rút về hết rồi, chỉ còn lại một mình cô ta thôi sao?"

"Chính là như vậy."

Rời xa Đế đô phồn hoa.

Bị mắc kẹt ở Quần đảo, tiểu thư Ashford chỉ có thể mang một bộ mặt rầu rĩ.

Tam Hoàng nữ Điện hạ mà Lancel đã cất giấu kỹ lưỡng, e rằng sau này sẽ không bao giờ tìm thấy được nữa.

Tuổi xuân của một trong tam đại mỹ nhân Đế quốc, có lẽ sẽ phải lãng phí hết ở hòn đảo này.

"Huhu, ta là một người phụ nữ đáng thương. Thật đáng thương. Một người phụ nữ quá đáng thương. Huhu."

Tiểu thư Ashford lẩm bẩm như vậy, trước mặt là sơn hào hải vị và rượu ngon hảo hạng, xung quanh là các thị tòng vây quanh quạt mát xoa bóp, hầu hạ hết mực ân cần.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tiểu thư Ashford dường như vẫn không thể chịu đựng nổi cảnh ngộ bi thảm bị giam cầm trên hòn đảo này của mình.

"Đúng là một người phụ nữ chẳng biết gì cả."

Lancel nở một nụ cười khổ.

'Thị tòng trưởng quả là một người thương con gái. Vì tình hình Đế quốc trở nên kỳ lạ, nên ông ta dứt khoát muốn gửi con gái đến đây lánh nạn thì phải.'

Đúng vậy.

Bảo một tiểu thư được nuôi trong lồng kính đi tìm Hoàng nữ Điện hạ, yêu cầu này quả thực quá đáng.

Người mất tích trên biển thường sẽ được mặc định là đã chết, dù còn sống cũng khó mà tìm thấy trong thời gian ngắn.

Ngay cả Lancel và Marigold cũng phải mất ba năm mới quay về được đây.

Vậy mà lại giao chuyện này cho một người phụ nữ như thế. Đây rõ ràng là chiêu trò để đưa con gái ra khỏi Đế đô lánh nạn.

Từ nay về sau, Đế quốc sẽ bị chia thành hơn mười mảnh, mở màn cho một cuộc chiến tranh không hồi kết.

Nơi thực sự an toàn ngoài Quần đảo ra e rằng không còn nơi nào khác.

Thị tòng trưởng quả là đã đi một nước cờ cao tay.

"Huhu... Thật đáng thương. Ta chính là nữ chính bi kịch vừa đáng thương, vừa diễm lệ lại vừa thê thảm trong nhà hát Đế đô..."

"……."

Những người dân Đế quốc sắp tới đến cả rau dại cũng không có mà ăn, nếu thấy cảnh này sẽ nghĩ gì đây.

"Lancel đại nhân, thì ra ngài ở đây."

Đột nhiên.

Một cái đầu nhỏ chui vào từ dưới sườn anh, là Marigold.

Cô nhóc ghé vào tai anh thì thầm.

"Là chuyện của Pia ạ. Em đã đưa cô ấy đến nơi Lancel đại nhân nói rồi, cô ấy có vẻ thích nơi đó hơn em tưởng."

"Làm tốt lắm."

Marigold lại hạ thấp giọng nói.

Xem ra nàng vừa đưa Tam Hoàng nữ đi xong đã quay về ngay.

"Nhưng mà ngài đã chuẩn bị nơi đó từ khi nào vậy ạ? Làm biệt thự nghỉ dưỡng thì sang trọng quá rồi, em cũng phải giật mình."

"Cái đó thì..."

Lancel suy nghĩ một lát rồi trả lời.

"Chỉ là... tôi muốn tìm một nơi có thể nghỉ ngơi thoải mái... nên đã tìm trước thôi."

"Hì. Suy nghĩ của các quý tộc đúng là khác người thường thật. Người bình thường sao nỡ tiêu tiền vào những nơi như vậy."

"Ý cô là tôi vung tay quá trán?"

"Đâu có ạ. Em đâu có nói đến mức đó."

"...Trong giới quý tộc, người không ham tiền như tôi cũng hiếm lắm đấy."

"Vậy sao ạ?"

"Là vậy đó."

"Em tin ngài mà."

"……."

Căn biệt thự ở Quần đảo.

Đó là một nơi không ai hay biết, là chốn Lancel thường tìm về mỗi khi muốn ở một mình.

Ở nơi đó, Lancel luôn sống mỗi ngày như một cái xác không hồn. Lần này, nếu không có Marigold, anh vốn cũng định tiếp tục như vậy.

Kể từ khi nhận ra rằng sống vật vờ cho qua ngày vẫn tốt hơn là tự kết liễu, đó đã trở thành cách mà anh lựa chọn.

Phải. Đối với anh, khoảng thời gian ở Quần đảo có lẽ chính là một sự thay thế cho cái chết.

Nếu như chưa từng gặp được Marigold, có lẽ giờ này anh vẫn đang mài mòn phần lớn tháng năm ở nơi đó chăng?

"Mary."

"Vâng, Lancel đại nhân."

"Em thích Quần đảo không?"

"Chỉ cần được ở bên Lancel đại nhân, đi đâu em cũng thấy vui ạ."

Tán tỉnh à?

"Hì hì."

Marigold dường như rất hài lòng với câu trả lời của mình.

Dĩ nhiên, lòng anh chẳng gợn chút sóng.

"Lancel đại nhân thấy sao ạ?"

"......Chuyện này thì..."

Lancel thoáng mường tượng vòng lặp này sẽ ra sao nếu không có Marigold.

Nếu như có một phép màu nào đó giúp anh sống sót và đến được Quần đảo mà không cần sự giúp đỡ của nàng, thì sẽ thế nào nhỉ.

Nếu như trải qua những ngày tháng bình yên không có bất kỳ sự kiện hay biến cố nào, thì sẽ ra sao đây.

Lancel lặng lẽ suy ngẫm, rồi khóe môi anh sớm nở một nụ cười.

Kỳ nghỉ lần này.

"Khá tuyệt đấy."

Không tệ chút nào.

Thậm chí đến mức, sau này có lẽ anh sẽ còn hoài niệm về khoảnh khắc này.

Cứ thế, mười năm trôi qua.

.

.

.

[Thời gian trò chơi 10 năm 0 ngày]

— Marigold đã tròn 25 tuổi.

— Không có đối tượng kết hôn.

— Thành tựu đạt được.

▶Chỉ cùng một người +300 điểm.

▷Chỉ một người này +300 điểm.

▶Ân nhân của Hoàng nữ +100 điểm.

▷Binh nhất Hải quân +50 điểm.

— Tổng điểm thành tựu đã đạt 2000 điểm.

— Đã tích lũy "1 lần" Kế thừa Kí ức.

— Số điểm còn lại cần cho lần Kế thừa Kí ức tiếp theo. (500/1500 điểm)

[Kết thúc Ngoại truyện 5. Nữ hoàng Biển sâu Marigold và Hòn đảo Ảo ảnh]

— Kết thúc đã được đưa vào 'Album Hồi ức'.

— Mở album để xem.

.

.

.

Cuộc sống chung của ba người đã mang đến cho Marigold niềm hạnh phúc vô bờ.

Ban ngày ở căn cứ Hải quân, ban đêm ở biệt thự, còn ngày nghỉ thì dạo bước trên những con phố của Quần đảo.

Cuộc đời Marigold giờ đây đã không còn gì để cầu mong, nguyện vọng duy nhất của nàng là những ngày tháng như hiện tại sẽ kéo dài mãi.

Thế nhưng, cuộc sống bình yên đã bị phá vỡ bởi sự ra đi của một thành viên trong gia đình.

— Đừng đau buồn. Cho đến ngày chúng ta gặp lại.

Hai người còn lại sống trong những ngày tháng đau thương.

Cứ như vậy.

Vài năm thấm thoát trôi qua.

Cuối cùng, Marigold cũng đứng dậy từ nỗi buồn.

Trước mối đe dọa một lần nữa ập đến, nàng đã hạ quyết tâm.

'Hòn đảo này, nơi duy nhất em từng sống cùng anh, là di sản duy nhất của em. Em tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai phá hủy nơi đây.'

Để bảo vệ nấm mồ của người đã khuất, căn biệt thự, và người cuối cùng còn ở lại bên cạnh.

'Bởi vì đây là việc duy nhất mà em giỏi.'

Công việc thuần hóa cá voi.

Hòn đảo của Marigold dần được bao bọc bởi những con cá voi do chính tay nàng thuần hóa.

Từ một con thành hai con, hai con thành bốn con, bốn con thành tám con... Bắt đầu từ cá voi, rồi đến bạch tuộc và cá mập.

Hàng trăm.

Hàng nghìn.

Hàng vạn.

'Làm tốt lắm, Mary. Giờ thì cô là chủ nhân của vùng Quần đảo này rồi. Hãy đánh chìm tất cả thuyền của lũ phản bội đó đi.'

Giờ đây, không một sinh vật nào có thể đến gần vùng đất này.

Dù là thuyền của hải tặc, hay chiến hạm của Đế quốc, tất cả đều tan tành trước phòng tuyến do Marigold dựng nên.

Có ngày là vòi của Kraken, có ngày là vây đuôi của cá voi khổng lồ, có ngày là hàm răng sắc nhọn của cá mập, tất cả những kẻ lạ mặt mon men đến gần Quần đảo đều bị ngăn chặn triệt để.

Cuối cùng, chiến tranh cũng kết thúc.

Trên mảnh đất đã tìm lại được hòa bình này.

Truyền thuyết về Nữ hoàng Biển sâu được lan truyền khắp bốn phương.

"Chúng thần tôn thờ người, hỡi chủ nhân của Hòn đảo Ảo ảnh, của Quần đảo."

Sự tồn tại của nàng hóa thành thần thoại được lưu truyền cho hậu thế.

Mãi mãi về sau.

[Nữ hoàng Biển sâu Marigold và Hòn đảo Ảo ảnh - Hết]

※Hình phạt do vi phạm: Nhận 15 điểm Nghiệp lực.

— Bạn có muốn sử dụng '1 lần' Kế thừa Kí ức không?

.

.

.

"Quả nhiên là không thể kết thúc một cách bình thường được mà. Marigold."

Lancel đỡ lấy cái đầu đang choáng váng của mình.

Hành tung phi thường của Marigold quả thực khiến người ta chóng mặt, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là cái chết của chính Lancel.

"Tại sao mình cứ chết đi chết lại thế này?"

Đây tuyệt đối không phải là một cái chết vô cớ.

Cũng không phải vì muốn chết mà chết.

Rõ ràng là có một nguyên nhân nào đó.

"Hơn nữa, Quần đảo lại có thể xuất hiện quân phản loạn."

Trong ký ức của Lancel, Quần đảo từng là một nơi an toàn. Ít nhất là trong suốt mười năm anh còn sống, gần như luôn là như vậy.

Anh hoàn toàn không nghĩ tới chuyện sau mười năm đó lại có quân phản loạn xâm lược.

Có lẽ cái chết của anh cũng là một mắt xích trong chuỗi sự kiện này.

Dù không thể biết chắc.

"Mà khoan đã."

Ánh mắt Lancel dừng lại ở dòng chữ tiếp theo - phần ghi "Hình phạt do vi phạm".

May mà không như lần đó, điểm Nghiệp lực không tăng vọt lên 200, nhưng 15 điểm cũng không phải là hoàn toàn an toàn.

'Điểm Nghiệp lực đạt 15 thì sẽ bị gì nhỉ?'

Anh thoáng nhớ lại.

— Trên 10 điểm: Vốn khởi hành ban đầu sẽ bị trộm mất.

Là số tiền được cấp cho Marigold... khoảng 10 đồng bạc.

"Chỉ có chút tiền đó mà cũng đáng để trộm sao?"

Đến gan bọ chét cũng muốn vắt kiệt thì đúng là quá đáng rồi.

Đối với một quý cô sa cơ bị vứt bỏ ra đời khi mới mười tuổi, 10 đồng bạc đó là niềm hy vọng duy nhất. Mất nó chẳng khác nào bảo nàng đi chết ngay lập tức.

Cho đến nay, việc Marigold có thể sống sót đến năm mười lăm tuổi với số tiền ít ỏi đó đã là một kỳ tích.

Vậy mà đến cái đó cũng muốn trộm?

Lancel tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Không biết là đứa nào nhưng để ta bắt được thì giết không tha.

'Không, nhưng bây giờ chắc không sao đâu.'

Lancel tạm thời gạt bỏ nỗi lo.

Tại sao ư?

'Marigold người hồi quy.'

Bởi vì đây là vòng lặp mà nàng sắp bước vào.

Một vòng lặp mà dù có bắt đầu với hai bàn tay trắng cũng sẽ không có vấn đề gì.

* * *

Ba năm sau.

Cốc cốc.

"Xin chào."

"Cô là ai?"

Người gác cổng của dinh thự nhìn người vừa đến từ trên xuống dưới.

Một người phụ nữ tóc tết sau gáy, dáng người cao ráo, eo đeo trường kiếm, khoác áo choàng xanh.

"Xin hỏi ngài Lancel Dante có ở dinh thự này không ạ?"

Khóe miệng nàng nở một nụ cười rạng rỡ.

"Kị sĩ, tôi mượn người một chút."

[Hải quân Marigold - Hết]

[Tiếp theo - Kế thừa Vòng lặp 2. Phu quân Lancel]

====================

# Bay lên nào, Marigold

====================