Mở màn
Tôi mê mệt cái thư viện vào những ngày bão bùng đến mức bệnh hoạn.
Hồi tiểu học, có lần bão ập đến đúng vào thứ Tư trước kỳ nghỉ hè khiến tôi bị kẹt lại trường. Cửa sổ khắp nơi hứng chịu những cơn gió giật và mưa tạt ngang, rung lên bần bật như một bản đại hợp xướng. Các thầy cô chạy đôn chạy đáo khắp các tòa nhà, quát tháo đám học sinh còn nán lại: "Sao vẫn còn ở đây? Đã bảo về sớm rồi cơ mà! Gọi mẹ đến đón ngay đi!" hay đại loại thế. Tôi thì lén chui vào thư viện, chẳng buồn bật đèn, cứ thế ngồi giữa mùi sách vở nồng nàn mà ngắm nhìn bầu trời đang sầm sập tối. Tim tôi đập thình thịch, ngồi yên không nổi, nhưng rời mắt khỏi cửa sổ thì lại thấy tiếc, thế là tôi cứ đi đi lại lại quanh ghế sofa mãi. Tôi nhớ là như vậy.
Đến chập tối thì bố lái xe đến đón. Khi tôi kể chuyện cơn bão và thư viện, bố vừa nhìn chằm chằm cần gạt nước đang ra sức gạt phăng màn mưa, vừa cười.
"Bố hiểu cảm giác đó. Bố cũng có những lúc như thế. Chỉ cần nghe tin bão thôi là đã thấy háo hức rồi."
"Bố cũng thế ạ?"
"Ừ. Bố cũng thích những ngôi trường tối om không một bóng người. Cái khoảng thời gian cảm tưởng như cả thế giới đã biến mất, chỉ còn lại mỗi mình mình ấy... bố cực kỳ thích."
Tôi thấy vui lắm vì bố đã diễn tả chính xác cảm xúc của tôi, thứ mà vốn từ ít ỏi của một đứa trẻ khi ấy chưa thể gọi tên.
"Nhưng mà không được cố tình ở lại trường mỗi khi có bão đâu đấy nhé. Mẹ con sẽ lo đấy."
Tuy nhiên, khác với bố, tôi không đơn thuần hưng phấn vì bão. Việc nán lại ngôi trường tối tăm cũng chẳng khiến tôi thấy lâng lâng. Hồi chuẩn bị cho lễ hội văn hóa ở trường cấp hai, tôi từng giấu thầy cô ở lại lớp đến tận tám rưỡi tối vài lần, nhưng chẳng cảm thấy gì đặc biệt cả. Tóm lại, phải là bão, và phải là ở trong thư viện mới được.
Tính đến lúc vào cấp ba, tôi đã trải nghiệm cảm giác đó bốn lần. Tôi luôn cảm thấy trong cái thư viện bị cơn bão cô lập ấy có một thứ gì đó đặc biệt được chuẩn bị dành riêng cho tôi. Lắng nghe tiếng gió mưa bao trùm, tôi cảm giác như chính mình là một cuốn sách, và ngón tay ai đó đang lật giở từng trang.
†
Lần thứ năm tôi ở trong thư viện giữa trời bão, tôi đã gặp Mephistopheles.
Đó là đầu tháng Tám năm lớp mười một thì phải. Vì lỡ mất thông báo hủy buổi học hè hôm nay do bão đến gần, mười giờ sáng tôi đã có mặt ở trường và nghe bác bảo vệ báo tin. Mất một lúc chán nản vì công cốc, nhưng rồi tôi chợt nghĩ, đây chẳng phải là cơ hội sao? Thế là tôi giả vờ ra về rồi lẻn ngược vào trong.
Băng qua hành lang không một bóng người, tôi bước vào thư viện ở góc tầng hai. Nhờ mưa dầm dề suốt mấy ngày nên dù không bật điều hòa, không khí vẫn khá mát mẻ. Khung cửa sổ rên rỉ dưới sức ép của gió bão. Tiếng mưa quất vào mặt kính nghe rào rào như tiếng sóng biển bị tua nhanh gấp đôi.
Chẳng mấy chốc, tiếng mưa gió nghe như sự ồn ào náo nhiệt của một khán phòng hòa nhạc trước giờ khai diễn. Bố mẹ từng dẫn tôi đi nghe hòa nhạc nhiều lần, nhưng tôi chỉ thích cái không gian tranh tối tranh sáng đầy xao động trong khoảng thời gian từ lúc đèn tắt cho đến khi nhạc trưởng bước ra. Tim đập nhanh hơn, tôi chẳng buồn nghĩ đến chuyện đặt cặp xuống bàn mà cứ thế đi lại giữa các kệ sách.
Khi bước đến trước kệ văn học nước ngoài - nơi bình thường tôi chẳng bao giờ bén mảng tới - ánh mắt tôi chợt dừng lại ở bộ sách gáy đỏ xỉn nằm trên ngăn cao nhất.
Dù chưa đọc cuốn nào bao giờ, nhưng tôi lại có cảm giác như mình nhớ chúng. Tôi cảm thấy mình đã biết những câu chuyện này từ rất lâu rồi. Tên tác giả nổi bần bật giữa không gian mờ tối.
Goethe
Tôi kiễng chân, rút cuốn bìa ngoài cùng bên trái ra lật thử. Đó là câu chuyện về một gã hiệp sĩ vụng về và lỗi thời. Thú thật, với một người hiện đại như tôi thì nó chán ngắt. Cuốn tiếp theo là một tác phẩm tôi chỉ biết mỗi cái tên, kể về một gã trai trẻ yêu đơn phương rồi tự sát. Cuốn này tôi cũng chỉ đọc vài trang rồi trả về chỗ cũ. Quả nhiên văn học Đức cổ điển không hợp gu tôi chút nào.
Dẫu vậy, tôi vẫn tiếp tục rút hết cuốn này đến cuốn khác ra xem, chỉ vì cái cảm giác "đã từng nhìn thấy" kỳ lạ kia vẫn chưa dứt.
Khi tôi rút cuốn cuối cùng ra khỏi kệ, bất thình lình một tia chớp quất ngang, in chặt khung cảnh khoảnh khắc đó vào mắt tôi. Tôi co rúm người lại, nhìn ra cửa sổ xem có chuyện gì thì tiếng sấm chậm chạp rền vang.
Bão cũng có sấm sét à? Tôi vừa nghĩ vừa định tiến lại gần cửa sổ thì cảm thấy có ai đó sau lưng. Sống lưng lạnh toát, tôi quay phắt lại.
Trong bóng tối, ở độ cao ngang đầu gối, hai đốm sáng đỏ rực đang lơ lửng. Sở dĩ thoạt nhìn tôi thấy như vậy là vì toàn thân con chó đó đen tuyền.
Chó?
Đúng là chó thật. Một con chó có bộ lông bóng mượt như ướt nước đang ngước nhìn tôi. Không rõ giống gì, nhưng dáng vẻ oai vệ gần giống chó sói.
Sao lại có chó trong thư viện trường?
Vì câu hỏi đó cứ xoay mòng mòng trong đầu nên tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thấy sợ. Khoảnh khắc tiếp theo, một chuyện không thể tin nổi đã xảy ra. Con chó vừa đứng lên bằng hai chân sau, cơ thể nó bắt đầu vươn dài vun vút. Tứ chi thoắt cái trở nên thon dài, lông trên mặt và đầu ngón tay lặn đi, lộ ra làn da trần mịn màng, trong khi lông bao phủ thân mình lại biến thành vải vóc, còn tóc trên đầu thì dài ra rào rào tạo thành những lọn suôn mượt...
Khi tôi định thần lại, đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ.
Mái tóc đen dài, làn da trắng bệch, đôi mắt đỏ. Chiếc váy đen tuyền xẻ ngực sâu hun hút. Khuôn mặt vô cảm, lạnh tanh nhưng lại quyến rũ đầy ma mị.
Cuốn sách trượt khỏi tay tôi, rơi xuống sàn đánh "thộp" một cái.
Dấu tích duy nhất cho thấy cô ta từng là chó chính là đôi tai hình tam giác dựng đứng hai bên đầu.
Có vẻ nhận ra ánh nhìn của tôi, cô ta đưa tay lên tai và nói: "À, cái này ấy ạ."
"Vì thi thoảng có vài vị khách ồn ào không chịu chấp nhận sự thật vừa diễn ra trước mắt là chó đã biến hình, cứ la toáng lên 'Giấu con chó ban nãy đi đâu rồi!', nên em mới giữ lại đôi tai này. Cá nhân em thấy cũng khá dễ thương, Ngài thấy sao ạ?"
Tôi há hốc mồm, đứng hình mất khoảng ba giây. Sau đó, bị người phụ nữ nhìn chằm chằm, tôi cảm giác như mình buộc phải nói gì đó.
"...À. Ừ. Vâng... Chắc là cũng khá dễ thương đấy."
Chẳng hiểu sao tôi lại thốt ra mấy lời đó. Lần này đến lượt người phụ nữ mở to mắt.
"...Ngài là người đầu tiên trả lời em nghiêm túc như vậy đấy ạ. Hầu hết mọi người đều sợ hãi hoặc rơi vào hoảng loạn."
"Hả."
Tôi cũng đang hoảng loạn lắm đây chứ. Chỉ là lỡ mồm nói đại thôi.
"Vốn dĩ em chọn hình dạng nữ giới xinh đẹp này cũng là để mọi người không cảnh giác quá mức chỉ vì em là ác quỷ. Em rất vui khi thấy phản ứng của Ngài."
"V-Vậy à, thế thì tốt quá..." Tốt cái khỉ mốc! Vừa nãy cô ta nói cái gì kinh khủng lắm thì phải? Ác quỷ ư?
"Vâng, em xin lỗi vì chưa giới thiệu."
Người phụ nữ đặt tay lên ngực, kính cẩn nhón vạt váy, khẽ khuỵu gối hành lễ.
"Em tên là Mephistopheles. Từ nay mong được Ngài chiếu cố."
Mephistopheles...
Hình như tôi nghe tên này ở đâu rồi. Ra là vậy, là ác quỷ sao.
Ác quỷ cơ đấy. Cuộc đời tôi rốt cuộc đã sai ở đâu và sai như thế nào nhỉ? Tôi thử lần lại ký ức từ lúc rời giường sáng nay đến giờ. Không có chỗ nào mơ hồ cả. Tôi nhớ rõ mồn một chuyện nuốt vội cái bánh mì vòng với cà phê sữa, chuyện nhét sách giáo khoa vào cặp, chuyện xem bảng thông báo tàu ngừng chạy ở cửa soát vé. Nghĩa là, tất cả những chuyện đó đều là mơ, còn tôi thật sự vẫn đang cuộn tròn trong chăn ngủ nướng sao? Tiếng mưa cào cấu vào cửa kính không ngớt này thực ra là tiếng chuông đồng hồ báo thức ư?
Chị gái tự xưng là Mephistopheles ôm lấy ngực mình, nói bằng giọng đầy nhiệt huyết:
"A, đây cũng là lần đầu tiên em được giới thiệu bản thân và PR trọn vẹn đến thế này. Em đang vô cùng cảm kích. Mọi người thường thì vừa biết em là ác quỷ đã bỏ chạy, khóc thét, gọi cảnh sát, cầu nguyện hoặc tè ra quần rồi."
"Là ác quỷ mà lị..." Tôi mà không bị vây quanh bởi mấy kệ sách thì tôi cũng chạy rồi, tôi thầm nghĩ. Nhưng cảm giác cứng ngắc của tấm ván kệ và gáy sách ép vào lưng tôi lại chân thực đến mức không thể nào là mơ được. Tiếc thay.
Mephistopheles ủ rũ cúi đầu.
"Em muốn xây dựng mối quan hệ hữu hảo với khách hàng cơ mà. Làm thế nào để tạo ấn tượng thân thiện hơn được nhỉ?"
Sao lại hỏi tôi? Nhưng bị đôi mắt ầng ậng nước của cô ta nhìn chằm chằm thế kia thì tôi không tài nào nói "Bố ai mà biết" được.
"...Thì, thử nghĩ ra mấy tư thế dễ thương xem."
Nghe tôi nói vậy, Mephistopheles cau mày suy nghĩ một chút, rồi từ từ đưa hai tay lên ngang vai, nắm tay lại và gập cổ tay rũ xuống phía trước.
"Meo."
"Ban nãy cô là chó cơ mà!"
Mephistopheles đưa tay che miệng, rưng rưng nước mắt, vai run lên bần bật vì xúc động: "Không ngờ lại nhận được một pha bắt bẻ tuyệt vời đến thế..." Không, vừa rồi là tôi lỡ mồm! Tại bầu không khí xúi giục thôi!
"Quả không hổ danh. Đứng trước ác quỷ mà không hề sợ hãi, lại còn dám bắt bẻ nữa. Có thế mới xứng là chủ nhân của em chứ."
"Đã bảo là tôi không định bắt bẻ, chỉ là theo đà... hả?"
Chủ nhân?
Ác quỷ lần này cúi đầu thấp đến mức ngọn tóc đen chạm cả xuống sàn thư viện.
"Theo khế ước, kể từ giây phút này, Ngài chính là chủ nhân của em. Xin hãy sai bảo bất cứ điều gì."
"...Khế ước? Là sao?"
Mephistopheles đứng thẳng dậy, trên tay cầm cuốn sách tôi vừa làm rơi ban nãy.
"Nhắc đến khế ước với ác quỷ thì còn gì khác nữa đâu ạ. Em sẽ dốc toàn tâm toàn lực phục vụ để thỏa mãn dục vọng của Ngài. Đổi lại, khi thời hạn hợp đồng kết thúc..."
Trong khoảnh khắc đó, tóc cô ta dựng ngược lên, tỏa ra ánh sáng xanh lam, ngọn lửa quái dị bùng lên nơi đáy mắt, và giữa đôi môi thấp thoáng màu máu cùng ánh lóe của nanh vuốt sắc nhọn. Tóc gáy tôi dựng đứng cả lên.
"...Em xin phép nhận lấy linh hồn của Ngài."
Từ giữa hai chiếc nanh, một cái lưỡi đỏ lòm thè ra. Nó uốn éo như đầu rắn, vươn dài tới tận ngực tôi.
Ngay cả khoảnh khắc bị xuyên thủng, tôi cũng không thể nhúc nhích. Đầu lưỡi xuyên qua áo vest, áo sơ mi, qua da thịt và xương sườn, chạm vào thứ gì đó chí mạng nằm giữa ngực tôi rồi liếm láp. Một hơi thở cứng đờ thoát ra khỏi cổ họng.
Cái lưỡi đỏ được thu lại, hút vào trong môi, ánh sáng và ngọn lửa cũng vụt tắt trong nháy mắt. Tôi nuốt nước bọt cái ực.
Là ác quỷ. Người phụ nữ này thực sự là ác quỷ. Giờ tôi mới thấm thía điều đó, dù hơi muộn màng. Ác quỷ, và khế ước? Linh hồn?
Cuối cùng thì ý nghĩa những lời cô ta nói cũng ngấm vào não tôi.
"...Khoan, khoan đã nào!"
"Ngài có thắc mắc gì sao?"
"Có chứ, có quá trời luôn ấy!"
Cô ta gật gù "À" một tiếng rồi nói:
"Khi thực hiện mấy vụ phục vụ nhạy cảm, Ngài có thể tùy chọn giữ lại hoặc bỏ đôi tai chó này đi ạ."
"Tôi có hỏi cái đó đâu trời!"
"Bộ ngài định để nguyên dạng chó hả? Chủ nhân, ngài có sở thích đó sao?"
"Nghe người ta nói đi!"
Bị quấy rối tình dục bất ngờ khiến tôi phát điên, quên béng mất đối phương là ác quỷ mà sấn tới gần Mephistopheles.
"C-Cái gì mà khế ước chứ, tại sao lại là linh hồn của tôi, ai đã ký cái khế ước đó vào lúc nào hả!"
"A, em quên chưa giải thích chi tiết. Thành thật xin lỗi Ngài."
Mephistopheles hắng giọng.
"Nói chính xác thì người ký khế ước không phải là Ngài."
"Đ-Đúng rồi đấy! Tôi làm gì có nhớ mình làm chuyện đó bao giờ!"
"Tuy nhiên, nguyện vọng của người ký khế ước là 'muốn quay lại thời thanh xuân tươi trẻ để tận hưởng hết thảy mọi thứ trên đời'. Do đó, Ngài đã được chọn. Bây giờ, xin mời Ngài đến nơi người ký khế ước đang ở, dung hợp với linh hồn của ông ta và trở thành chính bản thân người đó."
"...Hả?"
Đầu óc tôi rối bời. Những lời Mephistopheles vừa thốt ra như bị xé nhỏ, xoay mòng mòng trong não tôi. Đôi tai chó màu đen khẽ động đậy tựa hồ đang vỗ cánh.
"Nói một cách dễ hiểu và đáng yêu thì là: 'Bắt cóc nha?', thưa ngài."
"Không, khỏi cần tỏ ra đáng yêu. Tại sao chứ? Tại sao lại là tôi?"
"Đó là do hoàn cảnh của người ký khế ước ạ."
"Biết chết liền ấy! Mà người đó là ai cơ chứ!"
Ngay lúc đó, Mephistopheles nâng cuốn sách cô ta vừa nhặt dưới sàn lên ngang ngực. Chính là cuốn sách tôi đã kinh ngạc đánh rơi ban nãy.
Cái tên tác giả lấp ló giữa những ngón tay cô ta dường như lóe lên một tia sáng quỷ dị.
"Ngài Johann Wolfgang von Goethe chính là người ký khế ước với tôi."
Mắt tôi đảo liên hồi giữa khuôn mặt cô ta và bìa sách màu đỏ thẫm.
"...Hả? Khoan đã, nhưng mà."
Goethe chẳng phải là đại văn hào thời xa xưa sao? Chết rồi cơ mà?
Lời nói của cô ta tàn nhẫn đâm toạc vào trọng tâm thắc mắc của tôi.
"Kể từ bây giờ, tôi sẽ đưa ngài đến Weimar năm Tây lịch 1804."
Tôi á khẩu, không thốt nên lời.
"Ngài không cần lo lắng về việc không biết tiếng Đức, phải chia tay gia đình bạn bè, hay không thể sống nổi ở môi trường mới đâu ạ. Bởi vì tại nơi đó, ngài sẽ trở thành chính bản thân ngài Johann Wolfgang von Goethe."
Tôi... trở thành Goethe ư?
Vậy còn tôi? Cái thằng tôi đang sống ở Nhật Bản thế kỷ 21 này thì sao?
Lần đầu tiên, Mephistopheles mỉm cười. Một nụ cười tàn khốc tựa trăng non. Ngay khoảnh khắc tôi tưởng chừng dáng đứng đen tuyền ấy đã tan biến, thì tôi bị ôm chặt từ phía sau. Cánh tay mảnh khảnh của Mephistopheles siết chặt lấy cơ thể tôi. Bàn tay lạnh lẽo đến mức tôi ngỡ như da thịt mình sắp nứt toác. Tôi không thể thốt nên lời. Tiếng thì thầm phả vào tai tôi.
"Cái tên thật sự của ngài, ngay tại đây và bây giờ, tôi xin phép được giữ lấy."
Tên của tôi.
Tên thật của tôi.
Tôi là, tôi là, tôi là...
...×××× Yuki.
Những tiếng vọng hư vô vang lên trong tâm trí.
Không tài nào nhớ nổi. Giống như tờ giấy ghi chú bị ngâm nước, tên tôi đang dần tan biến khỏi ký ức. Thứ duy nhất tôi còn nhận biết được, chỉ là âm thanh cuối cùng của cái tên: "Yuki".
Giọng của Mephistopheles rót vào tai tôi.
"Phải rồi, vậy thì, tôi sẽ lấy mảnh tên còn sót lại đó, và chỉ riêng tôi sẽ gọi ngài là ngài Yuki. Đây là bằng chứng cho việc tôi đã giao phó cơ thể mới đúng theo khế ước."
Tôi cào cấu vào bóng tối đang bao trùm lấy mình từ lúc nào không hay. Tên tao! Trả đây!
Bóng tối xoáy tròn, kéo dãn ra thành một đường hầm khổng lồ. Tôi cảm thấy cả thể xác lẫn linh hồn mình đang bị hút vào trong đó, tôi gào lên bằng thứ giọng không thành tiếng. Dừng lại đi! Không chịu đâu! Tôi không muốn đến cái nước Đức của hai trăm năm trước! Cuộc đời tôi sẽ ra sao đây hả!
Trong bóng tối, giọng nói của Mephistopheles vang vọng ầm ầm.
— Vậy thì, thưa ngài Yuki. Ngài Johann Wolfgang von Goethe mới...
— Chủ nhân của em. Em xin xác nhận lại nội dung khế ước.
— Ngài có thể tùy ý sử dụng sức mạnh của em, Mephistopheles này, để thỏa mãn dục vọng bản thân. Hãy tận hưởng và nếm trải tất thảy mọi thứ trên thế gian!
— Và rồi, khi ngài đã thỏa mãn.
— Khi ngài tin chắc rằng mình đã uống cạn mọi sự tuyệt vời của thế giới này!
— Hãy cất cao lời ca rằng: "Hãy dừng lại! Ngươi thật đẹp đẽ" (Verweile doch! Du bist so schön)!
— Câu nói đó sẽ đánh dấu sự mãn hạn của khế ước, và em sẽ lấy đi linh hồn của ngài.
— Ngài sẽ trở thành của em.
— Của em. Của em. Của em...
Trong khi bị lôi đi xềnh xệch trong đường hầm dài hun hút tối đen như mực, tôi cảm thấy bản thân bị phân rã thành từng hạt bụi, bị trộn lẫn với một thứ gì đó khác, rồi được tái cấu trúc lại. Đau đớn khủng khiếp. Cơn đau được đóng cẩn thận vào từng tế bào một. Dẫu vậy, thứ giúp tôi bám víu lấy sự tồn tại của bản thân đến phút cuối cùng, chính là âm vang của mảnh tên "Yuki" còn sót lại trong tai. Đó vừa là giọng của Mephistopheles, vừa là giọng của chính tôi. Hoặc có lẽ, đó cũng là giọng của bố mẹ mà tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên nữa.
†
Chẳng bao lâu sau, bóng tối bao trùm lấy tôi dần biến đổi thành thứ bóng tối của hiện thực: mềm nhũn, tanh tưởi và nhớp nháp.
Cảm giác cứng cáp truyền đến lưng.
Tiếp theo, cảm giác thăng bằng quay trở lại. Cơ thể tôi hiểu rằng mình đang nằm ngửa.
Cơn đau đầu ập đến, cảm giác như hộp sọ đang bị siết chặt bằng êtô. Dù vậy, tôi vẫn nghe thấy tiếng của những người đang vây quanh giường.
"— Thầy ơi!"
"Thầy Goethe!"
"Này Wolfie, tỉnh lại đi!"
"Ngài Johann, xin hãy bình tâm!"
Đó đâu phải tên tôi, tôi thầm nghĩ trong cơn rã rời. Cảm giác thật tồi tệ.
Tỉnh lại từ cơn ác mộng này, lại rơi vào một cơn ác mộng khác.
Khi tôi cố mở mắt, một cảm giác đau đớn như đang bóc vảy vết thương ập đến. Trong tầm nhìn mờ ảo, bóng dáng của bao nhiêu người đang chen chúc xung quanh. Khuôn mặt họ, những đôi mắt sưng húp vì khóc, những gò má xanh xao, dần dần kết thành hình ảnh rõ nét.
Trong cơn đau đớn uể oải khủng khiếp tựa như mật rỉ đường thối rữa, tôi quay đầu nhìn quanh. Giữa những mái đầu của mọi người, tôi thấy một khung cửa sổ mở toang. Bóng tháp nhọn của nhà thờ thành phố Thánh Peter & Paul vươn lên bầu trời đêm, xuyên qua ánh trăng.
†
Câu chuyện bắt đầu như thế đấy. Nhưng thật xin lỗi, đây không phải là tự truyện của Goethe, cũng chẳng phải ký sự phiêu lưu dị giới của một thằng học sinh lớp 11 yêu thư viện mà đến cái tên cũng không nhớ nổi. Tôi là người chép sử, kẻ bàng quan. Tôi ngồi yên bên bờ sông ngắm nhìn dòng nước trôi, chứ bản thân không hề bơi lội.
Đây là câu chuyện về một nhạc sĩ.
Là ghi chép về cuộc đời của một thiếu nữ đã đặt cược tất cả vào âm nhạc và chiến đấu đến cùng.
Có lẽ bạn cầm cuốn sách này lên vì muốn đọc điều đó, và tôi cầm bút cũng để truyền tải điều đó. Bạn có nghĩ rằng lời mở đầu thế này là quá dài dòng không? Với những ai nghĩ vậy, tôi buộc phải nói thêm một sự thật đau lòng nữa. Bản thân câu chuyện này chính là một lời tựa dài lê thê đến mức tôi hoàn toàn không biết sẽ tốn bao nhiêu trăm trang giấy nữa.
Lời tựa cho cái gì?
Cho câu chuyện của chính tôi.
Là khúc dạo đầu cho câu chuyện của một kẻ không phải Goethe cũng chẳng phải Yuki nào đó.
Tôi nghĩ khi kể xong các bạn sẽ hiểu ý tôi là gì. ...Chắc thế. Tôi cầu mong là các bạn sẽ hiểu. Bây giờ tôi không thể giải thích dài dòng ở đây được. Bởi vì bản thân quá trình viết lại câu chuyện của thiếu nữ kia, cũng chính là hành trình đi tìm câu mở đầu cho câu chuyện của chính tôi.
Vậy thì, hãy mở màn thứ nhất nào.
Câu chuyện bắt đầu tại một khu suối nước nóng tên là Carlsbad, nơi tôi và thiếu nữ ấy gặp nhau.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
