Màn 5
Từ lễ Giáng sinh ngày 25 tháng 12 đến lễ Hiển linh ngày 6 tháng 1, nhà thờ liên tục tổ chức thánh lễ, tiếng đàn organ và dàn hợp xướng vang lên những bản Cantata. Trên lịch phụng vụ, mười hai ngày này là mùa Giáng sinh.
Trong suốt thời gian đó, tôi hầu như chỉ nằm bẹp một chỗ. Những ngày tháng thật khổ sở. Phải nói rằng vĩ độ của Vienna còn cao hơn cả Wakkanai ở Hokkaido. Dù điều kiện khí hậu hoàn toàn khác nhau nên không hẳn là vùng cực hàn, nhưng mùa đông vẫn rất khắc nghiệt. Tuyết rơi dày đặc. Nằm bất động trong chăn khiến cái lạnh thấm vào tận xương. Đã thế, ngày nào cũng nghe thấy tiếng hợp xướng Cantata Giáng sinh trong trẻo và tiếng chuông vọng lại từ bầu trời xa xăm, khiến tôi cảm thấy thật sự thảm hại.
Mãi đến giữa tháng Một, tôi mới có thể ló mặt đến cung điện Hofburg.
"Thầy đã đi lại được rồi sao ạ? Vết bỏng nặng lắm mà, tuần trước em đến thăm thấy thầy vẫn nằm sấp trên giường suốt."
Điện hạ Rudolf, lâu lắm mới gặp lại trong phòng học ở cung điện, lo lắng hỏi.
"Không cần lo đâu ạ. Tôi khỏi rồi. Vết bỏng cũng không nghiêm trọng đến thế. Chỉ là bị cả ở lòng bàn chân nên không đi lại được, cứ phải ru rú trong nhà nên hơi bức bối thôi."
"Vậy ạ, tốt quá rồi," Điện hạ thở phào. "Em cũng thế, từ cuối năm đến giờ hầu như không ra ngoài. Cảm thấy u uất hết cả người."
Điện hạ nhìn ra cửa sổ bám đầy tuyết. Phòng học được đốt lò sưởi ấm áp, cửa sổ mờ hơi nước càng làm người ta cảm nhận rõ cái lạnh bên ngoài.
"Hình như Giáo hội đã yêu cầu Hiệp hội Bạn nhạc (Musikverein) tạm thời hạn chế tổ chức hòa nhạc, nên mấy buổi em định đi nghe đều bị hủy hết. Tuyết thế này thì cũng chẳng cưỡi ngựa đi dạo xa được..."
"Giáo hội sao? Tại sao vậy ạ?" Tôi hỏi.
"Em không biết. Có thể là tại Paganini. Hắn ta nhập cảnh vào Áo với danh nghĩa biểu diễn, rồi lại dùng phép thuật của ác ma gây náo loạn mà. Nhà hát Kärntnertor cũng bị đóng cửa tạm thời rồi."
Chuyện đó thì liên quan gì đến các nhạc sĩ khác chứ, tôi thầm nghĩ.
"Nghe nói tất cả các nhạc công đệm đàn cho buổi diễn của Paganini đều bị thẩm vấn khá gay gắt. Cả khán giả nữa. Có vẻ họ nghi ngờ có gián điệp của Pháp trà trộn. Thầy có sao không ạ?"
"Vâng. Hiện tại thì vẫn ổn."
"Với lại," Điện hạ hạ thấp giọng. "Em có nghe Lou kể thoáng qua. Về mục đích thực sự khi Paganini đến Vienna."
"À, vâng..."
Yêu cầu từ chính phủ Pháp về việc hủy bỏ công bố bản giao hưởng.
"Thật đáng tiếc cho Paganini. Một nghệ sĩ vĩ cầm tuyệt vời đến thế mà lại trở thành tay sai cho Napoleon, bị bắt làm mấy trò như lính xung kích vậy."
"Ừm..."
Tôi ậm ừ, nhìn xuống chân.
Không phải bị ép buộc. Paganini đã tự mình chọn con đường đó. Cho dù hắn có phải bò lê lết lang thang trong đêm tối và không nhìn thấy con đường nào khác đi nữa.
"Lou chắc cũng... không định tuân theo đâu nhỉ," Điện hạ thở dài.
"Tính cô ấy thế nào Người biết mà."
Đó là một kẻ ngốc vì âm nhạc, không bao giờ thỏa hiệp về tác phẩm của mình. Dù suýt bị giết, điều đầu tiên cô ấy tức giận là việc cây đàn piano bị biến thành tro. Ngày hôm sau cô ấy đã mua một cây piano mới và xem xét lại phần phối khí cho bản giao hưởng đó.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ êm xuôi thế này. Lý do dù có ngớ ngẩn dưới con mắt của tôi, nhưng dù sao đi nữa nước Pháp cũng đang rất nghiêm túc. Họ thực sự định đập tan tác phẩm mới của Lou.
Và trong lịch sử mà tôi biết, bản giao hưởng số 3 của Beethoven sẽ được tung ra thế giới với một cái tên khác. Đó có phải là điểm thỏa hiệp không? Không dùng tên riêng Bonaparte không thể chối cãi, mà công bố mập mờ là khúc nhạc dành cho "một vị anh hùng". Quả thực những giai thoại xoay quanh việc đổi tên bản giao hưởng Anh Hùng (Eroica) hư hư thực thực lẫn lộn, không rõ thực tế ra sao. Giai thoại về việc Beethoven tức giận xé nát bìa bản nhạc đã quá nổi tiếng. Phải chăng đây chính là chân tướng ẩn giấu phía sau?
Cửa phòng học mở ra.
"Điện hạ, có đó không?"
Người bước vào là Lou. Bên ngoài bộ đồ diêm dúa màu đỏ thắm, hôm nay cô khoác thêm chiếc áo choàng có vẻ ấm áp. Có lẽ vừa từ ngoài vào, tuyết dính lấp lánh khắp nơi trên người cô. Đôi má ửng hồng là do lạnh, hay là do phấn khích đây?
"Nghe nói tập thơ đó đã về rồi hả?"
Lou vừa phủi tuyết vừa chạy lại chỗ bàn học của Điện hạ. Lúc đó cô mới nhận ra tôi.
"Hử... Yuki cũng ở đây à?"
Cô lườm tôi, vẻ không vui.
"Đi lại được tức là khỏi hẳn rồi chứ gì."
"Nhờ phúc của cô đấy," tôi trả lời đầy mỉa mai.
"Hừ. Tốt thôi! Cậu mà chết như thế thì phiền phức lắm, tôi ngủ cũng chẳng ngon, mà tôi cũng chẳng muốn viết nhạc cầu hồn cho tên Goethe giả mạo đâu."
Cách nói chuyện thật quá quắt. Tôi chợt nhớ lại chuyện ngay sau khi Paganini rời đi vào đêm hôm đó.
†
"Cậu bị cái quái gì vậy? Tự nhiên lao ra rồi bị bỏng nặng!"
Lou vừa dội nước trong chum lên lưng tôi vừa phẫn nộ nói. Gió đêm lạnh buốt thổi thốc vào căn phòng mất tường một cách sỗ sàng, cơn nóng bừng và sự kích động trong cơ thể tôi đã nguội lạnh từ lâu. Có vẻ lưng tôi bị cháy khi che chắn cho Lou khỏi cú pháo kích, lớp da thịt bị lửa liếm nát bấy phơi ra trước không khí bên ngoài đau rát kinh khủng. Thế mà Lou cứ thế dội nước vào không thương tiếc.
"Đ-Đau, Lou, không sao đâu, chỉ là bỏng nhẹ thôi mà."
"Sao cậu lại xía vào chứ, cậu đâu có định nghe nhạc của tôi đâu nên có liên quan gì đâu chứ!"
"Vấn đề không phải là âm nhạc hay gì cả, cô suýt bị giết đấy biết không!"
Tôi nhỏm dậy nắm lấy vai Lou.
"Phải, người suýt bị giết là tôi, không phải cậu." Lou hất tay tôi ra. "Tôi chẳng có lý do gì để được cậu cứu cả, lại còn ra nông nỗi này nữa."
"Đau đau đau đau!"
Lou đập bồm bộp vào cái chân bị bỏng của tôi khiến tôi quằn quại.
"Hưm... xin lỗi," đến cả Lou cũng phải xị mặt xuống.
Bác sĩ đến khiêng tôi sang phòng bên cạnh, bôi thứ chất dính quái quỷ gì đó lên lưng, rồi chẳng hiểu sao lại giải thích cách xử lý sau đó cho Lou đang đứng cạnh. Chắc vì thế mà sau khi bác sĩ về, Lou thốt ra một câu động trời.
"Mắc nợ cậu cũng bực mình lắm, nên chuyện ăn uống thuốc thang tôi sẽ lo."
Tôi ngớ người ra một lúc.
"...Cô làm gì biết nấu cơm."
"Đừng có coi thường tôi. Tôi nhìn cậu nấu bao nhiêu lần rồi nên đơn giản thôi."
Đúng như tưởng tượng, hay phải nói là một thảm họa vượt xa tưởng tượng đã ra đời. Nhìn vào cái nồi nhỏ Lou mang đến tận giường, tôi thấy xương xẩu đang bơi lềnh bềnh trong thứ chất lỏng đen ngòm như nhựa đường.
Nếm thử một miếng, Lou rơm rớm nước mắt lẩm bẩm.
"Dở quá..."
Thì chả thế.
"Xương cứng thế này sao mà ăn."
"Cũng đâu phải để ăn."
"Thế cô ninh nó làm cái quái gì?!"
Cô nghĩ cái đó ăn được chắc?
"Ư ư ư, ngày mai tôi sẽ nấu ngon hơn một chút mà!"
Không đời nào. Tôi thà ăn bánh mì, phô mai với thịt xông khói cho qua bữa còn hơn. Làm ơn ra tiệm mua giùm đi.
Đã thế, Lu còn kêu thuốc bác sĩ kê dính dính ghê chết đi được nên định bắt lũ mèo bôi hộ, rồi lại tính trải luôn cái ga ướt sũng vừa giặt xong lên nệm. Chưa kể, cô nàng còn hát thánh ca tự sáng tác thâu đêm suốt sáng để cầu cho tôi mau bình phục nữa chứ. Sáng hôm sau, tôi kiệt quệ van nài cô nàng.
"Lu này. Để vết bỏng của anh mau lành, anh muốn nhờ em một việc. Việc này chỉ có em mới làm được thôi."
"Cứ nói đi nào." Lu vỗ bẹt một cái vào bộ ngực phẳng lì của mình.
"Làm ơn đi chỗ khác chơi một thời gian giùm..."
Lu phẫn nộ ra mặt, nhưng vì phòng cô nàng tạm thời không dùng được cũng là sự thật, nên cô đồng ý rời khỏi căn hộ cho đến khi tường sửa xong. Hình như cô nàng sang nhà bác Mozart ở nhờ. Cũng phải, chỗ đó nhà trên mặt đất có bao nhiêu là phòng trống, nhạc cụ cũng đầy đủ nên chẳng lo thiếu đồ làm việc. Chắc sẽ bị cô Marie xoay như chong chóng cho xem, nhưng coi như tiền trọ thì vẫn còn rẻ chán.
Đại công tước Rudolf thường xuyên đến thăm và mang đồ ăn tới, nên tôi quyết định tận hưởng khoảng thời gian một mình yên tĩnh hiếm hoi này để tịnh dưỡng.
"Lâu lắm rồi mới có không gian riêng tư chỉ có hai ta nhỉ, ngài Yuki."
Rốt cuộc Mephi vẫn không chịu buông tha cho tôi. Cô ả giật giật đôi tai chó màu đen, hiện ra ngay đầu giường, mặt mày hớn hở nhìn chằm chằm vào tôi. Cái lúc đối đầu với Paganini thì tuyệt nhiên chẳng thấy tăm hơi đâu.
"Phu phu phu, đã thế ngài còn phải nằm sấp không cử động được, cơ thể lại dính đầy dầu bôi trơn thế kia." Dầu cái khỉ gì. Đang nghĩ cái gì thế hả con ma quấy rối tình dục này. "Ngài muốn em làm gì nào? Dùng bữa (là em)? Tắm rửa (cùng em)? Hay là... em?" Toàn là cô hết còn gì!
"Chữa vết bỏng nhanh lên đi. Là ác quỷ thì chuyện này đơn giản mà." Tôi chán nản nói.
"Không được. Đó đâu phải là dục vọng của ngài Yuki."
"Tôi đang dục và đang vọng đây này!" Mà nói chứ, có phải mấy cái điều ước cô thấy không thú vị thì cô cứ phán bừa là 'không phải dục vọng của ngài Yuki' rồi lờ đi đúng không? Gần đây tôi nhận ra rồi nhé, đừng hòng lừa tôi nữa.
"Hết cách thật đấy." Mephi nhún vai. "Em hiểu rồi. Có một thuật đặc biệt giúp chữa khỏi hoàn toàn trong khoảng mười hai tiếng."
"Thế thì làm nhanh lên!"
"Được thật sao ạ?"
"Cái gì?"
"Thuật này đòi hỏi đích thân em phải dùng lưỡi liếm liên tục vào chỗ đau suốt mười hai tiếng đồng hồ đấy ạ."
Tôi cảm giác như máu vừa rút sạch khỏi mặt mình.
"....Kh-không, khoan đã, đùa hả? Cô chỉ bịa ra để quấy rối tôi thôi đúng không?"
Mephi nở một nụ cười tà ác đầy nham hiểm.
"Ngài Yuki định chứng minh em nói dối bằng cách nào đây?"
Nhìn kiểu gì cũng là nói dối, cái mặt đó! Nhưng cô ả đã trơ trẽn đến mức này thì tôi bó tay toàn tập. Tôi đành từ bỏ việc mượn tay ác quỷ và quyết định chờ hồi phục tự nhiên. Mà chọn cách đó thì đêm nào cũng bị Mephi sờ soạng vào những chỗ không cử động được, có khi lại đúng ý đồ của ả cũng nên.
Cứ thế hai tuần trôi qua, cuối cùng tôi cũng đi lại được. Vừa ló mặt đến cung điện thì tôi gặp lại Lu.
†
"Nếu để em chăm sóc thì có khi đã khỏi sớm hơn rồi..." Lu lầm bầm. Có mà biết chết liền ấy. "Hừm. Thôi bỏ đi. Quan trọng hơn, Điện hạ, tập thơ đó đâu?"
"Hả? À, ừ, ừ."
Đại công tước Rudolf nhìn tôi vẻ áy náy, nhưng bị Lu ấn vai thúc giục liên hồi nên đành mở ngăn kéo bàn ra. Tập thơ đó?
"Hàng hiếm lắm đấy, tôi phải liên hệ khắp nơi mới tìm được hai cuốn ở một tiệm tại Hamburg."
Thứ được lấy ra từ ngăn kéo là một cuốn sách mới tinh, khổ lớn. Có hai cuốn giống hệt nhau, ngài đưa một cuốn cho Lu. Cô nàng nhảy cẫng lên vui sướng.
"Cảm ơn Điện hạ! Phu phu, hóng quá đi mất, không biết có thêm thắt gì không đây. Bản cũ tôi đọc đến nát bươm thuộc lòng luôn rồi."
"...Sách gì thế?" Tôi hỏi. Lu quay ngoắt lại mạnh đến mức mái tóc đỏ dài tung lên, vênh mặt dí cuốn sách vào người tôi.
"Tập thơ của Johann Christoph Friedrich von Schiller đấy, ổng mới sửa lại mấy bài cũ rồi xuất bản gần đây! Mãi không mua được, em phải nhờ Điện hạ tìm giúp cho đó."
Bản sửa đổi tập thơ cũ của Freddy? Tên đó, rời Weimar xong lại đi làm mấy trò này à. Rõ ràng đã bảo tôi phải có hứng viết tác phẩm gốc, thế mà bản thân hắn lại đi sửa tác phẩm cũ là sao. Nhắc mới nhớ, hồi đi tắm suối nước nóng hắn cũng có nói định tái bản tập thơ này thì phải.
Lu sực nhớ ra điều gì đó, lườm tôi.
"Cơ mà tôi không công nhận gã đàn ông bắp ngô hời hợt ở suối nước nóng đó là Schiller đâu nhé!" Rồi rồi.
Sau đó cô nàng lật giở từng trang với ánh mắt say đắm.
"Nhìn này, là bài 'Gửi niềm vui' (An die Freude). Bài thơ em yêu thích nhất đấy." Cô nàng khoe với Điện hạ ngồi bên cạnh. Những ngón tay thon dài của Lu vuốt ve từng câu thơ đầy trân trọng. Cô nói với giọng mơ màng. "Một ngày nào đó nhé, ước mơ của em là phổ nhạc cho bài thơ này. Giai điệu và hòa âm, em đều nhìn thấy cả rồi. Nhưng em vẫn chưa tóm lược được một cấu trúc xứng tầm với bài thơ này. Chắc chắn nó sẽ là kiệt tác để đời của em. Em sẽ biến nó thành khúc nhạc vang vọng đến toàn nhân loại..."
Nụ cười của Lu bỗng trở nên chói lòa khiến tôi phải nheo mắt lại.
Em sẽ làm được thôi, Lu. Anh biết mà. Trong bản giao hưởng thứ chín, bản giao hưởng cuối cùng mà em sáng tác, khúc ca khải hoàn sẽ được cất lên cao vút. Và bài ca ấy rồi sẽ trở thành tụng ca thống nhất toàn cõi châu Âu.
Bất chợt, một giọt bất an nhỏ xuống tâm trí tôi, rồi lan rộng ra thành một vầng đục ngầu.
Liệu chuyện đó có thực sự xảy ra không? Cô gái nhạc sĩ đang kể về ước mơ trước mắt tôi đây, liệu có thể chạm tới đỉnh cao của lịch sử âm nhạc như tôi từng biết không? Vì tôi chưa từng nghe chuyện Beethoven bị chính phủ Pháp đe dọa bao giờ. Lịch sử đang dần thay đổi. Hơn nữa, Lu hoàn toàn không có ý định cân nhắc những yêu cầu mà Paganini đưa ra.
Không lấy mạng đâu, Paganini đã nói vậy. Chỉ có cái chết của con người là được định đoạt sẵn, Mephi đã nói vậy. Tôi rùng mình. Ngoại trừ việc bị giết, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
"Điện hạ! C-cái này, là sách có chữ ký này!"
Giọng nói hào hứng của Lu cắt ngang dòng tưởng tượng đen tối của tôi.
"Ở mặt sau bìa ấy, là bút tích thật đó."
"Chữ ký của Schiller á? Thật hả? Sướng thế, Lu đổi cho anh đi... Á, của anh cũng có này!"
Hai người tháo bìa sách ra khoe nhau, hớn hở cười đùa trông thật ấm áp. Trên bìa, quả thực có chữ ký Johann Christoph Friedrich với nét bút phóng khoáng. Là nét chữ quen thuộc của Freddy.
Bỗng nhiên, Đại công tước Rudolf im bặt, nhìn chằm chằm vào chữ ký đó.
"...Sao thế ạ?" Lu ngạc nhiên hỏi. Điện hạ ngẩng lên nhìn tôi.
"Cái này, là chữ ký do thầy Goethe nghĩ ra phải không?"
"Hả?"
Tôi không hiểu ngài ấy đang hỏi cái gì.
"Cách viết chữ 'Johann' này, giống hệt chữ ký của thầy Goethe mà."
"Không, tôi khác với Freddy, đâu có rảnh mà ngồi nắn nót nghĩ ra mấy kiểu chữ ký đó... Điện hạ, ngài đã bao giờ nhìn thấy chữ ký của tôi đâu?"
"Không, trong bức thư ngài gửi trước đây có mà."
Thư?
Tôi nhớ là mình đâu có gửi bức thư nào cho Điện hạ?
"Bức thư thầy gửi cho tôi trước khi đến Vienna ấy. Trong đó có yêu cầu về những địa điểm muốn tham quan, những nhạc sĩ muốn đi xem hòa nhạc hay những tác phẩm nghệ thuật muốn chiêm ngưỡng tại Vienna."
"A, à, n-nhắc mới nhớ hình như tôi có nói thế thật, nhưng mà..."
Tôi không hề gửi bức thư nào như thế. Tôi cứ tưởng là do Mephi ngụy tạo.
"Nó ở đây này. ...Không phải thư của thầy sao?"
Đại công tước Rudolf vừa nói vừa lấy ra một phong bì từ ngăn kéo dưới cùng. Tôi gần như chộp lấy nó. Nhìn người gửi mà tôi nín thở. Johann Wolfgang von Goethe, được ký tên rõ ràng. Tôi đọc lướt qua nội dung bên trong. Muốn xem bên trong cung điện hay nhà thờ nào đó, muốn trực tiếp xem thánh tích, muốn nghe người này người kia biểu diễn trực tiếp, toàn những yêu cầu ích kỷ được liệt kê ra. Là nét chữ tôi biết rất rõ. Nhìn qua là biết ngay.
"...Cái này, là chữ của Freddy."
"Hả..." Điện hạ cũng ngơ ngác không hiểu gì. Chính tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao Freddy lại mạo danh tôi để gửi bức thư này?
Tôi nhớ lại. Vốn dĩ, chuyện tôi chuyển đến sống ở Vienna cũng là lỗi của Freddy. Tên đó đã tự tiện trả lời lời mời từ Bệ hạ Franz II. Thêm vào đó, việc gửi bức thư này cho Đại công tước Rudolf, nghĩa là hắn muốn tôi đến Vienna? Và muốn tôi tiếp xúc với âm nhạc của Beethoven? Tại sao Freddy lại toan tính chuyện đó? Đã thế bản thân hắn lại nhanh chóng biến mất. Hơn nữa, còn đang bị Giáo hội truy đuổi.
Bị Giáo hội...?
Tôi lạnh sống lưng.
Mephi, này Mephi, ra đây, tôi có chuyện muốn hỏi, ra đây ngay. Tôi gọi thầm trong lòng, nhưng chẳng thấy hơi hướm của con ác quỷ đâu cả. Thế nên nỗi nghi ngờ của tôi cứ phình to ra như giọt nước trượt dài trên tấm kính cửa sổ mờ hơi sương.
Freddy biết tỏng việc tôi cố tình giam mình trong cái vỏ bọc vô cảm. Thế nhưng, hắn vẫn toan tính để tôi chuyển đến Vienna, tiếp xúc với Lu và vô vàn những kích thích khác. Đến mức phải ngụy tạo cả thư từ. Đã thế bản thân hắn lại mất tích vì bị Giáo hội truy đuổi.
Nếu như Freddy biết về khế ước giữa tôi và Mephistopheles thì sao?
Nếu như hắn đang giúp sức để ác quỷ đoạt lấy linh hồn tôi nhanh hơn thì sao?
Mọi chuyện sẽ trở nên hợp lý. Giáo hội đã nhắm vào Freddy vì nghi ngờ hắn là tay sai của ác quỷ nên mới điều tra. Vì thế hắn mới trốn ra khỏi lãnh thổ đế quốc.
Không thể nào. Làm gì có chuyện đó. Freddy không phải loại người như vậy. Câu tự trả lời của tôi vang vọng một cách sáo rỗng trong hộp sọ. Sao mày dám khẳng định như thế, một phần khác trong tôi cười nhạo. Mày biết gì về Friedrich Schiller chứ? Schiller là bạn của Goethe. Không phải của mày.
Phải rồi. Tôi chẳng biết gì về Freddy cả...
"...Thầy ơi, thầy sao thế ạ?"
"...Yuki! Bức thư có vấn đề gì à?"
Tôi giật mình hoàn hồn. Lu và Điện hạ đang định ghé đầu vào nhìn từ hai bên, tôi vội vàng nhét bức thư vào phong bì rồi trả lại cho Điện hạ.
"K-không, không có gì đâu ạ. Chắc tên Freddy muốn tôi tạo được nhiều mối quan hệ ở Vienna nên mới tự tiện viết bức thư này ấy mà."
Tôi đã mong là như vậy. Nhưng chính tôi còn chẳng tin nổi một góc lời mình vừa nói. Nếu thế thì tại sao Freddy lại biến mất vội vàng như vậy? Lại còn đi đến cái nơi khỉ ho cò gáy như vùng núi sâu ở Thụy Sĩ, nơi mà có muốn liên lạc cũng khó. Hắn đang giấu tôi điều gì đó. Da gà da vịt tôi nổi hết cả lên.
Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rất vội vã. Rồi dừng khựng lại trước cửa.
Sau tiếng gõ cửa, giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên.
"Đại công tước Rudolf, ngài có ở đó không? Chắc là Ludovica van Beethoven đang ở đây chứ ạ."
Là giọng nói quen thuộc. Thầy Salieri, Nhạc trưởng cung đình. Ba người chúng tôi nhìn nhau.
"Có ạ... Mời vào."
Đại công tước Rudolf vừa dứt lời, cánh cửa mở ra, thầy Salieri với mái tóc cắt bằng, dáng vẻ mệt mỏi bước vào. Ông nhìn dáo dác ngoài hành lang rồi nhanh chóng đóng cửa lại sau lưng.
"Xin lỗi vì đường đột. ...Ồ, cả ngài Goethe nữa."
Thầy Salieri đảo ánh mắt bất an từ Điện hạ sang tôi, rồi dừng lại ở Lu.
"Ludovica này, chuyện là, ở đây hơi khó nói, cô ra đây một chút được không."
"Gì thế? Tôi sắp sửa tổ chức buổi đọc thơ với Điện hạ ngay bây giờ đây. Có gì nói luôn ở đây đi."
"Đang gấp lắm!"
"Thế thì càng phải nói ở đây chứ!"
Trên trán thầy nổi lên gân xanh. Thấy Đại công tước Rudolf luống cuống định can thiệp, ông giơ tay ngăn lại.
"Vừa rồi, chính phủ Pháp đã gửi yêu cầu chính thức đến Bệ hạ."
Thầy Salieri thông báo với giọng nặng nề. Từ chính phủ Pháp, nghĩa là vụ bản giao hưởng Bonaparte sao? Rốt cuộc đã thành chuyện lớn đến mức quốc gia phải gửi yêu cầu cho quốc gia rồi à?
"Sớm muộn gì cũng sẽ có thông báo đến cô thôi, nên tôi nói trước cho cô biết. Về bản giao hưởng cung Mi giáng trưởng của cô ấy."
"Cạn lời. Đến cả thầy cũng bảo tôi ngừng công bố à?"
Lu thở dài thườn thượt, thầy Salieri làm vẻ mặt như vừa nuốt phải bột cà phê sống.
"...Đúng thế."
"Cùng là nhạc sĩ với nhau, sao thầy có thể thốt ra những lời đó được nhỉ? Tác phẩm bị vùi dập khi chưa kịp ra mắt công chúng là nỗi nhục nhã lớn nhất đối với chúng ta. Chẳng lẽ thầy không hiểu điều đó? Hay đối với thầy, việc giữ cái ghế Nhạc trưởng cung đình và Chủ tịch Hiệp hội Bạn nhạc còn quan trọng hơn cả nghệ thuật?"
"Đúng thế!"
Thầy Salieri đột nhiên gào lên giận dữ.
"Ta là người đứng đầu giới nhạc Vienna, ta có trách nhiệm giám sát và bảo vệ các nhạc sĩ! Không thể để cái ngữ như trò, suốt ngày chỉ biết ích kỷ đắm chìm trong âm nhạc rồi muốn làm gì thì làm!"
Thầy Salieri vừa bắn nước bọt tung tóe vừa sấn sổ lao về phía Lou.
"Tôi không nhớ là mình từng nhờ ông giám sát hay bảo vệ!" Lou cũng gân cổ cãi lại.
"Im ngay! N... này Beethoven, trò bướng bỉnh như thế để làm gì hả? Đây là vấn đề quốc gia đại sự. Đừng vì một bản giao hưởng cỏn con mà chọc giận nước Pháp vô ích. Mũi giáo của Napoleon đang chĩa về phía nước Anh, chúng ta phải tận dụng khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi này để tích trữ quốc lực..."
"Đó không phải việc của tôi."
"Trò là trẻ con đấy à!"
"Trẻ con đấy thì sao!"
Gương mặt thầy Salieri hiện lên vô số biểu cảm khó tả, rồi tất cả cùng mồ hôi trôi tuột đi mất.
"...N-Này Beethoven, ta sẽ nói đỡ cho trò trước mặt Bệ hạ. Ta cũng đâu phải ác quỷ, ta không bảo trò vứt bỏ bản nhạc. Thiếu gì cách để thỏa hiệp. Đúng rồi, vấn đề nằm ở cái Hành khúc tang lễ chương hai. Ví dụ như trò thay chỗ đó bằng một bản Adagio du dương giọng La giáng trưởng sở trường của trò đi──"
"Không đời nào. Đừng có đùa. Thầy cũng xem tổng phổ rồi còn gì. Chương hai bắt buộc phải là Hành khúc tang lễ giọng Đô thứ. Là nhạc sĩ, thầy phải hiểu là không thể khác được chứ. Đổi đi một cái là cả bài thành rác phẩm ngay."
"Hừ, ư..."
Thầy Salieri run run nắm đấm. Nhưng cả tôi và Điện hạ Rudolf đều không thể xen vào. Đó là câu chuyện giữa những người nhạc sĩ. Và dù là thầy Salieri đi nữa, thầy ấy cũng thừa hiểu việc thay thế một chương nhạc là điều không thể.
"Nếu vậy! Ít nhất thì đổi tên đi. Này, cái tiêu đề trần trụi như thế thì nguy quá. Đổi tên chưa chắc bên Pháp đã chịu, nhưng hãy đặt một danh từ chung nào đó ôn hòa hơn chút đi! Đ-Đúng rồi, Ngài Goethe!"
Bất ngờ bị réo tên, tôi giật thót mình.
"Nhờ Ngài Goethe, đại văn hào số một nước ta nghĩ cho cái tên thì thế nào? Nếu là ngài ấy thì chắc Beethoven cũng sẽ phục thôi. Sau đó ta sẽ cùng ngài ấy dập đầu khẩn khoản xin Bệ hạ, rồi gửi thư giải trình sang Pháp, biết đâu vẫn kịp buổi công diễn ra mắt. Thế nào Ngài Goethe, ngài có cao kiến gì không?"
Tôi cứng họng, cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo từ Lou.
Sao lại là tôi chứ? Tôi thầm nghĩ. Định bảo tôi kéo lịch sử về đúng hướng à? Là một kẻ biết trước tương lai, liệu tôi có nên mở miệng lúc này? Cái tên "Giao hưởng Anh hùng - Sinfonia Eroica" vốn được bao bọc trong sự ẩn danh đầy hào quang ấy.
Nhưng tôi không nói được gì cả. Thảm hại thay, tôi thực sự không thốt nên lời nào. Tôi không thể phủ định, cũng chẳng thể khẳng định cái sự "man dũng" liều lĩnh của Lou.
"Chuyện này chẳng liên quan gì đến Yuki cả."
Lou lạnh lùng nói, rồi quay ngoắt lại phía thầy Salieri.
"Đó là nhạc của tôi. Tôi sẽ là người đặt tên. Bản nhạc đó là 'Bonaparte', không có cái tên nào khác."
"Hừ──nếu đã muốn ích kỷ như thế thì cút khỏi nước Áo ngay! Sang London mà diễn, may ra tay của nước Pháp chưa vươn tới đó! Hoặc là sang Mỹ đi!"
"Không thích. Tôi sẽ diễn ở Vienna. Nghe cho rõ đây thưa thầy, nghệ thuật là sự thể hiện, bao gồm cả việc cho ai nghe và nghe như thế nào. Tôi sẽ không vì sự can thiệp của quyền lực mà bẻ cong sự thể hiện của mình. Bản thân việc bị yêu cầu như thế đã là không thể tha thứ. Đừng hòng bắt tôi khuất phục."
Gương mặt thầy Salieri méo xệch đi một cách phức tạp. Lou tiếp tục:
"Tôi yêu thành phố này, và yêu cả thính giả nơi đây. Không phải lũ quý tộc trong đầu chỉ toàn vũ hội, mà là những người dân yêu âm nhạc đến mức nén chặt nỗi sợ ác quỷ để chen chúc đến buổi hòa nhạc kia. Vinh dự của buổi công diễn đầu tiên, tôi sẽ dâng tặng cho Vienna. Tôi đã quyết định như vậy rồi."
"Tại sao trò lại cố chấp đến mức đó hả!"
"Cố chấp? Thầy gọi đó là cố chấp sao! Nếu đây là cố chấp thì tiếng khóc của trẻ sơ sinh hay tiếng ho ra máu trên giường bệnh cũng đều là cố chấp cả. Tôi chỉ đang sống với tư cách là một nhạc sĩ, là Beethoven mà thôi."
Ngay khi thầy đỏ mặt tía tai định nói thêm gì đó, bên ngoài phòng vang lên tiếng bước chân rầm rập, rồi dừng lại ngay trước cửa.
"...Rudolf. Có đó không?"
Thầy Salieri nấc lên một tiếng trong cổ họng, rụt cổ lại. Điện hạ Rudolf cũng mở to mắt. Lou phóng ánh mắt khó chịu găm thẳng vào cánh cửa.
Là giọng của Bệ hạ Franz II.
"...Thần có mặt," Điện hạ đáp.
"Cả Salieri và Beethoven cũng ở đó chứ?"
"Vâng ạ."
Cánh cửa mở toang. Dẫn theo đám thị tùng, Bệ hạ Franz II trong bộ thường phục bước vào phòng với những bước chân nặng nề. Vị Hoàng đế Thần thánh La Mã vẫn còn trẻ tuổi, nhưng chỉ sau một thời gian không gặp, trông ngài như đã già đi cả chục, hai mươi tuổi. Mí mắt chảy xệ, nếp nhăn nơi đuôi mắt hằn sâu. Thầy Salieri quỳ rạp xuống sàn. Điện hạ Rudolf cũng cúi đầu. Tôi cũng quỳ xuống sau tấm rèm. Chỉ riêng Lou là không hề hạ mắt, trân trân nhìn thẳng vào Hoàng đế.
"Beethoven!" Thầy Salieri rít lên bằng giọng khàn đặc. "Làm cái gì thế hả? Trước mặt Bệ hạ đấy, ngẩng cao đầu quá rồi!"
"Tại sao tôi phải quỳ lạy chứ?"
Lou buông một câu lạnh lùng.
"Bệ hạ làm Hoàng đế, chẳng qua cũng chỉ vì sinh ra trong dòng tộc Habsburg. Còn tôi đứng ở đây với tư cách là Beethoven, bằng chính âm nhạc của tôi. Quả thực ngai vàng có vẻ nằm ở vị trí cao đấy, mà dù không thế thì Bệ hạ cũng cao hơn tôi, nên tôi sẽ thành thật ngước nhìn. Nhưng bảo tôi phải bò rạp xuống để ngước lên thì tôi không có ý định đó đâu."
"Beethoven! Vô lễ!"
"Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, cái ngữ thợ đàn kia."
Đám thị tùng nhao nhao lên, nhưng Bệ hạ uể oải giơ tay ngăn lại.
"Ludovica... Ngươi vẫn chứng nào tật nấy nhỉ."
Bệ hạ lẩm bẩm, thậm chí còn chẳng buồn cười khổ, rồi chuyển ánh nhìn sang thầy Salieri.
"Trẫm đã dặn là sẽ đích thân thông báo kia mà. Sao khanh lại tự ý hành động trước?"
"Xin Bệ hạ khai ân." Giọng thầy run rẩy, mặt vẫn úp xuống sàn.
"Là chút tình thương của nhạc sĩ sao... Hừm. Nông cạn quá. Những chuyện thế này, ra lệnh dứt khoát một lần chẳng phải lại là nhân từ hơn sao?"
Ánh mắt Bệ hạ quay lại phía Lou.
"Ngươi nghe rồi đấy. Bản giao hưởng có chứa Hành khúc tang lễ tên là 'Bonaparte' của ngươi, dù tiếc thật, nhưng hãy từ bỏ việc công diễn đi. Hiện tại việc nước là ưu tiên hàng đầu, hãy thận trọng với những hành động khiêu khích nước Pháp."
"Đó là quân lệnh sao?"
Lông mày Bệ hạ nhíu lại đầy vẻ nghi hoặc.
"Đương nhiên. Ngươi nghĩ Trẫm là ai?"
"Nếu vậy thì tôi không có hứng nghe."
"C-Cái gì? Ngươi đang nói cái gì thế hả! Trẫm đang ra lệnh với tư cách là Hoàng đế đấy!"
"Chính vì thế đấy, thưa Bệ hạ."
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Giọng nói hừng hực nhiệt lượng của Lou đâm thẳng vào tảng băng đó, tạo ra những vết nứt tàn nhẫn.
"Bệ hạ cũng đã đến buổi hòa nhạc của tôi nhiều lần rồi, tôi cũng từng chơi piano trước mặt ngài rồi nhỉ? Nếu Bệ hạ nghe bản giao hưởng của tôi, rồi dựa trên đó mà từ chối, thì tôi xin lắng nghe như ý kiến của một thính giả cao quý. Nhưng quân lệnh hay gì đó thì tôi không có tai để nghe đâu."
"Ngươi... có hiểu mình đang nói cái gì không?"
Giọng Bệ hạ khản đặc như tiếng đinh gỉ cọ vào nhau. Lou đập mạnh bàn tay xuống bàn. Đám thị tùng giật bắn người, co rúm lại.
"Kẻ không hiểu là các người đấy. Dám dùng cái thứ quân lệnh để xía vào âm nhạc của tôi à? Nghe cho rõ đây, tôi là nghệ sĩ. Đem âm nhạc hỏi thế gian, được thính giả đón nhận, khi ấy tôi mới có thể hô hấp. Đó là sự sống của tôi. Nếu không được thính giả đón nhận, sinh mệnh của tôi sẽ kết thúc trong hư vô trống rỗng. Vì thế, chúng tôi luôn phải rên xiết giữa tiếng gào thét bên trong mình và khao khát của thính giả. Tôi thừa biết bản giao hưởng đó sẽ bị những kẻ căm ghét Napoleon ghê tởm, hoặc bị những kẻ tưởng nhớ cái chết của Napoleon chửi rủa là bất kính. Nhưng mà! Tôi đã đặt cược toàn bộ sinh mệnh để chọn lựa từng nốt nhạc, từng từ ngữ! Tôi đã quyết định dùng nó làm vật chứa cho bản giao hưởng vĩ đại nhất mà nhân loại chưa từng chạm tới, để khắc họa cuộc hành quân của người khổng lồ nuốt chửng cả châu Âu, khắc họa lễ tang của hắn, và cả sự cuồng loạn xóa tan lễ tang ấy để xây dựng nên một đô thành phía trước. Quốc gia là cái thá gì, đây là cuộc chiến của tôi!"
Lou run rẩy mái tóc đỏ rực như lửa cháy, bước tới một bước về phía Bệ hạ Franz II. Trước sức nóng tỏa ra từ toàn thân cô ấy, cả Bệ hạ lẫn đám thị tùng đều mặt cắt không còn giọt máu, lùi lại phía sau.
"Nếu không thể khuất phục được thính giả, nếu bài ca của tôi không vang vọng trong trái tim ai, thì đó là thất bại của tôi, là cái chết của tôi. Nếu muốn giết chết âm nhạc của tôi, cứ việc chửi rủa, khinh miệt, cười nhạo với tư cách là người nghe. Cứ dùng hết ngôn từ mà viết lời chê bai lên báo chí, tạp chí hay thậm chí là đá lát đường đi, đó là cuộc chiến của người nghe! Tôi sẽ dùng âm nhạc một lần nữa để đáp trả lại. Nhưng mà! Những kẻ không đổ máu của chính mình thì đừng hòng xen vào cuộc chiến này! Những kẻ không phải người trao đi cũng chẳng phải người nhận lại thì đừng có bước vào chiến trường nghệ thuật mà làm vấy bẩn nó! Bất cứ quyền lực nào cũng không được phép xâm phạm vào bản thân cuộc chiến này, dù là Vua, là Hoàng đế──hay là Chúa đi chăng nữa!"
Sau khi trút hết mọi tiếng gào thét từ linh hồn, Lou đẩy ngã Bệ hạ Franz II và đám thị tùng đang đứng chết lặng, rồi bỏ ra khỏi phòng. Người đầu tiên hoàn hồn lại là tôi. Tôi lách qua đám người đang tan tác để đuổi theo cô ấy.
"...Lou!"
Tại miệng cầu thang đi xuống, tôi đuổi kịp tấm lưng trong bộ váy đỏ. Lou quay phắt lại. Trong mắt cô ấy vẫn rực cháy ngọn lửa giận dữ không thể kìm nén.
"Gì đây? Cậu cũng định nói mấy thứ như vấn đề quốc gia hay 'chỉ là một bản giao hưởng cỏn con' hả?"
"K-Không."
Tôi ấp úng, cúi gằm mặt nhìn xuống mũi giày.
Tại sao tôi lại đuổi theo chứ? Chính tôi cũng không hiểu. Biết nói gì với Lou bây giờ?
Tôi biết cô ấy hoàn toàn đúng. Bởi vì tôi sinh ra vào thế kỷ 21, giữa cha mẹ là những nhạc sĩ. Nhưng bây giờ là đầu thế kỷ 19. Tàn dư của chế độ quân chủ chuyên chế vẫn còn âm ỉ khắp châu Âu, tự do và bình đẳng chỉ vừa mới nảy mầm ở bờ bên kia và bên này Đại Tây Dương. Tôi không nghĩ ăn nói với Hoàng đế như thế mà có thể bình an vô sự.
Thế rồi sao?
Tôi đuổi theo để làm cái gì?
"Cho dù có phải biến toàn quân Pháp và toàn quân Áo thành kẻ thù, tôi cũng sẽ thực hiện bằng được buổi công diễn ra mắt 'Bonaparte'. Yuki, cậu cũng là nghệ sĩ mà. Dù là hàng giả đi nữa, thì bên trong cậu vẫn còn lắng đọng những gì từng là Goethe chứ? Cậu không thể hiểu được tâm tư của tôi sao?"
Tôi lắc đầu một cách mơ hồ. Chỉ là một thằng học sinh cấp ba thôi, tôi thầm trả lời trong lồng ngực. Thế nên như cậu đã nói, tôi không được phép đặt chân vào chiến trường đó. Tôi chỉ là kẻ bàng quan.
Thấy tôi im lặng, Lou thở dài, quay lưng bước xuống cầu thang.
Bị bỏ lại một mình, ở đâu đó sâu thẳm trong tôi, có một luồng nhiệt nào đó đang quằn quại. Cái gì thế này? Phải chăng tia lửa bắn ra từ những lời của Lou đã châm ngòi cho thứ gì đó trong tôi? Không thể nào. Bên trong một thằng nhóc vô năng như tôi, làm gì có thứ gì rực cháy cơ chứ.
Nhưng mà, nếu vậy, thì cái nhịp đập đang cào xé lồng ngực từ bên trong này rốt cuộc là cái quái gì?
†
Ngày hôm sau, vì là buổi tập ghép chương cuối, nên sau khi giải quyết xong công việc bình luận vào quá trưa, tôi liền đi về phía ngoại ô. Buổi tổng duyệt Giao hưởng 'Bonaparte' không được phép sử dụng phòng tập của Nhà hát Hoàng gia nữa, nên phải chuyển sang một nhà hát cũ ở ngoại ô.
Ngồi trong xe ngựa, tôi nhớ lại sự kích động của Lou ngày hôm qua. Cô ấy đã nói, dù có phải biến quân đội thành kẻ thù. Đó không phải chuyện không thể xảy ra. Thực tế là Paganini đã dùng vũ lực rồi. Bệ hạ Franz II bị mắng xối xả vào mặt như thế, tôi không nghĩ ngài ấy sẽ mãi hiền lành đâu. Nếu quân Pháp hay quân Áo dùng vũ lực đến ngăn cản, thì tính sao?
Tính sao, là sao chứ?
Tôi nhai đi nhai lại câu tự vấn đó. Lời nói khi nào đó của Lou chồng chéo lên.
──'Tôi không có lý do gì để được cậu giúp đỡ cả'.
Đúng quá còn gì. Tại sao tôi phải lo lắng cho Lou chứ? Cả thân xác cô ấy, lẫn âm nhạc của cô ấy. Beethoven sẽ chết vào ngày 26 tháng 3 năm 1827. Nói ngược lại thì, cho đến lúc đó sẽ bình an vô sự. Và vì tôi đã quyết định sẽ không nghe âm nhạc của cô ấy một cách nghiêm túc, nên buổi công diễn đầu tiên có bị hoãn hay bị hủy, tên bài hát có ra sao, hay thậm chí chương hai có bị thay thế bằng bản Romanze giọng La giáng trưởng ngọt lợ đi chăng nữa, thì có sao đâu chứ.
Nếu thực lòng nghĩ như vậy, lẽ ra tôi nên dừng xe ngựa lại ngay, nhảy xuống và đi thẳng về căn hộ cho xong. Nhưng tôi vẫn dí chặt lưng vào góc ghế cứng ngắc, cố sống cố chết chịu đựng cảm giác sai lệch như dung nham đang sục sôi dưới đáy bụng.
Đứng trước cánh cửa lớn của phòng tập hòa tấu là một nhân vật không ngờ tới: Công chúa Luise. Vừa nhìn thấy tôi, cô bé lập tức rời khỏi bức tường, chạy ùa đến. Mái tóc vàng và đôi mắt xanh nổi bật trên nền chiếc váy màu xanh lá mạ, vẻ đáng yêu của cô bé khiến người ta phải lóa mắt.
"Thầy cũng đến ạ?" Công chúa khoác tay mình vào tay tôi.
"Hả, ừm... Công chúa, sao người lại..." Ra khỏi cung điện thế này có ổn không đấy? Lại còn đi một mình đến tận đây nữa?
Vẻ mặt Công chúa thoáng chút u buồn.
"Dạ, em nghe anh Rudolf kể chuyện hôm qua rồi," cô bé nói vẻ hơi khó xử. "Em sợ nhỡ đâu không còn được nghe nhạc của chị Lou nữa, nên nghĩ là ít nhất cũng phải lén đến nghe lúc đang tập."
Ra là vậy. Công chúa cũng là người hâm mộ của Lou nhỉ.
"Nghe nói người trong dàn nhạc vẫn chưa biết chuyện buổi diễn bị hủy, nhưng biết đâu đây lại là buổi tập cuối cùng."
Nghe Công chúa nói, tôi cũng cụp mắt xuống. Lou vẫn đang phớt lờ lệnh của Hoàng đế mà tiếp tục tổng duyệt, nhưng có lẽ tất cả sẽ trở thành công cốc.
Nếu vậy, đây sẽ là nơi duy nhất có thể nghe bản Giao hưởng số 3 do chính Lou chỉ huy.
"Thầy cũng vậy sao ạ? Cất công đến tận buổi tập thế này."
"À, không, cái đó..." Tôi vắt óc tìm lý do. "Tại tường căn hộ sửa xong rồi nên tôi đến đón Lou về thôi."
Công chúa ghé sát mặt vào tôi, nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Chuyện thầy đang chăm lo đời sống cho chị Lou là thật ạ?"
"Hả? ...À thì, đúng là tôi vẫn hay nấu cơm."
"Thế chuyện hai người sống gần như chung một nhà cũng là thật sao?!"
Sao tự dưng lại áp sát với vẻ mặt đáng sợ thế?
"Cô ấy hay sang phòng tôi thôi. Cũng không hẳn là sống chung, tại ở ngay cạnh mà."
Công chúa rưng rưng nước mắt rồi giẫm mạnh lên chân tôi.
"Đến lúc ngủ cũng chung giường là thật hả?!"
"Làm gì có chuyện đó chứ! Đau... thưa Công chúa, người đang giẫm lên chân tôi đấy, đau quá."
"A, xin... xin lỗi thầy," Công chúa cuống quýt buông tôi ra, chỉnh lại tà váy bị lệch. "Em thất lễ quá... Tự dưng thầy cất công đến đón chị Lou, cứ như người một nhà ấy, aaaa, em đang nói cái gì thế này."
Chẳng hiểu sao cô bé lại hoảng loạn đến thế, nhưng bảo chỉ đến đón Lou thì đúng là nói dối. Tôi nghĩ ngợi một chút rồi quyết định nói thật với Công chúa.
"...Thực ra, cũng có một phần là tôi muốn đến nghe nhạc."
Đúng lúc đó, từ phía sau cánh cửa, khúc dạo đầu với âm thanh đi xuống mãnh liệt của cả dàn nhạc bắt đầu vang lên. Từ nốt dẫn của giọng Si giáng trưởng được kéo dài thật lâu sau khi bị đập mạnh nhiều lần, chủ đề dò dẫm bằng kỹ thuật pizzicato (gảy dây) dần dần hiện ra.
"Chương nhạc này là chương em thích nhất trong các bài của chị Lou đấy. Em nghe đi nghe lại bao nhiêu lần rồi."
"Hả?" Công chúa thoáng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng rồi nét mặt trở lại bình thường ngay. "Phải rồi ha, thầy đến từ tương lai mà."
Đúng vậy. Tôi biết rất rõ khúc nhạc này. Trừ bản thân tác giả ra, tôi biết rõ hơn bất kỳ ai đang sống ở thời đại này. Tôi đã nghe nó hàng ngàn lần.
"Thực ra, so với chương nhạc này, tôi thích bản piano gốc của nó hơn. Hình như được xuất bản năm ngoái hay năm kia gì đó... Đó là một bản nhạc đặc biệt."
Tác phẩm số 35 của Beethoven, Mười lăm biến tấu và Fugue cho chủ đề sáng tác giọng Mi giáng trưởng. Sau này vì được dùng lại trong chương cuối của Giao hưởng số 3, nên người ta quen gọi nó là —— "Biến tấu khúc Eroica".
Tất nhiên, đó là chuyện ở thời đại của tôi. Năm 1805 này thì bản biến tấu piano đó chắc vẫn hoàn toàn vô danh. Ngay cả bản Giao hưởng số 3 còn chưa chắc đã được công diễn lần đầu.
"...Đặc biệt lắm sao ạ?" Công chúa hỏi.
"Hình như đó là bài đầu tiên bố mẹ tôi hòa tấu cùng nhau. Cả hai đều thích bài đó. Mẹ vẫn thường đàn cho tôi nghe."
Không phải Johann Caspar Goethe và Catharina Elisabeth Goethe, mà là bố mẹ tôi ở Nhật Bản.
"Cả hai bác đều chơi nhạc ạ? Mẹ thầy là nghệ sĩ piano... còn bố thầy, làm nghề gì ấy nhỉ, thầy kể mấy lần rồi mà em vẫn không hiểu lắm."
Tôi bật cười khúc khích.
"Công việc của bố thì chính tôi cũng chẳng rõ nữa, kiểu như thợ đụng ấy mà. Vừa viết sách, vừa chơi guitar, lại còn hát hò nữa."
Kể chuyện đó với Công chúa, tôi cảm thấy nỗi hoài niệm lắng đọng trong lòng bỗng nóng rực lên. Nhắc mới nhớ, dạo này xảy ra nhiều chuyện quá khiến tôi suýt quên mất mong muốn được trở về Nhật Bản. Giờ đây, nỗi nhớ nhà lại đang thiêu đốt tâm can tôi. Phải chăng là do bản "Eroica" đang vang lên sau cánh cửa mà tôi đang tựa lưng vào?
Tiếng bước chân kim loại nặng nề dồn dập tiến lại gần khiến tôi phải ngậm miệng, nhìn về hướng đó. Công chúa Luise cũng nhìn theo ánh mắt tôi rồi ngẩng lên, hít một hơi kinh hãi.
Từ phía bên kia hành lang, những gã đàn ông cao lớn mặc đồ đen —— mười người, không, còn nhiều hơn nữa —— đang đi tới. Bộ trang phục khắc khổ với tà áo dài che kín ủng, cổ áo cài kín mít, đó là áo lễ của linh mục.
Một linh cảm chẳng lành bám riết lấy sống lưng tôi. Tại sao linh mục lại đến chỗ này, mà lại còn đông thế kia?
Đồng thời tôi nhớ lại chuyện con mèo đen hai đuôi bị bắt cóc, và cả sự mất tích của Freddy.
Đám linh mục dừng lại ngay trước mặt chúng tôi.
"Ludovica van Beethoven có ở đây không?"
Tên linh mục đi đầu, đeo kính, dáng người gầy gò với vẻ mặt tàn nhẫn cất giọng đanh lại.
"Các người là ai? Có chuyện gì?" Giọng tôi cũng cứng ngắc không kém.
Gã linh mục không trả lời, hắn đẩy tôi ra và đặt tay lên nắm đấm cửa phòng tập.
"Khoan đã, đang tập luyện mà!" Công chúa lao tới ngăn cản, nhưng những tên linh mục khác lập tức áp sát từ hai bên, tóm lấy vai Công chúa và lôi xềnh xệch về phía bức tường đối diện.
"Mời Công chúa Luise qua bên này. Tình huống có thể sẽ nguy hiểm."
Bọn này định làm gì Công chúa vậy? Tôi vừa quay sang thì một dòng thác âm thanh của dàn nhạc ập vào lưng. Cửa đã mở. Là đoạn Coda của chương cuối. Tôi quay phắt lại. Chỉ thấy những tấm lưng đen sì của đám linh mục đang xông vào phòng tập một cách thô bạo.
"Đã bảo đợi chút mà!"
Tôi cũng đuổi theo bọn chúng qua cánh cửa.
Trong phòng tập rộng lớn, dàn nhạc được bố trí hình quạt với bục chỉ huy làm trọng tâm đang chuẩn bị xây dựng cao trào cho cả bản nhạc. "Dừng lại!" tên linh mục đeo kính quát lớn. Vài nhạc công violin 1 ngồi gần cửa nhất giật mình nhận ra những kẻ xâm nhập bất ngờ, mặt cắt không còn giọt máu, ngừng bặt tiếng đàn. Nhưng thiếu nữ mặc áo đỏ đứng trên bục chỉ huy —— Lou, không hề để đũa chỉ huy rối loạn dù chỉ một nhịp, cô vẫn tiếp tục dẫn dắt dàn nhạc đến tận nốt kết thúc đầy uy lực.
Cô nắm chặt nốt nhạc cuối cùng trong tay, vung mạnh xuống làm mồ hôi bắn ra tung tóe, kết thúc bản nhạc, rồi thả lỏng toàn thân trong dư âm và tiếng vang còn sót lại. Các nhạc công lo lắng nhìn đám linh mục, từ từ hạ nhạc cụ xuống.
Lou đập mạnh đũa chỉ huy lên giá nhạc rồi quay lại.
"Đang tập luyện đấy, nhìn không biết à?"
Trong đôi mắt cô trừng trừng nhìn đám linh mục rực lên ngọn lửa phẫn nộ. Tên linh mục đeo kính bước từng bước về phía Lou.
"Chúng ta được phái đến từ Tòa Thánh. Người của Thánh Bộ (Sanctum Officium)."
Cả dàn nhạc xôn xao. Mặt ai nấy đều tái mét. Thánh Bộ (Sanctum Officium) chính là Tòa Dị Giáo của Vatican. Hơn nữa, trừ tên đeo kính, tất cả những tên linh mục còn lại đều phanh vạt áo lễ đen ra. Tấm giáp ngực bằng kim loại sáng loáng, súng trường treo bên nách và thanh kiếm đeo bên hông lộ ra. Là Tăng binh. Nỗi sợ hãi trần trụi lan rộng khắp các thành viên trong dàn nhạc.
"...Tại sao quan tòa dị giáo lại..." "Từ Vatican ư?" "Này, thế là sao..."
"Có việc gì? Đến đây để săn phù thủy hay gì?"
Lou khoanh tay hỏi.
"Ludovica van Beethoven đúng không?"
"Phải đấy."
"Bản nhạc vừa chơi chắc chắn là cái thứ gọi là 'Bonaparte' chứ gì?"
"Thì sao nào? Các người đang làm phiền buổi tập đấy, mau cút ra ngoài đi."
Đôi mắt tên linh mục nheo lại lạnh lẽo sau tròng kính.
"Kẻ thù của đức tin, ca ngợi Napoleon Bonaparte, lại còn dám viết nhạc mô tả sự phục sinh của hắn, những thứ đó không thể chấp nhận được. Kẻ đó đã dùng vũ lực uy hiếp để triệu tập Đức Giáo Hoàng đến tận Paris, rồi coi thường thần quyền, tự tay đội vương miện ngay trước mặt Đức Thánh Cha. Đó chính là hành vi của ác ma sỉ nhục Giáo hội. Phải hủy bỏ ngay lập tức."
"Tôi bảo là cút ra ngoài."
Lou nói bằng giọng lạnh lùng gấp mấy lần tên linh mục. Người nhạc trưởng violin già định rụt rè vào can ngăn, nhưng sợ quá lại ngồi phịch xuống ghế. Lou tiếp tục:
"Napoleon phục sinh? Hừ, sau Khúc hành quân tang lễ là đến Scherzo và Biến tấu khúc thì các người lại hiểu ra cái ý nghĩa ngu ngốc đó à. Được thôi, đó là quyền tự do của thính giả các người. Nhưng Giáo hội thì liên quan gì? Chẳng liên quan gì đến tôi cả."
"Ludovica van Beethoven. Bọn ta đã điều tra ngươi từ lâu rồi. Vì nghi ngờ có dấu hiệu dị giáo và thờ phụng ác ma."
Lời của tên linh mục làm tôi giật thót. Vậy là bọn chúng đã đánh hơi quanh Lou, bắt cóc con mèo đen để kiểm tra tà thuật sao.
"Tháng 12 năm ngoái, ngươi đã gặp gỡ tên thờ quỷ Niccolò Paganini đúng không?"
"Gặp thì sao. Tôi chả biết bên đó có ý đồ gì, nhưng tôi nói chuyện với hắn với tư cách là nhạc sĩ nói chuyện với nhạc sĩ thôi."
"Bớt ngụy biện. Sự nghi ngờ đã trở thành khẳng định với bản giao hưởng 'Bonaparte' lần này. Con mụ phù thủy kia!"
Ngay khi tên linh mục đeo kính nhổ toẹt ra cái từ ghê tởm đó, tất cả đám tăng binh đi theo đồng loạt rút kiếm. Vài nhạc công sợ đến mức trượt khỏi ghế ngã xuống đất.
"Nếu muốn chứng minh sự trong sạch dù chỉ một chút, hãy giải tán dàn nhạc ngay lập tức và xé bỏ toàn bộ bản nhạc ngay tại đây!"
Dưới gương mặt cứng đờ của Lou, tôi thấy sự phẫn nộ đang sôi sục. Chỉ cần chạm nhẹ một ngón tay thôi là sẽ bùng nổ. Cô cất giọng không kìm được cơn run rẩy:
"Tôi nói lại lần nữa, các người đang làm phiền buổi tập. Cút ra ngoài."
"Ngươi định ưu tiên âm nhạc hơn đức tin sao?"
"Đương nhiên rồi!"
Lúc đó, tên linh mục đeo kính bỗng liếc nhìn tôi trong thoáng chốc. Đôi mắt sau tròng kính chắc chắn đang cười. Một nụ cười xảo quyệt. Ánh mắt đó lập tức quay lại nhìn Lou. Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Cái gì thế? Ý là sao? Hắn đang toan tính gì?
Ngón tay tên linh mục chĩa thẳng vào Lou.
"Ludovica van Beethoven, ta tuyên bố ngươi là kẻ dị giáo, mọi lời biện hộ sẽ được lắng nghe tại Vatican. Đừng hòng nhìn thấy mặt trời lần thứ hai, bắt lấy nó!"
Đám tăng binh với bộ giáp lấp lánh dưới lớp áo lễ đen lao lên bục chỉ huy, đè nghiến Lou xuống sàn và kề lưỡi kiếm vào cổ cô.
"Khoan đã, làm cái gì thế!"
Tôi buột miệng lao tới tóm lấy vai một tên tăng binh. Ngay lập tức, cánh tay tôi bị vặn ngược ra sau, cả người bị đập mạnh vào tường. Những mũi kiếm chĩa ra từ hai bên đan chéo trước cổ họng, phong tỏa mọi cử động của tôi. Hơi thở nghẹn cứng trào ngược vào phổi. Hai tay tôi bị đám tăng binh giữ chặt, ghim cứng vào tường.
"Ái chà chà, ngài Johann Wolfgang von Goethe."
Tên linh mục đeo kính quay lại, nở nụ cười như một chiếc mặt nạ hề.
"Ngài định làm gì vậy? Chẳng lẽ định bao che cho mụ phù thủy này sao?"
Nhìn lại mới thấy, vài tên tăng binh đã rút cả súng trường ra và chĩa họng súng vào tôi.
"Nếu ngài có điều gì muốn nói, chúng tôi xin rửa tai lắng nghe. Hoặc là, ngài định cầu cứu ai đó chăng?"
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó của tên linh mục, tôi hiểu ra mọi chuyện như bị sét đánh.
Mục tiêu của bọn chúng không chỉ là Lou. Chúng đã điều tra cả tôi. Không chỉ Freddy, mà chúng cũng đã nhắm vào tôi rồi. Có khi chúng đã lần ra cả chuyện của Mephistopheles.
"...Các người đã lục soát văn phòng của tôi ở Weimar rồi hả?"
Tôi hỏi, tên linh mục khẽ nhướng mày.
"Chắc cũng điều tra cả Schiller rồi chứ gì."
"Người đặt câu hỏi là chúng tôi."
Cách hắn gạt đi khiến suy đoán của tôi gần như trở thành chắc chắn. Nhưng tôi chỉ biết cắn chặt môi. Giáo hội ở thời đại này, nếu chống lại thì không biết sẽ bị làm cho ra nông nỗi nào.
"Hừ, câm nín rồi sao."
Tên linh mục cười khẩy.
"Dù trong tác phẩm ngài có viết bao nhiêu điều phản luân lý để xúi giục thanh thiếu niên, dụ dỗ họ vào con đường tà đạo, thì trước những tôi tớ của Chúa như chúng tôi, ngài cũng chỉ biết câm miệng mà thôi."
Phản luân lý? Xúi giục thanh thiếu niên? Cái quái gì vậy. Tôi trừng mắt nhìn tên linh mục đeo kính. Hắn nhếch mép cười méo xệch.
"Ngài có biết cuốn 'Nỗi đau của chàng Werther' của Ngài rốt cuộc đã khiến bao nhiêu thanh niên bắt chước tự sát không hả? Ngay cả trong 'Những năm tháng học nghề của Wilhelm Meister', Ngài cũng phơi bày hàng đống kẻ lưu manh nghèo hèn, xấu xí đen đúa, cho người đời xem cái thế giới ô uế đó. Quả nhiên chúng tôi đánh dấu Ngài là nhân vật nguy hiểm đâu có sai. Toàn tung ra mấy tác phẩm dơ bẩn làm tha hóa con người."
A, bọn này ngu vãi. Tôi vừa bị ấn hai tay vào tường, đầu cúi gằm xuống vừa nghĩ. Khiêu khích đấy. Mấy cái trò hay thấy trong phim hình sự chứ gì. Kiểu nghi phạm chưa rõ tội trạng nhưng cảnh sát muốn bắt giữ nên chọc cho điên lên để ra tay đánh người, xong rồi quy vào tội chống người thi hành công vụ để còng tay chứ gì. Nhưng xin lỗi nhé, tôi có phải Goethe đâu. Các người có chửi bới tác phẩm của Goethe thế nào thì với tôi cũng chỉ là chuyện nhà hàng xóm, tôi đếch quan tâm. Có phải tôi sáng tác đâu. Trong tôi làm gì còn sót lại giọt linh hồn nào của cái thời ông ta làm nhà văn chứ. Có chăng chỉ là chút cặn bã vô năng chỉ biết bình luận văn học hay vặn vẹo mấy câu vần điệu thôi. Thích sỉ nhục bao nhiêu cứ việc, bố mày sẽ im lặng mà nghe. Cần thiết thì vỗ tay tán thưởng cho luôn nhé?
"Vì tội bao che cho phù thủy, cuối cùng Ngài cũng bị thẩm vấn. Thế là cũng có thể liệt cuốn 'Werther' đáng nguyền rủa kia vào danh sách cấm rồi! Khi đưa Ngài lên giàn hỏa thiêu, chúng tôi sẽ thu hồi sách của Ngài từ khắp châu Âu về làm củi đốt."
Ngay lúc đó, tôi cảm thấy một cơn đau như thiêu đốt trong lồng ngực.
Trong tai, trong hộp sọ tôi tràn ngập tiếng máu chảy ngược dòng. Nắm đấm của ai đó đang gõ cửa gọi tôi. Đấm liên hồi, liên hồi từ bên trong. Tỉnh dậy đi, mở cửa ra, thả tao ra, thả ra. Mỗi cú đấm giáng xuống, cơn đau lại hóa thành nhiệt lượng tích tụ dưới đáy bụng. Goethe hả? Ông đang cáu vì tác phẩm của mình bị coi là rác rưởi, bị dọa cấm phát hành đấy à? Ồn ào quá, im dùm cái đi. Đã mang thân ở nhờ thì trật tự chút coi.
Thế nhưng cơn đau và xung kích ấy không thể đè nén được. Nó ngày càng mạnh lên. Không thể ngoảnh mặt làm ngơ được nữa.
Và rồi,
──Là ngươi đấy, Yuki.
Một giọng nói vang lên.
Ban đầu, tôi không biết là giọng ai. Vì đó là giọng đàn ông. Người gọi tôi bằng cái tên đó chỉ có hai cô gái mà thôi. Nhưng, rõ ràng âm hưởng của cái tên Yuki đang cào cấu bên trong hộp sọ tôi.
──Đó là, Yuki, cơn thịnh nộ của ngươi. Không phải của riêng ta.
Goethe? Là Goethe hả? Giờ này còn lù lù chui ra nói năng tùy tiện cái gì vậy.
──Yuki, ngươi cũng giống ta. Đều là kẻ kể chuyện. Ngôn từ của ta là ngôn từ của ngươi. Niềm hân hoan được tán dương, hay nỗi phẫn uất khi bị chà đạp, đều là của ngươi.
Im đi. Ông tự tiện chiếm xác, dùng tay, dùng mắt, dùng não của tôi để viết thôi chứ gì.
──Không phải, Yuki. Chính ngươi đã viết.
Nói nhảm cái gì thế. Tôi đã thất bại trong việc trở thành ông. Ông cũng thất bại rồi.
──Không phải.
──Nhớ lại đi. Về âm nhạc, ngươi đã kể bằng ngôn từ của ai?
Tầm nhìn méo mó bởi ảo ảnh chập chờn. Tôi không thở nổi.
──Đó là những lời không hề có trong ta, trong Johann Wolfgang.
──Yuki, đó là những lời của chính ngươi, nhận lấy từ cha mẹ, nghiền ngẫm, rồi sắp xếp lại theo một mạch tư duy duy nhất tuyệt đẹp để kể lại. Đó là bằng chứng không thể lay chuyển.
──Kể từ khi ngươi mang cái tên của ta, tất cả những gì ngươi viết ra đều là lời của chính ngươi.
Hàng trăm trang bình luận, tùy bút, những mảnh thơ vụn vặt mà tôi đã viết để giết thời gian, để sống qua ngày khi bị lôi về thời đại này và phải đóng giả Goethe.
Không phải ai khác, chính tôi... là người đã viết ư?
Cảm giác tê dại nơi đầu ngón tay sống lại. Cái lạnh của ngòi bút lông ngỗng hằn vào da thịt. Ngọn lửa nến tan chảy trong ánh bình minh. Mùi mực nồng nặc đến nghẹt thở.
Chẳng mấy chốc, lửa bùng lên. Đầu lưỡi hồng liên rực cháy thiêu đốt ý thức tôi. Tại sao? Tại sao không thể dập tắt? Câu trả lời đã nằm sẵn trong ngọn lửa.
Không phải chuyện nhà hàng xóm. Không phải cặn bã thừa thãi. Cơn đau này, sức nóng này, âm hưởng này, thứ đang đấm mạnh vào linh hồn từ bên trong này là──
Đây là nắm đấm của chính tôi... của Goethe.
Sự hoan hỉ và phẫn nộ của hai người chồng khít lên nhau không sai một ly, mặt tiếp xúc nóng rực, phun trào tiếng hát cao vút như tiếng sáo của cây vĩ cầm.
Tôi ngẩng mặt lên, trừng mắt nhìn tên linh mục. Lu đang bị đè dưới chân hắn, có lẽ đọc được điều gì đó từ biểu cảm của tôi, mặt tái mét hét lên "Dừng lại Yuki!", rồi bị chiếc ủng của tên tăng binh đạp lên đầu. Ngọn lửa trong tôi càng bùng cháy dữ dội.
"...Đúng là, đọc 'Werther' xong, có hàng trăm hàng ngàn người đã tự sát đấy."
Tiếng lầm bầm của tôi sục sôi như nhựa đường đun chảy.
"Để ta nói cho ngươi nghe tâm trạng của ta khi biết điều đó nhé, lũ thầy tu thối tha."
Tên linh mục nhíu mày tạo thành nếp nhăn sâu hoắm, ngón tay đẩy gọng kính lên.
Có nên nói ra điều này không? Phần non nớt trong tôi do dự. Goethe thực sự đã nghĩ như vậy sao? Không, tôi cũng chẳng biết đâu là giới hạn của Goethe và đâu là bắt đầu của thằng học sinh cấp ba vô dụng nữa. Chỉ là, sức nóng này là thật. Chỉ điều đó là tôi biết rõ. Cơn kích động chực trào ra khỏi bờ môi này là không thể giả dối. Cũng không thể kìm nén được nữa.
"Ta đã cảm động đến run người đấy. Hiểu không?"
Đám chức sắc thánh hội đứng đó đồng loạt nhăn mặt. Sao mà hiểu được. Tôi cười giữa cơn cảm xúc dâng trào đến rùng mình. Chỉ bằng câu chuyện, chỉ duy nhất bằng sức mạnh của câu chuyện, ta đã đẩy lòng người trôi dạt đến vực thẳm của cái chết. Dù vùng đất họ đến là cực lạc hay tuyệt vọng, thì chỉ riêng khoảng cách mà họ đã đi được khi rời bỏ thực tại nhàm chán này chính là niềm kiêu hãnh của chúng ta. Các ngươi sẽ không hiểu được đâu, chỉ là những con chữ, lời nói, âm thanh sắp đặt lại, những thứ rác rưởi ấy lại có thể lay động lòng người, nung nóng, thúc đẩy và khiến họ chạy điên cuồng đến mức này──một phép màu không gì thay thế được. Cả đời các ngươi cũng không hiểu nổi đâu.
"...Đồ ác quỷ."
Tên linh mục rên rỉ. Muốn gọi là gì cũng được. Nhưng mà, sách cấm ư? Đừng có đùa. Chúng ta dùng máu để dệt nên ngôn từ trên trang giấy, còn người đọc thì xẻ bớt tài sản và thời gian để chọn lấy nó. Đó là cuộc chiến của chúng ta. Kẻ không chiến đấu thì đừng có bước chân vào chiến trường này. Đúng như Lu nói, không ai có quyền cản trở cuộc chiến này cả, dù là vua chúa, hoàng đế, hay thậm chí là Chúa trời──
"Bắt cả hai đứa lại!"
Tên linh mục đeo kính gào lên. Tên tăng binh đang đạp lên đầu Lu nắm lấy mái tóc đỏ dài của cô ấy kéo giật dậy. Cô ấy bị vặn tay ra sau, quằn quại trong đau đớn.
Khoảnh khắc đó, tầm nhìn của tôi nhuộm một màu đỏ thẫm, thời gian đóng băng.
"...Aaa, tuyệt vời."
Giọng nói nồng nàn của Mephi trôi dạt bên tai tôi.
"Dục vọng của chủ nhân, em cảm nhận được rồi. Tê dại cả người."
Trong thời gian ngưng đọng, nữ ác quỷ lắc lư đôi tai chó đen và mái tóc dài, bước đi giữa đám tăng binh như thể đang nhảy một điệu valse.
"Đây là thế giới mà chủ nhân rồi sẽ đến. Nơi tận cùng của thời gian. Ở đó ngài sẽ thuộc về em, mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi được em yêu thương..."
Thế nào, cảm tưởng khi nhìn thấy một thoáng tương lai ra sao? Mephi nhe răng cười.
Chẳng vui chút nào. Tôi trả lời không thành tiếng. Nhưng tôi sẽ không ngoảnh mặt đi nữa.
Thế nên Mephi, đưa sức mạnh đây.
Ta sẽ không để ai chạm vào dù chỉ một ngón tay của Lu nữa. Đưa cho ta sức mạnh để quét sạch lũ thầy tu khốn kiếp này.
"──Ngài chắc chứ?"
Mephi sán lại, hai tay áp lên má tôi.
Được thôi. Tôi nhìn lại vào mắt cô ta và trả lời. Ta quyết định rồi. Không thể cứ co rúm mãi được.
Mephi mỉm cười.
"Sức mạnh đòi hỏi cái giá phải trả."
Cái giá?
"Vâng. Ma lực sẽ bùng cháy bằng cách lấy đi phần quan trọng nhất tạo nên con người Ngài làm nhiên liệu."
Giọng cô ta nghe như vọng lại từ phía bên kia tấm kính mờ.
"Nếu Ngài vẫn chấp nhận, em sẽ chỉ cho Ngài. Chủ nhân yêu dấu của em!"
Cơ thể Mephistopheles hóa thành cột lửa đen kịt vươn tới tận trần nhà, rồi tứ tán hòa tan vào không khí. Chỉ còn giọng nói vang vọng.
──Ngài không cần sức mạnh của em.
──Chủ nhân, dục vọng của Ngài! Chính dục vọng là sức mạnh của Ngài!
──Bởi vì Ngài, Ngài là... Aaa, aaa!
Tiếng thét gào vỡ òa, thiêu đốt không khí, tan thành tia lửa. Thời gian vốn đang đóng băng bắt đầu chuyển động. Một sức mạnh dễ chịu đến rợn người tràn ngập toàn thân.
Tôi bóc cơ thể mình ra khỏi bức tường. Hai tên tăng binh lực lưỡng đang đè tay tôi vào tường đều bị bất ngờ, ngã lăn ra đất. Những gã đàn ông khác mặt mày biến sắc. Khi tôi bước về phía đám người đang vây quanh Lu, mặt tên linh mục co giật. Bóng dáng tôi phản chiếu trong mắt kính của hắn. Chính tôi cũng thấy rợn người. Rõ ràng là cơ thể yếu ớt và khuôn mặt u ám của thằng nhãi mười sáu tuổi mà tôi biết rõ hơn ai hết, nhưng đôi mắt, lại là mắt của con thú đói khát.
"...Lộ... lộ bản chất rồi nhé."
Giọng tên linh mục run rẩy. Tôi bước tới một bước, rồi lại một bước.
"Tránh xa Lu ra."
Tôi không nghĩ đó là giọng của mình. Nó giống như hơi nước phun lên từ lòng đất.
"B... B... Bắn đi!!"
Tên linh mục gào lên. Đám tăng binh hất vạt áo tế lễ, hầu như đồng loạt rút súng ngắn ra. Tôi đang ở trong trạng thái hưng phấn kỳ lạ, ý thức như trôi lơ lửng khỏi cơ thể, nhìn xuống từ độ cao sát trần nhà cảnh tượng vô số họng súng chĩa vào ngực mình và đồng loạt khạc lửa. Ngay cả việc đạn găm vào lồng ngực, máu tươi bắn tung tóe cũng cứ như chuyện của người dưng. Súng máy nguyên thủy ghê nhỉ, xung lực cũng chẳng mạnh lắm, lại chỉ bắn liên thanh được vài giây thôi à, tôi thậm chí còn nghĩ được mấy chuyện như thế. Thế mà nghĩ cản được tao à?
Lu ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên gọi tên tôi.
Cơn đau kịch liệt trồi lên, ý thức của tôi bị lôi tuột trở lại thể xác. Tôi nhận ra máu đang chảy từ khóe môi và từ lồng ngực bị bắn nát bươm. Vụ này hơi bị căng đấy. Đương nhiên rồi. Bị bắn ở cự ly gần thế này cơ mà. Người thường là chết chắc.
Nhưng, ta là Johann Wolfgang von Goethe. Ta được Chúa của các ngươi bảo kê chắc chắn rằng ta sẽ chết vào ngày 22 tháng 3 năm 1832.
Cho đến lúc đó, có chuyện gì xảy ra ta cũng không chết đâu.
Tôi áp sát tên linh mục, hai tay tóm lấy mặt hắn từ hai bên. Mạnh như muốn bóp nát.
"Cút xéo ngay, lũ thầy tu khốn kiếp."
Tôi phun ra những lời đầy nguyền rủa. Mặt tên linh mục méo xệch vì kinh hoàng, sủi bọt mép. Xung quanh vang lên những tiếng kim loại thô kệch. Đám tăng binh đánh rơi súng, đầu gối run lẩy bẩy lùi lại phía sau.
"Cấm bén mảng đến gần Lu lần nữa. Lần sau ta sẽ khiến linh hồn các ngươi thối rữa luôn đấy."
Tôi cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo, sền sệt từ lòng bàn tay đang ồ ạt chảy vào lỗ tai tên linh mục. Hắn trợn ngược mắt, cổ họng khò khè. Tôi vứt mạnh cái cơ thể đang rũ ra của hắn xuống sàn nhà.
Tôi đứng bên cạnh Lu đang nằm sấp, dõi theo bóng lưng đám tư tế của Thánh Bộ đang bò lê bò càng chạy trốn khỏi phòng tập. Tôi phải tiếp tục giả làm ác quỷ cho đến khi bọn chúng đi hết. Vì tất cả chỉ là hư cấu. Ma lực cái quái gì. Chẳng qua là nhờ niềm tin sắt đá rằng mình không chết ở đây và sự hưng phấn khó hiểu đã làm tê liệt nỗi sợ súng đạn mà thôi. Mephi, thế này mà là sức mạnh của ta á? Chỉ là múa mép khua môi thôi sao? Dù Goethe có là nhà văn đi nữa thì thế này là thế nào. Lừa đảo à. Vì cái sức mạnh kiểu này mà phải trả cái giá gì đó sao. Cái giá là cái gì hả. Này Mephi, ra đây mau, chết tiệt đau quá, đau vãi chưởng ra này?
"...Thầy Goethe."
Công chúa Luise mặt mày tái mét lao vào phòng. Đến đó là giới hạn rồi. Tôi ngồi phịch xuống ngay cạnh Lu.
"Yuki!"
Lu chồm lên người tôi, túm lấy cổ áo lay mạnh. Đau. Động đến vết đạn rồi, xin em đấy. Hơi nước nén chặt trong tôi thoát ra, xẹp lép. Cơn giận dữ nhỏ nhoi còn sót lại, thứ vừa phồng to lên để chống đỡ cho sự hư trương thanh thế của tôi đến tận lúc nãy, giờ cũng tan biến. Cả xác lẫn hồn đều nguội lạnh. Hình như tôi vừa làm chuyện tày đình với người của nhà thờ thì phải? Với lại Mephi, vết thương này nguy hiểm thật đấy, chữa cho tôi đi. Cô muốn quấy rối tình dục mấy tiếng cũng được. Công chúa, đừng chạm vào miệng vết thương, đau lắm. Lu, nước mắt rơi vào vết thương xót lắm, đừng khóc nữa mà.
"C-Cái anh này thật là, lại ra nông nỗi này nữa rồi..."
Những ngón tay thon dài của Lou bấu chặt lấy cổ tay tôi.
"A, bác sĩ... mau gọi bác sĩ..."
Công chúa Luise cũng mếu máo định nhổm dậy, nhưng đôi chân run rẩy khiến cô bé không thể đứng vững. Tôi đảo mắt nhìn quanh, các nhạc công cũng đang vây kín, ai nấy mặt mày tái mét nhìn tôi chằm chằm.
"Tiên sinh Goethe!"
"N-Này, gay go rồi, bác sĩ, bác sĩ đâu?"
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngay sau đầu tôi.
"...Không... không sao đâu, chỉ là vết thương xoàng thôi mà."
"Vết thương nặng thế này cơ mà!" Nếu nặng thì đừng có đánh tôi chứ! "Rốt cuộc cậu là cái thá gì? Tại sao... tại sao lại đến mức này? T-Tôi đã bảo là cậu không có lý do gì để cứu tôi đến mức phải ra nông nỗi này mà!"
Câu nói đó còn đau hơn cả vết thương.
Lý do à? Lại là lý do sao? Cậu lại nói thế nữa ư? Lý do thì có đấy. Tôi nhấc bàn tay bê bết máu lên, áp vào má Lou. Vai cô ấy khẽ run. Đó là lý do đơn giản nhất, và cũng quan trọng nhất.
"...Vì tôi thích Beethoven."
Đôi mắt màu hổ phách của Lou mở to, đôi má ửng hồng, sắc đỏ lan rộng đến tận mang tai.
"...C-Cái... cậu nói cái gì thế! T-Trong lúc thế này, lại còn ngay trước mặt Công chúa nữa chứ."
Cậu mới bị làm sao đấy. Tôi có nói gì đáng xấu hổ đâu. Mà sao đến cả Công chúa Luise cũng lấy hai tay che khuôn mặt đỏ bừng thế kia? Tôi lờ đi thái độ kỳ quặc của hai người họ và nói tiếp:
"Bản nhạc nào tôi cũng nghe đi nghe lại rất nhiều lần. Cả những bài cậu đã sáng tác, và những bài cậu sắp viết ra nữa."
Lou càng đỏ mặt dữ dội hơn, cả mái tóc đỏ và đôi môi đều run rẩy.
"N-Nếu là nói về âm nhạc thì cậu phải nói rõ ra chứ!"
"Thì tôi đang nói thế còn gì, cậu bị làm sao từ nãy đến giờ vậy!"
Với lại, nếu lo cho tôi thì làm ơn đừng có đánh, đau lắm.
Tôi thả người nằm xuống sàn, cảm nhận cái lạnh của nền đá, thở hắt ra rồi nói:
"...Này, Lou. Lịch sử mà tôi biết, nó khác lắm."
"...Khác cái gì!" Lou dụi những giọt nước mắt đọng trên hàng mi sưng húp.
"Bản Giao hưởng số 3 của cậu. Nội dung thì giống nhau, nhưng cái tên thì khác."
Tôi thấy Lou nuốt nước bọt.
"Tôi không biết đã có những trắc trở, thất bại hay thỏa hiệp nào khiến cái tên ban đầu cậu đặt bị bóp méo. Nhưng mấy chuyện đó sao cũng được. Bây giờ cậu đang sống sờ sờ ở đây, và lịch sử là thứ có thể thay đổi. Tôi muốn nghe bản 'Bonaparte' của cậu... Tôi muốn thấy khúc nhạc ấy vang vọng khắp thế giới."
Một lúc sau, hai bàn tay cô ấy khẽ bao lấy bàn tay phải của tôi. Tôi yếu ớt nắm lại hơi ấm nhỏ bé mong manh đó. Nhìn sâu vào đôi mắt màu nâu đỏ ướt đẫm kia, tôi thầm nhủ.
Vì điều đó, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì. Không để ai cản đường. Đây là cuộc chiến của chúng tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
