Chương 13
Công trình đã đình trệ suốt thời gian dài cuối cùng cũng được tái khởi động. Đó là kết quả từ việc Tam hoàng tử trực tiếp chủ trì rà soát sổ sách và cắt bỏ toàn bộ những khoản chi vô nghĩa.
Những hạng mục trang trí không cần thiết. Nhân công tồn tại trên giấy tờ. Chi phí thuê ngoài chỉ có danh nghĩa. Chỉ cần loại bỏ chúng, tiến độ thi công lập tức trở nên trôi chảy đến kinh ngạc.
Nhưng — đã có những kẻ sống nhờ chính những “khoản lãng phí” ấy.
Họ lớn tiếng chỉ trích Tam hoàng tử.
“Công trình chậm trễ là lỗi của Tam hoàng tử!”
“Hắn không hiểu hiện trường, chỉ ngồi bàn giấy rồi cắt người!”
“Có người mất việc rồi! Vị hoàng tử này đang làm dân khổ!”
Tại quảng trường. Trong quán rượu. Ở bất cứ nơi nào có đông người, họ lặp đi lặp lại những lời ấy, như thể chính nghĩa đứng về phía mình.
Cũng có người tin theo.
“Hoàng tộc quả nhiên chẳng nhìn dân…”
Có người gật đầu tán đồng. Nhưng cũng có người nghi ngờ. Những người bị cho là mất việc — thực ra chẳng tồn tại. Các câu chuyện về thiệt hại luôn mơ hồ.
Ở vương đô, những lời thì thầm như “công trình là một sai lầm” hay “hoàng tử không hiểu thực tế” dần lan rộng, rồi bị đưa thẳng lên nghị trường.
Các phiên chất vấn nối tiếp nhau.
“An toàn thực sự được đảm bảo chứ?”
“Tiến độ nhanh như vậy có phải là làm ẩu không?”
Và rồi, yêu cầu nặng nề nhất được đưa ra —
đề xuất đình chỉ công trình lần nữa.
Đó không chỉ là chuyện điều chỉnh kế hoạch.
Nó chẳng khác nào lời tuyên bố nghi ngờ chính phán đoán — và cả tư cách — của Tam hoàng tử.
Chỉ cần bị đóng dấu là “vị hoàng tử đưa ra quyết định liều lĩnh”, ảnh hưởng chính trị của ngài sẽ suy giảm nghiêm trọng.
Tệ nhất, ngài có thể bị loại khỏi vũ đài chính trị với lý do thất bại dự án.
Tam hoàng tử hiểu rõ điều đó.
Phiên họp này không phải để bàn đúng sai của công trình.
Mà là để quyết định liệu ngài có bị gạt bỏ hay không.
Vì thế, Tam hoàng tử không hành động.
Không biện minh. Không phản bác. Thậm chí không tìm kiếm sự ủng hộ. Bởi bất kỳ lời nói nào lúc này cũng sẽ bị xem là tự bảo vệ mình.
Điều Tam hoàng tử muốn không phải là sự cảm thông hay thấu hiểu.
Chỉ là để kết quả lên tiếng — vậy thôi.
Khi cuộc điều tra tiến triển, sự thật dần lộ diện.
Những khoản chi bị cắt bỏ thực chất là hóa đơn khống. Những kẻ lớn tiếng phẫn nộ chính là người đã chia nhau số tiền đó.
Không phải vì dân.
Mà vì túi tiền của họ.
Khi biết được sự thật, người dân bắt đầu nhận ra:
Những kẻ hô hào lớn tiếng… đôi khi không đáng tin.
Họ chỉ nói điều có lợi cho mình, che giấu phần bất lợi, hạ thấp người khác để khoác lên vẻ chính nghĩa.
Và những người như vậy thường không nhận ra chính họ đang tự hạ thấp bản thân.
Tam hoàng tử vẫn không thay đổi.
Không phản ứng cảm tính. Không công kích ai. Chỉ tiếp tục làm việc cần làm.
Vì thế — hôm nay Tam hoàng tử vẫn tan làm đúng giờ.
Và mọi thứ vẫn yên bình.
Nhưng…
Không phải tất cả đều hài lòng với sự yên bình ấy.
Ngoài những kẻ đã mất tiếng nói, còn có những người đơn giản là ghét chính cái gọi là “đúng đắn”.
Họ thấy sự tồn tại của Tam hoàng tử — người lặng lẽ tích lũy thành quả mà không cần phô trương — là một điều nguy hiểm.
Họ không la hét.
Không đứng ở nghị trường hay quảng trường.
Chỉ lặng lẽ trao đổi ánh mắt ở những nơi kín đáo.
Công trình vẫn tiến triển. Kết quả vẫn hiện rõ.
Thế nhưng, những cái bóng không ưa Tam hoàng tử vẫn còn đâu đó trong vương đô.
Cơn bão đã qua.
Nhưng bầu trời chưa chắc đã trong.
Chuyện nhỏ của một điều tra viênNgười phụ trách điều tra là một điều tra viên trực thuộc quốc vương. Tên tuổi không được công khai. Nhưng công việc thì chính xác và không xen cảm xúc.
Ông thu thập toàn bộ sổ sách liên quan đến công trình.
Trước và sau khi tái khởi động. Dòng tiền. Hợp đồng thuê ngoài.
Không cần suy luận phức tạp — chỉ đơn giản là đặt từng con số cạnh nhau.
Có một vụ việc như sau.
“Khoản chi nhân công này là của ai?”
Điều tra viên hỏi bằng giọng đều đều. Người đàn ông từng lớn tiếng trả lời ngay:
“Của những người làm tại hiện trường. Là số nhân công bị cắt bởi cải cách của hoàng tử!”
Nhưng danh sách ấy trùng khớp hoàn toàn với một danh sách khác — tên và chữ ký giống hệt — thuộc một công trình khác.
Điều tra viên so hai tờ giấy rồi khẽ gật đầu.
Người đàn ông mở to mắt.
“Vậy khoản thuê ngoài này thì sao?”
Tờ giấy tiếp theo được đặt xuống.
“…Chi phí điều phối cần thiết. Hiện trường phức tạp lắm.”
Điều tra viên không phản bác. Chỉ đặt thêm một tài liệu.
“Khoản tiền đó chuyển vào thương hội của anh trai ông.”
Cổ họng người đàn ông khẽ rung. Sắc mặt đổi hẳn.
“Đó… chỉ là trùng hợp thôi. Chuyện thường mà.”
“Ba năm liên tiếp thì khó gọi là trùng hợp.”
Im lặng rơi xuống.
Người đàn ông cố lên tiếng:
“Hoàng tử… đang làm dân khổ. Tôi vì chính nghĩa—”
Câu nói dừng giữa chừng.
Điều tra viên đặt cuốn sổ cuối cùng xuống.
“Tôi đã hiểu vì sao công trình bị đình trệ.”
Trong đó là các khoản kê khống, nhân công giả, chữ ký bỏ qua kiểm tra — tất cả đều mang tên người đàn ông.
Mặt ông ta trắng bệch.
Mồ hôi lạnh rịn ra.
“…Không phải vậy. Tôi chỉ…”
Lần đầu tiên, điều tra viên nhìn thẳng vào ông ta.
“Ông lên tiếng… vì chính nghĩa sao?”
Người đàn ông không trả lời được.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Điều tra viên gom tài liệu lại, đứng dậy.
“Điều tra kết thúc.”
Không có giọng đắc thắng. Không có khinh miệt.
Chỉ đơn thuần là sự thật được đặt đúng vị trí của nó.
Rời khỏi phòng, ông dừng lại một nhịp.
Nhiều người tin rằng chỉ cần nói to thì sẽ thành sự thật.
Nhưng sự thật không thay đổi vì âm lượng.
…Thứ thay đổi nó chỉ có ghi chép và hành động.
Bản báo cáo cuối cùng nhanh chóng được gửi lên quốc vương.
Sau khi đọc xong, nhà vua khẽ cong khóe miệng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
