Chương 12
Góc nhìn của một vị quan văn
Khi được gọi tới cuộc họp đó, nói thật lòng, dạ dày tôi nặng trĩu.
Có mặt là trưởng các bộ phận liên quan, giám sát hiện trường, cùng những người đã nộp thư thỉnh cầu.
Chỉ cần nhìn qua thành phần tham dự cũng đủ hiểu.
Đây sẽ không phải nơi giải quyết vấn đề, mà là nơi đùn đẩy trách nhiệm — tôi đã chuẩn bị tinh thần như vậy.
Không khí trong phòng họp từ đầu đã căng như dây đàn.
Tam hoàng tử không nói lời xã giao thừa thãi. Vừa ngồi xuống, ngài đã bình thản cất lời:
“Trước hết, xác nhận tiền đề.”
Ngài khẽ gõ vào tấm bản đồ trải trên bàn.
“Ngân sách không tăng. Nhân lực cũng có hạn.”
Tôi không bỏ sót những gương mặt sầm lại rõ rệt.
“Trong điều kiện đó —”
Ánh mắt ngài lướt một vòng khắp phòng.
“Làm sao để thi công nhanh nhất, hiệu quả nhất và công bằng nhất. Hôm nay, chúng ta chỉ bàn chuyện đó.”
…Ngay lúc ấy, tôi nhận ra: vị này không có ý định nghe lời biện bạch.
Ngài bình thản trình bày phương án đã chuẩn bị.
Khởi động lại trước những khu vực an toàn. Khu vực nguy hiểm thì tạm dừng cho đến khi gia cố xong. Chia nhỏ công đoạn để giảm thời gian chờ. Nhân lực không cố định mà luân chuyển theo từng giai đoạn. Tiến độ được công bố theo tuần, lý do chậm trễ phải ghi rõ.
Càng nghe giải thích, vài quan lại và nhà thầu bắt đầu khẽ cựa mình trên ghế.
Có người mím môi. Có người khoanh tay, tránh nhìn vào bản đồ. Những phản đối và bất mãn hiện rõ, rồi bị nuốt ngược vào trong trước khi thành lời.
Ai cũng có điều muốn nói.
“Hiện trường không vận hành theo lý thuyết.”
“Trách nhiệm sẽ dồn lên chúng tôi.”
“Nếu công khai trên giấy, chúng tôi sẽ trở thành bia hứng đạn.”
— Nhưng không ai nói ra.
Tam hoàng tử rời mắt khỏi bản đồ, lặng lẽ nhìn khắp mọi người.
Ánh mắt sắc bén, nhưng không mang ý trách cứ.
Điều khiến mọi người im lặng không phải uy hiếp, mà là cảm giác ngài đang nói: “Hãy phát biểu với quyết tâm.”
“Xin cho ý kiến thẳng thắn.”
Một khoảnh khắc im lặng rơi xuống.
Người lên tiếng đầu tiên là giám sát hiện trường.
“…Nếu tiêu chuẩn an toàn rõ ràng, có những khu vực có thể tái khởi công.”
Tiếp theo là trưởng bộ phận phụ trách.
“Nếu chia công đoạn, việc điều phối vật tư cũng khả thi.”
Rồi một thương nhân từng nộp đơn thỉnh cầu dè dặt nói:
“Nếu thấy rõ tiến độ… chúng tôi cũng có thể chia nhỏ thời hạn giao hàng.”
Không phải phản đối đã biến mất.
Nhưng bầu không khí đã chuyển sang nói về “cách làm được”, thay vì “lý do không làm được”.
Chính lúc ấy —
không khí trong phòng thực sự thay đổi.
Tam hoàng tử chỉ gật đầu, không xen vào.
Ngài không đưa ra đáp án. Ngài buộc mọi người tự suy nghĩ.
Cuộc thảo luận kéo dài và sôi nổi.
“Vậy xin tổng hợp nội dung hôm nay thành văn bản.”
Cuối cùng, ngài nói:
“Không dựa trên cảm xúc. Dựa trên con số và điều kiện. Kèm chữ ký của tất cả.”
Cuộc họp kết thúc như vậy.
Khi nhìn lại giờ giấc, đó đúng lúc tan làm của Điện hạ.
Vài ngày sau, khi xem tài liệu được nộp lên, tôi không khỏi nín thở.
Phân định rõ khu vực ưu tiên. Cụ thể hóa tiêu chuẩn an toàn. Luân chuyển nhân lực công bằng.
Xác định trách nhiệm khi chậm tiến độ. Công khai tiến độ để đảm bảo minh bạch.
— Mọi hạng mục cần thiết đều có đủ, không thừa không thiếu.
Tam hoàng tử xem qua tài liệu, rồi bình thản ra lệnh:
“Hãy tái khởi công theo kế hoạch.”
Không ai phản đối.
Nhưng — chuyện chưa dừng ở đó.
Trong lúc tiếp tục sắp xếp tài liệu, ngài chú ý tới một điểm khác.
Nhiều công trình trong thành diễn ra cùng lúc.
Mở rộng đường phố. Sửa kênh dẫn nước. Gia cố tường thành.
Xây kho mới. Mỗi việc thuộc bộ phận khác nhau, ngân sách khác nhau, nhà thầu khác nhau.
Nhưng khi đặt tất cả lên cùng một bản đồ, sự lãng phí hiện ra quá rõ.
Sửa tường thành và làm đường đều dùng cùng loại đá. Thế mà đặt hàng, vận chuyển, lưu kho lại tách riêng.
Nếu gom đơn và thống nhất thời hạn, số chuyến vận chuyển giảm một nửa.
Xe ngựa, nhân lực, kho bãi — tất cả đều giảm.
Chi phí vận chuyển và lưu kho theo đó giảm mạnh.
Nhân lực cũng vậy.
Ở công trình kênh nước, thợ đá phải chờ việc. Ở công trình kho bãi, thợ mộc lại rảnh rỗi.
Chỉ cần nhìn toàn cục và điều chỉnh thời điểm, thời gian chờ biến mất.
“Lãng phí lớn nhất là trả tiền cho người không làm việc.” — Điện hạ đã nói như vậy.
Kết quả, tổng ngân sách giảm xuống.
Nhưng chất lượng công trình không hề suy giảm. Việc đẩy tiến độ gượng ép biến mất, tai nạn giảm, hiện trường ổn định.
Chỉ nhìn con số, người ta có thể tưởng là phép màu.
Nhưng điều ngài làm thực ra rất đơn giản:
Ngừng tối ưu từng phần, nhìn vào toàn bộ.
Chỉ vậy thôi.
Sau khi đọc báo cáo, ngài nói:
“Không phải cứ nhanh là tốt. Hiện trường loại bỏ được động tác thừa mới là con đường ngắn nhất.”
…Nói thật — sự kính trọng không sinh ra từ yêu cầu. Nó đến từ kết quả công việc.
Hôm nay, Điện hạ vẫn rời chỗ đúng giờ.
Và các công trình lặng lẽ vận hành trở lại.
Trong khi đó, những người bị ép im lặng hôm ấy không phải đã hết bất mãn.
Chỉ là họ từ bỏ việc nói ra công khai — và chuyển sang một nơi khác, dưới một hình thức khác.
- --------------------------------------
cs thể chương sau có kèo cắng ae ạ.
Lát nữa có chướng 13 nghen
Narter Q
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
