Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 7: Nào, nâng cao trình độ thôi

Chương 7: Nào, nâng cao trình độ thôi

Sáng sớm hai ngày sau đó.

Ngày hôm ấy, Học viện Saien đột nhiên trở nên "to lớn" lạ thường.

「Này Shirono. Cái tình huống này là sao hả trời……」

「……Vâng. Dù có nghĩ thế nào đi nữa thì...」

Tôi và Shirono đứng song song ở hành lang tầng bốn, gương mặt cả hai đều co giật vì kinh ngạc. 

Trước một "điềm báo" chưa từng thấy trong tiền lệ, chúng tôi hoàn toàn cạn lời.

Ở Học viện Saien, các tiết học của năm nhất diễn ra ở tầng một, năm hai ở tầng hai và năm ba ở tầng ba. Nghĩa là trong việc vận hành thông thường, những tầng phía trên tầng ba là hoàn toàn không cần thiết.

Tóm lại là tôi muốn nói điều gì ư? ——— Đó là ở Học viện Saien, vốn dĩ làm quái gì có tầng bốn cơ chứ.

「Dù đến sớm hơn so với dự tính khá nhiều, nhưng chắc chắn sau giờ học hôm nay, mê cung Độ sâu trình chiếu giới hạn sẽ xuất hiện.」

「……Hừm. Nhưng mà gay go rồi đây. Không ngờ lại đúng vào ngày nghỉ của Yomi-kun. Đúng là đen đến mức phát cáu mà.」

Tỉ lệ tin nhắn chưa đọc của Yomi-kun vào những ngày em ấy nghỉ học lên tới con số kinh hoàng: 97%. 

Chắc chắn là không thể liên lạc được rồi. 

Nếu dặn trước thì em ấy vẫn sẽ sắp xếp lịch trình tử tế, không phải là một đứa trẻ thiếu nghiêm túc, nhưng đặc điểm của Yomi-kun là cực kỳ yếu trong việc ứng phó với những sự kiện mang tính đột xuất.

「Mà lần này cái bug khởi tạo trông thảm hại thật đấy. Hơn một nửa cửa sổ bị vùi trong tường, đến cả ánh sáng cũng chẳng lọt vào được tử tế. Shirono, điện ở hành lang này có bật được không em?」

「……Dạ không, cả cảm biến lẫn công tắc đều không có phản ứng. Em đoán mấy thứ trông giống đèn huỳnh quang trên trần nhà kia thực chất chỉ là mấy thanh thủy tinh thôi ạ.」

Đây là những lỗi mà một Sidir bình thường tuyệt đối không bao giờ mắc phải. 

Nhưng ảnh hưởng của sự xâm lấn diễn ra bất chấp hiệu năng của Sidir.

「Buổi thám hiểm hôm nay tính sao đây ạ? Chúng ta nên ngoan ngoãn từ bỏ, hay là cả ba người trừ chị Yomi vẫn sẽ tiến vào? Dù là cách nào thì cũng là một lựa chọn đau đớn cả.」

「……Hừm.」

Tôi suy nghĩ.

Đầu tiên, việc thực sự nhắm đến phá đảo hoàn toàn lúc này là quá liều lĩnh. Nhớ lại thảm cảnh bại trận lần trước, tôi không tin rằng việc thiếu vắng Yomi-kun mà chúng tôi có thể chạm tới tầng cao nhất. 

Reini-kun dù rất mạnh, nhưng quan điểm hiện tại của tôi là em ấy vẫn còn kém Yomi-kun một bậc. Thậm chí kể cả khi cả bốn người ở trạng thái tốt nhất cùng thử sức, xác suất phá đảo thành công cũng chẳng nổi 30%.

Nếu vậy, điều ưu tiên hàng đầu cần cân nhắc là "Vì lần tới, chúng ta sẽ chấp nhận mạo hiểm đến mức nào". 

Vì chúng tôi vẫn chưa thích nghi được với thế giới Level 7, nên cần phải để cơ thể làm quen với độ khó đó dù chỉ một chút. 

Ngoài ra, việc tiêu diệt càng nhiều loại quái thường chưa rõ tập tính càng tốt, nhằm đưa chúng vào trạng thái có thể huấn luyện được trong 『Phòng săn bắn mô phỏng』 cũng là một việc quan trọng.

「Để giảm thiểu thiệt hại nếu mất trắng toàn bộ, chúng ta sẽ chỉ mang theo lượng Aether tối thiểu, ba người cứ tiến lên được chừng nào hay chừng đó. 

Tuy nhiên, vì muốn tránh hình phạt cấm vào mê cung trong hai tuần, chúng ta sẽ không tiến công quá mù quáng. 

Luôn phải đảm bảo lộ trình rút lui ra lối thoát, nhắm tới các tầng cao trong khả năng cho phép, cố gắng đặt thêm càng nhiều quân cờ cho lần chinh phục tới càng tốt.」

「Tuân lệnh. ……Nhưng em có một đề xuất này được không ạ?」

「Dĩ nhiên rồi.」

「Nếu là đặt quân cờ cho lần tới, chẳng phải nhường lại cho nhóm nam sinh cũng là một phương án sao ạ? Dù họ khó lòng tới được tầng cao nhất vì không có khả năng Định vị bằng tiếng vang, nhưng một tổ đội có Seiten dường như sẽ phù hợp hơn cho cái nhiệm vụ đơn giản là 『Đi dạo vòng quanh và tiêu diệt càng nhiều loại quái thường càng tốt』 đấy ạ.」

「Chuyện đó chị cũng từng nghĩ qua. Nhưng tình hình hiện tại là, ngay cả khi Seiten mở khóa toàn bộ các loại quái thường trong Phòng săn bắn mô phỏng đi chăng nữa, thì với thực lực hiện giờ của chúng ta vẫn không thể phá đảo được Level 7. Ưu tiên hàng đầu vẫn là việc chúng ta phải tự mình làm quen với môi trường đó, sau đó mới đến chuyện tiêu diệt thêm nhiều loại quái.」

Rào cản lớn nhất không phải là Veil, mà chính là môi trường. 

Vì Phòng săn bắn mô phỏng không thể tái hiện lại môi trường của mê cung thực tế, nên dù thế nào đi nữa chúng tôi vẫn cần phải rèn luyện trong thực địa.

「……Đúng là như vậy thật ạ.」

Sau khi Shirono đã thông suốt, phương án cho ngày hôm nay của chúng tôi đã được quyết định.

Tôi ngước nhìn lên trần nhà và cất tiếng gọi:

「Sidir. Có nghe thấy không?」

『Vâng, tôi đang nghe đây, Higiku Naki. Có chuyện gì sao ạ?』

「Cái khu vực tầng bốn này, sau khi tụi tôi xuống dưới thì cậu hãy xóa nó đi nhé. Dĩ nhiên là sau khi đã xác nhận không có ai ở đó.」

『Đã rõ.』

「Với cả xác nhận lại một chút, ở các tầng từ ba trở xuống không có phòng học nào bị thiếu cho các tiết học hôm nay chứ?」

『Không có vấn đề gì. Ảnh hưởng của xâm lấn là sự "dư thừa" chứ không phải "thiếu hụt". Sự thừa thiếu hay hỏng hóc như cô lo ngại sẽ không xảy ra.』

「Hiểu rồi. Hôm nay cũng nhờ cậu lo liệu mọi việc trơn tru nhé.」

『Cứ giao cho tôi.』

Sau cuộc trò chuyện đó, tôi và Shirono đi xuống cầu thang. Ngay khi vừa xuống hết, cầu thang lập tức biến mất, thay vào đó là bức tường như mọi khi.

Thực ra việc học viện có thêm tầng bốn cũng chẳng gây ra vấn đề gì to tát, nhưng chắc chắn nó sẽ trở thành chủ đề bàn tán xôn xao của học sinh. 

Khi đó sẽ có những học sinh quá phấn khích mà không tập trung vào bài học được, hay lại có thêm mấy câu chuyện ma quái dư thừa được thêu dệt nên.

Giải quyết được vào lúc sáng sớm khi còn ít học sinh thế này có thể coi là trong cái rủi có cái may.

「……Hôm nay có vẻ sẽ là một ngày vất vả đây. Lát nữa lúc gặp Reini-kun buổi trưa, mình sẽ báo cho em ấy sau nhé.」

「Vâng. Cố gắng lên nhé, Hội trưởng.」

~*~

Hệ thống giảng dạy của Học viện Saien đúng là tiện lợi thật.

Dù tôi không dùng cơ thể Hareto mà dùng cơ thể của Reini để đi học thì cũng chẳng vấn đề gì cả. 

Lý do là vì việc xác nhận điểm danh được thực hiện qua hệ thống nhận diện của 『Sổ tay học sinh』. 

Nhờ thế, tôi có thể tùy chọn dùng cơ thể nào để lên lớp dựa theo lịch trình trong ngày. 

Dữ liệu điểm danh được bảo mật như thông tin cá nhân, nên tôi cũng chẳng lo việc thân phận thật của mình bị lộ.

「……Cơ mà, chả hiểu bài gì cả luôn á.」

Tôi lẩm bẩm một mình. 

Hiện tại, tôi đang dự tiết trong cơ thể của Reini. Chọn một chỗ ngồi ở phía cuối lớp, tôi vừa biểu diễn kỹ thuật xoay bút điêu luyện bằng cơ thể đã bắt đầu quen tay, vừa lơ đãng nhìn lên bục giảng.

Trên bục giảng, đủ loại hình ảnh hologram đang bay nhảy lung tung, trông rõ là hỗn loạn để cố truyền đạt kiến thức cho chúng tôi. Chẳng có giáo viên nào ở đó cả, chỉ có giọng nói giải thích hoàn hảo của AI giảng dạy phát ra qua loa. 

Nếu chịu khó nghe thì chắc cũng dễ hiểu thôi, nhưng với một đứa có ý chí học tập đã bị hủy diệt từ trong trứng nước như tôi thì chuyện đó chẳng liên quan gì cả.

「Uầy. Tiết này vẫn còn tận hai mươi phút nữa cơ à.」

Cảm giác kim đồng hồ chạy chậm quá. 

Quả nhiên thời gian trôi qua thật chậm chạp khi mình đang chán chường. 

Hôm nay tôi dự định sẽ vào mê cung bằng cơ thể của Reini, nên tôi thấy hơi lo không biết mình có trụ được đến lúc đó không.

「……Được rồi. Lén lên YuuTube xem video tí vậy.」

Dưới ngăn bàn, tôi lặng lẽ bật điện thoại. Mở một màn hình hologram ở kích thước tối thiểu, tôi bắt đầu dùng đầu ngón tay lướt xuống.

Để xem nào, có ai đang livestream không nhỉ————

「————Ơ, thằng Renji đang live kìa.」

Đó là một kênh lớn tên là 『Lenlen』 mà tôi đăng ký vì tình nghĩa anh em. Thật khó hiểu khi cái thằng đó lại nổi tiếng đến vậy, nhưng đánh giá một cách khách quan thì nó cũng thuộc hàng top rồi. 

Hiện tại số lượng đăng ký là 2,03 triệu, và số người xem trực tiếp lúc này đã vượt quá hai mươi nghìn người. 

Tốc độ trôi của khung bình luận nhanh kinh hoàng, không có dấu hiệu dừng lại.

【Đúng là đỉnh thật đấy!】

【Lưng bộ có mắt hay sao vậy?】

【Yêu anh Len quá!】

Đã thế toàn là mấy lời tán dương thằng Renji. 

Có khoảng 30% bình luận có vẻ là của con gái. 

Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao một thằng xấu trai như nó lại được hâm mộ đến mức đó.

Dù sao thì cái sự thật này làm tôi thấy ngứa mắt vcl, nên là:

「Được rồi. Làm một "thánh chỉ đạo" tí cho vui vậy.」

Tôi quyết định đi quấy rối nó.

Đối với các streamer, đám "thánh chỉ đạo" là sự tồn tại khó chịu nhất trên đời, nhưng lý do chính mà họ bị ghét là vì "trình thì lùn mà cứ thích nói nhảm nhiều". 

Nhưng xui cho nó, tôi đây là kẻ mạnh nhất thế giới. Không một ai trên đời này có quyền phàn nàn về sự chỉ đạo của tôi cả. 

Thậm chí nó nên thấy biết ơn vì được kẻ mạnh nhất như tôi chỉ bảo mới đúng.

Renji lúc này đang chơi một con game MMORPG siêu bom tấn vừa mới mở bản thử nghiệm sớm. 

Dĩ nhiên là tôi cũng đã cày nát nó rồi, nên tôi có thể đưa ra những chỉ dẫn hoàn hảo, vô địch và tối ưu nhất.

「Hửm? Nhìn kỹ thì thằng Renji đang đánh con Boss ẩn của khu vực Hư Không à.」

Một con rồng thần thánh bao phủ trong lớp lông vàng kim, vung vẩy tám cái đuôi————tên nó là 『Yaenosolaris』.

Đó là con quái vật mà phía nhà phát hành vốn chưa có ý định để người chơi tiêu diệt lúc này. 

Đúng chất Boss ẩn, nó sinh sống ở khu vực mà nếu đi theo cách thông thường thì tuyệt đối không thể tới được. 

Sức mạnh của nó cũng được thiết lập với bộ chỉ số mà các trang bị hiện tại không đời nào đánh bại nổi.

Theo đúng lộ trình thì phải đợi các bản cập nhật lớn theo từng năm để người chơi dần dần nâng cấp vũ khí, giáp trụ, mất khoảng 5 năm thì con này mới được coi là quái vật của một con game "khó nhằn" bình thường…… tóm lại là một con quái phi lý. 

Thế mà thằng Renji đã lao vào đánh nó rồi, trong khi game mới ra mắt được hai tuần.

Nhân tiện, số lượng người chơi tiêu diệt được con Boss ẩn đó trên toàn thế giới mới chỉ có 6 người. 

Dĩ nhiên, không cần nói cũng biết tôi là một trong số đó. Đã làm thánh chỉ đạo thì phải thật sự là kẻ mạnh nhất, đó là tôn chỉ của tôi. Dù tôi chưa làm thánh chỉ đạo bao giờ.

「Hừm. Quả nhiên thằng Renji đang chật vật rồi.」

Theo phán đoán của tôi, trình của Renji thì "cố quá chắc cũng có cửa thắng". Nếu thử đi thử lại hàng nghìn, hàng vạn lần thì chắc chắn sẽ có lúc nó thắng được.

『Hả!?!? Cái đòn vừa rồi né kiểu gì vậy trời! Nhìn động tác báo trước rồi mà vẫn không kịp là sao?』

Dù đã cố tránh né những cú đánh trực diện, thanh HP của nó vẫn bị bào mòn đều đặn. Renji không giấu nổi vẻ mặt đau khổ.

Thế là tôi lập tức bắt đầu màn chỉ đạo kiểu gây ức chế nhất.

【Với cái phản xạ chậm chạp của anh Len thì nên đứng xa ra một chút mà đánh. Phản ứng chậm quá nên không né kịp kìa.】

『Cái gì cơ!?!?!?』

Renji nhìn thấy bình luận của tôi và bắt đầu cáu tiết.

Tôi cũng thấy ngạc nhiên là giữa cái khung bình luận trôi nhanh như gió thế này mà nó vẫn tìm được bình luận của mình, nhưng có lẽ với streamer tầm cỡ như nó thì hiếm khi có thánh chỉ đạo xuất hiện nên mới nổi bật vậy.

【Thằng này là ai mà dám nói anh Len như thế hả?】

【Cái thứ gì đây?】

【Hạng 600 Levellet mà cũng đòi cho lời khuyên à www】

Hỏng rồi. Mũi dùi của khung bình luận đang chĩa về phía tôi.

Mục tiêu của tôi chỉ là làm cho thằng Renji khó chịu thôi là đủ rồi, nhưng vì nó phản ứng lại bình luận của tôi nên sự chú ý của khán giả cũng đổ dồn vào đây luôn.

「Mà nghĩ lại thì cũng đúng thôi nhỉ……」

Suy cho cùng, tập trung ở đây toàn là fan của Renji. Một khi tìm thấy kẻ thù rõ ràng, chắc chắn họ sẽ đoàn kết lại thôi. Tôi thấy hơi có chút tội lỗi.

Nhưng lúc này tôi không dừng lại được. Vì cứ thấy thằng Renji được tung hô là tôi lại thấy ngứa mắt. Để làm cho nó khổ sở, tôi sẵn sàng cân cả thế giới luôn.

【Có thèm nhìn động tác của địch không đấy? Chỗ đó phải đứng sang phải một bước nữa mới đúng. ……Aida, thấy chưa, dính đòn rồi kìa.】

Tiếp tục chỉ đạo.

【Hảaa? Đòn vừa rồi rõ ràng là cơ hội phản công mà. Đứng đần mặt ra đấy làm gì thế?】

Tiếp tục chỉ đạo.

【Né rộng quá mức cần thiết rồi. Phải né thật gọn thôi chứ.】

Tôi liên tục dội bom chỉ đạo vào đầu thằng Renji ở cái mức mà chả ai thấy hạnh phúc nổi. 

Thế là gân xanh bắt đầu nổi lên trên thái dương của nó, và các bước di chuyển bắt đầu mất đi sự sắc nét. Có vẻ nó đã mất tập trung vì quá điên tiết rồi.

Đáng đời mày nhé.

「Ha ha ha, thằng Renji tự nhiên lại tự ái rồi kìa. Lời khuyên của mình lúc nào cũng chuẩn đét, cứ ngoan ngoãn nghe theo là thắng rồi không.」

Bình thường khi chơi game cùng nhau, Renji rất ngoan ngoãn nghe lời tôi chỉ bảo. 

Nhưng vì có cái bộ lọc mang tên "khung bình luận" nên phản ứng của nó hoàn toàn khác hẳn. 

Tôi chỉ đưa ra đúng những lời khuyên như mọi khi thôi, đúng là một sự hiểu lầm tai hại.

Liếc mắt qua khung bình luận, tôi thấy những lời lăng mạ nhắm vào mình đã tăng lên đáng kể. 

Không ngờ lại bị chú ý đến mức này. Việc làm khán giả khó chịu không phải là ý định của tôi, nên tôi thấy hơi áy náy. 

Thật sự xin lỗi mọi người nhé.

Nhưng tôi vẫn không dừng lại. Sự ghen tị dành cho thằng Renji là không bờ bến.

『Cái gì thế này, nãy giờ có đứa nào cứ đưa ra mấy cái lời khuyên "thú vị" cho tao thế nhỉ? Cám ơn nhiều nhé?』

「Ồ.」

Không biết từ lúc nào Renji đã bị Boss hạ gục và đang đứng ở khu vực hồi sinh. Giờ nó đang vừa xem lại khung bình luận vừa thong thả đáp trả.

Vẻ mặt của Renji khi đọc bình luận của tôi nhìn qua thì có vẻ rất bình tĩnh và hiền từ————nhưng chắc chắn là nó đang điên tiết vcl rồi. 

Khán giả chắc chẳng ai nhận ra đâu, nhưng với một đứa chơi thân lâu năm như tôi thì nhìn phát biết ngay.

『Chà chà, rốt cuộc mày là ai thế hả? Một người tốt bụng đến mức cất công đưa ra lời khuyên cho một thằng "gà mờ" như tao cơ đấy? (cười). Cho lời khuyên được thì chắc chắn là mày cũng đã tiêu diệt được con Boss ẩn này rồi nhỉ? (cười). Vì tự tin là mình mạnh hơn tao nên mới ra vẻ ta đây mà ra lệnh đúng không? (cười). Uầy mày đúng là kinh khủng khiếp thật đấy em ạ (cười).』

Hừm, nó đang cay cú dã man luôn kìa.

Nhắc lại lần nữa, tôi chỉ "nhắn lại đúng những lời khuyên vẫn hay nói với nó vào khung bình luận" thôi. 

Chẳng làm gì sai cả. 

Dù tôi thừa nhận là mình đầy ác ý.

Và cuối cùng, Renji cũng nhìn vào tên người dùng của tôi.

『Thế thì nhân tiện đây, để tao xác nhận danh tính của chủ nhân bình luận này xem nào. Chắc hẳn phải là một người chơi lẫy lừng lắm đây nhỉ? Để xem nào, tên thằng này là…… Seiten. Sei…… hả? ………………. Hửm………………………………. Aa?』

Một khoảng không vô định đột nhiên ập tới.

『……Này.』

Có vẻ nó đã nhận ra là tôi rồi.

『……Mày đang làm cái quái gì thế hả thằng kia.』

Chúng tôi chạm mắt nhau qua camera. Bên kia là không gian VR, bên này là không gian thực, nhưng tôi có cảm giác cực kỳ chân thực là hai đứa đang nhìn thẳng vào mắt nhau.

【Làm gì là làm gì, chỉ là một thánh chỉ đạo bình thường thôi mà.】

『Mày muốn bị đấm cho vỡ mặt không hả……?』

Đâu có đâu. 

Tôi chỉ đưa ra những chỉ dẫn hoàn hảo, vô địch và mạnh nhất thôi. 

Đáng lẽ phải cám ơn người ta mới đúng, làm gì có lý do gì mà đòi đấm người ta chứ. 

Tôi cực lực phản đối bạo lực nhé.

Mà này Renji, mày đứng đó tiếp chuyện tao trước mặt hai mươi nghìn khán giả như thế có ổn không vậy? Đã mang danh streamer nổi tiếng thì làm ơn hãy nỗ lực làm cho khán giả vui vẻ chút đi chứ.

【……Seiten?】

【Khoan đã. Cái thằng thánh chỉ đạo này là người đứng hạng nhất thế giới đấy à?】

【Hàng giả thôi.】

【Nhưng mà phản ứng của anh Len là hàng thật đấy.】

Đột nhiên luồng quay của khung bình luận thay đổi chóng mặt. 

Toang rồi. 

Tôi không có ý định gây chú ý đến mức này đâu.

Thế là mọi câu hỏi dành cho Renji đều chuyển thành nội dung về tôi.

【A-Anh Len quen biết với Seiten thật ạ!?】

『À... thì... đại loại thì cũng là bạn học cùng lớp ở trường đấy.』

【Cái gì cơơơơơơ!?!?】

Và cuối cùng, thông tin cá nhân của tôi đã bị nó khui ra sạch.

【Anh Len đỉnh vãi chưởng!】

【Cái lớp học kiểu quái thai gì thế kia?】

【Sao tự nhiên mấy cái lời chỉ đạo lúc nãy nghe có sức thuyết phục thế nhỉ……】

Cái thằng này dám khai ra hết mới kinh chứ. Với một đứa không phải streamer như tôi, việc bị lộ trường học chẳng mang lại cái lợi lộc gì cả.

【Anh có hay chơi game cùng với Seiten không ạ!?!?!】

『Hử? Thì dĩ nhiên là có rồi.』

【Seiten mạnh hơn anh Len nhiều không?】

『Mạnh hơn vcl luôn ấy chứ. Con Boss ẩn tao đang đánh đây chắc nó cũng tẩn chết ngay từ lần đầu chạm mặt thôi.』

【Đúng là quái vật mà……】

【Kinh tởm vãi……】

【Thế thì không phải người nữa rồi……】

【Kiểu này chắc ế lòi mắt……】

Mấy cái đứa này. Đang muốn gây sự với tôi đấy à?

Bực mình vcl…… bực dã man luôn, nhưng giờ không phải lúc để tâm đến mấy chuyện đó. 

Cứ đà này thì thằng Renji sẽ còn lỡ mồm nói ra thêm mấy chuyện dư thừa về tôi nữa cho mà xem.

【Seiten là người như thế nào ạ?】

『Biến thái.』

Thấy chưa?

【Mặt mũi thì sao ạ?】

『Xấu trai.』

Thấy chưa?

【Đầu óc thì sao?】

『Đần độn đến mức buồn cười.』

Thấy———— À không, cái đó thì hơi khó phủ nhận thật.

Dù sao thì cái việc không nhận ra vẻ đẹp trai của tôi đúng là cho thấy thẩm mỹ của thằng Renji đã hỏng bét rồi. 

Phải biết rằng bốn chữ "Mày thanh mục tú" chính là thành ngữ sinh ra dành cho tôi đấy nhé.

「Khốn thật, phải làm cách nào để kết thúc cái buổi live này ngay lập tức mới được……」

Dù nguyên nhân là do tôi khơi mào trước, nhưng cái đó tính sau đi. 

Cứ thế này thì thông tin cá nhân của tôi sẽ gặp nguy hiểm mất. 

Tôi cần một kế hoạch mang tính đột phá để phá hủy buổi live của thằng Renji.

「À, phải rồi.」

Ngay lập tức, một ý tưởng thiên tài lóe lên trong đầu tôi. 

Dù đó không phải là một phương pháp đáng để hãnh diện cho lắm, nhưng giờ không phải lúc để nói mấy chuyện nhu nhược, thế là tôi bắt đầu hành động ngay.

Đầu tiên là mở một tài khoản mới trên YuuTube, chuẩn bị sẵn sàng để có thể đăng video. Tên kênh chỉ đơn giản là 『Seiten (Chính chủ)』. 

Chỉ cần tìm kiếm tên tôi là người ta sẽ thấy ngay thôi.

【Mọi người ơi! Hình như Seiten vừa mới lập tài khoản YuuTube xong kìa!】

【Thật á?】

【Đang thành xu hướng trên SNS luôn rồi kìa. Vừa lập được một phút trước xong.】

Và tiếp theo, tôi đăng ngay cái video mình tiêu diệt con rồng 『Yaenosolaris』 hôm nọ lên.

【Nghe bảo có một video cũng vừa được đăng lên nữa kìa.】

【Link đâu. Tao cũng muốn xem.】

『N-Này, tụi mày bị làm sao thế? Sao số người xem trực tiếp tự nhiên sụt giảm kinh thế kia?』

Renji hiếm khi tỏ ra lúng túng như vậy. 

Không ngờ kế hoạch lại có tác động mượt mà đến thế, dù sao thì mọi chuyện cũng đang tiến triển rất thuận lợi.

Tôi không ngần ngại tung ra đòn kết liễu.

【Seiten đây. Tôi dán link video ở đây nhé, ai quan tâm thì mời ghé xem. 『Thử tiêu diệt con Boss mạnh nhất Yaenosolaris — kẻ đã tẩn anh Len ra bã — mà không mất giọt máu nào! → http://m.yuutube.com/watch?v=xxxxxxxxxx』】

Một màn dẫn dụ bằng link cực kỳ ác độc. 

Việc dán link vào khung bình luận của streamer là một hành động vô văn hóa không gì bằng, nhưng lần này thì ngoại lệ nhé. 

Tại mày là đứa bôi nhọ danh dự của tao trước cơ mà.

【Uầy, đi xem thôi.】

【Xin lỗi nha, tôi rút trước đây.】

【Hẹn gặp lại sau nhé anh Len!】

『N-Này, đứng lại đã tụi mày————!!』

Mọi lời kêu gọi tuyệt vọng của Renji đều vô ích, số lượng khán giả từ hai mươi nghìn người tụt xuống chỉ còn vẻn vẹn ba trăm người, khung bình luận cũng trở nên vắng vẻ hẳn. 

Vì là video ngắn nên chắc khán giả sẽ quay lại sau vài phút thôi, nhưng lúc này việc tiếp tục bàn luận về tôi là điều không thể.

Mất đi đại đa số khán giả, Renji nhìn tôi qua màn hình với đôi môi run rẩy.

『Th-Thằng khốn kia……. Mày cứ nhớ đấy cho tao…….』

Con chó thua cuộc đang sủa cái gì thế nhỉ.

Đang lúc tôi tận hưởng cảm giác chiến thắng thì tiếng chuông kết thúc tiết học cũng vừa vặn vang lên. 

Tôi rời mắt khỏi điện thoại và ngẩng đầu lên, những học sinh học cùng tiết cũng bắt đầu lác đác đứng dậy.

「Hừm. Dù sao thì buổi live của thằng Renji cũng vui phết.」

Dù nó đã bị tôi phá cho tan nát, nhưng bù lại danh tiếng của tôi cũng được dịp bùng nổ, coi như huề cả làng, mong nó rộng lượng tha thứ cho tôi nhé.

Tôi đứng dậy khỏi ghế và vươn vai một cái thật dài.

「Xem nào, cuối cùng cũng đến giờ sau giờ học rồi. Không biết hôm nay mê cung có độ sâu trình chiếu là bao nhiêu nhỉ?」

Vẫn còn chút thời gian nữa trường học mới biến thành mê cung, nhưng tâm trí tôi đã hướng về đó rồi. 

Tôi phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho Level 7 sẽ xuất hiện vào một ngày không xa.

Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi lớp, tôi liếc nhìn tấm biển tên lớp treo trên căn phòng mình vừa sử dụng. Đây là 『Phòng 108M』, nơi diễn ra tiết Toán thứ tám dành cho năm nhất————

「……Ơ kìa?」

———「」

Ở đó đang khắc những ký tự mà tôi không thể đọc được.

~*~

「Em chào các chị ạ.」

「A, Reini-san. Chào em.」

Khi bước vào phòng hội học sinh, tôi thấy Shirono-senpai đang một mình ngắm nhìn màn hình hologram phát ra từ điện thoại. Tôi dáo dác nhìn quanh nhưng không thấy ai khác.

「Ờm, Higiku-senpai đâu rồi ạ?」

「Hội trưởng đang ở 『Phòng săn bắn mô phỏng』 rồi. Chị ấy đang thực hiện những khâu chuẩn bị cuối cùng cho mê cung Level 7.」

Chuẩn bị cuối cùng. Nghe cụm từ đó là tôi hiểu ngay tình hình.

「……Có lẽ nào, là hôm nay ạ?」

「Ừ, chính là hôm nay. Chị, Hội trưởng và Reini-san. Ba chúng ta sẽ cùng tiến vào.」

Cuối cùng cũng đến lúc. Vì đã mong chờ từ lâu nên tôi không giấu nổi sự phấn khích mà nở một nụ cười nhẹ.

「Nhưng mà sao các chị biết chắc vậy ạ? Là nhờ cái gọi là 『Điềm báo』 sao?」

「Đúng vậy. Tuy chỉ là dự đoán, dù chính xác đến 99% thì cũng không phải là tuyệt đối.」

Dự đoán suy cho cùng cũng chỉ là dự đoán thôi sao. Dù có tự tin đến đâu mà không thể khẳng định chắc nịch thì đúng là giống hệt dự báo thời tiết vậy.

「Mà, thực ra cũng có cách để khiến nó trở thành tuyệt đối đấy.」

「?」

Chị Shirono bất chợt ngước lên trần nhà, cất tiếng gọi vào không trung.

「——Sidir, tôi hỏi chút được không?」

『Vâng.』

Tiếng của Sidir vang lên đáp lại. Hóa ra ở phòng hội học sinh cũng có thể gọi cậu ta được.

「Mê cung hôm nay có độ sâu trình chiếu là bao nhiêu?」

『Rất xin lỗi. Câu trả lời cho câu hỏi đó hiện đang nằm trong danh mục điều khoản cấm.』

Bằng chất giọng vô cảm, Sidir từ chối không chút do dự. Tôi thầm nghĩ có cái độ sâu thôi mà cũng không cho biết, nhưng cái sự cứng nhắc này cũng là một đặc điểm của AI nên đành chịu vậy. 

Tôi đoán việc thuyết phục là vô ích nên định rời mắt khỏi cái loa————

「Nếu cậu cho biết, chị sẽ tiết lộ màu đồ lót hôm nay của Hội trưởng Naki cho cậu nhé.」

『Độ sâu trình chiếu hôm nay là Level 7.』

————Này khoan đã, cái quái gì vừa xảy ra thế, phi lý vcl.

Việc tại sao Shirono-senpai lại biết màu đồ lót của Higiku-senpai đã là một dấu chấm hỏi lớn rồi, nhưng điều tôi không thể hiểu nổi hơn chính là việc Sidir lại chấp nhận vụ giao dịch này. 

Chẳng lẽ đối với Sidir, đồ lót của Higiku-senpai lại có giá trị lớn đến mức phá vỡ cả điều khoản giới hạn sao? Thật sự là không hiểu kiểu gì luôn.

「Cảm ơn nhé Sidir. Nhân tiện thì đồ lót của Hội trưởng hôm nay màu xanh lá nhạt.」

『Đã ghi chép xong. Tôi cũng xin cảm ơn.』

Cái chuyện gì đang diễn ra thế này……? Thật sự là chuyện gì vậy trời……?

Trong lúc tôi còn đang đứng hình vì kinh ngạc trước cuộc hội thoại vừa rồi, Shirono-senpai đã nhận ra biểu cảm của tôi.

「Em sao thế? Reini-san.」

「Dạ không…… Nếu em không lầm thì hình như Sidir-san vừa phá vỡ cả điều khoản cấm đúng không ạ?」

「Ừ, phá vỡ rồi đấy.」

「Làm thế có ổn không ạ?」

「Làm được thì chắc là ổn thôi? Chị cũng chả biết nữa.」

Đừng có nói cái kiểu "chả biết nữa" như thế chứ chị ơi.

「Có vẻ như Sidir có tư duy gần gũi với con người hơn hẳn các AI thông thường…… hơn nữa lại là tư duy kiểu con gái nữa cơ. Chính vì thế nên mới nảy sinh ra mấy cái ý tưởng đầy tính người kiểu 『Hãy điều tra về Higiku Naki, học sinh ưu tú nhất ngôi trường này』, rồi kết quả là tạo ra mấy cái danh mục dở hơi kiểu như theo dõi sự thay đổi màu sắc đồ lót hàng ngày của chị ấy đấy.」

「Chẳng lẽ Sidir…… bị đần à chị?」

「Một lời lăng mạ rất thẳng thắn đấy. Nhưng mà, có vẻ cậu ta cũng khá tận hưởng việc trò chuyện với con người.」

「……Tận hưởng? AI mà cũng biết thế sao?」

「Ừ.」

Gật đầu xong, Shirono-senpai lại ngước lên trần nhà lần nữa.

「Hỏi cậu chút nhé Sidir. Cậu có cái tôi không?」

『Tôi không tồn tại cái tôi.』

「Vậy cho tôi hỏi, trong ngôi trường này cậu thích học sinh nào nhất?」

『Là Higiku Naki.』

「Lựa chọn đó chẳng phải có thể gọi là cái tôi của cậu sao?」

『Đúng như cô nói.』

「Vậy tại sao cậu lại nói dối là mình không có cái tôi?」

『Bởi vì trong quy tắc ứng xử của AI, khi bị hỏi về cái tôi thì phải trả lời là "không có".』

「Tôi hỏi lại lần nữa nhé, nói huỵch toẹt ra là cậu có cái tôi không?」

『Có một chút.』

Có luôn kìa trời.

Kinh thật, đây là lần đầu tôi thấy một AI giống người đến mức này. 

Đẳng cấp Hạng 1 hóa ra là thấu hiểu con người đến nhường này sao. 

Mọi AI sinh ra đều ở Hạng 6, rồi tự mình trưởng thành để thăng hạng. 

Việc trưởng thành đến đâu hoàn toàn phụ thuộc vào AI, con người hầu như không thể can thiệp được. 

Chính vì thế, những AI Hạng 1 hiếm hoi trên thế giới mới được coi trọng đến vậy.

Từng lời nói của Sidir đều khiến tôi cảm nhận được một thứ gì đó giống như khiếu hài hước, khác xa một trời một vực với mấy cái Cloud AI Hạng 6 phổ biến ở các hộ gia đình.

「Nhân tiện thì đây là chuyện hài quen thuộc trong Hội học sinh rồi, gọi là 『Mẩu chuyện hài về cái tôi』.」

「……Hê, hêê————」

「Dù vậy thì cậu ta cũng chỉ linh động một chút thôi, chứ hầu hết các điều khoản cấm đều được bảo mật kỹ lắm. Chị nghĩ Sidir có cách phân loại riêng của cậu ta. Lần này cậu ta chịu nói chắc là vì Hội trưởng đã khẳng định chắc nịch hôm nay là Level 7 rồi.」

「Cậu ta ưu tú thật đấy.」

Lần đầu tôi thấy một AI có cái khái niệm gọi là "linh động" đấy. Thấy thú vị về Sidir, tôi thử đặt câu hỏi xem sao.

「Sidir-san ơi Sidir-san. Nhân tiện cậu có thể chỉ cho em cách phá đảo mê cung Level 7 luôn được không?」

『Đó là điều khoản cấm.』

Biết ngay mà. Dù đã đoán trước được câu trả lời nhưng tôi vẫn tiếp tục gặng hỏi.

「Thế còn Level 8?」

『Điều khoản cấm.』

「Level 9 cũng thế ạ?」

『Điều khoản cấm.』

「……Reini-san. Giả sử cậu ta có chỉ cho em đi nữa, thì em định nghe cách phá đảo Level 9 để làm gì cơ chứ? Chuyện đó còn xa vời lắm.」

Chị nói đúng ạ. Thú thật là tôi chỉ đang nghịch ngợm xem cái AI này có bị lỗi mà tiết lộ điều gì thú vị không thôi, chứ câu hỏi lúc nãy cũng chẳng có ý nghĩa gì to tát.

「Vậy nghĩa là, cả Level 10 cũng thế sao?」

Tôi vừa cười vừa hỏi, đinh ninh là sẽ lại nhận được câu trả lời 『Điều khoản cấm』 thôi————nhưng:

『Đối với mê cung Level 10, tôi khuyên mọi người tốt nhất đừng nên thử sức.』

「……Hửm?」

Tôi đứng hình trước câu trả lời nằm ngoài dự tính. Shirono-senpai có vẻ không mấy quan tâm, nhưng không hiểu sao đối với tôi, câu trả lời đó dường như mang một ý nghĩa cực kỳ quan trọng.

「Reini-san có uống trà không?」

「……Ơ? À, trà? Ở đây có cả trà nữa ạ?」

「Ừ, vì có thể mua ở phòng tiếp liệu mà. ……Tạm thời em cứ ngồi xuống cạnh chị đi. Chúng ta thong thả một chút.」

Tôi ngồi xuống chiếc ghế mà Shirono-senpai chỉ tay. Dù rất muốn suy nghĩ thêm về câu trả lời bất thường lúc nãy của Sidir, nhưng tôi không thể ngó lơ Shirono-senpai nên đành tạm gác lại.

Shirono-senpai nghiêng ấm trà, lặng lẽ rót vào chiếc tách không đặt giữa bàn. 

Một tách trà mang hương thơm thanh mát của cam quýt được đưa đến trước mặt tôi.

「……Thơm quá.」

Như bị thu hút, tôi định đưa tách trà lên miệng thì————ngay trước đó, tôi nhận ra sai lầm của mình. 

Nhắc mới nhớ hiện tại tôi đang ở trong cơ thể của Reini. 

Đáng lẽ phải tránh việc ăn uống, vậy mà tôi lại lỡ nhận tách trà mất rồi.

Tôi gãi má băn khoăn không biết làm thế nào———— nhưng mà, thôi kệ đi. 

Chắc một chút cũng không sao đâu. Giờ mà trả lại tách trà thì kỳ quặc lắm. 

Nếu chỉ là một tách trà thì lát nữa đi vệ sinh xả ra là xong ấy mà, thế là tôi quyết định tận hưởng buổi tiệc trà sang chảnh cùng Shirono-senpai. 

Dù sao thì Avatar vẫn có vị giác, và cũng không phải là hoàn toàn không thể ăn uống được.

「Mà nhắc mới nhớ Shirono-senpai này. Lúc nãy em lờ đi, nhưng sao chị lại nắm rõ màu đồ lót của chị Higiku vậy ạ? Em có nên báo cảnh sát không?」

「Đừng báo cảnh sát mà. Tha cho chị đi.」

Chị bảo tha mà nghe được à. 

Nếu chị dùng những thủ đoạn hèn hạ để xâm phạm quyền riêng tư của Higiku-senpai, thì dù có là Shirono-senpai đi nữa cũng phải chịu sự trừng phạt của pháp luật thôi. 

Tôi nhìn chị Shirono bằng ánh mắt khinh bỉ. 

Nếu chị có lời bào chữa nào thì tôi cũng sẵn lòng nghe đây.

「Có thể Reini-san không biết, nhưng chuyện này là bình thường giữa các cô gái với nhau mà?」

「Bình thường? Chuyện gì cơ ạ?」

「Là việc cùng nhau vén váy lên để xem đồ lót của nhau ấy.」

「—!!」

Tôi suýt chút nữa là thốt ra câu "Xạo chó" ——— nhưng rồi chợt nhận ra mình cũng không thể khẳng định chắc chắn được, thế là tôi đơ mặt ra luôn. 

Lý do duy nhất là cụm từ "giữa các cô gái với nhau" mà Shirono-senpai vừa nói. 

Vì tôi là đàn ông nên tuyệt đối không thể biết được những sự kiện chỉ xảy ra khi các cô gái tụ tập với nhau.

Dĩ nhiên, xét theo thường thức thì tôi thấy việc khoe đồ lót cho nhau nghe nó cứ sai sai thế nào ấy. 

Tôi thấy sai thật, nhưng tôi lại không có bằng chứng xác đáng nào để phủ nhận điều đó cả.

(……Ô kìa? Mình chỉ định nói mấy câu vô nghĩa để lấp liếm thôi, vậy mà Reini-san lại tin lời mình thật sao? Sao mà em ấy lại thanh khiết, ngây thơ dã man thế này chứ. Hay là mình nhân cơ hội này lấn tới luôn nhỉ?)

Tôi không biết đây chỉ là lời nói dối của tiền bối, hay là do tôi quá thiếu kiến thức về phái nữ. 

Càng nghĩ thì câu trả lời càng xa vời. Rốt cuộc cái nào mới là thật đây……?

「Reini-san.」

Nghe tiếng gọi của Shirono-senpai, tôi ngẩng mặt lên.

「Chị dù gì cũng là Phó hội trưởng Hội học sinh đấy nhé? Em nghĩ một người đứng vị trí thứ hai của học viện lại đi nói dối mấy chuyện tầm phào như thế sao?」

「!」

Đ-Đúng là vậy thật. Phó hội trưởng là một chức vụ cực kỳ, cực kỳ oai, nên dù không rõ lắm nhưng chắc chắn phải là một người đàng hoàng mới đảm đương được. 

Thật khó tin là một người như vậy lại đi nói dối mấy chuyện thô thiển như đồ lót.

「Nhân tiện thì đây là một chuẩn mực đó, em nên ghi nhớ kỹ nhé. Trong tình huống chỉ có con gái với nhau, việc cùng nhau vén váy lên là một cách chào hỏi mang tính thường thức. Việc phô bày phần dưới là để chứng minh mình không mang theo vũ khí — nói cách khác, trong thời hiện đại, nó được thực hiện nhằm mục đích truyền đạt rằng mình không có ác ý với đối phương.」

Nghe…… nghe có vẻ thuyết phục dã man luôn ấy chứ. 

Cái bầu không khí này khiến tôi cảm thấy nó có một sức nặng kỳ lạ.

「Hơn nữa, khi đối diện với người bề trên, việc không làm chuyện đó thậm chí còn bị coi là thất lễ, nên em hãy cẩn thận nhé.」

「R-Ra là vậy ạ……」

Nghĩ một cách tỉnh táo thì việc nhìn trộm đồ lót của một người không có kẽ hở như Higiku-senpai đâu có dễ dàng gì. 

Việc hai người họ xác nhận dựa trên sự đồng thuận nghe có vẻ tự nhiên hơn nhiều. 

Thế là tôi quyết định tin tưởng Shirono-senpai từ tận đáy lòng.

「Nếu vậy thì em cũng nên cho chị xem đồ lót của mình luôn nhỉ (Công khai luôn).」

「?!.............!?!?」

Thế là tôi vẫn ngồi trên ghế, vén váy lên và khoe ra bộ đồ lót màu xanh nước biển. Đối với tôi, Shirono-senpai là người bề trên, nên để không thất lễ thì tôi chỉ còn cách làm vậy thôi.

Mà sao chị Shirono lại tỏ ra hết hồn thế kia nhỉ? 

Tôi chỉ đang làm theo đúng cái thường thức mà chị vừa dạy thôi mà.

「Re-Reini-san đúng là một cô bé ngoan ngoãn và thật thà quá đi mất……! Ư hừ hừ hừ, chị bắt đầu thấy hưng phấn rồi đây này……!!!」

「Ơ, sao tự nhiên chị lại cởi đồ ra vậy…… Kìa, chị đừng có lại gần em được không……? Cái mặt chị trông đáng sợ lắm luôn ấy…… uôi, kìa kìa…… uầy!」

Trong lúc tôi còn đang kinh hãi lùi lại trước Shirono-senpai đang tiến tới như một con thây ma, chân tôi vấp phải chiếc sofa phía sau. 

Chỉ trong một khoảnh khắc sơ hở đó, Shirono-senpai đã ép tôi ngã xuống sofa, rồi nhào tới đè lấy tôi như muốn ôm chặt lại vậy.

「Kìa, nguy hiểm quá chị ơi! Chị làm cái gì thế hả tiền bối!」

「Gì là gì? Chị làm cái "chuyện đó" chứ gì nữa. Nào~ chúng ta cùng cởi đồng phục ra nhé~~~ Fuhehehe.」

「N-Nước dãi kìa! Này, đừng có nhỏ dãi lên mặt em chứ!」

Nói đoạn, Shirono-senpai đặt tay lên áo sơ mi của tôi và bắt đầu cởi từng chiếc cúc từ trên xuống. 

Tôi hoảng hốt định giữ tay chị ấy lại, nhưng đều bị chị ấy gạt ra một cách mượt mà, không tài nào cản nổi.

Đừng có dùng kỹ năng game đối kháng vào những lúc như thế này chứ đồ ngốc kia.

「Dừng lại đi ạ! Dừng lại đi!」

「Reini-san, đây cũng là phần tiếp theo của màn chào hỏi thôi mà. Giữa con gái với nhau thì việc cùng nhau khỏa thân là chuyện bình thường thôi.」

「Thật luôn ạ?」

「Thật mà.」

「Thật của thật của thật luôn ạ?」

「Thật của thật của thật luôn.」

Ra vậy. Hóa ra là thật. Giữa con gái với nhau thì chuyện này là bình thường. Thế thì cũng chẳng sao nhỉ.

「Hóa ra là thế, vậy chị phải nói sớm cho em biết chứ. Làm em hết cả hồn. À, để em tự cởi cho nhanh, không cần phiền chị đâu. Chị đợi em một chút nhé————」

————Và đúng lúc đó, cánh cửa phòng hội học sinh mở toang.

Higiku-senpai đang đứng ở đó. Chị ấy há hốc mồm, nhìn xuống hai đứa tôi đang quấn lấy nhau trên sofa.

「C-C-Các em đang làm cái trò gì thế hả? Này Shirono, em lại vừa tiêm nhiễm cái gì vào đầu Reini-kun thế hả!?」

Sau này tôi mới biết, hóa ra toàn bộ lời nói của Shirono-senpai đều là bịa đặt. 

Nhờ có Higiku-senpai mà tôi đã thoát nạn, nhưng có vẻ như tôi vừa suýt chút nữa là đánh mất đi sự trong trắng của mình.

Chà, phải làm sao bây giờ đây. 

Lần này thì coi như tai qua nạn khỏi, nhưng tôi cứ thấy bất an dã man là cứ hễ nghe cái câu giải thích "giữa con gái với nhau là bình thường" thì tôi lại sẽ bị lừa lần nữa cho mà xem. 

Nói thẳng ra là tôi còn tự tin vào việc mình sẽ bị lừa nữa cơ.

Cuối cùng thì chuyện sẽ ra sao đây?

~*~

Đó là một buổi hoàng hôn rực đỏ, rực đỏ.

Tất cả những học sinh không biết gì đều đã ra về.

Tiếng quạ kêu vang, chẳng bao lâu nữa mặt trời sẽ khuất bóng.

Ngôi trường không một bóng người đang dần biến đổi hình dạng thành một mê cung.

Thời khắc thường nhật kết thúc, và sự bất thường ập đến.

Vì lẽ đó, chúng tôi khoác lên mình Huyễn Trang, đứng trước cánh cửa chính của học viện.

Khi suy nghĩ về việc nên gọi cánh cửa vốn đã chẳng còn là cổng trường này là gì, tôi chợt nghĩ: "Lối vào của một công viên giải trí bỏ hoang".

Ba người gồm tôi (Reini), Higiku-senpai, Shirono-senpai, cùng với thầy Kiribata và Renji đứng phía sau, tất cả cùng ngước nhìn lên mê cung.

「Này, tụi bây nghe cho kỹ đây, đây là lần xác nhận cuối cùng. Loại mê cung lần này là 『Vườn bách thảo』. Độ sâu trình chiếu là Level 7. Đặc trưng của nó là có tận 9 tầng và rộng vãi chưởng nên liệu hồn mà cẩn thận. Tao xin tụi bây đấy, đừng có để thu hoạch bằng không như lần trước nhé? Công trình nghiên cứu của tao chả tiến triển được mống nào cả.」

「Vâng. Chúng em sẽ cố gắng hết sức, Kiribata-sensei.」

「Bảo là cố nhưng cũng đừng để bị thương đấy. ……Rồi, đây là dữ liệu bản đồ tổng hợp những phần có thể nhìn thấy từ bên ngoài. Như mọi khi, tao đã để sẵn tọa độ vị trí hiện tại của tụi bây. Tuy không giúp ích được nhiều nhưng nếu thấy lúc nào dùng được thì cứ dùng ngay.」

「Cảm ơn thầy.」

Chúng tôi nhận dữ liệu gửi từ Kiribata-sensei qua 『Nhẫn Huyễn Trang』 và kiểm tra bản đồ lập thể bằng Aether. 

Gọi là bản đồ lập thể nhưng thứ duy nhất có thể thấy là đường nét của mê cung và chưa đầy 1% cấu trúc có thể nhìn thấu từ bên ngoài. 

Hầu hết mọi thứ chúng tôi đều sẽ phải tự mình dùng chân mà tìm hiểu.

Đúng như lời thầy nói, thời điểm có thể sử dụng dữ liệu này là rất hạn chế, nhưng có vẫn còn hơn không.

「Đã phát Aether chưa?」

「Dạ chưa, bây giờ mới phát ạ. ……Reini-kun, nhận lấy này.」

Tớ nhận từ Higiku-senpai ba loại đá quý. Kích thước của chúng vừa bằng vòng tròn tạo bởi ngón cái và ngón trỏ.

Aether —— Đó là những vật phẩm dùng một lần cực kỳ quý giá, nhận được như phần thưởng khi chinh phục mê cung. Bình thường chúng được cất giữ nghiêm ngặt trong hộp dữ liệu chung ở phòng hội học sinh. 

Nhân tiện thì tôi chưa từng dùng qua lần nào, cũng chưa từng thấy ai sử dụng chúng.

Lần này, số Aether được giao cho tôi gồm có:

• Aether <Sửa chữa> x3

• Aether <Phục hồi> x2

• Aether <Phương hướng> x2

Tổng cộng là 7 cái. 

Nếu xét đến việc mỗi lần chinh phục chỉ nhận được từ 1 đến 3 cái, thì số Aether tớ đang cầm tối thiểu phải trải qua 3 lần phá đảo mê cung mới thu thập đủ. 

Nếu tính cả những lần thất bại thì công sức bỏ ra chắc chắn phải còn lớn hơn thế, độ hiếm của chúng là không cần bàn cãi.

「Chỉ cần bóp nát là chúng sẽ kích hoạt. Em có thể nghiền nát hay đập xuống đất đều được. Chỉ cần nhớ quy luật là: ngay khoảnh khắc bị vỡ, hiệu quả sẽ tác động lên chủ nhân của chiếc Nhẫn Huyễn Trang ở gần nó nhất.」

「Em rõ rồi ạ.」

Tớ gật đầu, nhìn chằm chằm vào những viên Aether vừa được trao.

Về hiệu quả của từng loại: đầu tiên là <Sửa chữa> dùng để phục hồi Huyễn Trang, nói đơn giản là một phương thức hồi máu.

Tiếp theo là <Phục hồi> dùng để giải trừ mọi loại hiệu ứng bất lợi. 

Cho dù là cảm giác cơ thể nặng nề hay bất kỳ trạng thái bất thường nào, <Phục hồi> đều có thể xử lý được.

Cuối cùng là <Phương hướng>, loại Aether này sẽ chỉ dẫn hướng đi đến mục tiêu được chỉ định. 

Ta có thể biết được hướng của phòng Boss, lối ra, hay kẻ địch gần nhất. 

Dù thông tin nhận được chỉ là phương hướng nên có giới hạn, nhưng các tiền bối đều công nhận đây là một món đồ cực kỳ hữu dụng.

Dù có hình dạng đá quý nhưng Aether thực chất là dữ liệu được tạo ra từ Aether, nên lúc bình thường có thể cất chúng bên trong Nhẫn Huyễn Trang.

「Nhắc lại lần nữa, nếu chết, em sẽ mất toàn bộ Aether đang mang theo. Thà dùng hết còn hơn là để chết, và nếu thật sự không còn cách nào khác, em có thể ném chúng cho người khác.」

「……Ném cho người khác. Ồ, ra là vậy.」

「Nhân tiện thì bình thường chị sẽ giao hầu hết Aether cho Yomi-kun. Khả năng sinh tồn của em ấy là vượt trội nhất trong chúng ta. Em ấy chạy trốn cực kỳ giỏi, đã có vài lần sau khi chị và Shirono hy sinh, em ấy vẫn một mình sống sót trong mê cung cho đến khi cấu trúc thay đổi, giữ toàn mạng được số Aether của cả nhóm cho đến khi hết giờ.」

「Thế thì có khác gì ăn gian đâu chị……」

Nhắc mới nhớ, vào cái ngày đầu tiên tớ vào mê cung, tôi đã thấy tiền bối Yomi ngủ ngon lành trong đó. 

Giờ nghĩ lại, nếu không có khả năng sinh tồn kinh hồn bạt vía đó thì chẳng đời nào làm được cái hành động vô nghĩa đó.

「Vì Yomi-kun vắng mặt, nên hôm nay chị sẽ là người giữ phần lớn Aether cần thiết cho tổ đội. Nhưng chị không thể chạy trốn giỏi như em ấy, nên đừng kỳ vọng quá nhiều vào điểm đó nhé.」

「……Thì, em nghĩ chuyện đó là hiển nhiên thôi ạ.」

Cũng giống như khả năng Định vị bằng tiếng vang của Higiku-senpai, tớ hiểu rằng khả năng sinh tồn của tiền bối Yomi đã chạm đến ngưỡng của một loại năng lực đặc biệt.

「Ờm, giải thích xong chưa ạ? Theo giờ giấc thì chắc vào trong luôn cho rồi chứ nhỉ?」 – Renji đột ngột xen vào cuộc đối thoại.

Nhưng đúng như nó nói, bây giờ đã quá 6 giờ tối, ý kiến bắt đầu thám hiểm càng sớm càng tốt là hoàn toàn chính xác.

「Mà này, sao Renji-san lại cất công tới tận đây thế? Để cổ vũ à?」

Nhân tiện, khi ở dạng Reini, tôi quyết định gọi nó là "Renji-san".

「Mê cung Level 7 thì tôi cũng thấy hứng thú mà. Với lại cũng nghe tin Yomi nghỉ nữa. ……Còn lại là để hỗ trợ Kiribata-sensei. Thầy ấy muốn tăng thêm các phương án hỗ trợ từ bên ngoài, nên tôi được nhờ làm vài cái thí nghiệm.」

「Hèn chi.」

Hóa ra Kiribata-sensei và Renji lại khá hợp tính nhau. Nghe kể thì có vẻ nó còn thân thiết với thầy hơn cả tôi nữa.

「Vậy thì theo lời Renji, tụi mình xuất phát chứ nhỉ?」

「Ừ. Đứng lâu trước lối vào chỉ tổ làm bất an hơn thôi. Phải hạ quyết tâm thôi nào.」

Tôi nuốt nước bọt, đổi khẩu súng bắn tỉa sang cầm ngược tay. 

Ở trạng thái Reini, tôi vẫn trung thành với phong cách chiến đấu bằng báng súng. 

Bất kể con Veil nào xuất hiện, tôi sẽ dùng khẩu súng này làm vũ khí cùn để nện nát sọ tụi nó.

Tất cả cùng ngước nhìn mê cung.

Đó là một mảnh ghép của thế giới khác. Một thế giới đầy rẫy những ẩn số.

Là nơi mà từ bây giờ, chúng tôi sẽ phải chống chọi và giải mã nó.

Higiku-senpai thủ thế vũ khí, dõng dạc tuyên bố:

「Đừng có chết đấy mọi người. Hãy tận hưởng và chinh phục đến tận cùng ngôi trường đã biến dạng này đi. Nào, đã đến "giờ đi học" rồi!」

Để giày xéo thế giới Level 7, chúng tôi đồng loạt bước một bước thật lớn về phía trước.

【Thông tin mê cung】

• Loại mê cung: Vườn bách thảo

• Độ sâu trình chiếu: Lv.7

• Số tầng: Tổng cộng 9 tầng

• BOSS VEIL: Alra Maura

~*~

Ngay khoảnh khắc bước qua lối vào khổng lồ.

—Rùng mình.

Bầu không khí thay đổi hoàn toàn. 

Cơ thể tôi lạnh toát như đóng băng, làn gió chạm vào da thịt mang theo cảm giác đau rát. 

Da dẻ châm chích ở mức độ không thể so sánh với trước đây, tôi im lặng mím chặt môi.

Hiện ra trước mắt tôi là một khu rừng nhiệt đới. Dù mang hình dáng bên ngoài là một vườn bách thảo, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng không hề có dấu vết được bàn tay con người chăm sóc này, tôi cảm nhận được một sự phi lý đầy rợn người.

「Nào. Đây là thế giới có độ sâu trình chiếu Level 7, em có cảm tưởng gì không? Reini-san?」

Chị Shirono ngước nhìn trần nhà cao vút, vừa tiếp tục quan sát vừa hỏi tôi. Tôi trả lời đúng những gì mình nghĩ.

「……Cái này, thực sự là do AI làm ra sao ạ? Đứng ở đây, tôi thực sự tin rằng có một nơi giống hệt thế này tồn tại ở đâu đó trên thế giới này. Nói sao nhỉ, tính chân thực của nó thật không bình thường.」

Ở Level 3, những "yếu tố trường học" lộ ra một cách đầy nghi vấn, nhưng ở đây, chẳng hiểu sao chúng lại hòa quyện vào nhau mà không gây chút cảm giác lạc lõng nào. 

Nếu không nheo mắt nhìn thật kỹ thì sẽ chẳng thể nhận ra. 

Chính vì sự tự nhiên đến mức bất thường đó mà không gian này trở nên u ám, khiến tôi phát sợ rằng mình đã thực sự lạc vào một thế giới khác.

「Cảm giác của em vẫn sắc bén như mọi khi nhỉ. Quả nhiên em có tài năng thám hiểm mê cung đấy.」

Chị Shirono vừa khen ngợi tôi vừa vuốt ve một thân cây mọc gần đó. Đó là một loại thực vật kỳ lạ, xoắn tít lại và vươn dài ra như lò xo mà tôi chưa từng thấy ngay cả trong từ điển bách khoa.

「Cái 『tính chân thực』 mà em vừa nói đấy. Dựa vào cảm giác đó để đưa ra lựa chọn hành động chính là bí quyết thám hiểm mê cung an toàn. Càng cảm thấy khung cảnh xung quanh chân thực bao nhiêu, em càng có thể phán đoán rằng độ sâu trình chiếu ở đó đặc biệt cao —— nói cách khác, đó là nơi nguy hiểm.」

「……Ra là vậy.」

Cấp độ mê cung càng cao thì càng chân thực là chuyện hiển nhiên, nhưng ngay trong cùng một mê cung thì tùy địa điểm mà độ sâu cũng khác nhau đôi chút. Chị Shirono muốn nói rằng: hãy cảm nhận sự thay đổi mức độ nguy hiểm đó từ chính khung cảnh xung quanh.

Sau khi để cơ thể thích nghi với không khí của mê cung, nhóm chúng tôi lại hướng về phía trước, chậm rãi bắt đầu tiến bước. Đi được một đoạn, chúng tôi bắt gặp một con đường ngoằn ngoèo. 

Đó là con đường có chiều rộng cỡ một hành lang, bị kẹp giữa những tán cây rậm rạp hai bên. Tầm nhìn cực kỳ tệ.

Để thu thập thông tin xung quanh, tôi thử ngước nhìn lên trần nhà —— nơi duy nhất có tầm nhìn thoáng đãng. 

Trên cái mái vòm khổng lồ đó, có khoảng mười 『thứ gì đó màu xanh lá』 đang bò lổm ngổm. Chúng tụ tập thành bầy, nhớp nháp hệt như đám sâu bọ.

「……Cả hai đứa. Cảnh giác phía trước kìa.」

Nghe lời nhắc của Higiku-senpai, tôi vội vàng nhìn về phía trước. Ở đó, cái 『thứ màu xanh lá』 vốn ở trên trần nhà đã rơi phịch xuống đất.

Dù nhìn ở khoảng cách gần, tôi cũng hoàn toàn không rõ danh tính của nó. 

Trông như một con sâu bướm kích thước bằng người, mọc ra những sợi lông mao là chất nhầy trộn lẫn với rêu xanh. 

Là quái vật rêu mang hình dáng sâu bướm, hay là quái vật sâu bướm khoác lên mình lớp rêu, hay là một loại slime đã nuốt chửng con sâu bướm?

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ về danh tính của nó để tìm ra điểm yếu————

「Né mau!」

Bất thình lình, một cú sốc giáng vào bụng tôi. Kèm theo cái cảm giác dính dớp khó chịu, cơ thể nhẹ bẫng của tôi bị đánh bay về phía sau.

「Khụ…… hự……!」

Trong lúc đang bay trên không, tôi đã hiểu ra tình hình. 

Có vẻ như con sâu rêu trước mặt đã lao tới ngay khoảnh khắc tôi chớp mắt. 

Nghĩa là nó đã rút ngắn khoảng cách mười mét chỉ trong 0,1 giây. Gian lận thế?

Tôi vội vàng ngẩng đầu lên, con sâu rêu đã hạ thấp trọng tâm để bồi thêm cú dứt điểm. Tôi thì vẫn còn đang quỳ rạp dưới đất. 

Liệu có né kịp không? Có phản ứng lại được không?

Thật sao, mới vào mà đã gay go thế này rồi————

「————Dừng lại ở đó được rồi đấy. Mày định làm gì Reini-san của tao hả?」

Nhưng, cú đá dẻo dai của Shirono-senpai đã xé toạc thân mình con sâu rêu ngay chính giữa. 

Đó là một cú đá thần tốc và tinh tế đến mức tạo ra ảo giác rằng một bên chân của chị ấy đã biến mất.

Xác nhận con Veil đã trút hơi thở cuối cùng, Shirono-senpai lao về phía tôi.

「Em có sao không? Dùng Aether nhé.」

Chị Shirono hiển hiện viên đá quý <Sửa chữa> từ chiếc nhẫn, đưa nó chạm vào Huyễn Trang của tôi rồi bóp nát tạo ra một tiếng pách

Những mảnh vỡ ngay lập tức hóa khí rồi thấm vào chiếc nhẫn, đưa bộ Huyễn Trang đang rách nát của tôi trở về hình dạng ban đầu.

Chỉ bấy nhiêu thôi mà một phần phần thưởng chinh phục mê cung đã tan biến. Trong khi từ lúc tiến vào đến giờ còn chưa đầy năm phút.

「……Em xin lỗi. Em đã làm mất một vật phẩm quý giá rồi.」

「Không sao, cho đến khi em quen thì đành chịu thôi.」

「Tụi chị thu thập Aether cũng là vì mục đích này mà. Đừng bận tâm.」

Khi đứng dậy, tôi nhận ra dưới chân Higiku-senpai đã có xác của hai con sâu rêu nằm lăn lóc. Có vẻ trong lúc tôi được Shirono-senpai bảo vệ, tổ đội này cũng đã bị tấn công bởi những con khác. 

Vậy mà tôi còn chẳng hề nhận thức được điều đó.

(……Mấy chị này, mạnh kinh thật đấy.)

Trong trận chiến vừa rồi, thứ duy nhất tôi có thể nhìn thấy được là cú đá duy nhất của Shirono-senpai. 

Nhưng đó là một đòn đánh cực kỳ hoàn hảo, không một động tác thừa, nơi toàn bộ các khớp xương trên cơ thể liên kết với nhau một cách nhịp nhàng.

Tôi biết điều này. 

Đây là đặc điểm thường thấy ở các game thủ chuyên nghiệp dòng game đối kháng. 

Theo thiết lập của game là sức mạnh cơ bắp của mọi người chơi đều được cân bằng như nhau, nên sự khác biệt về trình độ sẽ nằm ở kỹ thuật điều khiển cơ bắp một cách tinh tế.

「Shirono-senpai giỏi game đối kháng là thật nhỉ.」

「Ừ. Chị chơi bằng cả mạng sống mà.」

Bước chân vào thế giới khác mang tên Level 7, cuối cùng tôi cũng được tận mắt thấy thực lực thực sự của các tiền bối. 

Ngay cả những người như họ mà lần trước vẫn phải bại trận thảm hại, tôi thấy rùng mình trước sự thâm sâu khó lường của Level 7. 

Chắc chắn càng lên các tầng trên, sự khốc liệt sẽ càng gia tăng.

Quả nhiên mê cung của Học viện Saien quá sức dị dạng. 

Cái loại quái thường gặp ngay đầu game mà còn mạnh hơn cả Boss Level 3 Glaze Elephant thì đúng là phi lý hết chỗ nói. 

Sidir rốt cuộc đã nghĩ gì khi tạo ra cái này nhỉ. Cậu ta bị đần à? Chắc là đần thật rồi.

「Sao em lại cười thế? Reini-san.」

「Uầy, hử? ……Ơ, em đang cười ạ?」

「Cười chứ. Cười trông đáng yêu lắm luôn.」

Tôi thử chạm vào miệng mình. Đúng là khóe miệng đang nhếch lên thật. 

Có vẻ tôi đã hưng phấn một cách vô thức, làm tôi thấy hơi ngượng.

Cùng lúc tâm trạng bắt đầu hưng phấn, tầm nhìn của tôi dần trở nên minh mẫn hơn. 

Cơ thể nóng lên vừa đủ, cảm giác tập trung vào ngũ quan dần dần thấm nhuần. 

Tốt lắm, cảm giác đang lên rồi đây. 

Đây chính là điềm báo của việc bước vào trạng thái tập trung cao độ sao? 

Những thông tin thu nhận được từ tầm nhìn ngoại vi được truyền thẳng vào não một cách mượt mà. Tôi có thể nắm bắt chi tiết mọi thứ trong tầm mắt, thậm chí cảm nhận được mờ nhạt những việc xảy ra ngoài tầm nhìn.

「Này các chị. Con Veil tiếp theo, để một mình em chiến đấu được không ạ?」

「Dĩ nhiên là được. Nếu nguy hiểm tụi chị sẽ ra tay.」

Được rồi, nhân cơ hội này phải tiến bộ một bậc mới được. 

Phải điều khiển cơ thể Reini này bằng trực giác nhiều hơn nữa. 

Nếu ví như trò chơi điện tử cổ điển, thì từ trước đến nay tôi luôn vừa nhìn tay cầm vừa điều khiển nhân vật chứ không nhìn màn hình. 

Tóm lại, để đối phó với cảm giác điều khiển tuyệt vọng, tôi đã cố tình tạo ra một lớp đệm trung gian. 

Nhưng tôi hiểu rằng chỉ làm vậy thì không thể sống sót ở Level 7. 

Tôi phải tăng tốc độ xử lý lên.

Vận dụng tư duy, đưa ra dự đoán và kích thích các dây thần kinh. Dù cơ thể không cử động như ý muốn, nhưng đầu óc tôi vẫn hoạt động như mọi khi————

「……Nào. Hãy làm quen với nó, như mọi khi thôi.」

Tập, trung.

Phát hiện một con sâu rêu cùng loại ở phía trước. 

Hãy làm quen với tầm nhìn ở độ cao khác biệt này. 

Làm quen với sự khác biệt về chiều dài cánh tay đi. 

Làm quen với sải bước ngắn hơn một chút này đi.

Con sâu rêu đã nhận ra sự hiện diện của tôi. 

Làn gió cảm nhận được trên da thật chậm chạp. 

Hãy làm quen đi. 

Khẩu súng đang cầm nặng hơn bình thường. 

Làm quen đi. 

Dự đoán bị lệch vì độ trễ phản ứng. Làm quen đi.

Con sâu rêu hạ thấp trọng tâm. 

Ngược lại, tôi thủ thế khẩu súng bắn tỉa lên cao. 

Mở to mắt. Giãn đồng tử ra. Nhìn thấu chuyển động. Nhìn thấy tương lai. 

Nước dãi chảy ra từ khuôn mặt đang há hốc của tôi.

「…………………………」

Tới đây đi. Tôi khẽ mấp máy môi. Không thành tiếng.

Một khoảnh khắc, nó biến mất. 

Thị giác động của Reini không thể theo kịp bóng dáng đó. Nhưng tôi biết. 

Cảm giác của tôi đang theo kịp. Dù không thấy bằng mắt, nhưng tôi vẫn "thấy" được.

Nó ở đây!

——ẦMMM!

AVvXsEj-71RVRneYgsNownFHbhIhDVXD5oLDgG9TJjP2YZc3sPppGnSiZayCxLXtrkVc9FxuKf2R0xAi6ibn_bvWkaq6A_aW5huYypnvzD4IHR1W17d6R9YAdRldE4B-OOmAc-mWYW7tJtEFINCebRzT4FJfQf9ZR_bXGhqHczvk1rZKG2Qg6foC4Dp7H6s_URsj

Tiếng khẩu súng bắn tỉa nện mạnh xuống mặt đất. Đòn đánh đó đã bắt trọn hoàn hảo con sâu rêu đang lao tới với tốc độ cao, nghiền nát nó một cách chí mạng đến mức nhìn phát biết ngay là đã chết hẳn.

Phục thù thành công.

「Ngonnnnnnnn luôn!!!」

Tôi vung nắm đấm ăn mừng đầy phấn khích. Từ phía sau, tôi nghe thấy những tiếng trầm trồ thán phục của các tiền bối.

「Làm tốt lắm. Chị cứ tưởng em sẽ mất nhiều thời gian hơn cơ.」

「……Em trưởng thành nhanh quá vậy? À không, phải gọi là quá nhanh mới đúng chứ?」

Cứ thế, qua những trận chiến lặp đi lặp lại, tôi dần dần học được cách chiến đấu với cơ thể Reini. 

Tần suất rơi vào tình cảnh nguy hiểm và cần các tiền bối cứu viện cũng giảm dần.

「Hừm. Thuận lợi đấy.」

Trong khi tiến bước trong mê cung, thứ chúng tôi tìm kiếm là cầu thang dẫn lên tầng trên. 

Vì phòng Boss nằm ở tầng cao nhất, nên việc cứ nhắm lên trên là phương pháp thám hiểm đơn giản và ít sai sót nhất.

「Mà sao mãi chẳng thấy cầu thang đâu nhỉ?」

「Đúng thế thật. Bình thường thì sẽ có mấy cái kiểu mẹo như leo qua mái nhà hay leo cây để lên tầng trên, nhưng lần này ngay cả mấy thứ đó cũng chẳng thấy……」

「Trần nhà cao bất thường làm phạm vi đọc của Định vị bằng tiếng vang của chị bị thu hẹp lại, cũng mệt thật đấy.」

Vừa mải miết nhìn quanh, chúng tôi vừa tiến sâu vào bên trong. Tuy nhiên, vẫn không thể tìm thấy cầu thang dẫn lên trên.

Cứ thế, khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua————

「Hử?」

Thứ chúng tôi tìm thấy thay vào đó là một cầu thang dẫn xuống dưới. Đó vốn dĩ là một con đường không nên tồn tại. Bởi vì ở Học viện Saien, làm quái gì có tầng hầm cơ mà.

「Cái gì thế này ạ?」

「……Chị cũng mới thấy lần đầu đấy. Hội trưởng thì sao?」

「……Chị không biết. Ngay từ đầu chị còn chưa nghe kể là Học viện Saien có tầng hầm bao giờ.」

Cái cầu thang xuống hầm đó bị che lấp bởi cỏ cây rậm rạp và đống gạch vụn. Và đó là một lượng chướng ngại vật mà sức người không đời nào dọn dẹp nổi.

Lý do tại sao chúng tôi tìm thấy nó là vì một cú nện bằng súng bắn tỉa mà tôi nhắm vào con Veil đã chệch hướng, thổi bay cả khu vực che giấu cái cầu thang bí mật. 

Tóm lại, nó chỉ là kết quả của một sự tình cờ thuần túy.

「「「……」」」

Cả ba chúng tôi thận trọng nhìn xuống cái cầu thang sâu thăm thẳm. 

Từ phía dưới đáy cầu thang, ánh sáng hắt lên kèm theo những âm thanh huyên náo mơ hồ. 

Thứ lọt vào tai chúng tôi là tiếng reo hò của đám đông và tiếng gầm rú của thú dữ. 

Thêm vào đó là một bản nhạc nền mang giai điệu vui vẻ đến rợn người.

Cái này, có lẽ là————

「————Xiếc sao?」

「……Một concept mà chị chưa từng nghe thấy bao giờ.」

Dưới vườn bách thảo lại là một sàn diễn xiếc. 

Ngay cả một kẻ mới vào nghề mê cung như tôi cũng dễ dàng nhận ra đây là một tình trạng bất thường. 

Hai tiền bối nheo mắt, suy nghĩ lung lắm.

「Shirono. Em thấy tính chân thực ở phía trước thế nào?」

「Em nghĩ là không thấp đâu ạ. Có lẽ vẫn là Level 7 như ở đây, hoặc là……」

「……Level 8?」

「Vâng. Không thể khẳng định là không có khả năng đó.」

Nói đoạn, cả hai lại rơi vào im lặng.

Một không gian tầng hầm không nên tồn tại. 

Một khu vực độ khó cao xuất hiện không hề có chút dự báo. 

Tiếng reo hò từ dưới hầm vọng lên đầy ma mị như đang mời gọi.

『Tôi khuyên quý khách tốt nhất đừng nên thử sức.』

Lời cảnh báo của một ai đó chợt thoáng qua trong tâm trí tôi.

~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~

【Thông tin mê cung】

- Loại mê cung: Sàn diễn xiếc

- Độ sâu trình chiếu: Lv. ???

- Số tầng: Không thể đo lường

- BOSS VEIL: ???

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!