Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 11: Nào, thách thức mối tình đầu đi cô gái

Chương 11: Nào, thách thức mối tình đầu đi cô gái

Vài ngày đã trôi qua kể từ sự cố với Sidir.

Tôi vẫn đang tận hưởng cuộc sống học sinh cấp ba bình thường như mọi khi.

Sự cân bằng giữa Hareto và Reini là chia đôi năm mươi - năm mươi, tôi đang điều tiết khá tốt để tận hưởng mọi thú vui của đời học sinh.

「Này Hareto. Rốt cuộc thì bao giờ mê cung mới hoạt động trở lại được nhỉ?」

「Ai mà biết? Có vẻ Kiribata-sensei đang thử đủ mọi cách rồi đấy.」

Nhân tiện thì hiện tại tôi đang ở chế độ Hareto, cùng ăn trưa với Renji.

Trước mặt tôi là suất cơm rau xào, còn trước mặt Renji là một tô mì Ramen vị Miso đang "ngự trị".

「Mà này Renji, hồi sáng chẳng phải mày vừa nói chuyện gì đó với Kiribata-sensei sao? Chắc mày phải rành hơn tao chứ?」

「Tao cũng có nghe được gì to tát đâu. Chỉ là mấy chuyện phiếm về cái học viện ban ngày thôi. Thầy ấy bảo vì Sidir biến mất rồi nên giờ thầy phải tự tay kiến tạo khuôn viên trường bằng phương pháp thủ công đấy.」

「Kinh thật, rốt cuộc ông thầy đó là ai vậy trời... Nhưng mà con người có thể làm thay công việc của AI được sao?」

「Đồ ngốc, vì không làm nổi nên mê cung mới phải tạm dừng hoạt động đấy. Cái vụ làm thủ công đó chỉ là biện pháp khẩn cấp trong lúc chờ tìm được AI thay thế thôi.」

Dù là học viện ban ngày hay "mặt tối" đi chăng nữa, để vận hành được nơi này thì AI yêu cầu phải có thông số cực kỳ khủng khiếp.

Sidir vốn là AI thuộc Hạng 1 — cấp cao nhất mà cả thế giới chỉ có vẻn vẹn 9 cá thể tồn tại. Không dễ gì mà tìm được kẻ thay thế đâu.

「Không ngờ có ngày AI lại thật sự định giết mình. Đúng là chuyện kinh hoàng mà.」

「Thật đấy. Tao lạy, đừng bao giờ có lần thứ hai nữa.」

「Thế rốt cuộc là Sidir bị xóa sổ rồi à?」

「Không, đang bị cách ly và nhốt lại rồi.」

「Cách ly? Ở đâu cơ?」

「Trong chiếc nhẫn của tao.」

「Phụt!?!?!」

Tôi nhẹ nhàng nghiêng đầu né miếng măng vừa bay ra từ mồm thằng Renji.

「Mày... sao nói cái giọng nhẹ hẫng thế... Liệu có ổn không đấy?」

「Tao cũng chẳng biết có ổn không. Nhưng xóa bỏ một AI Hạng 1 thì đúng là phí phạm quá, với lại Kiribata-sensei bảo là 『Hiện tại thứ duy nhất có thể nhốt được Sidir chỉ có thể là thiết bị do chính nó tạo ra』 thôi.」

「Dù là vậy, sao lại nhốt vào nhẫn của mày?」

「Vì nếu nó lại giở trò xấu, tao có thể tẩn cho nó ra bã lần nữa.」

「Nghe thuyết phục vãi chưởng. Vậy mày cứ giữ nó cả đời đi nhé.」

Cho đến khi có một môi trường đủ an toàn để quản lý Sidir, tôi sẽ đóng vai trò là người canh gác.

Nói là vậy nhưng tôi cũng chẳng cần làm gì đặc biệt, thay đổi duy nhất có thể thấy được là trong kho lưu trữ của Nhẫn Huyễn Trang có thêm một dòng ký tự tên là 『Sidir』.

Tôi gắp một miếng rau xào bỏ vào miệng.

「...Thế. Cái cánh tay bị thằng Sidir tẩn cho ấy giờ sao rồi?」

Renji vừa hỏi vừa húp sụp xoạt nước dùng mì.

「À, ổn hơn nhiều rồi. Chắc khoảng một tuần nữa là cử động bình thường được thôi.」

「Thế thì tốt. Chứ để một thằng phế một tay làm người giám sát thì tao hơi lo.」

Bị đứt rời bộ phận mà không để lại di chứng gì đúng là may mắn tột độ.

Và nếu phải chỉ ra lý do của sự may mắn đó, thì chắc là vì 『vũ khí của Lionnetta quá sắc bén』.

Vết cắt mượt mà đến mức phi lý đó đã giúp giảm thiểu tối đa tổn thương cho dây thần kinh của tôi.

Có thể nói theo một cách nào đó, tôi đã được cứu bởi chính sát ý của nó.

Nhân tiện thì cả Higiku-senpai và Shirono-senpai đều đã khỏe mạnh đến mức có thể đi học lại bình thường.

~*~

「Hội trưởng, tình hình sức khỏe của chị thế nào rồi ạ?」

「Chị ổn định hoàn toàn rồi. Có vẻ vết thương không nghiêm trọng như vẻ ngoài. Còn Shirono thì sao?」

「Em thì vẫn hơi đau một chút. Bác sĩ bảo là tuyệt đối cấm vận động mạnh ạ.」

「Vậy sao. Nhớ phải nghỉ ngơi cho thật tốt đấy.」

Tôi vừa thong thả xử lý đống giấy tờ sự vụ của Hội trưởng Hội học sinh, vừa tiếp tục trò chuyện với Shirono.

Trong phòng lúc này chỉ có hai chúng tôi.

Đối với tôi, đây là thời điểm duy nhất mà chúng tôi không cần kiêng dè gì trong lời nóii.

「Nhân tiện, Shirono này. Về chuyện mê cung.」

「Vâng.」

「Dù em cũng biết là hiện tại vẫn chưa có kế hoạch hoạt động trở lại...」

「Vâng ạ.」

「Chị nghĩ, kể cả sau khi mở lại, em cũng không nên dính dáng đến mê cung nữa.」

「……Tự nhiên chị nói gì thế ạ?」 – Shirono nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

「Nhìn là chị biết mà. Trải qua sự cố vừa rồi, em đã thấy sợ rồi đúng không?」

Sợ mê cung. Hoặc giả là sợ chính sự tồn tại của AI.

Sidir đã bị cách ly, Kiribata-sensei cũng đã đưa ra các biện pháp đối phó nên khả năng rơi vào nguy hiểm tương tự là rất thấp.

Tuy nhiên, chấn thương tâm lý không phải thứ đơn giản như thế, tôi có thể hiểu được nỗi sợ hãi không thể gột rửa ấy.

「Dù là thành viên Hội học sinh thì thám hiểm mê cung cũng không phải nghĩa vụ. Vậy nên không cần phải ép buộc bản thân. Thỉnh thoảng em chỉ cần ở đây trò chuyện với chị như thế này là đã giúp ích cho chị lắm rồi.」

Để không làm em ấy lo lắng, tôi vừa làm việc vừa điềm tĩnh nói.

Ngay lập tức, Shirono lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên một cách giả tạo, đưa tay lên miệng rồi còn "tốt bụng" thông báo bằng lời: "Em ngạc nhiên quá đi mất".

「Ối chà. Không ngờ lại bị chị nhìn thấu rồi.」

「Vì chúng ta bên nhau lâu rồi mà.」

「Vâng, đúng là hổ thẹn quá đi.」

Nói dối. Shirono có một thói quen.

Khi muốn che giấu cảm xúc thật, em ấy sẽ bày ra một cảm xúc giả tạo lộ liễu để đánh lạc hướng.

Và lần này, em ấy đang dùng "sự hổ thẹn" làm vỏ bọc để che giấu "nỗi sợ".

「Nhưng Hội trưởng vẫn sẽ lại vào mê cung chứ?」

「Thì, chắc là vậy. Chị vẫn còn việc cần giải quyết ở đó.」

「Vậy thì em sẽ đi cùng chị. Dù có đôi chút sợ hãi, nhưng chính vì thế em lại càng không thể để Hội trưởng một mình được.」

Nỗi sợ hãi khiến đôi chân run rẩy mà em ấy lại dám bảo là "đôi chút" sao.

Để vạch trần và từ chối thì quá dễ.

Nhưng tôi không nỡ lòng nào giẫm đạp lên ý chí muốn đi theo tôi của Shirono.

「Ra vậy.」

Tôi nhìn thẳng vào mắt Shirono.

「Vậy thì, ít nhất đừng quá ép buộc bản thân————」

「————Đó chỉ là lời lẽ xã giao thôi ạ.」

「……Hử?」

Bầu không khí quanh Shirono bỗng chốc thay đổi. Không hiểu được ý nghĩa của câu nói chen ngang, tôi nheo mắt chờ đợi lời tiếp theo.

Rốt cuộc em ấy đang ám chỉ điều gì là "xã giao"?

「Nghe em nói này Hội trưởng. Trước giờ em không nhận ra, nhưng có vẻ bản thân em lại đần độn hơn em tưởng nhiều.」

「Giờ mới biết sao? Chị biết lâu rồi. Đừng lo, em chắc chắn là một đứa đần không cần bàn cãi.」

「Không không, không phải thế đâu ạ. Mà là hơn thế nhiều, nhiềuuuuu hơn nữa cơ.」

Hơn nữa?

「Ngày hôm đó. Tại đáy mê cung, khi nhận ra rằng 『nếu thua sẽ thực sự phải chết』, em đã————」

Shirono ngước nhìn trần nhà, gò má ửng hồng, đôi mắt rưng rưng.

「————Thú thật là... em đã thấy rạo rực lắm luôn ấy ạ.」

Em ấy nở một nụ cười đầy mê hoặc.

Ánh mắt lờ đờ, khóe mắt trĩu xuống.

「Việc sợ hãi là thật. Đến giờ cứ nghĩ lại là cơ thể em vẫn run lên vì sợ. ……Nhưng em biết chắc chắn rằng, mình đã bị "nghiện" cảm giác đó rồi. Không ngờ việc giết chóc đặt cược cả mạng sống lại có thể mang đến khoái cảm tuyệt vời đến thế.」

「............」

「Dù biết rằng quay lại đó sẽ hối hận. Dù biết chắc nếu sắp chết mình sẽ lại gào khóc vì không muốn chết. Nhưng em không thể tự ngăn mình lại được. ……Đúng là đầu óc em hỏng bét rồi nhỉ?」

Trong một Nhật Bản hòa bình hiện nay, đây là loại dị biệt mà dù bản thân có sở hữu đi chăng nữa, người ta cũng thường sẽ nhắm mắt xuôi tay mà chẳng hề hay biết.

Một loại người đặc biệt mà có lẽ sống trong một thế giới ngập tràn khói lửa chiến tranh thì sẽ hạnh phúc hơn.

「—Nên là, dù chỉ có một mình em vẫn sẽ đi. Em đã từ bỏ việc được chết một cách thanh thản rồi.」

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy rùng mình trước nụ cười của Shirono.

「……Hừm.」

Nhưng mà, suy nghĩ kỹ thì người bất thường đâu chỉ có mình em ấy.

Chính tôi đây, dù không đến mức như Shirono, nhưng dù đã chứng kiến bờ vực của cái chết như thế mà vẫn không chút do dự muốn quay lại mê cung, liệu có thể gọi là bình thường không?

「……Shirono. Thật ra chị vẫn luôn thắc mắc. Rốt cuộc Sidir dựa vào tiêu chuẩn nào để chọn những học sinh được giao nhẫn?」

Phải chăng ngay từ đầu Sidir đã nhìn thấu được tình cảnh này? Nếu vậy, tiêu chuẩn lựa chọn đó chính là————

「———Sự điên rồ.」

Một thế giới quan về cái chết đã vỡ nát?

Một sự tò mò dị biệt?

Hay một sự chấp niệm phi thường có thể vứt bỏ cả mạng sống vì một điều gì đó?

Chẳng lẽ Sidir đã tìm kiếm những kẻ dù hiểu rõ nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn sẵn sàng lao vào mê cung sao?

Tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhìn vào mắt Shirono.

「Mà, đáng tiếc là ham muốn của em chắc sẽ không được thỏa mãn đâu. Kiribata-sensei đã tìm ra nguyên nhân khiến Pain Absorber biến mất rồi.」

「C-Cũng không đến mức gọi là ham muốn đâu ạ……」

「Dĩ nhiên là ở thế giới bên kia mà chúng ta nhắm tới, làm gì có cái cơ chế an toàn nào như Pain Absorber. Vì thế khi tính chân thực tăng cao, việc Pain Absorber biến mất là điều tất yếu. Tóm lại vấn đề chỉ đơn giản là công suất của Pain Absorber không đủ, chỉ cần nâng cấp để theo kịp tính chân thực là xong. Và nhờ sự cải tiến của Kiribata-sensei, từ giờ cho đến Level 15 chắc chắn sẽ được xử lý ổn thỏa.」

「Vậy còn từ Level 16 trở đi thì sao ạ?」

「Chẳng biết em đang nói chuyện của bao nhiêu năm sau nữa, nhưng lúc đó Kiribata-sensei chắc chắn sẽ lại tăng cường nó đến mức tối đa thôi.」

「Thế... thế ạ... chán nhỉ………………」

Nhìn cô hậu bối hiếm khi ỉu xìu thế này trông cũng đáng yêu thật, nhưng tuyệt đối không được quên rằng bên trong bộ não đó hoàn toàn không liên quan gì đến sự "đáng yêu" cả.

Giờ em ấy đã là một con "nghiện chiến đấu" thèm khát những cuộc sinh tử chiến rồi.

Từ giờ mình phải cẩn thận hơn về khoảng cách với em ấy mới được.

「……À đúng rồi, nhắc đến khoảng cách, Shirono này. Chị đã nhắc nhở rồi nhưng em không làm gì quá đáng với Reini-kun đấy chứ? Chị đã cảnh báo là không được quá bám dính lấy em ấy rồi cơ mà.」

「Em cũng có tiếp cận gì to tát đâu ạ. Em chỉ mới thử mời em ấy đi ăn tối riêng một lần thôi và————」

「Mời sao?」

「————Bị từ chối thẳng thừng trong vòng một giây ạ.」

Đúng là không có chút cơ hội nào mà.

「Em nên bỏ cuộc với cô bé đó đi là vừa.」

「Không. Em không bỏ cuộc đâu. Bằng mọi giá em cũng sẽ tán đổ em ấy cho xem.」

「……Hầy. Đừng có làm khổ đứa nhỏ quá nhé.」

Nhắc mới nhớ hồi cấp hai, Shirono cũng cuồng nhiệt với tôi giống như vậy.

Giờ thì em ấy chỉ dừng lại ở mức tìm cách loại bỏ đàn ông quanh tôi, chứ hồi đó thì em ấy đúng là phiền phức lắm luôn.

「Mà khoan! Hội trưởng cũng có tư cách gì mà cười em chứ? Nói về chuyện yêu đương thì chị cũng "nát" lắm rồi cơ mà?!」

「Em nói cái gì cơ?」

「Em biết cả đấy! Hội trưởng, ánh mắt của chị khi xem video của Seiten đã thay đổi rồi đúng không!?!? Trước đây chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ thôi, nhưng dạo gần đây chị cứ ngồi thẫn thờ ngắm nhìn với vẻ mặt ngẩn ngơ! Cái mặt đó không phải là của một thiếu nữ đang yêu thì là cái gì nữa hả!」

「Kh-Không không không không……」

「Chắc chắn là từ lúc được Hareto cứu rồi đúng không? Từ fan chuyển thành yêu say đắm luôn rồi chứ gì?」

「Ơ... ế…………?」

「…………」

「……Chị biểu hiện rõ rệt đến thế sao?」

「Vâng, cực kỳ rõ luôn ấy ạ. Thế nên em cảnh báo chị nhé, tốt nhất chị đừng có xem video của Seiten ở chỗ đông người nữa. Thật lòng là cái bản mặt lúc đó của chị không cho ai xem được đâu. Hình tượng Hội trưởng cao quý sẽ tan biến trong tích tắc luôn đấy.」

Hệ lụy của việc chưa từng yêu bao giờ là chính bản thân tôi cũng không biết khi mình yêu sẽ như thế nào.

「Ph-Phải cẩn thận mới được.」

Dù sao thì việc dễ lộ ra mặt là một vấn đề lớn. Tôi phải có ý thức trau chuốt lại bản thân mới được.

「Nhân tiện nhắc đến từ "yêu", em có chuyện quan trọng muốn nói với chị đây, Hội trưởng Naki.」

「?」

Shirono ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh với một tiếng rầm, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Bị ép phải đối diện ở cùng độ cao, tôi không còn cách nào khác ngoài việc nhìn thẳng vào mắt em ấy.

「————Hãy lập một 『Liên minh chiến tuyến』 đi ạ.」

「Liên... cái gì cơ?」

「Liên minh chiến tuyến. Là một hệ thống hỗ trợ yêu đương cho nhau ấy ạ.」

「Hả?」

Cái đứa nhỏ này đang nói cái quái gì vậy.

「Em thì muốn hẹn hò với Reini-san. Hội trưởng thì muốn hẹn hò với Hareto. Nếu hai ta cùng giúp đỡ cho màn tiếp cận của nhau, mối quan hệ sẽ tiến triển mượt mà hơn nhiều.」

「……Lý thuyết thì nghe cũng được đấy.」

「Chẳng lẽ chị định từ chối sao? Hay là một người ngay cả thích ai còn chưa từng biết như chị lại nghĩ rằng mình có thể tự thân chinh phục được tình yêu hả?」

「Em... em nói năng có hơi quá đáng quá không hả!」

「Em nói thẳng luôn nhé, về mảng yêu đương thì Hội trưởng đúng là một kẻ "vô dụng" chính hiệu đấy.

Vì vị trí Hội trưởng nên thi thoảng chị cũng có dịp tư vấn tình cảm cho mấy bạn nữ sinh, nhưng chẳng có lần nào lời khuyên của chị trúng trọng tâm cả.

Nếu em không âm thầm theo sau hỗ trợ, em không dám tưởng tượng nổi sẽ có bao nhiêu giọt nước mắt thất tình phải rơi xuống trong ngôi trường này đâu.」

「Đ-Đến mức đó sao?」

Tôi rất muốn nghĩ đó chỉ là lời nói quá…… nhưng sự thật là tôi cũng chẳng có chút tự tin nào trong việc tự mình làm thân với Hareto-kun.

Đúng là tôi nên mượn sức mạnh của Shirono thật.

「……Hiểu rồi, chị sẽ làm theo lời em.」

「Vâng, đúng là Hội trưởng của em. Vậy từ giờ trở đi, mong chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ nhé. ……Gufufu.」

Shirono cười một cách đầy bí hiểm, nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

Cái biểu cảm đó trông đáng sợ đến mức tôi bắt đầu thấy lo không biết lựa chọn của mình có đúng đắn hay không.

「Vậy thì ngay bây giờ, em sẽ tặng chị một thông tin hữu ích. Đây là thông tin về Hareto mà em đã đích thân điều tra được.」

「……Thông tin về Hareto-kun?」

Rốt cuộc là cái gì vậy? Tôi bị thu hút mạnh mẽ, lắng tai nghe lời của Shirono.

「Hóa ra cậu ấy cũng thích con gái như bình thường đấy ạ.」

「Cái gì, làm gì có chuyện phi lý như thế!?!?」

「Theo tin đồn thì hồi đi tham quan ở cấp hai, cậu ấy đã thực hiện một vụ rình trộm phòng tắm nữ đấy.」

「Cái gì cơ?」

Nếu đó là sự thật thì đúng là bằng chứng cho thấy Hareto-kun cũng quan tâm đến con gái chứ không chỉ con trai…… nhưng mà.

「Nh-Nhưng thời buổi này thì rình kiểu gì cơ chứ? Chỗ nhà trọ nào chẳng có camera giám sát. ……Chẳng lẽ cậu ấy đã dùng năng lực thể chất phi thường đó để né hết camera sao?」

「Dạ không, nghe bảo là cậu ấy lao vào thẳng thừng trong khi bị camera quay rõ mồn một luôn ạ.」

「Hả…………?」

「Cậu ấy bị đình chỉ học một cách dễ dàng luôn.」

「Hả…………?」

「Tuy nhiên cũng có tình tiết đáng thương, vì trước đó đám con gái đã khiêu khích bọn con trai trong lớp là 『Hê hê, rình được thì rình thử xem lũ "trai ăn cỏ" còn trinh kia!』. Tóm lại hành động của Hareto có thể tóm gọn trong một câu là————」

「……Chỉ là chấp nhận lời thách thức thôi sao?」

「Vâng, đại loại là vậy ạ.」

Đúng là kẻ mạnh nhất thế giới có khác, chẳng hề ngần ngại khi bước qua lằn ranh không được phép chạm vào.

Tôi cảm thấy có lẽ cậu ấy chỉ thực hiện điều đó với nhận thức kiểu như "đây là một con game mà điều kiện chiến thắng là rình trộm thành công" thôi.

「Nhưng nếu thế thì lý do để chị tiếp cận cậu ấy dưới danh nghĩa Aki sẽ biến mất mất. Đó là Avatar được tạo ra vì chị tưởng cậu ấy chỉ quan tâm đến đàn ông mà.」

「Không đâu chị. Không loại trừ khả năng Hareto cũng giống em, là một kẻ 『song kiếm hợp bích』 đâu…… Hơn nữa, dù không phải thế thì Avatar Aki vẫn dùng để thu thập thông tin được. Có những chủ đề mà chỉ đàn ông mới nói được với nhau, nên việc giữ mối quan hệ bạn bè với tư cách là Aki mang lại lợi ích rất lớn đấy ạ.」

「……Vậy sao. Ví dụ như?」

「Sở thích, thói quen, cách trải qua ngày nghỉ, hay là... mẫu con gái lý tưởng chẳng hạn. Nếu may mắn, chẳng cần dùng đến mưu hèn kế bẩn mà chúng ta có thể phát hiện ra sự thật là 『Thực ra Harei Hareto đang thầm thương trộm nhớ Higiku Naki』 không chừng.」

「Hả, làm gì có chuyện đó cơ chứ. Chị và cậu ấy còn chưa đạt đến mức gọi là thân thiết nữa là.」

Dù có nhiều cơ hội nói chuyện với tư cách là Aki, nhưng sự tiếp xúc dưới danh nghĩa Naki thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Huống hồ lần duy nhất hai người nói chuyện riêng là khi tôi bị cậu ấy bắt gặp đang đọc truyện BL ở phòng tiếp liệu.

Làm sao mà cái cuộc hội ngộ hệt như địa ngục trần gian đó lại có thể làm tăng thiện cảm được cơ chứ.

Đúng là chỉ thấy hối hận thôi.

Ai đó làm ơn giết tôi lúc đó đi cho rồi.

「……Chị đã bảo là không thể có chuyện đó rồi mà. Toàn là những cuộc đối thoại mà tư cách một thiếu nữ đã bị hủy hoại hoàn toàn thôi.」

「Em thì nghĩ là vẫn còn cơ hội đấy chứ.」

Càng nhớ lại càng thấy đau lòng. Nhất là khi chính bản thân tôi giờ đây lại thực sự lỡ sa chân vào cái hố mang tên series 『Nam giả nữ là nô lệ của tôi』, nên tôi chẳng có lời bào chữa nào mà chỉ thấy đau đớn thôi.

Tôi đang mong chờ tập mới nhất đến mức không chịu nổi đây.

Có lẽ tôi nên đi chết quách cho xong.

Nhận ra dòng suy nghĩ này chỉ là một cái đầm lầy vô vọng, tôi vội vàng chuyển chủ đề sang bữa trưa như một cách để chạy trốn.

「……Ờm. Này Shirono, chúng ta đi ăn trưa chứ? Nhìn cái điệu bộ chưa ăn gì đến giờ này chắc em cũng trống tiết 5 đúng không?」

「Vâng dĩ nhiên rồi ạ. Ăn ở đâu đây chị? Nhà ăn hay là đi xe bus ra trước ga ạ?」

「À không, về chuyện đó thì……」

Tôi lấy từ trong cặp ra hai hộp cơm.

「……Thật ra, chị lỡ chuẩn bị phần cho hai người mất rồi. Một mình chị thì không ăn hết được, em ăn giúp thì chị cảm kích lắm.」

「Cơm hộp? Chẳng lẽ là Hội trưởng tự làm ạ?」

「……Ừ-Ừm. Thì cũng gọi là tự tay làm đấy.」

「……? Tại sao ở đây lại có hai phần cơm hộp tự làm vậy ạ?」

Shirono nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.

「Em hoàn toàn không hiểu nổi tình hình này. Nhưng chắc chắn là chị lại vừa gây ra chuyện gì đó với Harei Hareto rồi đúng không? Khai mau cho em nghe đi.」

「Gây ra chuyện gì đâu mà em nói quá vậy. Chỉ là trước đó chị có hứa sẽ làm cơm hộp cho Hareto-kun nên mới làm, nhưng vì tự nhiên nhận thức được tình cảm của mình nên thấy xấu hổ quá không dám đưa thôi mà.」

「Chị là thiếu nữ mới lớn đấy à!?!?」

「Thì chị là thiếu nữ mà!?!?」

Không biết đã bao lâu rồi Shirono mới lại bỏ kính ngữ với tôi như vậy.

Thường thì đó là những lúc em ấy thực sự cạn lời với tôi.

「Chị nhìn cái đồng hồ đằng kia đi! Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc rồi đấy! Chắc chắn là Hareto đã ăn xong ở nhà ăn từ đời nào rồi! Chắc chắn là cậu ấy đã đánh chén xong suất rau xào rồi nhé, em chả biết đâu!」

「Ch-Chị biết rồi mà…… Thế nên chị mới nhờ em ăn giúp đây này……」

「Tại sao, em, lại phải ăn cái hộp cơm chứa chan tình yêu dành cho Hareto của chị cơ chứ!?!?!」

「Ch-Chị có gửi gắm tình yêu gì vào đó đâu!!!」

「Gửi gắm vào đi chứ!!!!」

Đáng sợ quá…… Shirono đáng sợ quá…… Lần đầu tiên tôi thấy một Shirono như thế này……

Hôm nay đúng là một ngày tốt lành khi được biết thêm nhiều mặt mới của Shirono nhỉ (đang trốn tránh thực tại).

「Em không ngờ Hội trưởng lại là một kẻ yếu đuối trong tình yêu đến mức này. Em cứ tưởng chị là người có ý chí sắt đá không thể lay chuyển cơ, ai dè vừa mới xoay sang phía làm người tấn công một cái là đã trở nên yếu ớt thế này rồi.」

「Không... Không... Đây cũng nằm ngoài dự tính của chị mà.」

Tôi đã thực sự thấm thía cái sự khó khăn của tình yêu là thế nào rồi.

Vừa nhìn thấy mặt cậu ấy là lời nói biến mất tăm, đúng là lần đầu tiên tôi nếm trải cảm giác này.

Trái tim bị thắt chặt lại nhưng chẳng thấy khó chịu chút nào, đúng là một cảm giác kỳ lạ.

「Thế này thì cần phải có một chiến lược tình yêu mang tính cách mạng rồi. Hôm nay em cũng hết tiết rồi, để em về nhà thay chị suy nghĩ cái kế hoạch 『Một chiêu hạ gục Hareto』 cho nhé.」

「Hạ... hạ gục sao? À, cảm ơn em. Chị rõ rồi.」

「Ngày mai em sẽ rửa hộp cơm rồi trả lại chị. Trước mắt Hội trưởng hãy tự lẩm bẩm câu 『Mình thích Hareto-kun』 khoảng một trăm lần đi, để tự sắp xếp lại cảm xúc và hạ quyết tâm đối mặt với tình yêu nhé.」

「Ế ế ế ế ế…………?」

「Vậy hẹn gặp lại ngày mai. Cùng nhau cố gắng nhé, Hội trưởng Naki!」

Nói đoạn, Shirono sải bước rời khỏi phòng hội học sinh một cách hiên ngang.

Còn lại một mình, tôi bàng hoàng nhìn theo cánh cửa nơi em ấy vừa bước ra, vẫn còn bị choáng ngợp bởi sự quyết liệt của em ấy.

Phòng hội học sinh vắng lặng như tờ, như đang trách cứ cái sự vô dụng của tôi.

「M-Mình tệ đến mức đó sao……?」

Tôi cũng thấy hay là do Shirono phản ứng quá mức nhỉ.

Cái gọi là thất bại cũng chỉ là việc tôi dậy sớm, vừa dụi mắt ngái ngủ vừa cố gắng làm cơm hộp cho cậu ấy, nhưng đến lúc sắp đưa thì lại thua cuộc trước sự xấu hổ rồi lủi thủi ôm hai hộp cơm quay về phòng hội học sinh thôi mà———— Ờ thì, nghĩ lại thì đúng là khá tệ thật.

Cất công đến thế rồi mà lại không đưa được, tôi bỗng thấy sống mũi hơi cay cay.

「…… 『Mình thích Hareto-kun』.」

Tôi thử lẩm bẩm xem sao.

「……Kìa khoan đã. Mình có thực sự thích không nhỉ?」

Rồi tôi lại tự hỏi tự trả lời.

Nhắm mắt lại, đặt tay lên ngực, tôi hình dung bóng dáng của Hareto-kun trong tâm trí.

Ngay lập tức, một cảm giác hạnh phúc không thốt nên lời bao phủ lấy trái tim tôi.

「……À, hóa ra là thích thật nhỉ. Sự thật đó là không thể bàn cãi rồi.」

Tôi vô thức nở một nụ cười nhẹ. Tự nhìn lại những hành động không giống Higiku Naki chút nào của mình, tôi thấy mình thật là ngốc nghếch quá đi.

Sự khởi đầu của tình yêu thật muôn hình vạn trạng.

Không chỉ là thời điểm, mà ngay cả địa điểm tôi cũng không thể chọn lựa. Có thể là ở trường học, công ty, hay trong không gian thực tế ảo.

Có những tình yêu nảy nở từ những buổi xem mắt, và cũng có những tình yêu nảy nở ngay giữa lúc đang chiến đấu với quái vật.

Và tình yêu tìm đến với tôi chính là cái vế cuối cùng đó.

Đối phương là một cậu hậu bối năm nhất.

Một chàng trai tỏa sáng rực rỡ như mặt trời vào một ngày nắng đẹp.

Tôi đã đặt mục tiêu lớn nhất cho năm thứ ba trung học của mình là được hẹn hò với chàng trai mang sắc màu bầu trời ấy.

「Hừm. Không biết cậu hậu bối ấy thích mẫu con gái thế nào nhỉ?」

Kiểu tóc yêu thích là gì?

Tính cách ra sao?

Giọng nói thế nào?

Thể hình thì sao?

Tôi vẫn chưa biết gì về Hareto-kun cả.

Nghĩa là tôi vẫn chưa biết mình nên tiếp cận cậu ấy như thế nào.

Nếu cậu ấy muốn được nuông chiều, tôi sẽ nuông chiều cậu ấy hết mức.

Nếu cậu ấy muốn được nuông chiều tôi, tôi cũng chẳng ngại ngần gì mà nũng nịu với cậu ấy.

Tôi muốn làm gì cho cậu ấy đây.

Tôi muốn làm bất cứ điều gì cho cậu ấy.

Có lẽ việc muốn làm mọi thứ cho người khác chính là cái mà người ta gọi là rơi vào lưới tình.

Mối tình đầu mà tôi tìm thấy là một mối tình ngọt ngào như đường vậy.

「Hì hì, dù sao cũng là mối tình đầu mà. Chi bằng cứ dốc toàn lực cố gắng xem sao.」

Và thế là.

Đây là câu chuyện về tôi — Higiku Naki — người sẽ dâng hiến tất cả những cảm xúc quý giá như yêu thương, hờn ghen, và cả cơ thể thuần khiết của mình để thu hẹp khoảng cách với cậu hậu bối mình hằng ngưỡng mộ.

AVvXsEhUEMYMIvbaWnAyZ3OkJ90BKUWRs7v5RM5ytCvFMBF4YCpFP6mNSwC8cDAELaicBi0MAelILejhgOfevTfOqD5UpMdRS0-nOJQYCWMsWYqDT9tXP9Pvz_3MSvFVwstFcUcEoi61_VCfqOVvRPO1MQJ2TgHsoR51xNKFG4LG8YB3rLfmDHfcrl7sHrPnLCCD

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!