Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 6: Nào, chấp nhận xu hướng tình dục này đi

Chương 6: Nào, chấp nhận xu hướng tình dục này đi

Rất khó để dự đoán chính xác ngày xuất hiện của "Độ sâu trình chiếu giới hạn" —— tức là ngày mê cung Level 7 xuất hiện. 

Vì thế, Hội học sinh chúng tôi vừa phải theo dõi những "điềm báo" xảy ra trong trường, vừa chuẩn bị sẵn sàng cho việc chinh phục, chấp nhận sai số vài ngày.

Những "điềm báo" này rất đa dạng, nhưng nhìn chung, chúng xuất hiện khi "Mê cung" bắt đầu xâm lấn học viện vào ban ngày. 

Chẳng hạn như một phần nội dung trên tấm áp phích dán tường bỗng biến thành 『những ký tự không tồn tại trên đời này』, hay một 『phòng học phản chiếu qua gương』 đầy quái dị đột nhiên được tạo ra.

Học sinh bình thường coi đó là lỗi khởi tạo của Sidir và chấp nhận chúng như lẽ đương nhiên, nhưng thực chất, việc các hiện tượng này ngày càng rõ rệt chính là "điềm báo" cho thấy Độ sâu trình chiếu giới hạn đang đến gần.

「……Hừm, dựa trên tình hình này thì không còn nhiều thời gian nữa rồi. Nhưng việc thám hiểm cùng thành viên mới đang tiến triển rất thuận lợi. Sự phối hợp với Reini-kun cũng bắt đầu vào guồng rồi.」

Dù việc kìm cương một cô bé có máu nổi loạn như em ấy khá vất vả, nhưng thành quả em ấy mang lại là hoàn toàn xứng đáng. Lý tưởng nhất là cứ tiếp tục điều chỉnh tốt thế này cho đến ngày đó.

Tôi nhìn lên chiếc 『đồng hồ có số 13』 treo trên tường phòng hội học sinh và khẽ thở hắt ra———— Nhưng chuyện đó tạm gác lại đã.

「Nhân tiện thì, Hội trưởng Higiku thiên về phe S hay M vậy ạ?」

————Cái chuyện cần gác lại thì không gác, lại đi hỏi cái chuyện trời ơi đất hỡi này.

Trước câu hỏi đột ngột của Shirono, tôi đứng hình mất ba giây. Đáng tiếc là tôi chưa từng biết đến kiểu hội thoại đời thường nào mà lại dùng từ nối "nhân tiện" để bắt đầu bàn về sở thích tình dục một cách không hề có động tác giả như thế này cả.

「Tự nhiên em bị làm sao thế? Nếu thấy không khỏe thì em cứ về nhà nghỉ cũng được. Hoặc nếu em định tiếp tục chủ đề đó thì chị sẽ rất cảm kích nếu em đi về cho rảnh nợ đấy.」

「Em vẫn khỏe ạ. Vả lại em cũng không hỏi đùa đâu. Em hỏi vì nghĩ đây là yếu tố cực kỳ quan trọng trong kế hoạch 『Dùng danh nghĩa Aki để tán đổ Hareto』 của Hội trưởng đấy.」

「……Hoh?」

Để gạt phăng đi bảo là nhảm nhí thì quá dễ. Nhưng một sự thật không thể chối cãi là về năng lực "yêu đương", Shirono vượt xa tôi. 

Vậy nên tôi quyết định tạm lắng tai nghe thử một lần.

「Có một điều mà nhiều người không biết, đó là tình yêu thực sự sẽ không bao giờ bắt đầu trừ khi hai người thuộc phe S và M tìm thấy nhau. Bởi vì gốc rễ của việc cảm thấy 『nói chuyện với người này vui thế nhỉ』 chính là sự tương thích ở mảng này đấy ạ. Trêu chọc thấy vui, bị trêu chọc cũng không thấy ghét…… những cảm xúc được pha loãng từ bạo dâm và khổ dâm này tích tụ một cách vô thức, khiến những cuộc trò chuyện yêu đương trở nên rôm rả hơn.」

「……. ……Ra là vậy sao?」

Dù đây chắc chắn không phải đáp án duy nhất, nhưng nghe cũng có vẻ cũng có lý. Ngay cả khi gạt bỏ sự thật là tôi hoàn toàn mù tịt về chuyện yêu đương, thì lời của Shirono vẫn có sức thuyết phục nhất định.

「Chính vì thế em mới hỏi câu đó.」

「………………Thì, chị hiểu ý đồ của em rồi. Nhưng căn bản là chính chị cũng chẳng rõ mình thuộc phe nào nữa. Không phải chị giấu giếm đâu, mà là chị không biết thật nên mới khổ đây này.」

「Chị đừng lo, đại đa số mọi người đều thế cả thôi. Trừ phi là hạng cuồng S hay cuồng M biến thái, chứ chẳng ai dám khẳng định chắc chắn mình thuộc phe nào đâu.」

「Vậy phải làm sao?」

「Mình phải suy luận từ xu hướng ạ. Ví dụ như thông tin kiểu 『Quá khứ mình đã rơi vào lưới tình vì lý do gì』 sẽ là tài liệu tham khảo rất tốt.」

「Lý do rơi vào lưới tình?」

「Vâng. Ví dụ như 『vì được đối xử dịu dàng』 thì thiên về phe S —— người tìm thấy khoái lạc khi được kẻ khác phục tùng; còn 『vì đối phương đáng tin cậy』 thì thiên về phe M —— người vô thức nhìn nhận đối phương ở vị thế cao hơn mình.」

Ừm ừm, tôi gật đầu tán thành.

「Nhân tiện, kiểu 『yêu từ cái nhìn đầu tiên』 hoàn toàn là phe S ạ.」

「Tại sao vậy?」

「Vì đó là mặt trái của việc 『nội tâm thế nào chả được』 mà. Không có máu tấn công một chút là không làm được đâu.」

「A……」

「Nhân tiện thì em yêu Reini-san từ cái nhìn đầu tiên, nhưng em là ngoại lệ vì S hay M em đều cân được hết.」

「……Thế à. Chị không quan tâm đâu.」

Khi tôi buông lời mỉa mai nhẹ nhàng, Shirono trông có vẻ sướng rơn đến run cả người, có vẻ việc em ấy là một con M chính hiệu là sự thật rồi.

「Thế, Hội trưởng Higiku có kỷ niệm nào về lý do bắt đầu thích ai đó không ạ?」

Trước câu hỏi của Shirono, tôi lục lọi ký ức để tìm câu trả lời. Nhưng sau vài giây suy nghĩ, tôi nhận ra ngay từ đầu việc suy nghĩ này đã chẳng có ý nghĩa gì rồi.

「Nhắc mới nhớ, chị chưa từng có kinh nghiệm thích một ai đó bao giờ. Nghĩ lại thì, chị hoàn toàn chẳng biết yêu là gì cả.」

「Hả, Hội trưởng là học sinh năm ba rồi cơ mà? Một nữ sinh năm ba mà chưa biết đến mối tình đầu là cái gì sao?」

「Ồn ào quá. Đám bạn cùng lứa toàn nhìn chị với ánh mắt khiếp sợ rồi chẳng dám lại gần. Với lại cũng chỉ có em thôi đấy, người mà ngay lần đầu gặp mặt đã dám bám dính lấy chị một cách không kiêng nể như thế……」

Shirono cười hì hì đầy vẻ ngượng ngùng, nhưng tôi chẳng có ý khen em ấy đâu. Dù vậy, nếu không phải hạng người như em ấy, có lẽ chúng tôi đã chẳng thể thân thiết được như bây giờ.

「Thế còn Seiten thì sao ạ?」

「Thích thì có thích, nhưng khác với yêu. Cảm xúc chị dành cho anh ấy là sự ngưỡng mộ, kính trọng, đại loại là những thứ thuộc phạm trù đó thôi.」

「Hừm, đúng là phong cách của Hội trưởng thật. Nhưng mà cũng được mà? Nếu chị đã thích người ta như thế, sao không thử đào sâu ký ức một chút xem. Biết đâu lại nhận ra điều gì đó.」

「……Có ích gì không đấy? Chị khẳng định chắc chắn đó không phải là yêu đâu nhé?」

「Thì cứ thử đi ạ, biết đâu đấy. Dù không phải yêu, thì để thích một ai đó cũng cần có lý do và năng lượng nhất định mà.」

Nếu em ấy đã nói đến mức đó, tôi quyết định thử nhớ lại lần đầu gặp gỡ Seiten.

Tôi đặt tay lên miệng, chậm rãi ngược dòng ký ức.

Để xem nào, hình như ngày hôm đó, tôi……

「……A, phải rồi.」

————Tôi đã bắt đầu cảm thấy chán ngán cái trò chơi giải trí này đến tận cổ.

Dù lúc mới bắt đầu chơi thì rất vui, nhưng chỉ sau vài tháng, những đối thủ có thể cạnh tranh với mình cứ thế biến mất dần. Lúc đó, tôi nhớ mình chỉ chơi một cách vô thức, hời hợt cho xong chuyện. Ấy vậy mà tôi vẫn không thể thua được. Cầm súng một cách cẩu thả, chạy quanh bản đồ một cách hời hợt, rồi cứ thế thắng, thắng, thắng, thắng và thắng mà chẳng thấy chút niềm vui nào————

「……Và rồi, ngay lúc tôi định bỏ cuộc, thì chị đã gặp Seiten.」

Cuộc gặp gỡ đó diễn ra trong chớp mắt, khi tôi nhận ra thì mình đã nằm vật xuống đất. Thời gian chiến đấu chưa đầy một giây, đúng nghĩa là một màn "sát phạt trong nháy mắt" không hơn không kém.

Và điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là ánh mắt lạnh lùng của anh ấy khi nhìn xuống tôi qua khe hở của chiếc mặt nạ.

Bị anh ấy nhìn xuống khi đang bò lết dưới đất một cách thảm hại và nhục nhã như một con chó thua cuộc; bị nhìn bằng ánh mắt như nhìn một đống rác bẩn thỉu ven đường, đến mức không thèm coi tôi là một con người…… Cái khoảnh khắc đó đã ghim chặt vào ký ức không bao giờ phai nhòa, khiến tôi trở thành tù nhân của anh ấy————

「——Hử? Hửm?」

Khoan, khoan đã. Dừng lại. Stop ngay.

Hình như vừa rồi có luồng suy nghĩ gì đó rất lạ chạy qua đầu mình thì phải? Cảm giác như có những từ ngữ không hề phù hợp với bản thân mình chút nào vừa hiện ra.

Nào là chó thua cuộc, nào là đống rác, nào là không được coi là con người……

「……!?」

Cái cảm giác này là gì đây. Rõ ràng là những từ ngữ gây khó chịu, nhưng lại không thấy khó chịu chút nào. Trái lại, ngay khi nhớ lại, sống lưng tôi bỗng rùng mình một cái.

Đúng hơn là, sâu thẳm trong cơ thể tôi, mỗi khi nhớ lại ánh mắt lạnh băng của Seiten lúc đó————

「……Hội trưởng? Hội trưởng Higiku. Chị ổn chứ ạ?」

Nhìn vào mặt Shirono, tôi bừng tỉnh trở lại.

「Sao rồi ạ, chị có nhận ra điều gì không?」

「À, ờ. Chị nghĩ là không có ký ức nào làm manh mối được đâu. ……À không, cảm giác như chị vừa sắp hiểu ra cái gì đó…… thì phải. ……Là cái gì nhỉ?」

「Hử? Thật hiếm khi thấy Hội trưởng đưa ra một phân tích thiếu rành mạch như vậy đấy.」

Cái cảm giác mà tôi vừa định nắm lấy đã trượt khỏi tay như một con cá. Dù có lục lọi trong đầu một lần nữa, tôi cũng không tài nào tìm lại được cảm giác đó.

「Thôi, đành chịu vậy. Chuyện đó tạm gác lại, giờ Hội trưởng hãy học cách tán tỉnh đàn ông dưới tư cách là một người đàn ông đi nào.」

Tôi nuốt trôi luồng cảm xúc hơi vẩn đục kia, chuyển đổi tư duy và đáp lại.

「……Đàn ông tán tỉnh đàn ông á? Mà học cái đó từ đâu cơ chứ?」

「Dĩ nhiên là từ doujinshi BL rồi!」

「Doujinshi BL!?!?」

Cuộc hội thoại bị bẻ lái một cách dị hợm. Tại sao chuyện lại thành ra thế này.

「Lĩnh vực nào cũng có chuyên gia cả thôi. Và chuyên gia về BL thì chắc chắn phải là những người đồng chí vẽ doujinshi BL rồi.」

「Thế…… thế sao……?」

「Trước mắt em sẽ chỉ cho chị vài tác phẩm tâm đắc để chị ghi chú lại nhé. Em sẽ ưu tiên chọn mấy bộ có yếu tố SM.」

「R-Rõ rồi.」

Cảm giác như hướng đi này đang sai quá sai, nhưng bị Shirono lấn lướt, tôi đành phải nghe theo em ấy. 

Chẳng mấy chốc, ghi chú trong điện thoại của tôi đã bị lấp đầy bởi những từ ngữ tục tĩu, đến mức không dám cho ai nhìn thấy nữa.

「……Hừm.」

Mà nhắc mới nhớ, rốt cuộc bản chất thật sự của mình là cái gì vậy nhỉ?

~*~

Căn phòng của bộ phận tiếp liệu.

Đó là một trong những nơi không thể thiếu đối với đời học sinh.

Ví dụ như khi bụng hơi cồn cào. 

Ví dụ như khi quên mang đồ dùng học tập.

 Hay ví dụ như khi bị thời gian đuổi sát nút. 

Cái nơi cứu rỗi học sinh khỏi mọi tình huống ngặt nghèo đó, chúng tôi gọi là phòng tiếp liệu.

Nhân tiện thì hôm nay tôi đang rơi vào tình cảnh "lười nấu cơm tối vãi chưởng", nên quyết định ghé qua đây mua một hộp cơm về ăn cho xong bữa.

「Xem nào, hôm nay ăn món gì đây nhỉ?」

Nếu muốn sang chảnh thì chọn cơm thịt nướng. Còn muốn đạm bạc thì chọn cơm suất Healthy. 

Là một nam sinh đang tuổi ăn tuổi lớn, tôi cực kỳ muốn được đánh chén thịt một cách nhiệt tình, nhưng nghĩ đến số tiền trợ cấp ít ỏi từ bố mẹ, tôi chẳng thể nào dám xa xỉ. 

Biết là việc bố mẹ cho phép ở riêng đã là điều đáng cám ơn lắm rồi, nhưng cuộc sống bị gò bó bởi tiền nong đúng là mệt mỏi về mặt tinh thần thật.

「Ờm... tiền tháng này mình còn lại bao nhiêu ấy nhỉ...?」

Đang mải tính toán trong đầu thì tôi chợt nhận ra.

「Khoan đã nào? Nhắc mới nhớ, mình vẫn còn khoản tiền được thầy Kiribata cho mà.」

Số tiền đó là một con số không tưởng: 100.000 Yên. 

Tôi đã từng nung nấu ý định là khi lên cấp ba sẽ đi làm thêm hì hục để tích tiền, sau đó mua trọn bộ mấy con game mình hằng ao ước. 

Thế nhưng cái nhu cầu đó đã tan biến ngay khi nhập học, giờ tôi đã ở trong cái tình trạng thích mua gì thì mua.

Đến tận bây giờ tôi vẫn băn khoăn liệu mình nhận số tiền lớn thế này có ổn không. 

Nhưng với một thằng học sinh đang cháy túi như tôi thì 100.000 Yên là một con số quá sức hấp dẫn, và tôi cũng chẳng có một ý chí sắt đá đến mức có thể từ chối nó một cách quyết liệt.

「...Mà thôi, cứ coi như việc thám hiểm mê cung là một loại đi làm thêm thì chắc cũng tạm chấp nhận được nhỉ?」

Lý lẽ này chắc là thông suốt rồi. Chắc vậy.

「Tóm lại là với số tiền này thì ngày nào mình cũng có thể ăn cơm thịt nướng rồi. Không chỉ vậy, mấy con game mình muốn mua cũng hốt được kha khá đấy chứ. ............Uầy làm sao giờ, hưng phấn quá đi mất.」

Trước mắt thì bữa tối hôm nay chắc chắn là cơm thịt nướng rồi, cả ngày mai lẫn ngày kia cũng sẽ là cơm thịt nướng cho đến khi phát ngán thì thôi. 

Ở trong cái tình cảnh này mà bảo không phấn khích thì mới là lạ. Tôi sướng rơn, đưa tay định cầm lấy hộp cơm thịt nướng cao cấp đầy đặn trước mắt thì————

「...Hửm? Kia chẳng phải là Higiku-senpai sao?」

————Bất chợt. Ở phía sâu trong phòng tiếp liệu, tôi nhận ra một mái tóc dài màu lá phong.

Đó là một căn phòng nhỏ nằm trong khu tiếp liệu, được ngăn cách bởi một cánh cửa khác với chỗ tôi đang đứng. 

Qua cánh cửa đang mở toang, tôi nhìn thấy góc nghiêng của Higiku-senpai. 

Có vẻ như chị ấy đang dán mắt vào một sản phẩm nào đó và không hề nhận ra sự hiện diện của tôi. 

Tò mò không biết chị ấy đang tập trung vào cái gì đến mức đó, tôi quyết định tiến lại gần. 

Tôi bước qua cánh cửa.

AVvXsEjBXOl5YzL7Shc_Xo_8pa8OHf8Ryn35fNpBzqOr1HgYIHSSIVF83lO9d7hPoA2_2PfMNMIIkVQSQDyJdBHArkgerZyOUX5sfhWjX74bXDetAp_-FbJi58HiAJoKmeTFvRECd4CO5D2nrHK72vi3sPPAb5z5IYSgZb4x7Re6cn-L4CsyUkeM4Src0PP_QB4Q

「Căn phòng này là...」

Ngay lập tức, tôi bị bao phủ bởi mùi hương thoang thoảng của giấy và mực. 

Dù không nhớ rõ lắm nhưng đó là một mùi hương yên bình khiến tâm hồn cảm thấy thư thái. 

Nhìn quanh, khắp nơi toàn là sách. Những giá sách chứa đầy ắp thư tịch được xếp san sát nhau, kéo dài tận đến cuối tầm mắt.

「...Kinh thật. Tất cả chỗ này đều là sách giấy sao?」

Đó là một cảnh tượng khá hiếm gặp. 

Thời đại bây giờ sách điện tử đang chiếm ưu thế, nên việc thấy cả một vùng trời sách giấy thế này là chuyện cực kỳ hy hữu. 

Sách giấy thì chỉ cần đặt hàng là có thể mua được dễ dàng, nhưng cái gọi là "hiệu sách" bán sách giấy thì hầu như không còn tồn tại nữa. 

Vì thế, sách giấy ở thời đại này là thứ mà nếu không chủ động tìm mua thì hiếm khi có cơ hội được tận mắt nhìn thấy.

Tuy nhiên, dựa trên số lượng sách khổng lồ phi thực tế này, tôi đoán toàn bộ sách giấy ở đây đều là sản phẩm được tạo ra bởi Aether. 

Có lẽ cơ chế là sau khi mua, bản thật sẽ được gửi đến nhà vào ngày hôm sau.

「Chẳng lẽ chị ấy thích sách giấy sao?」

Tôi lẳng lặng quan sát bóng lưng của tiền bối.

Trên tay Higiku-senpai là một cuốn sách đang mở, chị ấy đang mải mê đọc sách khi đứng. 

Đó là một sự tập trung vô cùng kinh khủng, chị ấy đang dán mắt vào cuốn sách với một ánh nhìn nóng bỏng.

「...Rốt cuộc là chị ấy đang đọc loại sách gì nhỉ?」

Là sách tham khảo, tạp chí luận văn, hay là sách học về thuật trị quốc? 

Chắc chắn đó phải là một cuốn sách mang tầm vóc cao siêu đến mức một kẻ như tôi còn thấy ngại khi chạm tay vào. 

Bởi vì suy cho cùng, Higiku-senpai chính là Hội trưởng Hội học sinh, người đứng đầu ngôi trường này cơ mà.

Tôi cố gắng nheo mắt lại để đọc cái tiêu đề và————

『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』

—Chắc tôi nhìn nhầm rồi nhỉ. Cái tiêu đề nghe cứ như truyện BL vậy. Tôi dụi mắt, nhìn lại một lần nữa cho thật kỹ.

『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』

「...!!」

Không nhầm vào đâu được. Nhìn kiểu gì thì đó cũng là một cuốn BL người lớn. Nó "nóng" đến mức tôi thấy lạ là tại sao nó lại được phép đặt ở trong trường học nữa. 

Khi bắt gặp một cảnh tượng thế này, phản ứng thế nào mới là đúng đây? Nhảy ra chất vấn thì chắc chắn là không được rồi, mà giả vờ như không thấy thì cũng có vẻ có vấn đề.

Nếu đó là sở thích của người mình thích, thì nam nhi đại trượng phu phải biết gồng mình lên mà chấp nhận thôi.

(B-Bình tĩnh lại nào Hareto. Có thể là có sự hiểu lầm nào đó ở đây.)

Tôi hít một hơi thật sâu. Nghĩ một cách tỉnh táo thì làm gì có ai tự nhiên lại đi thưởng thức BL người lớn ở trường học mà không có lý do cơ chứ. 

Để hiểu được ý định thực sự của Higiku-senpai, tôi giữ cho tâm hồn thanh thản và lắng tai nghe————

「...Ra là vậy, trong tình yêu nam-nam còn có cả kỹ thuật gọi là 『Dụ thụ』 nữa sao. Cuốn sách này đúng là tài liệu tham khảo rất tốt.」

————Khoan đã chị ơi, chị định tham khảo cái đó vào việc gì vậy. 

Với một người là phụ nữ chính hiệu như Higiku-senpai, tôi cảm giác đây là cái kỹ thuật mà dù chị ấy có cố gắng đến đâu cũng chẳng bao giờ có cơ hội dùng tới cả đời. 

Vả lại, cho dù có lùi lại một triệu bước và giả sử chị ấy là đàn ông đi nữa, tôi cũng tò mò không biết chị ấy dự định trổ tài kỹ thuật đó với ai.

「A!」

Đúng lúc đó. Tay tôi va phải một cuốn sách ở phía sau, làm nó rơi xuống sàn. 

Một tiếng "bộp" khô khốc vang lên. 

Trong căn phòng yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng ù tai này, âm thanh đó trở nên cực kỳ nổi bật và————

「「…………」」

Tình huống tệ nhất đã xảy ra: Tôi và Higiku-senpai nhìn nhau không nói nên lời.

Trên tay chị ấy vẫn đang nắm chặt cuốn 『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』. 

Vì cái hình minh họa "hàng khủng" vẽ trên bìa sách mà tôi chẳng thể thốt ra được lời nào.

Không phải tôi có ý định phủ nhận sở thích BL đâu. 

Chính tôi cũng thích mấy bộ manga "mát mẻ" bách hợp giữa các cô gái mà, nên chuyện này coi như huề nhau thôi. Vấn đề nằm ở chỗ "tôi đã bắt quả tang tại trận". 

Cảm giác khó xử là chuyện đương nhiên.

Nghĩ cách đối phó đi tôi ơi……!!

Một phản ứng vừa giữ được uy nghiêm cho Higiku-senpai, vừa không gây ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ sau này. 

Tôi điên cuồng tìm kiếm một cái đáp án mà chẳng biết là nó có tồn tại trên đời hay không.

Thế nhưng, người lên tiếng trước không phải tôi mà là chị ấy.

「...Gì thế? Cậu có ý kiến gì về sở thích của tôi à?」

「!!??」

Uy áp!!?? Không ngờ chị ấy lại chọn cách đe dọa để lấp liếm, đây là một lựa chọn hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi. 

Bị chị ấy làm thế thì tôi chẳng còn biết nói gì nữa. Chỉ thấy mình đúng là kẻ tội đồ.

「D-Dạ không có gì ạ...」

「Thế à. Vậy thì tốt.」

Vì thế tôi đành lẳng lặng thừa nhận thất bại và rút lui. 

Phải nói là bản lĩnh của người đứng ở vị trí Hội trưởng Hội học sinh đúng là kinh hồn, tinh thần thép vãi chưởng. 

Cho nên, cái việc mà tôi thấy mắt chị ấy hơi rưng rưng chắc chắn là do tôi nhìn nhầm thôi.

「Nhân tiện, Hareto-kun đến đây có việc gì thế?」

「Ơ? À thì, em đang đi tìm chút đồ ấy mà...」

Tôi nói lấp liếm rồi lảng mắt đi. Chẳng lẽ lại nói thật là vì nhìn thấy bóng dáng chị nên mới vô thức đi theo vào đây.

「Tìm đồ sao?」

Higiku-senpai nheo mắt suy nghĩ. 

Dáng vẻ đó rực rỡ và thanh cao hệt như một bức tượng nữ thần trong điện thờ vậy. 

Tôi thầm nghĩ nếu trên tay phải của chị ấy không cầm cuốn 『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』 thì có lẽ tình cảm của tôi đã thăng hoa hơn nữa rồi.

Tóm lại là vì không muốn bị cuốn 『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』 xoay như chong chóng thêm nữa, tôi quyết định đổi chủ đề một cách hơi gượng ép.

「Mà này, có chuyện này em muốn hỏi chị từ lâu rồi. Cơ duyên nào mà chị lại bắt đầu dấn thân vào thám hiểm mê cung vậy ạ?」

「Câu hỏi đột ngột thế.」

「T-Tại vì em cứ thắc mắc mãi.」

「Cũng chẳng có biến cố gì to tát đến mức phải kể lể trịnh trọng đâu. Chuyện là vào một buổi chiều sau giờ học, khi đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ thì tôi bị mê cung nuốt chửng. Đang lúc ngỡ ngàng trước sự thay đổi của cảnh vật thì tôi tình cờ gặp ông thầy Kiribata đang trong tình trạng sắp chết đến nơi. Ông ấy ra lệnh cho tôi là 『Thay ta hạ gục tên kia đi』, thế là tôi cứ thế hạ gục nó dù chẳng hiểu mô tê gì cả... chỉ có vậy thôi.」

Dù chẳng hiểu gì mà vẫn hạ gục được thì đúng là kinh thật. 

Tôi thì vì có thằng Renji bên cạnh nên mới hạ quyết tâm ngay được, chứ nếu chỉ có một mình thì có lẽ tình hình đã khác rồi.

「Dù vậy. Việc tôi tiếp tục theo đà đó mà hợp tác với ông thầy Kiribata để thách thức mê cung, chắc là vì tôi cũng thích chơi game nữa. Suy cho cùng thì thám hiểm cái mê cung giống hệt trò chơi này cũng vui... chứ nhỉ?」

Chị ấy bỗng nhiên đứng khựng lại.

(...Ủa? Nếu thế thì... Giả sử nếu mình không gặp Seiten và cứ thế mất đi hứng thú với trò chơi thì sao...?)

Higiku-senpai bắt đầu lẩm bẩm như đang suy nghĩ điều gì đó lung lắm. Càng về sau giọng chị ấy càng nhỏ dần, đến mức tôi còn chẳng rõ chị ấy có đang nói gì không nữa.

「Chị ơi, có chuyện gì vậy ạ?」

「...À, không. Chỉ là... chị chợt nhận ra mình có lẽ đã được anh ấy cứu rỗi nhiều hơn chị tưởng.」

「Anh ấy?」

「...Không có gì đâu. Quên đi.」

Chị ấy cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi làm tôi cũng muốn hỏi xem có chuyện gì, nhưng khi chị ấy đã bảo không có gì thì tốt nhất là không nên hỏi thêm. 

Tôi chỉ nghiêng đầu im lặng. Tôi nghĩ đó mới là điều tốt nhất cho chị ấy lúc này.

「Cậu đúng là người dịu dàng nhỉ.」

「Em không nghĩ mình dịu dàng đâu. Suy cho cùng thì số lần em bỏ rơi thằng Renji vì bản thân mình thì đếm không xuể luôn...」

「Vì cậu là một người dịu dàng như thế nên chị mới kể cho cậu nghe, thực ra hồi cấp hai chị là người có tính cách trầm mặc và nhút nhát lắm đấy.」

Tôi quyết định phớt lờ cái việc lời nói của mình vừa bị ngó lơ một cách mượt mà.

Tôi "Hả" một tiếng đầy kinh ngạc. Tôi chẳng thể tưởng tượng nổi lấy một mảnh hình ảnh của một Higiku-senpai trầm mặc.

「Nói chuyện với một người thẳng tính như cậu mà phải chọn lọc từ ngữ thì phiền phức lắm nên chị nói huỵch toẹt luôn nhé: Chị vốn cực kỳ ưu tú từ khi còn nhỏ. Dù bố mẹ có bắt chị học cái gì đi nữa, chị cũng nhanh chóng trở thành người đứng đầu trong lĩnh vực đó.」

Nghe thì cứ như là đang khoe khoang vậy. Nhưng khi nghe chất giọng chứa đầy sự tự giễu cợt đó, tôi hiểu ngay vấn đề không phải vậy.

「Khi một con game em đang say mê bắt đầu chạy đoạn Credit kết thúc, em có thấy hơi buồn không?」

「Có chứ ạ.」

「Nỗi khổ của chị luôn là như thế đấy. Chị có thể hăng máu vì 『Game Over』, nhưng lại thấy hụt hẫng khi 『Game Clear』. Kiếm đạo, bóng rổ, ngay cả Naginata, chị đều cực kỳ yêu thích nhưng mọi thứ kết thúc quá nhanh. Chị không phải hạng người có thể tận hưởng cảm giác đứng ở vị trí số một, mà là hạng người tận hưởng quá trình để leo lên vị trí số một đó.」

Tôi hiểu chị ấy muốn nói gì. Nhưng tôi không thể đồng cảm được. Vì tôi là hạng người có thể tận hưởng vị trí số một mà. Có thể nói là tôi chỉ hiểu được ý tứ lời nói của chị ấy thôi.

「Chị nghĩ việc một người bắt gặp được một sở thích nào đó là một điều kỳ diệu. Một thứ gì đó có thể khiến mình say mê chính là 『vốn quý』 trong đời. Thế nhưng cái sự 『ưu tú』 của chị lại nhanh chóng dùng sạch cái vốn quý đó. Nghe thì có vẻ như là đang mỉa mai, nhưng thực sự là chị cực kỳ ghét cái sự ưu tú của bản thân mình.」

「Mỉa mai gì đâu chị, đừng nghĩ thế ạ.」

「...Và nguyên nhân của cái tính cách u ám đó cũng chính là từ đấy mà ra. Không sở thích, không mục đích, vì thế chị cũng chẳng biết lý do mình đang sống là gì. Nếu suy luận quy nạp từ cuộc đời cho đến nay, khả năng cao là quãng đời còn lại cũng sẽ kết thúc trong sự tẻ nhạt, chị đã từng nghĩ rằng nếu vậy thì thà chết ngay bây giờ có khi lại là điều hợp lý nhất.」

"Chà chà, chị đúng là u ám của u ám luôn nhỉ", tiền bối cười nói. Với tôi thì chuyện này chẳng có gì đáng cười cả.

「Nhưng hiện tại chị thích chơi game, và cũng thích thám hiểm cái mê cung giống như trò chơi này nữa. Chị có thể hăm hở, tràn đầy nhiệt huyết và quên mình để theo đuổi cái thứ gọi là thế giới bên kia theo sự tò mò của bản thân.」

「Thế thì tốt quá rồi ạ. Nhưng tại sao tự nhiên chị lại thay đổi như thế?」

「Thì tại vì có cái người nào đó đã nhẫn tâm 'bắt nạt' một kẻ hống hách đến đáng xấu hổ như chị một cách triệt để đấy chứ. ............Cám ơn nhé.」

Nói đoạn, Higiku-senpai nheo mắt mỉm cười một cách đầy mê hoặc trong khi nhìn chằm chằm vào tôi. 

Cái biểu cảm dịu dàng và bình yên đó hoàn toàn không hề ăn nhập chút nào với cái từ "bị bắt nạt" cả.

Bất chợt, chị ấy chỉ tay về phía tay tôi.

「—Cơm thịt nướng.」

「Dạ?」

「...Đúng không? Thứ cậu đang cầm ấy.」

Tôi gật đầu cái rụp. Bởi vì chẳng có lý do gì để phản bác khi đó đúng là một hộp cơm thịt nướng.

「Ăn uống chủ yếu là đồ ăn sẵn thế kia thì không tốt cho sức khỏe đâu. Ở mê cung tốn nhiều thể lực lắm, cậu nên chú ý quản lý dinh dưỡng đi.」

「Ch-Chị nói đúng ạ...」

Nhưng ở đây tôi chỉ là một thằng nam sinh cấp ba sống một mình. Làm sao mà chuẩn bị được mấy món ăn cân bằng dinh dưỡng một cách dễ dàng như thế được.

Đang lúc tôi còn đang băn khoăn không biết làm thế nào thì...

Bất thình lình.

「Nếu cậu muốn, lần tới để chị làm cho nhé?」

Tôi nghe thấy một câu nói mà mình không thể hiểu nổi. Tôi ngơ ngác, gãi gãi đầu.

「...........................Chị bảo... làm cái gì cơ ạ?」

「Làm cơm hộp cho cậu.」

「...Ai làm cơ ạ?」

「Chị làm.」

「...Cơm hộp... do chính tay chị nấu ạ?」

「Thì dĩ nhiên rồi. Thứ chị có thể chuẩn bị chỉ có món chị tự nấu thôi. Chứ bảo chị chuẩn bị món do người khác nấu thì khó lắm.」

「...Cũng đúng chị nhỉ.」

À không, đúng cái gì mà đúng. Tôi chẳng hiểu cái quái gì đang xảy ra cả. Tôi chẳng biết phải nói gì hơn, đành im lặng như thóc.

「Hử, sao tự nhiên lại im lặng thế? Tất nhiên nếu cậu không cần thì chị cũng chẳng————」

「C-Cần chứ, em cần chứ ạ! Em chỉ đang kinh ngạc vì chị giỏi nấu ăn thôi!」

「Thì nấu ăn thôi mà. Những việc chị không làm được cũng không có nhiều lắm đâu.」

Một sự tự tin kinh hồn bạt vía. "Những việc không làm được cũng không có nhiều", tôi cũng muốn được nói câu đó một lần trong đời trước khi chết quá.

「Nhưng mà... cơm hộp tự tay chị nấu... như thế có thực sự ổn không ạ? Tại sao chị lại phải cất công làm thế cho em...」

Đây là một thắc mắc thuần túy. Bởi vì từ khi gặp nhau đến giờ cũng chưa được bao lâu. Theo tiêu chuẩn của tôi, hành động đó của tiền bối được xếp vào diện nhiệt tình quá mức.

「Chỉ là một lời cảm ơn nhỏ thôi mà. Chị muốn trả nợ những gì có thể trả được.」

「Lời cảm ơn...」

Chẳng cần hỏi "cảm ơn vì cái gì". 

Ngoài việc giúp đỡ trong mê cung ra thì chắc chẳng còn lý do nào khác. Có lẽ nhóm con trai chúng tôi đã giúp ích được cho các tiền bối nhiều hơn tôi tưởng. 

Nghĩ đến đó, tôi thấy hơi vui vui và có thêm động lực để cố gắng hơn nữa.

「...À, chị xin phép đi trước nhé. Tiết học tiếp theo sắp bắt đầu rồi.」

「Vâng. Chào chị ạ.」

Tôi chào chị lần cuối, rồi đưa mắt nhìn theo bóng lưng chị ấy đang hướng về phía cửa ra vào.

Nhân tiện thì trên tay chị ấy vẫn đang nắm chặt cuốn 『Nam giả nữ là nô lệ của tôi (♂×♂)』. 

Tôi đoán, một điều đáng sợ là, người này thực sự định mua cái món đồ đáng sợ đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!