Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Epilogue

Epilogue

Đêm ở Tsukinose, nơi có cực kỳ ít ánh đèn đường, luôn mang một vẻ tĩnh mịch sâu thẳm. Vì không có hình thức giải trí đặc biệt nào, cư dân nơi đây thường tắt đèn đi ngủ sớm, khiến bóng tối càng thêm đặc quánh.

Giữa bầu trời đêm phương nam ấy, vầng trăng rằm mọc lên, lôi kéo theo hàng vạn tinh tú, tỏa sáng rạng rỡ như vị chủ nhân của thế giới này, soi rọi khắp ngôi làng miền sơn cước. 

"..." 

Tại ngôi đền nằm lưng chừng núi, phía trước chính điện thờ phụng thần thể, có một thiếu nữ đang nhảy múa.

Đó là một cô gái xinh đẹp, mang vẻ huyền bí khó tả. Dù gương mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng những đường nét thanh tú kết hợp cùng làn da trắng ngần và mái tóc màu lạnh nhạt, những đặc điểm hiếm thấy ở người Nhật đã tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa mỏng manh. 

Cô khoác trên mình bộ trang phục vu nữ gồm áo Kosode trắng và váy Hakama đỏ thẫm, bên ngoài khoác thêm lớp áo Chihaya bằng lụa trắng mỏng. Hai tay cô lần lượt cầm nhánh cây Sakaki và chuông nhạc.

Mỗi cử động, mái tóc dài buộc hai bên lại bay bổng giữa không trung như đang trôi theo dòng chảy của gió. 

Điệu múa đẹp đẽ được thực hiện với những động tác không chút tì vết, hoàn toàn xứng đáng là cống phẩm dâng lên các vị thần. Qua đó, người ta cũng thấy được cô gái đã dồn hết tâm huyết để khổ luyện đến nhường nào.

Rõ ràng cô ấy đang cầu khẩn thần linh. Đúng như vẻ mặt nghiêm túc ấy, cô đang nhảy múa với tất cả sự thành tâm, gửi gắm lời nguyện ước đến các vị thần mình phụng sự. 

(Cầu thần linh hãy cho mẹ của Hime-chan sớm bình phục...) 

Đó chính là tâm nguyện chân thành của thiếu nữ vu nữ này, Murao Saki. 

(Vì mẹ phải nhập viện nên cả nhà cậu ấy mới chuyển đi, nhưng nhà cửa vẫn còn giữ nguyên đó, chắc chắn khi khỏe lại họ sẽ quay về Tsukinose đúng không...?) 

Việc gia đình người bạn thân Himeko quay về cũng đồng nghĩa với việc anh trai của cô bé — Hayato cũng sẽ trở về. Nghĩ đến đó, điệu múa dâng thần của Saki lại càng thêm phần nồng nhiệt. 

Saki sinh ra là con gái của một gia đình cai quản ngôi đền đã tồn tại hơn 1000 năm qua nhiều thế hệ tại Tsukinose. Với phong tục coi trọng huyết thống, dù bản thân có muốn hay không, cô đã được định sẵn phải trở thành một vu nữ. Từ thuở nhỏ, khi còn chưa rõ ý thức, Saki đã phải trải qua những đợt huấn luyện múa vô cùng khắc nghiệt. 

Cho đến trước khi vào tiểu học, cô hầu như không được ra ngoài. Đó là một quá trình rèn luyện gian khổ hơn là tu tập, với sự chỉ dạy cực kỳ gắt gao của bà và cha mẹ.

Dù trong cuộc sống thường ngày, họ nuôi dạy cô bằng tất cả tình yêu thương, nhưng hễ bước vào luyện múa, họ lại biến thành những con người khác, không biết đến hai chữ thỏa hiệp. 

Dù bà và cha mẹ luôn nói rằng "Làm tất cả vì thần linh", nhưng với Saki, việc nhảy múa cho một sự tồn tại vô hình chẳng mang lại ý nghĩa gì.

Khi đó, múa đối với cô chẳng khác nào một sự đau khổ. Ý thức đó chỉ thực sự thay đổi khi Saki 7 tuổi, trong lần đầu tiên cô chính thức biểu diễn với tư cách vu nữ. 

『Oa, tuyệt quá! Không chỉ đẹp thôi đâu mà còn ngầu bá cháy luôn!』 

Đó là tiếng nói của một cậu bé ngồi ngay hàng ghế đầu tiên của buổi lễ. Cậu nhóc nhìn cô với đôi mắt lấp lánh và thốt lên những lời đó.

Với Saki, người vốn dĩ chỉ quen với những ánh mắt khắt khe và lời dạy bảo nghiêm khắc, ban đầu cô không hiểu ý nghĩa của lời khen đó là gì. Nhưng khi đã thấu hiểu, một cảm xúc chưa từng trải qua lập tức chạy dọc khắp cơ thể cô.

Gương mặt cô nóng bừng như muốn phun ra lửa, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ như chực nhảy ra ngoài. Cô nhớ mình đã bối rối đến mức chạy biến đi ngay lập tức. 

Nhưng kể từ đó, cậu bé ấy — Hayato, anh trai của bạn thân cô đã trở thành người khiến cô luôn phải bận tâm. 

Ting ting ~ 

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt cạnh cột điện thờ báo có thông báo. Saki lập tức dừng điệu múa. Với một sự nhanh nhẹn khác hẳn vẻ lờ đờ thường ngày, cô kiểm tra nội dung tin nhắn. 

『Lễ hội mùa hè này cả nhà mình sẽ về đấy. Anh hai bảo cũng đang mong chờ điệu múa Kagura năm nay của cậu lắm.』 

"——!" 

Hayato sẽ về vào kỳ nghỉ hè — chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm gương mặt Saki đỏ lựng, tâm hồn bay bổng như lên tới chín tầng mây. Vì quá đỗi vui mừng, cô cầm điện thoại thay cho nhành Sakaki, thực hiện ngay một điệu múa "tạ ơn" ngẫu hứng. 

(Mình đúng là một kẻ có đầu óc đơn giản...) 

Saki tự nhủ như vậy, nhưng rồi cô bỗng đứng hình khi nhìn thấy tấm ảnh Himeko gửi kèm theo ngay sau đó. 

『Anh hai bị con muỗi lạ nào cắn ấy. Ở thành phố mà cứ lơ là là đáng sợ thật đấy, chẳng biết bị đốt lúc nào.』 

Đó chính là vết tích trêu đùa mà Haruki đã để lại. Himeko thì nghĩ đơn giản là vết côn trùng cắn, nhưng dưới con mắt của Saki, nhìn kiểu gì thì đó cũng là một vết cắn yêu của con người rõ rành rành. 

(Hả, c-cái... chuyện này là sao cơ chứ?!) 

Giữa điện thờ vắng lặng đêm khuya, tiếng thét không thành lời của Saki vang vọng khắp không gian. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!