Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 2 - Chương 45: Trái tim sắt đá của người thiếu nữ

Chương 45: Trái tim sắt đá của người thiếu nữ

Ánh trăng non cuối ngày lúc này vẫn chưa kịp ló rạng ở chân trời phía đông. Dù không có ánh trăng, nhưng nhờ những cột đèn đường nên lối về cũng không quá tối tăm. 

"Hộc... hộc... hộc...!" 

Trên con đường ấy, một thiếu nữ đang một mình chạy thục mạng. Mái tóc dài tung bay theo từng bước chân đầy tốc lực. Rõ ràng đây là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ. Gương mặt cô đỏ bừng tận mang tai; nếu là ban ngày, chắc hẳn cô đã thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý. 

"Tôi về rồi đây!" 

Haruki ném lời chào vào bóng tối của căn nhà trống như thói quen, rồi lao thẳng vào phòng tắm. Chính cô cũng không nhận ra rằng, đây là lần đầu tiên cô không đợi một nhịp để xác nhận sự phản hồi từ thinh lặng. 

Cô ném chiếc áo sơ mi đẫm mồ hôi trực tiếp vào máy giặt, rồi đứng dưới vòi hoa sen, xả dòng nước lạnh ngắt chưa kịp ấm lên trực tiếp vào đầu. 

"Lạnh quá!?" 

Thốt ra một câu hiển nhiên như vậy, cô vẫn tiếp tục đứng lặng dưới làn nước đang dần ấm lên. Lớp mồ hôi bết dính đã trôi đi, cơ thể đã trở nên sảng khoái, nhưng thứ cảm giác như sương mù vây kín trong lồng ngực thì mãi chẳng chịu tan biến. 

Chẳng hiểu sao từ dạo gần đây, chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng đủ khiến cô trở nên thế này. 

"Ư gừ gừ..." 

Đôi khi cô tự ý thức được mình đang có những lời nói và hành động rất kỳ quặc. Vậy mà kể từ khi tái ngộ, Hayato vẫn chẳng thay đổi là bao, điều đó khiến cô cảm thấy có chút hậm hực. 

Duy nhất chỉ có việc cậu ấy dường như không quen với con gái, nên mỗi khi cô chủ động đụng chạm thân mật, cậu ấy lại lúng túng, đó rõ ràng là "át chủ bài" mang lại cho cô cảm giác nắm tiên cơ, giúp cô giữ được sự bình ổn và cân bằng trong tâm hồn. Thế nhưng vào buổi trưa hôm nay, có một sự việc đã làm lung lay niềm tin đó. 

Đó là sau khi cô vất vả thoát khỏi ‘đại hội thẩm vấn’ của nhóm nữ sinh trong lớp. Khi cô tìm đến căn cứ bí mật thì nơi đó trống không; nghĩ rằng Hayato sẽ ở nơi cậu thường lui tới, cô bước chân về phía bồn hoa trồng rau. Quả nhiên, cậu ấy ở đó. 

"Haya... Kiri-shi—" 

Định cất tiếng gọi ngay khi vừa thấy bóng dáng ấy, nhưng chẳng hiểu sao cô lại không thể. 

Tay cầm bao phân bón, cậu ấy đang thành thạo chăm sóc bồn hoa, thỉnh thoảng lại dùng giọng nói dịu dàng để chỉ bảo cho cô gái của câu lạc bộ làm vườn — Mitsutake Minamo. Cô ấy có vẻ cũng rất tin tưởng Hayato, nhiệt tình hỏi han xem cách làm của mình có đúng hay không. 

Đó là một dáng vẻ của Hayato mà Haruki chưa từng biết tới. 

(À... phải rồi, Hayato vốn dĩ là người rất thích chăm sóc người khác mà...) 

Cô nhớ lại lời hứa sẽ ăn trưa cùng nhau ở căn cứ bí mật, nhớ lại lúc cậu ép buộc phải đưa cô về nhà, cả lúc cậu khăng khăng không muốn để cô một mình mà bắt cô ở lại ngủ qua đêm. Rất nhiều kỷ niệm chạy qua trong đầu cô. 

Đối với Haruki, Hayato là người bạn không thể thay thế, và những gì cậu đang làm trước mắt chính là đức tính tốt đẹp của người bạn thân mà cô hằng tự hào. Thế nhưng, chẳng hiểu sao trái tim cô lại nhói lên một nhịp. 

Vừa bối rối với chính mình, Haruki vừa quan sát Minamo. Về cô bạn này, vì khác trường trung học nên Haruki biết rất ít.

Cô ấy là một cô gái trầm tính, thấp hơn Haruki gần nửa cái đầu, nhưng lại sở hữu vòng một rất đáng kinh ngạc. Đặc biệt là nét người nhỏ nhắn như thú nhỏ ấy toát ra sự đáng yêu và nữ tính — thứ mà Haruki cảm thấy mình không có khi đứng trước mặt Hayato. 

(Ơ... kìa...) 

Cảm giác khó chịu dâng lên, nhưng cô không rõ nó là gì. Nhìn hai người họ vui vẻ nghịch đất bên nhau, sự bực bội trong lòng cô cứ thế tăng dần.

Và rồi, khi thấy Hayato đỏ mặt vì lỡ nhìn vào "thứ đó" của cô bé, loại vũ khí mà có thể dư sức hạ gục Haruki, sức chịu đựng của cô đã chạm giới hạn. Cô lập tức lao vào giữa hai người họ. 

Thái độ sau đó của cô, chính Haruki cũng tự thấy mình thật trẻ con. Chẳng khác nào đang hờn dỗi vô cớ.

Vì vậy, dù có chút bất ngờ trước hành động của Himeko buổi tối, cô vẫn thầm cảm ơn cô bé. Dù trong lòng vẫn còn lấn cấn, nhưng cô đã nghĩ rằng chỉ cần "reset" lại cảm xúc như thế này là ngày mai mọi chuyện sẽ trở lại như cũ. Rõ ràng sẽ ra phải là như vậy. 

『A ha ha, đúng nhỉ. Đáng lẽ cậu ta cứ nhìn chị rồi hài lòng với chuyện đó là được rồ... i...』 

Từ một cuộc trò chuyện không đâu, cô chợt nhận ra câu trả lời cho sự lạc lõng mà mình cảm nhận bấy lâu. 

(Mình sợ Hayato sẽ bị cướp mất sao!?)* 

Đó không hẳn là sự ghen tuông trẻ con, mà là một thứ gì đó giống như ham muốn độc chiếm.

Haruki hiểu rằng Hayato là một nam sinh đang ở tuổi dậy thì sung mãn, hiểu nên mới trêu chọc cậu. Và cô cũng có niềm tin sắt đá rằng Hayato hiểu con người thật của mình. Thế nhưng, cô vẫn không chịu nổi khi thấy cậu bối rối trước một cô gái khác không phải là mình. 

(Mình... cũng đâu có nhỏ đâu...) 

Nghĩ đến đó, cô vặn vòi hoa sen mạnh hơn để che giấu sự xấu hổ, nhưng vòi vốn đã ở mức mạnh nhất rồi. 

"A, thật là bực mình mà!" 

Để xua tan cảm giác bồn chồn, cô dùng xà phòng kỳ cọ khắp người thật mạnh, nhưng nhịp tim vẫn chẳng có dấu hiệu bình ổn lại. Có vẻ hôm nay cô sẽ phải tắm thật lâu đây. 

◇◇◇ 

"Hà... nóng quá đi mất..." 

Vì tắm nước nóng quá lâu nên cơ thể cô suýt nữa thì phát sốt. Không chịu nổi cái nóng, Haruki lấy một cây kem từ tủ lạnh rồi về phòng bật điều hòa. 

"Á, buốt răng quá, nhưng mà ngon ghê~" 

Cơn đau đầu vì ăn kem quá nhanh ập đến rồi biến mất trong tích tắc, cô tiếp tục ngấu nghiến cây kem. Với tâm trạng đang rối bời, đây có thể coi là một màn "ăn trả thù". 

(Tóm lại, tất cả là tại Hayato!) 

Sau một hồi suy nghĩ với những cảm xúc hỗn độn, cô đã đi đến kết luận đó. Dù biết đây hoàn toàn là giận cá chém thớt và thật không ra dáng người lớn chút nào, nhưng cô không thể làm khác được.

Tâm trí của Haruki hiện giờ thực sự đang rơi vào tình trạng hỗn loạn. 

Dù vẫn là cảm giác bị xoay như chong chóng ấy, nhưng cô đau đớn nhận ra nó không còn giống như ngày xưa nữa. Tuy nhiên, cô lại cảm thấy điều này không hề tệ, và có khi Haruki lại cảm thấy chán ghét chính mình nhất ở điểm này. 

"Ước gì mối quan hệ này cứ kéo dài mãi như thế này." 

Cô thốt ra lời ước nguyện đó. Nhưng cô cũng thừa biết từ kinh nghiệm trong quá khứ rằng, điều đó là không thể. 

Ting ting ~ ♪ 

Như để nhắc nhở cô về thực tại, chiếc điện thoại vang lên tiếng thông báo cuộc gọi. 

『Haru-chan ơi...』

"Hửm, gì thế, Hime-chan à. C-Có chuyện gì vậy?"

『… Haru-chan vẫn ổn chứ?』 

"Ừm, ý em là về chuyện gì cơ...?" 

Giọng của Himeko trầm xuống một cách kỳ lạ và đầy nghiêm trọng. Cảm giác như tâm tư của mình vừa bị nhìn thấu, nhịp tim Haruki bất giác đập nhanh hơn. 

『Em... tăng cân.... mất rồi...』

"Hả...?" 

Haruki chết lặng. Vì cô cũng chợt nhận ra một điều tương tự. 

『Haru-chan, hôm nay chị cũng... ăn thêm bát nữa đúng không...?』

"A... a... a...!" 

Dạo gần đây, chính xác là kể từ khi bắt đầu ăn tối tại nhà Hayato, cô thấy cơm ngon một cách kỳ lạ. Khác với những bữa ăn máy móc trước đây chỉ để nạp dinh dưỡng, khi cả nhà cùng vây quanh bàn ăn và trò chuyện, cô cứ thế đưa tò mò mà ăn thêm bát nữa. Và cả những lúc như bây giờ, khi về nhà một mình rồi lại ăn kem để giải sầu. 

『Còn phía Haru-chan thì sao?』 

"Đợi đã, đợi chút, chắc là chị vẫn ổn thôi? Ừm, chắc chắn là vậy rồi." 

『Chị hãy nhìn thẳng vào sự thật đi. Cần phải làm gì đó trước khi quá muộn. Bước lên cân ngay đi!』

"A ha ha, chị bảo là ổn mà..." 

Nói thì nói vậy, nhưng sự thực là dạo gần đây cô cũng cảm thấy có gì đó không ổn ở vùng bụng và bắp tay.

Vừa nói chuyện, Haruki vừa quay lại phòng tắm. Cô đặt điện thoại lên bệ rửa mặt, định bước lên cân nhưng rồi khựng lại. Cô vội vàng cởi bộ quần áo vừa mặc, không để lại một mảnh vải nào trên người. Đó là sự kháng cự yếu ớt cuối cùng, hy vọng giảm được dù chỉ vài trăm gram vải vóc. 

"Myaaaaaaaaaa!!??" 

Thế nhưng thực tế thật phũ phàng. Giống như Himeko, Haruki cũng ghi nhận một tỷ lệ tăng trưởng xấp xỉ mười phần trăm so với lần trước. 

『Hì hì... Vậy là "liên minh giảm cân" chính thức được thành lập nhé?』 

u67551_a98a10e9_ec66_4a61_aa8c_f7e69da5fdbc.jpg

Từ chiếc điện thoại trên bệ rửa mặt vang lên giọng nói âm u như muốn kéo đồng đội xuống hố của Himeko, không chỉ tâm hồn mà cả cơ thể của Haruki cũng đang thực sự biến đổi; tâm hồn thiếu nữ vừa chớm nở của cô hứa hẹn sẽ còn gặp phải nhiều "sóng gió" hơn nữa trong thời gian tới. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!