Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 6

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 6

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

WN - Vol 2 - Chương 42: Hừ!

Chương 42: Hừ!

Giờ nghỉ trưa, thời điểm những học sinh vừa được giải thoát khỏi những tiết học nhàm chán để tận hưởng sự tự do. Khắp nơi trong lớp học vang lên đủ loại âm thanh náo nhiệt. 

"Nào nào, Nikaidou-san, đi hướng này nè!"

"Cậu mang cơm hộp hay ăn ở căng tin? Kiểu gì thì tụi này cũng lôi cậu đi cho bằng được!"

"Tớ ấy mà, đã để ý đến Nikaidou-san từ lâu lắm rồi cơ."

"Ơ kìa, túi của tớ... Mya!?" 

Và thế là nhóm nữ sinh với đôi mắt lấp lánh như đã nắm lấy được vàng, họ nhanh chóng mang cục vàng Haruki về hang ổ của họ.

Hayato thầm chắp tay cầu nguyện cho cô trong lòng, rồi nhanh chóng lẩn trốn về "căn cứ bí mật" của mình. May mắn thay, hội con trai đang tuổi ăn tuổi lớn coi trọng dạ dày hơn là tin đồn về Hayato. Ngay khi tiếng chuông tan học vừa dứt, Mori đã lao vọt ra khỏi lớp hướng về phía nhà ăn mà chẳng đợi giáo viên ra hiệu. 

Căn cứ bí mật, cũng là nơi trú ẩn của Hayato và Haruki vốn là một phòng trống trong dãy nhà câu lạc bộ cũ, rộng khoảng 10 mét vuông và giờ đang được dùng làm kho chứa vật tư của trường. 

"Trông tiêu điều thật."

Câu cảm thán thốt ra từ miệng Hayato. Nhờ Haruki thường xuyên dọn dẹp nên căn phòng khá sạch sẽ, nhưng bên trong chẳng có gì ngoài một cây chổi dựng góc cửa và hai chiếc ruột gối ôm trần trụi không có vỏ. Có lẽ vì thế mà dù đang là mùa hè, căn phòng vẫn mang lại cảm giác lạnh lẽo. 

"Lần tới chắc phải đi kiếm mấy cái vỏ gối thôi."

Cậu vừa nói thành tiếng để khỏa lấp sự im lặng vừa mở hộp cơm ra.

Bữa ăn không có người trò chuyện trở nên thật máy móc, cậu kết thúc nó nhanh hơn thường lệ rất nhiều. Kiểm tra đồng hồ, cậu mới chỉ ở đây chưa đầy 5 phút, giờ nghỉ trưa vẫn còn dài dằng dặc. 

Mọi khi, chỉ cần tán dóc vài câu với Haruki là thời gian trôi qua trong nháy mắt, vậy mà giờ đây cậu lại thấy kim đồng hồ nhích đi thật chậm chạp. Cảm giác dư thừa thời gian bủa vây lấy cậu. Không chỉ vậy, căn phòng này bỗng chốc trở nên rộng quá mức cho phép. 

(Haruki, từ trước đến nay cậu ấy toàn ở đây một mình vào buổi trưa sao?)

Bất chợt suy nghĩ đó lóe lên trong đầu cậu. Cô ấy đã phải sống dưới lớp mặt nạ con nhà người ta, ở một mình trong căn nhà chẳng có một bóng người... Càng nghĩ cậu càng thấy mình sắp rơi vào một mớ bòng bong suy tư, nên cậu vội gãi đầu rồi đứng dậy bước ra ngoài. 

Đích đến của Hayato là một nơi khác. 

◇◇◇ 

Giờ nghỉ trưa được tô điểm bằng cái nắng gay gắt. Tại bồn hoa được đánh luống nằm sát góc sau dãy nhà trường. Có một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc xoăn đặc trưng đang đứng đó. 

"Chào nhé, Mitsutake-san."

"A, Kirishima-san!" 

Dưới cái nóng hầm hập này, Mitsutake Minamo vẫn cần mẫn chăm sóc những luống rau mà không một lời than vãn.

Tuy nhiên, sắc mặt cô bé không được tốt cho lắm. Nhìn vào bồn hoa, Hayato thấy những cây rau đang rũ xuống đầy mệt mỏi. Nhận thấy ánh mắt của cậu, Minamo bèn rầu rĩ tâm sự: 

"Chuyện là, tớ vẫn tưới nước hàng ngày để đất không bị khô, với cả cũng cắt tỉa định kỳ, nhưng dạo này mấy bạn rau trông cứ héo úa thế nào ấy..."

"À, thực ra không cần phải tưới nước mỗi ngày đâu. Thà rằng vài ngày tưới một lần nhưng tưới thật đẫm để nước thấm sâu xuống lòng đất còn hơn... Tưới ít hàng ngày thì nước trên bề mặt sẽ bốc hơi ngay lập tức, khiến cây rau bị thiếu nước đấy."

"Hả... Thật thế à!?"

"Nhưng mà, nhìn tình trạng này thì không phải thiếu nước đâu. Dạo này tụi nó ra hoa kết quả nhiều đúng không? Nghĩa là tụi nó đã dốc hết sức lực rồi. Vậy thì vấn đề cậu là gì nào?"

"Sức lực? À... ừm..." 

Minamo đặt ngón tay lên cằm, khẽ nghiêng đầu suy nghĩ trước câu hỏi mơ hồ của Hayato. Hayato nhìn dáng vẻ đó, đôi mắt khẽ nheo lại đầy hoài niệm. 

(Đúng là giống thật.)

Nhìn những bông hoa rau củ và mái tóc xoăn tít như lông cừu của cô bé cứ nhấp nhô, cậu lại nhớ đến đàn cừu hay chực chờ ăn vụng hoa màu của ông lão Gen ở làng Tsukinose. Một cảm giác nhớ nhà trào dâng. Cuối cùng, dường như đã nhận ra điều gì đó, Minamo thốt lên: "A!". 

"Là thiếu dinh dưỡng đúng không nhỉ? Ý tớ là phân bón ấy!"

Cô bé ngước nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh đầy phấn khích. Dáng vẻ đó giống hệt một loài thú nhỏ đang chờ được khen ngợi, khiến Hayato suýt nữa thì đưa tay ra xoa đầu cô bé, nhưng cậu đã kịp kìm lại. 

"Ừ, đúng rồi đấy. Rau củ cũng giống con người thôi, dốc sức quá là sẽ kiệt sức ngay. Cậu có phân bón ở đây không? Để tớ giúp bón thêm cho."

"Rau cũng giống như người vậy nhỉ... Phải rồi, tớ có phân bón! Đợi tớ đi lấy nhé..."

"Nhớ đừng rắc trực tiếp vào gốc hay thân cây nhé, cứ rắc xung quanh tạo thành một vòng tròn là được."

"V-Vâng! Để tớ làm thử..." 

Dù là bồn hoa lớn nhưng so với ruộng đồng thì nó cũng chỉ ở mức làm vườn tại gia. Hai người chia nhau làm nên việc bón phân kết thúc rất nhanh.

Tuy nhiên, họ vẫn đang đứng dưới cái nắng thiêu đốt của mùa hè. Dù đã quen với việc đồng áng ở Tsukinose, Hayato vẫn đầm đìa mồ hôi, bộ đồng phục dính chặt lấy người. 

"Cuối cùng cũng xong, cảm ơn cậu rất nhiều!"

"À, ừ... Hể!?"

"Có chuyện gì... vậy?"

"Không, chỉ là..." 

Đang định lấy mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, Hayato chợt nhìn sang phía Minamo. 

Giống như cậu, chiếc áo sơ mi đồng phục của cô bé cũng dính sát vào cơ thể do mồ hôi, làm lộ rõ những đường cong thiếu nữ dù mỏng manh nhưng rất rõ ràng. u67551_d4674fe6_50ae_413b_a23a_343a6527ca01.jpg

Dù dáng người nhỏ nhắn, nhưng ‘chỗ cần to’ thì lại vượt xa Himeko và thậm chí là nhỉnh hơn cả Haruki đập vào mắt khiến Hayato hốt hoảng quay mặt đi chỗ khác. Thấy hành động bất thường của cậu, Minamo lại nghiêng đầu thắc mắc. 

(Mình chủ quan quá rồi...)

Dù cô ấy có làm cậu nhớ đến đàn cừu ở quê đi chăng nữa, thì Mitsutake Minamo vẫn là một cô gái bằng tuổi cậu. Cậu vốn dĩ ít giao tiếp với bạn đồng lứa và luôn cố gắng không để ý đến những chuyện đó, nhưng khi đối diện với dáng vẻ không chút phòng bị này, Hayato không khỏi bối rối.

Hơn nữa, nếu nhìn kỹ, dù cô bé chẳng màng chải chuốt và suốt ngày nghịch đất với mái tóc xoăn tít, nhưng Minamo lại sở hữu một gương mặt rất khả ái. Một viên ngọc thô đúng nghĩa. 

"C-cậu đội mũ vào đi!"

"Hả?"

"Ý tớ là cậu là nên đội mũ rơm hay gì đó. Trời nóng thế này dễ bị say nắng lắm."

"A, đúng vậy nhỉ. Dạo này trời nóng lên thấy rõ luôn." 

Minamo thật thà tiếp nhận lời khuyên như một sự quan tâm chân thành, khiến cô bé bỗng thấy mình thật bất cẩn và xụ mặt xuống. Hayato chỉ nói bừa để chữa thẹn nên thấy vẻ mặt đó của cô, cậu lại thấy tội lỗi đầy mình. 

Giữa bầu không khí khó xử của hai người, bất chợt một chiếc khăn tay được đưa ra. 

"Mitsutake-san, không chỉ riêng mũ đâu, cậu cũng nên xem lại trang phục của mình một chút đi. Đối với con trai thì thế này hơi bị 'nóng mắt' quá đà đấy!"

"Hả... Nikaidou?"

"Pyah?" 

Chẳng biết từ bao giờ, Haruki đã đứng cạnh họ với nụ cười tươi rói trên môi trong khi đưa khăn tay cho Minamo. Ánh mắt cô đang xoáy thẳng vào vùng ngực của Minamo, nơi lớp ren áo lót hiện lên rõ mồn một bên dưới lớp áo sơ mi ướt đẫm. 

"P-Pyaahh! Ngượng quá đi mất!!"

"A!" 

Nhận ra tình trạng của mình, mặt Minamo đỏ bừng lên trong nháy mắt. Cô bé ôm chặt chiếc khăn tay mượn từ Haruki che trước ngực rồi chạy biến đi. Sau khi nhìn bóng lưng cô bé khuất xa, Haruki quay sang nhìn Hayato với đôi mắt sắc lẹm và lẩm bẩm: 

"Hửm...? Ra là vậy sao?"

"Không, không phải, cái này là... tớ chỉ là..."

"Đồ biến thái."

"Thì... ừm thì..."

"Đồ kẻ thù của phải nữ..."

"…"

"…"

“Rồi rồi, tớ nhận lỗi là được chứ gì?"

"Hừ!" 

Đó là những lời nói và thái độ hoàn toàn khác với Haruki thường ngày. Nhưng cảm nhận được một luồng sát khí không hề nhẹ, Hayato chỉ biết xin lỗi theo bản năng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!