Chương 44: Sự thay đổi ắt sẽ xảy ra
Ánh nắng chiều ở thành phố khác với làng quê Tsukinose, nó không nhuộm đỏ những cánh rừng mà rát bỏng trên những tòa cao ốc.
"Tạm biệt nhé, Himeko-chan.”
“Chào nhé, Kirishima-san."
"Hẹn gặp lại nha~"
"Ừm, mai gặp lại mọi người nhé."
Tại con đường rẽ từ giao lộ chính vào khu dân cư, ngay trước một cửa hàng tiện lợi lớn, Himeko chia tay đám bạn cùng lớp để về nhà.
Những cột đèn đường được thắp sáng sớm soi rọi khắp nơi, khiến phố thị buổi hoàng hôn rực rỡ hơn nhiều so với ký ức của cô về quê cũ.
Thế nhưng, bước chân của Himeko hôm nay có chút nặng nề.
(Hôm nay mình lại ăn quá đà rồi... Ôi, ngon thì có ngon thật nhưng mà đắt quá đi mất...)
Himeko vừa xoa bụng vừa bước đi chậm chạp. Lý do không gì khác chính là đống đồ ngọt ở cửa hàng tiện lợi.
Ở Tsukinose, nhắc đến bánh kẹo là chỉ có mấy tiệm tạp hóa cũ kỹ bán những loại kẹo rẻ tiền để được lâu. Trái lại, cửa hàng tiện lợi ở thành phố lớn này lại bày la liệt những món tráng miệng ngập tràn kem tươi với hạn sử dụng ngắn ngủi.
Với một người vốn không có sức đề kháng với đồ ngọt như Himeko, sự cám dỗ này là không thể chống lại. Chưa kể đám bạn cùng lớp như Torikai Honoka còn hùa vào mời mọc đủ thứ khiến ví tiền của Himeko lâm vào tình trạng báo động đỏ.
"Hà... em về rồ... i? Hả?"
"Ồ, về rồi đấy à?"
"Mừng em về nhà, Hime-chan."
Vừa bước vào nhà, Himeko đã phải nghiêng đầu thắc mắc.
Hayato đang thái rau với vẻ mặt có chút khó xử, còn Haruki thì đang ngồi bó gối trên sofa, ôm khít chiếc gối để che chắn trước ngực với gương mặt nghiêm trọng. Giữa hai người họ tỏa ra một bầu không khí không mấy yên bình.
Tiện thể nói luôn, Haruki đã tháo tất ra từ bao giờ, và dù bảo là vẫn cảnh giác nhưng nếu nhìn từ chính diện, sự cảnh giác đó lỏng lẻo đến mức có thể thấy loáng thoáng nội y bên trong. Himeko chỉ biết thở dài thườn thượt.
"Này... Haru-chan, chuyện này là sao thế?"
"Hime-chan... Hayato đã biến thành dã thú biến thái rồi..."
“Hả...?"
Câu trả lời đầy nghiêm trọng cùng cái ôm siết chiếc gối của Haruki khiến phần lý trí của Himeko bay sạch trong nháy mắt.
Dù biết hai người họ là bạn thuở nhỏ thân thiết, nhưng phản ứng như thể đang bảo vệ cơ thể mình của Haruki và dáng vẻ thản nhiên nấu cơm của ông anh trai khiến cô không biết nên nghĩ gì. Những suy nghĩ đen tối bắt đầu nhảy múa trong đầu cô bé.
"C-C-C-Chẳng lẽ... bị sờ rồi sao!? Anh hai biến thành dã thú là chuyện đó hả!? Haru-chan cũng đâu phải là không có ‘vốn liếng’ gì! Cho em chạm thử một tí được không, hay đúng hơn là cho em xin ít vía đi!?"
"H-Hime-chan!? Không phải, không phải chị, mà là cô bạn ở... Hyan, chỗ đó là bụng chị mà!"
"Kìa Himeko, làm cái gì đấy, dừng lại ngay."
Chẳng biết suy diễn kiểu gì, Himeko bắt đầu ‘tấn công’ Haruki để kiểm chứng. Hayato phải vào can thiệp để tách cô em gái đang có ánh mắt như đang nghiêm túc làm việc kia ra.
"Cho em một nửa... không, một phần ba thôi cũng được!"
"K-Không được đâu mà!"
Hayato cau mày rồi thở một hơi thật dài.
◇◇◇
"Gì chứ, ra là vậy. Anh hai nhìn ngực con gái người ta chứ gì."
"Đúng thế đấy, lúc đó mắt cậu ấy dài ra trông khiếp lắm."
"Tha cho tớ đi..."
Chủ đề bữa tối xoay quanh việc Haruki và Himeko cùng nhau trêu chọc Hayato. Hiểu lầm của Himeko đã được hóa giải, và giọng nói của Haruki giờ đây không còn sự giận dỗi mà chỉ toàn là ý trêu đùa. Hayato cũng hiểu điều đó nên chỉ biết cười khổ cam chịu.
Món chính hôm nay là cà tím thái hạt lựu xào cùng thịt băm, tỏi, nấm maitake, ớt xanh, nêm nếm cùng nước sốt cay ngọt với nước tương, rượu mirin, dầu hào và một ít tương miso. Một kiểu biến tấu của món cà tím xào cay.
Vì món này cực kỳ đưa cơm nên cả ba người đều đổ trực tiếp lên bát cơm lớn rồi ăn ngấu nghiến.
"Mà này Haru-chan, ‘hàng’ của chị ấy đó to đến thế cơ à?"
"Ừm... dáng người thì nhỏ nhắn thôi nhưng chắc chỗ đó phải hơn chị tận hai cỡ đấy."
"Cái gì... Thậm chí tớ với Haru-chan đã cách nhau hai cỡ rồi mà dáng người còn hơn nữa á!?"
"A ha ha, thú thật là đến chị còn không rời mắt ra được cơ mà."
"Hừm, thế thì không trách được rồi. Anh hai, em tha lỗi cho anh."
"Rồi rồi, lo mà ăn đi, đừng có chỉ mải buôn chuyện..."
"Vââng~"
Sau khi ăn xong và nghỉ ngơi, đến lúc Haruki chuẩn bị về nhà thì mọi chuyện đã trở lại bình thường. Trong khi Hayato rửa bát, Haruki vẫn nằm ườn ra phòng khách tự nhiên như chủ nhà.
(À, ra là vậy.)
Himeko chợt hiểu ra tâm trạng của Haruki. Có lẽ vì vụ buổi trưa ấy mà Haruki thấy dỗi, nên cô nàng chỉ đang tìm cái cớ để làm hòa và cư xử bình thường lại như mọi khi thôi. Himeko nhận ra mình vừa bị lôi vào màn kịch của bà chị này.
"Haru-chan đúng là không thành thật chút nào nhỉ?"
"Ơ, sao tự nhiên cậu lại nói thế, Hime-chan?"
"Hổng có gì đâu~"
Himeko nói với vẻ ngán ngẩm rồi nhìn về phía Hayato. Haruki dường như cảm thấy mình bị nhìn thấu nên bắt đầu lúng túng sửa soạn ra về.
"À... ừm, tớ phải về thôi. Cảm ơn vì bữa cơm hôm nay nhé."
"Ừ, không có gì."
"Haru-chan..."
Cô nàng nhỏm dậy, loay hoay xỏ đôi tất chân dài ban nãy đã cởi ra. Nhìn bóng dáng đó, Himeko bỗng buông một câu như thể tiếp nối câu chuyện phiếm lúc nãy:
"Mà anh hai cũng tệ thật đấy. Ở đây rõ ràng có hai cô gái đáng yêu thế này rồi mà còn đi nhìn của người khác."
"A ha ha, đúng nhỉ. Đáng lẽ cậu ta cứ nhìn chị rồi hài lòng với chuyện đó là được rồ... i... hửm..."
"Mà thực ra nếu bị nhìn bằng ánh mắt đó thì cũng hơi khó xử... Haru-chan?"
"……"
Chẳng hiểu sao, cử động của Haruki bỗng dừng khựng lại. Cô đang ở một tư thế cực kỳ lấp lửng: một bên tất đã xỏ xong, còn bên chân phải thì tất mới kéo lên được một nửa. Thấy Haruki đứng hình tận mấy chục giây, Himeko bắt đầu lo lắng.
"Haru-chan? Này, Haru-chan ơi."
"...! H-Hime-chan! A... a ha ha... Ừm, chị về đây! Không cần tiễn đâu nhé, chào nhé!"
"Haru-chan!?"
Như được bật nguồn lại bởi tiếng gọi của Himeko, Haruki cuống cuồng với chiếc tất còn chưa xỏ tử tế, lao ra khỏi nhà như một cơn lốc. Himeko còn chưa kịp ngăn lại thì bóng dáng cô nàng đã biến mất. Hayato cũng ngơ ngác dừng việc rửa bát lại.
"Haruki về rồi à?"
"Vâng, có vẻ thế."
"Không cần đưa về sao?"
"Chắc tại anh nhìn ngực người ta ghê quá nên chị ấy sợ đấy."
"Làm gì có chuyện đó... Đừng nói bậy nữa, nước tắm đun xong rồi kìa, vào tắm đi."
"Dạ vâng~"
Vừa đùa cợt với anh trai, Himeko vừa bước vào phòng thay đồ. Trong lúc chuẩn bị khăn tắm, cô chợt nghĩ lời mình nói đùa lúc nãy biết đâu lại có phần đúng.
(Anh hai... chẳng lẽ từ trước đến giờ anh ấy chưa từng nhìn Haru-chan với ánh mắt đó sao... Không không, chắc là không đâu.)
Cô lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. Bởi dáng vẻ của Haruki khi ở nhà cô thật sự là... quá mức thoải mái, chẳng khác gì chính cô cả. Cô chưa bao giờ thấy Hayato có biểu hiện gì gọi là ‘ý thức về giới tính’ đối với Haruki. Cậu ta nhìn Haruki chẳng khác gì nhìn cô em gái này.
(Hay là ngược lại, Haru-chan bắt đầu ý thức về anh hai rồi... A ha ha, làm gì có chuyện đó.)
Càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng, Himeko cũng phủ nhận luôn ý kiến này. Cô trút bỏ bộ đồng phục thủy thủ, đứng trước gương trong tình trạng không mảnh vải che thân. Chợt cô nhìn thấy chiếc cân đặt ở góc phòng. Đã lâu rồi cô không cân. Nhìn vòng bụng có chút "mũm mĩm" đập vào mắt, cô rón rén bước lên.
"Aaaaaaaaaaaaaaaa!!??"
Một tiếng thét khủng khiếp vang lên trong lòng cô.
"Himeko, có chuyện gì thế? Không sao chứ!?"
"Đồ anh hai ngốc, đừng có lại đây! Cấm nhìn trộm! Đồ anh hai biến thái!!"
"X-Xin lỗi!"
Himeko ngồi thụp xuống vì xấu hổ, rồi lại ôm đầu vì hoảng loạn.
(L-Làm sao bây giờ...!?)
Con số trên bàn cân sau 10 ngày không gặp, nhờ vào những bữa "đại tiệc" đồ ngọt ở cửa hàng tiện lợi, đã cho thấy một tỷ lệ tăng trưởng thần kỳ: tăng gần mười phần trăm so với lần trước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
ko sao, về đây anh vỗ béo thêm :))