Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 2 - Chương 46: Điểm nóng tỏ tình

Chương 46: Điểm nóng tỏ tình

『Anh hai, tụi em sẽ ăn kiêng đấy.』 

『Vậy à, cố lên... Mà khoan, em nói ‘tụi em’ nghĩa là cả Haruki nữa sao?』

『Vâng. Thế nên thực đơn ăn tối giảm cân nhờ anh lo liệu nhé.』

『Hả, anh có biết công thức nấu mấy món đó đâu?』 

Cuộc đối thoại đó vừa mới diễn ra tối qua. Hayato vừa đi bộ đến trường vừa nhớ lại chuyện đó. Cậu thấy cả hai người họ chẳng có vẻ gì là cần phải giảm cân, nhưng trước dáng vẻ đầy sát khí của Himeko, cậu tuyệt đối không dám thốt ra lời bình phẩm nào. 

(Cái kiến thức nấu ăn của mình chỉ xoay quanh mấy món nhậu thôi mà...) 

Hơn nữa, với Hayato, từ ‘giảm cân’ từ trước đến nay vốn là một khái niệm xa lạ. Ở vùng Tsukinose, chuyện mỗi người sở hữu một chiếc xe hơi là điều hiển nhiên bởi lẽ đi mua sắm hay đi đâu cũng đều là một quãng đường dài. Tuy vậy những học sinh như Hayato buộc phải đi bộ hoặc đạp xe ròng rã, chính sự khổ cực đó đã hình thành một lối sống không bao giờ biết đến việc lười vận động. Cậu cũng chưa từng phải bận tâm xem bữa ăn tối nay chứa bao nhiêu calo. 

Thế nên đây thực sự là một vấn đề nan giải. Vốn dĩ việc bếp núc là cậu và Himeko luân phiên chia sẻ, nghĩ đến đây cậu lại thấy có chút ấm ức. 

Nhưng rồi, cậu lại nhớ đến vóc dáng cân đối của Haruki. Để có được vẻ ngoài đó, chắc hẳn cô ấy đã phải nỗ lực rất nhiều. 

『Hayato giỏi nấu ăn lên nhiều rồi nhỉ.』

『Gừ, ra đây chính là cảm giác dạ dày mình bị nắm thóp sao...』

『Quả nhiên ăn cùng mọi người vẫn vui hơn ăn một mình.』 

Đồng thời, hình ảnh Haruki đang ngon lành thưởng thức những món ăn mình nấu chợt hiện lên trong đầu cậu. Đúng thật, có lẽ cậu cũng phải chịu trách nhiệm vì đã làm cô ấy ‘đầy đặn’ lên đôi chút. 

"Sẵn dịp này mình tăng thêm kinh nghiệm nấu nướng cũng tốt." 

Cậu tự nói thành tiếng như để khích lệ bản thân. Khóe môi cậu khẽ giãn ra một nụ cười vui vẻ. 

◇◇◇ 

Thời gian từ lúc đến trường cho đến khi bắt đầu tiết sinh hoạt buổi sáng quả thực rất dễ chịu. Mỗi khi đến trường sớm, Hayato thường tranh thủ ghé qua bồn hoa nơi trồng rau. 

Một phần vì khi được làm việc đồng áng, cậu cảm thấy bình tâm lại như hồi còn ở Tsukinose. Một phần khác là để giải thích, hay đúng hơn là bào chữa với Mitsutake Minamo về những hiểu lầm thường xuyên xảy ra. 

Dạo gần đây, công việc chăm sóc bồn hoa chủ yếu là nhổ cỏ dại. Mùa này chỉ cần lơ là một chút là cỏ sẽ mọc um tùm. Tranh thủ lúc chúng còn là những mầm nhỏ mà nhổ đi là cách nhàn hạ nhất. 

Hai người cùng chia nhau làm nên chẳng mấy chốc đã nhổ xong. Lượng cỏ cũng chẳng đáng bao nhiêu, chỉ cần gom lại bằng một nắm tay là đủ, cậu ôm đống cỏ mang ra khu tập kết rác là xong xuôi công việc buổi sáng. 

"Chỗ này là hết rồi nhỉ?"

"Vâng, cảm ơn cậu rất nhiều, Kirishima-san." 

Mitsutake Minamo với chút đất dính trên má mỉm cười đáp lời. Cô đang mặc bộ đồ thể dục, đội mũ rơm và đeo găng tay lao động — một phong cách gái làng quê chính hiệu, điều đó khiến Hayato càng thấy gần gũi hơn. Vốn đang đau đầu vì không nghĩ ra thực đơn giảm cân, cậu bèn bắt chuyện để hỏi ý kiến: 

"Mitsutake-san này, cậu đã bao giờ giảm cân chưa?"

"Pyah!? Tớ... tớ trông béo lắm à!? Thực sự là cần phải giảm cân rồi sao!?"

"Kh-Không phải! Là em gái tớ! Con bé bắt tớ phải hỗ trợ nó giảm cân! Chứ cậu thì hoàn toàn không cần đâu!"

"Vậy à... Tớ xin lỗi, tớ lại hấp tấp nữa rồi..." 

Vẫn tính cách hay vội vàng kết luận khiến gương mặt cô lúc xanh lúc đỏ đầy bận rộn, nhưng khi đã bình tĩnh lại, Minamo khẽ nghiêng đầu suy nghĩ cùng cậu. 

"Tớ nghĩ quan trọng nhất vẫn là vận động và ăn uống hợp lý đấy?" 

"Tớ đang phải lo phần ăn uống đây. Vì người nấu là tớ mà. Nhưng khổ nỗi mấy món tớ biết làm toàn kiểu dùng để nhậu và hơi giàu năng lượng ấy, đại loại là thế." 

"A, Kirishima-san cũng biết nấu ăn sao. À đúng rồi, hôm trước công thức món cà tím muối xổi của cậu đã giúp tớ nhiều lắm đấy!"

"Haha, thế thì tốt quá. Tớ thì từ xưa đã bị hoàn cảnh bắt buộc rồi... Mẹ tớ có chút chuyện nên phải tự thân vận động thôi..."

"A, chẳng lẽ chuyện bệnh viện hôm nọ là..." 

Nói đoạn, Minamo chớp mắt nhìn chằm chằm vào Hayato. Một biểu cảm thật kỳ lạ. Đôi mắt cô chứa đựng cả sự khâm phục lẫn đồng cảm, và khi Hayato còn đang thắc mắc điều đó nghĩa là gì, gương mặt cô bỗng nở một nụ cười rạng rỡ. 

"Kirishima-san đúng là một người anh trai tốt nhỉ?"

"Cái gì!? Kh-Không phải thế đâu!"

"Hì hì." 

Lần này đến lượt Hayato bối rối. Minamo tuy diện mạo lúc này lấm lem bùn đất nhưng lại sở hữu gương mặt xinh xắn như một viên ngọc thô. Thế nên lời khen đó có sức công phá đủ mạnh để khiến một kẻ cực kỳ thiếu sức đề kháng với con gái cùng lứa như Hayato phải đứng hình. 

"Tớ nghĩ việc vì một ai đó mà nỗ lực làm những điều mình không quen thuộc là một điều rất tuyệt vời. Nhà tớ ngày xưa ấy, ông nội tớ cũng..."

"Mitsutake-san...?" 

Đó là một giọng nói pha trộn nhiều cảm xúc. Khi cô hướng ánh mắt đượm buồn về phía xa xăm nơi có bệnh viện, dòng suy nghĩ của Hayato cũng chợt lắng xuống. Chắc hẳn cô ấy cũng có những điều khó nói. 

Hayato khẽ "Hầy" một tiếng rồi gãi đầu, quay sang đối diện với Minamo. 

"Lúc nãy ấy."

"Ừm?"

"Cậu hỏi là tớ cũng biết nấu ăn, nghĩa là Minamo-san cũng biết nấu chứ nhỉ?"

"À, cũng chút chút thôi."

"Không cần phải là thực đơn giảm cân đâu, nếu có món gì tâm đắc thì chỉ cho tớ với." 

"Tớ không ngại đâu... nhưng món của tớ toàn kiểu mấy cụ già như ông nội tớ thích thôi ấy..."

"Thế thì càng tốt cho việc giảm cân còn gì. Chắc là ít dầu mỡ lắm."

"Mà, có lẽ là vậy thật." 

Cả hai nhìn nhau cười xòa. Trong lòng mỗi người đều có những nỗi niềm riêng. Dù mới quen biết chưa lâu và còn nhiều điều chưa hiểu về đối phương, nhưng nụ cười này như một sự đồng cảm, công nhận và xác nhận họ là những người cùng cảnh ngộ. 

"Vậy lần tới tớ sẽ gửi công thức qua tin nhắn... A!"

"Ừm... hả!?" 

Phía sau dãy nhà trường tại khu tập kết rác cạnh lò đốt, đó là nơi mà nếu không phải giờ trực nhật thì chẳng mấy khi học sinh bén mảng tới. Vậy mà ở đó lại xuất hiện một cặp nam nữ đang tỏa ra một bầu không khí vô cùng căng thẳng. 

Dĩ nhiên, Hayato không đến mức không hiểu tình huống này là gì. 

(T-Tỏ tình sao!? Đây là cảnh tỏ tình trong truyền thuyết à!?) 

Nhưng lần đầu tiên tận mắt chứng kiến một sự kiện như vậy giữa nam và nữ khiến cậu hoàn toàn rối loạn. Nhìn trộm thì không nên, nhưng cậu lại tò mò. Theo dõi là xấu, nhưng nếu cử động mạnh lúc này thì bị phát hiện mất. Những suy nghĩ trái chiều cứ xoay mòng mòng trong đầu cậu. 

"A, bạn nam kia là Kaidou-san đấy ạ."

"Kai-d... hả?"

"Kaidou Kazuki, một người rất nổi tiếng bên câu lạc bộ bóng đá vì cực kỳ đào hoa đấy."

"Hể..." 

Nghe Minamo nói, cậu mới bắt đầu quan sát kỹ đối phương. Dáng người cao ráo, cơ thể săn chắc nhờ luyện tập thể thao, đôi mắt dài sắc sảo và gương mặt điển trai lãng tử. Đúng là trong mắt Hayato, đó là một anh chàng "soái ca" chính hiệu, bảo sao đám con gái lại phát cuồng. 

Trái lại, Minamo lại tỏ ra vô cùng bình thản, điều này càng làm Hayato thêm bối rối. Cô nàng đưa ra lời dự đoán với giọng điệu phẳng lặng như thể đã biết trước kết cục: 

"Lát nữa bạn nữ kia sẽ bị từ chối rồi bỏ đi thôi, cậu nhìn kìa..."

"A..." 

Đúng như lời Minamo, một lát sau bạn nữ kia run rẩy đôi vai rồi rời đi. Chỉ còn lại chàng trai tên Kaidou Kazuki đang đứng đó với vẻ mặt đầy áy náy. 

Đối với Hayato, việc gặp được một cảnh tượng gọi người ta ra để tỏ tình chẳng khác nào chạm trán một truyền thuyết đô thị, vậy mà cả anh chàng kia lẫn Minamo dường như đều đã quá quen với cảnh này. Trong lúc đầu óc còn đang mụ mị, Hayato buông một câu thắc mắc ngây ngô: 

"Cậu có vẻ biết rõ chuyện này nhỉ?"

"Do thói quen thôi. Lúc đầu tớ cũng ngạc nhiên lắm, nhưng chỗ này có vẻ là 'điểm nóng' để tỏ tình mà. À, không chỉ mình cậu kia đâu nhé."

"Vậy sao." 

Với một kẻ chưa từng hẹn hò với ai như Hayato, từ "tỏ tình" nghe cứ như một khái niệm mà cậu sẽ chẳng thể trải nghiệm. 

"Nhưng sao cậu biết bạn nữ kia sẽ bị từ chối? Bạn ấy trông cũng xinh xắn mà."

"À, thực racó một tin đồn rất nổi tiếng trong đám con gái đấy." 

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của cô lại càng khiến cậu không thể tin nổi: 

"Người mà Kaidou-san thực sự thích... là Nikaidou-san đấy ạ."

"Hả...?" 

Câu nói đó đã đủ để thổi bay mọi suy nghĩ của Hayato, khiến đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!