Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 2 - Chương 41: Một chút bất thường

Chương 41: Một chút bất thường

Sáng nay, những ánh nắng gắt mùa hè lại tiếp tục phô trương sự hiện diện của mình một cách không khoan nhượng. 

"Nóng quá..." 

Mùa hè ở thành phố thật khó sống. Khác với ngôi làng Tsukinose hẻo lánh, nơi đây đâu đâu cũng chỉ thấy toàn nhựa đường trải dài.

Thay cho những rặng cây xào xạc lá trong gió là những tòa nhà san sát với cục nóng điều hòa phả ra luồng khí khô nóng. Tiện thể nói luôn, đèn giao thông ở đây chẳng bao giờ có chuyện chỉ nhấp nháy vàng như ở quê. 

Đang trên đường tới trường, mỗi bước chân của Hayato lại khiến mồ hôi tuôn ra, làm bộ đồng phục dính bết vào da thịt. Chỉ số khó chịu tăng cao khiến tâm trạng cậu trở nên uể oải. Và trên hết, có một chuyện khác đang khiến Hayato cảm thấy vô cùng nản lòng. 

"Chào buổi sáng, Kirishima."

"Chào buổi sáng, Mori."

"Yo, học sinh chuyển trường."

"Chào buổi sáng, Kirishima-kun."

"Ơ, là Kirishima kìa. Chào nhé."

"Chào buổi sáng..." 

Khoảnh khắc Hayato bước vào lớp, cậu được chào đón bằng những ánh mắt và lời nói ‘ấm áp’ quá mức từ Mori và các bạn cùng lớp. 

Kể từ vụ việc tuần trước khi cậu giật phắt điện thoại từ tay Haruki sau khi xem tấm ảnh trêu chọc, dường như mọi người đều tin rằng Hayato đã dính tiếng sét ái tình với ‘người bạn thuở nhỏ’ của mỹ nhân Nikaido Haruki.

Kết quả là họ đang vô cùng tò mò về diễn biến tình cảm của cậu sau phản ứng dữ dội đó và đang mỉm cười theo dõi một cách đầy thiện chí. 

(Khổ nỗi đối phương lại là con em gái Himeko nhà mình mới đau chứ...) 

Tiện đây cũng nói thêm về cội nguồn của mọi tội lỗi — bị cáo Haruki. Cô nàng chỉ biết đảo mắt liên tục, viện cớ bằng giọng run rẩy: "T-Tin đồn thì cũng chỉ tồn tại được khoảng 75 ngày thôi mà". 

Nghĩ đến đó, Hayato lững thững bước về chỗ ngồi. 

"Chào, Nikaidou..."

"Ch-Chào buổi sáng, Kirishima-kun." 

Có lẽ vì bực bội nên lời chào của Hayato có chút cộc lốc. Cậu ngoảnh mặt đi chỗ khác. Gương mặt Haruki thoáng hiện nụ cười khổ như muốn hối lỗi. Thế nhưng, chính thái độ đó lại càng làm trầm trọng thêm sự hiểu lầm của những người xung quanh, dù cả Hayato và Haruki đều không nhận ra điều đó. 

Nhìn thấy hành động giống hệt kiểu ‘đang xấu hổ nhưng tỏ vẻ lạnh lùng’ của Hayato, một nhóm nữ sinh bắt đầu hành động. Họ hăng hái vây quanh Haruki, xì xào bàn tán đầy phấn khích, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hayato. 

Đó dường như là nhóm những cô gái rất thích lo chuyện bao đồng. Qua ánh mắt của Hayato, cậu thấy Haruki cũng đang nỗ lực phản kháng một cách yếu ớt, nhưng cô không thể địch lại những nữ sinh đang tò mò với đôi mắt lấp lánh kia. 

Cuối cùng, Haruki cầm điện thoại quay sang phía Hayato với vẻ mặt đầy áy náy. 

"Ừm, Kirishima-kun."

"Gì...?"

"À thì, chuyện về 'cô ấy'... cậu xem cái này một chút được không?"

"Thôi, tớ không cần xem mấy thứ đó đâu."

"Đừng nói vậy mà... nhé?"

"…" 

Hayato chẳng biết đám con gái kia đã nói gì với cô ấy. Cậu vốn dĩ biết bạn thuở nhỏ của Nikaidou Haruki là Himeko, cô em gái ruột của cậu. Thú thật là dù cô ấy có cho xem ảnh thì cậu cũng chỉ thấy phiền phức thôi. 

Thế nhưng nhìn vẻ mặt vừa hối lỗi vừa khó xử của Haruki, cậu cũng phần nào hiểu được tình cảnh của cô khi đang phải giả vờ làm con nhà người ta này nên không thể nhẫn tâm từ chối. 

Cậu thở dài một cái thật dài. Với vẻ mặt như đã bó tay với Haruki, cậu nhìn vào màn hình. Ở đó không phải ảnh của Himeko, mà là những dòng chữ đang nhảy múa: 

『Cho tớ xin lỗi nhé. Với cả bữa trưa nay tớ sẽ đi ăn cùng hội con gái, tớ sẽ cố gắng giải thích để xóa bỏ hiểu lầm này!』 

Nhìn sang Haruki, cô vừa cười khổ vừa nháy mắt một cái như muốn nói: "Cứ tin ở tớ".

Có vẻ cô ấy đang cảm thấy khá có trách nhiệm về vụ này. Vốn dĩ Haruki luôn sợ những rắc rối và kiên trì ăn trưa một mình, nên việc cô ấy phá vỡ nguyên tắc đó để dàn xếp ổn thỏa sự việc cho thấy quyết tâm rất lớn. 

Hơn nữa, trong bữa tối hôm nọ, cô nàng cũng đã xin lỗi cậu không biết bao nhiêu lần, rằng đó chỉ là một phút nghịch ngợm nhất thời chứ không ngờ sự việc lại đi xa đến mức này. 

(Thật là...) 

Nghĩ đến đó, ánh mắt Hayato tự nhiên dịu lại, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười bao dung. 

"Tớ biết rồi."

"Hiểu vấn đề nhanh đấy!" 

Haruki dường như cũng đọc được suy nghĩ của Hayato, cả hai nhìn nhau với vẻ mặt nhẹ nhõm. Thế nhưng, trái ngược với sự yên bình trong lòng họ, một tràng tiếng hét "Kyaaaaa!" của hội nữ sinh vang lên ngay lập tức. 

"Mya!?" 

Họ thình lình nắm lấy tay Haruki và lôi cô đi một cách cưỡng chế, tỏa ra một vầng hào quang khiến cô không thể kháng cự. 

"Nikaidou-san, tụi mình nói chuyện chút nhé?"

"Nhanh thôi mà, một chút thôi!"

"Tớ cũng thấy chuyện này thú vị... à không, ý tớ là tớ muốn giúp cậu nếu có thể thôi ấy mà" 

Hayato đứng hình nhìn cảnh tượng đó, nhưng cậu cũng nhận ra rằng so với lúc mới chuyển trường, đám con gái giờ đây đã tiếp xúc với Haruki một cách thân thiết hơn hẳn. 

Vốn dĩ Haruki là người mang vẻ đẹp ‘đứng như hoa mẫu đơn, ngồi như hoa thược dược, đi như hoa bách hợp’, lại còn là người văn võ song toàn, được giáo viên quý mến, nên cô luôn là hình mẫu ‘hoa trên đỉnh núi’ khiến mọi người có chút e dè. Bản thân cô cũng tự tạo khoảng cách nên đó là điều đương nhiên. Thế nhưng giờ đây không khí quanh Haruki đã thay đổi chút ít. Sự thân mật này chính là minh chứng. 

(Có vẻ vất vả cho cậu ấy rồi đây. Thật là, chắc bữa tối lại sang nhà mình than thở cho xem.) 

Thú thật, không hiểu sao trong lòng Hayato có chút cảm giác khó chịu mơ hồ, nhưng khi nghĩ đến việc cô ấy vẫn sang nhà mình, nằm ườn ra với dáng vẻ không chút phòng bị và đối xử với cậu như ngày xưa, cậu lại khẽ mỉm cười. 

"Kirishima, cậu vừa mới thấy gì 'khủng khiếp' của người trong mộng yêu dấu à mà cười tươi thế?"

"Mori? Không, tớ đâu có..." 

Việc những người đứng ngoài nhận xét thế nào về sự thay đổi biểu cảm của Hayato lại là một vấn đề khác. Mori nhanh chóng phát hiện ra và khoác vai cậu đầy thân thiết, trong khi đám con trai cũng vây quanh với nụ cười nham hiểm không kém gì hội nữ sinh lúc nãy. 

"Thôi nào, cậu không thấy là chúng ta đang thiếu sự giao lưu sao?"

"Đúng đúng, bạn thuở nhỏ của Nikaidou-san đúng là dễ thương thật mà."

"Này, nói thật đi, cậu thích điểm gì ở cô ấy nhất?"

"Ơ, không, từ từ đã, tớ...!" 

Mặc cho Hayato và Haruki còn đang bối rối, những người xung quanh vẫn tự biên tự diễn đầy hào hứng. So với lúc mới chuyển trường, Haruki đã thay đổi. Và môi trường xung quanh Hayato cũng đang dần đổi thay. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!