Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 39: Bộ mặt chỉ riêng tôi thấy, cơ mà khoan!

Chương 39: Bộ mặt chỉ riêng tôi thấy, cơ mà khoan!

"Ưm... hửm? À, phải rồi... Ui da." 

Hayato thức dậy vào đúng khung giờ mọi khi, nhưng trong một căn phòng xa lạ với cảm giác không thoải mái chút nào. Có lẽ vì ngủ trên bộ sofa không quen nên cổ và lưng cậu hơi đau. Cậu khẽ vươn vai nhìn quanh thì nhận ra một tờ giấy nhắn để trên bàn ăn. 

『Hôm qua cảm ơn cậu nhé. Tớ phải về để còn thay đồ nữa. Với cả, chuyện đêm qua hãy quên hết đi! Nhớ đấy nhé!?』 

Những dòng chữ cuối được viết bằng những nét nguệch ngoạc đầy nội lực, đủ để thấy tâm trạng bối rối của Haruki.

Bên cạnh đó là chiếc áo phông Haruki mặc lúc nãy được gấp lại cực kỳ ngay ngắn. Cầm lên tay, cậu vẫn cảm nhận được một mùi hương ngọt ngào thoang thoảng. 

"Ít ra cũng nên ăn sáng rồi hãy về chứ, cái tên này..." 

Chẳng hiểu sao cái mùi hương không phải của mình này lại khiến cậu ngượng ngùng vô cùng, cậu đành lầm bầm một câu chữa thẹn như thế. Dù không hoàn toằn chắc chắn, nhưng Hayato có cảm giác Haruki đã ổn rồi khiến cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm. 

"Được rồi, chuẩn bị thôi nào." 

Sáng thứ hai luôn là buổi sáng bận rộn và khiến người ta cảm thấy uể oải. Nào là đổ rác, chuẩn bị sách vở, làm bữa sáng rồi cả cơm hộp nữa. Hayato xử lý mọi việc một cách thuần thục và nhanh nhẹn.

Cậu phải làm thật tập trung, nếu không những câu nói sến súa mình đã nói với Haruki đêm qua sẽ ùa về làm cậu phát điên vì xấu hổ mất. 

"Oáp... Anh hai, chào buổi sáng. Ơ, Haru-chan đâu rồi?"

"Cậu ấy về trước để chuẩn bị rồi. Này Himeko, đi rửa mặt đi. Tóc tai bù xù hết cả kìa. Trong lúc đó anh làm bữa sáng cho."

"Ư... đầu em muốn nổ tung luôn rồi... Ủa? Anh hai, cổ anh bị làm sao thế?"

"Cổ? À, hơi trẹo một chút ấy mà..."

"Không phải, chỗ đó kìa, bên phải bị đỏ lên kìa."

"Bên phải? Anh đau bên trái mà... Có chuyện gì vậy Himeko?" 

Đang nói chuyện với em gái, bỗng vạt áo sau lưng Hayato bị kéo nhẹ. Cậu quay lại thì thấy gương mặt Himeko thoáng chút buồn bã, nhưng lại đang cố nặn ra một nụ cười. 

"Haru-chan... không sao chứ anh?"

"Himeko..." 

Có lẽ Himeko cũng cảm nhận được điều gì đó từ biểu hiện của Haruki tối qua. Hoặc có thể qua những tin nhắn trên điện thoại, cô bé đã lờ mờ đoán ra sự tình.

Nhưng vì khoảng trống 7 năm, Himeko cũng giống như Hayato, vẫn còn chút e dè chưa dám bước quá sâu vào tâm tư của bạn mình. Tuy nhiên, có một điều Hayato có thể khẳng định chắc chắn: 

"Cậu ấy sẽ ổn thôi mà."

"Tại sao ạ?"

"Thì vì anh... à không, vì chúng ta, những người bạn của cậu ấy luôn ở bên cạnh mà."

"Haha. Anh nói nghe sến quá đi mất!"

"N-Này, im đi!" 

Himeko chớp mắt rồi bỗng bật cười trêu chọc. Nhưng nhờ vậy mà gương mặt cô bé đã rạng rỡ trở lại.

"Hì hì... Nhưng mà đúng nhỉ. Em cũng phải cố gắng lên mới được."

Hayato cũng mỉm cười theo em gái mình. 

◇◇◇ 

Bầu trời sau cơn mưa đêm qua trở nên xanh trong hơn bao giờ hết. Ánh nắng rực rỡ của buổi sớm đầu hạ rát bỏng trên da thịt Hayato khi cậu bước đi trên con đường tới trường. 

"Nóng thật... nhưng sau mưa thì cũng đỡ hơn phần nào..."

Mưa là phước lành của trời. Cây cối sau cơn mưa thường lớn nhanh như thổi. Nhưng mưa không phải lúc nào cũng tốt, cơn mưa lớn như đêm qua có thể làm sạt lở luống rau hoặc khiến quả mọng ngậm quá nhiều nước mà vỡ tung. Nghĩ đến lời hứa hôm nọ, chân cậu vô thức hướng về phía bồn hoa của trường. 

"Chào buổi sáng. Có vẻ vụ mùa bội thu nhỉ?"

"A, Kirishima-san!" 

Ở góc sân trường, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc xoăn đặc trưng — Mitsutake Minamo đang bận rộn thu hoạch. Nhờ trận mưa đêm qua và nắng sớm hôm nay, rau củ lớn rất nhanh. Cạnh đó có hai thùng carton nhỏ đã gần đầy. Nhìn đất cát được vun lại cẩn thận, đủ thấy cô bé đã dậy sớm thế nào để chăm sóc vườn rau. 

"Định giúp một tay nhưng có vẻ cậu đã làm xong rồi nhỉ?"

"Ừm, nhờ cậu mà thu hoạch được nhiều lắm đấy! Nhưng mà, cái này..."

"À, thu hoạch nhiều quá nên không biết làm gì đúng không?"

"Phải đấy..." 

Minamo mỉm cười đầy bối rối. Dù có chia cho Hayato thì đống rau củ này, đặc biệt là cà tím, vẫn quá nhiều để tiêu thụ hết. Hayato chợt nghĩ đến cảnh được mùa lại khổ ở quê ngày trước. 

"Cà chua thì tớ có thể chia cho ông, nhưng cà tím thì..."

"Hay là cậu thử làm món hầm cà tím đi? Ở quê tớ người ta hay dùng món đó để nhắm rượu hoặc ăn kèm khi uống trà lắm."

"Cái đó... làm thế nào vậy?"

"Để hôm nào tớ quay clip cách làm rồi gửi cho cậu nhé?"

"A! Cậu đã mua điện thoại rồi ư?"

"Ừ, mới mua hôm qua thôi." 

Nói rồi, Hayato trao đổi ID với Minamo.

(Mình nói tự nhiên thế này chắc ổn chứ nhỉ?)

Dù tỏ ra bình thản nhưng Hayato thực ra khá hồi hộp. Khác với Haruki hay Himeko, đây là một cô gái khác giới mà cậu mới quen chưa lâu.

Sau nhiều lần tập dượt trong đầu, cậu thấy nhẹ nhõm vì đã thực hiện được lời hứa. Trái ngược với vẻ nhẹ nhõm của Hayato, Minamo lại đỏ mặt và ngước nhìn cậu với vẻ mặt đầy hối lỗi. 

"À... ừm... Tớ và cậu... cứ thế này có ổn không nhỉ?"

"Hả? Ý cậu là sao..."

"B-Bạn gái của cậu... chắc là sẽ... ưm..."

"Bạn gái?" 

Hayato nghiêng đầu trước từ ngữ lạ lẫm. Cậu nhìn theo ánh mắt của Minamo thì thấy cô bé đang nhìn chằm chằm vào phần cổ bên phải của cậu. Chỗ mà Himeko cũng đã chỉ lúc sáng. 

"À cái này. Em gái tớ cũng thắc mắc về nó, trông bất thường lắm à?"

"Một cặp đôi hạnh phúc như vậy thì còn gì bằng! Nhưng mà... v-vết cắn yêu đó thì... oaaa!"

"M-Mitsutake-san!?" 

Bỏ lại Hayato còn đang ngơ ngác không hiểu mình bị hiểu lầm nghiêm trọng chuyện gì, Minamo đỏ mặt chạy biến đi. Cậu đứng đó giữa đống rau củ, cảm thấy hoàn toàn bế tắc. 

『Rau củ cậu nhận giúp tớ nhé. Với cả trên cổ cậu chỉ là bị muỗi đốt thôi.』 Tin nhắn đầu tiên Hayato gửi qua điện thoại lại là một lời giải thích chẳng đâu vào đâu như thế. 

Càng tiến gần về phía lớp học, hình bóng Haruki lại càng chiếm lấy tâm trí cậu.

Người bạn thân nhất ngày xưa. Người đã cùng cậu chơi đùa đến rách cả áo, lấm lem bùn đất. Người bạn thuở nhỏ đã cùng cậu tích lũy biết bao kỷ niệm và thề nguyện sẽ mãi là bạn của nhau.

Thế nhưng khi gặp lại, cô ấy đã trở thành một người hoàn toàn khác. Chiều cao giờ đã chênh lệch cả một cái đầu. Bàn tay nhỏ bé hơn một vòng. Sải bước đã khác biệt. Mái tóc ngắn ngày nào giờ đã dài và óng ả, làn da sần sùi vết xước giờ đã trắng mịn màng, và bộ váy mùa hè tối qua đẹp đến mức tuyệt đối không được để dính bùn.

Việc cậu thấy bối rối hay rung động là điều đương nhiên, vì cô ấy đã trở thành một thiếu nữ đầy sức hút. Nhưng chỉ cần chơi đùa cùng nhau, cảm giác vui vẻ ngày ấy lại ùa về, khẳng định cô ấy vẫn là người không thể thay thế.

Dù ở trường, họ có là nam sinh chuyển trường mờ nhạt và nữ thần thanh tú vạn người mê đi chăng nữa... 

"Chào buổi sáng... Ơ?"

"Chào Kirishima! Cổ cậu bị sao thế?"

"Nghe bảo là vết cắn yêu, nhưng tiếc là đối tượng lại là muỗi... Cơ mà phía chỗ ngồi của tớ có chuyện gì thế, đông nghịt người vậy?"

"Haha, đúng thế. Tớ cũng lần đầu thấy Nikaidou-san như vậy." 

Vừa bước vào lớp, Hayato đã thấy Haruki đang bị đám đông vây quanh ngay tại chỗ ngồi. Nếu chỉ có thế thì là chuyện bình thường, nhưng sáng nay Haruki lại là người chủ động bắt chuyện. 

"Đây là cái mà Hime-chan, cái cô bé cùng đi chọn với tớ ấy, nhìn này, cả cái này nữa!" 

"Oa, đáng yêu quá!"

"Nikaidou mặc gì cũng hợp nhỉ."

"Có mấy bộ trông quê mùa kỳ cục thật, nhưng đúng là cảm giác đi chơi có khác."

"Quê... à, a ha ha..." 

Nikaidou Haruki là một thần tượng của cả trường. Bình thường cô ấy chỉ im lặng để người khác vây quanh, hiếm khi chủ động khoe khoang chuyện gì. Thế nên khi cô ấy hào hứng khoe màn hình điện thoại, ai nấy đều không khỏi tò mò. 

(Cậu ấy cũng nói chuyện với người khác như thế cơ à.) Nhìn dáng vẻ phấn khích của Haruki, Hayato bỗng cảm thấy một chút khó chịu không tên dâng lên. 

"Nghe bảo là ảnh chụp với em gái thuở nhỏ đấy. Cuối tuần vừa rồi họ cùng đi mua quần áo."

"Hể, ra vậy."

"Kìa, phản ứng nhạt nhẽo thế Kirishima! Em gái thuở nhỏ của cậu ấy cũng là mỹ nhân cơ đấy, ĐÃ THẾ! Trong ảnh còn có cả dáng vẻ đời thường của Nikaidou-san nữa chứ! Trời ơi tớ cũng muốn xem!"

"V-Vậy à." 

Dù cậu bạn Mori đang ra sức thuyết phục đầy hào hứng, nhưng Hayato chỉ đáp lại hờ hững. Cậu chẳng cần ảnh cũng hình dung ra được Haruki với gu thời trang "kỳ lạ" đó, và "em gái thuở nhỏ" kia chẳng ai khác chính là đứa em gái ruột cậu nhìn từ lúc nó mới đẻ. 

Hayato chỉ biết cười khổ. Tuy nhiên, thấy Haruki vui vẻ kể về Himeko với mọi người, cậu cảm thấy bức tường vô hình mà cô ấy tự dựng lên bấy lâu nay đã phần nào sụp đổ. Đó là một sự thay đổi tốt. Có lẽ trận khóc đêm qua đã giúp Haruki tìm lại được sự cân bằng. 

Đây là điều tốt cho Haruki, Hayato thầm nghĩ khi bước về chỗ ngồi của mình. 

"Chào buổi sáng, Nikaidou-san."

"A, chào buổi sáng, Kirishima-kun."

"Sáng ra đã nổi tiếng quá nhỉ?"

"Kirishima-kun cũng muốn xem không? Ảnh của em gái thuở nhỏ của tớ đấy. Đây này, cậu thấy tớ chụp đẹp không?" 

Nói rồi Haruki nhiệt tình chìa màn hình điện thoại về phía cậu. Em gái thuở nhỏ của Haruki dĩ nhiên là Himeko. Với Hayato, việc xem ảnh đứa em gái mình đã qúa tầm thường đến mức chẳng có gì thú vị, và Haruki chắc chắn biết rõ điều đó.

Cộng thêm cảm giác bực bội lúc nãy, cậu tỏ thái độ lạnh nhạt. Thế nhưng Haruki vẫn kiên trì dí sát điện thoại vào mặt cậu. Với người ngoài, trông cô ấy như một người chị đang tự hào khoe đứa em gái yêu quý của mình. 

"Thôi, tớ không—— HẢẢẢẢẢ!?"

"Á!" 

Khoảnh khắc nhìn vào màn hình, Hayato vô thức giật phắt chiếc điện thoại từ tay Haruki. Tiếng kêu kinh ngạc đáng yêu của Haruki vang khắp lớp, khiến mọi người xung quanh đều tròn mắt nhìn hành động quá khích của cậu.

Lúc này Hayato chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm xem mọi người nghĩ gì về việc mình nhìn ảnh em gái của Haruki nữa, vì cậu đang bị sốc toàn tập. 

"N-Này, cậu... cái này... là cái gì thế hả!?"

"Sao nào, chụp đẹp đúng không? Đó là người bạn thuở nhỏ quan trọng của tớ đấy." 

Trên màn hình là bức ảnh selfie của Haruki trong chiếc áo sơ mi đồng phục của Hayato, Haruki trong ảnh đang gối đầu lên tay cậu, và đôi môi cô đang áp sát vào cổ cậu. Thậm chí trên ảnh còn có dòng chữ trêu chọc: 『Hayato đang ngủ cạnh tớ này』. Hóa ra vết muỗi đốt trên cổ cậu chính là do cái này mà ra. 

Haruki trước mặt cậu mỉm cười rạng rỡ. Nhưng đó không phải là nụ cười thanh tú, dịu dàng trước mặt mọi người, mà là nụ cười tinh nghịch đầy vẻ ác quỷ mà cậu đã quá quen thuộc từ ngày nhỏ. 

Bất chợt, trong đầu Hayato hiện lên bao nhiêu suy nghĩ. Cậu vẫn chưa biết 7 năm qua đã xảy ra chuyện gì. Có lẽ đó là những điều cô ấy chưa thể nói ra ngay lúc này. Nhưng cậu tin chắc rằng, khi khoảng trống này được lấp đầy, cô ấy sẽ kể cho cậu nghe. 

『Haruki, chúng ta sẽ mãi là bạn nhé!』 

Không cần phải vội vàng. Vì lời hứa nhỏ bé ngày ấy vẫn đang sống động trong tim họ. Dù vậy, lúc này đây, Hayato vẫn muốn hét lớn lên từ tận đáy lòng: 

"Ha... Haru... N-Nikaidou...!"

"Hì hì." 

Cái tên này chỉ lộ cái vẻ mắt đó cho mình tôi thấy, mà chưa bàn tới chuyện đó, cái bức ảnh này là hơi quá rồi đấy nhé! 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Muỗi 45kg :))