Chương 30: Khuôn mặt buồn bã
Vài phút sau, tại một phòng bệnh công cộng gần đó. Hayato đang đứng cúi đầu trước ông nội của Mitake Minamo để nhận lời xin lỗi.
"Thằng nhóc, ta xin lỗi. Như vậy là được rồi chứ gì?"
"Dạ không, cũng một phần do cháu..."
"Này ông Mitake. Xin lỗi hời hợt thế là Minamo-chan giận cho đấy nhé?"
"Đúng rồi đấy lão già Mitake, Minamo-chan mà không thèm nói chuyện với ông nữa thì đừng có trách bọn này không cảnh báo trước."
"Hừ... Xin lỗi! Được chưa! Thế nên tha lỗi cho ta đi, cái thằng nhóc kia."
"Dạ vâng, không sao đâu ạ..."
Nhưng dáng vẻ đó rõ ràng là không cam tâm tình nguyện, ông lão chỉ làm thế vì bị những người bạn cùng phòng bệnh thúc ép mà thôi. Sự bực bội vẫn còn hiện rõ mồn một trên gương mặt ông.
"Thôi nào ông Mitake. Mà này chàng trai trẻ, cháu là vị sư phụ gần đây hay dạy Minamo-chan về rau củ đấy phải không?"
"Sư... Sư phụ ấy ạ?"
"Nhờ có cháu mà dạo này Minamo-chan hay cười vui vẻ lắm, cảm ơn cháu nhé."
"Ngay cả lão già này nhìn khó tính vậy thôi nhưng sau lưng cũng thầm cảm ơn vị tiên sinh đó suốt đấy."
"Hừ!"
"Dạ, vâng... Cháu không dám ạ."
Ánh mắt ông nội Minamo nhìn Hayato vẫn sắc lẹm và tràn đầy thù địch. Quả là một ông lão cực kỳ khó gần.
Nhưng nhìn cách ông bị mọi người xung quanh trêu chọc, có vẻ ông chỉ trở nên đáng sợ như vậy khi liên quan đến cháu gái mình thôi.
Hayato cũng nhận ra Minamo rất được mọi người ở đây yêu quý. Chắc hẳn cô bé đã lui tới đây vô cùng thường xuyên.
"Thế thì thằng nhóc kia, nghe nói ngươi là học sinh mới chuyển trường đến... Tại sao người...?"
"Dạ?"
"Tại sao lại bắt chuyện với Minamo nhà ta hả?"
"Chuyện đó là..."
"Ta biết Minamo nhà ta rất đáng yêu. Có thể gọi là thiên thần không cánh cũng không sai. Ta không phải không hiểu cảm giác muốn bắt chuyện với một thiên thần như vậy. Nhưng nếu ngươi có ý định tán tỉnh hay trêu chọc con bé thì...."
"K-Không phải vậy đâu ạ!"
Một khí thế áp đảo đến bất thường. Chẳng để Hayato kịp định thần, chiếc gậy chống đã chĩa thẳng vào mặt cậu, khiến cậu phát ra một tiếng kêu có phần sợ hãi từ sâu trong cổ họng.
Một cảm giác rằng nếu trả lời sai sẽ bị đoạt mạng ngay lập tức, vì thế cậu không thể coi đây là một trò đùa, Hayato đành thốt ra những gì mình đang nghĩ trong đầu.
"D-Dạ, là vì cậu ấy rất giống một đứa trẻ hàng xóm nơi cháu ở trước đây! Cháu từng chăm sóc đứa bé một khoảng thời gian, cái điệu bộ luống cuống khi hoảng hốt của cậu ấy giống hệt đứa bé như đúc, nên cháu không thể bỏ mặc người đang gặp khó được ạ!"
"Hô, giống Minamo của ta sao? Đứa bé đó là người như thế nào?"
"Dạ, là một cô bé 8 tuổi, cũng có mái tóc xoăn tít y hệt ạ!"
"Vì thế nên ngươi mới bắt chuyện?"
"D-Dạ vâng!"
Ông nội Minamo lộ vẻ mặt hơi khó tin. Tuy nhiên, những bệnh nhân khác trong phòng lại gật gù: "Hiểu mà", "Con bé đúng là có mấy lúc lóng ngóng thật", "Nhìn chỉ muốn cho cái kẹo thôi".
Hayato chỉ biết cười trừ "A, aha...". Dẫu bảo là cô bé 8 tuổi, nhưng thực ra đối tượng cậu nhắc đến là một con cừu già, và nó đã bước sang tuổi xế chiều từ lâu rồi.
Đúng lúc đó, Minamo — người vừa đi thay nước cho bình hoa quay trở lại.
"Ông nội, hoa để ở đâu... Ơ kìa, ông nội! Ông đang làm gì Kirishima-san thế!?"
"M-Minamo, chuyện này là..."
"Ông nội! Cháu đã bảo đừng có làm mấy trò kỳ quặc với Kirishima-san mà! Bực mình thật, đã vậy chúng cháu đi về đây!"
"M-Minamo—!"
"A ha ha, lão già Mitake già rồi còn ghen tuông vớ vẩn."
"Chào Minamo-chan nhé~"
Vừa quay lại đã thấy ông nội đang chĩa gậy vào Hayato, Minamo hoảng hốt nắm chặt lấy tay cậu kéo ra khỏi phòng. Sức kéo của cô mạnh mẽ đến không ngờ so với dáng vẻ thường ngày, và cả tai lẫn gáy cô đều đỏ ửng vì xấu hổ.
Hiểu được cảm giác ngượng ngùng khi bị người thân làm loạn, Hayato cứ thế để mặc cô kéo đi.
Tuy nhiên, khi đã xuống đến sảnh tầng một, việc bị một cô gái nắm tay kéo đi bắt đầu khiến Hayato cảm thấy bối rối.
"Mitake-san, cái này thì... tay cậu..."
"Ơ... A! Tớ... tớ xin lỗi!"
"À, không sao không sao."
Nghĩ lại thì, trừ em gái cậuvà bạn thuở nhỏ Haruki ra, đây là lần đầu tiên cậu nắm tay một bạn khác giới. Ý thức được điều đó, mặt Hayato nóng bừng lên. Cậu vội tìm chuyện để lấp liếm sự ngượng ngùng.
"Ông... ông nội cậu yêu thương cháu gái mình thật nhỉ? Trông ông ấy cũng vô cùng khỏe mạnh nữa."
"À. Ừm, đúng vậy đấy..."
Đó chỉ là một câu nói bâng quơ. Và thực tế, Hayato đã thấy ông cụ rất sung sức. Nhưng đây là bệnh viện, và ông nội cô dù gì cũng là một bệnh nhân đang nằm viện nên chắc chắn sức khỏe ông cụ có vấn đề gì đó.
Khi nhận ra mình lỡ lời thì đã quá muộn. Gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ của Minamo bỗng chốc trầm xuống, lộ rõ vẻ buồn bã như sắp khóc đến nơi.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, cô lại nở nụ cười yếu ớt thường ngày, chính điều đó lại khiến lòng Hayato rối bời. Cậu thầm nguyền rủa sự bất cẩn và thiếu tinh tế của mình.
"Xin lỗi cậu nhé..."
"Không sao đâu, chuyện này không phải lỗi của Kirishima-san đâu... lỗi là tại ông nội tớ chứ ai nữa..."
“À ừm, chuyện đó thì... đúng là vậy thật nhỉ. Ha ha."
"Vâng."
Cả hai cùng cúi đầu xin lỗi nhau rồi cùng cười khổ. Nỗi buồn trên mặt cô dường như chỉ thoáng qua, khi nhìn thẳng vào mắt cô lúc này, Hayato cảm nhận được một sự kiên cường ẩn giấu. Chính vì thế, cậu càng bận tâm về vẻ mặt u sầu ban nãy.
(Vẻ mặt đó của Mitake-san...)
Cậu thấy nó thật giống, thật giống với cái ngày ấy, khi mẹ cậu đổ gục lúc cậu còn nhỏ. Vẻ mặt của Himeko lúc đó ngơ ngác như một đứa trẻ đi lạc, con bé đứng sững sờ không thể nói thành lời vì chẳng thể làm gì được.
Chính vì thế, Hayato thấy mình không thể bỏ mặc cô được.
"Vậy Kirishima-san, tớ xin phép về trước nhé."
"À, Mitake-san!"
"Hửm?"
"Ờ thì... bồn hoa! Sau này tớ lại ghé thăm bồn hoa nữa có được không...?"
"Pyahh?"
Đó có lẽ là một lời đề nghị nằm ngoài dự tính của Minamo. Cô chớp đôi mắt to tròn ngơ ngác một hồi, rồi như hiểu ra điều gì đó, gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên.
“Tất nhiên rồi!"
"Ừm, nhờ cậu giúp đỡ nhé."
Trước nụ cười đó của Minamo, Hayato chỉ biết đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. Cậu tự ý thức được rằng lời đề nghị này của mình có chút gì đó ích kỷ.
Nói rồi, cậu rảo bước rời khỏi bệnh viện. Ngay khi bước ra ngoài, một luồng gió mạnh thổi tới, cuốn sạch mùi thuốc khử trùng vương vấn. Trên bầu trời đầu hạ, những đám mây tích đang cuồn cuộn dâng cao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
