Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 31: Tớ bị Hime-chan lừa rồi sao?

Chương 31: Tớ bị Hime-chan lừa rồi sao?

Himeko đi chơi về đến nhà lúc gần 7 giờ tối, khi mặt trời đã bắt đầu khuất dạng. 

"Em về rồi đây!"

"Mừng em đã về. Ơ, Haruki không đi cùng em à?"

"Hôm nay chị ấy mệt lả rồi, không còn sức để qua đây ăn nữa đâu, nên bảo là sẽ tự túc ở nhà."

"Đến cả Haruki mà cũng có lúc cạn kiệt thể lực sao...? Rốt cuộc hai chị em đã làm cái gì vậy...?"

"Thì đi mua sắm bình thường thôi mà?" 

Hayato nhìn em gái bằng ánh mắt nghi ngại, nhưng gương mặt Himeko lại rạng rỡ và tràn đầy vẻ thỏa mãn. Cô bé hít hà cái mũi, kiểm tra thực đơn tối nay. 

"Hôm nay có cà ri ạ?"

"Ừ, anh nấu cho cả phần tối mai nữa."

"Hì hì, xong thì gọi em nhé."

"Biết rồi." 

Trở về phòng, Himeko vứt túi xách sang một bên rồi đổ ập xuống giường. Cô bé ôm lấy gối, lăn qua lăn lại với nụ cười tủm tỉm, đắm mình trong dư vị của ngày hôm nay. 

Thành phố nơi lần đầu cô bé đi chơi sau khi chuyển đến thực sự là một nơi đầy chấn động đối với Himeko. 

Khác với Tsukinose quê mùa, ở đây có những đoàn tàu dài dằng dặc, những nhà ga phức tạp như mê cung khiến người ta dễ dàng lạc lối.

Phóng tầm mắt ra xa, đập vào mắt không phải là những chiếc xe tải chở đầy rau quả mà là đủ loại xe cộ đa dạng. Và cả những tòa cao ốc vươn thẳng lên trời chứ không phải những ngôi nhà gỗ dàn hàng ngang. 

Đúng là hình ảnh đô thị mà Himeko luôn hằng ao ước, nên tinh thần cô bé đã hưng phấn tột độ ngay từ sáng sớm. 

"Oa, tuyệt thật... Phải bắt đầu đi từ đâu bây giờ..."

"Hì hì, giờ cứ đi dọc theo phố chính, ghé từng cửa hàng một, rồi xem trung tâm thương mại ở cuối đường, sau đó đi vòng ra phía ngoài là hiệu quả nhất, không bị thừa hay thiếu nơi thú vị nào đâu!"

"Haru-chan, hôm qua chị còn do dự thế mà giờ hăng hái quá nhỉ?"

"Thì dĩ nhiên rồi, đã quyết làm là phải làm cho tới bến chứ! Có thế thì mới làm cho Hayato kinh ngạc được, đúng không?"

"Ừm, đúng thế thật." 

Người có tinh thần còn hăng hái hơn cả Himeko chính là Haruki. Nụ cười tinh nghịch kết hợp với bộ áo tunic thanh nhã và quần short năng động, quả là một phong cách vừa thục nữ vừa cá tính tạo nên một sự tương phản khiến người ta phải rung động. 

Tiện thể nói luôn, đây là bộ đồ do Himeko đạo diễn, và chiếc áo tunic đó thực chất là đồ của cô bé. Nhìn Haruki như vậy, Himeko lại thầm nghĩ: 

(Dốc toàn lực vì anh hai sao...?) 

Một bộ đồ đậm chất con gái để làm anh hai bối rối, chắc chắn sẽ cực kì thú vị đây. 

Đó là lời thì thầm của Himeko vào tai Haruki tối qua. Đúng là Himeko đã khích tướng với mục tiêu là để trêu chọc Hayato, nên phản ứng này của Haruki cũng là đương nhiên. 

Thế nhưng nhìn Haruki lúc này, Himeko bỗng thấy một chút gì đó nhen nhóm như là ghen tị, cô bé vội vỗ vào mặt để xua đi ý nghĩ đó. 

"Ồ, khí thế đấy Hime-chan!"

"Được rồi, chúng ta phải đi càn quét sạch sành sanh mới thôi!"

"Tiến lên nào!" 

Thế là hai cô gái phấn khích rảo bước qua đủ loại cửa hàng để chọn lọc. Thỉnh thoảng, Haruki lại bị thu hút bởi các tiệm game, cửa hàng mô hình gundamhay khu máy gắp thú như một thói quen. Giữa chuyến đi họ còn ghé vào một tiệm bánh trái cây nổi tiếng trên mạng, đánh chén sạch hai ly parfait* trái cây khổng lồ to bằng mặt mình rồi thỏa sức buôn chuyện. 

Dù lộ trình mua sắm diễn ra khá suôn sẻ, nhưng sai số duy nhất là hai người cứ muốn phối đồ từ tiệm này sang tiệm nọ, thành ra cứ đi tới đi lui nhiều lần.

Kết quả là tốn nhiều thời gian hơn dự kiến. Haruki — người hăng hái nhất đã hoàn toàn "hết pin" trên chuyến tàu về nhà, cô nàng gục đầu lên vai Himeko mà ngủ thiếp đi. Nhìn dáng vẻ không chút phòng bị đó của Haruki, khóe môi Himeko bất giác mỉm cười. 

(Hôm nay vui thật đấy... Ơ?) 

Đang mải đắm chìm trong dư vị ngày hôm nay, tiếng thông báo điện thoại kéo cô bé về thực tại. Trên màn hình là tin nhắn từ Saki, người bạn thân nhất cảu cô ở Tsukinose. 

『Hôm nay cậu làm gì thế~? Tớ rảnh quá nên cứ ngồi xem đi xem lại mấy cái video phong cảnh tàu hỏa khắp thế giới này.』

『Trời ạ, tụi mình lớp 9 rồi đấy? Mau học bai để chuẩn bị thi đi chứ.』 

『Mọi chuyện nằm ngoài dự tính của tớ. Tớ định ngồi vào bàn học là tay nó cứ tự sờ vào điện thoại rồi lướt đến mấy cái video đó ấy.』 

『Mà thôi, hôm nay tớ cũng đi mua sắm cả ngày đây.』 

『Thế à~ Cậu mua gì vậy?』 

『Cũng không hẳn là mua, chủ yếu là đi chọn đồ thôi... À đúng rồi, cậu còn nhớ Haru-chan ngày xưa hay đi cùng anh hai tớ không?』 

『Ơ, ừm... Hình như theo lời anh trai cậu thì đó là người đã tiến hóa từ khỉ lên thành tinh tinh đúng không?』 

『Chuẩn luôn. Tớ vừa đi chọn đồ cho Haru-chan đấy... Chờ tí nhé.』 

Nói rồi, Himeko chọn ra vài tấm hình tâm đắc nhất trong đống ảnh chụp ngày hôm nay để gửi đi. Từ phong cách giản dị năng động, phong cách trưởng thành hơi người lớn, cho đến phong cách thiếu nữ ngọt ngào cực kỳ đốn tim phái nam — tất cả đều rất hợp với Haruki và làm nổi bật sức hút của cô. 

Himeko cũng tự thấy mình lên hình khá ổn, đồng thời cô bé cũng muốn khoe sự lột xác thành mỹ nhân của người bạn thuở nhỏ để làm Saki ngạc nhiên. Với Himeko, đây chỉ là một bất ngờ nho nhỏ để góp vui câu chuyện. 

"!?" 

Thế nên, ngay khi hình vừa gửi đi, điện thoại lập tức đổ chuông gọi đến khiến Himeko hoàn toàn không kịp trở tay. 

"À, Saki-chan?"

『Ai thế này? cái con mụ đó là ai?』 

"Hả, Saki-chan!? Ai là ai cơ, là Haru-chan mà!?" 

『Ra là vậy à... Hừm, đúng là một mỹ nhân tuyệt trần nhỉ?』

"Ừ-Ừm, mỹ nhân đúng chứ?" 

Đó là một giọng nói lạnh thấu xương mà Himeko chưa từng được nghe từ cô bạn vốn luôn hiền lành và thong thả của mình.

Cứ như có một áp lực vô hình nào đó tỏa ra, bản năng mách bảo cô không được buông thả. Lúc này Himeko vô thức ngồi thẳng lưng, chính tư thế trên giường. 

『Tớ bị Hime-chan lừa rồi sao? Tớ nghe bảo là tinh tinh cơ mà?』 

"Ơ? Ừm thì cái đó cũng đúng mà? Bên trong vẫn y hệt ngày xưa, trước mặt anh hai mà vẫn hớ hênh, thô lỗ y như tinh tinh vậy, thật đấy."

『Y như... ngày xưa á!?』

"S-Saki-chan!?" 

Himeko hoàn toàn hoang mang. Đây là lần đầu tiên cô thấy Saki hiền hậu lại mất bình tĩnh đến thế, mà cô cũng chẳng hiểu nguyên nhân do đâu. 

Đầu dây bên kia bắt đầu vang lên những tiếng lạnh sống lưng:

『Chọn trường cấp ba nào đây ta?』 

『Hè này tớ nhất định phải chọn trường trên đó』 

『Nam sinh cấp ba thành phố toàn là lũ khốn nạn thôi...』 

Những lời nghe như nguyền rủa đó khiến Himeko chỉ biết luống cuống không biết làm sao. 

"Này Himeko, cơm xong rồi đấy!" 

Tiếng gọi của Hayato lúc này đúng là cứu tinh từ trời cao. 

"G-Giờ tớ phải đi ăn cơm rồi, anh hai gọi, chào cậu nhé Saki-chan!"

『A, Hime-chan...!?』 

"Nghe rồi anh hai, em ra ngay đây!" 

Himeko thầm xin lỗi trong lòng rồi vội vàng thoát khỏi cuộc gọi để ra ngoài.

Cho đến tận lúc ngồi vào bàn ăn, cô bé vẫn nghiêng đầu thắc mắc, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!