Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 6

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 1

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 6

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 1

WN - Vol 1 - Chương 36: Đêm nay cậu hãy ở lại đây đi

Chương 36: Đêm nay cậu hãy ở lại đây đi

"Đùa thôi mà!" 

Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí nặng nề lúc nãy, Haruki cất tiếng cười rạng rỡ. 

"Vậy sao...?" 

Hayato chỉ có thể thốt ra những lời đó một cách khó nhọc. Có lẽ vì đã trút bỏ được sự căng thẳng nên lực nắm ở bàn tay đang đan vào nhau cũng nới lỏng dần. 

"Hừm, mà nãy giờ mình đi bộ cũng khá xa rồi đấy chứ. Khu này tớ mới chỉ nhìn thấy qua cửa sổ tàu hỏa chứ chưa đi bộ bao giờ... Cứ như là đi thám hiểm ấy nhỉ."

"Tớ thì là lần đầu tiên thấy luôn... Cơ mà, đường này có đúng không đấy?"

"Haha, nếu lạc thì cứ xem bản đồ là được mà. Cậu có tải cái ứng dụng đó chưa đấy?"

"Ừ thì có, nhưng mà nhé, nhìn nó giống mê cung hơn là bản đồ đấy."

"So với Tsukinose thì đúng là... Ồ, cậu nhìn cái cửa tiệm kia xem!?"

"Tiệm bánh mì 'Đừng dừng lại nhé' à!? Bánh gối Alaya-shiki 2 cân giá 980 yên, họ thật sự bán với mức giá đó à? Ai mà thèm mua chứ!" 

Và thế là theo dòng câu chuyện, họ dần tìm lại được nhịp điệu thường ngày. Giống như ngày xưa cùng nhau vào rừng tìm căn cứ địa, giờ đây giữa những tòa nhà chọc trời, họ lại tìm thấy niềm vui từ những biển hiệu hay cửa hàng kỳ lạ. Câu chuyện phiếm cứ thế nảy nở. Mọi thứ dường như đã trở lại như cũ. 

Thế nhưng, rõ ràng đó chỉ là sự lấp liếm của Haruki. Cô không muốn Hayato đào sâu thêm vào khoảnh khắc yếu lòng vừa rồi.

Đó là một bức tường mang tên “phép lịch sự” — thứ được tạo ra bởi khoảng trống 7 năm giữa hai người. Nhìn Haruki bên cạnh vẫn cười nói như không có gì, lòng Hayato lại càng thêm rối bời. 

Họ vừa đi vừa nói chuyện bao lâu rồi nhỉ? Chẳng mấy chốc, cả hai đã về đến nhà ga gần nhà nhất. 

"A, về đến ga của tụi mình rồi này."

"Ừ."

"Hừm, giờ ăn tối thì hơi sớm nhỉ? Bộ đồ này cái gấu váy cứ làm tớ bận tâm mãi, hay là tớ về nhà một lát rồi..."

"Không được!"

"Hayato? Tớ chỉ định về nhà thay đồ thôi mà... không sao đâu, đồ mặc thường ngày tớ cũng được Hime-chan chọn cho rồi nên—"

"Không được."

"Ơ... này..."

"Không là không." 

Hayato lại trở nên áp đặt, cậu chẳng thèm nghe Haruki giải thích. Cậu mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác pha chút ngán ngẩm của Haruki, cứ thế lôi tuột cô đi.

Đó là sự cứng đầu của Hayato. Hành động này chẳng dựa trên một lý lẽ logic nào cả. Vì vậy, cậu đành nặn ra một lý do bao biện một cách khổ sở: 

"Chỉ là... tớ vẫn chưa chơi với Haruki đủ."

"R-Ra là vậy sao." 

Tóm lại, cậu không muốn để Haruki trở về căn nhà đó một mình. Cậu cứ thế dắt cô thẳng về nhà mình mà không ngoảnh lại. Trong lời nói đó cũng có một phần là sự thật. 

Hayato hoàn toàn không tự ý thức được mình vừa nói ra một câu đáng xấu hổ đến mức nào, và cậu cũng chẳng để ý đến biểu cảm trên gương mặt Haruki đang đi phía sau. 

◇◇◇ 

Trời vẫn chưa tối hẳn, nắng hè vẫn còn gắt dù đã gần 4 giờ chiều. Một khoảng thời gian lửng lơ khó tả. Khi buổi chiều dần trôi về cuối, việc người ta muốn thả lỏng và nghỉ ngơi cũng là điều tự nhiên. 

"A."

"Himeko..." 

Đón chào Hayato và Haruki là Himeko, cô bé quay lại nhìn hai người với cái cổ phát ra tiếng "kèn kẹt" như máy móc khô dầu. Gương mặt Himeko lộ vẻ tội lỗi, tay vẫn cầm chiếc vòng điều khiển , trên tivi là hình ảnh một trò chơi vận động.

Dù vậy, trên bàn vẫn bày biện vở và sách bài tập, cho thấy cô bé vẫn có tinh thần của việc học hành. 

"C-Cơ bắp chính là... người bạn đồng hành suốt đời đấy anh hai ạ."

Himeko đưa ra lời bào chữa vụng về bằng một câu khẩu hiệu trong trò chơi. Hayato nhìn em gái bằng ánh mắt ngán ngẩm. 

"Kiến thức và học tập cũng vậy đấy."

"À thì... thì tại em thấy cứ học mãi cũng cần nghỉ ngơi, với lại lười vận động là không tốt nên mới..."

"Thật là..." 

Dù Himeko có học thật, nhưng rõ ràng cô bé đã bị bắt quả tang vào một thời điểm không thể xui xẻo hơn.

Hai anh em nhà Kirishima nhìn nhau với vẻ mặt kỳ cục. Haruki chứng kiến cảnh tượng đó, cộng thêm sự tương phản với bầu không khí nặng nề lúc nãy, bỗng thấy buồn cười đến mức run cả vai. 

"A ha ha, Hime-chan năm nay thi lên cấp ba nhỉ? Ừm ừm, đúng là cần phải nghỉ ngơi thật."

"Đ-Đúng là thế mà! Em đã học hành rất chăm chỉ nãy giờ đấy chứ!"

"Cái trò đó là vận động toàn thân đúng không? Chị cũng thấy hứng thú đấy. Lát nữa chị sẽ kèm em học, nên giờ cả ba chúng mình cùng chơi đi!"

"Haru-chan đúng là hiểu ý em nhất! Nhỉ, anh hai?"

"Hết nói nổi luôn." 

Nhờ cuộc đối thoại với Himeko, bầu không khí căng thẳng bao trùm lên Hayato và Haruki nãy giờ đã tan biến hoàn toàn.

Haruki, và cả Hayato nữa, bắt đầu hăng hái lao vào trò chơi. Vì mỗi lượt chỉ có một người chơi nên việc vận động mạnh khiến ba người thay phiên nhau là hợp lý nhất. 

Người chờ đến lượt thì đứng ngoài hò hét, cổ vũ, tạo nên không khí vô cùng náo nhiệt. Đặc biệt, Haruki là người hào hứng nhất. 

"Lên nào! Hây! Tiếp này!"

Vừa hô khẩu hiệu, cô vừa cử động toàn thân với biên độ cực lớn. Tuy nhìn có vẻ hơi thừa thãi nhưng cô lại ghi điểm rất chuẩn xác, các động tác trông cũng rất bắt mắt.

Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn về phía Hayato và Himeko với vẻ đắc thắng. Rõ ràng là cô đang cố tình biểu diễn khả năng vận động như một con khỉ năng động. 

Thế nhưng, trang phục hôm nay của Haruki là chiếc váy mùa hè trắng tinh khôi, để lộ khá nhiều phần da thịt ở vai và đùi. Khi vận động mạnh, những phần không nên nhìn cứ thế lấp ló hiện ra. Bản thân cô nàng có lẽ cũng không hề nhận ra điều đó. 

"Hừm hừm, Haru-chan cứ lộ ra thế này trông gợi cảm ra phết đấy chứ, ehehe."

"Himeko, em nói năng như mấy ông chú vậy."

"Đâu có, thế anh hai thấy sao? Haru-chan mặc bộ này thế nào?"

"Nhìn thì... cũng đáng yêu đấy chứ? ...Mà, dù sao cũng là Haruki nên là bình thường thôi."

"Ồ ồ, ra là thế, ra là thế."

"C-Cái gì chứ" 

Dưới con mắt khách quan, Hayato thấy Haruki đúng là một mỹ nhân. Cậu cũng có lúc thấy bối rối, nhất là khi cô đang phơi bày dáng vẻ đầy khiêu khích như hiện tại. 

 Nhưng cậu tự nhủ mình đang nhìn cô với cái nhìn yêu thương giống như nhìn Himeko vậy. Chắc chắn là thế. Hayato cố gắng dời tầm mắt đi chỗ khác để không nhìn trực diện vào Haruki. 

"Thế nào! Thấy chưa!? Giờ tớ là người có điểm cao nhất đấy nhé!"

"Á! Khá lắm, lượt tới nhất định em sẽ đánh bại chị..."

"Chơi vừa thôi nhé, mai mà bị đau cơ là anh không biết đâu đấy."

Himeko bị Haruki khích tướng khiến bầu không khí càng thêm bùng nổ. 

Bữa tối là món cà ri cùng thịt heo cốt lết. Hayato đã tỉ mỉ khía gân và mỡ của thịt lợn, tẩm ướp kỹ với muối tiêu và gừng nạo. 

Cậu chiên thịt từ từ ở nhiệt độ thấp rồi mới tăng nhiệt ở phút cuối để lớp vỏ giòn rụm còn bên trong vẫn mọng nước, đó chính là bí quyết riêng của Hayato.

Món thịt chiên này cực kỳ hợp với phần cà ri rau củ mùa hè còn dư từ hôm qua. Kết quả là Haruki và Himeko đánh chén sạch sành sanh đến mức sau đó lại than thở: "Béo chết mất!". 

Vì ăn quá nhiều nên Himeko định quay lại chơi game vận động tiếp, nhưng dĩ nhiên là không được phép. Cô bé phải ngồi vào bàn học dưới sự chỉ dẫn của Haruki như đã hứa. 

"Chỗ này em chỉ cần thay kết quả của phương trình trước vào Y là được."

"A, giải được rồi! Haru-chan giỏi quá, dạy cũng dễ hiểu nữa!"

"Hì hì, dù sao chị cũng mang tiếng là học sinh ưu tú mà lị." 

Có lẽ nhờ Haruki dạy tốt nên việc học của Himeko tiến triển rất nhanh. Hayato vừa rửa bát vừa nhìn hai người họ, rồi lại nhìn vào cuốn hướng dẫn sử dụng của chiếc điện thoại mới mua, thầm nghĩ về những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Nếu chỉ nhìn vào bầu không khí lúc này, có thể nói họ đã quay lại với cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, rõ ràng hôm nay đã có quá nhiều biến cố. 

(Mình không thể vờ như chưa nhìn thấy gì được.)

Gương mặt của Haruki lúc đó thực sự đã để lại ấn tượng quá mạnh mẽ trong lòng cậu. 

"Ừm, cũng muộn rồi nhỉ. Chị phải về nhà thôi."

"A, đã hơn 9 giờ rồi cơ à. Anh hai, ra tiễn chị ấy về đi."

"Biết rồi" 

Có thứ gì đó vẫn đang vướng mắc trong lòng Hayato. Dù đã cưỡng ép kéo cô qua đây, nhưng cậu vẫn chưa nói được những lời cần nói, quả là một cảm giác bứt rứt khó tả. Chẳng biết phải làm gì, Hayato cứ thế theo chân Haruki ra đến tận cửa theo lời Himeko. 

"Oa, mưa to quá!"

"Mưa như trút nước vậy." 

Vừa mở cửa ra, một tiếng rào rào như nện vào màng nhĩ đón chào họ. Ở trong nhà không nhận ra, nhưng bên ngoài đang mưa rất dữ dội.

Trời mưa như trút nước, đến mức người ta phải nghi ngờ liệu một chiếc ô có tác dụng gì không. Nếu đi bộ dưới cơn mưa này, bộ váy mùa hè mới diện chắc chắn sẽ hỏng bét. 

"Đành chịu vậy, cho tớ mượn ô nhé?"

"Ừ, à..." 

Hayato đưa ô cho cô một cách máy móc, cả hai đi dọc hành lang chung rồi xuống thang máy ra đến sảnh tòa nhà. 

"…"

"…" 

Họ im lặng. Bầu không khí vui vẻ khi nãy ở nhà Hayato biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự nghiêm trọng bao trùm.

Chẳng ai tìm ra được chủ đề gì để nói, cảm giác buồn bã như lúc lễ hội vừa tàn. Sự im lặng kéo dài cho đến khi Haruki chuẩn bị lao ra màn mưa ngoài kia. 

"A ha ha, chắc không cần ô cũng được đâu, trả cậu này. Tớ sẽ chạy thật nhanh!"

"Đứng lại đã!"

"Hả?" 

Trước khi kịp nhận thức, Hayato đã nắm chặt lấy cánh tay Haruki khi cô định lao đi. Một nhịp sau, tiếng mưa đập vào mái hiên sảnh dội lại dữ dội. Gương mặt Hayato lúc này nghiêm túc hơn bao giờ hết. 

"Đừng về. Đêm nay cậu hãy ở lại đây đi."

"Hả...?" 

Trước lời đề nghị đột ngột ấy, gương mặt Haruki bỗng đông cứng lại. Nhưng tiếng thắc mắc của cô đã bị tiếng mưa rơi tầm tã giữa đêm khuya, tiếng nước đập vào lòng đường và mái nhà vùi lấp hoàn toàn. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!