Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

WN - Vol 1 - Chương 29: Hiểu lầm

Chương 29: Hiểu lầm

Bó hoa đó trông không giống một bó hoa thông thường mà được kết lại tròn trịa, nén chặt và nhỏ gọn, gọi bó hoa đó là một bó hoa cầm tay thì đúng hơn. 

Lấy hoa đực của cây bí ngòi làm trung tâm, những bông hoa nhỏ màu trắng, vàng, tím của cà tím và cà chua được đan cài xung quanh theo kỹ thuật kết vòng hoa, tạo nên một tổng thể vô cùng sinh động và đầy sự tỉ mỉ. 

Dù là một kẻ mù tịt về hoa hòe như Hayato, cậu vẫn nhận ra đây là một tác phẩm cực kỳ kỳ công. Và trên hết là... 

"Dễ thương thật đấy."

“Hả...!?"

"Nhiều loài hoa tụ lại một chỗ trông tổng thể bó hoa nhìn nhộn nhịp hẳn. Ha ha, hóa ra hoa của các loại rau khi nhìn thế này lại mang đến ấn tượng hoàn toàn khác nhỉ?" 

"À, ừ-ừm, là do lúc tỉa cành ấy, tớ đã nghĩ nếu kết những bông bị cắt bỏ lại thế này thì..." 

 "Ra vậy, Mitake-san giỏi thật đấy."

"…!" 

Hayato thành thực cảm thán kỹ thuật của Mitake, nhưng tại sao lại là hoa rau? Tại sao Mitake lại ở đây? Có rất nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu cậu. 

Thế nhưng, vẻ sống động của bó hoa rau đó đã thổi bay mọi thắc mắc trong lòng Hayato. Cậu nhìn Mitake Minamo — người đã tạo ra nó bằng ánh mắt ngưỡng mộ như nhìn một người sư phụ. 

"À... thì..." 

Mitake Minamo hoàn toàn rơi vào trạng thái bối rối. Vừa bị dính đòn tập kích bằng từ ‘dễ thương", lại còn bị một bạn khác giới nhìn bằng ánh mắt như thế, đầu óc cô nàng trở nên trắng xóa. Cô chỉ còn biết thút thít, biến thành một sinh vật nhỏ chỉ biết phát ra mấy tiếng kêu dễ thương. 

(Hửm... đúng là giống thật đấy.) 

Hayato cảm thấy dáng vẻ này quả thực rất giống con cừu của ông cụ Gen ở Tsukinose, nó hễ cứ giật mình là chỉ biết kêu "be be". Cậu cố kìm nén tiếng cười để không làm Mitake bối rối. 

Nghĩ rằng mình đang bị cười nhạo, mặt Mitake Minamo lại càng đỏ rực lên, cô ngượng ngùng cựa quậy. Và rồi, một vật thể lạ bay vút về phía Hayato với tốc độ cực nhanh. 

"Oái!"

"Á!" 

Hayato đưa tay chụp gọn vật đó, hóa ra là một chai Coca-cola. 

Cậu chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khi đang ngơ ngác nhìn quanh tìm hung thủ thì cậu thấy một ông lão trong bộ đồ bệnh nhân, mặt đỏ gay như tôm luộc, vẫn giữ nguyên tư thế ném bóng chày và đôi vai đang run lên bần bật. 

"T-T-T-Thằng nhóc kia! Ngươi dám làm gì Minamo của ta hảaaa!?"

"Ông nội!"

"Hả... cái gì cơ?!" 

Nhìn bó hoa rau trên tay Mitake Minamo rồi lại nhìn ông lão trong bộ đồ bệnh nhân, Hayato lập tức xâu chuỗi các dữ kiện và lờ mờ hiểu ra tình hình. 

"Này thằng ranh kia, đứng lại đó cho ta. Ngươi dám làm Minamo khóc... rốt cuộc ngươi đã làm trò với cháu gái ta hả?! Không lẽ... Trả lời mau, nếu không ta sẽ không nương tay đâu!"

"Dạ không, cháu chỉ là... xin ông bình tĩnh đã..."

"Chờ đã ông nội ơi, không phải như ông nghĩ đâu!" 

Chẳng biết đã hiểu lầm chuyện gì, ông lão vung chiếc gậy hỗ trợ đi bộ lên. Gương mặt ông lão đỏ bừng y hệt cô cháu gái, khiến Hayato — người lúc này đã lấy lại sự bình tĩnh thầm nghĩ: "À, chắc là do di truyền rồi". 

Tuy nhiên, khí thế và ánh mắt sắc như dao của ông lão khiến Hayato cảm thấy còn đáng sợ và quyết liệt hơn cả những tay thợ săn lão luyện trong hội săn bắn ở quê.

Thực tế, những đường gậy ông vung ra mãnh liệt đến mức không ai nghĩ đó là sức lực của một người già. 

"Dám đụng vào cháu gái ta này!"

"Đau! Đau quá!"

"Ô-Ông nội ơiiii!" 

Thế là, để giải quyết được cái hiểu lầm tai hại này, Hayato đã phải tốn không ít công sức và danh dự. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!