Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 32: Myaa?

Chương 32: Myaa?

Sáng chủ nhật, hôm này là ngày Hayato và Haruki đi chọn điện thoại. Himeko, người đã chiếm lĩnh chiếc tivi phòng khách từ sáng sớm, nhìn thấy ông anh trai chuẩn bị lên phố mà không khỏi lộ vẻ sầu não. 

"Anh hai, thời buổi này mà còn đội mũ nan đi lên phố là không ổn đâu đấy."

"Ơ, thế à? Anh sợ bị say nắng thôi..."

"Ở đây toàn nhà cao tầng nên bóng râm đầy ra, quán xá nghỉ ngơi mát mẻ cũng thiếu gì... Có phải cái vùng Tsukinose chẳng có gì che đầu đâu mà anh lo?"

"R-Ra vậy..." 

Áo phông trơn phối với quần jeans. Đến đây thì ổn, một bộ đồ an toàn không có gì để chê. Nhưng phối thêm cái mũ nan thì trông chẳng khác gì chuẩn bị ra đồng phụ việc khiến Himeko không thể không lên tiếng. Nghĩ về ông anh mình, cô bé chỉ biết ôm đầu ngán ngẩm. 

"Mà tại sao nhất quyết phải hẹn gặp ở đó nhỉ? Nhà ngay gần nhau thì hai đứa bọn anh cùng đi có phải hơn không?" 

"Hả!?" 

Nghe câu đó, Himeko xác nhận luôn: "Thôi xong, ông anh này chẳng hiểu cái mô tê gì cả!". Cô bé nhấn tạm dừng chương trình đang xem, quay sang đối mặt với Hayato khiến cậu cũng phải nao núng. 

"Nghe này anh hai. Hôm qua em đã cùng Haru-chan đi mua đồ."

"Ờ, thì đúng là thế."

"Nghĩa là, hôm nay là lần đầu tiên chị ấy cho anh thấy dáng vẻ đó. Vậy thì phải chuẩn bị một sân khấu ra mắt thật tử tế chứ. Gặp nhau trước cửa nhà thì còn gì là bất ngờ nữa? Anh hiểu chưa hử?"

"Ừm... chuyện đó quan trọng thế cơ à?"

"Quan trọng đến thế đấy." 

Nhìn bản mặt vẫn còn lơ ngơ của Hayato, Himeko thở dài thườn thượt.

(Bảo anh hai hiểu tâm hồn thiếu nữ thì đúng là quá sức thật... Mà cả Haru-chan cũng thế nữa chứ...) 

Cô bé nghĩ về ông anh và người bạn thuở nhỏ của mình, lại thở dài một cái nữa rồi quay lại với màn hình tivi. 

"À anh hai, đừng quên đống giấy tờ trên bàn đấy."

"Cái này là... Giấy đồng ý của người giám hộ với tài khoản của bố à?"

"Vâng, em tải xuống rồi đóng dấu sẵn rồi. Anh dùng cùng nhà mạng với em cho tiện nhé?"

"Nhà mạng gì cơ?"

"Là cái dùng để kết nối internet ấy. Trời ạ, đến cái đó mà anh cũng không biết sao?"

"Xin lỗi nhé. Làm phiền em qu—... Ê, cái đó!?"

"Ồ!" 

Bất chợt, một tiếng kêu lạ phát ra từ miệng Hayato. Ánh mắt cậu dán chặt vào tivi. Himeko cũng phát ra âm thanh tương tự. Cả hai đứng hình. 

Trên tivi, bộ phim đang đến hồi cao trào. Đó là cảnh một cặp đôi ngoại tình đang ôm ấp nhau trên giường thì người vợ cầm dao xông thẳng vào phòng.

Một phân cảnh cực kỳ nặng đô. Bảo sao Hayato không thể không bất ngờ, còn Himeko thì ngượng chín mặt, đứng sững như tượng vì bối rối. 

"Ờ... thì... cái đó... dạo này mấy thể loại phim kiểu này đang hot à?"

"L-Là phim '10 năm cô độc' ạ, các bạn trong lớp bảo hay lắm! Thì tại... cô diễn viên này giỏi lắm ấy! Ngoài đời cô ấy cũng dính nhiều tin đồn như ly hôn hai lần rồi đa tình các kiểu, nhưng chính vì thế mà diễn xuất mới nhập tâm, rồi thì..."

"Himeko."

"Vâng, em biết rồi mà, em sẽ xem có chừng mực và tập trung học để thi ạ." 

Lần này đến lượt Himeko bị Hayato nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn. 

◇◇◇ 

Điểm hẹn là nhà ga nơi có cửa hàng điện thoại. Mất khoảng 20 phút đi tàu tốc hành qua 3 trạm. Đây chính là khu trung tâm sầm uất với nhà ga quy mô lớn nhất vùng mà hôm qua Himeko và Haruki đã ghé tới. 

"Ư... Cửa Đông là cái chỗ nào cơ chứ...?"

Đó là một nhà ga như mê cung, nơi nhiều tuyến tàu tư nhân giao cắt, tầng trên tầng dưới đan xen hỗn loạn. Hôm qua đi bệnh viện Hayato đã thấy ngợp, nhưng cái sự phức tạp này khiến cậu chuyển từ ngạc nhiên sang lo lắng. 

"Chết tiệt, muộn giờ mất! Thế này lại nợ Haruki thêm một lần rồi!"

Dù đã rời nhà sớm để trừ hao 10 phút, nhưng Hayato vẫn không thể di chuyển như ý trong nhà ga, cậu đi lòng vòng như một đứa trẻ lạc.

Sự sốt ruột dâng cao. Cậu muốn đến chỗ Haruki càng nhanh càng tốt, nhưng đôi chân lại không nghe lời. Mặt khác, cậu chợt nghĩ nếu lúc này có Haruki ở bên cạnh thì chắc việc lạc đường này cũng sẽ vui lắm, rồi lại thấy hối tiếc. 

Cậu thực sự muốn gặp Haruki ngay lập tức. Khi đến được gần bức tượng hình con chim ở điểm hẹn, cậu đã muộn tận 5 phút.

Ngày chủ nhật người đông như kiến, việc tìm đúng Haruki giữa biển người thật chẳng dễ dàng. Lúc này, Hayato mới thực sự thấm thía sự cần thiết của một chiếc điện thoại. 

(Gay go rồi...)

Trong lúc đang bế tắc, Hayato định giơ tay lên gọi lớn — chấp nhận bị Haruki mắng sau — thì chuyện đó xảy ra. 

"Anh đây rồi!"

"Hả...?" 

Bất thình lình, một cô gái ôm chầm lấy cánh tay cậu rồi kéo đi. Phía sau cô là hai gã thanh niên trông có vẻ gà mấy gã bám đuôi đang đuổi theo. Rõ ràng là một vụ gạ gẫm. 

"Gì vậy, hóa ra có bạn trai thật à?"

"Đi với cái loại đến muộn thế này làm gì, đi với tụi này vui hơn này em ơi." 

Cô gái đó là một mỹ nhân cực kỳ nổi bật. Chiếc váy trắng tinh khôi với phần dây áo tinh tế và gấu váy xếp nếp, mái tóc đen dài được tết kiểu half-up mềm mại.

Trông cô như một tiểu thư đài các — một vẻ đẹp mà Hayato chưa từng được thấy tận mắt. Với một cô gái xinh đẹp nhường này đứng đợi một mình, bảo người ta không lại gần bắt chuyện mới là chuyện lạ. 

"Đi thôi anh!"

"A, khoan đã!" 

Cô gái kéo mạnh tay Hayato ra phía ngoài. Có vẻ cô thực sự muốn thoát khỏi đám người kia nên lực kéo khá mạnh, bước chân cũng rất dứt khoát. Hayato hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ biết để mặc cô kéo đi trong trạng thái tâm trí rối bời.

Cậu cũng là một chàng trai đang tuổi dậy thì. Được một mỹ nhân nhường này ôm chặt cánh tay, thậm chí qua lớp vải mỏng còn cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô, bảo cậu không bối rối là điều không thể.

Hơn nữa, đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc thân thể gần gũi với một người con gái đến vậy. Mùi hương thoang thoảng ngọt ngào tỏa ra từ cô đang xâm chiếm lý trí, khiến nhịp tim cậu tăng tốc dữ dội. 

Thế nhưng, cảm giác bị kéo đi thế này lại mang đến một sự quen thuộc kỳ lạ. Cậu nhìn kỹ lại cô gái, những đường nét dần chồng khít lên hình bóng mà cậu đã quen thuộc gần đây. Nhìn cái vẻ mặt dỗi hờn lúc cô ngoái lại, sự nghi ngờ biến thành khẳng định. 

"Haruki... phải không?"

"…………!" 

Ra khỏi nhà ga được một đoạn, cô gái mới dừng lại và buông tay ra. Haruki trong hình tượng mỹ nhân quay lại với bộ mặt bực tức. 

"Thật là! Hayato đến muộn quá, muộn quá rồi đó! Tớ đã cất công đứng đợi để làm cậu ngạc nhiên, thế mà cậu lại để tớ bị mấy gã đó quấy rầy, tệ nhất luôn đấy!"

"À... xin lỗi... nhà ga rộng quá nên tớ bị lạc."

"Thế nên tớ mới bảo điện thoại là vật bất ly thân, không có là không xong mà." 

"Tớ thấm thía rồi..." 

Nhìn Haruki đang phồng má giận dỗi, Hayato cảm thấy có điều gì đó rất khác. Dù các đường nét trên khuôn mặt vẫn thế, nhưng trang phục và thần thái khiến cô trông cuốn hút hơn hẳn thường ngày. Đối diện với một Haruki như vậy, tim Hayato đập loạn xạ, cậu không dám nhìn thẳng mà phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. 

Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Hayato, cơn giận của Haruki bay biến, thay vào đó là nụ cười tinh nghịch quen thuộc. 

"Chà chà. Không lẽ Hayato đang ngượng vì tớ đấy à?"

"C-Cái gì... ai thèm chứ. Mà... hôm nay cậu trang điểm à?"

"Ừm, nhận ra giỏi đấy. Lần đầu tớ làm chuyện này, cũng cố gắng lắm đấy. Thế nào, trông được không?" 

 

Nói rồi, Haruki xoay một vòng. Mái tóc đen dài tung bay, chiếc váy liền thân có đính ren xòe rộng, để lộ đôi chân trắng trẻo khỏe khoắn. Khoảnh khắc đó, nhịp tim Hayato đạt đến đỉnh điểm. Cậu thấy vừa bực vừa hối hận vì cứ bị Haruki xoay như chong chóng. Cậu cố gắng vò đầu bứt tai để giấu đi sự bối rối, nhưng vô ích, Haruki đã nhìn thấu tất cả. 

Haruki nở nụ cười đắc thắng, định tiến lại nắm tay Hayato để trêu thêm thì— 

"Ờm thì... tớ thấy... cậu rất đẹp... ừm... bộ đồ này hợp với cậu lắm..."

"Myaa!?" 

Gương mặt Haruki lập tức thành trái cà chua, đỏ gay gắt còn hơn cả Hayato.

Đó là lời khen chân thành xuất phát từ đáy lòng khi Hayato đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Vì là Haruki, nên cô hiểu rõ điều đó.

Cảm nhận được sự chân thành ấy trong trạng thái bản thân không kịp phòng bị, Haruki lần đầu tiên trong đời trải nghiệm một cảm xúc khiến đầu óc quay cuồng. 

"C-C-Cái này là... là do cái đó thôi! Cái đó ấy! Thế nên là... Hayato!"

"Ừ, thì cái đó... cậu mặc nó vì muốn cho tớ xem mà đúng không?."

"Ư ư ư! Kh-Không phải... không hẳn là không phải! Nhưng mà... Trời ạaaaa!" 

 "H-Haruki!?"

"Đi thôi! Đi chọn điện thoại nhanh lên cho tớ!" 

Haruki, lúc này còn bối rối hơn cả Hayato, vội vàng nắm lấy tay cậu kéo đi. Hai người họ bước đi trong sự ngượng nghịu, mặt ai nấy đều đỏ chót. Họ không nhắc lại chuyện vừa rồi, nhưng Haruki vẫn lí nhí một lời muốn nói: 

"Cảm ơn cậu..."

"Ừm..." 

Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, dự báo một ngày hè đầy nắng nóng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!