Chương 33: Tớ muốn đến đó
Cửa hàng bán điện thoại nằm ở một vị trí khá gần nhà ga. Cả Himeko và Haruki đều dùng chung một hãng điện thoại ở nơi này.
Lần đầu bước chân vào một cửa hàng như vậy, Hayato không khỏi căng thẳng. Đối mặt với những thiết bị lần đầu chạm tới, những thuật ngữ chưa từng nghe qua, rồi cả các gói cước phức tạp... cậu hoàn toàn rơi vào trạng thái bấn loạn. Đầu óc Hayato lúc này như muốn nổ tung.
"À... cái đó... Haruki?"
"Rồi rồi. Để xem nào, cái này nghĩa là..."
Nhìn vẻ mặt quá tải của Hayato, Haruki thậm chí còn chẳng nỡ trêu chọc. Dù bình thường Haruki luôn tỏ ra hớ hênh, nhưng những lúc thế này cô lại thể hiện đúng chất một học sinh ưu tú.
Cô kiên nhẫn giải thích lại những lời của nhân viên cửa hàng bằng ngôn ngữ dễ hiểu nhất cho Hayato.
Sau hơn một tiếng đồng hồ, nhờ sự giúp đỡ tận tình của Haruki, cuối cùng Hayato cũng đã cầm được chiếc điện thoại thông minh trên tay.
"Phù... may mà có cậu, Haruki. Một mình tớ chắc chịu chết."
"Không có gì. Mà cuối cùng cậu chọn cái y hệt của tớ thật à? Còn bao nhiêu mẫu khác mà."
"Thì dùng đồ đôi không phải tốt hơn sao?"
"Đ-Đồ đôi... Hayato!?"
"Thì đấy, có gì không biết tớ còn hỏi cậu được chứ."
"À, ra là thế. Nhưng cậu dùng giống Hime-chan cũng được mà?"
"Hả. Himeko là em gái tớ mà? Đi hỏi nó cứ thấy ngại ngại kiểu gì ấy."
"Hừm, đúng là một cảm giác khó hiểu thật."
Hai người vừa trò chuyện vừa thong thả dạo bước trên phố. Mục tiêu chính là chọn điện thoại đã hoàn thành, giờ họ chẳng còn việc gì quan trọng ở đây nữa. Thế nhưng, cứ thế mà về thì thật là uổng phí. Đó là suy nghĩ chung của cả Hayato và Haruki lúc này.
Đặc biệt với Hayato, đây là lần đầu tiên cậu thực sự khám phá khu phố nơi đô thị sầm uất.
Thay cho màu xanh của cây cối là bê tông cốt thép; thay cho những trạm bán rau tự động là những máy bán nước tự động nhan nhản; và thay cho chiếc cột đèn giao thông duy nhất ở gần Tsukinose là vô số tín hiệu đèn xanh đỏ vây quanh.
Cảnh tượng lần đầu được thấy này khiến cậu phấn khích tột độ, cứ ngó nghiêng khắp nơi không ngừng. Trông cậu chẳng khác gì một tên nhà quê lên tỉnh chính hiệu.
Đang mải mê với cảnh vật xung quanh, Hayato chợt nhận ra Haruki bước đi có vẻ khó khăn. Nhìn xuống chân cô, cậu thấy đôi dép có đế như cao gót mà có lẽ cô mới diện lần đầu cho buổi hôm nay.
"À xin lỗi, tớ đi nhanh quá hả? Đôi đó cậu đi chưa quen đúng không?"
"Hả, cái đôi dép này á? Đâu có, tớ vẫn ổn mà?"
"Nhưng nhìn cậu đi đứng vất vả lắm."
"À... thì..."
Bị chỉ điểm, Haruki lộ vẻ mặt vừa khó xử vừa ngượng ngùng. Hayato cứ đinh ninh là do đôi giày không hợp chân, nhưng Haruki chợt ngập ngừng một chút rồi nhón chân, ghé sát môi vào tai cậu, lí nhí bằng một giọng đầy thảm hại:
"Là do... cái váy... nó ngắn quá đấy."
"Hả...?"
Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Hayato nhìn kỹ lại trang phục của Haruki, đúng là nó ngắn hơn nhiều so với bộ đồng phục hằng ngày.
Váy đồng phục thường dài chạm gối, mang lại vẻ thanh khiết trang nhã cho cô; còn chiếc váy liền thân trắng này lại là dáng mini, để lộ cả vùng đùi trắng ngần.
Thực ra nó cũng không đến mức quá ngắn. Trên phố vẫn đầy những nữ sinh mặc váy tầm này, và Himeko cũng có vài bộ tương tự. Như muốn tìm kiếm sự đồng cảm từ Hayato, Haruki tiếp tục than vãn:
"Cậu xem, vải thì mỏng manh cứ như không, gió thổi một cái là muốn bay luôn. Đã thế lúc định cúi xuống nhặt cái gì đó là phải cực kỳ cẩn thận tư thế, không là 'lộ hàng' ngay lập tức. Cảm giác vùng đùi nó cứ hơ hở, lạnh lạnh sao ấy."
"Chà, vất vả quá nhỉ?"
Haruki nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, nhưng Hayato thì chẳng thể nào cảm nhận được thực tế cái sự vất vả đó.
"Tớ giác ngộ rồi, váy ngắn chính là thiết bị cưỡng chế sự 'nữ tính'. Mấy đứa mặc váy ngắn đi ngoài đường, tớ nhìn mà cứ như thấy họ đang tu hành khổ hạnh vậy."
"Có đến mức vậy không...?"
"Đến mức vậy đấy. Mà này, cậu không thấy bất công khi chỉ mình tớ phải chịu khổ à? Hayato cũng mặc thử đi! Để hiểu nỗi lòng của tớ!"
"Không đời nào, đừng có nói mấy chuyện không thể như vậy. Dù tớ có muốn mặc nó đi chẳng nữa thì tớ mặc sao mà hợp được?"
"Sao lại không? Cậu là anh trai Hime-chan mà, chắc chắn mặc vào sẽ xinh lắm. Hay là để tớ đạo diễn cho... À! Giờ tớ mới hiểu cảm giác của Hime-chan khi mua đồ cho tớ hôm qua!"
"Này, dừng lại ngay! Tốt nhất đừng có hiểu! Ánh mắt cậu trông đáng sợ lắm đấy!"
"He he he."
Sau một hồi đùa giỡn, Hayato giảm tốc độ bước chân rồi đưa mắt tìm kiếm xung quanh xem có thứ mình cần không. Thế nhưng trước mắt cậu là hằng hà sa số cửa hàng, biển quảng cáo, bảng hiệu nhảy múa liên tục, khiến cậu muốn hoa mắt chóng mặt.
"Hử? Hayato, cậu muốn đi đâu nữa à?"
"À... có thì có, nhưng nhiều cửa hàng quá, tớ chẳng biết đường nào mà lần."
"Ái chà, cậu không biết chính những lúc này điện thoại mới phát huy tác dụng à?"
"Ồ, đúng rồi!"
"Chỉ cần gõ tên cửa hàng và tên khu phố vào ô tìm kiếm là—"
"Tốt quá, tìm ra rồi! Đỉnh thật! Để xem nào..."
Nhìn Hayato vui mừng như một đứa trẻ, ánh mắt Haruki bỗng trở nên dịu dàng.
◇◇◇
Cách nhà ga khoảng 10 phút đi bộ, nằm ở rìa khu phố sầm uất là ‘nó’. Một cửa hàng đồng giá 100 yên quy mô hàng đầu cả nước, với 5 tầng nổi, 1 tầng hầm và tổng diện tích sàn hơn 3000 mét vuông.
"To khiếp..."
"Chà, tớ có nghe bảo nó to lắm nhưng không ngờ lại đến mức này."
"Haruki cũng lần đầu đến đây à?"
"Ừm, tớ vốn là một đứa lười biếng chỉ quanh quẩn ở nhà mà."
"Được rồi, vậy thì đi thôi!"
"Ơ, Hayato!?"
Thấy Haruki nở nụ cười có chút buồn bã, Hayato không để cô nói thêm lời nào, cậu dứt khoát nắm lấy tay cô kéo vào trong cửa hàng.
Dù có chút ngượng ngùng và căng thẳng, nhưng ngay khi bước vào trong, cả hai đều choáng ngợp trước khối lượng hàng hóa khổng lồ được bày biện ngăn nắp.
Bảng chỉ dẫn trước mặt liệt kê đủ mọi chủng loại: từ thực phẩm, bát đĩa, mỹ phẩm, đồ vệ sinh cá nhân cho đến đồ xe hơi, làm vườn, đồ chơi, phụ kiện tiệc tùng, nội thất và cả dụng cụ sửa chữa DIY...
"Vô lý quá... Tất cả đống này đều chỉ 100 yên thôi sao? Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!?"
"A ha ha, nhìn khu thực phẩm kìa."
"Ơ... à, ra vậy, đồ siêu thị lúc chưa giảm giá còn rẻ hơn ở đây nữa."
"Hì hì, chính là nó đấy."
Vừa trò chuyện, Hayato vừa bị hút về phía những món đồ thú vị. Lần đầu tiên thấy nhiều hàng hóa đến vậy, trong lòng cậu bỗng trỗi dậy một sứ mệnh hay đúng hơn là ham muốn mua sắm mãnh liệt.
"Ư... tớ muốn mua bát đĩa. Muốn thay mới hết quá. Sắm đủ bộ theo từng công dụng luôn. Chết tiệt! Có thay mới sạch sành sanh chắc cũng chưa đến 3000 yên... nhưng mà..."
"Thế đống cũ cậu định tính sao?"
"Đấy mới là vấn đề... đồ ở nhà vẫn dùng tốt nên chẳng có lý do gì để mua mới cả."
"Thế còn khu chứa đồ đằng kia thì sao?"
"Cái gì đây, nhiều chủng loại đồ vệ sinh thế này á!? Tự dưng tớ thấy muốn tổng vệ sinh nhà cửa ghê...!"
Và người bị kích thích ham muốn mua sắm không chỉ có mỗi Hayato.
"Khoan đã Haruki, cái quả cầu rêu đó thực sự cần thiết sao!?"
"Tớ là người hiểu rõ điều đó nhất chứ! Nhưng mà, đứa bé này cứ thì thầm vào tai tớ là 'hãy đưa em về nhà đi'!"
"Tỉnh táo lại đi! Cậu mua về định làm gì cơ chứ?! Định làm một cái bể thủy sinh trong nhà à!?"
"Không phải, không phải đâu Hayato, tớ chỉ là... muốn mua vì tớ muốn mua thôi!"
"Trở lại thực tại đi, Haruki ơi!"
Haruki cũng bị cuốn vào đủ thứ món đồ bắt mắt, dây túi tiền của cô đang lỏng lẻo hơn bao giờ hết.
Nói trắng ra, lúc này họ chỉ là hai đứa trẻ đang tung tăng đùa nghịch. Giống như ngày xưa cùng nhau đi tìm sâu bọ, cỏ dại trên đồng quê, giờ họ dạo quanh những gian hàng đầy màu sắc.
Giống như lúc chạy nhảy trên đường mòn và lối núi, giờ họ lao lên thang cuốn để khám phá ‘khu rừng’ kệ hàng. Chẳng cần mục đích cụ thể, chỉ cần được ở bên nhau và vui chơi. Điều đó với họ là tuyệt vời nhất.
Dù Haruki có là con gái, dù cô là người vừa khiến cậu tim đập chân run lúc nãy, thì với Hayato, cô vẫn là người bạn thân không thể thay thế, chỉ điều đó mới là quan trọng nhất.
"Cuối cùng vì phân vân quá mà chẳng mua được cái gì nhỉ?"
"A ha ha, từ xưa Hayato đã thế rồi mà. Cái hồi đi mua kẹo ở tiệm bà Murao ấy, cuối cùng cậu cũng có chọn được đâu."
"Lúc nào phân vân quá thì tớ toàn chọn đại một chai ramune với một cây kem cho xong, thế là thành combo quen thuộc luôn."
"Đúng rồi, nhớ thật đấy. Cái hồi đó—"
Một thoáng hoài niệm, rồi gương mặt Haruki bỗng lộ vẻ u sầu. Chứng kiến một cảm xúc mà Haruki hiếm khi để lộ trước mặt người khác, Hayato cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
"Haru—"
‘Ục ục’
“Ki...?"
"A... ha ha, tự nhiên tớ thấy đói bụng ghê."
"Ừm... cũng hơn 1 giờ chiều rồi, đói là phải thôi. Đi ăn cái gì đó không?"
"À, nhắc đến ăn, tớ có chỗ này muốn đi lắm!"
Nói rồi Haruki quay lại, trên môi lại nở nụ cười tinh nghịch như thường lệ. Nhưng chính điều đó lại khiến Hayato bận tâm hơn. Ngẩng mặt lên nhìn bầu trời thành phố, thứ đập vào mắt cậu không phải là những rặng núi xanh mà là những tòa nhà xám xịt vô hồn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
