chương 76 ~ 80
## 76. Mẹ Oni, trở thành người yêu của anh ấy
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Ngay trước khi Ouka đến phòng của Jiro.
Ouka đã được các cô con gái phổ biến về kế hoạch.
Nói là vậy, nhưng mà:
[Tụi con sẽ dẫn anh trai đi, mẹ thu hồi chiếc nhẫn có chứa kỹ năng đi nhé]
[Sau đó mẹ cứ mặc đồ gợi cảm mà tấn công anh ấy đi~]
...Hết.
Kế hoạch cái quái gì không biết.
Ăn mặc khiêu gợi để tấn công đàn ông... Ouka từ khi sinh ra đến giờ chưa từng làm chuyện đó.
Người đàn ông duy nhất Ouka biết là chồng cũ.
Mà cũng chỉ là bị hắn cưỡng ép, chứ chuyện chủ động quyến rũ... cô chưa từng làm bao giờ.
Đến phòng Jiro, trong lúc chờ anh ấy... Ouka cảm thấy bất an.
Liệu mình có thể tấn công một cách gợi cảm như kế hoạch của các con gái không...
Ouka nhìn lại bộ dạng của mình.
Đây là món đồ cô nhận được từ người quen của bố khi cả gia đình còn sống chung ngày xưa.
[Tặng Ouka-chan cái này nhé. Sau này nếu tìm được người mình yêu thương nhất, cứ mặc cái này vào rồi ôm chầm lấy người ta, thế là có được chàng trai đó ngay!]
...Người đó đã nói vậy.
Tuy tự hỏi có thật không... nhưng tin vào lời người đó, Ouka đã khoác lên mình bộ váy ngủ (negligee) màu tím.
Ouka chờ đợi trong phòng ngủ của Jiro.
Một lúc sau, anh ấy bước vào.
Anh ấy ngạc nhiên trước bộ dạng của Ouka, và rồi... đỏ mặt, quay đi chỗ khác.
"A..."
*Zukun*, cơ thể cô run lên vì xúc động.
Ánh mắt của Ouka bắt lấy cơ thể anh ấy. Và rồi...
"A..."
Ouka vui sướng tột độ. Cô hạnh phúc vô cùng.
...Anh ấy nhìn Ouka, không phải như một đồng nghiệp, mà như một người phụ nữ.
Người đàn ông mình thích, cũng thích mình.
Điều đó khiến cô vui sướng không kìm nén được, và khi nhận ra thì cô đã trở nên táo bạo.
Lý trí biến mất. Bản năng trỗi dậy.
Cơ thể cô khao khát. Khao khát anh ấy, và, đứa con của anh ấy.
Sau đó, cô hành động theo bản năng của loài Oni.
Dù lý trí biết đó là hành động táo bạo hết sức, nhưng cô không thể dừng lại được.
Ôm lấy Jiro, thì thầm vào tai anh ấy xong... anh ấy đột nhiên *guitto* đẩy cô ra.
...Tưởng bị ghét rồi, cô sốc lắm, nhưng không phải vậy.
"Ouka. Trước tiên nói chuyện đã. Trao đổi tình cảm với nhau xong đã... nhé?"
Thái độ bình tĩnh của anh ấy khiến Ouka lấy lại bình tĩnh đôi chút.
Đúng rồi. Phải xác lập mối quan hệ đàng hoàng trước đã.
Khi cô xin lỗi Jiro vì đã vội vàng hấp tấp, anh ấy cười bảo đừng bận tâm.
...Cái đó, là đòn chí mạng.
Ăn gian.
Phạm quy.
Cho người ta thấy nụ cười như thế, thì chịu sao nổi chứ.
Sợi dây lý trí của Ouka đứt phựt hoàn toàn.
Khi nhận ra thì cô đã đẩy ngã anh ấy xuống sàn, liên tục nói thích anh ấy.
Anh ấy bối rối, nhưng khuôn mặt bối rối đó cũng thật tuyệt vời.
Ouka hét lên là thích anh ấy. Liên tục lặp lại. Hét lên không ngừng.
Cả thể xác lẫn tâm hồn không thể kìm nén được nữa, chỉ là cô muốn trở thành người phụ nữ của người này đến không chịu nổi.
Thực tế khi nhận ra, cô đã thốt ra những câu đại loại như "Hãy biến em thành đàn bà của anh đi"... tóm lại là vậy.
Khoảnh khắc Jiro nói "Anh hiểu rồi! Anh hiểu tình cảm của em rồi! Anh cũng vậy", và sự cho phép được đưa ra,
Ouka... đã hóa thành Oni.
Oni đực, theo đúng nghĩa đen, ăn thịt người như thức ăn.
Oni cái, cũng là kẻ ăn thịt người. Nhưng con cái khác con đực ở chỗ hoàn toàn không ăn thịt người theo nghĩa đen. ...Họ ăn người theo một nghĩa khác.
Ouka thường ngày điềm đạm đến mức không giống Oni.
Oni vốn dĩ, cả đực lẫn cái, đều tham lam (gatsugatsu) hơn nhiều.
Theo nghĩa đó, hành động của các cô con gái, dù nhìn từ góc độ con người là hành vi dâm đãng, nhưng từ góc độ Oni thì đó là bình thường.
Ouka là kẻ dị biệt trong loài Oni... nhưng chỉ riêng ngày hôm nay, cô đã hành xử đúng chất một Oni đích thực.
...Chuyện đó để sau.
"N... ư..."
Sáng hôm sau, Ouka *pachi*... mở mắt.
"A rể... đây là...?"
Với cái đầu còn lơ mơ, cô nhìn quanh.
Đó là phòng của nhóm Jiro. Phòng ngủ.
"Tại sao mình lại ở đây...?"
Phòng của mình ở tầng hai mà... và rồi cô nhận ra.
"A, đúng rồi ạ..."
Ouka nhớ ra mình đã trở thành người phụ nữ của anh ấy.
"........."
Chỉ cần nhớ lại thôi cũng thấy hạnh phúc.
Được kết đôi với người đàn ông mình yêu, không ngờ lại hạnh phúc đến thế...
Ouka rơi nước mắt vì vui sướng.
Đúng lúc đó.
"O, Ouka..."
Tiếng anh ấy vang lên. Cô tìm xem tiếng phát ra từ đâu... nhưng không thấy.
"Jiro-san? Anh ở đâu...?"
"Ở, ở đây. Dưới... em này."
Hả, Ouka giật mình nhận ra tình trạng hiện tại của bản thân.
Cô... đang nằm sấp. Và... Jiro đang nằm ngửa bị đè bẹp dưới người Ouka.
*Saaa*... mặt cô tái mét.
"X, xin lỗi anh...!"
Cô đã đè bẹp người yêu dấu. Vội vàng tránh ra.
"Xin lỗi anh ạ!"
Cô hét to đến mức chính mình cũng ngạc nhiên.
"Không... không sao. À không, không sao đâu nhưng mà, không sao..."
Jiro lảo đảo. Mắt lờ đờ. Có vẻ tiều tụy. Cảm giác như anh ấy bị teo tóp đi một chút... trông là vậy.
"Làm sao đây... làm sao đây ạ."
Lúc Ouka đang hoảng loạn hét toáng lên, thì.
"Ouka-san!"
*Ban!* Cửa phòng ngủ mở tung.
"Giải thuật rồi ha (sane)... Ơ không còn nữa à."
Phía sau là Ichika, và đẩy cô bé sang một bên... một cô gái Elf tóc vàng bước vào.
Tên cô ấy là Colette. Một thiếu nữ xinh đẹp.
"Không sao chứ Jiro-kun, Ouka-san. Có chuyện gì.............................."
Nhìn thấy hiện trường, Colette *bishi...!* đông cứng người.
"A, ừm. Ra là thế (Naruhodo ne)."
Colette lẩm bẩm với đôi mắt mất hết ánh sáng (high-light).
Theo sau đó, *doka doka*, những người yêu của anh ấy bước vào.
"Thật là, Jiro-san sung sức quá đấy ạ."
Matilda nói.
"...Anh này... Haa~"
Cô gái thú nhân mèo Am thở dài ngán ngẩm.
"Chà chà. Thật tình Jiro, cậu đúng là."
Cười khổ là cô gái nhỏ nhắn như trẻ con, Pixie tộc Halfling.
Trong khi Colette đang đông cứng tại chỗ *kachin*, Ouka đứng dậy.
Trên người cô không mảnh vải che thân. Rõ ràng... ai nhìn cũng biết là vừa xong chuyện.
"Colette-san... Xin lỗi. Cái đó..."
"A, ỪM. KHÔNG SAO ĐÂU. QUEN RỒI MÀ."
Nói vậy nhưng mắt Colette đảo như rang lạc.
Pixie luồn qua các cô gái, di chuyển đến bên cạnh Jiro.
"May mà không thượng mã phong đấy, Jiro."
"...Thật sự, suýt chết đấy, Tiền bối (Senpai)..."
Nói rồi, Jiro *gaku*, ngất xỉu.
"A, JIRO-KUN NGẤT RỒI KÌA. TIẾP TỤC Ở PHẦN SAU NHÉ."
"Colette... Không sao chứ? Nghỉ ngơi chút đi?"
Am lo lắng hỏi, Colette cười "Không sao không saoo" vui vẻ nhưng trông thật đáng sợ với người ngoài cuộc.
---
Mọi người chia nhau khiêng Jiro đang ngất xỉu đến Long Chi Thang (Suối nước nóng của Rồng).
Lập tức sinh khí trở lại trên da Jiro.
"Xin lỗi Jiro-san, thật sự xin lỗi anh ạ!"
Địa điểm là tầng 1, phòng riêng nhóm Jiro đang sử dụng. Tại phòng khách.
Ouka cúi đầu thật mạnh.
"Không... ừm. Đừng bận tâm."
"Nhưng mà... suýt chút nữa em đã làm Jiro-san..."
"Không, cái đó..."
Jiro đang gãi má thì Pixie nói "Chuyện đó chắc không sao đâu".
"Dịch thể của Oni cái... cũng có chức năng hồi phục đấy."
"Vậy sao? Giống như Leia à?"
Am nghiêng đầu thắc mắc.
Quả nhiên là vậy, Pixie tiếp tục.
"Oni ngày xưa vốn là con lai giữa Rồng và Con người mà."
...Sự thật lần đầu được nghe khiến mọi người kinh ngạc. Ngay cả Ouka cũng tròn mắt.
"Các em không thấy lạ sao? Tại sao Oni lại có sừng."
Pixie tiếp tục.
"Ví dụ như Rabi. Cô bé là thú nhân thỏ... Wererabbit. Nghe nói thú nhân thỏ là con của Thần thú Thỏ và Con người sinh ra từ xa xưa."
"Tức là lai giữa thỏ và người nên mới ra cô bé tai thỏ sao ạ?"
Matilda hỏi, Pixie gật đầu.
"Đúng vậy. Á nhân thường có gốc gác cơ bản. Thú nhân thỏ là Thỏ và Người. Thú nhân chó Weredog là Chó và Người. Lai tạo sẽ làm xuất hiện đặc điểm của chủng tộc gốc."
"Vậy thì..." Pixie nói tiếp.
"Sừng của Oni. Động vật hay huyễn thú thần thú có sừng thì nhiều lắm. Vậy Oni là kết quả của việc lai tạo giữa Con người và loài nào mà lại sinh ra bán nhân có sừng?"
"Rồng..."
Đúng vậy, Pixie gật đầu trước câu trả lời của Jiro.
"Con lai giữa Dragon và Con người, đó chính là Oni."
"Haa-, ra là vậy ạ. Quả không hổ danh Pixie-san. Bác học thật!"
*Yanya yanya*, Matilda vỗ tay.
"Vậy dựa trên cơ sở đó... Dịch thể của Ouka cũng có chức năng hồi phục giống Rồng. Tất nhiên so với dịch thể Rồng thật thì chất lượng kém hơn vài bậc... Nhưng nếu tắm mồ hôi đó thì thể lực cũng được hồi phục. Có thể khẳng định là không chết được đâu."
Pixie tháo kính, dùng vạt áo lau tròng kính, rồi đeo lại *suchat*.
"Hai người vận động ra mồ hôi đúng không? Tắm mồ hôi đó nên không chết đâu. Nên Ouka, không cần bận tâm đâu."
"Pixie-san..."
Cười *niko*, Pixie cười với Ouka.
"Từ giờ em cũng là đồng đội của bọn chị. Không cần gọi kính ngữ (-san) đâu."
"Eto, eto... anou..."
Ouka nhìn những người yêu khác của Jiro ngoài Pixie.
"Em thì đại hoan nghênh ạ! Jiro-san có thêm người yêu chứng tỏ bạn trai em càng quyến rũ chứ sao! Đương nhiên rồi ạ!"
Matilda cười nói.
"...Ma, cũng quen rồi."
Am lắc đầu ngán ngẩm... nhưng không có vẻ ghét bỏ.
"Vậy thì Colette. Nghe ý kiến của em nào."
Pixie chuyển lời.
Colette nãy giờ đứng như trời trồng...
"........."
"C, Colette-san..."
*Sususu*, Colette lại gần Ouka. Rồi vòng ra sau lưng, *monyu monyu*, xoa bóp ngực Ouka.
"Anou, Colette-san?"
"...To thật. To gì mà to thế. Uu, Jiro-kun quả nhiên là tên cuồng ngực mà!"
Colette buông Ouka ra, ngồi thụp xuống tại chỗ.
Rồi bật dậy *gabari*,
"Biết thừa rồi nhưng mà!"
Un un, mọi người gật đầu. Jiro gục đầu "Xin lỗi..." chán nản.
"Mà Jiro-kun thì lát nữa sẽ có giờ thuyết giáo của cô giáo chờ sẵn, nhưng chuyện đó để sau."
Colette nhìn Ouka, mỉm cười.
"Từ giờ mong được giúp đỡ nhé, Ouka-san."
...Nụ cười đó, mang ý nghĩa khẳng định (chấp nhận).
Ouka khóc nức nở "Cảm ơn... xin lỗi...".
Colette ôm lấy Ouka từ phía trước.
"Đừng khóc Ouka-san... U~n, thêm -san thì hơi sao sao nhỉ..."
Un un, Colette gật đầu rồi nói.
"Ouka. Đừng khóc."
...Ouka.
Đúng, Colette đã bỏ kính ngữ (-san). Đó là dấu hiệu của sự thân thiết.
"Colette... san..."
"Mồ-, cấm thêm -san nhé. Nhé?"
Colette nháy mắt (wink), Ouka trả lời "Vâng...".
Ngừng khóc, với vẻ mặt rạng rỡ, cô gọi tên.
"Từ giờ... mong được giúp đỡ. Colette."
...Như vậy, mẹ Oni, Ouka, đã trở thành người yêu của Jiro.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả!
Từ lần tới sẽ bắt đầu Chương 11. Vì chương 10 trước không có điện thoại nên khổ sở, chắc sẽ tập trung chế tạo cái đó.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ.
Và tôi đang làm Series mới. Có link bên dưới, nếu được mong mọi người ghé đọc!
Hẹn gặp lại!
---
## 77. Người tốt, chơi đùa cùng trẻ con và âu yếm các bà vợ [Phần trước]
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ.
Đó là thời điểm cuối thu.
Sự việc xảy ra vào một ngày nắng đẹp, một tuần sau buổi dã ngoại trên núi và mối quan hệ với Ouka trở nên thân thiết.
Trong sân cô nhi viện, bọn trẻ đang chơi bóng né (dodgeball) rất vui vẻ.
Trong vạch kẻ hình vuông, những đứa trẻ khoảng 5 tuổi đang ném bóng qua lại.
"Ăn đòn này, Kon! Torya-!"
Người ném bóng đầy năng lượng là thú nhân chó, Canis.
Ánh mắt lẫm liệt. Răng nanh lộ ra từ khóe miệng. Và trên đầu gối có dán băng cá nhân.
Gần đây trời đã trở lạnh, nhưng Canis vẫn mặc quần đùi.
"Me sẽ bắt lấy. God Hand Crusher."
Người định bắt bóng Canis ném từ chính diện là... thú nhân cáo tóc bạc, Kon.
Đôi mắt lúc nào cũng như buồn ngủ (bán nhãn). Cái đuôi cáo bồng bềnh là thương hiệu.
Có lẽ do trời lạnh nên cảm giác lượng lông đuôi tăng lên thì phải.
Kon định bắt bóng Canis ném từ chính diện... và bị bóng đập trúng một cách bình thường.
"Aun."
Quả bóng đập trúng Kon, vẽ nên một đường parabol bay vút lên trời cao.
"Tiêu rồi. Me bị hạ rồi. Có ai không, có ai không-"
"Hah ha! Tớ thắng rồi ạ-!"
Ngay khi Canis nở nụ cười đắc thắng.
"Ngây thơ quá! Có Leia ở đây mà!"
*Basa...!* Dang rộng đôi cánh, thiếu nữ da nâu tóc bạc bay lên.
Thiếu nữ có đôi cánh rồng mọc từ hông... không ai khác chính là thiếu nữ rồng, Leia.
Leia bắt gọn quả bóng đập vào người Kon ngay trên không trung.
"Leia. Na-isu (Nice). Cứ thế tấn công Canis đi."
"Biết rồi! Teiya-!"
Từ trên cao, Leia ném bóng về phía Canis với tốc độ kinh hoàng.
"! Oi ngốc Leia! Mạnh quá đấy ạ!"
"Chết cha! Lỡ dùng kỹ năng rồi!"
Hơi mạnh quá rồi...
Nghĩ thế nên dù biết là xen ngang nhưng tôi vẫn bước vào sân.
Đứng trước Canis, tôi kích hoạt ma pháp.
Vô thuộc tính ma pháp [Kết giới Barrier].
Đây là ma pháp tạo màng bảo vệ cho bản thân, hấp thụ sát thương từ đòn tấn công của đối thủ.
Tôi kích hoạt kết giới trên tay mình, vươn tay về phía quả bóng đang lao tới với tốc độ chóng mặt.
"Yotto."
Bắt được bóng.
Lực mạnh khủng khiếp.
Dù là người lớn như tôi cũng phải ngửa người ra sau... nhưng nhờ kết giới kích hoạt, tôi đã bắt được viên đạn sấm sét từ Leia.
" " " O-!! " " "
Tiếng reo hò vang lên từ Canis, Leia và Kon trong sân.
"Ghê vãi anh hai ơii!"
*Pyon*, Canis nhảy lên vai tôi.
"Bắt được Laser Beam của Leia, chẳng lẽ nhà ngươi là Ichiro sao?"
Kon cũng nhảy lên vai, nhìn xuống tôi.
"Người đó là người ném Laser Beam chứ (cầu thủ bóng chày Ichiro Suzuki)."
"Trò chơi cố tình nhầm lẫn mà."
*Kiran*, Kon mắt sáng lấp lánh.
Đứa trẻ này giống tôi là người chuyển sinh, tức là tồn tại được tái sinh từ Trái Đất sang dị giới này.
Nên Kon có kiến thức của kiếp trước.
"Anou, anou anou... anh hai!"
Lúc đó.
Cô bé đang ngồi ngoài sân, *choco choco*, chạy lại phía tôi.
"Hửm? Sao thế, Rabi."
Tôi ngồi xổm xuống, hỏi cô bé vừa chạy tới.
Đôi mắt cụp và tai thỏ.
Mái tóc bồng bềnh đặc trưng, đó là Rabi.
"Anh hai, có bị thương không ạ? Bắt quả bóng nhanh thế, nghe tiếng *bachin* ghê lắm, trông đau lắm ạ..."
*Kyu-*, Rabi nheo mắt (> <), hỏi tôi.
"Không sao đâu Rabi. Anh dùng ma pháp hấp thụ xung kích rồi mà."
"Vậy saooo~... Tốt quá ạ..."
*Ho*, Rabi thở phào nhẹ nhõm.
"Rabi hiền quá ha."
Tôi xoa đầu Rabi.
"Ehe."
Rabi mỉm cười vui vẻ, *moji moji* vặn người.
"Hey Rabi. You cũng muốn cưỡi lên Ni (anh hai) hả?"
Kon đang ngồi trên vai hỏi vọng xuống Rabi.
"V, vâng ạ! Anou... anh hai?"
"N. Được thôi."
Tôi bế Rabi lên *yoisho*.
Vậy là hai vai có Canis và Kon, phía trước là Rabi. Và...
"Cho Leia ra rìa là to gan lắm đấy!"
"Mii!"
Leia bám vào lưng tôi. Trên đầu Leia có mèo đen Kuro đang ngồi.
"Anh hai ha~... a. Được hâm mộ ghê ha~... ê."
"........."
Đang bị bao vây như thế, lại có hai cái bóng thiếu nữ đến gần tôi.
Cặp song sinh tóc đỏ.
Tóc dài là em gái Akane.
Tóc ngắn là chị gái Ayane.
Đặc trưng là chiếc sừng mọc trên trán.
Họ là Oni, một tồn tại khác biệt với con người.
"Anh ha~... ai. Tụi Oira cũng~... ô."
"T, tôi thì, bình thường..."
"Không thành thật~... chút nào ha."
*Kerakera*, chị gái cười, Akane xua tay bảo ồn ào.
Ayane và Akane bám lấy hai chân tôi.
"K, không cử động được..."
Tổng cộng 6 người + 1 con thú bám lấy, nặng quá không di chuyển được.
"Tụi bay! Anh hai đang khó xử kìa ạ! Tránh ra đi ạ!"
"Đúng đó. Mọi người, không được làm phiền Ni. Tránh ra nào."
"Kon, mày... chắc là không định xuống đâu ha!"
"Canis nói thế, cũng đâu thấy định xuống."
Cả hai có vẻ không định xuống.
"Tớ muốn ở trên người anh hai cơ. Vì thích cảnh từ trên cao mà lị!"
"Me là giờ dính lấy Ni nên cứ dính thôi."
"Hai bên một bước cũng~... ô. Không nhường ha~... ê."
"A, anou anou... R, Rabi sẽ xuống ạ."
Rabi ngước nhìn tôi nói.
"Không, được mà. Được rồi, cứ thế này quay vào trong cô nhi viện thôi. Đến giờ ăn trưa rồi."
"O-! Đã đến giờ đó rồi ạ?"
"Thời gian trôi nhanh thật. Như tia laser (quang âm/thời gian) vậy?" (Kouin ya no gotoshi - Thời gian như tên bắn)
"Như tên bắn, ạ!"
Rabi nói vậy, tiếng reo hò vang lên từ bọn trẻ.
" " " Rabi... thông minh quá! " " " "Ehe-"
Đúng lúc đó.
"Nào mọi người-. Đến giờ ăn rồi-."
Từ phía cô nhi viện, một Elf xinh đẹp đang đi về phía này.
Dáng người khá cao so với phụ nữ.
Mái tóc vàng dài bóng mượt, đôi mắt xanh gợi nhớ đến bầu trời xanh thẳm.
Bộ ngực quá khổ đẩy lớp áo rộng lên.
Và từ giữa mái tóc vàng xinh đẹp, đôi tai Elf thon dài *nyu* vươn ra.
"Chị hai! (Onee-chan)" "Mammy" "Mama-!"
*Pyon*, lũ trẻ thú nhân nhảy xuống khỏi người tôi, chạy về phía cô Elf.
"Chị hai! Đói bụng rồi ạ! Muốn ăn trưa nhanh lên ạ!"
"Hey, Chef. Menu hôm nay là?"
Colette mỉm cười *niko niko*, ngồi xuống xoa đầu lũ trẻ thú nhân.
"Hôm nay là... Cà ri!"
Nghe Colette nói, bọn trẻ reo lên vui sướng " " " Yatta-! " " ".
"Cà ri! Curry Now. Beef? Mama, là bò (beef) ạ?"
*Hyaa!*, lũ trẻ thú nhân giơ hai tay lên vui mừng.
Nhóm Oni, và cả rồng, cũng giơ tay lên mặt mày hớn hở vì cà ri.
"Chị chuẩn bị 3 loại: Gà, Bò, Hải sản đấy."
" " " Oa-! " " "
"Tất nhiên có cả rau nữa, không ai được bỏ thừa đâu nhé?"
" " " ......... " " "
"...Bỏ thừa là bị cắt món tráng miệng Pudding đấy."
*Boso*, Colette thì thầm.
"Đành chịu thôi ha." "Bị bắt Pudding làm con tin thì chịu rồi." "R, rau củ, sẽ cố gắng ạ!"
Thế là Colette mỉm cười nhẹ.
"U nu, được lắm. Vậy mọi người, rửa tay rồi Go to Nhà ăn (Shokudou)!"
" " " O-! " " "
Tất cả bọn trẻ chạy về phía bồn rửa tay.
"Jiro-kun Jiro-kun."
Colette lại gần tôi.
"Sao thế?"
"Lúc nãy... đào hoa quá ha."
Ngước nhìn tôi, Colette nói vậy.
"Được vây quanh bởi các mỹ thiếu nữ ha."
Colette cười trêu chọc.
"Ghen tị ghê."
"Colette lúc nãy cũng được mỹ thiếu nữ vây quanh còn gì?"
"U~n. Không phải cái đó."
*Jii-*, Colette nhìn tôi với vẻ thèm muốn.
"N."
Dừng lại, Colette dang rộng hai tay.
"Sao thế?"
"Mồ. Jiro-kun đồ đần."
Colette chủ động ôm chầm lấy tôi.
Bộ ngực mềm mại và hương thơm như hoa xộc vào mũi tôi.
"Nếu thấy vợ có vẻ cô đơn, thì phải tự mình ôm lấy chứ?"
*Guni guni*, Colette vừa ép bộ ngực lớn vào người tôi vừa dạy bảo.
"Đúng ha. Xin lỗi Colette."
Chắc tại tôi chỉ quan tâm đến bọn trẻ, nên cô ấy cũng muốn được quan tâm.
Cô bé này bình thường làm giáo viên rất nghiêm túc, nhưng trước mặt tôi lại là thiếu nữ đúng tuổi, hơn nữa còn khá hay làm nũng.
"A-! Chị hai đang độc chiếm anh hai kìa ạ-!"
Rửa tay xong, Canis chỉ vào tôi hét lên.
"Cái đó không tốt đâu. Vi phạm luật cấm độc quyền đấy."
"Nè! Kon mày nói gì tớ chả hiểu nhưng mà, tóm lại là thế đấy ha!"
"Là thế đấy ha."
Canis và Kon, *pyon*, ôm lấy tôi.
"Otto hai đứa, rửa tay kỹ chưa?"
Colette hỏi bọn trẻ.
" " Kỹ càng rồi! " " "Có dùng xà phòng không?" " " Giku (Giật mình) " "
Colette thở dài, thu hồi Canis và Kon từ người tôi.
"Không dùng xà phòng là bụng đau đau đấy nhé, không được đâu. Nào, làm lại."
"A~n, cơm~..."
"A~n, Ni~..."
Dẫn Canis và Kon, Colette đi về phía bồn rửa tay.
"Jiro-kun. Đi trước đi-."
"Aiyo-."
Trước mặt bọn trẻ, Colette chuyển sang chế độ giáo viên.
Chuyển đổi nhanh thật, cười khổ, tôi dẫn Rabi và những đứa khác quay lại cô nhi viện.
---
## 77. Người tốt, chơi đùa cùng trẻ con và âu yếm các bà vợ [Phần sau]
Sau khi cho bọn trẻ ăn trưa xong.
Tôi đi dạo buổi trưa cùng Colette rồi quay về.
Rồi đến giờ ngủ trưa, đưa bọn trẻ lên phòng trẻ em tầng 2, dỗ chúng ngủ.
Tôi cùng Colette xuống tầng 1 thì...
Ở đó có thú nhân mèo tóc đỏ đang ngồi trên Sofa đọc truyện tranh.
"Am."
Ở sảnh tầng 1 có kệ truyện tranh và Sofa.
Trở thành không gian giải trí nhỏ.
Am đang nằm sấp trên Sofa đọc truyện, nhận ra tôi liền đỏ mặt.
"J, Jiro."
*Pyon*, Am bật dậy từ tư thế nằm sấp.
"Vất vả rồi. Hôm nay em nghỉ ha."
Cô nhi viện chúng tôi hoạt động theo chế độ ca kíp (shift).
Nhân viên chính thức tổng cộng 5 người.
Thêm các nhân viên bán thời gian vào nữa để vận hành công việc cô nhi viện.
Hôm nay là ngày nghỉ của Am, không cần phải câu nệ. Cứ thư giãn là được mà.
Am *pyon* chuyển sang ngồi chính tọa (seiza), *kushi kushi*... dùng tay chỉnh lại mái tóc ngắn hơi xoăn, hắng giọng *kohon*.
"Vất vả rồi, Jiro. Colette. Hai người nghỉ giải lao?"
"Ừ." "Ừm."
Tôi cùng Colette ngồi xuống Sofa đối diện Am.
Am đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, phía không có Colette, nép sát vào người tôi.
"A-m ♡"
Colette hướng ánh mắt tràn đầy tình thương (từ ái) về phía Am.
"G, gì chứ..."
"Nhớ Jiro-kun hả?"
"Ba...! K, không phải đâu!"
*Kaa-!*, Am nhe răng nanh.
"Fufu. Am không thành thật chút nào ha~. Đã làm vợ Jiro-kun khá lâu rồi, phải dễ thương hơn chút nữa thì chồng mới vui chứ."
"V, vậy sao...?"
Am rụt rè ngước nhìn tôi hỏi.
"Am cứ thế này là đủ dễ thương rồi."
"! H, hể... V, vậy à... H, hừm. M, mà, cũng, không vui lắm đâu... không vui đâu!"
Am đỏ bừng mặt, ngoảnh mặt đi,
"C, cảm ơn..."
Nói lời cảm ơn. Đuôi cô ấy *kune kune* chuyển động, quấn lấy tay tôi.
Đối với thú nhân mèo Wercat, giao tiếp bằng đuôi rất quan trọng.
Quấn lấy thế này là bằng chứng đang làm nũng... chính chủ từng nói thế trên giường.
"Hừm." "Colette. Em cũng đủ dễ thương rồi." "Am, trẻ. Colette, không trẻ."
*Kyu*, mắt Colette thành hình tam giác, lườm tôi.
Thôi xong, vào chế độ ghen tuông (jealousy) rồi.
"Colette thỉnh thoảng phiền phức ghê."
"Không có đâu. Đây cũng là điểm tốt của Colette mà."
Vợ Elf ghen tuông thật đáng yêu, tôi xoa đầu cô ấy.
"Mà Jiro-kun thật là, từ khi nào đã thành Playboy thế này nhỉ. Chàng thiếu niên ngây thơ trong sáng ở trong làng ngày nào. Thời gian trôi nhanh thật."
Un un, Colette cười gật đầu.
Colette vài chục năm trước, khi tôi còn là trẻ con, từng làm bác sĩ ở làng tôi sống.
Ở đó lần đầu tiên tôi gặp thiếu nữ Elf xinh đẹp này và yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Vì lý do nào đó Colette bị đuổi khỏi làng, vài chục năm sau tôi tái ngộ Colette.
Trải qua bao thăng trầm, cô ấy trở thành vợ tôi, và đang ngồi cạnh tôi như thế này.
"Thích thật đấy..."
*Posori*, Am lẩm bẩm.
"Gì thích cơ?"
"Jiro-kun thật là. Am ấy à, nghĩ là chỉ có Colette biết chuyện ngày xưa của Jiro, thật ăn gian (zurui), đấy."
Colette nói hộ nỗi lòng của Am.
"Ba...! K, khôn..."
"Không phải sao?"
"Khôn... không phải là không phải."
*Pechon*, tai mèo của Am cụp xuống.
Colette cười khổ,
"Am, không cần phải buồn đâu. Từ giờ cứ tạo thật nhiều kỷ niệm vui vẻ với chồng là được mà. Nhỉ, Jiro-kun?"
"Ừ. Đúng thế."
Tôi vòng tay qua vai Am, kéo cô ấy lại gần.
"Đ, đồ ngốc... Trời vẫn còn sáng mà..."
Mắt ầng ậc nước, nhưng má đỏ bừng, Am nói.
"Hửm? Sáng thì sao?"
Tôi chỉ định xoa đầu Am thôi mà.
"........................Haa."
Biểu cảm thay đổi hoàn toàn, Am thở dài thườn thượt.
Colette gật đầu un un.
"Jiro-kun. Không được (nai). Cái vừa rồi là không được (nai)."
"...Coletteee."
"Yoshi yoshi, tội nghiệp chưa. Chỉ tại Jiro-kun đần độn quá."
Colette đưa tay về phía Am.
Xoa đầu Am nhẹ nhàng.
"Yare yare thật tình, Jiro-kun đần độn quá cũng khổ."
"...Thật đấy. Đồ ngốc. Đồ ngốc. Jiro đồ ngốc."
Mu-, Am nhìn tôi *jito* đầy oán trách.
"Colette. Tại sao Am lại dỗi thế?"
"Không được đâu Jiro-kun. Cứ không hiểu là hỏi ngay như thế thì mãi không hiểu được tâm lý thiếu nữ (otome gokoro) đâu."
Nên là không dạy đâu, Colette nói.
"X, xin lỗi... Am."
"...Em, th, thích Jiro. Nhưng cái kiểu xin lỗi mà không hiểu lý do thì, ghét."
*Pui*, ngoảnh mặt đi.
"U~mu..."
"Và thế là Jiro-kun không hiểu tâm lý thiếu nữ mãi mãi về sau~"
Đúng lúc đó.
"Jiro-saaaaaaaaaan!!!"
Giọng nói trẻ trung, tràn đầy sức sống vang lên từ đâu đó.
Sảnh tầng 1 nơi chúng tôi đang ở. Bức tường phía Bắc là cửa sổ lớn.
Bên cạnh đó là hành lang cầu nối dẫn ra suối nước nóng [Long Chi Thang] phía sau.
Từ phía Long Chi Thang, 3 người phụ nữ đang đi về phía này.
Một người là chủ nhân giọng nói, thiếu nữ trẻ tuổi.
Mái tóc màu hạt dẻ nhạt (shikishi - màu giấy màu?) bồng bềnh.
Tết tóc đuôi sam, thả ra trước ngực.
Và vì đang chạy lại đây nên bộ ngực khủng căng tràn của cô ấy nảy lên *barun barun*.
Thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay *bun bun*, và ngực nảy *burun burun*.
"Matilda."
"Jiro-san, vất vả rồi ạ-!"
Với nụ cười tươi sáng, Matilda lại gần tôi.
Và rồi,
"Mumu! Am, Colette. Ăn gian (zurui) quá ạ!"
Matilda đứng trước mặt 3 chúng tôi.
"Vậy xin thất lễ!"
Thiếu nữ nguyên là tiếp tân chen mông vào giữa tôi và Colette.
Matilda ngồi xuống bên cạnh tôi.
"A, này Matilda. Không được, bên cạnh Jiro-kun là chị mà!"
"Jiro-san. Bây giờ là giờ nghỉ đúng không ạ? Cùng đi tắm không ạ? Em kỳ lưng cho anh nha!"
"Mồ! Matilda, em vừa đi tắm về xong mà! Hơn nữa Jiro-kun đang làm việc!"
"Mu... Được mà. Đang nghỉ giải lao mà? Làm gì cũng được mà... Nhỉ, Jiro-san?"
"Jiro-kun! Bỏ bê công việc đấy nhé!"
Hai thiếu nữ xinh đẹp hướng về phía tôi nói.
Cả hai đều sở hữu vẻ đẹp vô song.
Những thiếu nữ dễ thương và xinh đẹp thế này, lại là người yêu và vợ tôi.
Điều đó, hồi còn làm mạo hiểm giả, tôi không dám nghĩ tới.
"Fufu, Jiro đào hoa ha."
Cười khúc khích *kusu* là cô gái nhỏ nhắn trông như trẻ con.
Đeo kính gọng đỏ.
Mái tóc tím dài hơi rối.
Trái ngược với vẻ ngoài non nớt, người mang bầu không khí quyến rũ (yêu diễm) này là tiền bối của tôi, Đại Hiền Giả Pixie.
Tiền bối kiếp trước học cùng đại học với tôi ở Trái Đất. Là bạn gái cũ.
Tiền bối ngồi xuống lưng ghế Sofa, cứ thế ngả người vào tôi.
"Pixie. Chị nặng đấy."
"Oya, Am. Xin lỗi nhé. Tuy nhiên cân nặng của Halfling (Yêu tiểu nhân) như chị chắc không nặng đến thế đâu."
Tiền bối có vẻ ngoài gần giống con người, nhưng thực chất là Á nhân.
Chủng tộc có trí tuệ và thích ứng ma lực cao, Halfling.
Đặc tính chủng tộc là dù trưởng thành vẫn giữ vẻ ngoài như trẻ con.
Trông thế này thôi chứ Tiền bối hơn 500 tuổi rồi.
"........."
Người cuối cùng trong 3 người mới đến, *sususu*, di chuyển đến trước mặt tôi.
"Anou... Cái đó... Jiro-, san."
Đứng trước mặt tôi là thiếu nữ tóc đen cao ráo, ngực khủng.
Mái tóc đen bóng mượt dài đến thắt lưng.
Làn da vàng gợi nhớ đến người Nhật, nhưng thực chất không phải con người.
Chiếc sừng mọc trên trán kể câu chuyện cô ấy là tồn tại nhân ngoại.
Bị hút mắt vào bộ ngực quá khổ đang đẩy lớp Kimono lên như núi Phú Sĩ... tôi nói.
"O, Ouka. Vất vả rồi."
"Vâng... Jiro-san. ...Vất vả, rồi ạ."
Ouka mỉm cười nhẹ.
Cô ấy là Oni, vài tháng trước đã chuyển từ cô nhi viện gần đó đến cô nhi viện thú nhân do Colette điều hành.
Do mưa lớn làm hỏng cô nhi viện cũ.
Từ đó chúng tôi sống chung mấy tháng. Ayane và Akane vốn là trẻ của cô nhi viện do Ouka quản lý.
Và Ouka, gần đây thôi, đã trở thành người yêu của tôi.
"........."
*Moji moji*, Ouka đan tay trước ngực, vặn vẹo cơ thể.
Cảm giác như nghe thấy tiếng *buryun*.
Bộ ngực quá mềm mại bị ép lại, rung lên bần bật *buru buru*.
"Jiro. Có vẻ Ouka-chan bị lửa đốt trong người rồi đấy."
"Pi, Pixie-san... Kh, không..." "Không phải sao?"
"...Anou, ...Cái đó."
Má nhuộm đỏ, cúi mặt xuống, từ Ouka tỏa ra sự gợi cảm không thể diễn tả.
"Ouka, cô gái đáng sợ...!"
"Ouka-san, hôm qua làm với Jiro-san nhiều thế mà... thể lực ghê thật đấy ạ!"
Colette và Matilda rùng mình. Ouka càng co rúm người lại, nói với giọng lí nhí "...Thật sự xin lỗi ạ".
"...Hôm qua cũng, làm đến lúc ngất đi, cái đó... dữ dội... anou, thật sự xin lỗi ạ..."
Vừa nói chuyện đêm qua, Ouka vừa xin lỗi.
"Không, không sao mà. Đừng bận tâm. Ngược lại anh gục trước mới là người phải xin lỗi."
"...Jiro-san."
Ouka vừa xoa vùng bụng dưới vừa nuốt *kokun* một cái.
"Colette!" "Rõ rồi!"
Thấy thế Matilda và Colette đứng dậy, đứng hai bên Ouka.
*Gashi, gashi*, nắm lấy tay Ouka, định kéo cô ấy ra khỏi tôi.
"Ouka, xin lỗi nhé. Nhưng Jiro-kun sau đây còn có việc."
"Đúng thế ạ! Nên là bình tĩnh lại chút nào. Ra kia ăn kem đi ạ!"
Colette và Matilda dẫn Ouka biến mất về phía nhà ăn.
"Chỉ những lúc thế này là ăn ý thôi. Hai người đó."
Am thở dài, lắc đầu ngán ngẩm.
"Ma-, dù sao thì Jiro."
Vào khoảng trống bên cạnh, Tiền bối trườn vào, ôm lấy tay tôi.
Mùi thơm ngọt ngào như hoa oải hương (Lavender).
Bộ ngực mỏng lấp ló. Sự mất cân đối giữa bầu không khí người lớn cô ấy tỏa ra và cơ thể chưa trưởng thành khiến tôi cảm thấy tội lỗi (bội đức cảm).
"Nhìn chằm chằm vào ngực thì không sao, nhưng đừng quên là có Am ở đây. Kìa, cô bé đang ghen đấy, Jiro."
Nhìn sang bên cạnh, Am đang phồng má *puku*.
Mắt chạm mắt tôi, cô ấy ngoảnh đi "B, bình thường thôi!".
"Jiro đồ ngốc. Biến thái. Hứ."
*Peshi peshi*, Am dùng đuôi đánh tôi, rồi đứng dậy bỏ đi đâu mất.
"Fufu. Được yêu thương quá ha, Jiro."
"Nè Tiền bối. Tại sao Am lại dỗi thế?"
Thế là Tiền bối cười khổ.
"Không được đâu Jiro. Cứ không hiểu là hỏi ngay như thế thì mãi không hiểu được tâm lý thiếu nữ đâu."
Lại bị trả lại y nguyên câu Colette nói lúc nãy.
"Khó ha, tâm lý thiếu nữ ấy."
"Rồi sẽ hiểu thôi. Dù sao cậu cũng đang hẹn hò với 2 bà vợ và 3 cô người yêu mà. Rồi sẽ phải hiểu dù có muốn hay không thôi."
*Pon pon*, Tiền bối vỗ vai tôi.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả.
Xin lỗi vì đăng muộn. Tôi đang làm công đoạn cuối cùng để xuất bản sách.
Nhờ đó mà sách có vẻ sẽ được Earth Star Novel phát hành vào khoảng mùa thu.
Tháng sau chắc sẽ có thông báo ngày phát hành. Tôi sẽ lần lượt công bố thông tin.
Sách sẽ phát hành vào mùa thu năm nay như đã thông báo lần trước.
Tháng sau sẽ có thông báo ngày phát hành chính thức, lúc đó tôi sẽ thông báo lại.
Vậy thôi.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ.
Hẹn gặp lại!
---
## 78. Người tốt, đưa điện thoại di động vào sử dụng
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Ngày hôm sau buổi chơi bóng né với bọn trẻ.
Hôm đó tôi được nghỉ.
Nên tôi quyết định tinh chỉnh lần cuối cho [cái đó] mà tôi đã cùng Đại Hiền Giả Pixie chế tạo từ trước.
Tôi đang ở xưởng làm việc dưới tầng hầm cô nhi viện.
Nói là xưởng làm việc chứ thực ra chỉ có cái bồn ngâm chân.
Nhưng nước nóng này là hàng đặc biệt.
Nước nóng này được dẫn từ Long Chi Thang ở sân sau.
Long Chi Thang có hiệu quả hồi phục hoàn toàn.
Không chỉ thể lực, vết thương bệnh tật cũng khỏi ngay lập tức, và điều tuyệt vời nhất là, ngay cả ma lực cũng hồi phục hoàn toàn trong nháy mắt.
Tôi ngâm chân trong bồn, tập trung ma lực vào hai tay... kích hoạt [Kỹ năng].
Kỹ năng độc hữu của tôi, [Sao chép].
Tuy có điều kiện đi kèm, nhưng là kỹ năng Cheat có khả năng copy và tái hiện mọi thứ.
Nhưng cái này cần lượng ma lực khổng lồ.
Tôi của ngày xưa không thể đáp ứng lượng ma lực lớn đó, nên những thứ copy được rất hạn chế.
Nhưng mùa hè này, tôi tái ngộ Colette và biết đến sự tồn tại của Long Chi Thang ở cô nhi viện này.
Nếu ngâm mình trong Long Chi Thang, tôi sẽ ở trạng thái ma lực vô hạn (có giới hạn phạm vi).
Trong trạng thái đó, tôi có thể tạo ra mọi thứ tùy thích.
Tôi sao chép [cái đó] cùng với [một ma pháp nào đó].
Sao chép đồng thời ma pháp và vật thể gọi là Sao chép tổng hợp (Fukusei Gousei).
Bằng cách thực hiện Sao chép tổng hợp, tôi có thể giả lập việc yểm sức mạnh ma pháp vào vật thể được tái hiện.
Tóm lại là, bắt chước Thuật phó gia (Enchantment).
Tôi thực hiện Sao chép tổng hợp, kết quả là [cái đó] xuất hiện trên tay tôi.
"Được rồi, suôn sẻ rồi."
Tôi làm thêm một cái giống hệt nữa, rồi ra khỏi bồn ngâm chân.
Dùng cầu thang từ tầng hầm lên tầng 1, đến sảnh.
"Nào... muốn test cái này, nhưng người biết và dùng được cái này chỉ có tôi và Tiền bối. Tiền bối hôm nay có việc đi vắng rồi, còn lại thì..."
Đúng lúc đó.
"Gọi gì Me thế, Konzel-san?" (Konzel - Có thể là chơi chữ Rapunzel hoặc tên nhân vật nào đó)
*Nyu*, cô bé cáo Kon đã ngồi trên vai tôi từ lúc nào.
"Kon... Từ bao giờ thế?"
"Me nổi tiếng là xuất quỷ nhập thần mà."
*Kiran*, Kon làm mặt đắc ý (doya-gao).
"Gọi Me. Tiếng Ni. Cảm giác như nghe thấy nên đến."
"A-... Vậy à. Kon chắc không sao đâu. Nè Kon, dùng cái này được không?"
Tôi đưa [cái đó] vừa tạo ra cho cô bé cáo.
"Wao. Smartphone -yan."
O-O-. Kon reo lên.
"Nhưng Ni, đây là dị giới. Sóng không tới được đâu?"
"Đúng. Nhưng anh đã điều chỉnh để dùng được như điện thoại. Anh đang muốn test cái đó."
"Hô. Vậy Me sẽ giúp một tay."
Bọn trẻ hiện đang chơi bên ngoài.
Thế mà lại bắt Kon cùng làm thí nghiệm với tôi, thấy hơi có lỗi.
"Ni, không cần bận tâm. Me thích thì làm thôi. Kya, lỡ tỏ tình với Ni rồi."
Hyaa, Kon nói với vẻ mặt không cảm xúc.
"Thật sự được không? Ra chơi với mấy đứa khác cũng được mà."
"Cái đó không sao. Giờ chơi ở đây."
"? Là sao?"
Thế là Kon nhảy xuống khỏi vai tôi.
Mở cửa kính lớn ở sảnh tầng 1, Kon nói với bọn trẻ ở sân sau.
"Các khanh. Đồ thú vị, Ni làm ra rồi nè-"
Kon vẫn cầm Smartphone trên tay, hô to.
" " " Đồ thú vị-! " " "
Bọn trẻ ở sân sau mặt mày hớn hở, chạy vào trong tòa nhà.
Trong nháy mắt bọn trẻ vây quanh Kon.
"Nè oi Kon! Cái đó hả? Cái đó là đồ thú vị hả!"
Chó con Canis nhìn Smartphone Kon cầm nói.
"Bình tĩnh bình tĩnh. Bình tĩnh nào Canis-kun. Giờ Me giải thích đây."
Kon dùng đuôi làm râu giả.
Bọn trẻ ngồi chính tọa trước mặt Kon.
"Cái này là, Sumaho (Smartphone)."
" " " Sumaho-? " " "
"Đúng. Là điện thoại (Denwa) đấy."
" " " Điện thoại-? " " "
Toàn là từ ngữ xa lạ với trẻ con dị giới.
Hả, tất cả nghiêng đầu thắc mắc.
"A, nhưng mà nhưng mà, trong truyện tranh anh hai vẽ, có cái gọi là điện thoại di động (Keitai Denwa) đấy ạ!"
Rabi thông minh nhận ra ngay.
"Chính xác. Rabi, 5 Points."
"Ehe-"
"Chị hai, Point gì thế nhỉ?"
"Chịu~... ư?"
Chị em Oni nghiêng đầu.
"Sao cũng được! Nhanh lên, nhanh cho xem cái thú vị đi!" "Mii!"
Leia hối thúc, Kon bảo "Bình tĩnh bình tĩnh. Bình tĩnh đi mà. Thật tình giới trẻ ngày nay, cứ vội vàng muốn kết quả ngay".
Fuu, Kon thở dài.
"Vậy giải thích nhé."
*Suchat*, Kon cầm Smartphone lên.
"Ni, dùng được không?"
"Ừ, dùng được. Anh gọi từ đây, em cứ nói chuyện bình thường nhé."
"Giao kèo thành lập (Isai shouchi)."
Tôi rời xa Kon.
Dùng cầu thang tầng 1, đi lên hành lang cầu nối tầng 2.
"Vậy nhé Kon-. Điện thoại-. Gọi đây-."
"C'mon (Come on)."
Không nói to thì giọng từ đây không tới được.
Từ vị trí đó, tôi bật nguồn Smartphone.
Và ấn nút gọi. Không có danh bạ hay nhập số gì cả.
Chỉ ấn nút gọi trên màn hình.
Kết quả là...
Purururu... Purururu...
Tiếng chuông gọi.
Pirorororo... Pirorororo...
Tiếng chuông reo vang lên từ tầng 1.
"Nổ á!? Gì thế Kon, cái này nổ hả!?"
Tiếng hét lớn của Canis vọng lên từ tầng dưới.
*Pip*.
Tiếng kết nối cuộc gọi vang lên.
"A lô a lô (Moshimoshi), nghe thấy không, Kon?"
Tôi áp Smartphone vào tai hỏi Kon.
Thế là...
[Rõ ràng (Bacchiri), V (Vui)]
Giọng đều đều của Kon vang lên qua điện thoại.
"Có vẻ kết nối tốt ha."
[Ni, vãi chưởng (panee). Dùng được Smartphone ở dị giới. Isekai Smartphone -yan (Dị giới Smartphone). Me, là Smartphone Tarou -yan (Smartphone Tarou - Main bộ Isekai Smartphone).]
Giọng điệu của Kon vẫn như mọi khi, nhưng cảm giác có vẻ phấn khích.
[Goi-su (Su-goi/Tuyệt). Ni, goi-su.]
"Cảm ơn. Vậy, tắt máy nhé."
[Non (Không). Trước đó, muốn truyền đạt sự tuyệt vời này cho các khanh. Xin chờ một chút đừng tắt.]
Có vẻ Kon muốn giải thích cách dùng điện thoại cho những đứa khác.
[Nghe rõ đây các khanh. Cái hộp này, áp vào tai. Thì sẽ nghe thấy tiếng của Ni đấy.]
" " " Thật hả-! " " "
"Nhân tiện cũng có thể gửi giọng nói từ đây đi nữa."
" " " Ghê vãi-! " " "
Tiếng lớn của bọn trẻ vọng lại từ xa.
Một lúc sau.
[Anh hai! Nghe thấy không ạ? Nghe thấy không ạ-!]
Tiếng hét đầy năng lượng của Canis vang lên.
Những lúc thế này, người giơ tay đầu tiên luôn là cô bé chó đó.
"Ừ. Nghe thấy đấy. Đằng đó thì sao, giọng anh, có tới không?"
[O, o, o-! Ng, nghe thấy! Giọng anh hai, nghe như ở ngay gần ấy, ạ-!]
" " " C, cái gì cơ-!? " " "
Tiếng kinh ngạc vang lên giữa bọn trẻ.
[Anou, anou anou... etto etto, a, anh trai!]
Lần này là giọng Rabi vang lên qua điện thoại.
"Rabi à. Nghe thấy đấy."
[Tuyệt quá đi ạ!]
[Không phải là tuyệt! Vậy tiếp theo Leia! Nè nè Jiro, nghe thấy không? Nghe thấy tiếng Leia không?]
Tiếp theo chuyển sang Leia. Tôi trả lời nghe thấy, cô bé vui mừng [Tuyệt thật đấy!].
Sau đó chuyển sang Ayane, Akane, sau một vòng, tôi tắt cuộc gọi.
Rồi xuống cầu thang, quay lại chỗ bọn trẻ.
"Ni, ghê vãi."
*Pyon*, Kon ôm lấy tôi.
Tôi đỡ lấy cô bé từ phía trước.
"Ni, ghê vãi. Quá ghê vãi. Hoàn toàn vô khuyết Bottle Genius (Battle Genius?)."
"Thỉnh thoảng anh tự hỏi, em chuyển sinh từ thời đại nào đến thế?"
"Hỏi tuổi phụ nữ là, Taboo (cấm kỵ) đấy."
Suỵt-, Kon đặt ngón tay lên miệng. Đứa trẻ nhiều bí ẩn.
"Nhưng Ni giỏi thật. Vì không có sóng. Sao mà đàm thoại được thế?"
Chỉ có Kon là hiểu được sự tuyệt vời của việc điện thoại thông suốt ở thế giới này.
Những đứa khác không biết khái niệm sóng điện từ mà.
"Trong Vô thuộc tính ma pháp, có ma pháp gọi là [Niệm thoại Telepathy]."
Kỹ năng sao chép của tôi không chỉ copy vật thể, mà copy cả ma pháp.
Chỉ là để copy ma pháp, cần có ai đó dạy ma pháp đối tượng cho tôi.
Tôi có Đại Hiền Giả Pixie ở bên cạnh, nên tha hồ được cô ấy dạy ma pháp.
Vô thuộc tính ma pháp [Niệm thoại Telepathy] được cô ấy dạy cho.
Ma pháp gửi giọng nói từ đây đến đối phương ở xa.
"Ma pháp này, là ma pháp gửi trực tiếp giọng nói của mình vào não đối phương."
"Naruheso (Ra là vậy). Hèn gì thấy lạ. Tiếng không phát ra từ loa (speaker), thấy lạ lạ."
Kết quả của việc sao chép tổng hợp Smartphone và [Niệm thoại], ai cũng có thể dễ dàng sử dụng ma pháp [Niệm thoại].
Giả lập chức năng điện thoại được cài đặt, nhưng nguyên lý khác với Smartphone gốc. Cách dùng sẽ khác với bản gốc.
"Chỉ là cái này vẫn chưa hoàn thiện."
"Hô. Còn tiến hóa nữa sao."
Kon lẩm bẩm thán phục.
"Hiện trạng chỉ dùng được chức năng điện thoại. Chức năng đó cũng chỉ dùng được 1 đối 1 thôi."
"? Không hiểu lắm."
"Tóm lại là... Vẫn chưa thể tự do chọn đối phương để gọi điện."
Như Smartphone ở Trái Đất, nhập số điện thoại là chọn được nơi gọi tự do... thì vẫn chưa làm được.
Chỉ dùng được với một Smartphone khác đối ứng với Smartphone này, tức là chỉ đàm thoại 1-1.
"Tóm lại hiện tại, cũng không khác điện thoại ống bơ (điện thoại dây) là mấy."
"Nhưng gọi được từ xa mà. Ưu tú hơn điện thoại ống bơ."
"Không ma đúng là thế nhưng mà. Dần dần sẽ có chức năng Mail, hay làm cho không khác gì điện thoại thường, hiện đang điều chỉnh."
"Dã vọng của Ni, chỉ mới bắt đầu?"
"Là thế đấy."
"Nhưng Ni, sao lại làm điện thoại?"
Tôi bế Kon lên, xoa đầu *yoshi yoshi*.
"Dạo trước, bị nạn trên núi đó. Đã làm các em lo lắng mà."
Lúc mọi người đi Picnic trên núi.
Tôi rơi xuống sông, suýt gặp nạn.
Kết quả là bình an, nhưng bọn trẻ chắc đã lo lắng lắm.
Lúc đó nếu có điện thoại, đã có thể thông báo an nguy ngay lập tức.
Nên tôi quyết tâm làm điện thoại là vì thế.
"Cái vụ tốn khá nhiều thời gian để đưa vào (dounyuu) ấy hả?"
"Nói nghiêm túc thì chỉ yểm [Niệm thoại] thì không dùng được như bây giờ. Phải dùng ma pháp [Lập trình thao tác nhập liệu] (Dousa Nyuuryoku Programming), điều chỉnh chút đỉnh."
Tốn công ở khâu điều chỉnh đó.
"Naruheso. Me đã nắm bắt tất cả."
"Giỏi ha Kon."
Kon vui vẻ, đuôi ngoe nguẩy *fasa fasa*.
"Đúng rồi. Kon. Cho các em cái Smartphone lúc nãy đấy."
"Nanto (Cái gì). Được không?"
"Ừ. Đổi lại cách dùng thế nào, có lỗi gì không, có thì báo anh từng cái một nhé. Ngoài ra thì bọn trẻ cứ dùng tự do."
Thế là đuôi Kon, *bun bun bun*, quay tít như trực thăng.
"Ni, đùi (futomomo). Đùi."
"Muốn nói là hào phóng (futoppara) hả?"
"Respect (tôn trọng) Shinnosuke-san nhà Nohara."
Kon nhảy xuống.
Tôi đưa Smartphone mình đang cầm cho Kon.
"Vậy thì, Kon. Vụ Smartphone nhờ em nhé."
"Ryo (Rõ)."
"Ryo?"
"Nghĩa là Ryoukai (Đã rõ)."
*Bishit!* Chào kiểu quân đội, Kon chạy về phía bọn trẻ.
"Các khanh. Được Ni cho Smartphone. Bảo là chơi cái này được đấy-"
" " " Oa-! " " "
Tiếng reo hò của bọn trẻ vang lên.
"Giờ dùng cái này chơi trò điệp viên thôi."
" " " Được đấy-! " " "
"Otto trước đó, phải cảm ơn Ni đã."
" " " Cảm ơn ạ-! " " "
Như vậy, Smartphone (chưa hoàn thiện) đã được đưa vào sử dụng ở nhà tôi.
---
**Lời tác giả:**
Cảm ơn mọi người đã vất vả.
Chương 11 sẽ là kiểu vừa cải tiến Smartphone, vừa mô tả các sự kiện từ thu sang đông.
Ngoài ra chuyện xuất bản sách cũng tiến triển khá nhiều.
Chắc tháng sau sẽ có thể nói chi tiết hơn. Minh họa, truyện viết thêm, vân vân.
Bản sách giấy sẽ phát hành vào mùa thu năm nay như đã thông báo lần trước.
Tháng sau sẽ có thông báo ngày phát hành chính thức, lúc đó tôi sẽ thông báo lại.
Vậy thôi.
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ.
Hẹn gặp lại!
---
## 79. Người tốt, hướng dẫn vợ Elf cách dùng điện thoại
Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!
Ngày hôm sau khi chế tạo Smartphone (chưa hoàn thiện).
Tôi đi đến sảnh tầng 1, thấy Rabi ở đó.
"A~. Anh ha~ai."
Cười *nipa-*, Rabi lại gần tôi.
Tóc nâu bồng bềnh, tai thỏ cụp (Lop ear).
Gần đây sang đông nên mặc dày hơn, cộng thêm quần tất trắng.
*Tetete*, chạy lại gần tôi, nhưng "Au" ngã giữa đường.
Tôi lại gần Rabi, bế lên *yoisho*.
"Có sao không?"
"Không sao đâu ạ. Gusun..."
Tôi dùng Sơ cấp Quang ma pháp (Ma pháp hồi phục) lên đầu gối Rabi.
"Ehe, cảm ơn anh ạ!"
"Rabi, không cần chịu đựng đâu."
"Nhưng, nhưng mà... em nghĩ là làm phiền anh hai."
Đứa bé này tốt bụng hơn người. Chắc nghĩ việc khiến tôi dùng ma pháp trị liệu là gánh nặng.
"Không có đâu. Anh không thấy phiền gì đâu. Với lại anh nói mãi rồi, trẻ con không cần phải câu nệ (giữ ý) đâu. Nhé?"
"Vâng ạ...!"
Rabi cười tươi, ôm chặt lấy ngực tôi *kyu-*.
"Thế rồi Rabi, em đang làm gì thế? Mọi người đâu?"
"Hau! Em quên mất ạ!"
*Awawa*, Rabi lấy Smartphone từ trong túi ra.
"Smartphone?"
"Vâng ạ! Em đang chơi trò điện thoại với Kon-chan ạ!"
Hôm nọ, tôi đã làm Smartphone phiên bản chưa hoàn thiện.
Đưa cho bọn trẻ, nhờ chúng dùng để chơi.
Kiêm luôn việc test cách dùng, lỗi lầm các thứ.
"Chắc sắp có điện thoại từ Kon-chan rồi ạ..."
Pururururu... Pururururu...
Smartphone reo lên.
"Hau! Điện thoại từ Kon-chan gọi đến rồi ạ!"
Trong vòng tay tôi, Rabi luống cuống *awa awa*.
"Ổn không? Biết cách dùng không?"
"Em biết ạ. Được Kon-chan Lecture (hướng dẫn) nhiều rồi ạ..."
*Mumumu*, Rabi làm vẻ mặt nghiêm túc.
Định giúp nghe máy nhưng tôi thôi. Không được cản trở sự trưởng thành của con bé.
"Chắc là ấn cái... dấu điện thoại này ạ... Eiya."
Rabi ấn nút gọi.
Đưa Smartphone xuống dưới tai thỏ "Unsho", "A lô a lô (Moshi mo-shi)".
Lớn giọng nói.
"Vâng ạ. ...Ừm. ...Ừm. ...Eee!?"
Mặt Rabi tái mét.
"Sao thế?"
"K, Kon-chan bảo... qua điện thoại... Mama gây tai nạn giao thông... phải trả tiền bồi thường giá cao cho đối phương..."
...Kon.
Cái con cáo nhỏ tinh nghịch này.
Biết là con bé thích trêu chọc, nhưng đùa thế với Rabi hiền lành thì không vui chút nào.
Tí nữa phải nói chuyện đàng hoàng mới được.
"Hawawa, l, l, l, làm sao đây anh ha~ai..."
"Không, không sao đâu. O-i, Colette-."
Tôi gọi vọng lên tầng 2.
"Gì thế-"
*Hyoi*, Colette thò đầu ra từ hành lang thông tầng, bước ra từ khu giặt đồ tầng 2.
"Mama-!"
*Paa-!* Mặt Rabi rạng rỡ hẳn lên.
Colette xuống tầng 1, Rabi nhảy khỏi người tôi, chạy về phía cô ấy.
"Yoisho-. Sao thế Rabi? Có chuyện gì đáng sợ à?"
Colette bế Rabi lên, xoa đầu *yoshi yoshi*.
"Mama ấy, bảo là lái xe 100km gây tai nạn giao thông. Tiền bồi thường 100 ức (tỷ) yên lận~..."
"Ara gay go. ...Cơ mà, dạo này mẹ có lái xe đâu. Nhỉ, Jiro-kun."
"À đúng thế."
Mà tôi cũng không cho Colette cầm lái.
Lý do đơn giản. Colette mà cầm lái thì giống như lời nói dối của Kon, phóng tốc độ kinh hoàng nguy hiểm lắm.
"Vậy là Mama, không gây tai nạn ạ?"
"Đương nhiên rồi. Ai thế nhỉ, nói dối như vậy."
Thế là từ tầng 2, *nyu*, Kon thò đầu ra.
"Me."
"Kora. Kon. Rabi khóc rồi kìa."
"Oh Sorry. Không định làm Rabi buồn đâu."
Kon *tetete* xuống cầu thang, đến chỗ Rabi.
Colette thả Rabi xuống.
"Xin lỗi nha." "Ừm."
Kon xin lỗi, Rabi cười *niko* tha thứ.
"Lên trên cùng mọi người chơi Boardgame đi."
"Vâng ạ!"
Kon nắm tay Rabi, quay trở lại phòng trẻ em tầng 2.
Còn lại tôi và Colette.
"Jiro-kun Jiro-kun."
Colette *sususu* lại gần tôi.
"Cái lúc nãy Rabi cầm, là cái gì thế?"
Nhắc mới nhớ chưa nói với Colette về điện thoại.
Tôi lấy chiếc Smartphone khác làm riêng ra từ túi, nói.
"Cái này là điện thoại. Dùng cái này có thể nói chuyện với người ở xa."
"Hô hô. Item tiện lợi của thế giới Jiro-kun ha."
Colette biết tôi là người chuyển sinh, kiếp trước là người Trái Đất.
"Nói chuyện được với người ở xa ha. Tiện lợi thật đấy cái này."
"Ừ."
"Có cái này thì sẽ không làm vợ lo lắng nữa ha."
Cười *niko*, Colette nhìn tôi cười.
"...Thật sự, lúc đó xin lỗi em. Chính vì thế nên anh mới làm đấy."
Xoa mái tóc vàng xinh đẹp của Colette.
Lúc gặp nạn trên núi, tôi đã làm phiền Colette và lũ trẻ cô nhi viện.
Sau này nghe Tiền bối kể lại.
Colette trước mặt bọn trẻ thì tỏ ra cứng rắn.
Nhưng ở chỗ không có ai, cô ấy đau lòng vì sự vắng mặt của tôi, và đã khóc.
"...Thật tình đấy. Lúc đó em lo lắm đấy biết không. Đừng bao giờ làm thế nữa nhé."
"Ừm. Xin lỗi. Và, chính vì thế nên mới có điện thoại."
"Ra là vậy ra là vậy."
Đưa Smartphone cho Colette.
"Làm sao để cái đó... Dewan (Điện thoại)? Làm được?"
"Denwa (Điện thoại) nhé. Đơn giản thôi."
Tôi cùng Colette ngồi xuống Sofa.
Colette áp sát vào tay phải tôi. *Funyu*, bộ ngực to mềm mại chạm vào.
"Gần quá không?" "Không có không có" "Cố tình chạm vào đúng không?" "Đâu có đâu có."
Vừa cười vui vẻ Colette vừa nói.
"Thầy Jiro-kun! Quan trọng hơn là em muốn biết cách dùng điện thoại nhanh lên ạ!"
Colette nắm tay tôi, vừa ép ngực *guni guni* vừa nói đầy năng lượng.
"Etto nhé. Nút nguồn ở chỗ này. Đầu tiên ấn cái này."
"Fumu fumu."
Colette một tay cầm Smartphone, tay kia nắm tay tôi thao tác.
"Ấn rồi. Sau đó?"
"Tiếp theo thấy Icon App (biểu tượng ứng dụng) màu xanh lá cây này không?"
Trên màn hình hiện ra màn hình chờ Smartphone.
Các Icon App khác nhau (mà hầu hết không dùng được, chỉ để làm cảnh) xếp hàng.
"Apuri? ...Apricot (Mơ)?"
"Mấy cái hình vuông xếp hàng này này. Ấn vào hình vuông màu xanh lá cây ấy."
"Mumumu... Khó ha cái này."
"Đã khó đâu..."
Trên màn hình chỉ có một App điện thoại (Icon App màu xanh lá).
"Cái này? Cái này hả?"
"Đó là danh bạ. Cái này."
"N-. Không biết cái nào nha-."
*Chira*, Colette ngước nhìn tôi.
Cười *niko*,
"Ei."
Colette leo lên đùi tôi.
Cảm giác mông *funyu* đặt lên đùi.
"Sao thế tự nhiên?"
"Từ phía sau ấy, kiểu, đây này-, em muốn được Lecture (hướng dẫn) như thế cơ. Nhé, Thầy giáo ♪"
Là cái đó à. Kiểu Golf, huấn luyện viên cầm gậy từ phía sau, dạy cách đánh.
Kiểu kiểu thế hả.
"Rõ."
Tôi nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Colette. Làn da trắng, mịn màng.
Tại sao da con gái lại mịn màng thế này nhỉ.
"Đây nhé. Ấn vào đây."
Tôi chồm lên từ phía sau Colette, cầm tay cô ấy, chỉ vào đây.
"Ra là vậy hiểu rồi." "Vậy à hiểu rồi ha." "Ngực rắn chắc của Jiro-kun chạm vào, doki doki (tim đập nhanh) quá nè." "Colette..."
Có vẻ cô ấy muốn âu yếm với tôi hơn là nghiêm túc học hỏi.
"Đùa thôi đùa thôi. Đây nhỉ?"
Colette ấn vào App điện thoại *pochi*.
"Còn lại chỉ cần ấn nút có hình cuộc gọi này thôi."
Hiện tại, chức năng nhập số điện thoại, gọi cho đối phương tùy thích... vẫn chưa có.
Chỉ có thể gọi cho một đối phương đã đăng ký.
"Ấn vào đây là điện thoại được cho Jiro-kun nhỉ?"
"Đúng. Thử làm xem."
"N. Đúng ha."
Colette ngồi trên đùi tôi, ấn nút gọi.
Chiếc Smartphone khác trong túi tôi reo lên.
"........."
Tôi lấy Smartphone từ túi ra, ấn nút gọi.
"A lô a lô (Moshi mo-shi)." [Moshi mo-shi]
Giọng Colette vang lên từ trước mặt và bên tai trái.
"Colette... Cái này, không ở xa thì không có ý nghĩa."
"Wa. Tiếng Jiro-kun phát ra từ trong hộp!"
Tai Elf của Colette giật giật *piku piku*.
"Tiếp theo em sẽ gọi từ chỗ hơi xa chút nhé."
Colette xuống khỏi người tôi, *tetete*, bước đi.
Mở cửa kính sảnh tầng 1, đi ra sân sau.
Và điện thoại gọi đến.
Ấn nút nghe.
[A-, kohon kohon. Nghe thấy không ạ-?]
Từ sân sau Colette vừa vẫy tay vừa gọi.
"Ừ. Không vấn đề gì."
[Thật không đấy~?]
Colette nói với giọng trêu chọc.
[Đầu dây bên kia, có thực sự là Jiro-kun không, cần phải Test (kiểm tra), đấy nhé!]
Colette vui vẻ.
"Không thì cái này, chỉ gọi được cho anh thôi mà. Đâu có ai khác gọi đến đâu..."
[Không đượcc. Cần phải kiểm tra xem có thật là điện thoại từ Jiro-kun không! Được chứ!]
Colette đôi khi cũng cứng đầu thật đấy.
"...Hiểu rồi."
[Fufu. Vậy thì từ bây giờ, em sẽ hỏi câu hỏi chỉ Jiro-kun mới biết. Trả lời được thì, em sẽ công nhận là Jiro-kun.]
"Rõ."
[Vậy câu hỏi thứ nhất! Khi Jiro-kun còn bé, cách gọi tôi là gì?]
Cái này dễ.
"Là Sensei (Cô giáo/Bác sĩ), đúng không."
[Chính xác! Vậy câu hỏi thứ hai. Hãy trả lời tên người Jiro-kun yêu nhất!]
"........."
[Hãy trả lời!]
"........."
[A rể không trả lời được sao? Vậy đầu dây bên kia không phải Jiro-kun rồi ha? Nếu thật sự là Jiro-kun, tên người yêu nhất, nói được chứ nhỉ?]
Chắc là cô ấy làm trò này chỉ để muốn nghe câu đó thôi...
Vợ Elf nhà mình đôi khi cũng trẻ con lắm.
"...Là Colette."
[Không nghe thấy Jiro-kun. To lên chút nữa. Yêu ai nhất nào?]
"...Là Colette."
Tất nhiên Am, Tiền bối, Matilda, Ouka anh cũng thích.
Nhưng câu trả lời Colette mong muốn là như vừa rồi.
[Fufu, chính xác ạ. Câu hỏi thứ 3! Tên người đàn ông mà Colette đó rất rất rấ~t yêu là gì nào!]
"...Colette. Có phải trẻ con đâu."
[Ara là trẻ con đấy. Tính theo tuổi người thì em mới 18 thôi đấy nhé.]
Colette khá để ý tuổi tác. Tính theo tuổi người là 18, nhưng thực tế là 180 tuổi.
[Nào trả lời đi Jiro-kun. Tên người em yêu nhất!]
"...Vừa nãy em gọi tên Jiro-kun rồi còn gì."
[Muốn anh trả lời~]
Tôi thở dài, trả lời "Là Jiro-kun hả?".
Thế là cuộc gọi ngắt.
Colette từ sân sau đi vào trong tòa nhà.
Nở nụ cười rạng rỡ hết cỡ, ôm chầm lấy tôi từ phía trước.
"Chính xác!"
Nở nụ cười như hoa nở, Colette hôn tôi.
---
Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
