Một ông lão tốt bụng nghỉ hưu sau những cuộc phiêu lưu và trở thành giáo viên tại một trại trẻ mồ côi ~ Ông sống hạnh phúc với người vợ yêu tinh và những cô con gái thú nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1684

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3170

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

tập 2 - chương 81 ~ 85

chương 81 ~ 85

## 80. Người tốt, điện thoại từ trẻ con và các bà vợ reo liên hồi

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ.

Hai ngày sau khi tôi dạy Colette cách dùng điện thoại.

Buổi chiều.

Trong lúc tôi đang giặt ga trải giường và quần áo của bọn trẻ ở phòng giặt ủi tầng 2.

Prrrrr... Prrrrr...

"Hửm? Gì thế?"

Từ trong túi vang lên tiếng chuông Smartphone.

Bật nguồn lên.

Trên màn hình hiển thị [Colette].

"A lô?"

[Oa! Kết nối được thật nè. A lô a lô, Jiro-kun. Nghe thấy không?]

Giọng Colette đập vào màng nhĩ.

Giọng nói của người phụ nữ vừa dịu dàng, vừa thực sự vững vàng.

"Ừ, nghe thấy. Sao thế, có việc gì không?"

Gọi điện thế này chắc là có chuyện gì muốn nói với tôi đây.

[Em muốn bàn bạc xem bữa ăn nhẹ (Oyatsu) hôm nay của bọn trẻ nên làm gì. Món gì thì được nhỉ?]

"Đúng ha."

Tôi tựa lưng vào tường phòng giặt ủi.

*Goun goun*, máy giặt đang chạy, và Smartphone dùng được thế này.

Dù đang ở dị giới mà cảm giác cứ như đang ở Trái Đất vậy.

"Dạo này trời lạnh rồi, làm bánh kếp (Pancake) thì sao?"

Mùa thu đã vào sâu, cũng sắp đến lúc nghe thấy tiếng bước chân của mùa đông rồi.

Kem là vua của các món ăn nhẹ cho trẻ con, nhưng mùa lạnh thế này ăn kem thì không hợp lắm.

[Ý hay đấy chứ. Quyết định vậy nhé.]

"Ừ. Việc chuẩn bị bữa phụ giao cho em được không? Nếu thiếu người thì giặt xong anh sẽ giúp."

[Không sao đâu. Có Ouka nữa mà. Bên này ổn.]

"Rõ. Vậy anh tắt máy nhé."

Định tắt máy thì đúng lúc đó.

[A, chờ đã chờ đã. Em quên chưa nói điều quan trọng nhất.]

"Điều quan trọng nhất?"

Gì thế nhỉ. Tôi nhớ là hôm nay đâu có việc gì quan trọng lắm đâu.

[Jiro-kun.] "Ừm." [Yêu anh ♪]

Giọng điệu vui vẻ của Colette.

Như được thì thầm vào tai, nhột nhột.

Ngại quá. ...Cơ mà, ngại ngùng cái gì chứ, ông chú từng này tuổi rồi.

Cười khổ, tôi trả lời Colette "Anh cũng yêu em".

[Fufu ♪ Được rồi, em sẽ cố gắng làm bữa phụ thật ngon. Vậy nhé, Jiro-kun ♪]

"Ừ, tí gặp lại."

Tôi tắt cuộc gọi Smartphone.

"Định đưa cho dùng để liên lạc công việc cơ mà ta."

Tôi đã đưa Smartphone phiên bản cải tiến cho cả bọn trẻ và nhân viên.

Giữa các nhân viên thì dùng để liên lạc công việc như vừa rồi.

Với bọn trẻ thì, cứ để chúng nghịch như đồ chơi, tiện thể thu thập dữ liệu luôn.

Vừa kết thúc cuộc gọi với Colette thì.

Prrrrr... Prrrrr...

"Lần này là... từ Ayane à."

Điện thoại gọi đến từ chị gái Oni.

"A lô, sao thế?"

[A lôô~... ô. Anh ha~... ai. Đang bận xin lỗ~i nha... a. Thực ra là.]

Tôi nghe Ayane kể sự tình qua điện thoại.

"Rõ. Anh đến ngay."

Tôi tắt điện thoại.

Lấy khăn tắm và quần lót trẻ em từ máy sấy ra.

Làm ướt khăn bằng nước, rồi ra khỏi phòng.

Rời phòng giặt ủi tầng 2, đi qua hành lang, hướng về phía phòng trẻ em.

Đến phòng trẻ em phía Đông tầng 2.

Vốn dĩ là 2 phòng nhưng đã đập thông tường làm thành 1 phòng nên khá rộng.

Trên 1 trong 6 chiếc giường, có chị em Oni đỏ.

"Anh ha... ai."

Oni đỏ tóc dài vẫy tay *hirahira*.

Bên cạnh, em gái Oni đang co rúm vai *shun...*, ngồi bên mép giường.

"Xin lỗ~i nha... a. Akane-chan ấy mà... a. Tè dầm mấ~t tiêu... u."

"Ừ, anh nghe qua điện thoại rồi."

Tôi ngồi xuống cạnh Akane.

"Gusu... Đại ca (Aniki), xin lỗi..."

*Gusu gusu*... Em gái Akane sụt sịt.

Theo điện thoại thì, trong giờ ngủ trưa, Akane đã tè dầm.

Nhân tiện thì những đứa trẻ khác vẫn đang ngủ trên giường.

Chỉ có chị em Oni là thức.

"Không cần xin lỗi đâu. Là trẻ con mà, tè dầm là chuyện bình thường."

"Gusu... nhưng mà..."

Tôi xoa đầu Akane *washa washa*.

"Đừng khóc. Đã bảo không cần xin lỗi rồi mà. Nhé?"

".........Vâng."

"Được rồi, ngoan lắm."

Tôi thu hồi quần lót và quần dài ướt của Akane.

Dùng khăn ướt lau phần thân dưới, rồi mặc quần lót sạch cho con bé.

"Anh ha... ai. Quần của Akane-chan đây nha... a."

Từ lúc nào, Ayane đã lấy quần từ trong tủ ra giúp.

"Cảm ơn em, Ayane. Em đúng là người chị tốt thật đấy."

Dù tôi không nhờ, con bé vẫn hành động vì em gái.

Ở đó có tình yêu thương chắc chắn dành cho em gái.

"Nihi~... i. Được anh hai khen rồ~i... i. Anh hai khen em như vậy em thích lắ~m... m."

*Fuhe*, Ayane cười nói.

"Cảm ơn nhé. Anh cũng thích Ayane lắm. Giống như những đứa trẻ khác vậy."

Sau khi xử lý xong cho Akane, tôi cầm đồ giặt ướt, cùng chị em Oni rời khỏi phòng trẻ em.

Tôi lấy Smartphone ra, gọi điện.

Sau vài tiếng chuông, [A lôô-!] giọng cô gái tràn đầy năng lượng vang lên.

"Matilda. Xin lỗi vì gọi trong lúc em nghỉ nhé."

[Đâu có! Đừng bận tâm ạ! Được Jiro-san gọi điện cho! Em, rất rất vui ạ!]

Giọng nói phụ nữ hoạt bát, tràn đầy năng lượng (Energetic).

Nghe thôi cũng thấy khỏe ra.

"Chuyện là anh có việc muốn nhờ chút. Bây giờ em rảnh không?"

[Vâng ạ! Em hoàn toàn bình thường siêu rảnh luôn ạ! Nếu là vì Jiro-san, em, làm gì cũng được ạ!]

"Được em nói thế anh vui lắm. Chuyện là anh muốn nhờ em tắm cho Akane một chút."

[Ra là vậy... Rõ ạ!]

Kể từ khi Matilda bắt đầu làm việc ở cô nhi viện nhà tôi, đã vài tháng trôi qua.

Từng ấy thời gian, chỉ cần nói sơ qua là cô ấy đã hiểu tình hình.

Tắt điện thoại, tôi cùng Akane và Ayane xuống tầng 1.

"Akane-chan. Cùng đi tắm nào!"

Matilda cười *niko niko*, nhấc bổng em gái Oni lên *yoisho*.

"...Matilda, xin lỗi nha."

"Không phải việc Akane-chan phải xin lỗi đâu. Nào! Thẳng tiến nhà tắm Go-!"

"Oira cũng đi tắm~... ư."

"Được rồ-i, mọi người cùng tắm nào!"

Matilda nhấc cả Ayane lên.

Matilda là phụ nữ nhưng khung xương tốt, cũng khá khỏe.

"Xin lỗi nhé. Matilda. Anh phải đi giặt đồ. Mọi người khác đều có việc riêng không rời tay được."

"Không sao đâu ạ, em hiểu mà!"

"Đang nghỉ mà lại làm phiền, xin lỗi em."

"Đừng bận tâm ạ! Em đã nói rồi mà, nếu vì Jiro-san yêu quý thì em sẵn lòng làm bất cứ điều gì."

Matilda cười *nikat*.

"Cảm ơn em. Giúp anh nhiều lắm."

"Vâng ạ. A, Jiro-san."

"Hửm? Sao thế."

Matilda vẫn đang ôm bọn trẻ, *sususu*, lại gần tôi.

Và rồi, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.

"Oa-... o. Táo bạ-... o." "G, ghê thật... táo bạo quá."

Matilda *pat*... tách ra.

"Ehehe ♪ Phí giúp đỡ đấy ạ. Thế này là Jiro-san không cần bận tâm nữa nhé."

Vậy nhé! Matilda hô to đầy năng lượng, rồi dẫn chị em Oni đi tắm.

"Thật tình, cô bé đó táo bạo hay là gì đây không biết..."

Nhưng thật sự là cô bé tốt. Đang nghỉ mà cũng giúp đỡ công việc.

Đúng lúc đó.

Prrrrr... Prrrrr...

Điện thoại gọi đến.

Là từ Colette.

"Sao thế? Làm bữa phụ thiếu người à?"

Thế là cô ấy nói thế này.

[JIRO-KUN, EM ĐÃ NHÌN THẤY.]

"Hả?"

Nghĩ thế tôi nhìn sang ngang, từ nhà ăn, Colette...

Một tay cầm Smartphone, nhìn chằm chằm vào tôi *jii-*.

[JIRO-KUN, ĐANG TRONG GIỜ LÀM VIỆC.]

"A, ừ..."

[ĐANG LÀM VIỆC. MÀ LẠI HÔN HÍT (CHU), KHÔNG ĐÁNG KHEN CHÚT NÀO ĐÂU NHÉ.]

Colette nhìn tôi với ánh mắt *jito* (lườm nguýt/nghi ngờ).

Phồng má lên, đang ghen tuông rồi.

"Cái đó nà... Cái vừa rồi là Matilda, kiểu như, nụ hôn cảm ơn ấy mà..."

[.........JIRO-KUN. TÍ NỮA, XỬ LÝ.]

*Pip*, Colette tắt máy.

Cứ thế thụt vào trong nhà ăn.

Tôi định giữ lại nhưng còn đống đồ giặt, nên dùng Smartphone gọi Colette.

Lên tầng 2, đến phòng giặt ủi, Colette bắt máy.

[GÌ ĐẤY, JIRO-KUN. BÂY GIỜ TÔI, ĐANG BẬN LẮM ĐẤY.]

*Kacha kacha kacha*... có tiếng trộn bột bánh kếp.

Có vẻ cô ấy vừa nghe điện thoại vừa làm việc.

"Colette... Cái đó nà, thật sự cái vừa rồi là bất khả kháng, hay nói đúng hơn anh đâu có lén lút hôn hít trong giờ làm việc đâu..."

Tôi cũng lấy đồ giặt từ máy giặt ra, bỏ vào giỏ.

[Hứ (Funda). Sao cũng được. Jiro-kun vừa được Matilda hôn, trông có vẻ hớn hở (dere dere) lắm đấy nhé, cô giáo nhìn thấy rồi đấy ạ!]

Dỗi rồi ha...

Cầm đồ giặt, đi ra sân sau.

Sau đó tôi vừa phơi đồ, vừa nhiệt tình giải thích tôi yêu và trân trọng Colette đến thế nào.

Đến lúc phơi xong đồ thì, [Yêu Jiro-kun lắm ♪ Yêu nhất trên đời], cô ấy đã hết giận.

"Thật sự, cô ấy có những lúc trẻ con thật đấy."

"Thế rồi? Cậu cũng thấy điểm đó dễ thương đúng không, Jiro."

Ngay sau khi tắt máy, giọng Tiền bối vang lên từ phía sau.

Quay lại thì thấy mỹ thiếu nữ tóc tím trông như bé gái đang đứng đó.

"Ya, Jiro."

"Tiền bối. Đừng dọa em chứ..."

"Xin lỗi xin lỗi."

Tiền bối cười khổ.

"Thế rồi, có chuyện gì thế?"

"N. Nãy giờ gọi điện cho Jiro mãi mà chẳng thấy bắt máy gì cả. Nên đi tìm cậu đây."

Tôi cùng Tiền bối đi vào trong tòa nhà.

"Cậu tận dụng điện thoại di động ghê nhỉ."

Cười *niya niya*, Tiền bối nói.

"Trong giờ làm việc, dùng điện thoại để dỗ dành vợ. Trông cứ như nhân viên văn phòng (salaryman) đã có gia đình ấy nhỉ?"

"Thôi đừng trêu em nữa... Thế rồi, chị có việc gì với em?"

Tiền bối ngước nhìn tôi, Ừm-, suy nghĩ một chút,

"Nghĩ lại thì cũng chẳng có việc gì đâu. Hôm nay chưa gặp cậu mà. Muốn nghe giọng cậu thôi."

Thiếu nữ có ngoại hình như trẻ con nói câu nghe người lớn ghê.

"Đừng có trêu em nhiều quá."

"Gì cơ, Jiro. Nhận ra là đang bị trêu à? Chán thế."

Cười *niya niya* Tiền bối nói.

"Hồi đại học còn ngây thơ (ubu) hơn nhiều cơ mà nhỉ. Hẹn hò với 5 người nên trưởng thành đàn ông lên rồi chăng?"

"Ai biết được."

Vừa tán gẫu vừa quay trở lại bên trong cô nhi viện.

Chút nữa là đến giờ gọi bọn trẻ dậy, cho ăn bữa phụ chiều.

*Kui*, Tiền bối kéo áo tôi.

"Đến lúc gọi bọn trẻ dậy còn rảnh chút đúng không? Tán gẫu (Talk) với tôi chút đi."

Tiền bối chỉ vào Sofa ở sảnh tầng 1.

"Không, còn việc khác phải làm mà..."

"Được mà. Một chút thôi. Hay là, nói chuyện với người yêu, cậu thấy ghét?"

"Biết rồi mà. Không có ghét đâu. Nói chuyện chút ha."

"Ừm ừm, thế mới phải. Không chỉ vợ mà trân trọng cả người yêu, thái độ đó thực sự rất tốt. Yêu cậu lắm, Jiro."

Dù sao cũng có quan hệ trên dưới từ kiếp trước, nên không thể trái lời Tiền bối được ha.

Tôi ngồi xuống Sofa.

Tiền bối ngồi ngay cạnh tôi, đặt đầu lên đùi tôi (gối đầu lên đùi).

Từ mái tóc dài màu tím xinh đẹp tỏa ra hương thơm chua ngọt gợi nhớ đến loài hoa nam quốc.

Lại trang điểm sao, có cả mùi ngọt như sữa bột nữa.

"Thế rồi Jiro. Tình trạng cái này thế nào."

Tiền bối vẫn gối đầu lên đùi tôi, sờ vào đùi tôi.

Với động tác tay *jikkuri nettori* (từ tốn nhớp nháp/bám dính), vuốt ve đùi và bẹn tôi.

"Tiền bối. Đang làm việc."

"Oya Jiro. Tôi đang hỏi về cái Smartphone trong túi cậu mà?"

Chết cha. Tự mình đào hố chôn mình rồi...

"Ma, kìm nén việc trêu chọc lại vậy."

Cười *nii* một cái, quả nhiên tôi không thắng nổi Tiền bối, tôi nghĩ thế.

Tiền bối lấy Smartphone từ túi tôi ra, bật nguồn.

"Dùng ma pháp [Lập trình thao tác nhập liệu] (Dousa Nyuuryoku Programming) để điều chỉnh, một điện thoại di động có thể gọi tùy ý cho nhiều người, là vậy ha..."

Vô thuộc tính ma pháp [Lập trình thao tác nhập liệu].

Ma pháp nhập lệnh hành động vào vật vô tri để điều khiển tự do.

Có thể đặt điều kiện cho mệnh lệnh ở mức độ nào đó.

Ví dụ như [Nếu vỗ tay], thì [Quả bóng lăn], kiểu như làm [A] thì sẽ thực hiện [B], có thể gắn điều kiện vào vật thể.

Ban đầu, Smartphone phiên bản chưa hoàn thiện chỉ có thể gọi cho 1 số liên lạc duy nhất trên 1 máy.

Tôi phân chia số cho từng Smartphone (Smartphone của Colette là 1, Matilda là 2).

Trên màn hình nhập số điện thoại, nhập số của đối phương muốn gọi, thực hiện cuộc gọi, tôi đã đặt điều kiện để ma pháp [Niệm thoại Telepathy] kích hoạt lên Smartphone tùy ý.

Nếu ấn [1], thì [Ma pháp Niệm thoại chỉ kích hoạt với Colette].

Đại loại thế.

Nhờ đó, đã có thể gửi [Niệm thoại Telepathy] đến đối phương mình muốn gọi từ bên này... là vậy đấy.

"Tiến thêm một bước đến gần Smartphone hiện thực rồi ha."

"Ừ. Nhưng mà, vẫn chưa đủ. Muốn mở rộng chức năng hơn nữa."

"Jiro nhiều tham vọng ha."

"Nói đúng hơn là biết Smartphone Trái Đất rồi thì thấy chức năng hiện tại chưa thỏa mãn lắm."

Tôi vừa nhìn Smartphone vừa lẩm bẩm.

"Nếu dùng được nhiều thứ hơn, công việc của nhân viên cũng tiến hành dễ dàng hơn. Cũng muốn bọn trẻ được vui vẻ nữa."

"Ra là vậy. Nghĩa là. Lời khuyên và ý tưởng của tôi, từ giờ vẫn cần thiết đúng không?"

Cười *niko-*, Tiền bối nói.

"Ừ, đúng. Từ giờ cũng nhờ chị nhé, Tiền bối."

"Được thôi. Tuy nhiên, tôi có điều kiện."

Điều kiện?

Tiền bối ngồi dậy, ôm lấy hai má tôi.

Rồi chồng môi lên.

Rời mặt ra, mỉm cười *nikkori*.

"Khi chỉ có hai người, hãy gọi là [Kanako]."

Tiền bối là người chuyển sinh, tên kiếp trước là [Asumi Kanako].

Ngày xưa tôi và tiền bối Kanako này từng có quan hệ người yêu.

"Hình như trước đây tôi cũng nói rồi thì phải, thế mà Jiro hoàn toàn chẳng chịu gọi gì cả."

"X, xin lỗi... Tiền bối."

"Tiền bối?"

Vẫn giữ nụ cười, Tiền bối nghiêng đầu.

Có vẻ không định nhượng bộ.

"...Biết rồi, Kanako."

Thế là Tiền bối, fufu, mỉm cười, sau đó,

"Được lắm. Tôi sẽ cho cậu mượn sức. Vì là cậu nên tôi mới cho mượn sức đấy nhé? Chỗ đó hãy hiểu cho rõ đấy."

Tôi cười khổ, gật đầu "biết rồi mà".

---

**Lời tác giả:**

Cảm ơn mọi người đã vất vả.

Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ.

Hẹn gặp lại!

---

## 81. Người tốt, được thương nhân chiêu đãi [Phần trước]

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

2 ngày sau khi điện thoại di động hoàn thiện về mặt đàm thoại.

Các thành viên cô nhi viện chúng tôi đang ở một nhà hàng cao cấp tại Vương đô.

Tại lối vào (Entrance) của nhà hàng.

"Nè oi Kon... Vãi chưởng ạ (yabee desu). Cảnh nhìn từ bên ngoài... vãi chưởng ạ..."

*Buni*, Canis ép má vào kính cửa sổ lẩm bẩm.

"Cái gọi là khung cảnh triệu đô đấy ha."

*Buni*, Kon cũng giống Canis, ép má vào kính nói.

"A, anh hai. Sợ quá... Ở chỗ cao, sợ quá..."

*Choco choco*... Rabi chạy lại phía tôi.

Tôi bế Rabi lên, xoa đầu *yoshi yoshi*.

"Đúng là cao thật ha. Sợ ha."

"Vâng... Nhưng mà, nghe tiếng của anh hai, em bình tĩnh lại rồi ạ..."

Rabi áp tai vào ngực tôi (tim).

Nhắm mắt lại, *pikun... pikun...* cử động tai thỏ.

Sắc mặt đã trở lại bình thường. Tốt quá tốt quá.

"Anh ha~... ai. Cửa hàng trông cao cấp (đắt tiền)~... thế này, thật sự được không vậ~y... y."

Giống nhóm Canis, đang dán mặt vào kính cửa sổ, chị gái Oni đỏ, Ayane, hỏi tôi.

"Ừ. Kuu bảo sẽ trả toàn bộ tiền ăn mà."

Đây là nhà hàng ngắm cảnh nằm ở tầng cao nhất của khách sạn đắt đỏ nhất (về giá cả) tại Vương đô Shiano.

Không phải là nhà hàng mà dân thường như chúng tôi được phép đến.

Nhưng hôm nay, được Kuu mời, nên chúng tôi ở đây.

"Chị Kuu, hào phóng (futoppara) ghê ạ!"

"Hey Canis. Nói thế thì phải là đùi (futomomo), chứ."

"F, futoppara là đúng rồi ạ."

Tôi thả Rabi xuống.

*Choco choco* bước đi, đến chỗ bọn trẻ bên cửa sổ.

Bọn trẻ hôm nay ăn diện chút đỉnh.

Mọi người đều khoác lên mình những bộ trang phục dễ thương dùng để đi chơi, và cũng Formal (trang trọng).

Ngay cả tôi cũng mặc Suit (Vest).

"Nè~... ê Kon-chan. Tạ~... i sao tụi mình, lại mặc đồ đẹ~p... p thế này vậ~y... y?"

Chị Oni hỏi Kon.

Trong bộ váy xanh, trang phục có vẻ người lớn, Kon dùng đuôi làm râu giả nói.

"Vậy xin mạn phép, Me sẽ giải thích. Mọi người, nghe cho kỹ nhé."

Bọn trẻ, *choco choco*, tập trung trước mặt Kon.

"Ở những cửa hàng trông cao cấp (đắt tiền) thế này, có cái gọi là Dress Code."

" " " Dress Code? " " "

Cái gì thế, bọn trẻ nghiêng đầu.

"Nói là trang phục phù hợp chắc dễ hiểu hơn. Ở cửa hàng đắt tiền, cấm ăn mặc xuề xòa (Rough). Không mặc đồ tử tế (Sorenari) thì cửa hàng không cho vào đâu."

*Chira*... Kon liếc nhìn tôi.

"Ừ. Đúng rồi đấy. Giải thích hoàn hảo."

"Fufun, sự bác học của Me đã được chứng minh."

*Bun bun bun*, Kon quay đuôi cáo như trực thăng vui mừng.

"Ni, khéo khen."

"Cảm ơn nhé. Kon giải thích cũng giỏi lắm."

"Ngại quá đi."

Kon ôm lấy đuôi mình, *hyaa* che mặt. Ngại rồi ngại rồi.

"Tóm lại, đúng như Kon vừa giải thích. Hiểu chưa, Ayane."

"Ừm, hiểu... rõ lắ~m... m."

*Fuhe*, Ayane cười.

"Nà~ nà~ anh ha~ai."

*Kui kui*, Canis kéo quần tôi.

"Sao thế Canis?"

"Đói bụng rồi-."

*Guuu*~~~~~~~~............ Canis phát ra tiếng bụng kêu to.

"Me cũng đói (haraheringu)." "Anou, anou, anh hai. Rabi cũng..."

Bọn trẻ ôm bụng.

"Đợi chút nữa đi. Kuu vẫn chưa đến mà."

Hôm nay được Kuu mời.

Không thể vào nhà hàng trước Kuu được.

Trong lúc chờ đợi có vẻ rảnh rỗi, bọn trẻ tụ tập tán gẫu.

"Rốt cuộc là cơm ngon thế nào sẽ được mang ra nhỉ~..."

"Chắc chắn là món ăn ngon như mơ sẽ được mang ra."

" " " Ooo-! " " "

"Và vì ngon quá, quần áo sẽ rách toạc."

" " " Tại saooo-? " " "

"Mô típ (Oyakusoku) của truyện tranh ẩm thực (Gourmet manga) đấy ạ."

*Kiran*, mắt Kon sáng lên, mặt đắc ý.

" " " Ra là vậy-! " " "

"Kon. Không được dạy kiến thức sai lệch."

"Không phải sai. Chỉ là không chính xác thôi."

"Cái đó gọi là sai đấy."

"Nanto (Cái gì). Lần đầu mới nghe (Hatsumimi)."

Cười *niyari*, Kon giật giật tai cáo *piku piku*.

"Chắc là cố tình ha. Thật tình cô bé cáo thích trêu chọc này."

Tôi lại gần Kon, *tsun*, ấn nhẹ vào trán.

Kon cười vui vẻ, rồi ôm lấy tôi.

*Yoisho*, bế cô bé lên, Kon áp mũi vào cổ tôi, ngửi *sun sun*.

"Hôm nay mùi thơm hơn mọi khi. Xịt nước hoa à?"

"Không, đâu có xịt gì đặc biệt đâu."

"Tuy nhiên chân tướng của mùi thơm hơn mọi khi này là... Ha, biết rồi. Bôi gì lên tóc đúng không."

*Bishit*, Kon chỉ vào tóc tôi nói.

"Đúng ha. Có vuốt keo tạo kiểu tóc (Seihatsuryou). Loại có mùi hương ấy mà, ghét không?"

"Non (Không). Cảm giác rất tốt (yoki kanji)."

"Cảm ơn nhé."

Tôi xoa đầu cô bé cáo *yoshi yoshi*.

"Sướng thế-! Nè oi Kon! Đổi chỗ đó đi ạ!"

"Non. Bây giờ Me, đang độc chiếm Ni."

*Kyu-*, Kon ôm chặt lấy người tôi không buông.

"Au... Kon-chan, sướng thế."

"Lát nữa Rabi cũng nhờ bế là được mà."

"Vâng!"

"...Kon. Từ ngữ. Chọn từ ngữ đi."

"Otto sorry. Là từ ngữ kích thích hơi mạnh với trẻ con ha."

*Kiran*, Kon lại làm mặt đắc ý.

Đúng lúc đó.

"Giám đốc (Shachou). Xin lỗi vì để mọi người chờ lâu."

Dùng thang máy ma pháp (thang máy chạy bằng động lực ma pháp), Kuu đến tầng cao nhất.

Vóc dáng nhỏ nhắn.

Tóc đen, mắt híp như cáo.

Người phụ nữ đặc trưng bởi bộ Vest trắng và đôi cánh đen tuyền đối lập.

Tên là Kuu, nữ kiệt nắm giữ vai trò lãnh đạo thực tế của Thương nghiệp Guild [Ngân Phượng Thương Hội].

Kuu đến trước mặt tôi, cúi đầu *pekot*.

"Hôm nay xin lỗi vì bắt cô cất công đến đây."

"Không, phía tôi mới phải. Không ngờ cô lại mời toàn bộ cô nhi viện. Có được không vậy, mời mọi người đến nhà hàng trông đắt tiền thế này."

"Không sao đâu (Kamahen yo). Jiro-san lần này, đã mang lại lợi ích tương xứng cho bên tôi mà."

Đúng vậy... hôm nay là dưới hình thức [Cảm ơn], tôi được Kuu mời.

"Xin lỗi để mọi người chờ lâu nha. Giờ cho ăn cơm cực ngon (gottsu umai) đây."

Kuu nói với bọn trẻ.

" " " Thật ạ-!? " " "

"Ừ. Thật mà (Honma ya)."

" " " Honma ya-! " " "

Bọn trẻ mặt mày hớn hở, nhảy cẫng lên *pyon pyon*.

Kuu nhìn bọn trẻ với ánh mắt như nhìn thứ gì đó đáng yêu,

"Hona (Vậy thì), đi thôi (ikoka)."

Và hướng vào trong nhà hàng.

---

## 81. Người tốt, được thương nhân chiêu đãi [Phần sau]

Được Kuu dẫn đến khách sạn cao cấp ở Vương đô.

Kuu đã mời toàn bộ cô nhi viện.

Nhà hàng, không ngờ lại được bao trọn gói (Kashikiri).

Bao trọn nơi đắt đỏ nhất (về giá cả) và tòa nhà cao nhất Vương đô này...

Tôi lại một lần nữa ngả mũ trước tài lực của Kuu.

Sau đó chúng tôi thưởng thức các món ăn được mang ra.

Canapé với cá hồi hun khói (Smoke Salmon) và salad khoai tây (Potato Salad) bên trên.

Thịt bò nướng (Roast Beef) rưới nước sốt đậm đà hương vị.

Bò bít tết (Rib eye roll Steak) và Bò hầm (Beef Stew) ninh nhừ đến tan chảy.

Món nào cũng ngon.

Có cả ốc sên (Escargot) và các món cao lương mỹ vị, bọn trẻ vừa tròn mắt kinh ngạc vừa vui vẻ ăn ngon lành.

Cuối cùng ăn Gelato tráng miệng xong, bọn trẻ với vẻ mặt hạnh phúc, *kuttari*, thả lỏng người tại chỗ.

Được ăn cơm ngon, no bụng, chắc là buồn ngủ rồi.

Tôi vui khi thấy khuôn mặt ngủ hạnh phúc của bọn trẻ.

Kuu đã đặt phòng khách sạn cho, nên hôm nay sẽ ở lại một đêm.

Người lớn hợp sức vận chuyển bọn trẻ, chia tay với nhân viên và con gái Ouka, tôi quay lại nhà hàng tầng cao nhất.

"Gì thế Jiro-san. Có việc gì với tôi (uchi) à?"

Ở ghế bên cửa sổ, Kuu đang tao nhã uống rượu vang.

"Ừ. Vì chưa nói cảm ơn cô mà."

"Cái đó cần gì đâu."

Tôi ngồi đối diện Kuu.

*Sharan*... Cùng với tiếng chuông, ly rượu vang xuất hiện trước mặt tôi.

Kuu cầm chai rượu, rót vào ly tôi.

Kuu đưa ly rượu đỏ sóng sánh về phía tôi.

*Chin*...

Cụng ly, tôi uống cạn rượu.

"...Ngon. Gì thế này. Hoàn toàn không đắng."

"Fufu. Được anh thích là tốt rồi."

Kuu rót ngay ly thứ 2.

"Cái này, đắt lắm phải không?"

Trong ly chứa chất lỏng trong suốt đẹp đẽ như đá quý nghiền nát tan chảy.

Rõ ràng là rượu vang cao cấp.

"Ma, cũng tàm tạm (sorenari ya). A, không cần bận tâm giá cả đâu. Bên tôi trả mà."

Kuu *kuitto* nghiêng ly, uống cạn rượu trong vài giây.

"Cảm ơn vì đã mời đến nhà hàng trông đắt tiền thế này nhé. Bọn trẻ cũng vui lắm. Nhờ cô cả đấy."

Kuu cười khổ.

"Nói gì thế. Bên tôi mới phải cảm ơn chứ (de). Cái này là lời cảm ơn đó... không, có thành lời cảm ơn được không thì đáng ngờ ha."

Kuu nói với vẻ mặt nghiêm túc.

"Dù sao thì, anh đã ban cho bên tôi cái ân huệ lớn đến mức dù có bao trọn tiền ăn ở đây cũng hoàn toàn không thấy đau ví chút nào (chuccho koto ya)."

Kuu lấy [cái đó] từ trong túi váy ra.

Đó là chiếc Smartphone tôi làm hôm nọ.

Kuu thao tác nhanh nhẹn, tắt nguồn.

"Kuu-sama. Cái này."

Từ lúc nào phía sau Kuu, người phụ nữ mặc Suit đen đã xuất hiện.

Người phụ nữ cao ráo che mặt bằng mái tóc mái, tên là Ten.

Làm thư ký giám đốc, cũng là thuộc hạ của Kuu.

"Đưa cho Giám đốc."

"Vâng. ...Giám đốc, xin hãy nhận cái này."

Nói rồi, Ten đưa cho tôi một tờ giấy tờ.

"Cái này là?"

"Hợp đồng (Keiyakusho ya). Cái ghi lương của anh ấy."

Tôi nhận lương tháng từ Kuu, quy đổi ra yên Nhật là 10 triệu yên.

Lương năm là 120 triệu yên.

Mức lương ngang ngửa vận động viên thể thao chuyên nghiệp.

"Lương của anh, tôi cho tăng gấp đôi đấy."

"Hê...................... Hể!?"

Tôi trố mắt nhìn Kuu, rồi nhìn tờ giấy tờ.

Tiền vàng (Kinka), 2000 đồng.

Tiền vàng 1 đồng có giá trị 1 vạn yên.

2000 đồng là... 20 triệu yên.

"Thực lòng tôi nghĩ thế vẫn chưa đủ đâu. Được mà (Ee de), tôi chi đến gấp 10 lần cũng được (ee de)."

"1, 1 ức (100 triệu) yên một tháng thì không nhận nổi đâu!"

Bình thường đã nghĩ là nhận quá nhiều rồi, 1 vạn đồng tiền vàng thì không thể nhận được.

"Nhận cũng được mà (ee tte). Có giá trị đến mức đó đấy. Cái Smartphone này (sumaho ni wa na)."

Kuu với biểu cảm ngây ngất, *suri suri*, cọ má vào chiếc Smartphone tôi làm.

"Có giá trị đến thế sao?"

Tôi nhớ lại chuyện hôm qua.

Ngày hôm sau khi hoàn thành chức năng điện thoại của Smartphone.

Kuu bay đến chỗ tôi, quỳ rạp xuống (dogeza).

[Jiro-sama! Cái Smartphone đó! Hãy nhượng lại cho bên tôi! Nhượng lại đi xin anh đấy! Cái gì, cái gì tôi cũng làm mừ aaa!]

Đó là chuyện hôm qua.

"Jiro-san, anh, quá không hiểu sự ghê gớm của cái Tool anh làm ra rồi (yaro)."

Kuu thở dài.

"A, xin lỗi. Lại (nói kiểu đó) với anh..."

"A, không đừng bận tâm. Ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn đấy."

Hôm qua, Kuu dùng kính ngữ (teineigo) từ đầu đến cuối, thái độ khúm núm.

Nên thấy khá là sai sai (iwakan).

Như bây giờ, hơi coi thường chút, lại hợp với Kuu hơn.

"Anh đúng là, người tốt bụng (ningenn ga dekita ee hito) ha."

"Không phải đâu. Có tuổi rồi thì, thế này là bình thường mà."

"Làm gì có chuyện đó (Nna koto arahen wa). Anh là vị rất tuyệt vời, hơn nữa nhân cách còn hoàn thiện. Khiêm tốn đôi khi nghe như mỉa mai đấy (iyami ni kikoeru de), Jiro-san."

"Đã bảo không định nói mỉa mai mà."

"Biết rồi (Wakatteru wa)."

*Kuitto* uống cạn ly, chậm rãi, Kuu đứng dậy.

Rồi gập lưng vuông góc, cúi đầu thật sâu.

"Thật sự (Honma), cảm ơn anh rất nhiều. Jiro-san."

Bị cúi đầu trang trọng thế, tôi lúng túng không biết phản ứng sao.

"Dừng lại đi. Ngẩng đầu lên đi mà."

"Nếu đó là mong muốn của Jiro-san."

Kuu ngẩng đầu lên, ngồi phịch xuống ghế *suton*.

"Thật tình, mất cả hứng (choushi kuruu tte). Dừng lại đi, cứ như mọi khi giùm cái."

"Thế à (Hoo ka). ...Vậy, vì Jiro-san có vẻ không hiểu, nên tôi giải thích chút về sự ghê gớm của cái Tool liên lạc anh làm ra nhé."

Kuu đặt Smartphone lên bàn, đan tay giải thích.

"Ở thế giới này, phương tiện liên lạc chủ yếu đến vùng xa, anh có biết là gì không?"

"Đúng ha. Chắc là bưu chính cú (Fukurou) ha?"

"Đúng vậy (Se ya). Cho cú vận chuyển thư, gửi bưu phẩm bay đến nơi xa là được sử dụng nhiều nhất ở thế giới này."

Nói ngược lại thì, Kuu nói.

"So với Trái Đất (Chikyuu) nơi Jiro-san từng sống, thế giới này phương tiện thông tin liên lạc, kém hơn mấy thế hệ (sedai) lận (cchuu koccha na)."

"Vậy sao? Nhưng bên này có ma pháp [Niệm thoại Telepathy] mà."

Kuu rào trước "Se ya kedo na (Đúng là vậy nhưng mà)" rồi tiếp tục.

"Chắc Jiro-san quên, nhưng Vô thuộc tính ma pháp ở thế giới này, vốn dĩ mỗi người chỉ dùng được 1 cái thôi (yan)."

Nhắc mới nhớ hay quên, nhưng nguyên tắc đúng như Kuu nói.

Tôi có kỹ năng [Sao chép] nên mới copy và dùng Vô thuộc tính ma pháp ầm ầm được.

Nhân tiện Tiền bối cũng biết nhiều Vô thuộc tính ma pháp, nhưng người đó thì là người đó, có vẻ có Kỹ năng đặc thù khác.

Người đó và tôi, ở thế giới này là ngoại lệ, là tồn tại hiếm hoi (keu) sở hữu đơn thể nhiều Vô thuộc tính ma pháp.

"Hơn nữa người có [Niệm thoại Telepathy] ít lắm (yan). Là ma pháp hiếm đấy (yan de)."

"Vậy sao."

"Đúng vậy (Se ya). Vì có thể truyền đạt lời nói của mình đi xa được mà (de)? Hơn nữa còn No Time (tức thì/không tốn thời gian)."

"Uun... Cái đó quan trọng đến thế sao?"

"...Ma, với người thường thì chắc không mấy (anmashi yarou ga). Tuy nhiên với thương nhân, cái này là đồ cực phẩm (yuremono) khủng khiếp đấy (yan de)."

Cầm Smartphone lên, cọ má vào, Kuu nói.

"Có cái này thì thu thập động thái xung quanh trong nháy mắt. Trao đổi ở vùng xa, không cần cất công đi đến nơi nữa. Ngồi trên ghế mà buôn bán (akinai) được khắp cả nước (zenkoku kakuchi). ...Cách dùng vẫn còn nhiều cái khác nữa. Tất cả những cái đó, với thương nhân là hữu dụng kinh khủng khiếp (susamajiku yuuyou nan ya de)."

Nghe nói thì có vẻ ghê gớm thật.

Sao mà cảm giác Nhật Bản hiện đại không thoát ra được, nên đối với việc trao đổi No Time với người ở xa, tôi không cảm thấy tính hữu dụng lắm nhỉ.

Nhưng thử thay thế vào hiện đại xem.

Một ngày nọ đột nhiên điện thoại hoàn toàn không dùng được nữa, thì sẽ bất tiện kinh khủng.

Nghĩ thế thì hiểu được giải thích của Kuu.

"Bởi vậy (Ya kara), cái Tool giúp bất kỳ ai cũng có thể dùng Niệm thoại đơn giản tiện lợi này, là phát minh khủng khiếp (tondemonai) đấy (yan ya). Cái này sẽ sinh ra lợi nhuận khổng lồ. Ít nhất thì các thương nhân tồn tại trên đời này, chắc chắn ai cũng muốn cái này đến mức thò tay ra từ cổ họng (khao khát tột độ) (yan)."

"Vậy sao..."

Người phát minh ra điện thoại giỏi thật đấy.

"Thật sự (Honma)... thật sự (honmma), anh người tốt quá mức (ii hito sugiru wa). Tốt đến mức ngược lại làm tôi thấy bất an đấy (level ya de)."

"Bất an. Tại sao?"

"Đương nhiên rồi (Atarimae yaro)."

Với vẻ mặt nghiêm túc (magao), Kuu nói.

"Quyền lợi của cái Tool khủng khiếp (tondemo) thế này, mà anh giao cái bụp (pon) cho bên tôi (yan kara na). Hơn nữa lại là vô thường (mushou - miễn phí) là cái quái gì (nan ya nen). Người tốt cũng có mức độ thôi (hodo ga aru wa). Thần thánh hả? Nè anh là thần thánh ha đúng không (sou yaro)?"

"Không phải mà... Nói quá rồi."

Hôm nọ, Kuu đến cô nhi viện là vì việc đó.

Van nài xin nhượng quyền lợi Smartphone.

Tôi thì bình thường đưa cho, bảo được thôi không sao.

Mà thực ra, khi Smartphone hoàn thành, tôi vốn định mang đến chỗ Kuu mà.

Tôi có ký hợp đồng cung cấp kỹ thuật cho Kuu, hay đúng hơn là Ngân Phượng Thương Hội.

Là một phần trong đó, tôi định nhượng Smartphone giống như những cái khác nhưng mà...

"Jiro-san. Lần này số chữ số (keta) độ quan trọng khác hẳn mấy cái Good (hàng hóa) tiện lợi hay đồ ăn khác đấy (de)."

"Là thế sao?"

"Ừ (Aa). Bởi vậy (Ya ken). Lương gấp đôi, hay bữa ăn ở nhà hàng cao cấp, là Level đương nhiên phải làm (shite touzen). Nói chứ chừng này vẫn chưa trả hết ơn nhận được từ Jiro-san đâu (kaeshikiren wa)."

Nói là vậy, nhưng tôi hoàn toàn không có ý thức là mình đã làm chuyện gì to tát.

Cái tôi làm, rốt cuộc cũng chỉ là lưu dụng (tận dụng) điện thoại ở thế giới bên kia thôi.

Bản thân tôi không giỏi. Giỏi là những người đã tạo ra điện thoại từ con số 0.

"Làm gì có chuyện đó (Nna koto arahen wa). Lưu dụng hay là gì đi nữa, người mang nó đến đây là Jiro-san, là anh (anta ya). Anh thật sự (honma ni), bản thân sự tồn tại đã sinh ra tiền, đúng là Thần Tài (Kane no Kami-sama) (ya)."

"Lại nói quá rồi đấy, Kuu."

"...Thật sự (Honma), người tốt quá mức đấy (ee hito sugiru de), Jiro-san."

Kuu cất Smartphone vào túi.

"Sắp đến lúc xin phép rồi. Sau đây còn có việc... nói đúng hơn là, đang làm việc thì trốn ra đây (nuketekita kanji nan ya)."

"Vậy sao? Uống rượu mà."

"Rượu chừng này không làm mờ mắt tôi (uchi) đâu. Không ảnh hưởng (shishou arahen) đến công việc. Nói đúng hơn là, nãy giờ điện thoại gọi về ầm ầm, gay go lắm (yabain ya). Vậy tôi xin phép (shitsurei sasete morau de)."

Kuu đứng dậy.

"Jiro-san. Lúc nãy cũng nói rồi, tôi không nghĩ thế này là trả hết ơn đâu. Hãy để tôi trả ơn tiếp nha (sasete ya)."

"Không... đủ rồi mà."

"Tôi không muốn anh nghĩ thế này là đủ đâu."

Kuu nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Đôi mắt đó, là đôi mắt vàng kim như mặt trăng.

Nhìn thẳng, như xuyên thấu tôi.

"...Hiểu rồi. Gặp lại sau nhé."

"N. Thế mới được (Sore de ee)."

Gật đầu thỏa mãn, cô ấy rời khỏi nơi đó.

"Jiro-san."

Dừng lại, Kuu nói.

"Sao thế?"

*Kurum*, quay lại, Kuu mỉm cười.

"Cảm ơn anh vì đã đến với bên tôi (uchi), thật sự cảm ơn (honma ni arigatou na). Tôi biết ơn anh từ tận đáy lòng (Kokoro kara anta ni kansha shitoru yo)."

Hona na (Vậy nhé), nói rồi, Kuu rời khỏi nơi đó.

---

Lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!

---

## 82. Người tốt, chơi cùng trẻ con và âu yếm Matilda [Phần trước]

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ!

Sự việc xảy ra một tuần sau khi được Kuu chiêu đãi.

Hôm đó, tôi và Matilda đang chơi đá lon (Kankeri) với bọn trẻ ở sân sau.

Tôi là Oni (người đi tìm), đóng vai trò bắt bọn trẻ + Matilda.

"Anh hai mạ~... nh."

"Ni, mạnh quá. Nên tự trọng (jichou suru beki)."

"Chết tiệt..."

"Jiro-san mạnh... quả không hổ danh ạ!"

Chị em Oni, Kon, và Matilda hiện đang bị bắt.

Còn lại là Leia, Canis, và Rabi.

Xung quanh cái lon rỗng có vẽ một vòng tròn.

Giữa vòng tròn có cái lon, đá được nó là bọn trẻ thắng.

Những đứa trẻ bị bắt đang chờ dưới gốc cây bên cạnh.

"Những đứa còn lại... không thấy bóng dáng đâu. Đi tìm thôi."

Tôi rời khỏi cái lon.

"Chaa-nsu (Cơ hội)."

Kon không bỏ lỡ cơ hội, *shaki-n*, lấy Smartphone từ túi ra.

Kon bấm Smartphone *pochi pochi*...

"Hửm? Kon-chan làm gì thế?"

"Suỵt. Matilda. Yên lặng nào. Bị Ni phát hiện mất (barete mau)."

"A, xin lỗi Kon-chan."

Chắc là đang tận dụng chức năng vừa mới được cài đặt (jissou) gần đây thôi.

Có vẻ đang tận dụng tốt ha. Quả nhiên trẻ con dễ thích nghi với cái mới hơn.

Gác chuyện đó sang một bên.

Tôi đi tìm nhóm Canis.

Rời khỏi cái lon khá xa... đúng lúc đó.

"Bây giờ! Lên thôi Leia-!"

"Biết rồi-!"

*Gasa...!* Từ bụi cây trong rừng, Canis và Leia xuất hiện.

Canis đi chân trần. Cởi giày, ở tư thế chiến đấu.

Mặt khác Leia dang rộng cánh, bay lượn (hoạt không) với tốc độ kinh hoàng.

Bên cạnh tôi *gyuun!*, nhóm Canis chạy vụt qua.

Tôi không đọ lại sự nhanh nhẹn của hai đứa.

Trong nháy mắt, nhóm Canis chạy đến chỗ cái lon.

"C'mon. Cứu tụi Me vớii."

"Leia cứu đây, Kon!"

"Không, tớ sẽ cứu ạ, Kon!"

Canis và Leia đến trước cái lon.

Nhưng mà...

"Cái gì chứ! Leia đá cơ mà!"

"Tớ sẽ trở thành cứu thế chủ (kyuuseishu) của mọi người ạ!"

Canis và Leia tranh cãi trước cái lon.

"Đừng vì Me mà tranh giành-"

Kon nói với giọng điệu thường ngày.

"Quan hệ~... ê. Tốt ha~... a."

*Fuhe*, chị Oni cười. Em Oni nói "Chị hai, không ngăn lại sao?".

"Thân thiết mà~... a. Làm phiền~... n, là quê mùa (yabo) đấy~... ôu."

Trong lúc đó tôi lại gần nhóm Canis.

Và *hyoi*, bế cả Leia và Canis lên.

"Hai đứa. Bắt được rồi."

Tôi dẫm lên cái lon trong tư thế bế hai đứa.

"A-! Leia đồ khốn (temee)! Tại mày mà bị bắt rồi kìa ạ!"

"Gì chứ! Canis làm phiền chiến thắng của Leia chứ bộ!"

*Kaa-!* Nhóm Canis nhe răng nanh.

"Bình tĩnh nào hai đứa. Cãi nhau không tốt đâu."

Tôi đưa nhóm Canis đến chỗ nhóm Kon đang bị bắt.

Đúng lúc đó.

"Ta-t"

Đang bị thu hút bởi nhóm Canis, từ khóe mắt, một cái bóng nhỏ lao ra.

"Teiya-"

*Kaa-n!*

Cô bé đó đã đá cái lon.

" " " O-!!! " " "

Tiếng reo hò của bọn trẻ vang lên.

Tại nơi cái lon từng ở đó, cô bé thỏ đang đứng.

"Fuu... fuu... Thắng rồi ạ-!"

Rabi trán đẫm mồ hôi, giơ hai tay lên nở nụ cười.

"Yossha-!" "Chiến thắng của bọn mình còn gì!" "Làm được rồi~... ư ha" "Ghê quá Rabi-chan!"

Những đứa trẻ bị bắt ùa tới chỗ Rabi.

*Choco choco*, Kon lại gần tôi.

"Ni. Chiến thắng của chiến lược tụi Me ha."

*Kiran*, Kon nói với vẻ mặt đắc ý (doya-gao).

Trong tay nắm chặt Smartphone.

Và trên cổ Rabi cũng treo Smartphone.

"Kon. Là em à."

"Tham mưu trưởng tác chiến (Sakusen Sanbouchou) mà lị."

Chắc là Kon đã gửi chỉ thị tác chiến cho Canis và Rabi.

"Anh thua rồi. Mọi người, mạnh thật đấy."

Tôi nói thế, bọn trẻ tập trung lại chỗ tôi.

"Ma-, nhưng anh hai cũng cố gắng rồi ạ."

"Đú~... ng thế. Tụi Oira có 6 người~... lận mà."

"Ni thuộc dạng cố gắng rồi. Nhưng tụi Me mạnh hơn, chỉ thế thôi ha."

" " " Chuẩn luôn- " " "

Bọn trẻ cười High-five (đập tay). Matilda nhìn cảnh đó mỉm cười.

Rabi *choco choco*... lại gần.

"Anou anou... Anh hai. Xin lỗi anh nhaa..."

Rabi cụp đôi tai thỏ vốn đã cụp xuống thêm nữa, nói *pechon*.

"Sao lại xin lỗi?"

*Yoisho*, bế Rabi lên.

"Tại thắng anh hai rồi... Thua thì cay cú lắm ạ..."

"A, đừng bận tâm chuyện đó mà."

Đứa bé này thật sự, là đứa trẻ tốt bụng. Trong chuyện thắng thua, có trái tim nhân hậu biết nghĩ cho người thua cuộc.

"Được mà. Đây là thắng thua (Shoubu). Thắng thì cứ thật lòng vui mừng là được."

"Anh hai..."

Tôi xoa đầu Rabi *yoshi yoshi*.

Rabi cọ má vào ngực tôi làm nũng.

Ấn tai thỏ vào ngực tôi, vẻ mặt hoàn toàn yên tâm.

"Kon chỉ đạo thời điểm (timing), cho nhóm Canis lao vào (tsukkomaseru). Rồi giả vờ cãi nhau để cố tình bị bắt rồi thắng sao... Tác chiến tuyệt vời. Rabi nghĩ ra à?"

"Otto bị lộ rồi (barete-ra)."

"Hau... Bị nhìn thấu rồi ạ~..."

Ma, nhưng nói là nhìn thấu thì đúng hơn là xong việc mới nhận ra.

"Gì chứ-, bị lộ rồi ạ."

"Canis, cậu diễn xuất (engi-ryoku) kém quá đấy!"

Không nhưng mà, cũng ra gì đấy chứ.

Có vẻ đã sử dụng thành thạo chức năng đó rồi.

"MVP là Rabi ha."

"Em bui, pê? Nè oi Kon, là gì thế ạ?"

"Cầu thủ xuất sắc nhất (Saiyuushu Senshu). Người đóng góp nhiều nhất cho chiến thắng, gọi là anh hùng (eiyuu) đấy."

" " " O-! " " "

Bọn trẻ tập trung quanh tôi.

Tôi định thả Rabi xuống, nhưng *kyu-*, Rabi ôm chặt lấy tôi, không chịu buông.

"Không xuống là kìa, mọi người đến đấy."

"N, nhưng mà nhưng mà. Em muốn ở bên cạnh anh hai, thêm chút nữa ạ..."

Thế là bọn trẻ, leo lên người tôi.

"Rabi, quả nhiên mày ghê vãi ạ!"

Canis lên vai tôi.

"Me đã biết. Rabi ghê vãi. Và Rabi ghê vãi đó, là Me nuôi lớn."

Vai bên kia là Kon.

"Làm Leia thành mồi nhử (otori) mà! Thắng là đương nhiên!"

Trên đầu là Leia.

"Rabi-chan ngầu~... w w."

"Rabi-chan tuyệt lắm (sugoi ze)!"

"Rabi-chan, ngầu lắm luôn!"

Chị em Oni bám vào thân tôi. Matilda "Thích ha-" nhìn bọn trẻ vẻ ghen tị.

Mọi người leo lên người tôi, khen ngợi Rabi trong lòng tôi.

"Giỏi lắm Rabi. Làm tốt lắm."

" " " Làm tốt lắm-! " " "

Thế là Rabi, "Ehehe", cười vui vẻ.

"Là nhờ mọi người đấy ạ! Không có mọi người, thì không thắng được đâu ạ! Mọi người... cảm ơn nha-!"

" " " Oa-! " " "

Như vậy trò đá lon kết thúc với chiến thắng thuộc về bọn trẻ.

---

## 82. Người tốt, chơi cùng trẻ con và âu yếm Matilda [Phần sau]

Sau khi chơi đá lon, đến giờ ăn nhẹ, bọn trẻ quay trở vào trong tòa nhà cô nhi viện.

Trong lúc Ouka và Colette cho bọn trẻ ăn nhẹ, tôi và Matilda nghỉ giải lao.

Thời tiết cũng đẹp. Tôi ngồi xổm dưới gốc cây lớn ở sân sau.

"Fuu-..."

"Jii-ro sa~n ♪"

Đang ngồi nghỉ thì Matilda cười tươi đi đến bên cạnh tôi, ngồi xuống cạnh bên.

"Vất vả rồi ạ! Hai (Đây), nước (Juice) này!"

"Thank you."

Là nước lon (Can Juice) tôi đã dùng kỹ năng sao chép tạo ra từ trước.

Tôi bật nắp (Pull) uống.

"Uun. U~n... Không mở đượcc~..."

Matilda cũng cầm cái giống hệt.

Nhưng có vẻ không biết cách mở lon. Ma, là người bản địa (Genchijin) mà, Matilda ấy.

"Nào, đưa đây anh xem."

Tôi đưa lon của mình cho Matilda cầm, nhận lon của cô ấy.

Bật nắp, làm cho uống được.

"Đây... mà, này."

"Koku koku... Puhaa. Ơ, gì thế ạ Jiro-san?"

Matilda đang uống ngon lành lon nước tôi vừa uống một ngụm.

"Cái đó, anh đưa với ý định là cầm hộ chút thôi mà."

"Ơ, vậy sao ạ? Em cứ tưởng, ý là uống cái của anh đi chứ! Em đã nghĩ thế!"

Cười tươi Matilda nói.

"Không ghét sao? Uống đồ anh đã chạm miệng vào ấy."

"Anh nói gì thế ạ! Nước Jiro-san uống dở đấy ạ? Sao mà ghét được! Ngược lại vui, hay nói đúng hơn là phần thưởng ạ!"

Matilda nói một cách hân hoan (Kiki toshite).

Ma, chính chủ bảo không ghét thì thôi vậy.

Matilda ngồi xuống bên cạnh, *yoisho yoisho*, dịch lại sát tôi.

*Pittari*, ghé sát vai vào, ngước nhìn tôi.

"N~ ♪"

*Sun sun*, Matilda khịt mũi.

"Làm gì thế?"

"A, xin lỗi ạ! Tại mùi thơm quá, nên lỡ!"

Mùi? Tôi đâu có xịt nước hoa hay gì đâu...

À, mùi mồ hôi hả, chẳng lẽ?

Nhắc mới nhớ nãy giờ vận động mà.

Dù thu đã sâu, nhiệt độ giảm, nhưng chạy nhảy cùng bọn trẻ thì cũng ra mồ hôi.

"Xin lỗi. Mùi mồ hôi hôi lắm đúng không?"

"Đâu có! Mùi thơm lắm ạ! Muốn ngửi mãi ma~i luôn ạ!"

Matilda đặt cái lon rỗng xuống đất, ôm lấy người tôi.

"N~ ♪"

Nheo mắt vẻ dễ chịu, cọ má vào người tôi.

Từ mái tóc bồng bềnh màu nhạt của Matilda, tỏa ra hương thơm chua ngọt như trái cây nam quốc.

Chắc cô ấy cũng ra mồ hôi. Nãy giờ chơi cùng bọn trẻ với tôi mà.

Tại sao mùi mồ hôi con gái, lại thơm thế này nhỉ.

"Ngửi mùi mồ hôi của Jiro-san, cảm giác... thấy tâm trạng trở nên rất Erotic (gợi tình) ạ..."

"Tại sao chứ..."

*Moji moji*, Matilda vặn người nói. Cọ bộ ngực lớn và căng đầy vào người tôi.

"N-, chắc là nhớ đến chuyện buổi đêm chăng. Nè, cũng ướt đẫm mồ hôi còn gì ạ."

"A kiểu đó... Mà, không được đâu Matilda. Đang giờ làm việc."

"Nếu Jiro-san nói vậy, em, sẽ nhịn ạ!"

Đứa bé ngoan ngoãn.

"Nhưng nếu Jiro-san bảo không nhịn được-, thì lúc nào cũng Welcome (chào đón) ạ! Bên ngoài cũng OK luôn ạ!"

"Matilda. Tự trọng chút đi."

Tôi *posun*, chặt nhẹ (chop) vào đầu Matilda.

"Ha-i. ...Mà, nhắc mới nhớ Jiro-san Jiro-san."

Matilda đang ôm tôi thay đổi tư thế.

Ngồi dựa vào tôi.

"Cái lúc nãy Kon-chan dùng, là gì thế ạ?"

Cái lúc nãy, chắc là [cái đó] Kon dùng trên Smartphone.

"Nghịch Smartphone... tức là, đang gọi điện (Denwa) ạ?"

Matilda là người bản địa. Nên giọng (Accent) từ [Điện thoại] hơi lạ.

"Nhưng mà không có cảm giác đang gọi điện lắm..."

"A, cái đó là dùng Mail (Thư điện tử) đấy."

"Mê-ru?"

Tôi lấy Smartphone ra.

"Gần đây anh mới làm cho dùng được. Thế này này, chức năng có thể đánh văn bản trên Smartphone rồi gửi cho đối phương đấy."

Nhập chữ vào Smartphone.

Như dùng ở Trái Đất, đánh văn bản, gửi Mail đến điện thoại của Matilda đã đăng ký.

Thế là...

Pirorin ♪

Smartphone của Matilda reo lên.

"? Không phải điện thoại...?"

"Ừ. Mở cái hộp thư (Mailbox) này ra."

Bảo cô ấy Tap (chạm) vào App Mail trên màn hình Smartphone.

Ở đó có viết nội dung Mail tôi vừa gửi.

[Test]

Chỉ một dòng thế thôi nhưng.

"Wawa, tuyệt quá! Chữ được gửi đến nè!"

O-! Matilda thốt lên đầy cảm thán.

"A rể... nhưng mà Jiro-san. Cái này lạ không ạ?"

"Hửm? Lạ cái gì?"

Tại vì... Matilda chỉ vào màn hình Mail nói.

"Chữ [Test] ở đây... không phải chữ của thế giới này đúng không ạ? Nhưng mà, viết là Test, em, đọc được nè..."

Đúng vậy.

Lần này khi cài đặt chức năng Mail, chỗ đó là chỗ khổ sở nhất.

"Ma, giải thích theo thứ tự nhé. Vốn dĩ cài đặt chức năng Mail, không khó đến thế. Biết ma pháp [Chuyển tả Transfer] không?"

"Hình như là... Vô thuộc tính ma pháp sao chép văn bản hay hình vẽ sang vật khác đúng không ạ. Trong số các cô tiếp tân, cũng có khá nhiều người dùng được."

Vì là ma pháp hay dùng cho công việc văn phòng mà.

"Mail tóm lại là, hiển thị văn bản đánh trên Smartphone lên một Smartphone khác mà. Sao chép tổng hợp [Chuyển tả Transfer] và [Niệm thoại Telepathy], với Smartphone, thì có thể sao chép văn bản đã viết sang Smartphone khác."

Đã điều chỉnh nhiều thứ kiện cài đặt bằng [Lập trình thao tác nhập liệu], nhưng dù vậy chức năng Mail, cài đặt khá là dễ dàng (assari).

Vấn đề nằm ở chỗ khác.

"Vấn đề khác?"

"Ừ. Smartphone này, là đồ của Trái Đất... thế giới anh từng ở. Vậy thì vấn đề là, văn bản hiển thị, sẽ là chữ của Trái Đất."

Ngôn ngữ dùng ở thế giới này, và ngôn ngữ dùng ở Trái Đất khác nhau.

Thực ra ngôn ngữ tôi và Matilda đang nói, nói nghiêm túc thì không phải tiếng Nhật, là ngôn ngữ độc đáo của thế giới này.

Tức là chữ có thể nhập trên Smartphone này, là tiếng Nhật, nhưng chữ chúng tôi đang dùng, lại là chữ khác.

Đương nhiên, Smartphone sản phẩm Trái Đất, không thể cài đặt ngôn ngữ dị giới được.

Nên nhập chữ thì được, nhưng đó không phải tiếng dị giới, mà là tiếng Trái Đất.

Người bản địa như nhóm Matilda, không đọc cũng không viết được.

Bọn trẻ học tiếng Nhật qua truyện tranh ở mức độ nào đó nên dùng được, nhưng người bản địa như nhóm Matilda, không dùng được tiếng Trái Đất.

Nên làm thế nào để họ dùng được Mail, tốn khá nhiều công sức.

"Chữ Trái Đất không hiểu. Vậy nếu dịch chữ Trái Đất, sang chữ thế giới này thì sao?"

"Đúng ha! Ma pháp [Phiên dịch Translation] ạ!"

Vô thuộc tính ma pháp [Phiên dịch Translation].

Đây là ma pháp dịch ngôn ngữ mình không biết sang ngôn ngữ mình biết.

Sao chép tổng hợp cái này cùng với Smartphone có cài Mail (tổng hợp ma pháp và vật thể).

Kết quả.

Như vừa rồi, văn bản viết bằng chữ Trái Đất, khi người bản địa đọc, Smartphone tự động dịch sang tiếng thế giới này.

Kết quả là, Matilda cũng có thể đọc được Mail viết bằng tiếng Trái Đất... là như vậy đấy.

"Nhưng Jiro-san. Cái này, chỉ đọc được thôi, chứ bọn em không đánh được Mail đúng không ạ?"

Chỗ đó cũng đã suy nghĩ kỹ rồi.

"Matilda. Smartphone gần đây ghê lắm đấy. Có thể đánh văn bản bằng giọng nói (Onsei) đấy."

Tôi mở màn hình soạn Mail.

Nửa dưới màn hình hiển thị bàn phím đánh chữ.

Phía dưới đó, có nút Micro, ấn vào đó.

"Nào, thử nói lời muốn viết vào Mail xem."

"Eetto, [Jiro-san daisuki! Aishitemasu!] (Yêu Jiro-san lắm! Yêu anh!)"

Nói rõ ràng bằng giọng lớn. Ngại ghê.

Và, lời Matilda nói, hiển thị trên Smartphone.

『Eetto, Jiro-san daisuki! Aishitemasu!!』

Như thế.

"Smartphone gần đây ghê thật ha. Lời nói được nhập không sai một từ một câu (igon ikku)."

Vì đánh chữ bằng tay khó, nên người bản địa, sẽ nhập chữ bằng giọng nói thế này.

Vì có cài [Phiên dịch], nên tiếng thế giới này mà người bản địa nói, sẽ được chuyển đổi sang tiếng Trái Đất, và nhập vào Smartphone dưới dạng tiếng Trái Đất.

Sau đó ở nơi gửi đến [Phiên dịch] cũng kích hoạt, và đọc được Mail người bản địa viết.

"Tuyệt quá ạ! Thế này thì dù đối phương không nghe điện thoại được, vẫn truyền đạt được việc cần nói ạ!"

"Đúng đúng. Những lúc như thế hãy dùng Mail nhé."

"Vâng ạ! Eetto, vậy em thử gửi vài cái Mail cho Jiro-san, có được không ạ!"

Ôm Smartphone trước ngực, Matilda nói.

"Ừ, được mà."

"Vậy em không khách sáo nhé!"

Matilda mở màn hình gửi Mail, bật nhập liệu giọng nói.

"『Jiro-san daisuki desu! Sekaiichi aishitemasu! Jiro-san no subete ga daisuki desu!』 (Yêu Jiro-san lắm ạ! Yêu nhất thế giới! Yêu tất cả của Jiro-san ạ!)"

Giọng nói lúc nãy của Matilda trở thành Mail, gửi đến.

"Cảm ơn vì đã nói thích anh. Vui lắm. Nhưng đừng nói mấy lời xấu hổ bằng giọng to quá nhé."

"Ha-i. Xin lỗi Jiro-san. Ehehe! Hiền quá! 『Yasashii Jiro-san daidaida-isuki!』 (Yêu Jiro-san hiền lành nhấấất!)"

Mail viết lời yêu thương từ Matilda liên tục gửi đến.

"Jiro-san Jiro-san! Hãy viết trả lời Mail của em đi ạ!"

*Waku waku*, Matilda hướng ánh mắt đầy mong đợi về phía tôi.

"Biết rồi biết rồi."

Tôi dùng Smartphone, trả lời 『Ore mo suki da yo』 (Anh cũng thích em), rồi gửi.

Thế là Smartphone của Matilda reo lên.

Cô ấy nhanh chóng mở Mail, *toron*, biểu cảm tan chảy, cười hạnh phúc.

"Mail này, em sẽ trân trọng cả đời! Làm gia bảo ạ!"

"Nói quá rồi."

"Không quá đâu ạ! Mail viết lời yêu thương từ Jiro-san đấy ạ? Đương nhiên là phải trân trọng rồi ạ-! Tuyệt đối không xóa đâu ạ!"

Đúng lúc đó.

Pirorin ♪

Mail đến Smartphone của tôi.

Là từ Colette.

『MITERU ZO』 (ĐANG NHÌN ĐẤY)

Ha...! Nghĩ thế tôi nhìn về phía cô nhi viện.

Ở đó, Colette cầm Smartphone, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Pirorin ♪

『ZUIBUN TO, NAKA GA, II YOU DA NE』 (CÓ VẺ, THÂN THIẾT, QUÁ HA)

Tôi nhanh chóng đánh Mail trả lời.

『Không Colette, cái này không có gì đặc biệt...』 đang đánh dở thì, Mail từ Colette gửi đến với tốc độ chóng mặt.

『WAKASA? NEE, WAKASA NA NO?』 (TUỔI TRẺ À? NÈ, LÀ TUỔI TRẺ À?)

『Không phải mà. Em cũng đủ trẻ mà.』

『180』

『Tính theo con người là 18 đúng không? Đủ trẻ mà!』

『100 SAI WO KOETERU. OBAACHAN. MATILDA. PICHIPICHI』 (HƠN 100 TUỔI RỒI. BÀ GIÀ. MATILDA. TƯƠI TRẺ (PICHIPICHI))

Rốt cuộc dùng Mail không giải quyết được vấn đề (rachi ga akanakatta), nên tôi đến chỗ Colette, dỗ dành cô ấy.

---

**Lời tác giả:**

Bản sách, dự kiến phát hành vào mùa đông năm nay từ Earth Star Novel.

Tháng sau chắc có thể thông báo chi tiết như ngày phát hành.

Vậy, lần tới cũng mong mọi người giúp đỡ!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!