Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4378

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4079

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2865

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2569

Volume 1 (Light Novel) - Chương 1.5: Hoa hướng dương và em

***

Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là vào khoảng hai tháng sau khi lên năm thứ hai cấp 2.

Tôi nhớ đó là vào giờ nghỉ trưa, tôi không muốn ở lại lớp nên đã đi tìm một chỗ nào đó để trốn.

Tôi đi lang thang tìm một nơi vắng người trong trường, và vô tình lạc đến đây.

Một góc phía sau khu học xá, nơi có rất nhiều luống hoa.

Tôi đã rất ngạc nhiên là lại có một nơi như thế này.

Yên tĩnh, không một bóng người, nhưng lại rực rỡ sắc màu, cứ như thể nó tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.

"Cậu thích hoa hướng dương à?"

"!"

Tôi giật nảy mình, không nghĩ là có người ở đây.

Khi quay lại, tôi thấy một cô gái đang đứng đó, như thể đang nấp sau bóng râm của những cây hoa hướng dương.

Mái tóc màu sáng nổi bật trên nền vàng của hoa hướng dương.

Làn da trắng như sứ, ngay cả dưới ánh mặt trời mùa hè.

Đôi mắt màu hổ phách như muốn hút người ta vào.

Tôi đã từng thấy gương mặt đẹp như búp bê đó rồi.

Hình như là...

"Akimiya...?"

Trước câu hỏi của tôi, cô ấy mỉm cười gật đầu.

"Cậu là Fujigaya-kun, học cùng lớp với mình, đúng không?"

"À, ừm. Đúng rồi..."

Tôi nghẹn lời.

Dù Akimiya học cùng lớp, nhưng tôi gần như chưa bao giờ nói chuyện với cô ấy.

Mà nói đi thì nói lại. Ở trong lớp, tôi cũng chẳng có ai là bạn bè thân thiết để nói chuyện cả.

"Ừm, sao Akimiya lại ở đây...?"

"Tớ là thành viên câu lạc bộ làm vườn. Fujigaya-kun mới là người tớ nên hỏi, sao cậu lại đến đây? Chỗ này gần như không có ai tới cả."

"À, tớ...chỉ là tình cờ."

Tôi không muốn nói lý do thật, nên đã trả lời như vậy.

Chắc là cô ấy cũng nhận ra điều gì đó qua giọng nói ấp úng của tôi, nên cũng không hỏi thêm nữa.

"Cậu thích hoa hướng dương à?"

"Hả?"

Akimiya lặp lại câu hỏi ban nãy.

"Vì tớ thấy cậu nhìn chúng chăm chú, nên tớ nghĩ vậy."

"...Cũng không hẳn là thích. Nhưng mà..."

"?"

"Nơi này...có lẽ là...hơi tuyệt một chút."

Đó là cảm xúc thật của tôi.

Nơi này yên tĩnh, yên bình, và có cảm giác rất dễ chịu.

Hơn nữa hoa hướng dương...tôi cũng thích chúng, ít nhất là đến mức dùng làm chủ đề để vẽ.

Nghe tôi nói vậy, Akimiya bật cười.

"Thật à! Cậu nói vậy làm tớ vui lắm. Tớ cũng rất thích nơi này."

Đó là một nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương.

Một nụ cười tươi tắn, thẳng thắn và tràn đầy sức sống, không hề thua kém những đóa hoa lớn đang nở rộ ngay sau lưng cô ấy.

Bất giác, tôi đã thốt lên.

"À, ừm..."

"?"

"Tớ...tớ có thể quay lại đây...có được không?"

Tôi nghĩ đó là câu nói mà tôi đã phải gom góp tất cả can đảm mới thốt ra được.

Đáp lại lời của tôi.

Akimiya lại mỉm cười và gật đầu thật mạnh.

"Ừm! Một lời đề nghị tuyệt vời như hoa hướng dương vậy! Cậu cứ đến bất cứ lúc nào! Tớ sẽ đợi!"

Đó chính là lần đầu tiên, tôi và Akimiya Hazumi gặp nhau.