Không biết từ lúc nào, gần như toàn bộ thời gian ở trường, tôi đều ra phía sau khu nhà học.
Nhiều đến mức, tôi không còn rõ là mình đến trường, hay là đến để ra sau khu nhà học nữa.
Ở bên Akimiya rất vui. Trong lớp, tôi thấy ngột ngạt, còn ở đây, Akimiya cũng cho tôi thấy những nét mặt mà cô ấy không bao giờ thể hiện trong lớp.
Mấy giờ nghỉ năm phút thì tôi còn giả vờ ngủ gục ở lớp, nhưng cứ đến giờ nghỉ trưa và sau giờ học là tôi lại ra luống hoa sau trường, nói chuyện với Akimiya.
"Fujigaya-kun có ước mơ gì cho tương lai không?"
Akimiya cũng là người đầu tiên mà tôi kể về ước mơ của mình.
"Ước mơ?"
"Ừ, cậu muốn làm gì đó."
"À...ừm."
"Hả, là gì, là gì?"
"Ừm, thật ra...vì tớ thích vẽ tranh, nên tớ muốn trở thành họa sĩ hay người vẽ minh họa... À...cũng chỉ là mơ mộng thôi."
"..."
"Akimiya...?"
"Tớ thấy hay mà!"
"Hả?"
"Tớ thấy rất hay! Tuyệt vời như hoa hướng dương vậy! Tớ thích tranh của Fujigaya-kun lắm."
"V-Vậy à..."
"Ừm! ...Tớ đã thích, từ lần đầu tiên nhìn thấy rồi."
"Hả? Cậu vừa nói gì?"
"...Ah, ư, ưm, không có gì! Nói chung là cố lên nhé! Tớ sẽ cổ vũ cậu!"
"À..."
Tôi nhớ như in, lúc đó tôi đã vui đến mức suýt khóc.
Trước đó, tôi cũng chỉ mới được giải nhất một cuộc thi trong thành phố hồi tiểu học, ước mơ đó chỉ là 'nếu được thì tốt'. Tôi nghĩ, đó chính là khoảnh khắc ước mơ ấy thực sự có được hình hài.
Ngoài ra, chúng tôi còn nói đủ thứ chuyện khác.
Nội dung thì đủ cả, từ mấy chủ đề chán phèo như chương trình TV hôm qua, đến chuyện cây cỏ, chuyện gia đình, sở thích, và cả chuyện định hướng tương lai.
Có hôm, chúng tôi nói về bộ phim tối qua:
"Tập phim hôm qua hay thật."
"Ừm! Ah, tớ ấn tượng nhất đoạn cô nữ chính thú nhận tình cảm bấy lâu với cậu bạn thân..."
"Ah, em gái tớ cũng nói y chang."
"Em gái cậu?"
"Tớ có cô em gái kém một tuổi. Hôm qua cả nhà cùng xem, lúc đó nó cũng nói y như vậy."
"Vậy à, gia đình cậu thân thiết nhỉ..."
"Hả, cũng bình thường à. Anh em tớ cãi nhau suốt..."
"Vậy, à..."
"...?"
Lúc khác, Akimiya lại hỏi tôi:
"Này Fujigaya-kun, cậu có biết loài cây đầu tiên mà con người trồng trọt là gì không?"
"Hả, tớ không biết..."
"Nghe nói là cây bầu. Ngạc nhiên ha. Hơn nữa, nghe nói có loại ăn được."
"Vậy à."
"Cậu có tò mò vị nó thế nào không?"
"Hả, không lẽ..."
"Hi hi, ừm. Thật ra tớ đang định trồng thử. Nếu trồng thành công thì chúng ta cùng ăn nhé."
Rồi lại có lần, khi tôi kể chuyện nhà mình:
"Thế là lúc đó, em gái tớ ăn nhầm miếng sushi có wasabi."
"..."
"Nó chảy cả nước mắt. Bố mẹ tớ thấy thế liền cười phá lên..."
"..."
"Akimiya?"
"...Hả? À, không, không có gì."
"...?"
Akimiya thỉnh thoảng lại có vẻ mặt như đang nhìn đi đâu đó xa xăm, nhưng khi hai đứa nói chuyện, tôi thật sự quên cả thời gian.
Dù mới quen Akimiya được một tháng, nhưng tôi có cảm giác chúng tôi đã nói chuyện đủ cho cả một năm.
Đó thật sự là một tháng trọn vẹn.
Và trong một tháng đó...tôi đã nhận ra tình cảm của mình dành cho Akimiya.
Cứ ở bên cạnh là tim lại đập thình thịch. Cứ đến lúc chia tay trên đường về là lồng ngực lại thấy khó chịu. Bất giác, tôi lại đưa mắt tìm cô ấy trong giờ học.
Chỉ bấy nhiêu thôi...dù tôi có ngốc nghếch đến đâu cũng nhận ra.
(Tôi...thích Akimiya...)
Tôi nghĩ có thể gọi đây là mối tình đầu.
Hồi mẫu giáo cũng có cô bạn lúc nào cũng chơi chung, hồi tiểu học cũng có chị gái hàng xóm, nhưng đó chỉ là những cảm xúc mơ hồ. Còn việc nhận thức rõ ràng như thế này, có lẽ đây là lần đầu tiên.
Nhưng tôi không biết phải làm sao. Tôi biết mình phải làm gì đó, nhưng lại không biết làm cách nào. Chỉ có một sự thôi thúc âm ỉ cứ lớn dần.
Có lẽ, cũng có cả sự lo lắng.
Akimiya rất nổi tiếng trong lớp, và lẽ ra, cô ấy là một người mà thằng u ám như tôi không bao giờ có thể với tới.
Tôi cũng có nghe tin đồn là cô ấy đã bị tỏ tình vài lần.
Vì vậy.
(Trước khi vào nghỉ hè, mình sẽ...với Akimiya...)
Tỏ tình.
Tôi đã...thầm quyết như vậy.
Nhưng mà nói là tỏ tình, chứ tôi chẳng có chút tự tin nào là mình có thể đứng trước mặt cô ấy mà nói ra.
Chắc chắn đến lúc đó, khi đứng trước Akimiya, tôi sẽ hoảng loạn, đầu óc trống rỗng, không nói được lời nào rồi cắm đầu bỏ chạy. Giống như lần tôi đã bỏ chạy khỏi cô bạn top đầu lớp bên.
Vì vậy, tôi đã suy nghĩ.
Tuyệt đối không được thất bại.
Phải làm sao để truyền tải được tấm lòng này một cách trọn vẹn?
Sau khi suy đi tính lại, tôi đã có kết luận...
…Thư, và một bức tranh.
Đúng vậy.
Trực tiếp thì tôi không thể, nhưng bằng chữ viết và tranh vẽ, tôi có thể truyền tải được tấm lòng của mình.
Chỉ cần tôi nói ra...Akimiya nhất định sẽ đáp lại tình cảm của tôi.
Tôi đã tin tưởng, không một chút nghi ngờ.
