Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 19

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Volume 1 (Light Novel) - Chương 5: Hẹn hò

Hẹn hò.

Lâu lắm rồi tôi mới lại trải nghiệm một sự kiện mang âm hưởng lấp lánh của tuổi thanh xuân như thế này.

Lần cuối cùng tôi còn nhớ...chắc là thời cao trung ở lần đầu tiên. Tôi nghĩ đó là lúc tôi làm trò gần giống vậy với vị tiền bối duy nhất có thể gọi là thân thiết.

"Cảm giác như là...tám năm về trước..."

Cứ như là chưa có kinh nghiệm gì. Với tôi thì chuyện đó đã cũ quá rồi, tôi không tài nào nhớ nổi nó ra sao nữa.

Nhưng tóm lại, chắc nó cũng giống như việc hộ tống các tiền bối hay nữ diễn viên ở công ty khác thôi. Lên lịch trình cẩn thận, dẫn đến mấy quán ăn sống ảo sang chảnh, và hộ tống một cách lịch thiệp từ đầu đến cuối.

Chắc là không có vấn đề gì…Chắc vậy.

"Sắp phải đi rồi."

Tôi xem giờ rồi ra khỏi nhà.

Hẹn lúc 1 giờ, ở trước bức tượng hình người tại nhà ga lớn nhất khu này.

Vì đã trừ hao thời gian đổi tàu, tôi đến nơi hẹn lúc 12 giờ 45.

Tôi đã nghĩ chắc chắn là Miu chưa đến. Nhưng tôi đoán trật lất.

(Cậu ấy đến rồi...)

Trước bức tượng "Người Suy Tư". Miu đang đứng đó, dáng đứng thẳng tắp, mắt dán vào điện thoại.

Sớm thật. Tôi cứ nghĩ với tính cách của Miu, cậu ấy sẽ đến sát giờ hoặc trễ một chút, ai dè không phải.

Tôi vội vàng tiến lại định gọi.

"Này này, em gyaru kia ơi."

"Hả?"

Tôi thấy một đám con trai tóc nhuộm lòe loẹt, cỡ tuổi học sinh cao trung, đột ngột xen vào như quái vật trong game RPG, đang bắt chuyện với Miu.

"Một mình à? Đang đợi ai sao?"

"Hay là đang rảnh? Nếu vậy đi cà phê ăn côn trùng với bọn anh không?"

"Ngay gần đây thôi. Dế ngon lắm đó!"

Họ vừa múa tay múa chân cố gây chú ý, vừa liên tục bắt chuyện.

Là...tán tỉnh...à. Mấy chiêu trò này quá dễ đoán.

Nhưng nhìn cái cách lúng túng, thiếu tự nhiên của họ là biết không sành sỏi rồi. Khác một trời một vực với mấy gã giỏi tán gái ở công ty cũ. Mà cà phê ăn côn trùng là cái quái gì vậy...

"Ah, mình không rảnh. Đang có hẹn rồi."

Miu trả lời cộc lốc. Mắt không thèm rời khỏi điện thoại một li.

Nhưng đám con trai kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

"Thiệt hả? Nhưng có thấy ai đến đâu."

"Có hẹn thật không đó? Mà nếu có thật, bắt em đợi thế này thì cũng là thằng tồi."

"Đúng đó. Chắc là cái thằng cùi bắp, chả ra gì. Thể loại bị ăn thịt à? Đi chơi với bọn anh vui hơn. Nào, đi thôi."

"Này, đừng có đụng vào tôi..."

Họ nắm lấy tay Miu, mặc cho cô ấy tỏ vẻ khó chịu, vẫn cố lôi kéo.

...Phải mau giải quyết thôi. Tôi lao về phía Miu.

"Xin lỗi, tớ đến trễ."

"Ah, Fuji-chi...♪"

Thấy tôi, mặt Miu sáng rỡ lên. Khác hẳn với vẻ cảnh giác lúc nãy, cô ấy cười toe toét, chạy sang khoác tay tôi rồi nói.

"Đấy, bạn tôi đến rồi. Tôi không có một giây nào rảnh để đi ăn côn trùng với mấy người đâu. Biến đi."

"Hự...có hẹn thật à. Chậc, lại còn đẹp trai."

"Ngứa mắt thật. Tưởng mình là hoàng tử à?"

"Một thằng bọ hung đến trễ hẹn thì làm gì có tư cách đi chơi với em xinh thế này. Này anh bạn, nhường cho bọn này đi?"

Gã tóc vàng vừa dí sát mặt, vừa ra vẻ dằn mặt, đặt tay lên vai tôi.

...Haizz, lại là cái kịch bản này. Tôi cũng đoán được. Bị từ chối là giở trò bạo lực, đặc điểm của bọn tán gái nghiệp dư.

Nhưng không may cho chúng, nhờ kinh nghiệm lần đầu, tôi đã quen với mấy cảnh này rồi.

Tôi dùng tay phải nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình, rồi nói.

"Xin lỗi, các người đi giùm tôi được không?"

"Hả? Mày biến đi. Đẹp trai thì thiếu gì đứa theo...Ự."

"Tôi xin đấy."

"Kh...S-sao, tay không nhúc nhích được..."

Gã đó vừa lườm tôi vừa rên rỉ.

Từ khi làm trong ngành giải trí, càng nổi tiếng tôi càng hay bị gây sự trên phố. Nổi tiếng không phải chỉ có mặt tốt, dĩ nhiên là có cả mặt trái. Những lúc đó, điều quan trọng là phải giữ thái độ đàng hoàng, cứng rắn. Và tôi cũng đã được công ty đào tạo mấy chiêu tự vệ đơn giản để đảm bảo an toàn.

"Kh-chết tiệt...thằng bọ hung này..."

Gã đó cố gỡ tay tôi ra, nhưng lát sau chắc là bỏ cuộc nên buông vai tôi ra.

"Tao nhớ cái mặt đẹp trai của mày rồi đấy...!"

"M-mày nhớ đấy! Lần sau gặp thì coi chừng tao xử mày!"

"Cứ liệu hồn! Coi chừng mấy con ve sầu sắp chết trên đường ban đêm đấy!"

Họ vừa nói vậy vừa chạy mất. Ngay cả mấy lời hăm dọa cuối cùng cũng rập khuôn một cách đáng thất vọng, tôi chẳng buồn chấp.

"Phù..."

Sau khi xác nhận đám "cà phê côn trùng" đã biến mất, tôi nhìn sang Miu.

"Xin lỗi, tớ đến trễ nên mới ồn ào. Cậu không sao chứ?"

"..."

"Miu?"

"...Rung động mất rồi!"

"Hả?"

"Ngầu quá! Fuji-chi, cậu mạnh thật đó! Trông cậu cứ như thư sinh yếu ớt, ai ngờ..."

"Hả?"

"Trời ơi, cái sự trái ngược đó đỉnh dã man! Chắc tớ đổ cậu thêm lần nữa mất!"

Cô ấy vừa nói vừa nắm chặt cả hai tay tôi.

Mà khoan, "thư sinh yếu ớt" nghe như đang chê tôi thì phải...? Mà thôi, nhìn cái vẻ phấn khích nhảy tưng tưng của Miu, chắc là cô ấy không có ý đó...

Dù sao thì, buổi hẹn hò này cũng có một khởi đầu đầy biến động rồi.

***

"Rồi rồi, đầu tiên mình đi đâu thế?"

Miu hỏi, mắt long lanh đầy mong đợi.

(Tôi cũng đoán là cậu ấy sẽ hỏi như vậy, nên tôi đã lên sẵn lịch trình sơ bộ cho cả ngày rồi.)

"Ừm, tớ cũng nghĩ ra rồi, hay là mình đi xem phim nhé? Thấy bảo đang có nhiều phim hay."

"Ồ, được đó, được đó. Nói đến hẹn hò thì xem phim là chuẩn bài rồi."

Miu vui vẻ đáp. Có vẻ cậu ấy không phản đối gì.

Thế là chúng tôi quyết định đi đến rạp chiếu phim. Cả hai cùng nhau sánh vai đi qua khu phố buôn bán sầm uất ngày cuối tuần đông nghịt người.

"Nè nè, hôm đó Rei làm kiểu tóc xinh lắm! Cái màu highlight đỏ nổi bần bật! Hay lần tới tớ cũng thử xem?"

"Fuji-chi là team chó hay team mèo? Tớ chắc chắn là team chó! Thì cái đôi mắt long lanh đó, với cả cái tính quấn chủ, điểm cộng quá trời. À, mông cũng dễ thương nữa!"

"Ồ, nhìn kia! Có đám đông kìa! Hay là có lợn lòi từ trên núi chạy xuống?"

Miu vẫn nói nhiều như mọi khi. Cô ấy liên tục ném ra chủ đề mới, cứ như thể không thể im lặng được một giây nào.

(Chuyện này cũng bình thường rồi, không có gì đáng nói, nhưng ngoài ra, nãy giờ có một việc khiến tôi hơi để ý. Đó là...những ánh nhìn. Không chỉ là liếc trộm, mà là những ánh nhìn chằm chằm, đầy bất lịch sự. Chúng cứ liên tục hướng về Miu từ nhiều phía...

...Ừm. Miu nổi bật thật. Vụ bị tán tỉnh lúc nãy cũng vậy, trên đường đến đây, tôi thấy không biết bao nhiêu gã đàn ông ngoái lại nhìn Miu. Nếu nhìn khách quan, không tính đến tính cách thường ngày, thì mặt cậu ấy đúng là rất xinh, đã làm người mẫu ảnh có khác, tóc tai, quần áo, trang điểm đều hoàn hảo. Rõ ràng là cậu ấy ở một đẳng cấp khác hẳn.

Nhưng mà...bị nhìn chằm chằm một cách vô duyên thế này chắc chắn không dễ chịu gì. Nhất là ánh nhìn của đàn ông, không phải cái nào cũng...lành mạnh...

Thế nên tôi vừa đi vừa khéo léo thay đổi vị trí, cố gắng che cho Miu nhiều nhất có thể.)

"Hửm, sao thế?"

Miu hỏi với vẻ mặt khó hiểu.

"Nãy giờ cậu cử động kỳ lạ lắm? Nhịn đi vệ sinh à?"

"Tớ...cái đó..."

"?"

"Ừm..."

(Xem ra cũng không giấu được.)

"...Không, tớ nghĩ là...nãy giờ cậu bị nhìn hơi nhiều thì phải."

"Ah, ra là chuyện đó."

Miu làm vẻ mặt như đã hiểu.

"Ừ, tớ biết mà. Cũng có mấy ánh nhìn lộ liễu thật. Mà chuyện này như cơm bữa nên tớ cũng chẳng để ý."

"Nhưng mà..."

"Không sao, không sao. Tớ gặp chuyện ghê hơn nhiều rồi, so với mấy cái đó thì nhằm nhò gì. Có mất mát gì đâu." Cô ấy thản nhiên nói, tay xua xua.

(Tinh thần thép thật...)

"Nhưng mà ra là vậy. Fuji-chi, cậu làm mấy cái hành động như nhảy đồng diễn là để tớ không thấy khó chịu à."

"Tớ...cũng không hẳn..."

"Hì hì, cảm ơn nha. Tớ thích Fuji-chi ở điểm đó lắm đó."

Cô ấy cười sung sướng.

(Nụ cười đó vẫn thẳng thắn và chân thật...không hiểu sao tôi lại thấy ngượng ngùng thế này.)

Cứ như vậy, chúng tôi đến rạp chiếu phim. Đây là một cụm rạp chiếu phim phức hợp nổi tiếng ở khu này, bên trong còn có nhiều cơ sở vật chất khác.

"Wow, xịn…xịn ghê. Cứ đến rạp chiếu phim là thấy phấn khích ghê."

"Tớ hiểu. Cảm giác nó có một cái mùi rất đặc trưng."

"Đúng không, đúng không? Chắc cũng giống mùi sân bay hay nhà hát."

"Vậy, mình xem phim gì?"

"Ừm, để xem. Phim hành động kinh điển cũng hay, mà hẹn hò thì phim tình cảm cũng hợp, phim hài thì cũng khó bỏ qua...Khó nghĩ ghê~"

Miu đứng rên rỉ trước màn hình hiển thị tên các bộ phim. Cô ấy đắn đo khoảng ba phút, nhưng xem ra vẫn không quyết định được.

"Ah, không chọn được bộ nào hết cả. Thôi thì nhắm mắt chỉ bừa một bộ vậy!"

Nói rồi, cô ấy nhắm tịt mắt lại.

"Hây da, chính là phim này...!"

Cô ấy chỉ mạnh vào màn hình. Nơi ngón tay chỉ là...

"Hả."

...tên một bộ phim kinh dị: '101 Bé Zombie Diễu Hành'.

"Rồi, tớ để bắp rang ở đây nhé."

"..."

"Túi với áo khoác gom lại đây. Nước thì mỗi đứa tự cầm... Ủa, Miu?"

"......"

"Miu?"

"...Hả? G-Gì cơ...!"

Thấy không có tiếng trả lời, tôi vỗ vai cậu ấy. Miu giật nảy mình ngẩng đầu lên.

"Tớ nói là tớ để bắp rang với nước ở đây..."

"Ơ? Ah, h-hiểu rồi. Cảm ơn."

Cô ấy gật đầu, mắt đảo lia lịa.

(Trông cậu ấy kỳ lạ thế nào ấy...Trong lúc tôi còn đang thấy lạ, tôi cảm thấy có gì đó mềm mại chạm vào tay tôi đang đặt trên tay vịn.

“?!”

Tôi nhìn...Bàn tay được sơn móng cẩn thận của Miu đang đặt chồng lên tay tôi.

"Ah, c-cái này không có ý gì đặc biệt đâu..."

"..."

"C-Coi kìa...tớ thấy tay Fuji-chi lạnh quá, nên định sưởi ấm cho cậu thôi."

"Tớ thấy bình thường mà, ngoài trời nóng thế cơ..."

"Ự...v-vậy thì, coi như không phải lý do đó đi, chỉ là nắm tay thôi cũng được mà? H-Hẹn hò mà, làm thế là bình thường đúng không?"

"Ừm, cái đó..."

À, ra là vậy...

(Tôi đoán ra lý do rồi, nhưng ngay lúc tôi định nói ra thì đèn trong rạp tắt.)

Sau phần cảnh báo và trailer, bộ phim bắt đầu.

Nhân tiện, đây là một bộ phim zombie đang khá nổi trên mạng...

"...Híc!..."

Phim bắt đầu được năm phút, Miu đã khẽ la lên.

Bàn tay đang đặt trên tay tôi siết chặt lại.

"Tr...s-sao zombie lại chui ra từ chỗ đó...á á á..."

Tay tôi bị bóp mạnh hơn nữa. Nhưng có vẻ cậu ấy vẫn ý thức được là không được la to, nên đang cố hết sức để nín tiếng thét.

"...!..."

"...! ...ư, ưưư..."

"...pí...!"

Nhưng mà sức chịu đựng cũng có giới hạn.

Dù cố gắng không hét lên, nhưng đến đoạn cao trào, cô ấy rít lên mấy tiếng như chim non, rướn người ra khỏi ghế, gần như là ôm chầm lấy tôi.

Gương mặt xinh đẹp đó kề sát lại, thỉnh thoảng hơi thở của cậu ấy lại phả vào cổ tôi, cảm giác nhột nhột.

"Ưưư...zombie đáng sợ quá...tay chân rụng rời...máu me..."

"..."

(Bình thường tinh thần thép thế cơ mà, đối phó với mấy gã tán tỉnh thì bất bại, mà lại yếu bóng vía với phim kinh dị thế này à...Tôi không biết phải nói gì với Miu, người có sự trái ngược quá lớn thế này.)

"C-Cậu ổn không...?"

Đến lúc hết phim và khi ở sảnh, tôi hỏi Miu. Lúc này mặt cậu ấy còn xanh hơn cả con zombie in trên tờ rơi.

"...Không... không ổn chút nào...tự dưng lôi đầu người ấy ra đá bóng là sao...không hiểu nổi..."

"Tớ nghĩ...đó là cách người ta dàn dựng..."

"...Phải chi là bóng rổ thay vì bóng đá, ít nhất tớ còn hóng xem có 'slam dunk' không..."

(Tôi nghĩ vấn đề không phải ở chỗ đó.)

"Mà tớ không ngờ Miu lại sợ phim kinh dị. Hơi ngạc nhiên đó..."

"...Ưư...là người sống thì tớ còn xử được...chứ mấy thứ ma quỷ vô hình này tớ chịu...Tớ không hét lên là đã tự thấy mình giỏi lắm rồi."

Cậu ấy vừa nói vừa run lẩy bẩy.

(Tôi thấy hình như mình vừa nghe lọt vào tai vài từ đáng sợ, nhưng thôi, tôi giả vờ như không nghe thấy.)

"Nếu sợ thế thì sao cậu không chọn phim khác..."

(Như thế có phải vui hơn không.)

Nhưng Miu lắc đầu.

"...Không, tớ không thích. Đã quyết rồi thì phải theo tới cùng, bỏ dở khó chịu lắm. Với lại..."

"?"

"Chỉ cần đi với Fuji-chi, tớ làm gì cũng thấy vui."

Cậu ấy nói thế với một nụ cười rạng rỡ hết cỡ.

(Đúng là Miu, lúc nào cũng cho tôi thấy những mặt bất ngờ.)

***

Những cuộc gặp gỡ bất ngờ thường xảy ra vào lúc tôi không muốn nhất.

Kiểu như đang la cà sau giờ học thì đụng phải giám thị khó tính, đang hái nấm trên núi thì chạm mặt gấu, hay như trong phim lúc nãy, tưởng rằng đang ở chỗ an toàn thì bất ngờ bị zombie tấn công.

Và lần này, chuyện đó đã xảy ra với tôi.

Cụ thể là thế này.

"Ơ, anh hai?"

"Ặc."

Trên đường từ rạp chiếu phim đến quán cà phê, tôi đang đi bên cạnh Miu thì bị một cô gái đi ngược chiều gọi lại.

Cô gái đang nheo mắt nhìn tôi chằm chằm...không ai khác, chính là em gái tôi.

"Ah, đúng là anh rồi. Này này, định bơ em à? Em gái dễ thương đã cất công gọi...Ơ, anh đi với ai à?"

Chắc là nó đã nhận ra Miu bên cạnh, giọng nó hơi nhỏ lại.

Nói...nói sao nhỉ..."

"Ah, không lẽ là đang hẹn hò! Anh hai mà cũng ra vẻ ghê. Hèn gì sáng nay cứ không để ý gì đến xung quanh. Ể, ai thế ai thế, là em gái thì em phải biết đối tượng là ai…"

Nó nhìn sang bên cạnh tôi. Và rồi, giọng nó im bặt.

"Ơ...kh-không lẽ...là Miu-senpai...!?"

"Hửm? Em biết chị à?"

"B-biết chứ ạ, tại vì..."

Nói rồi, nó kéo mạnh tay tôi, tách tôi ra khỏi Miu, kéo tôi một cách không thương tiếc ra sau một cái cột gần đó.

(Này, anh hai! Sao anh lại đi chung với tiền bối Miu được!?)

(Sao là sao...thì chung câu lạc bộ mà.)

(Câu lạc bộ!? Hả, tiền bối Miu...là thành viên của cái câu lạc bộ trồng rau củ gì đó á!?)

(Là Câu lạc bộ Làm vườn.)

(Tên gì chả được! Trời ơi...Tiền bối Miu nổi tiếng xinh đẹp, dáng chuẩn, làm người mẫu ảnh, cả trường ai cũng biết...lại ở trong câu lạc bộ trồng rau, lại còn hẹn hò với anh hai...Thế giới này sụp đổ rồi...)

(Tôi bị nó nói cho thậm tệ, nhưng ít nhất tôi cũng hiểu ra Miu nổi tiếng đến mức đám học sinh năm nhất như em gái tôi cũng biết.)

(Thôi kệ đi! Tóm lại, giới thiệu em đi! Không thì em bóc phốt anh giấu sách H trong phòng đó!)

(R-rồi, biết rồi.)

(Tôi tự hỏi sao nó biết chuyện đó, vừa bị cái khí thế áp đảo của nó đẩy về chỗ Miu.)

"Ừm, Miu-chan. Đây là em gái tớ..."

"Em là Fujigaya Akari ạ! À, ừm...a...anh trai em lúc nào cũng được chị giúp đỡ..."

"Hể, em gái của Fuji-chi à. Học năm nhất trường mình hả? Chị là Chigasaki Miu, rất vui được gặp em, Akari-chi♪"

"V-vâng, mong chị giúp đỡ! M-mà, tiền bối Miu...gọi tên em..."

Nó ôm ngực, mặt lộ vẻ cảm kích.

(Tôi chưa bao giờ thấy bộ dạng này của em gái mình...Tôi đứng xa xa nhìn bộ dạng phấn khích của nó y như con cún gặp lại chủ sau một năm xa cách.)

"Ể, nhưng mà em không thể tin được là anh hai lại thân với tiền bối Miu như thế đấy. Ảnh nhát cáy thế cơ mà..."

"Ừm, không có đâu. Fuji-chi đẹp trai mà? Không chỉ bên ngoài, mà cả bên trong nữa."

"Vậy ạ...? Ngoại hình thì đúng là đỡ hơn hồi xưa (từ 'nấm nhớt' thành 'nấm hương') rồi, nhưng mà nội tâm thì có gì tốt đâu..."

"A ha ha, chắc Akari-cchi ở gần quá nên không nhận ra đó thôi."

"...Hừm..."

Một lúc sau, câu chuyện có vẻ kết thúc.

"Ah, anh hai, lại đây chút."

"?"

Nó vẫy tay gọi tôi, lôi tôi ra sau cái cột một lần nữa.

"Sao nữa, còn gì…"

Tôi đang định nói.

"Này, đằng kia hình như có sự kiện về tranh vẽ đó. Anh không đi à?"

"Hả?"

"Anh thích mà? Đó là sở thích, hay nói đúng hơn là tài lẻ hiếm hoi của anh. Em thì không tài nào hiểu nổi là tại sao tiền bối Miu lại thích anh, nên em muốn anh thể hiện chút gì đó ra hồn đi."

"..."

"Anh hai?"

"...À, không."

Lời của em gái làm tôi hơi khựng lại.

"Hôm nay bọn anh có chỗ khác phải đi rồi."

"Ể, vậy à?"

"Ừ, kế hoạch từ đầu rồi. Là quán cà phê hợp gu con gái, nên chắc cũng không bị trừ điểm đâu."

"Hừm, gu của anh thì không đáng tin lắm...nhưng thôi, vậy cũng được..."

Nó gật đầu nhưng có vẻ miễn cưỡng.

"Này, sao thế, Fuji-chi, Akari-chi. Vẫn còn nói chuyện bí mật à?"

"À, không."

"K-không phải đâu ạ!"

Hai đứa vội vàng trả lời, quay lại chỗ Miu.

"Ồ, xong rồi à?"

"Ừ, xin lỗi đã để cậu đợi. Giờ mình đi chỗ tiếp theo..."

"Ah, chờ đã, chờ đã! Tiền bối Miu, trước khi đi thì chị có thể chụp một tấm hình cùng với em được không ạ!"

Em gái tôi chen ngang lời.

"Ảnh á? Với chị?"

"Vâng! Để làm kỷ niệm ạ!"

"Này, em, vừa vừa phải phải..."

"Ah, được mà, được mà, chụp ảnh thôi. Nào, đã mất công thì mình chụp nhiều kiểu luôn."

"Wa, em biết ngay tiền bối Miu tuyệt vời mà! Không như ông anh nấm nhớt đần độn của em, tiền bối dễ tính ghê! Vậy…vậy, em chụp vài kiểu tạo dáng nhé? Đầu tiên là đứng cạnh nhau..."

Nó đứng sát lại nhau, bắt đầu chụp bằng điện thoại.

Và kết cục là, tôi đã tốn một khoảng thời gian dài không tưởng để đợi nó chụp hết đống ảnh theo yêu cầu.

***

"Tớ xin lỗi...vì em gái tớ đã làm phiền."

Ba mươi phút sau.

Cuối cùng cũng thoát được em gái, tôi và Miu đã đến quán cà phê, điểm đến ban đầu.

"Tớ không ngờ lại gặp nó ở đó. Chắc nó làm phiền Miu lắm..."

"Ơ, không sao đâu. Em gái cậu dễ thương mà. Được hâm mộ thế tớ cũng vui, phải cảm ơn mới đúng."

"Cậu nói vậy tớ cũng nhẹ nhõm..."

(Dù là em gái mình, nhưng cái kiểu tấn công dồn dập đó đúng là 'hết nói nổi'. Mà Miu có vẻ cũng nghĩ vậy thật.)

"Mà nè, quán này xịn ghê. Fuji-chi, cậu có gu đó nha!"

Miu nhìn quanh quán, reo lên thích thú. Có vẻ tôi chọn đúng quán rồi.

(Nhờ kinh nghiệm tìm quán hồi còn làm ở câu lạc bộ tiếp rượu, tôi cũng khá giỏi trong việc nhận ra mấy quán mà con gái sẽ thích.)

"Cậu thích là tốt rồi. À, tớ nghe nói ở đây có món 'Pudding Flan Trái Cây' với 'Pudding Marshmallow Nướng' ngon lắm."

"Hể, nghe đỉnh vậy! Gọi đi, gọi đi♪"

Hai đứa tôi gọi nhân viên đến đặt món. Đồ ăn được mang ra ngay lập tức.

"Ah, ra rồi, ra rồi♪"

Một đĩa với Pudding Flan và kem tươi, rắc đầy trái cây. Đĩa còn lại là Pudding marshmallow nướng và bơ. Mấy món bánh được trang trí trông rất sống ảo, Miu nhanh tay lấy điện thoại ra chụp, rồi cầm dao nĩa cắt bánh.

Vừa nếm thử miếng bánh trông ngọt lịm đó, mắt Miu sáng rực rỡ lên.

"Ể~, ngon dã man luôn! Gì đây, kem tươi với pudding đang nhảy múa trong miệng tớ nè!"

"Bên marshmallow này cũng ngon. Vị ngọt của bơ với marshmallow hòa quyện ghê..."

"Thiệt hả? Vậy đổi đi. Tớ cũng muốn ăn thử bên đó. Tớ lấy nha!"

"Ah."

(Chưa kịp để tôi trả lời, cậu ấy đã cướp miếng marshmallow nướng trên đĩa. Không chỉ nói nhanh mà tay cũng nhanh.)

"Đúng là ngon thật, bên này cũng đỉnh của chóp!"

(Nhưng nhìn Miu ăn bánh marshmallow với vẻ mặt hạnh phúc như vậy, tôi thấy mấy chuyện nhỏ nhặt cũng chẳng còn quan trọng nữa.)

"Nè, Fuji-chi cũng thử Pudding Flan kem tươi trái cây này đi."

"À, vậy tớ..."

"Nào, 'a' đi."

"Hả...?"

"Hửm, sao làm cái mặt kỳ vậy?"

"Tớ..." (Hình như vừa có một công đoạn kỳ lạ xen vào thì phải?)

"? Hẹn hò ăn đồ ngọt chung thì phải đút cho nhau chứ? Nào, không sao đâu."

"Tớ..."

"Không nhưng nhị gì hết. Nào, há miệng ra."

"R-Rồi, tớ hiểu rồi..."

"Ồ, ngoan♪ Nào, 'a' đi♪"

"A, a..."

(Tôi cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, nhưng cũng nhận lấy miếng bánh từ chiếc nĩa của Miu.)

Cứ như vậy, chúng tôi ăn hết phần bánh đã gọi.

"Hà, ngon dã man...hạnh phúc quá đi..."

Miu thốt lên với vẻ mặt như tan chảy.

(Lúc đầu tôi còn lo không biết có ăn hết không, vậy mà Miu đã xử lý gần hết sạch, ngoài sức tưởng tượng của tôi.)

"Bụng tớ no căng, chắc không nhúc nhích nổi một lúc..."

"Tớ cũng vậy...Vẫn còn thời gian, mình cứ ngồi nghỉ thôi."

"Ah, hay đó. Vậy thì tám chuyện xuyên lục địa thôi!"

Sau đó, chúng tôi vừa uống trà thảo mộc, vừa thong thả tán gẫu.

"Nè, rồi anh quản lý mới nói tớ. 'Em không nắm được căn bản về tạo dáng'."

"Vậy à?"

"Ừm, tớ cũng không biết nữa. Nhưng ảnh nói tớ được cái dáng đẹp nên ỷ lại quá. Chẳng biết là đang khen hay đang chê nữa."

(Có vẻ Miu đang gặp rắc rối với công việc người mẫu ảnh.)

"Mà tớ nói thật, có cả đống kiểu tạo dáng, sao mà nhớ hết được. Tớ mới làm được có ba tháng, mọi thứ cứ rối tung lên, đầu óc quay cuồng..."

Cô ấy khoanh tay, vẻ mặt rầu rĩ.

(Tôi cũng hiểu cảm giác đó. Nhưng mà...)

"Thế có nghĩa là...cậu thấy khó khăn với việc tạo dáng nói chung à?"

"Hả? À, ừm, chắc là vậy."

"Nếu vậy, tớ nghĩ là...những lúc đó cậu chỉ cần tập trung vào 'dáng chữ S' là được."

"Dáng chữ S? Hả, là sao?"

Miu chớp mắt.

"Nói dễ hiểu là cậu thu cằm lại, ưỡn ngực, hóp bụng, đẩy hông lên, rồi đưa một chân ra trước để đường cong cơ thể tạo thành hình chữ S. Làm vậy thì đường cong sẽ nổi bật, và tớ nghĩ cậu có thể tự nhiên biến tấu ra mọi kiểu dáng."

(Đây là kiến thức cơ bản về tạo dáng cho nữ, tôi biết được do nghe từ một người mẫu nữ quen biết.)

Miu nghe xong, mắt tròn xoe.

"Hả, Fuji-chi, sao cậu biết mấy cái này thế! Đỉnh vậy!"

"Hả? À, tại vì đó là...công vi..."

"? Gì cơ?"

"Ah, kh-không." (Vì tôi cũng từng làm người mẫu như một phần công việc...)

(Tôi đắn đo không biết trả lời sao, cuối cùng quyết định nói lảng đi.)

"Ừm, tớ có quen một người làm người mẫu, tớ nghe người đó nói..."

"Người quen?"

"Đ-đúng vậy. Người đó rành lắm..."

(Nghe hơi gượng ép thì phải...? Nhưng Miu có vẻ không để ý lắm.)

"Hể, vậy à. Ah, vậy Fuji-cchi, không lẽ cậu cũng rành về nghề người mẫu à?"

"Hả. Ừm, cũng một chút."

"Thiệt hả! Vậy…vậy, tớ có chuyện muốn hỏi!"

Sau đó, tôi ngồi nghe Miu tâm sự. Từ chuyện làm sao để chụp ảnh trông chân dài hơn, làm sao để hòa hợp với các đàn chị, đến nỗi khổ giữ dáng. Toàn là những vấn đề cơ bản của người mới vào nghề, nhưng qua đó tôi cũng cảm nhận được Miu đang rất nghiêm túc với công việc người mẫu ảnh.

"Hà, Fuji-chi đỉnh thật! Cậu rành dã man. Giúp tớ quá trời!"

"Tớ cũng không rành lắm..."

"Không, không bình thường đâu! Lần sau có gì tớ lại nhờ cậu tư vấn nhé."

"Tớ giúp được thế này thì lúc nào cũng được."

"Tuyệt quá! Cảm ơn, cảm ơn!"

Cô ấy giơ cả hai tay lên trời, reo hò vui sướng.

(Dù sao thì, nếu mấy lời của tôi có ích được cho cậu ấy thì cũng tốt.)

Tôi thở phào, uống một ngụm trà thảo mộc cho đỡ khát. Và rồi, tôi nhận ra Miu đang im lặng, vẻ mặt đăm chiêu hiếm thấy.

"Miu?"

"..."

"Cậu sao thế?"

(Có chuyện gì à? Tôi không hiểu.)

Trước sự bối rối của tôi.

"Ừm, nếu là Fuji-chi thì...chắc tớ nói ra cũng được..."

"?"

"Ừm...cậu hứa là không cười nhé?"

Cô ấy nói, vẻ hơi ngập ngừng.

(Tôi không biết là chuyện gì, nhưng Miu đang nghiêm túc thế này, tôi cười sao được.)

Tôi đáp lại như vậy, Miu gật đầu như trút được gánh nặng.

"Ừm! Tớ biết Fuji-chi sẽ nói vậy mà. Vậy tớ nói nhé. Ừm..."

Cô ấy ngập ngừng một chút. Nhìn thẳng vào mặt tôi.

"Nghe nhé, tớ...tớ ước mơ sau này sẽ trở thành người mẫu."

Miu nói ra điều đó, như thể đã lấy hết can đảm.

"Giờ tớ chỉ là người mẫu ảnh mới vào nghề, nhưng lên cao trung tớ muốn hoạt động nghiêm túc hơn, nếu được thì vào một công ty nào đó. Rồi cứ thế tích lũy kinh nghiệm. Tớ mong sau này có thể biến nó thành công việc chính."

"Vậy à..."

"Ừm. Vì tớ thích công việc người mẫu. Tớ thích mặc đồ đẹp, thích được chụp ảnh. Tớ thích suy nghĩ về cách trang điểm, làm móng, và nói chuyện với nhiếp ảnh gia hay biên tập viên cũng rất thú vị."

"..."

Những lời Miu say sưa kể ngập tràn hy vọng vào tương lai.

(Một khát khao cháy bỏng, ẩn chứa tiềm năng vô hạn. Nhiệt huyết đó...khiến tôi, một kẻ làm người mẫu chỉ như một phần của công việc giải trí mà mình chẳng hề yêu thích, cảm thấy hơi chói tai.)

"Hà, vậy là nói ra rồi. Hồi hộp ghê. À, chuyện này...Fuji-chi là người đầu tiên tớ kể đó."

"Tớ à?"

"Ừm. Vì tớ nghĩ...nói với Fuji-chi thì được."

"Vậy à...cảm ơn cậu."

(Tôi nhìn Miu đáp lại. Tôi thật sự vui vì cậu ấy đã chia sẻ ước mơ mà cậu ấy chưa từng nói với ai.)

"Ah, đúng rồi, nhân tiện cho tớ hỏi luôn được không?"

"Ừm, chuyện gì?"

"Này..."

Nói rồi, Miu nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Fuji-chi có ước mơ gì cho tương lai không?"

"...!"

(Đúng là một đòn bất ngờ. Câu nói đó...làm trỗi dậy thứ mà tôi đã chôn sâu dưới đáy ký ức. Thứ mà ngày xưa tôi đã ôm ấp đầy nhiệt huyết. Thứ mà tôi đã ước ao thực hiện. Nhưng giờ nó đã tan vỡ...và nhói lên như một cái gai đâm sâu.)

"..."

"Fuji-chi?"

"..."

"Ừm...?"

"...À, chắc là tớ chưa có."

Tôi cố gắng lắm mới trả lời được như vậy.

"Hả, vậy à? Tớ cứ nghĩ Fuji-chi là kiểu người đã suy nghĩ kỹ về mấy chuyện đó rồi chứ."

"Ừ, chắc vậy..."

(Tôi trả lời ậm ừ. Tôi của bây giờ, chỉ có thể trả lời như vậy.)

Sau đó, chúng tôi rời quán cà phê, đi thêm nhiều nơi khác. Dạo quanh các cửa hàng, chơi gắp thú ở khu game, ngó vào tiệm thú cưng.

Đó là một khoảng thời gian vui vẻ, nhưng trong lòng tôi vẫn cứ lấn cấn câu hỏi của Miu lúc nãy.

"Hà, vui quá! Lâu lắm rồi tớ mới được chơi đã như vậy."

Ra khỏi tiệm thú cưng, Miu vừa vươn vai vừa thốt lên.

"Hôm nay cảm ơn Fuji-chi nhiều nha. Nhờ cậu mà buổi hẹn hò này tuyệt vời lắm!"

"Tớ cũng vậy."

(Dù giữa chừng có hơi bối rối, nhưng tôi cũng đã có một ngày trọn vẹn. Có lẽ tôi phải cảm ơn Miu vì đã rủ tôi tham gia một sự kiện thanh xuân mà bình thường tôi không bao giờ trải qua. Dù sao thì, với học sinh cấp 2, giờ này cũng là muộn rồi. Tôi đã nghĩ buổi hẹn hò hôm nay kết thúc ở đây.)

"Này, tớ muốn đi thêm một nơi cuối cùng, được không?"

"Hả?"

Miu quay lại nói.

"Có một nơi rất hợp để kết thúc buổi hẹn hò. Không xa đâu, mình ghé qua rồi về cũng không muộn. Thế thì có được không á?"

"Ừm, tớ nghĩ là được."

"Tốt quá. Vậy đi thôi."

(Hai chúng tôi sẽ đi đâu đây? Tôi bắt đầu bước đi theo nụ cười của Miu.)

***

Miu dẫn tôi đến một con dốc cao lưng chừng cầu thang, cách khu phố một đoạn.

Đó là một con dốc khá cao, leo lên cũng mệt. Nhưng bù lại, tầm nhìn trải rộng, không bị che chắn, là một nơi tuyệt vời để ngắm toàn cảnh thành phố.

"Đây là địa điểm bí mật của tớ đó."

Miu vừa nói vừa rướn người ra khỏi lan can.

"Những lúc hơi buồn, hay muốn thay đổi tâm trạng là tớ lại đến đây. Cứ ngắm hoàng hôn từ đây là lại thấy có thêm năng lượng, cảm thấy ngày mai lại phải cố gắng. Sao, sao? Cảnh đẹp đúng không?"

"Ah..."

Đúng như lời Miu nói, cảnh tượng trước mắt thật ngoạn mục.

Mặt trời như đang tan chảy, hòa làm một với đường chân trời...tôi chợt nghĩ, đây có lẽ chính là cái gọi là "cảnh đẹp đến nín thở", tôi không thể rời mắt.

Một lúc lâu, tôi chỉ im lặng ngắm nhìn dòng chảy màu cam rực rỡ trước mắt.

"...May quá."

"Hả?"

Miu bỗng lên tiếng.

"Thì, tớ thấy Fuji-chi lúc nãy trông không được vui. Tớ đã mong là cảnh này sẽ giúp cậu thấy khá hơn."

Miu ngước nhìn tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại lo lắng.

(Lộ rõ ra mặt vậy sao...Nhìn vẻ mặt có chút buồn của Miu, tôi bỗng thấy vô cùng áy náy.)

"...Tớ xin lỗi. Vì đã...làm buổi hẹn hò giảm đi sự thoải mái, bởi chính khuôn mặt của tớ..."

(Là một thằng con trai, à không, là một con người, thế này là không được rồi. Nói giảm nói tránh thì cũng là quá tệ.)

"Ah, không, không sao, cậu đừng bận tâm. Ai mà chẳng có lúc này lúc kia, tâm trạng lên xuống là bình thường mà."

"Miu..."

"Thế nên, không sao đâu, nhé?"

Cô ấy mỉm cười rạng rỡ. Tôi cảm nhận được cô ấy đang cố làm tôi không thấy khó xử.

"...Cảm ơn cậu. Nhờ cậu mà tớ thấy khá hơn rồi."

"Hả, thật à?"

"Ừ, là nhờ Miu đó."

(Nhờ sự quan tâm của Miu và cảnh tượng trước mắt, mớ bòng bong trong lòng tôi đã dịu đi rất nhiều. Nụ cười của Miu có một sức mạnh kỳ lạ, giúp người khác vui lên.)

Thấy tôi như vậy, Miu cười vui vẻ.

"Hì hì, vậy thì tốt rồi. Fuji-chi cứ vui vẻ cười nói là tốt nhất. Cảm giác rất yên tâm, cứ như đang nhìn một chú cún con tinh nghịch có cái mông dễ thương vậy, nhìn mãi không chán."

"Cậu...đang khen tớ à...?"

"Hả? Dĩ nhiên rồi. Khen lắm luôn đó."

Cả hai cùng cười. Không khí thoải mái thường ngày đã quay trở lại.

(Ừm, ở bên Miu, cái không khí dễ chịu thế này là hợp nhất. Có lẽ Miu cũng cảm thấy vậy, cô ấy khẽ gật đầu như vừa quyết định điều gì.)

"Ah, hay là mình nói ra luôn nhỉ..."

Cô ấy vừa nói, vừa nhìn ra khung cảnh phía xa.

"...Nghe này, thật ra tớ còn một ước mơ nữa."

"?"

"Là ước mơ tương lai. Dĩ nhiên, cái này tớ cũng chưa nói với ai..."

Cô ấy vừa nói vừa liếc nhìn tôi.

(Đây là...muốn tôi hỏi đây mà. Thế nên.)

"? Ước mơ gì vậy?"

Nghe câu hỏi, Miu ngẩng phắt lên như thể chỉ chờ có thế. Nhưng không hiểu sao, cô ấy lại tỏ ra hơi ngập ngừng.

"Ừm thì..."

"Hửm?"

"Cái đó..."

"?"

"..."

Miu bỗng im bặt.

"...cô..."

"Hả?"

"...L-làm cô dâu...!"

Cô ấy nhắm tịt mắt, ngượng ngùng nói.

"..."

(Làm cô dâu...Cái ước mơ kinh điển nhất của mọi cô gái. Không ngờ nó lại xuất hiện ở đây. Mà lại còn là từ chính miệng Miu. Câu trả lời dễ thương không ngờ tới này làm tôi thấy nhẹ nhõm, mọi căng thẳng đều tan biến.)

"Vậy à..."

"Ah, cậu hứa không cười rồi mà!"

"Tớ đâu có cười. Tớ thấy...dễ thương mà."

"Như thế là cười còn gì!"

362f8182-408a-4a83-8884-72caddaaf005.jpg

Cô ấy đỏ mặt, đấm thùm thụp vào ngực tôi. Dĩ nhiên là không đau chút nào.

Sau khi dùng tôi làm bao cát một hồi, Miu phồng má nói:

"Thiệt tình...Fuji-chi ngốc."

Cái cử chỉ đó dễ thương y như một chú sóc. Nhìn cô ấy như vậy, tôi nghĩ:

"Nhưng tớ nghĩ Miu chắc chắn sẽ là một cô dâu tốt."

"Hả?"

"Như tớ đã nói, Miu rất thẳng thắn. Trông thì có vẻ không để ý, nhưng thực ra lại rất biết quan sát người khác. Tớ nghĩ việc cậu biết quan tâm như vậy là một điểm cộng rất lớn."

"N-này, tự dưng nói gì vậy? B-bị khen thế tớ ngại lắm..."

"Nhưng tớ nói thật mà."

(Tôi nghĩ, chắc là tôi lỡ nói thật lòng. Chính vì tôi bắt đầu có ấn tượng tốt về Miu, nên mới buột miệng nói ra những lời này. Nhưng tôi nhận ra mình đã bất cẩn...ngay từ câu nói tiếp theo của Miu.)

"V-với lại...Fuji-chi nói câu đó...là phạm quy đó..."

"Hả?"

Miu đỏ mặt, nheo mắt nói.

"Chứ sao nữa? Tớ ở bên Fuji-chi là vì tớ để ý cậu. Tớ đang nghĩ có khi đây là yêu. Vậy mà cậu còn nói mấy lời làm tớ vui như thế...Cậu gian lận quá."

"Tớ..."

(Tôi nghẹn họng. Đúng là cậu ấy có nói vậy, nhưng toàn là mấy từ "có lẽ", "chắc là", rất không chắc chắn. Tôi thì cho rằng, đó chỉ là sự ngưỡng mộ, kiểu như một cô bé cấp 2 lần đầu tiếp xúc với cách đối xử của một người khác giới trưởng thành hơn thôi...)

Nhưng Miu đã dứt khoát phủ nhận suy nghĩ đó của tôi:

"Không, không phải vậy."

"Cảm giác của tớ với Fuji-chi không phải là ngưỡng mộ. Mà là...tớ bị 'sét đánh' rồi."

"'Sét đánh'...?"

"Ừm. Ngay từ lần đầu gặp, tớ đã để ý cậu kinh khủng. Cảm giác cậu khác hẳn mấy bạn nam khác, có một khí chất rất lạ. Và hôm nay tớ lại càng thấy...trực giác của mình không sai. Bởi vì..."

Miu hạ giọng:

"Ngay cả bây giờ, khi ở bên Fuji-chi...tim tớ cũng đập thình thịch. Đập rất nhanh, lồng ngực nóng lên, cảm xúc không thể kiềm lại được...Đến mức tớ tự dưng nhớ đến cái ước mơ làm cô dâu kia..."

"..."

"Tớ chưa bao giờ bị thế này..."

"Miu..."

"..."

Vẻ mặt Miu lúc này, khi ngước nhìn tôi, khác hẳn mọi khi. Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ sau lưng, đôi mắt hai mí to tròn của cậu ấy trông hơi long lanh. Cứ như thể cậu ấy sắp nói ra một điều gì đó rất quan trọng...

(Ah...Toang rồi...Tôi nghĩ. Tôi quá rõ cái bầu không khí này. Kể từ thời cao trung ở lần đầu tiên...từ khi vào nghề, tôi đã trải qua cái không khí đặc biệt này không biết bao nhiêu lần.)

"...Này, Fuji-chi."

"..."

"...Ừ-ừm, tớ đã suy nghĩ rất nhiều và tớ nghĩ cảm giác này đúng là yêu rồi. À, tớ cũng không dám chắc, vì đây là lần đầu, nhưng...trực giác con gái mách bảo tớ như vậy..."

"..."

"Đ-Đây...có phải là tình đầu không nhỉ? Ừm, chắc là vậy. Nếu thế...tớ muốn trân trọng nó. Tớ muốn ở bên Fuji-chi, để tìm hiểu đến cùng xem cảm giác này là gì...tớ nghĩ vậy đó..."

"..."

"Cho nên, ừm, điều tớ muốn nói là..."

(Không được. Mặt tôi cứng đờ. Tôi biết câu tiếp theo là gì...Tất nhiên tôi rất vui vì tình cảm của Miu và không có ý định phủ nhận nó...Nhưng mà, không thể được. Trái tim tôi...đang từ chối tiếp nhận nó.)

Miu dường như nhận ra vẻ mặt của tôi.

"Fuji-chi...?"

"..."

"Tại sao cậu...lại có vẻ mặt đó..."

"..."

Im lặng. Tôi không thể thốt ra bất cứ lời nào, và Miu cũng có vẻ bối rối.

Trên con dốc nhuộm màu cam, chỉ còn tiếng ve râm ran vang lên một cách não nề.

Chúng tôi đã im lặng bao lâu?

Rồi...Miu chậm rãi mở miệng.

"...Thôi, tớ không nói nữa."

"Hả?"

"...Bây giờ nói ra...tớ cũng đoán được kết quả rồi. Nên thôi. Tớ sẽ đợi...đợi đến khi nào Fuji-chi hướng về phía tớ."

"Miu..."

"...Mình về nhé?"

Miu nói vậy với vẻ mặt buồn bã vô cùng.

Còn tôi...tôi đã không thể nói được bất cứ điều gì.

***

Sau khi chia tay Miu, tôi đi bộ một mình trên đường về.

Con đường về nhà đã tối om, chỉ có ánh đèn đường lay lắt, yếu ớt chiếu sáng xung quanh.

"..."

Thật lòng, tôi thấy nhẹ nhõm.

Tôi đã thấy may mắn vì Miu đọc được bầu không khí và dừng lại.

Bởi vì...ngay cả khi cậu ấy có tỏ tình...tôi cũng đã quyết định sẽ từ chối.

Một phần là vì Akimiya, nhưng ngay cả khi không có cậu ấy, câu trả lời của tôi cũng sẽ không thay đổi.

Tôi không thể tin vào tình cảm mà người khác dành cho mình.

Tôi không thể tin...một cách tuyệt đối...vào lời yêu của con gái.

Đó là tổn thương tâm lý đã cắm rễ trong tim tôi...kể từ sau sự kiện đó ở lần đầu tiên...kể từ khi tôi nhìn thấy kết cục của tấm lòng bị "đóng đinh" trên bảng đen.

Dù vậy, tôi cũng đã thử hẹn hò với vài người.

Tôi đã cố vùng vẫy, cố tin rằng biết đâu khi hẹn hò, mọi thứ sẽ thay đổi.

Nhưng vô ích.

Dù tôi có cố gắng thế nào, cuối cùng tôi cũng bị nói:

"Anh chẳng tin tưởng em chút nào"

Rồi họ bỏ đi, tôi cũng ghét chính bản thân mình vì đã cảm thấy nhẹ nhõm khi chuyện đó xảy ra.

Cuối cùng, tôi từ bỏ.

Tôi chấp nhận rằng mình không bao giờ có thể thật lòng đồng điệu với ai được nữa.

"..."

Nếu tôi có thể đối mặt với sự kiện đó và gạt bỏ được tổn thương này, liệu tôi có thể thay đổi bản thân không?

Liệu tôi có thể bình thản tin vào tình cảm của người khác, và đáp lại tình cảm đó một cách tương tự không?

...Tôi không biết.

Tôi thậm chí đã quên mất "tin tưởng" là cảm giác gì rồi.

Cũng như con đường trước mắt, lòng tôi vẫn một màu đen tối.

***

Sau giờ học ngày hôm sau.

Tôi lê bước chân nặng trĩu, đi về phía sau khu nhà học.

Tôi không biết phải đối mặt với Miu thế nào.

Nhưng không thể không đến. Làm vậy là trốn tránh rõ ràng, và cũng thất lễ với Miu.

Tôi hạ quyết tâm, đi về phía sau khu nhà học.

"Ah, yo, Fuji-chi."

Giọng nói vang lên bất ngờ, vẫn là giọng nói rạng rỡ, không chút thay đổi của Miu.

"Hôm nay cũng nóng ghê. Sắp chín luôn rồi, mà cỏ dại lại mọc đầy ra, phải nhổ thôi."

"..."

"Nè, Fuji-chi cũng nhanh tay giúp đi chứ."

"À…Đ-Được rồi, tớ hiểu rồi."

Tôi gật đầu, vội vàng ngồi xuống bên cạnh Miu, bắt đầu nhổ cỏ.

Tôi ngước nhìn bầu trời tháng bảy xanh thẳm, không khác gì hôm qua. Tiếng ve sầu đã nghe đến phát chán. Nếu chỉ nhìn riêng, đây vẫn là khung cảnh quen thuộc của mùa hè lần thứ hai.

Tôi vừa quệt mồ hôi, vừa cắm cúi nhổ cỏ, bỗng Miu thì thầm.

"...Này, cậu đang thắc mắc 'sao con bé này tỉnh bơ vậy' đúng không?"

"Hả, à..."

"Không sao, không sao. Tớ biết mà. Hôm qua làm ra cái không khí như sắp tỏ tình, rồi giờ mà thay đổi thái độ thì cũng kỳ."

"..."

"Phải không? Tớ không biết chuyện của Fuji-chi, nhưng tình cảm của tớ không đổi, và tớ cũng hiểu là 'bây giờ thì không được'. Vậy thì cứ để đó. Như hôm qua tớ nói, tớ chỉ cần đợi đến khi 'gió đổi chiều' thôi."

(Mạnh mẽ thật. Tôi biết cậu ấy có tinh thần thép, nhưng tôi không ngờ tinh thần của cô gái đang cười rực rỡ như đóa dâm bụt trước mắt này...lại mạnh mẽ và dịu dàng gấp mười lần tôi nghĩ. Tôi...thật sự rất cảm kích sự tinh tế đó của Miu. Tôi thấy nhẹ nhõm. Thật lòng, tôi của bây giờ không biết phải làm sao. Mang trong mình khuyết điểm không thể tin vào tình cảm của người khác...tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc vô cảm từ chối. Tôi vô cùng biết ơn Miu vì đã thấu hiểu cho tôi và chọn cách cư xử như bình thường.)

"Miu...cảm ơn cậu."

"A ha ha, có gì đâu mà cảm ơn. Tớ muốn làm vì vậy thôi. Nên Fuji-chi không cần phải bận tâm."

(Miu nói vậy, nhưng tôi không thể không bận tâm được. Dù sao thì...nếu không giải quyết 'sự kiện kia', tôi sẽ không thể làm gì được. Tôi không thể nào tiến thêm một bước nào khỏi nơi này, khỏi cái sân sau trường của mười năm trước.)

"..."

(Tôi lại một lần nữa hạ quyết tâm phải đối mặt với chuyện đó. Từ giờ đến 'sự kiện đó', đến cái ngày bức thư của tôi bị đóng đinh trên bảng...còn khoảng hai tuần. Ít nhất từ giờ, tôi phải dành nhiều thời gian hơn cho Akimiya, làm mọi thứ có thể để thay đổi quá khứ.)

"Aki-chi đến muộn thế. Giờ này là phải đến rồi chứ."

"Ừm, đúng ha..."

Nhưng...mọi chuyện đã không xảy ra như vậy.

Tôi đã bị buộc phải nhận ra rằng, mùa hè lần thứ hai này vẫn đầy rẫy những bất ngờ, đã hoàn toàn trở thành một mùa hè khác với mùa hè tôi từng biết.

Bắt đầu từ sau giờ học ngày hôm đó.

Akimiya...đã không còn đến trường nữa.