Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Volume 1 (Light Novel) - Chương kết

***

Tôi đã mơ một giấc mơ hạnh phúc.

Trong mùa hè được làm lại đó, tôi và người trong mộng đã thấu hiểu lòng nhau, và cứ thế cùng nhau trải qua mỗi ngày.

Trong giấc mơ ấy, chúng tôi đã sống những ngày tháng thanh xuân, một cuộc sống cấp 2 lý tưởng mà mình hằng mong ước.

"Hôm nay mình làm gì đây, Fujigaya-kun?"

"Công việc của 'Câu lạc bộ Làm vườn' chỉ có tưới nước thôi đúng không? Vậy xong việc tớ vẽ Akimiya tiếp được không?"

"Ơ, ư, ừm, cũng được..."

"? Sao thế?"

"Thì..."

"?"

"Cậu cứ vẽ tớ suốt...Fujigaya-kun không thấy chán à?"

"Tưởng chuyện gì."

"Ưư, nhưng mà..."

"Không đời nào chán được. Ngược lại, càng biết nhiều về Akimiya, tớ lại càng muốn vẽ nhiều hơn nữa."

"A..."

"Thế nên, tớ vẽ nhé?"

"...(Gật đầu)"

Ngày nào cũng vậy, tôi vẽ tranh Akimiya đang mỉm cười giữa cánh đồng hoa hướng dương.

"Nè, nè, nắm tay...được không?"

"Hả?"

"Thì, đường về đằng này đâu có ai, không ai nhìn đâu? Mình đang hẹn hò mà, nắm tay có sao đâu?"

"..."

"...(Nhìn chằm chằm)"

"...Này."

"E, ehehe..."

Hai đứa nắm tay nhau cùng đi học về.

"Đến ngã rẽ rồi. Tạm biệt ở đây nhé."

"Ừm..."

"Lạ thật...tớ cứ muốn ở bên cậu thêm chút nữa. Dù hôm nay đã ở bên nhau cả ngày rồi..."

"À, cái đó..."

"...?"

"Thì, tớ cũng vậy..."

"Fujigaya-kun..."

"Akimiya..."

"..."

"..."

Luyến tiếc lúc chia tay, hai đứa cứ đứng đó nhìn nhau suốt hơn mười phút đồng hồ.

Thật hạnh phúc.

Những ngày tháng cứ ngọt ngào, dịu dàng trôi qua như thế, từ tận đáy lòng, tôi ước gì nó kéo dài mãi mãi.

Đó có thể là mơ...hoặc cũng có thể là ký ức của tôi.

Khi mở mắt ra, thứ đầu tiên lọt vào mắt tôi là trần nhà quen thuộc.

Gió lùa vào từ cửa sổ, làm ánh đèn màu cam nhạt đung đưa.

"Phòng của...tôi...?"

Ý thức còn mơ màng, tôi nhìn quanh.

Trước mắt tôi đúng là phòng ngủ quen thuộc của mình.

Nhưng không phải là căn phòng trẻ con đầy hơi thở cuộc sống ở nhà bố mẹ, mà là một phòng trong căn hộ 1LDK nơi tôi sống năm hai mươi lăm tuổi.

"Mình...quay lại rồi...?"

Tôi vẫn còn ký ức.

Ký ức rõ ràng về việc du hành thời gian ngay sau khi bị xe đâm, và sống lại mùa hè lần thứ hai.

Tôi vội vàng bật dậy khỏi giường, mở ứng dụng gương trên chiếc smartphone để ở đầu giường.

Phản chiếu trên màn hình...đúng là khuôn mặt đã già đi tương ứng, không còn là học sinh nữa của tôi.

Có vẻ như chắc chắn là tôi đã quay lại rồi.

"Không bị thương..."

Thử cử động cơ thể, tôi không cảm thấy cơn đau như xé toạc toàn thân lúc đó nữa.

Quá khứ thay đổi, nên tai nạn cũng coi như chưa từng xảy ra sao?

Như để chứng minh cho suy đoán đó, căn phòng đúng là của tôi, nhưng đồ nội thất bên trong lại khác với ký ức của tôi.

Giá đựng tạp chí có xếp tạp chí thời trang, gương đứng lớn, giá treo trang sức.

Và...những bức tranh treo trên tường.

Dù chưa thấy bao giờ, nhưng tôi tin chắc đó là tranh do mình vẽ.

"Mình...đã tiếp tục vẽ tranh..."

Và, sự thay đổi không chỉ có thế.

Trong căn phòng được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, rải rác những món đồ nhỏ dễ thương, quần áo, phụ kiện chắc chắn không phải của đàn ông.

Nhìn kiểu gì thì đây cũng không phải là phòng sống một mình, mà là phòng của hai người đang sống chung.

Nói vậy nghĩa là...

(Tôi...đang sống cùng Akimiya...?)

Tôi đã hẹn hò thành công, và cứ thế sống cùng nhau như thế này sao...?

Tôi vội vàng đứng dậy, tìm kiếm bóng dáng người lẽ ra phải đang ở đây.

Và rồi, tôi cảm thấy có người ở phòng khách bên kia cánh cửa.

"Ah, cuối cùng cũng dậy rồi à."

Một giọng nói vang lên.

Giọng nói to, sáng và trong trẻo.

Nhưng giọng nói nghe lọt tai đó...tôi thấy quen quen.

"Em biết là hôm qua anh vẽ đến khuya, nhưng mà ngủ hơi nhiều rồi đó? Quá 3 giờ rồi. Sắp biến thành cây nấm rồi... ah, lại lây câu cửa miệng của Akari-chi rồi."

Cùng với nụ cười khổ đó, cánh cửa phòng mở ra.

Người phụ nữ xuất hiện sau cánh cửa là...

"..."

"Ơ, gì thế? Làm cái mặt như nhìn thấy chó mặt người vậy. Vẫn còn ngái ngủ hả? Đi rửa mặt đi?"

"Tại sao...?"

Tôi buột miệng thốt lên.

Tôi hoàn toàn không hiểu tình hình.

Tại sao Miu lại ở đây?

Miu ở đây thế này, nghĩa là tôi đang sống cùng cô ấy sao?

Nếu vậy thì Akimiya đâu...?

Thấy tôi đang hỗn loạn.

"Này này, hỏi 'tại sao' là sao, thế là hơi bị thất lễ đấy nhé?"

Miu chống hai tay lên hông...bĩu môi nói.

"Nói câu đó với bạn gái đã hẹn hò suốt từ hồi cấp 3 đến giờ là không có được đâu nha."

***