Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Volume 2 (Light Novel) - Lời mở đầu

Lời mở đầu

***

Tôi không hiểu gì cả.

Tôi hoàn toàn không cảm thấy khung cảnh trước mắt là sự thật chút nào.

Nhưng dù có lắc đầu hay nhéo má, thì đây vẫn là căn phòng quen thuộc của tôi năm hai mươi lăm tuổi.

Ngoại trừ việc tôi đang sống cùng với một người, và người đang đứng trước mặt tôi đây là Miu.

"Này này, sao anh làm cái mặt như nhìn thấy zombie thế hả? Trước mặt bạn gái dễ thương thế này là thất lễ lắm đó nha!"

Miu nghiêng đầu ghé sát vào, nhìn tôi với vẻ mặt thắc mắc.

"Ơ, k-không..."

"Mãi hai đứa mới có ngày nghỉ trùng nhau, mình đã hẹn hôm nay đi hẹn hò rồi mà. Mua sắm, xem phim, ăn đồ ngon, rồi sau đó...chúng mình âu yếm nhau nhé♪"

Ehehe, Miu vừa cười vừa khoác tay tôi.

Nụ cười đó tuy có phần trưởng thành hơn trong ký ức...nhưng chắc chắn là nụ cười của cô ấy mà tôi từng biết.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy.

Tôi cố gắng sắp xếp lại tình hình trong cái đầu đang rối bời.

Chắc chắn tôi đã thay đổi quá khứ rồi mà.

Tôi đã du hành thời gian, quay lại mùa hè mười năm trước đầy hối tiếc đó, và bằng cách thay đổi quá khứ, lẽ ra tôi đã có được tương lai mong muốn.

Thoát khỏi con người u ám, giao tiếp với bạn cùng lớp, lấy lại thanh xuân lần thứ hai.

Bằng cách đối mặt nghiêm túc với Akimiya, người mà lần đầu tiên tôi chỉ nhìn thấy bề nổi, tôi đã chạm được vào lòng thật của cô ấy và truyền tải được tình cảm thực sự.

Và...lẽ ra chúng tôi đã bắt đầu hẹn hò.

Thế mà tại sao, người đang ở trước mặt tôi lại không phải là cô ấy?

"Nào, anh chuẩn bị nhanh lên nha. Muộn quá là quán xá đông người đấy."

"Hả, a, ừ..."

"Ehehe, háo hức được hẹn hò với Fuji-cchi ghê♪"

Đầu óc vẫn còn đang hỗn loạn, tôi bị Miu tươi cười kéo tay lôi ra khỏi phòng.

Không hiểu sao, hình ảnh con cá vàng to đùng nhảy tõm một cái trong bể cá đặt sâu trong phòng lại lọt vào mắt tôi.

"Nè nè, bộ này anh thấy như nào á? Hợp quá trời luôn ha?"

"Ừm, ah...cũng được đó."

Tôi gật đầu với Miu đang cười tươi rói.

"Thật hả? Ah, nhưng mà em cũng tiếc bộ bên này ghê á~. Fuji-cchi thấy sao?"

"Ơ, bộ nào cũng hợp hết. Miu thích bộ nào thì lấy bộ đó."

"......Vậy à, thế em lấy bộ đầu tiên nha. Đợi em đi thanh toán chút."

Nhìn theo bóng lưng Miu đi về phía quầy thu ngân, tâm trí tôi vẫn để ở đâu đâu.

Nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi.

Tại sao lại là Miu?

Tất nhiên tôi không ghét Miu.

Cô ấy là một cô gái tốt, vui vẻ, thẳng thắn, chỉ có cái tật hơi ồn ào quá mức, nhưng tôi vẫn rất quý cô ấy như một người bạn.

Ở bên cạnh cô ấy rất vui.

Nhưng người ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim tôi, người tôi đã chọn để cùng đi đến tương lai...phải là Akimiya chứ.

"Xin lỗi vì đã để anh đợi, Fuji-cchi. Rồi, đi thôi. Mình xem phim gì đây?"

"Hả, à..."

"Nếu không có phim gì đặc biệt muốn xem thì tới đó rồi chọn nha? Mấy vụ này cứ phải tùy hứng mới vui. Nào, đi thôi!"

Lại bị Miu kéo tay, chúng tôi đi đến rạp chiếu phim.

Nơi chúng tôi đến chính là rạp chiếu phim phức hợp mà ngày xưa tôi từng đi cùng Miu.

"Oa~, nhiều phim ghê. Phim nào được ta~"

"Tạm thời trừ phim kinh dị ra..."

"Ư, cũng đúng ha. Thế phim này thì sao? Dạo này đang nổi trên mạng xã hội đó. Thấy bảo quan hệ giữa nam chính với bạn gái cảm động lắm."

"Ừm, à."

"Okie! Vậy chốt phim này nha."

Rốt cuộc chúng tôi chọn phim tình cảm, và ngồi cạnh nhau trong rạp.

Suốt buổi chiếu phim, Miu cứ nắm chặt tay tôi.

Bàn tay ấy rất ấm áp, và từ cái nắm tay đó, tôi cảm nhận được sự tin tưởng mà Miu dành cho mình...điều đó làm tôi cảm thấy có chút tội lỗi.

"Hà~, phim hay ghê ha~!"

Ra khỏi rạp, Miu vui vẻ nói.

"..."

"Công nhận nam chính với bạn gái tình cảm thật sự luôn, cú quay xe phút cuối cũng đỉnh nữa! Đoạn nam chính nhận ra bí mật của bạn gái cũng hay ha?"

"..."

"Fuji-cchi?"

"...Hả? Ah, ừ, đúng ha. Phim hay lắm."

"..."

Trả lời thì trả lời vậy, chứ thật lòng nội dung phim chẳng lọt nổi vào đầu tôi chút nào.

Trong đầu tôi chỉ toàn những câu hỏi xoay quanh tình huống hiện tại, nó chiếm hết tâm trí tôi.

Tại sao bây giờ tôi lại là người yêu của Miu?

Và quan hệ với Akimiya đã ra sao rồi?

Có cả núi điều muốn biết cứ quay cuồng trong đầu.

Có lẽ hỏi thẳng Miu là xong.

Nhưng không hiểu sao...tôi lại ngần ngại, không dám hỏi Miu về Akimiya.

"...Fuji-cchi."

"Hả? Ah, ừ, xin lỗi, gì cơ…"

Miu đang ngước nhìn tôi từ lúc nào, tôi định trả lời.

"?"

Bất ngờ, hai má tôi bị hai bàn tay kẹp chặt.

Đôi tay mảnh khảnh của Miu dùng một lực mạnh không ngờ, kéo mặt tôi sát lại.

Trước mắt tôi là khuôn mặt xinh đẹp của Miu, đang nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

"Miu...?"

"...Này, em biết là Fuji-cchi đang có nhiều suy nghĩ trong lòng."

"Hả...?"

"Hôm nay là ngày đặc biệt mà, kiểu gì anh cũng nghĩ về chuyện đó thôi, em hiểu. Với lại vốn dĩ, Fuji-cchi vẫn chưa..."

"..."

Giọng nói nghe như đang kìm nén điều gì.

Và khoảnh khắc tiếp theo.

"Nhưng bây giờ, hãy nhìn em."

Ngay lập tức, đôi môi tôi bị chặn lại.

Cùng với mùi hương ngọt ngào của Miu, hơi thở bị chặn lại khiến tôi choáng váng trong giây lát.

Đúng lúc đó.

Đột nhiên, tôi cảm thấy ý thức mình méo mó đi.

Tầm nhìn đang rõ ràng bỗng trở nên nhòe nhoẹt, tiếng ồn ào xung quanh bỗng nghe xa xăm như qua một lớp màng lọc.

(Cái này, giống hệt lúc đó...)

Lúc tôi bị xe đâm ở lần đầu tiên và ý thức dần xa rời.

Và lúc tôi hôn Akimiya trong mùa hè lần thứ hai.

Cảm giác như tinh thần bị tách rời, bay ra khỏi cơ thể.

Cứ thế...ý thức của tôi mờ dần.

Ngay trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi cảm thấy như ngửi thấy mùi hoa hướng dương thân thuộc từ đâu đó thoảng qua.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!