Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23100

Volume 1 (Light Novel) - Chương 6.5: Lời mở đầu

***

Mưa đang rơi ào ào.

Tầm nhìn trắng đục, giữa không khí oi bức ngột ngạt của tháng bảy, những giọt nước li ti như sợi chỉ len lỏi bám dính vào quần áo dù tôi có che ô, hơi khó chịu một chút.

Nhưng sự khó chịu đó cũng chẳng làm tôi bận tâm lắm.

"Nè, tiếp theo mình đi đâu?"

Cô gái đang đi sánh vai che ô bên cạnh tôi, cất giọng nhẹ nhàng.

"Ừm, công viên trước nhà ga thì sao?"

"Ah, được đó...Ở đó hoa hướng dương nở nhiều đẹp lắm."

Tôi gật đầu, rồi bước tiếp.

Tôi đang hạnh phúc.

Có một ước mơ để theo đuổi, và bên cạnh là người luôn ủng hộ ước mơ đó, người mà tôi trân trọng ngang bằng…à không, hơn cả bản thân mình, đang mỉm cười với tôi.

Gửi thư tỏ tình từ hồi cấp 2, và chúng tôi đã hẹn hò suốt từ đó đến giờ, cô ấy là sự tồn tại độc nhất vô nhị, không gì thay thế được đối với tôi.

Tôi chẳng còn mong cầu gì hơn nữa.

Tôi đã thật lòng ước rằng, giá mà khoảng thời gian này cứ kéo dài mãi.

Đúng lúc đó.

Trước mắt tôi bỗng lóe lên một màu trắng xóa.

Theo sau là tiếng còi xe chói tai.

"Nguy hiểm...!"

Đó là phản xạ tức thì.

Cơ thể tôi đã tự chuyển động trước cả khi kịp suy nghĩ.

Tôi dồn toàn lực đẩy cô ấy về phía vỉa hè để che chắn.

Ngay sau đó, một cú va đập chạy dọc toàn thân.

Tầm nhìn quay cuồng.

Thế giới xoay vài vòng trước khi dừng lại ở tư thế nằm ngửa.

Cơn đau dữ dội ập đến, và tôi cũng muộn màng nhận ra cái cảm giác lạnh buốt sau gáy mình chính là mặt đường nhựa.

Tôi...bị xe đâm rồi, tôi nhận ra điều đó.

Chiếc xe dừng bên lề đường đang chớp đèn khẩn cấp, bên cạnh tôi, tôi nghe thấy giọng nói run rẩy của cô ấy đang gọi xe cấp cứu.

Ah, may quá, cô ấy có vẻ không sao...

Khắp người đau nhức, nhưng nhờ phản xạ tự vệ nên có vẻ chấn thương không quá nghiêm trọng.

Chắc là không nguy hiểm đến tính mạng đâu.

Nhưng thái độ của cô ấy thì khác.

Cô ấy...đang mang vẻ mặt bi thương như thể thế giới vừa kết thúc.

Tại sao lại làm vẻ mặt đó...?

"Không sao...đâu mà..."

Định xoa đầu để trấn an cô ấy.

Nhưng tôi không làm được.

Tay phải...không cử động.

Từ nãy đến giờ, tôi không còn chút cảm giác nào ở tay phải, cứ như thể phần đó đã biến mất vậy.

"Em xin lỗi...em xin lỗi..."

Chỉ có tiếng nức nở của cô ấy vang vọng.

Việc tôi chợt muốn vẽ lại khuôn mặt đẫm nước mắt đó...có lẽ chính là nỗi vương vấn cuối cùng của đời tôi.

***