Một lần nữa sống lại thanh xuân, một mùa hạ rực rỡ bên người con gái cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Volume 2 (Light Novel) - Chương 2.5: Hoa hướng dương và vết sẹo

Chương 2.5: Hoa hướng dương và vết sẹo

***

Đã khoảng một tháng trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu gặp Hiwa-senpai ở cánh đồng hoa hướng dương.

Dù đã sắp đến kỳ nghỉ hè, tôi vẫn chẳng thể hòa nhập được với các học sinh khác như mọi khi, và khoảng thời gian trò chuyện với tiền bối ở đây thật sự rất vui.

Lúc nào đến tôi cũng thấy tiền bối đứng lặng lẽ ở đó, ngước nhìn những bông hoa hướng dương.

"Hiwa-senpai thích hoa hướng dương lắm ạ?"

Một ngày nọ, tôi buột miệng hỏi.

Tôi bị hoa hướng dương thu hút là vì chuyện của Akimiya vẫn chưa nguôi ngoai...nhưng tôi hơi tò mò tại sao tiền bối lại có thể ngắm hoa hướng dương mỗi ngày mà không chán như vậy.

"Ừ, thích chứ. Nhìn chúng, chị cảm thấy có chút hoài niệm."

"Hoài niệm ạ?"

"Đúng thế. Bố mẹ chị là những người rất yêu hoa hướng dương. Nhờ thế mà từ nhỏ chị đã lớn lên trong vòng vây của loài hoa này. Chắc vì vậy mà chị thấy hoài niệm chăng."

"Ra là vậy..."

Lý do nghe vừa hiểu lại vừa không hiểu lắm.

Chỉ với lý do đó mà có thể ngắm nhìn thế này mỗi ngày sao?

"Hoa hướng dương...đôi khi còn được viết là 'Nhật Hồi' (Ngày quay lại) đấy."

Tiền bối bỗng nói.

"Dạ?"

"Cái tên đó xuất phát từ tập tính luôn nở hướng về phía mặt trời của nó...nhưng từ xưa chị đã nghe những giai thoại kỳ lạ về hoa hướng dương rồi."

"Giai thoại kỳ lạ?"

"Ừ. Như là lạc vào thế giới song song từ lối vào là cánh đồng hoa hướng dương, hay gặp gỡ một thiếu nữ lẽ ra không thể gặp được nữa trước cánh đồng hoa, hay chuyện những bông hoa hướng dương có linh hồn bắt chuyện với người ta..."

Nói đến đó, tiền bối lặng lẽ đưa mắt nhìn những bông hoa.

"Hoặc là giai thoại về việc kẻ bị hoa hướng dương mê hoặc sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần cùng một khoảng thời gian, đúng theo nghĩa đen của từ 'Nhật Hồi' (Ngày quay lại) chẳng hạn."

"..."

Tôi không hiểu tiền bối muốn ám chỉ điều gì sau những lời đó.

Chỉ là giai thoại ấy...không hiểu sao lại vang vọng và đọng lại sâu sắc trong lòng tôi.

"...Mà, chị thích nó vì nó có nhiều mặt như vậy, bao gồm cả những giai thoại đó. Không cần bận tâm đâu. Ít nhất là với Fujigaya-kun của hiện tại thì chưa cần."

"...?"

Vẫn như mọi khi, tôi chẳng hiểu chị ấy đang nói gì.

Nhưng trong một tháng qua lại, tôi cũng hiểu rằng chuyện tiền bối thỉnh thoảng nói những điều khó hiểu là chuyện bình thường, nên tôi quyết định không truy cứu thêm mà cứ để nó trôi qua.

Sự im lặng kéo dài một lúc.

Giữa tiếng ve sầu ồn ã lúc nào cũng vang vọng, gió lại thổi qua làm lay động những bông hoa hướng dương và mái tóc của tiền bối.

Chúng tôi đã đứng như vậy bao lâu nhỉ.

Đúng lúc đó.

Một cơn gió mạnh bất ngờ thổi tới, làm tung váy tiền bối.

Vạt váy tốc lên, để lộ đôi chân trắng muốt như gốm sứ.

"..."

Tôi phản xạ định quay mặt đi...thì vô tình nhìn thấy một vết bớt nhỏ ở mặt trong đùi chị ấy.

"? Ah, cậu để ý cái này hả?"

"Dạ?, ah, không ạ."

Vết bớt rất mờ, nếu là bình thường thì chắc chắn sẽ chẳng ai để ý đến một vết nhỏ xíu như vậy.

Nhưng không hiểu sao...nó lại làm tôi lấn cấn.

"...Đây là vết sẹo do tai nạn đấy."

Tiền bối nói.

"Tai nạn ạ...?"

"Ừ, tai nạn xe hơi."

"Ra là vậy ạ... Ah, nh-nhưng mà, may là vết sẹo không rõ lắm chị nhỉ."

Tôi định nói đỡ lời.

Dù gì thì sẹo không lộ liễu vẫn tốt hơn.

Huống chi tiền bối lại là con gái.

Nhưng tiền bối lại trả lời với vẻ mặt thoáng chút cô đơn.

"...Ừ nhỉ, không rõ lắm. Tức là, vẫn chưa đến lúc chăng..."

"...?"

"Được rồi, đừng bận tâm. Nó giống như một lời cầu nguyện thôi."

Nói xong câu đó, tiền bối im lặng hẳn.

Sự im lặng như mọi khi, không có gì khó xử.

Nhưng không hiểu sao ngày hôm đó, tôi đã không thể bắt chuyện thêm với tiền bối câu nào nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!