Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 22: Phải ném thẳng vào mặt cô ta thôi!! (4K)

Tiếng chip rơi loảng xoảng.

Cả một vốc chip bay thẳng vào người cậu ấm tóc vàng.

Mọi người kinh ngạc kêu lên, nạn nhân say xỉn còn chưa kịp phản ứng, thì cô nàng xấu tính đã không nhanh không chậm, đưa ngón cái chỉ về phía sau, nhắm thẳng vào Bạch Vị Nhiên.

“Chào anh, đây là đề nghị của vị tiên sinh đằng kia.”

“Anh ấy bảo nên dùng chip ném vào người anh.”

Một màn gắp lửa bỏ tay người đầy xảo quyệt.

Tần Nịnh lập tức nổi giận.

Đối với một yandere, không có gì quá đáng hơn việc sỉ nhục người mình yêu.

Mà Bạch Vị Nhiên bên cạnh cô, trước khi kịp tức giận vì bị vu oan, đã phải kinh ngạc vì Tần Nịnh trước.

Tần Nịnh, em rút cái gì ra từ dưới chiếc váy đen bó sát thế?

…Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, một con dao phay?

Anh chỉ mất không phẩy hai giây để suy ngẫm [Thứ này từ đâu ra?], [Làm sao giấu trong váy mà không có kẽ hở nào?], [Lẽ nào trong váy của yandere là một không gian dị thế giới?].

Rồi anh nhanh chóng nhận ra bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này.

Phải điều chỉnh lại thứ tự ưu tiên trong lòng đã.

Tức giận vì bị vu oan (thứ hai)

Ngăn cản đại tiểu thư yandere chém người tại chỗ (thứ nhất)

Anh vội giữ chặt tay Tần Nịnh, bàn tay cô đang đặt giữa hai đùi, váy đã bị kéo lên một nửa, cú giữ tay này của Bạch Vị Nhiên vừa che đi vũ khí, vừa tạo thành một tư thế vô cùng mờ ám.

Thiếu nữ yandere lập tức mềm nhũn cả người, rên khẽ một tiếng rồi ngã vào lòng Bạch Vị Nhiên, mũi còn tham lam hít một hơi thật sâu nơi hõm cổ sạch sẽ của anh.

Anh Vị Nhiên đã dâng mỡ đến tận miệng, sao em có thể không ăn chứ?

Bạch Vị Nhiên không nghĩ đến những chuyện mờ ám đó, anh chỉ muốn hai người có thể bình yên trải qua ba ngày hai đêm trên du thuyền này. Tần Nịnh mà vung dao chém người, người qua đường đâu phải là Manh Manh cấp S, một nhát dao chém xuống, máu sẽ văng tung tóe.

Giọng anh trở nên vô cùng lý trí.

“Tần Nịnh, không cần ra tay thay anh.”

“Đây là chuyện của anh, anh tự giải quyết được. Bị người ta chỉ thẳng mặt vu oan mà còn phải để em ra mặt trút giận giúp? Anh không yếu đuối đến thế, cũng chẳng phải dạng dễ bắt nạt.”

Nói đến câu cuối, giọng anh từ hoàn toàn lý trí và lạnh lùng, đã dịu đi vài phần.

Đối với yandere, không thể chỉ cứng rắn, như vậy sẽ kích động tâm lý nổi loạn, cũng không thể chỉ mềm mỏng, sẽ khiến cô được đằng chân lân đằng đầu. Vừa phải dùng logic đạo lý để trấn áp, vừa phải dịu dàng khuyên bảo.

Tóm lại là, một kiểu tính cách rất “kiều”, vô cùng đau đầu.

Yandere yandere, đừng quên bản chất vẫn là “kiều”.

Chiêu này quả nhiên rất có tác dụng với Tần Nịnh, cô ngoan ngoãn để Bạch Vị Nhiên ấn con dao phay về lại chỗ cũ.

Dỗ em, anh Vị Nhiên dỗ em❤

Hai người thì thầm to nhỏ, coi như không có ai xung quanh. Những người đứng xem không hề biết một vụ án mạng vừa được ngăn chặn, rằng Bạch Vị Nhiên đã bảo vệ hòa bình của ngày hôm nay. Họ chỉ nghĩ hai người đang công khai phát “cẩu lương”, ai nấy đều lộ vẻ cạn lời, thậm chí không ít người còn lườm Bạch Vị Nhiên.

Giờ nào rồi còn lo thể hiện tình cảm, yêu nhau lắm cắn nhau đau.

Ở một góc khác, Chelsea vội kéo bạn mình lại, giọng gấp gáp, cuống cả lên.

“Light, cậu bắt nạt người ta cái gì thế? Ai nghe cũng biết đó là câu nói đùa, cậu lại dùng lời nói đùa của người ta để khiêu khích người khác, còn đổ vạ cho họ nữa?”

Đối mặt với ánh mắt chất vấn của bạn thân, cô gái có đôi mắt hai màu nhún vai, vẻ mặt hoàn toàn bất cần.

“…Tớ có đâu? Tớ chỉ giúp anh ta làm chuyện anh ta muốn làm mà không dám làm thôi. Dám nói mà không dám làm, thì ra cái điều đàn ông gì chứ, chỉ được cái miệng thôi à!? Miệng thì sức chiến đấu hai vạn rưỡi, vung nắm đấm thì sức chiến đấu hai phẩy năm, tớ ngứa mắt lắm.”

Cô thừa nhận mình có phần chơi xấu.

Nhưng chính là không ưa, cũng không nói được là không ưa ở điểm nào, dường như thái độ ôn hòa của người này khiến trong lòng cô dâng lên một ngọn lửa giận vô cớ.

Trước đây cô cũng từng ngứa mắt với kiểu người coi sự nhu nhược dễ bắt nạt là hiền lành, nhưng cũng chỉ lẩm bẩm vài câu rồi mắt không thấy tim không đau.

Hôm nay gặp người này, lại chẳng thể nào mắt không thấy tim không đau được, hết lần này đến lần khác, càng nhìn càng ngứa mắt.

Cô cũng không rõ ngọn lửa tà ác trong lòng mình từ đâu mà ra.

Dường như anh không nên như vậy——

Cái dáng vẻ khéo léo, ôn hòa, mất hết góc cạnh ấy.

Thái độ thân mật với cô gái bên cạnh cũng khiến cô khó chịu như có tro bụi bay vào mắt.

Dù không tìm được lý do, nhưng cô chỉ muốn bắt nạt anh.

Ý nghĩ muốn ép anh bộc lộ ra một bộ mặt khác không ngừng kích thích cô, cho đến khi nghe thấy cuộc đối thoại đùa giỡn giữa Bạch Vị Nhiên và Tần Nịnh, cô liền mượn cớ gây sự.

Bạch Vị Nhiên dỗ dành Tần Nịnh xong, liếc mắt về phía họ một cái.

Chelsea miệng thì mắng thế thôi, nhưng vẫn cảnh giác ngay lập tức, vòng tay ra sau lưng bảo vệ bạn mình, dáng vẻ y hệt gà mẹ che chở gà con, hung hăng trừng mắt lại.

Nếu người đàn ông này dám mắng Light, thì cô sẽ——

Rồi ánh mắt của Bạch Vị Nhiên dời đi, anh nhìn về phía cậu ấm tóc vàng mặt mày đỏ bừng vì tức giận và hơi men, đối phương đang văng đủ thứ tục tĩu, hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà anh.

Thực ra người có chút đầu óc cũng nhìn ra chuyện này có điểm kỳ quặc.

Người ném chip và người bị chỉ điểm rõ ràng không phải cùng một phe, cũng không quen biết nhau, nhưng cậu ấm tóc vàng chẳng thèm quan tâm, hắn bị mất mặt trước đám đông, nên phải tìm lại thể diện. Vừa rồi Tần Nịnh và Bạch Vị Nhiên lại ngồi đối diện hắn, với tính cách của Tần Nịnh, cẩu lương rắc ra có thể khiến người ta nghẹn chết.

Xuất phát từ một loại ghen tị ngấm ngầm với người cùng giới, hắn chộp được cơ hội liền mượn gió bẻ măng.

Bạch Vị Nhiên chỉ đáp lại một hai câu, phân bua rằng mình không quen biết cô nàng xấu tính kia, thấy đối phương vẫn không ngừng gào thét, anh bèn im lặng, nắm tay Tần Nịnh, đứng tại chỗ lẳng lặng nghe cậu ấm tóc vàng chửi bới.

Chỉ đợi đến khi đối phương chửi mệt, giọng cũng lạc đi, anh mới nhíu mày nói ra câu cửa miệng tiêu chuẩn của một planner.

“…Vậy thì?”

Ở công ty ngày nào cũng phải tranh luận logic với đồng nghiệp, khả năng chịu đựng của Bạch Vị Nhiên đối với những người logic kém đã giảm xuống, thêm vào đó cường độ công việc của dự án cao, nhiều việc, nên anh đã quen với thói quen xử lý sự việc trước khi xử lý cảm xúc. Lúc này thấy đối phương chỉ phun ra cảm xúc mà không bàn đến giải pháp, thái độ của anh cũng bất giác trở nên lạnh nhạt.

Trong mắt người đang bị chất vấn, thái độ này làm mức độ khinh bỉ tăng vọt lên một nghìn.

Hai chữ ấy khiến cậu ấm tóc vàng nghẹn họng.

Như đấm vào bịch bông, đối phương hoàn toàn không tiếp nhận những cảm xúc này của bạn.

Bạch Vị Nhiên thở dài một cách mất kiên nhẫn ngay trước mặt đối phương.

“Vậy anh muốn thế nào? Anh muốn làm gì? Đưa ra một phương án khó lắm sao? Luận điểm rõ ràng, phân tích gạch đầu dòng trong hai trăm chữ? Hay là anh làm hẳn một bài thuyết trình luôn đi!”

Dù anh cũng không nhất định sẽ làm theo, nhưng có còn hơn không.

Trong môi trường công sở, đây là thái độ công tư phân minh, nhưng nhiều người chưa bị xã hội vùi dập, thích đặt cảm xúc của mình lên trước việc xử lý vấn đề, vừa thấy người khác sa sầm mặt là lập tức cho rằng đối phương coi thường mình, nhắm vào mình, rồi vội vàng nổi nóng.

Cậu ấm tóc vàng chính là một trong số đó.

Lập tức một câu nói buột ra khỏi miệng mà không cần suy nghĩ.

“Phương án à? Phương án là anh phải quỳ xuống xin lỗi tôi!!”

Bạch Vị Nhiên nhướng mày.

Cách sỉ nhục cổ xưa thật đấy, anh bạn này, bình thường cậu xem sảng văn từ thời nào vậy?

Tần Nịnh lập tức tái mặt, khiến đôi mắt to của cô càng thêm đen và sâu thẳm. Cả người cô căng cứng, sát khí không thể che giấu.

Anh khẽ siết chặt lòng bàn tay cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh lại, lúc này mới lên tiếng.

“Tôi thừa nhận mình đã nói câu đó, nhưng người ném chip vào anh không phải tôi, tôi không cho rằng mình có lỗi.”

“Nếu đã không có lỗi, thì không tồn tại vấn đề xin lỗi hay không, logic của anh không đúng.”

Thấy cậu ấm tóc vàng sắp nổi điên, Bạch Vị Nhiên lại cười đáp.

“Nhưng anh muốn tôi quỳ xuống xin lỗi cũng không phải là không được——”

“Đây là sòng bạc, chúng ta chơi đơn giản thôi, một ván game, mỗi người rút một lá bài xem ai lớn hơn. Anh rút thắng, tôi xin lỗi, anh rút thua, toàn bộ số chip anh thắng tối nay đều thuộc về tôi, thế nào?”

Đối phương chắc chắn sẽ đồng ý.

So với tiền bạc, loại người này coi trọng thể diện hơn, cần lòng tự trọng hơn, không chịu được sỉ nhục, nhưng lại thích sỉ nhục người khác.

Chỉ có một cơ hội duy nhất, lật bài là biết thắng thua, một bộ bài hoàn toàn mới được mang ra. Nghe được tin, rất nhiều du khách hiếu kỳ đều tụ tập quanh bàn này để xem, cô gái có đôi mắt hai màu cũng đứng lẫn trong đám đông.

Tần Nịnh trong lòng lo lắng, kinh ngạc và hoài nghi.

Trong lòng cô có một thắc mắc.

Anh Vị Nhiên có thể đếm bài, nhưng với một bộ bài hoàn toàn mới, anh ấy đếm thế nào được?

Nếu không thể đếm bài, vậy ván này anh tính toán xác suất thắng bằng cách nào——

Hay là anh Vị Nhiên có một cách tất thắng khác mà không nói cho cô biết.

Ở đây đông người quá, cô không tìm được cơ hội để hỏi anh, chỉ có thể dùng đôi mắt to hoang mang, lo lắng mà nhìn anh.

Bạch Vị Nhiên cúi đầu, ánh mắt sâu hơn, anh khẽ mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng.

“…Tần Nịnh, đừng nghĩ nữa, đây chính là cờ bạc!”

Tần Nịnh lập tức giật mình kinh hãi, hiểu được ý nghĩa trong câu nói của Bạch Vị Nhiên.

【Đây chính là cờ bạc!】

Bởi vì là cờ bạc, nên hoàn toàn không có tính toán xác suất, thuần túy dựa vào may rủi.

Bạch Vị Nhiên thích tính toán xác suất, nhưng anh cũng không sợ cờ bạc.

Nếu là người sợ cờ bạc, thì đừng làm ngành game nữa. Mỗi sản phẩm khi ra mắt, phản ứng của thị trường đều là một ván cược.

Anh là một con bạc lớn hơn, nên mới không có hứng thú với những trò chơi này.

Hai người cùng lúc lật bài, tất cả mọi người có mặt đều nín thở dõi theo.

Lá bài vừa ngửa lên, thắng thua đã định.

Tần Nịnh cứng đờ người, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra trên trán, tim đập như trống dồn, cảm giác hưng phấn khi mới bước vào sòng bạc hôm nay đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi sắp mất đi một thứ quan trọng. Bạch Vị Nhiên một tay ôm lấy cô.

“Nhưng vận may của anh trước giờ vẫn luôn tốt, chỉ cần anh muốn.”

Bạch Vị Nhiên đã thắng, cậu ấm tóc vàng còn định gây sự, nhưng nhân viên an ninh của sòng bạc đã đứng chờ sẵn từ lúc ván cược bắt đầu, lập tức “mời” người này đi một cách lịch sự.

Đống chip lớn mà cậu ấm thắng cả một buổi tối được đẩy đến trước mặt, sáng lấp lánh, những người xung quanh đều lộ ra ánh mắt ghen tị.

Tần Nịnh túm lấy cổ áo Bạch Vị Nhiên, hai nắm đấm nhỏ không ngừng đấm vào ngực anh, bắt anh phải trả lại hết những lo lắng sợ hãi của cô.

“Nếu thua thì làm sao? Anh Vị Nhiên?”

“Đồ ngốc, sao anh có thể thực sự đánh bạc chứ! Cờ bạc là không tốt!”

Bạch Vị Nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của cô, cảm thấy buồn cười.

“…Tần Nịnh, thua thì quỳ hai cái thôi mà.”

“…………??”

“Đầu gối của anh không đáng giá đến thế, không đáng giá bằng ngần ấy chip. Theo góc nhìn của hắn, anh thua, hắn thắng. Hắn cơm áo không lo, sinh ra đã ngậm thìa vàng, thứ hắn cần là thể diện. Còn theo góc nhìn của anh, anh thắng, hắn thua, vì anh là một súc vật xã hội, chăm chỉ làm việc dành dụm tiền mua nhà mới là chí hướng của anh.” Nói đến đây, anh dùng ngón tay khẽ cào nhẹ lên chóp mũi Tần Nịnh.

Quỳ hay không, anh chẳng bận tâm.

“Em có để ý không? Ván cược lớn nhỏ này, là đôi bên cùng có lợi. Hắn thua, thì mất đi số tiền hắn không quan tâm, anh thua, thì mất đi cặp đầu gối anh chẳng bận lòng—— tại sao anh lại không chơi chứ?”

Tần Nịnh cảm thấy đầu óc mình ong ong, cô mím môi nhìn Bạch Vị Nhiên một lúc lâu, trong mắt dần long lanh ánh nước, rồi bổ nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh.

“Anh Vị Nhiên là đồ ngốc——”

Anh luôn có thể nghĩ đến những chuyện mà cô không tài nào nghĩ ra được.

Khi thì nghiêm túc, khi thì lý trí, khi thì tinh nghịch, khi thì nhẹ nhàng.

Bạch Vị Nhiên ôm cô, cười rồi đẩy chồng chip về phía trước.

“Chào anh người chia bài, phiền anh cho tôi một cái rổ, giúp tôi bỏ chip vào, tiện thể đếm luôn số tiền.”

Người chia bài đếm xong, cung kính đặt chip vào một cái hộp đưa cho anh. Mọi người đều nghĩ Bạch Vị Nhiên sắp rời đi, cầm chip đi đổi tiền, ai ngờ anh vừa xoay người, cầm cả hộp chip lớn, đi thẳng đến trước mặt cô gái tóc bob đen, rồi đột nhiên mỉm cười, vươn tay ra, hất ngược cái hộp——

Trong tiếng kêu kinh ngạc của mọi người, cả hộp chip loảng xoảng đổ ập xuống mái tóc bob đen nhánh, khiến cô trông vô cùng thê thảm.

Biến cố bất ngờ ập đến, cô nàng xấu tính hoàn toàn chết lặng.

Chelsea xông lên, nhưng lại bị Tần Nịnh từ trong lòng Bạch Vị Nhiên lao ra đẩy một cái đầy hung hăng.

“Đừng có đụng vào anh Vị Nhiên của tôi!”

Bạch Vị Nhiên và đôi mắt hai màu sau cặp kính râm nhìn thẳng vào nhau.

“Này, tiểu thư, tôi biết rất rõ ai mới là kẻ đầu sỏ.”

“Lần sau cô muốn gây sự với ai, thì đừng có lôi người khác ra làm bia đỡ đạn. Tôi không phải loại người bị đánh mà không trả, không biết ai mới là mấu chốt của vấn đề đâu?”

Nương tay vì cô là phụ nữ ư, chuyện đó là không thể nào.

Mọi người đều chết lặng.

Anh xoay người, nắm lấy tay Tần Nịnh, mỉm cười ra hiệu với người chia bài.

“Anh người chia bài, lúc nãy anh đã đếm giúp tôi rồi, phiền anh lấy một phần mười số chip này làm tiền boa, còn lại, hãy bỏ hết vào thùng quyên góp ở cửa.”

Rồi anh ung dung rời đi.

Vừa đi, Tần Nịnh vừa tò mò hỏi anh.

“Anh Vị Nhiên, anh không cần tiền à?”

Số tiền thắng cược, anh cứ thế thản nhiên vứt bỏ sao?

Cô nhớ anh Vị Nhiên rất yêu tiền, sống rất chi li, ngay cả mua trứng gà cũng phải chọn hộp lớn, vì tính ra đơn giá sẽ rẻ hơn.

Bạch Vị Nhiên mỉm cười.

“Tần Nịnh, tiền trong sòng bạc, tốt nhất là cứ để nó ở lại sòng bạc. Anh không thích loại tiền này.”

“Anh là một súc vật xã hội, anh thích dùng sức lao động hoặc trí óc của mình để tạo ra giá trị và kết nối với xã hội. Còn loại tiền thắng cược này, dù là tính xác suất hay dựa vào may mắn, anh đều không có chút hứng thú nào, nó không có giá trị.”

“Đây chỉ là một sân chơi, cứ để tiền game ở lại trong game là được rồi——”

Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ mang tiền bạc ra khỏi nơi này.

Theo Bạch Vị Nhiên, số tiền này nên được đưa đến những nơi thực sự có ý nghĩa—— ví dụ như các tổ chức phúc lợi.

Tần Nịnh bất giác bật cười thành tiếng, cô lao tới ôm chầm lấy anh.

“Em thích anh Vị Nhiên nhất——”

Bạch Vị Nhiên cũng cười ôm lấy cô, hai người xoay vòng vòng trên hành lang.

Ở góc rẽ của hành lang, có người đang không chớp mắt dõi theo.

“Light, chúng ta đi thôi!” Chelsea kéo tay bạn mình.

“Chuyện này đúng là cậu sai, người ta tức giận cũng hợp lý thôi.”

Cũng trả lại cho cậu một hộp chip đầy đầu.

Thấy bạn mình vẫn không nhúc nhích, cô lại khuyên.

“…Chúng ta nên đi chuẩn bị cho buổi biểu diễn ngày mai rồi.”

“Chelsea.”

“Hửm?”

Cô gái quay đầu lại, tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt hai màu lấp lánh.

“…Này này, có lẽ tớ đã tìm thấy hoàng tử của mình rồi.”

××

Các yandere ơi, đây là chương mới hôm nay, thật sự không tìm được chỗ nào để ngắt chương nên đăng hết một lượt luôn, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ nhé o( ̄ε ̄*)